Chuyện Ở Chuyên

Chuyện Ở Chuyên Đơn giản là chúng tớ, đứng từ một góc ở Chuyên, để lặng nhìn và lắng nghe...

Đơn giản là chúng tớ, đứng từ một góc ở Chuyên, để lặng nhìn, lắng nghe và cảm nhận những câu chuyện ở Chuyên.

| MÙA HÈ CUỐI TRƯỚC KHI CHIA XA |Có những mùa hè tôi chỉ mong nó đến thật nhanh. Hẳn là đứa trẻ nào cũng thầm yêu những ...
08/07/2026

| MÙA HÈ CUỐI TRƯỚC KHI CHIA XA |

Có những mùa hè tôi chỉ mong nó đến thật nhanh. Hẳn là đứa trẻ nào cũng thầm yêu những tia nắng nhuộm vàng hoe cả vạt áo đồng phục, yêu những ngày hè tưởng chừng sẽ kéo dài mãi mãi, và yêu cả những tháng ngày rong ruổi theo đám mây trắng bồng bềnh như kẹo bông gòn. Ngày bé, mùa hè đến ôm theo bao giấc mơ lấp đầy một khoảng trời cháy bỏng trong tôi. Tôi ước mình sẽ lớn nhanh như thổi, ước được học cấp ba, được khoác lên vai chiếc áo đồng phục mình từng ngưỡng mộ. Thời gian còn nhiều lắm, mà tôi thì chẳng muốn cứ mãi là trẻ con chút nào, khi ấy, tôi đã nghĩ rằng giá mà thời gian trôi nhanh thêm nữa thì tốt biết bao.

Hóa ra, điều ước năm ấy lại mang theo một cái giá. Chẳng ai nói với chúng ta rằng lớn lên cũng đồng nghĩa với việc phải học cách nói lời tạm biệt. Vậy là lần đầu tiên trong đời, tôi chẳng mong nó đến nhanh nữa. Tôi sợ rằng sau mùa hè này, mọi thứ đều sẽ đổi thay. Có khi nào sáng sớm mai thức dậy, chiếc bàn đã gắn bó với tôi suốt mấy năm học cấp ba sẽ trở thành chỗ ngồi của một ai khác không?
Hành lang từng đầy ắp những tiếng cười, những câu chuyện bất tận của chúng tôi rồi đây sẽ toàn gương mặt xa lạ. Những thanh âm từng chỉ thuộc về chúng tôi, sau này cũng chỉ còn vang vọng trong kí ức của một thời niên thiếu. Ngay cả những tiết học từng mong tan thật nhanh biết đâu lại là điều chúng tôi nhớ nhất khi cất bước rời đi. Có lẽ là lần đầu trong suốt những năm đi học, tôi ước thời gian sẽ bao dung đợi chờ chúng tôi.

Chỉ mong chiếc kim đồng hồ lỡ chậm thêm vài nhịp.

Chỉ mong mùa hè này và năm học tới dài thêm một chút.

Chỉ mong thước phim thanh xuân phát chậm lại một chút.

Chỉ muốn được bước qua cánh cổng quen thuộc thêm nhiều buổi sáng nữa.

Người ta không nhận ra mình yêu một nơi nào đến thế vào ngày đầu tiên bước đến, mà chỉ lặng lẽ quen với nó, âm thầm để cho tình cảm lớn lên thấm đẫm vào những ngày tưởng như rất đỗi bình thường. Trước khi bản thân kịp nhận ra, tôi đã yêu nơi này mất rồi. Từ tận đáy lòng mình, xin thời gian hãy trôi chậm hơn một chút được không, chậm đến mức đủ để chúng tôi yêu thêm một chút ngôi trường này, để kịp nhớ thêm một chút về nhau, trước khi thanh xuân lặng lẽ lật sang trang cuối.

Mùa hè cuối cùng trước khi bước vào năm học cuối cùng.
300 ngày cuối tại Chuyên - đếm ngược.

| Chuyên vẫn ở đó, chỉ có chúng mình là rời đithôi |Có những ngày, ta cứ ngỡ sẽ kéo dài mãi. Những buổi sáng vội vã chạy...
04/07/2026

| Chuyên vẫn ở đó, chỉ có chúng mình là rời đi
thôi |

Có những ngày, ta cứ ngỡ sẽ kéo dài mãi. Những buổi sáng vội vã chạy qua cổng trường khi tiếng chuông đã điểm. Những ngày cười đùa náo nức trên hành lang đầy nắng. Những giây phút ngồi kế bên ô cửa sổ nhìn ra khoảng trời quen thuộc. Và những tiết học tưởng chừng dài vô tận nhưng rồi một ngày lại trở thành điều khiến ta nhớ nhất.

Ba năm.

Ba năm tưởng dài mà hóa ra chỉ gói gọn trong vài cái chớp mắt.

Ngày đầu bước vào ngôi trường Chuyên, ai cũng mang theo một chút tự hào, một chút bỡ ngỡ và thật nhiều kỳ vọng. Chúng mình gặp nhau bởi những ước mơ giống nhau, cùng lớn lên qua từng bài kiểm tra, từng mùa thi, từng lần thức trắng ôn bài và cả những lần cười nghiêng ngả chỉ vì một câu nói vu vơ của bạn cùng bàn.

Thanh xuân ở Chuyên chưa bao giờ chỉ là điểm số.

Đó là những giờ học căng thẳng nhưng đầy cảm hứng. Là tiếng giảng bài nhiệt huyết của thầy cô. Là những buổi lao động, văn nghệ, thể thao, những mùa tình nguyện, những lần cùng nhau chạy nước rút trước hạn nộp bài. Là những cái ôm sau một kỳ thi, những giọt nước mắt khi ai đó chưa đạt được điều mình mong muốn, và những tiếng cười giòn tan vì cuối cùng cả lớp lại được ngồi cạnh nhau. Mỗi góc nhỏ trong trường đều cất giữ một phần tuổi trẻ của chúng mình.

Có lẽ sau này sẽ chẳng còn ai nhắc mình nhớ làm bài tập. Chẳng còn tiếng trống báo hết giờ để cả lớp ùa ra sân. Chẳng còn những lần cả đám rủ nhau xuống căn tin, cùng chia nhau một chiếc bánh hay cốc nước sau giờ học.

Mọi thứ vẫn sẽ ở đó.

Hàng cây vẫn xanh. Sân trường vẫn rực nắng mỗi sớm mai. Phòng học vẫn đón những lứa học sinh mới. Tiếng chuông trường vẫn đều đặn vang lên mỗi ngày.

Chuyên vẫn ở đó, chỉ có chúng mình là rời đi thôi.

Sau kỳ thi tốt nghiệp, cánh cửa của tuổi học trò cũng chính thức khép lại. Phía trước sẽ là những con đường khác nhau, những ước mơ khác nhau, nhưng chắc rằng, ba năm dưới mái trường này sẽ luôn là một phần đẹp nhất trong hành trang của mỗi người.

Xin chúc mừng tất cả các bạn học sinh lớp 12 đã hoàn thành kỳ thi tốt nghiệp. Dù kết quả thế nào, các bạn cũng đã vượt qua một cột mốc rất đáng tự hào bằng tất cả sự cố gắng của mình.

Chúc các bạn sẽ gặp thật nhiều may mắn trên chặng đường phía trước. Và mong rằng, nhiều năm sau khi trở về, chúng mình sẽ mỉm cười vì đã từng có một thanh xuân đẹp đến thế.

| K30 - Chào mừng em về nhà |Chắc hẳn khoảng thời gian vừa qua là những ngày tháng đầy hồi hộp và lo lắng với em nhỉ?Bởi...
23/06/2026

| K30 - Chào mừng em về nhà |

Chắc hẳn khoảng thời gian vừa qua là những ngày tháng đầy hồi hộp và lo lắng với em nhỉ?

Bởi em đã nỗ lực đến vậy mà.

Những đêm thức khuya bên chồng sách vở, những lần tự hỏi liệu mình đã cố gắng đủ chưa, những áp lực, những kỳ vọng và cả những khoảnh khắc tưởng chừng như muốn bỏ cuộc. Bao công sức, bao nỗ lực, bao quyết tâm được gom góp lại chỉ để hướng tới một giấc mơ mang tên “Chuyên”.

Và rồi ngày hôm nay, giấc mơ ấy cuối cùng đã thành hiện thực.

Cánh cổng mà em từng mong ước, nay đã rộng mở và rẽ lối đón em về.

Chúc mừng em vì sau tất cả những nỗ lực không ngừng nghỉ, em đã đạt được điều mình hằng mong muốn. Thành quả ngày hôm nay là phần thưởng xứng đáng cho hành trình bền bỉ mà em đã đi qua.

Mong rằng dưới mái nhà này, em sẽ luôn giữ được sự nhiệt huyết, sự dũng cảm để theo đuổi những điều mình yêu thích và niềm tin vào chính bản thân mình.

Bởi cánh cổng em bước qua hôm nay không phải là điểm kết thúc của một giấc mơ, mà là nơi những giấc mơ mới bắt đầu và viết tiếp.
Vậy nên, hãy tự hào về những gì em đã làm được ngày hôm nay, và cũng hãy sẵn sàng cho những điều tuyệt vời đang chờ phía trước.

Một lần nữa, chúc mừng em vì đã đạt được điều mình hằng mong ước.

Và k30, chào mừng em về nhà - nơi chúng ta sẽ cùng nhau viết tiếp những ước mơ, những hoài bão và những năm tháng thanh xuân rực rỡ nhất.

| THẮP SÁNG THANH XUÂN, CHỜ NGÀY RỰC RỠ |- Ngày mai thi rồi đấy, sợ không?- Tớ chỉ sợ thi xong mỗi đứa một nơi…- Thôi, đ...
10/06/2026

| THẮP SÁNG THANH XUÂN, CHỜ NGÀY RỰC RỠ |

- Ngày mai thi rồi đấy, sợ không?
- Tớ chỉ sợ thi xong mỗi đứa một nơi…
- Thôi, đỗ hết đi rồi hè còn đi ăn!

Chớp mắt cái, đã đến ngày cuối cùng…

Sáng mai thôi, những tập đề dày cộp sẽ được gấp lại. Những buổi tự học kéo dài đến tối muộn rồi cũng kết thúc. Những câu hỏi còn dang dở trên bảng, những lần tranh luận xem cách giải nào ngắn hơn, hay những tiếng thở dài sau một bài kiểm tra khó... tất cả rồi cũng sẽ lặng lẽ lùi về sau nhường chỗ cho hai chữ “kỷ niệm“.

Có lẽ đây là quãng thời gian áp lực nhất. Ai cũng mệt, ai cũng lo lắng. Nhưng nhìn lại chặng đường đã đi qua, chúng ta có quyền tự hào. Tự hào vì đã kiên trì với những ngày học đến khuya, với những lần thất vọng vì điểm số chưa như mong muốn, và với cả những lần đứng dậy sau khi tưởng như không thể cố thêm được nữa.

Nhìn lại những năm tháng dưới mái trường Chuyên…

Khoảng thời gian ấy ngắn đến mức chỉ cần chớp mắt vài lần là hết, nhưng cũng đủ dài để nuôi lớn những ước mơ của mình. Và có lẽ, đích đến của những ngày tháng nỗ lực ấy đang ở rất gần rồi.

K27 à, hãy mang vào phòng thi sự bình tĩnh và cả niềm tin vào chính mình. Mong rằng khi tiếng trống cuối cùng của mùa thi khép lại, điều còn lại không chỉ là kết quả, mà còn là những nụ cười hạnh phúc vì ta đã sống trọn vẹn những năm tháng tuổi trẻ dưới mái nhà Chuyên.

Ngày mai…

Hy vọng mỗi chúng ta đều cố gắng hết mình, để sau này nhớ lại, ta có thể mỉm cười tự hào mà nói rằng: "Năm ấy, mình đã không bỏ cuộc.”

| Hạ cuối rồi, không định ngỏ lời thật à..? |Buổi học cuối cùng…Ngoài cửa sổ, nắng tháng Sáu trải dài trên sân trường. T...
05/06/2026

| Hạ cuối rồi, không định ngỏ lời thật à..? |

Buổi học cuối cùng…

Ngoài cửa sổ, nắng tháng Sáu trải dài trên sân trường. Tiếng ve râm ran như đang đếm ngược những ngày còn lại của tuổi học trò, cũng là đếm ngược ngày tớ phải xa cậu.

Ba năm rồi đấy.

Ba năm ngồi bên cạnh cậu. Ba năm nhặt từng cây bút cậu đánh rơi. Ba năm những lần “tình cờ” mà chỉ một mình tớ biết là cố ý.

Đã bao lần định nói. Vừa chạm mắt cậu, lời định nói lại cứ thế tan ra.

Lần cuối rồi , cũng là lần đầu tiên tớ gom đủ dũng khí để lại gần cậu như thế.

Nhẹ nhàng như cách người ta chạm vào một giấc mơ, sợ chỉ cần mạnh thêm một chút thôi là mọi thứ sẽ biến mất.

Này, chúc cậu thi tốt nhé…

Có những lời thầm kín, đến tận ngày cuối cùng, tớ vẫn chẳng đủ can đảm nói ra.

Trong làn gió khẽ lướt qua, đôi môi cậu khẽ động
Chỉ thế thôi à?

Tớ vẫn chờ cậu đấy

Hạ cuối rồi đấy, đằng ấy không định ngỏ lời với tớ thật à…?
_________________
“Có những lời không kịp nói rồi sẽ thành tiếc nuối”

“Có những người không kịp yêu rồi sẽ thành bỏ lỡ”

Hy vọng mỗi chúng ta đều sẽ dũng cảm hơn một chút để nói ra. Rồi khi năm tháng ấy khép lại, ta cũng không còn gì nuối tiếc.

|NẮNG CHUYÊN ĐỢI CẬU|Nhìn lại chặng đường đã qua, cậu liệu có nhận ra mình đã kiên cường đến nhường nào? Phía sau cậu, n...
02/06/2026

|NẮNG CHUYÊN ĐỢI CẬU|

Nhìn lại chặng đường đã qua, cậu liệu có nhận ra mình đã kiên cường đến nhường nào? Phía sau cậu, những trang sách lật giở đến sờn mép, những đêm thức trắng cùng ánh đèn bàn nhập nhoạng. Hay là những giọt mồ hôi rơi trên đề toán hóc búa, là những xấp tài liệu dày cộm, và cả những lúc kiệt quệ tới bật khóc nhưng lại gắng sức biến nỗi dày vò ấy thành động lực, niềm tin. Mỗi bài học, mỗi kỳ thi thử, mỗi danh sách báo điểm, tất cả như gói ghém hết bao cố gắng kia để chờ ngày b**g tỏa.

Và giờ đây, khi nhìn về phía trước, thứ đang chờ đợi cậu chính là bầu trời của ước mơ "Chuyên". Là cấp 3, nơi cậu được thỏa sức vẫy vùng trong niềm đam mê, nơi những cá tính độc bản được thấu hiểu và tôn trọng. Sắp tới không chỉ là một kỳ thi, đó là tấm vé để cậu bước vào thế giới mới, của những người thầy truyền cảm hứng, và của một phiên bản rực rỡ nhất mà cậu luôn hướng về.

Thanh xuân đáng được rực rỡ như thế. Hẹn gặp cậu ở ga xép ấy - Chuyên - nơi thanh xuân bắt đầu nở rộ. Nụ cười, nước mắt, mồ hôi là những từ thật “lấm lem” đời thường, nhưng cậu biết không, tới lượt mình, nó sẽ hóa trang, sẽ kiêu hãnh trở thành “những chữ ngọt ngào lộng lẫy” trên sân khấu của giao lộ tuổi 15. Trên sân khấu lấp lánh ánh đèn ấy, là nắng chuyên, đợi cậu!

| NẾU BIẾT ĐÓ LÀ LẦN CUỐI… |Có những chiều tháng Năm, nắng đổ vàng lên những bậc cầu thang mòn dấu chân, tôi chợt nhận r...
29/05/2026

| NẾU BIẾT ĐÓ LÀ LẦN CUỐI… |

Có những chiều tháng Năm, nắng đổ vàng lên những bậc cầu thang mòn dấu chân, tôi chợt nhận ra mình đang đếm ngược những hơi thở cuối cùng của mùa niên thiếu. Nếu biết đó là lần cuối được đứng dưới khoảng trời này với trái tim của một đứa trẻ chưa kịp lớn, tôi đã không để thời gian trôi qua kẽ tay một cách thản nhiên đến thế.
Nếu biết đó là lần cuối...

Tôi sẽ bước chậm hơn qua dãy hành lang vắng để cảm nhận cái lạnh của mảng tường vôi, để nghe tiếng gió lùa qua kẽ lá xào xạc – những âm thanh vốn dĩ quá đỗi bình thường nay bỗng hóa thành khúc nhạc ly biệt da diết.

Tôi sẽ gom nhặt từng tia nắng vắt ngang bàn học, cất giữ chúng vào sâu trong miền ký ức để những ngày giông bão sau này khi nhìn lại, tôi vẫn thấy lòng mình ấm áp bởi một khoảng trời trong vắt của tuổi mười tám.

Tôi sẽ bao dung hơn với những nỗi buồn vu vơ. Những áp lực, những giọt nước mắt rơi trên trang giấy nhòe mực, hóa ra cũng là một phần của sự trưởng thành. Tôi muốn ôm lấy chính mình của những ngày xưa cũ, vỗ về mọi mỏi mệt trước khi phải khoác lên mình chiếc áo người lớn đầy xa lạ.
Cánh cửa trường đóng lại, không chỉ là khép lại một không gian, mà là khép lại cả một chương đời đầy mộng mơ. Chúng ta luôn vội vàng hướng về phía trước, để rồi khi đứng ở lằn ranh của sự chia xa, ta mới bàng hoàng nhận ra mình đã đánh mất những điều giản đơn nhưng vô giá.

Hóa ra, điều đáng sợ nhất của sự kết thúc không phải là sự biến mất, mà là cảm giác nuối tiếc vì đã không sống trọn vẹn trong từng khoảnh khắc cuối cùng.

Thanh xuân là một chuyến tàu chỉ có một chiều đi. Tôi đứng đây, giữa dư âm của tiếng chuông tan trường, lặng lẽ nhìn bóng mình đổ dài trên sân vắng. Không còn là sự hào hứng của những ngày nghỉ hè, mà là một nỗi buồn mênh mang, một sự hụt hẫng vô hình khi biết rằng từ mai, mọi thứ chỉ còn là "ngày xưa...".Tôi biết ơn vì mình đã từng thuộc về nơi này.

|KHI VÀNH MŨ CỐI KHÉP LẠI MÙA SAU CUỐI|Vào hạ, những ngày hạ sau cùng, nắng vẫn đổ đầy trên khoảng sân của ký ức. Trời h...
10/05/2026

|KHI VÀNH MŨ CỐI KHÉP LẠI MÙA SAU CUỐI|

Vào hạ, những ngày hạ sau cùng, nắng vẫn đổ đầy trên khoảng sân của ký ức. Trời hạ rực lên ánh xanh man mác, màu xanh diệp lục của những bộ quân phục, màu xanh rêu của những vành mũ cối đặc quánh hơi thở thời niên thiếu. Nắng hạ mang theo mùi của cỏ cháy trên bãi tập và cả mùi vị nồng đượm của những nụ cười ngây ngô, trong sáng.

Có chăng nắng hạ đã trở thành dải lụa vàng óng ánh dệt nên miền thương nhớ lặng yên trong tiếng ve và sắc trời tháng sáu? Vành mũ cối nghiêng nghiêng như cả bầu trời thanh xuân, cô đặc trong mùi vải mới và hương vị nồng nàn của mồ hôi. Ấy là khả thể của sự thật rực rỡ nhất, nơi mỗi ánh mắt trao nhau, mỗi cái chạm tay vào báng súng đều có thể trở thành một vật chứng của thời gian, của miền ký ức.

Cảm ơn vì đã cùng nhau tạo nên một thanh xuân rực rỡ đến thế. Mai này, khi rời xa vành mũ cối và bãi tập đầy nắng, hy vọng chúng ta đều giữ cho mình tâm hồn rực cháy như những ngày nắng quân trường hôm nay.

Mùa hạ, mùa chia ly. Sắp tới lúc, ta sẽ kể về cấp 3 bằng một câu chuyện dài năm ấy…

|NẾU CHUYÊN ĐƯỢC NÓI|Nếu một ngày Chuyên được “phù phép” để tất thảy sự vật có cơ hội thì thầm to nhỏ với nhau về mọi đi...
23/04/2026

|NẾU CHUYÊN ĐƯỢC NÓI|

Nếu một ngày Chuyên được “phù phép” để tất thảy sự vật có cơ hội thì thầm to nhỏ với nhau về mọi điều xung quanh, liệu cậu có tò mò những thanh âm sống động ấy sẽ chứa đựng câu chuyện gì về chúng ta không?

Xuân, hạ, thu, đông… Chuyên âm thầm dệt nên trong tim mỗi đứa trẻ lớn lên dưới mái nhà nơi đây một vùng trời xanh biếc, điểm xuyết trên đó là những mảnh ký ức trong veo, lấp lánh như nắng cuối chiều. Nếu lắng nghe thật kỹ, cậu sẽ không khỏi bất ngờ mà nhận ra rằng mọi ngóc ngách nhỏ bé nép mình trong những tháng năm đã qua đều đang khe khẽ cất lời, nhắc chúng ta những điều tưởng chừng đã lỡ quên mất đâu đó trên hành trình lớn lên.

Mỗi sự vật đóng vai trò như một dấu tích của thanh xuân được thời gian dày công nhào nặn. Chúng lặng lẽ ở đó, chứng kiến những bước chân vội vã chạy cho kịp giờ, những phút giây đám bạn gọi nhau ríu rít trước khi chuông reo, những cơn gió heo may khẽ chạm qua vai áo, những mùa hoa phượng đỏ cháy rực cả sân trường, và còn nhìn thấu cả những tâm tư chôn sâu trong lòng mà ta thầm giấu kín…

CVP-ers, cậu đã sẵn sàng để hiểu Chuyên thêm một chút chưa? Hãy cùng Chuyện Ở Chuyên dạo bước quanh trường để lắng nghe lời tâm sự đến từ những điều siêu đặc biệt nhé!

“Mọi thứ đều có kế hoạch, chỉ có thích cậu là sự cố”“Này cười gì thế”“Chắc tại thấy cậu dễ thương”“Sến súa quá”Cậu biết ...
12/04/2026

“Mọi thứ đều có kế hoạch, chỉ có thích cậu là sự cố”

“Này cười gì thế”
“Chắc tại thấy cậu dễ thương”
“Sến súa quá”

Cậu biết không, chẳng biết từ bao giờ trong cuộc sống có phần tẻ nhạt và cứng nhắc của tớ lại có một sự cố nhỏ là cậu.

Âm thầm, chậm chạp rồi làm mọi thứ rối tung lên.

Để rồi từ lúc nào cũng không hay, sau mỗi buổi tan trường, cậu trở thành lý do để tớ mong ngày mai đến.

Có những lời thầm kín
không ồn ào,
không cần nói ra.

Chỉ là trong rất nhiều chuyện đã định sẵn,
cậu luôn là phần ngoài dự tính.

Address

Km3, Quốc Lộ 2B, Định Trung
Vinh Yen

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Chuyện Ở Chuyên posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Organization

Send a message to Chuyện Ở Chuyên:

Shortcuts

Share