08/07/2026
| MÙA HÈ CUỐI TRƯỚC KHI CHIA XA |
Có những mùa hè tôi chỉ mong nó đến thật nhanh. Hẳn là đứa trẻ nào cũng thầm yêu những tia nắng nhuộm vàng hoe cả vạt áo đồng phục, yêu những ngày hè tưởng chừng sẽ kéo dài mãi mãi, và yêu cả những tháng ngày rong ruổi theo đám mây trắng bồng bềnh như kẹo bông gòn. Ngày bé, mùa hè đến ôm theo bao giấc mơ lấp đầy một khoảng trời cháy bỏng trong tôi. Tôi ước mình sẽ lớn nhanh như thổi, ước được học cấp ba, được khoác lên vai chiếc áo đồng phục mình từng ngưỡng mộ. Thời gian còn nhiều lắm, mà tôi thì chẳng muốn cứ mãi là trẻ con chút nào, khi ấy, tôi đã nghĩ rằng giá mà thời gian trôi nhanh thêm nữa thì tốt biết bao.
Hóa ra, điều ước năm ấy lại mang theo một cái giá. Chẳng ai nói với chúng ta rằng lớn lên cũng đồng nghĩa với việc phải học cách nói lời tạm biệt. Vậy là lần đầu tiên trong đời, tôi chẳng mong nó đến nhanh nữa. Tôi sợ rằng sau mùa hè này, mọi thứ đều sẽ đổi thay. Có khi nào sáng sớm mai thức dậy, chiếc bàn đã gắn bó với tôi suốt mấy năm học cấp ba sẽ trở thành chỗ ngồi của một ai khác không?
Hành lang từng đầy ắp những tiếng cười, những câu chuyện bất tận của chúng tôi rồi đây sẽ toàn gương mặt xa lạ. Những thanh âm từng chỉ thuộc về chúng tôi, sau này cũng chỉ còn vang vọng trong kí ức của một thời niên thiếu. Ngay cả những tiết học từng mong tan thật nhanh biết đâu lại là điều chúng tôi nhớ nhất khi cất bước rời đi. Có lẽ là lần đầu trong suốt những năm đi học, tôi ước thời gian sẽ bao dung đợi chờ chúng tôi.
Chỉ mong chiếc kim đồng hồ lỡ chậm thêm vài nhịp.
Chỉ mong mùa hè này và năm học tới dài thêm một chút.
Chỉ mong thước phim thanh xuân phát chậm lại một chút.
Chỉ muốn được bước qua cánh cổng quen thuộc thêm nhiều buổi sáng nữa.
Người ta không nhận ra mình yêu một nơi nào đến thế vào ngày đầu tiên bước đến, mà chỉ lặng lẽ quen với nó, âm thầm để cho tình cảm lớn lên thấm đẫm vào những ngày tưởng như rất đỗi bình thường. Trước khi bản thân kịp nhận ra, tôi đã yêu nơi này mất rồi. Từ tận đáy lòng mình, xin thời gian hãy trôi chậm hơn một chút được không, chậm đến mức đủ để chúng tôi yêu thêm một chút ngôi trường này, để kịp nhớ thêm một chút về nhau, trước khi thanh xuân lặng lẽ lật sang trang cuối.
Mùa hè cuối cùng trước khi bước vào năm học cuối cùng.
300 ngày cuối tại Chuyên - đếm ngược.