Khai Tâm Liễu Ngộ

Khai Tâm Liễu Ngộ Bồ đề bổn vô thọ,
Minh cảnh diệt phi đài. Bản lai vô nhất vật,
Hà xứ nhạ trần ai .

20/06/2026

Những lời khuyên hay Những lời dạy của thánh hiền sẽ khó làm cho người thay đổi. Họ chỉ thật sự thay đổi khi đủ duyên được trải nghiệm qua khổ đau...

13/06/2026

THẦY TÔI

Sáng nay, bên tách trà, Thầy ngồi bình yên nhìn từng cơn sóng vỗ, hương trà thơm trong đôi mắt từ hòa, Thầy quay sang hỏi tôi:
- Vì sao con phải tu ?
- Kính bạch thầy, vì thương chúng sanh nên con phải tu.
Với nụ cười bình yên, thầy gật đầu và nói:

- Đúng vậy. Bao đời rồi, từ những tâm tham lam, ích kỷ, đố kỵ, hận thù của con đã làm đau khổ chúng sinh và những người yêu thương con. Họ đã chịu khổ vì con qua bao nhiêu kiếp rồi nên con phải tu để không còn làm tổn thương đến nhân sinh nữa. Nếu những tâm niệm xấu xa ấy không còn trong con nữa thì chúng sinh sẽ bớt khổ vì con . Phải không con ?

Nghe lời dạy của thầy, vậy mà bao năm qua tôi cứ mãi lầm tưởng rằng: mình tu hành giác ngộ để độ chúng sinh còn trong mê muội. Nay mới biết chính mình còn trong mê muội.
Như vừa tỉnh cơn mê: Tâm ngã mạn của tôi luôn nghĩ rằng tu mục đích để độ người chứ đâu biết rằng tu để hoàn thiện chính mình. Để chúng sanh bớt khổ vì mình là cứu khổ chúng sanh...

Thầy dạy :
- Đừng để những tâm niệm tham sân, ích kỷ, gây thêm khổ đau cho đời, cho người từ những tâm niệm xấu xa của con. Chính là độ chúng sinh đó con...
Tôi quỳ xuống bên chân Thầy: với bao tâm niệm xấu xa trọng tôi, lúc nào cũng thấy hơn người. Giờ này mới biết hai tiếng "Thầy ơi" đối với tôi sâu sắc thế nào.
Thầy vẫn ngồi bình yên, hương trà vẫn còn thơm. Lòng tôi nhớ lại từng chữ của tiền nhân
"Nghĩa ân sư muôn kiếp khó đáp đền."

10/06/2026
09/06/2026

ĐỜI NÀO CỦA TA

Cũng vậy. Trong cuộc đời này, khi mới chào đời ta ở nơi này, khi lớn lên ta lại ở nơi khác.Trong cuộc mưu sinh ta thay đổi mua, bán, không biết bao nhiêu căn nhà, kể cả những nơi mà ta đã tạm trú hay định cư. Theo duyên mà đi hay ở.

Chia tay không biết bao nhiêu căn nhà, trong đó có phòng trọ, nhà tranh, nhà ngói, nhà lầu.Tùy thuộc vào mỗi giai đoạn cuộc đời.

Những căn nhà ta đã từng bỏ lại, hình tướng của mỗi căn nhà có khác nhau. Nhưng người chủ sử dụng qua những căn nhà ấy không khác, vì hình tướng của con người không giống những căn nhà, chủ không phải là nhà, chỉ là người sử dụng những căn nhà ấy thôi.

Cũng như thế trong chiều dài sanh tử đến nay, ta đã trải qua không biết bao nhiêu thân trong muôn loài, đã để lại không bao thân là xác của ta, tài sản, thân quyến, những yêu thương, hận thù, đố kỵ, kể cả máu và nước mắt trong chiều dài sanh tử như thế.

Đến nay cũng quá đủ cho chúng ta nhìn lại những khổ đau như thế, trong vô mình lầm nhận. Nhà nào là nhà của ta. Thân nào cũng là thân của ta, trong hằng sa số kiếp như vậy. Sinh tâm sở hữu nắm giữ, tạo không biết bao nhiêu nổi khổ cho đời, cho người.

Vì cái Tôi và của tôi bao đời khổ đau, máu và nước mắt đã đổ xuống cho sự lầm nhận này. Đánh mất mình qua bao kiếp, mỗi lần sinh tử chấp thân là mình rồi lại bỏ đi, sinh thân khác cũng là của mình. Khác nào ta đi qua những căn nhà, căn nhà nào cũng nhận nhà là của mình, mà quên mình là người sử dụng chứ không phải mình là nhà.

Nếu không nhờ ơn Thánh Đức hóa thân vào đời đập vỡ căn nhà vô minh lầm nhận. Tỉnh thức hằng hà sa số thân chẳng phải của mình. Ta như vừa tỉnh cơn mê ...

Trăng tâm hiển lộ
Tỉnh mộng ngàn năm,
Sân si vắng bóng
Thiện ác không còn
Trăng vàng tịch chiếu
Ngàn đời an yên
Tam tạng không còn
Niết bàn chẳng thấy
Ngàn đời an yên ...

07/06/2026

Nào Có Gì ???

Ta có là gì đâu?
Sao cứ bảo là gì.
Thật không có
Cứ bảo rằng là có
Ôm đau thương
Một đời lấy bỏ
Ta đến với đời này đâu thật có gì đâu?
Lúc chưa có sao bình yên đến vậy
Có được rồi, có hạnh phúc thật sao.
Lúc đang có lại lo âu sợ mất
Khổ vô cùng lúc thực mất.
Quá đau thương.
Bước lang thang trên mọi nẻo đường.
Như tìm lại những gì đã mất
Hết một đời, một đời tất bật
Lại hết một đời, tất bật với đau thương.
Đường em đi qua .
Ta nhặt cánh vô thường
Chưa kịp tặng em.
Vô thường không gặp được
Ta mãi tìm em trong chân thường tỉnh lặng
Ngắm vô thường khoe sắc mãi lung linh.
Cuối trời xa cánh Nhạn mãi yên bình.
Soi bóng nước trăng vàng từ muôn thuở.
Trăng và sông bao đời không duyên nợ
Ngại ngùng gì.
Từ thuở khúc sông quê ...

01/06/2026

LÁ RƠI

Ghé về thăm mộ cha
Bước qua thăm mộ mẹ
Nhặt vội chiếc lá vàng, thấy đời qua chiếc lá
Hôm qua lá vàng rơi, như một đời cha mẹ
Hôm nay nhặt lá rơi, biết con là chiếc lá
Bao đời nào có lạ, chiếc lá vàng vẫn rơi
Lá tri ân mây trời, làm mưa bao năm tháng
Lá tri ân mặt trời, từng hạt nắng hôm qua
Lá nâng những cành hoa, kính dâng lên tất cả
Lá chỉ biết đời mình, chưa một phút tri ân
Trong lá có hạt mưa, có mây trời và đất
Trong lá có hình hài, những chiếc lá hôm qua
Con về cùng chiếc lá, trong gió bão cuộc đời
Thổi hoài theo năm tháng, chiếc lá vàng đang rơi...
Bao đời là như thế
Ai ngồi ngắm lá rơi....?

Chẳng Ở Nơi Đâu ?Không phải tìm nơi vắng vẻ thanh tịnh, tâm chúng ta mới được thanh tịnh. Mà ngay nơi phiền...
30/05/2026

Chẳng Ở Nơi Đâu ?

Không phải tìm nơi vắng vẻ thanh tịnh, tâm chúng ta mới được thanh tịnh. Mà ngay nơi phiền não, đảo điên, chúng ta trải nghiệm, thấy ra vạn pháp, muôn duyên vô thường, không thật mà tâm ta có được sự bình yên, thanh tịnh.

Chất liệu giải thoát ở ngay nơi phiền não, không có ở nơi vắng vẻ thanh tịnh. Khi thấy ra bóng dáng của phiền não khổ đau không xứ sở, tìm cũng không thấy. Sự thanh tịnh cũng không có, tìm lại cái Tôi đang đấu tranh với phiền não, khổ đau, để mà buông xả, để được bình yên cũng không thấy, chẳng thấy ta,người. cả ý niệm bình yên thanh tịnh cũng không thấy nên vắng vẽ thanh tịnh.

Thân của mình, Tâm của mình cũng không có, thì có gì mà để ý đến ai? Có thật có mình đâu mà bận lòng ai để ý gì đến mình. Hoa nở có ai biết, hoa tàn có ai hay. Ta và hoa nào khác, hoa thì vô tâm với nắng mưa, còn ta mãi một đời bận lòng với chuyện mưa, chuyện nắng, đúng sai.

Thay đổi cái nhìn cuộc đời tự khắc sẽ bình yên. Chẳng Có pháp môn nào hành trì luyện tập để bình yên cả.
Sự bình yên thanh tịnh đã có từ muôn thuở, mọi sự cố gắng, luyện tập, để đạt được mục đích gì ở phía trước, dù có luyện muôn đời cũng không thể.
Cổ đức có dạy" Nhọc công đuối bắt càng nhọc mình "

Vô minh và giác ngộ cũng là một cụm từ, do cái Tôi ảo tưởng dựng lên, rồi sinh ra sự chọn lựa, buông xả vô minh, cầu mong giác ngộ, không ngớ ngẩn chứ là gì?

Trong thể ấy không có vô minh hay giác ngộ, thường chơn tỉnh lặng. Chỉ quên đi cái đang là, chẳng mong cầu giác ngộ, trong vạn pháp không có cái Tôi này đang hiện hữu này.

Lúc này gió thổi qua biết mát trăng soi bến nước rõ ràng tịch chiếu vô ngại. Không từ thân mà có gọi là không thân, không có tôi đang thấy biết gọi là không tâm, sự tròn đầy viên mãn, trí tuệ, ấy đồng hành với muôn loài chúng sinh uy nghiêm thanh tịnh từ muôn thuở.

Chẳng có gì để lại đời sau
Ai biết được đời này sau hay trước.
Cổ nhân xưa một đời không chỗ được.
"Bốn chín năm ta chưa nói một lời "
Chẳng một pháp mãi lưu truyền không pháp...
Không pháp rồi nên chẳng có ai trao.
Bao đời rồi mãi đi tìm phương pháp.
Quên người tìm...
Pháp ấy vốn không trao...

Kinh Sách...Đức Phật ngày xưa ở tuổi thanh xuân 19 tuổi, ngài rời bỏ ngai vàng, điện ngọc, đi cầu học hết c...
19/05/2026

Kinh Sách...

Đức Phật ngày xưa ở tuổi thanh xuân 19 tuổi, ngài rời bỏ ngai vàng, điện ngọc, đi cầu học hết các bậc Chân sư, cũng chưa thỏa mãn được chí nguyện của mình.
Cúi cùng ngài cũng tự mình tìm được con đường giác ngộ, giải thoát, làm lợi lạc cho đời cho người.

Còn tuổi thanh xuân của chúng ta đi tìm cơm áo, gạo tiền, lớn lên lo cho gia đình riêng của mình, trôi lăng trong thăng trầm, thịnh suy, được mất. Không có thời gian vì quá bận cho việc mưu sinh, đến khi già rồi không còn làm gì được nữa, thì lo cho bệnh tật không còn thời gian để lo học những điều đức hạnh để tâm được bình yên, hết một đời như vậy chỉ lo cho thân vô tri này.

Vậy mục đích đến với đời này chỉ thế thôi sao?
Thân bệnh một chút, thì hết lòng lo chạy chữa, còn tâm bệnh thì bỏ mặc, cho hận thù đố kỵ, tham lam ích kỷ. Làm khổ mình, khổ người. Tạo ra những ác nhân khổ đau và nước mắt cho đời, cho người, đời này nào có an vui, tương lai cũng đong đầy nước mắt chắc chắn như vậy. Phải không con ???

Rồi đi khắp nơi cầu xin cho con bớt khổ, đâu biết khổ đau của chính mình tạo ra cho mình nào có ai ban cho mình đâu con.
Chư Thánh đức ra đời giúp cho mình phương pháp :
để tỉnh giác ngay nơi nhân, mà bình yên nơi quả.

Đó là những kinh nghiệm được kết tập qua bao đời quý ngài để lại. Từ những kinh nghiệm ấy ta học thấu hiểu để ứng dụng để được an vui chứ không phải để tụng. Nên mới gọi là kinh, là như vậy...

Chứ không cầu xin gì nơi quý ngài cả. Ngoài những phương pháp và những kinh nghiệm mà quý ngài đã trải mình trong khổ đau, vinh nhục mà tỉnh giác an yên. Chỉ thế thôi...

SỢ HÃI MỘT ĐỜI... Không biết tự bao giờ Mà trong con cứ sợ hãi, mãi đồng hành với con.Sợ xấu nên con kh...
17/05/2026

SỢ HÃI MỘT ĐỜI...

Không biết tự bao giờ
Mà trong con cứ sợ hãi, mãi đồng hành với con.

Sợ xấu nên con không rời chiếc gương mỗi ngày.

Sợ phải già đi, nên con tốn không biết bao nhiêu tiền vào thẩm mỹ.

Sợ người khác coi thường, nên lúc nào cũng tìm cách chứng minh mình phi thường.

Sợ nghèo nên ngày tính, đêm lo, không sao mà ngủ được.

Sợ vợ, chồng, không thủy chung, nên con mãi để mắt theo trong mọi cuộc giao tiếp.

Sợ thời gian qua mau, với bao điều còn dang dở.

Sợ những gì con đang có, rồi sẽ phải mất đi.

Sợ mất đi danh thơm, tiếng tốt, sợ mất đi danh dự của mình.

Sợ phải chết đi qua sự khắc nghiệt của vô thường

Nếu đã chết rồi sợ không biết mình sẽ đi đâu...

Còn bao điều phải sợ hãi, lo âu, không sao mà nhớ hết.

Một đời với bao nhiêu nổi lo âu, sợ hãi, như vậy có phút giây nào con được yên.

Có một điều rất lạ, là những điều ta lo âu, sợ hãi ấy, vẫn thứ tự đến đủ với con.
Vì đó là lẽ đương nhiên trong thân phận của kiếp người.

Vậy sợ hãi, lo âu, con vẫn phải chấp nhận.
Biết là lẽ đương nhiên, sao không an vui mà chấp nhận

Cái chết là niềm vui
Sao đời lại đau khổ
Sự sống là đau khổ
Sao đời lại là vui
Nghĩ cũng thật buồn cười
Tìm xem ai là người khổ?.
Chẳng ai là người khổ
Mới thật là an vui...

02/05/2026

Kiến Trúc Sư

Muốn có ngôi nhà đẹp, bắt đầu từ những ý tưởng, những tinh hoa của cuộc đời. Văn hóa dân tộc, để kiến trúc thành ngôi nhà tuyệt mỹ. Mọi người nhìn vào công trình ấy như một tinh hoa nghệ thuật.

Chúng ta vào đời này. Chúng ta đã góp nhặt những gì. Để kiến trúc đời mình thành những bậc Hiền nhân, Thánh đức. Được mọi người nương tựa, yêu thương, an vui thanh tịnh.

Hay chúng ta kiến trúc đời mình trong tương lai như thế nào, còn tùy vào sự huân tập ứng xữ của Ta trong hiện tại. Tùy thuộc vào sự định hướng của đời mình trở thành tác phẩm trong tương lai như thế nào. Cũng từ nơi chúng ta...

Từ những hạt giống phiền não, hận thù hình thành ra tác phẩm khổ đau.
Từ những hạt giống thiện lành yêu thương.
Hình thành tác phẩm từ bi an vui giải thoát .

Từ không là gì cả
Giải thoát hay khổ đau
cũng chỉ là những bóng mây.

Xưa nay là như thế
Chẳng thấy bóng ta người
Ngàn năm mưa vẫn rơi
Sấm vang trời muôn thuở
Âm thanh của muôn loài
Đều không từ đâu cả
Có một điều rất lạ.
Chẳng ai biết điều này
Chính ta còn không biết.
Ánh trăng vàng bình yên...

Address

Lê Quang Định
Tân Uyên

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Khai Tâm Liễu Ngộ posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share