Chuyện Ở Chuyên

Chuyện Ở Chuyên Đơn giản là chúng tớ, đứng từ một góc ở Chuyên, để lặng nhìn và lắng nghe...

Đơn giản là chúng tớ, đứng từ một góc ở Chuyên, để lặng nhìn, lắng nghe và cảm nhận những câu chuyện ở Chuyên.

|KHI VÀNH MŨ CỐI KHÉP LẠI MÙA SAU CUỐI|Vào hạ, những ngày hạ sau cùng, nắng vẫn đổ đầy trên khoảng sân của ký ức. Trời h...
10/05/2026

|KHI VÀNH MŨ CỐI KHÉP LẠI MÙA SAU CUỐI|

Vào hạ, những ngày hạ sau cùng, nắng vẫn đổ đầy trên khoảng sân của ký ức. Trời hạ rực lên ánh xanh man mác, màu xanh diệp lục của những bộ quân phục, màu xanh rêu của những vành mũ cối đặc quánh hơi thở thời niên thiếu. Nắng hạ mang theo mùi của cỏ cháy trên bãi tập và cả mùi vị nồng đượm của những nụ cười ngây ngô, trong sáng.

Có chăng nắng hạ đã trở thành dải lụa vàng óng ánh dệt nên miền thương nhớ lặng yên trong tiếng ve và sắc trời tháng sáu? Vành mũ cối nghiêng nghiêng như cả bầu trời thanh xuân, cô đặc trong mùi vải mới và hương vị nồng nàn của mồ hôi. Ấy là khả thể của sự thật rực rỡ nhất, nơi mỗi ánh mắt trao nhau, mỗi cái chạm tay vào báng súng đều có thể trở thành một vật chứng của thời gian, của miền ký ức.

Cảm ơn vì đã cùng nhau tạo nên một thanh xuân rực rỡ đến thế. Mai này, khi rời xa vành mũ cối và bãi tập đầy nắng, hy vọng chúng ta đều giữ cho mình tâm hồn rực cháy như những ngày nắng quân trường hôm nay.

Mùa hạ, mùa chia ly. Sắp tới lúc, ta sẽ kể về cấp 3 bằng một câu chuyện dài năm ấy…

|NẾU CHUYÊN ĐƯỢC NÓI|Nếu một ngày Chuyên được “phù phép” để tất thảy sự vật có cơ hội thì thầm to nhỏ với nhau về mọi đi...
23/04/2026

|NẾU CHUYÊN ĐƯỢC NÓI|

Nếu một ngày Chuyên được “phù phép” để tất thảy sự vật có cơ hội thì thầm to nhỏ với nhau về mọi điều xung quanh, liệu cậu có tò mò những thanh âm sống động ấy sẽ chứa đựng câu chuyện gì về chúng ta không?

Xuân, hạ, thu, đông… Chuyên âm thầm dệt nên trong tim mỗi đứa trẻ lớn lên dưới mái nhà nơi đây một vùng trời xanh biếc, điểm xuyết trên đó là những mảnh ký ức trong veo, lấp lánh như nắng cuối chiều. Nếu lắng nghe thật kỹ, cậu sẽ không khỏi bất ngờ mà nhận ra rằng mọi ngóc ngách nhỏ bé nép mình trong những tháng năm đã qua đều đang khe khẽ cất lời, nhắc chúng ta những điều tưởng chừng đã lỡ quên mất đâu đó trên hành trình lớn lên.

Mỗi sự vật đóng vai trò như một dấu tích của thanh xuân được thời gian dày công nhào nặn. Chúng lặng lẽ ở đó, chứng kiến những bước chân vội vã chạy cho kịp giờ, những phút giây đám bạn gọi nhau ríu rít trước khi chuông reo, những cơn gió heo may khẽ chạm qua vai áo, những mùa hoa phượng đỏ cháy rực cả sân trường, và còn nhìn thấu cả những tâm tư chôn sâu trong lòng mà ta thầm giấu kín…

CVP-ers, cậu đã sẵn sàng để hiểu Chuyên thêm một chút chưa? Hãy cùng Chuyện Ở Chuyên dạo bước quanh trường để lắng nghe lời tâm sự đến từ những điều siêu đặc biệt nhé!

“Mọi thứ đều có kế hoạch, chỉ có thích cậu là sự cố”“Này cười gì thế”“Chắc tại thấy cậu dễ thương”“Sến súa quá”Cậu biết ...
12/04/2026

“Mọi thứ đều có kế hoạch, chỉ có thích cậu là sự cố”

“Này cười gì thế”
“Chắc tại thấy cậu dễ thương”
“Sến súa quá”

Cậu biết không, chẳng biết từ bao giờ trong cuộc sống có phần tẻ nhạt và cứng nhắc của tớ lại có một sự cố nhỏ là cậu.

Âm thầm, chậm chạp rồi làm mọi thứ rối tung lên.

Để rồi từ lúc nào cũng không hay, sau mỗi buổi tan trường, cậu trở thành lý do để tớ mong ngày mai đến.

Có những lời thầm kín
không ồn ào,
không cần nói ra.

Chỉ là trong rất nhiều chuyện đã định sẵn,
cậu luôn là phần ngoài dự tính.

|CHÀO CẬU, TỚ LÀ THANH XUÂN| Có những khoảng thời gian đi qua không thể quay trở lại nhưng lại ở mãi trong tim mỗi người...
06/04/2026

|CHÀO CẬU, TỚ LÀ THANH XUÂN|

Có những khoảng thời gian đi qua không thể quay trở lại nhưng lại ở mãi trong tim mỗi người, đó là Tớ - Thanh Xuân. Tớ đến với cuộc đời cậu rất khẽ, nhẹ đến mức nhiều khi cậu chẳng nhận ra tớ đã ở đó từ lúc nào. Tớ theo cậu qua những buổi sáng còn ngái ngủ đến lớp, qua sân trường đầy nắng và tiếng cười, qua những trang vở còn thơm mùi giấy mới. Có những ngày cậu chạy thật nhanh qua hành lang dài chỉ để kịp giờ học, có những buổi chiều tụi mình ngồi bên nhau nói đủ thứ chuyện chẳng đâu vào đâu mà vẫn cười mãi không thôi. Lúc ấy cậu không biết rằng tớ đang ở ngay bên cạnh, lặng lẽ ghi nhớ từng khoảnh khắc nhỏ bé. Cậu cứ vô tư sống, vô tư mơ ước, vô tư tin rằng những ngày tháng ấy sẽ còn dài lắm còn tớ thì chỉ biết mỉm cười, bởi tớ hiểu rằng chính sự vô tư ấy làm cho tớ trở nên đẹp nhất.

Tớ lớn lên cùng những ước mơ của cậu. Tớ thấy cậu từng ngồi lặng im bên cửa sổ lớp học, mắt nhìn xa xăm và tưởng tượng về một tương lai rực rỡ nào đó. Có những ngày cậu tràn đầy nhiệt huyết, tin rằng chỉ cần cố gắng thì cả thế giới cũng có thể mở ra trước mắt mình. Một vài ngày khác, tớ cũng đã thấy cậu đôi lần buồn bã, khi một bài kiểm tra không như ý, khi một ước mơ nào đó chợt trở nên xa vời. Những lúc ấy cậu có thể nghĩ rằng mình đang thất bại, nhưng tớ thì biết đó chỉ là cách cuộc đời dạy cậu trưởng thành. Tớ ở bên cậu qua cả những nụ cười lẫn những giọt nước mắt ấy, bởi tớ muốn cậu hiểu rằng tuổi trẻ không phải lúc nào cũng hoàn hảo, nhưng chính những điều chưa hoàn hảo ấy lại khiến tớ trở nên rực rỡ và đáng nhớ.

Rồi có một ngày, tớ nhận ra trái tim cậu bắt đầu rung động, tớ cảm nhận được một ánh nhìn thoáng qua, một nụ cười rất khẽ, hay một cái tên mà cậu vô thức nhắc đến nhiều hơn bình thường. Những cảm xúc ấy đôi khi khiến cậu bối rối, khiến cậu lặng im thật lâu mà cũng không hiểu vì sao lòng mình lại khác đi. Tớ đứng đó nhìn cậu, vừa vui vừa thương. Bởi tớ biết những rung động đầu đời ấy mong manh lắm, có thể sẽ không kéo dài, có thể sẽ trôi qua nhanh như một cơn gió mùa hạ. Nhưng tớ cũng biết rằng sau này, khi cậu đã đi qua rất nhiều chặng đường của cuộc sống, chính những cảm xúc ngây ngô và trong trẻo ấy sẽ trở thành một phần ký ức đẹp nhất của tớ trong lòng cậu.

Và rồi, khi cậu dần trưởng thành hơn, tớ cũng biết rằng hành trình của mình sắp khép lại. Có thể một ngày nào đó cậu chợt nhận ra mình không còn là đứa trẻ vô tư như trước nữa, rằng những con đường quen thuộc đang dần ở lại phía sau. Khi ấy tớ sẽ lặng lẽ rời đi, giống như cách tớ đã lặng lẽ bước vào cuộc đời cậu. Nhưng cậu đừng buồn, bởi tớ không thật sự biến mất. Tớ sẽ ở lại trong tiếng cười của những người bạn cũ, trong những buổi chiều nắng vàng nơi sân trường, trong những ước mơ từng cháy bỏng mà cậu đã mang theo suốt một thời tuổi trẻ. Tớ là Thanh Xuân – tớ không thể ở mãi bên cậu, nhưng tớ luôn để lại trong tim cậu một miền ký ức rực rỡ. Và chỉ cần một ngày nào đó cậu ngoảnh lại, mỉm cười vì đã từng sống hết mình thì tớ biết hành trình của tớ bên cậu đã thật sự trọn vẹn.

|KHI ÁNH LỬA THẮP LÊN LẦN NỮA, CHÚNG TA ĐÃ TRỞ THÀNH “KHÁCH” RỒI|- Ê, nhìn đám lửa lớn chưa kìa! Nhưng m...
31/03/2026

|KHI ÁNH LỬA THẮP LÊN LẦN NỮA, CHÚNG TA ĐÃ TRỞ THÀNH “KHÁCH” RỒI|

- Ê, nhìn đám lửa lớn chưa kìa! Nhưng mà…
- Sao vậy?
- Vì lần này lửa cháy cùng chúng ta, lần nữa lửa vẫn cháy chỉ là không còn chúng ta

….Có những ngọn lửa không chỉ được nhóm lên từ củi khô và tàn tro, mà còn được thắp bằng ký ức. Và cũng có những khoảnh khắc, ta bỗng nhận ra, khi ánh lửa bùng lên lần nữa: mình không còn là người ở lại, mà đã trở thành “khách” – một vị khách lặng lẽ đứng bên lề của chính quá khứ thân quen.

Nhưng thời gian là kẻ dịch chuyển vô hình. Nó không ồn ào, không báo trước, chỉ lặng lẽ đưa ta đi qua những mùa đời, để rồi một ngày, ta bỗng chợt nhận ra, chỉ mai đây thôi, những điều tuyệt vời nhất của hiện tại sẽ trở thành trang kí ức nằm sâu nhất ở một góc nào đó. Rồi sau đêm “hừng đông” này, những đêm “hừng” tiếp theo chúng tôi là những vị khách, những người xa lạ. Để rồi nơi đây không còn là “của chúng ta” mà sẽ là “của họ”, “của người khác”, những tiếng cười bây giờ mãi trở thành kí ức đáng nhớ nhất, nằm sâu nhất trong tiềm thức của chúng ta. Những con người ấy, giọng nói ấy rồi cũng đi vào dĩ vãng, cũng trở thành thứ quý giá nhất của thanh xuân…

| Chuyện nhà ăn – Chuyện chưa kể |Với Cvpers, nhà ăn có lẽ không chỉ đơn thuần là nơi để ăn trưa, mà còn là một góc rất ...
28/03/2026

| Chuyện nhà ăn – Chuyện chưa kể |

Với Cvpers, nhà ăn có lẽ không chỉ đơn thuần là nơi để ăn trưa, mà còn là một góc rất riêng của tuổi học trò – nơi mỗi ngày đều có những câu chuyện nho nhỏ lặng lẽ diễn ra. Từ những hàng người xếp dài chờ đến lượt, những bàn ăn rôm rả tiếng chuyện trò, đến những tràng cười bất chợt vang lên giữa giờ nghỉ… tất cả hòa vào nhau, tạo nên một bức tranh vừa vội vã vừa thân quen ở Chuyên.

Đối với chúng mình, nhà ăn dường như là “đích đến” ngay khi tiếng chuông báo giờ nghỉ vang lên. Ai cũng vội vàng bước nhanh, đôi khi còn chạy vội, chỉ sợ… hết chỗ ngồi. Ở đó có những bữa trưa giản dị, có những “nhà phê bình ẩm thực” bất đắc dĩ với đủ lời nhận xét hài hước, và cả những câu chuyện kéo dài từ món ăn hôm nay cho đến bài kiểm tra ngày mai. Tất cả hòa lẫn trong tiếng bát đũa, tiếng cười và những cuộc trò chuyện không hồi kết. Những khoảnh khắc tưởng như rất đỗi bình thường ấy lại âm thầm dệt nên một phần ký ức tuổi học trò – nơi hình ảnh Chuyên hiện lên vừa ồn ào, náo nhiệt, vừa dịu dàng và thân thuộc.

Hãy cùng Chuyện ở Chuyên khám phá những câu chuyện thú vị ấy nhé! 🍽️✨

|THU ĐÓN, HẠ ĐƯA, BAN Ở LẠI|- Này, hoa ban nở rồi kìa!- Nhanh lên, ra sân chụp một tấm đi cả mai rụng hết bây giờ.…Vào m...
18/03/2026

|THU ĐÓN, HẠ ĐƯA, BAN Ở LẠI|

- Này, hoa ban nở rồi kìa!
- Nhanh lên, ra sân chụp một tấm đi cả mai rụng hết bây giờ.


Vào mỗi mùa hoa ban phủ hồng sắc trời, tôi lại có một giấc mơ dài.

Trong giấc mơ ấy, tôi thấy mình xúng xính trong bộ váy đồng phục trắng tinh khôi. Ngôi trường, thầy cô, những người bạn tôi yêu như chưa từng rời đi một ngày nào vậy. Tất cả vẫn ở đây, cùng cười thật tươi giữa khoảng sân quen thuộc và những dãy hành lang đã in đầy dấu chân năm tháng. Mùa xuân chạm ngõ, gieo những mầm xanh non lên cỏ cây hoa lá, rồi lặng lẽ gửi vào bầu trời ở Chuyên một thanh âm dịu dàng như lời ru vỗ về của mẹ đã nuôi lớn biết bao đứa trẻ. Và cứ thế, hoa ban lại ghé Chuyên yêu dấu, bừng nở rực rỡ trong ánh nắng ban mai của một thuở còn thơ, cái thuở mà lật trang sách là thấy cả bầu trời, nơi từng nét chữ nắn nót đều đong đầy bao ước mơ, hy vọng.

Trên bức tường thạch cao trăng trắng phía nhà thể chất cứ thỉnh thoảng lại lấp ló một đóa hoa e lệ.
“Đúng là đẹp thật.”
“Nghe nói ngày bông hoa cuối cùng rụng khỏi cây cũng là lúc chúng ta tốt nghiệp đấy.”
Liệu hoa ban có lưu luyến chúng tôi khi rời đi không?

Mỗi cánh hoa khẽ lay theo làn gió, từ từ trở về với đất mẹ dường như lại khắc ghi thêm một ngày chúng tôi còn ở cạnh nhau. Tôi ước sao khoảnh khắc này kéo dài mãi mãi, nhưng thời gian cứ hối hả tiến về phía trước, phủ bụi trắng xóa lên tấm bảng đen, xóa mờ tiếng cười giòn tan cuối lớp học, giấu đi cả những kí ức từng hằn sâu trong trái tim những đứa trẻ đã cùng khóc, cùng cười dưới một mái nhà.
Nhưng hoa ban sẽ quay lại mà, vì hẳn là hoa ban cũng nhớ chúng tôi lắm. Thu đón, hạ đưa, ban rồi sẽ lại trở về, dang những cánh hoa mong manh ôm trọn lấy một góc trời thân thuộc.

Còn chúng tôi, rồi sẽ đi rất xa, xa khỏi khoảng sân từng đầy ắp tiếng cười, xa khỏi tán cây còn vương màu nắng sớm, xa mãi, xa đến mức những đoá hoa ban chẳng còn đủ gần để nhuộm hồng bầu trời xanh biếc trên đầu chúng tôi nữa.

Nhưng một miền ký ức thật đẹp đã chọn neo lại nơi đây vĩnh viễn.

Trong một mùa hoa ban.
Và một ngày nào đó chăng, một ngày nắng đẹp, một ngày mưa rơi, một ngày đầu thu hun hút gió heo may hay một ngày hạ oi ả rộn rã tiếng ve kêu…
chúng tôi chắc chắn
sẽ trở lại.

- Này, hoa ban lại nở rồi kìa!
- Ừ, hôm nào về trường mình chụp một tấm nhé.

- Tớ đã hứa mà, sẽ đem huy chương về cho cậu…- Cậu họ “Hứa” à?- Hứa được, vì cậu, tớ sẽ làm được!Có những lời hứa, nhất ...
12/03/2026

- Tớ đã hứa mà, sẽ đem huy chương về cho cậu…
- Cậu họ “Hứa” à?
- Hứa được, vì cậu, tớ sẽ làm được!

Có những lời hứa, nhất định sẽ hoá ước mơ quyện thành hiện thực. Và tín vật “định tình”, chiếc huy chương ấy chính là động lực, cũng chính là phần thưởng cho thước phim của tớ mang tên “Nhất trên đường đua để nhất trong lòng cậu”. Màu nắng hôm ấy, cùng màu trên tấm huy chương ấy đã hoà làm một thành màu lấp lánh trong mắt cậu cùng nhịp đập trong trái tim tớ.

Chuyên, ngày ban nở rộ.

| THƯỞNG XUÂN |“Xuân yêu thương” tại Trường THPT Chuyên Vĩnh Phúc đến trong một ngày mưa phùn, khi mùa xuân không hiện r...
10/02/2026

| THƯỞNG XUÂN |
“Xuân yêu thương” tại Trường THPT Chuyên Vĩnh Phúc đến trong một ngày mưa phùn, khi mùa xuân không hiện ra bằng sắc màu rực rỡ mà bằng cảm giác dịu nhẹ, mơ hồ. Những hạt mưa mỏng như sương giăng kín không gian, phủ lên sân trường quen thuộc một vẻ trầm lắng rất riêng. Trong khoảnh khắc ấy, con người ta bỗng bước chậm hơn, lòng cũng mềm lại, như để thưởng xuân không bằng mắt, mà bằng sự rung động của trái tim.

Mưa làm không khí se lạnh, nhưng không thể làm nguội đi hơi ấm lan tỏa từ những tấm lòng đang hướng về nhau. Dưới mái hiên, dưới những chiếc ô nhỏ, thầy cô và học sinh vẫn miệt mài với các hoạt động thiện nguyện, trao đi sự quan tâm bằng những hành động giản dị mà chân thành. Tiếng cười vang lên khẽ khàng trong mưa, không quá ồn ào náo nhiệt, nhưng đủ để xua tan cái lạnh của đất trời. Giữa không gian ấy, mùa xuân dường như không nằm ở cảnh vật, mà hiện hữu trong sự sẻ chia âm thầm giữa người với người.

Điều khiến buổi Xuân yêu thương trở nên đáng nhớ chính là cảm giác gắn kết sâu sắc. Không ai đứng ngoài cuộc, tất cả đều hòa vào nhau trong một nhịp chung của yêu thương và trách nhiệm. Trong làn mưa xuân lặng lẽ, việc thưởng xuân không còn là tận hưởng những điều vui vẻ cho riêng mình, mà là lắng nghe, thấu hiểu và cùng nhau làm nên những giá trị tốt đẹp cho cộng đồng.

Khi chương trình khép lại, mưa vẫn rơi nhẹ trên sân trường Chuyên Vĩnh Phúc. Nhưng trong lòng em, mùa xuân ấy dường như vẫn còn ở lại. Đó là một mùa xuân không rực rỡ, không phô trương, nhưng đủ sâu để chạm tới cảm xúc, đủ ấm để người ta nhớ mãi về một ngày mưa phùn chan chứa yêu thương.

| HÀO KHÍ NGÂN VANG – BẢNG VÀNG NỐI TIẾP |Khi mùa thi quốc gia khép lại, không chỉ là những bài làm được đặt xuống, khôn...
22/01/2026

| HÀO KHÍ NGÂN VANG – BẢNG VÀNG NỐI TIẾP |

Khi mùa thi quốc gia khép lại, không chỉ là những bài làm được đặt xuống, không chỉ là tiếng thở phào sau tháng ngày nỗ lực mà còn là một chương vinh quang lặng lẽ ghi thêm vào bảng vàng tri thức. Những cái tên được khắc lên không chỉ là dấu mốc thành tích, mà là minh chứng rằng có những giấc mộng đủ bền để vượt qua thời gian, đủ sâu để miệt mài tích luỹ và đủ lớn để chạm đến vinh quang.

Chiến thắng này không đến từ hào quang tức thì, mà được dệt nên từ biết bao những đêm dài nghiền ngẫm, đó là những ngày tháng thức trắng bên trang sách, những lần vấp ngã, hoài nghi, những khoảnh khắc tưởng chừng muốn buông tay nhưng vẫn chọn bước tiếp. Đó là chiến thắng của trí tuệ được mài giũa, của bản lĩnh được tôi rèn, của niềm tin chưa từng tắt vào giá trị của tri thức.

Xin chúc mừng những người viết tiếp trang sử vàng - những người đã nuôi mộng bằng trí tuệ, dệt mộng bằng đam mê, và hoàn thành giấc mộng bằng bản lĩnh. Nhưng hào khí của mùa quốc gia không chỉ thuộc về những cái tên được xướng lên. Nó còn dành cho cả những người đã đi rất xa, dù chưa kịp chạm tới vinh quang. Những tháng ngày miệt mài học tập, những lần vấp ngã, những bài làm còn dang dở - tất cả đều không vô nghĩa. Chúng là nền móng cho một hành trình dài hơn, sâu hơn, và vững vàng hơn ở phía trước.

Bởi bảng vàng không phải là đích đến duy nhất của tri thức. Giá trị thật sự nằm ở việc bạn đã trưởng thành thế nào trên con đường đi tới nó. Mùa thi có thể khép lại, nhưng hành trình học tập thì chưa từng dừng lại. Và đôi khi, những người chưa được gọi tên hôm nay lại chính là những người đang âm thầm chuẩn bị cho lần tỏa sáng rực rỡ hơn trong tương lai.

16/01/2026

…K27, cảm ơn và xin lỗi…

“Cảm ơn vì 3 năm đã cùng nhau lớn lên,
Xin lỗi vì chúng ta chỉ dừng lại ở 3 năm.”

Address

Km3, Quốc Lộ 2B, Định Trung
Vinh Yen

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Chuyện Ở Chuyên posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Organization

Send a message to Chuyện Ở Chuyên:

Share