Quầy sách Ước Mơ

Quầy sách Ước Mơ Dự án sách miễn phí dành cho trẻ em
"Mỗi cuốn sách là một giấc mơ bạn cầm trên tay"

Những cuốn sách nhỏ đi lên núi caoTôi từng ghé một điểm trường nhỏ ở vùng cao, nơi con đường đến lớp là những con dốc dà...
07/05/2025

Những cuốn sách nhỏ đi lên núi cao

Tôi từng ghé một điểm trường nhỏ ở vùng cao, nơi con đường đến lớp là những con dốc dài hun hút, nơi lớp học là tường gỗ, mái lợp tạm, và ánh mắt học trò thì sáng lắm – sáng như thể trong đầu luôn có điều gì đang chờ để khám phá.

Ở đó, có một góc nhỏ gọi là “thư viện”. Chỉ vài cái kệ gỗ cũ, vài chục đầu sách, nhưng tụi nhỏ quý như vàng. Mỗi cuốn sách được chuyền tay nhau, giữ gìn cẩn thận, đọc đi đọc lại đến thuộc lòng. Có đứa nói: “Con thích cuốn này vì nó kể về bạn nhỏ giống con, cũng nuôi con gà, cũng phải đi học xa.”

Tôi chợt nhận ra: sách không chỉ mở mang trí tuệ, mà còn là nơi để những đứa trẻ thấy mình trong đó – thấy ước mơ, thấy con đường khác ngoài bản làng quanh năm mây phủ.

Những thư viện sách ở vùng cao không hào nhoáng, nhưng mỗi cuốn sách đặt lên kệ là một cơ hội. Cơ hội để một đứa trẻ lần đầu biết đến thế giới ngoài kia, biết đến biển, đến thành phố, đến những điều mà chúng chưa bao giờ dám nghĩ tới.

Và đôi khi, chỉ cần một cuốn sách – là đủ để nhóm lên một ước mơ.

Vì sách không hỏi bạn là ai, bạn ở đâu. Sách chỉ cần bạn mở lòng.

Và ở nơi núi cao, những cuốn sách vẫn đang âm thầm gieo chữ, gieo hy vọng, từng trang một.
| Ước Mơ Nhỏ |

Tháng Tư, những trang sách không thể lật vộiNgày 30.4 – ngày đất nước liền một dải, ngày tiếng súng ngừng vang, và cũng ...
29/04/2025

Tháng Tư, những trang sách không thể lật vội

Ngày 30.4 – ngày đất nước liền một dải, ngày tiếng súng ngừng vang, và cũng là ngày bao câu chuyện chưa kể lặng lẽ trôi trong lòng những người từng sống qua chiến tranh.

Lật lại vài trang sách, đọc chậm rãi về những năm tháng cha ông ta đã đi qua – bằng máu thịt, bằng nước mắt, bằng hy sinh mà thế hệ chúng ta có thể không tưởng tượng nổi.

Chiến tranh không chỉ là lịch sử. Nó là những số phận, những mảnh đời bị cuốn vào lửa đạn. Và sách chính là cầu nối để thế hệ sau hiểu được, trân trọng được những điều tưởng như đã lùi xa.

Nếu bạn đang tìm một vài cuốn sách để đọc trong những ngày cuối tháng Tư, có thể tham khảo:

“Nỗi buồn chiến tranh” – Bảo Ninh: Một cuốn tiểu thuyết sâu sắc, buồn đến ám ảnh. Không ca ngợi chiến công, mà khắc khoải vì mất mát, vì những vết thương không lành trong lòng người lính sau chiến tranh.

“Dấu chân người lính” – Nguyễn Minh Châu: Tập truyện ngắn của một cây bút từng ra trận, với văn phong nhẹ nhàng mà đầy chiêm nghiệm về con người, lý tưởng và sự đổi thay.

“Mãi mãi tuổi hai mươi” – Nhật ký liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc: Những trang viết dở dang nhưng rực lửa tuổi trẻ, lãng mạn, đẹp và đau lòng.

“Nhật ký Đặng Thùy Trâm”: Một góc nhìn khác – của người con gái, người bác sĩ, người chiến sĩ. Vừa mềm mại, vừa kiên cường.

Chiến tranh, qua sách, không còn là những con số vô tri. Mà là tiếng lòng, là bài học để ta biết yêu hòa bình, trân quý hiện tại và sống tử tế hơn.

Vì có những trang không thể lật vội. Phải đọc bằng tất cả sự tôn trọng.
| Ước Mơ Nhỏ |

Những trang sách thấm mồ hôi và máuCó những cuốn sách không thể đọc nhanh. Không phải vì nó dày, mà vì từng trang là một...
26/04/2025

Những trang sách thấm mồ hôi và máu

Có những cuốn sách không thể đọc nhanh. Không phải vì nó dày, mà vì từng trang là một vết cứa vào tim. Vừa đọc, vừa phải ngừng lại. Vì nghẹn.

Tôi từng nghĩ chiến tranh chỉ nằm trong sách sử. Rồi tôi đọc nhật ký của Đặng Thùy Trâm – người con gái 27 tuổi ra đi với trái tim đỏ rực lý tưởng, nhưng cũng đầy trăn trở, thương cha mẹ, nhớ nhà, và khát khao yêu thương. Hay những dòng cuối của liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc, tuổi 20, vẫn còn hỏi “Liệu con có trở về?” như một lời chào vĩnh biệt.

Chiến tranh không chỉ là những trận đánh. Mà là bữa cơm dở dang, lá thư chưa kịp gửi, người yêu đứng đợi ở bến sông, và những người mẹ âm thầm gói áo cho con đi bộ đội.

Tôi tìm thấy điều đó trong “Vượt Côn Đảo”, trong “Hồi ký Trần Văn Lai”, và cả trong những dòng hồi ức bình dị của Tô Hoài – không bi lụy, không lên gân, nhưng đầy ám ảnh. Đó là thứ thật đến mức không cần tưởng tượng thêm gì nữa.

Chiến tranh đã qua. Nhưng mỗi khi lật lại những trang sách đó, tôi thấy mình bé lại, đứng giữa một thế hệ đã đi qua lửa đạn để mình được sống yên ổn hôm nay.

Sách không làm ta hiểu hết chiến tranh – nhưng ít nhất, nó cho ta biết trân trọng hòa bình. Và cúi đầu trước những con người đã bước qua thời khắc khốc liệt nhất của dân tộc, bằng tất cả phẩm giá và tình yêu nước.

Nếu có thể, bạn hãy thử đọc. Không để vui. Mà để nhớ.
| Ước Mơ Nhỏ |

Bà nội, cuốn sách đầu tiên của tôiCuốn sách đầu tiên trong đời tôi không có bìa, không có giấy, cũng chẳng có mục lục. M...
24/04/2025

Bà nội, cuốn sách đầu tiên của tôi

Cuốn sách đầu tiên trong đời tôi không có bìa, không có giấy, cũng chẳng có mục lục. Mà là một người – bà nội tôi.

Tôi lớn lên trong những buổi trưa hè man mát, nằm trên chiếc võng cũ, được nội đung đưa qua lại, nghe kể chuyện Thạch Sanh, Tấm Cám, rồi chen thêm vài câu chuyện “ngày xưa nội khổ lắm con ơi” bằng giọng miền Tây êm ái, chậm rãi, như thể từng chữ đều được gói bằng cả một đời người.

Nội không chỉ kể chuyện, nội dạy tôi cách sống.

Khi tôi giận dỗi, nội xoa đầu, từ tốn nói: “Người ta thương thì mình mới buồn, đừng giận lâu kẻo mỏi lòng.”

Khi tôi giành cái bánh với chị, nội nhẹ nhàng: “Biết nhường thì sẽ được thương lâu.”

Cách nội nấu ăn, cách nội thức dậy nửa khuya để đắp mền cho tôi, cách nội lặng lẽ vá lại con gấu bông rách – tất cả đều là bài học. Mà tôi đâu có hay mình đang học đâu, cho tới tận sau này.

Giờ tôi có thể đọc đủ loại sách, nghe cả trăm podcast, xem video dạy làm người dài hàng giờ… Nhưng chưa có quyển nào khiến tôi thấy ấm lòng như mỗi lần nhớ đến nội.

Bởi vì đôi khi, cuốn sách quý nhất không nằm trên kệ – mà nằm trong ký ức, trong giọng kể lúc chiều tà, trong bàn tay nhăn nheo vẫn vỗ về mỗi lần tôi làm sai.

Bà nội chính là cuốn sách đầu tiên đời tôi.
Một cuốn sách không cần đọc bằng mắt – chỉ cần bằng tim.
| Ước Mơ Nhỏ |

Khi đọc chữ làm buồn ngủ, thì nghe cũng là một cách yêuTôi thú nhận trước nha: tôi là đứa rất hay... cầm sách lên là buồ...
17/04/2025

Khi đọc chữ làm buồn ngủ, thì nghe cũng là một cách yêu

Tôi thú nhận trước nha: tôi là đứa rất hay... cầm sách lên là buồn ngủ. Mùi giấy thơm, dòng chữ ngay hàng thẳng lối, mở vài trang là mắt tôi đã bắt đầu díu lại. Có lúc tôi nghĩ chắc mình không hợp làm “mọt sách”, dù trong lòng thì vẫn mê kiến thức, mê chuyện đời, mê những thế giới được kể bằng chữ.

Rồi một ngày, tôi phát hiện ra sách nói. Trời ơi, như tìm thấy ánh sáng nơi cuối đường hầm. Vừa rửa chén vừa nghe một chương, vừa đi bộ vừa nghe người ta kể về vũ trụ, về triết lý sống, về những mối tình nát tim mà... không cần lật trang nào. Chỉ cần tai mình chịu nghe, thì thế giới đó cũng mở ra đầy đủ như ai.

Sách không chỉ là những cuốn giấy dày cộp nằm im trên kệ. Sách giờ có thể là một giọng nói truyền cảm, là podcast, là e-book, là video tóm tắt… thậm chí là những status rất “đời” nhưng gói trong đó cả một cuốn tiểu thuyết nội tâm. Chữ không còn chỉ nằm trên giấy. Chữ đã hóa thân thành âm thanh, hình ảnh, thậm chí là một cái chạm vào cảm xúc của bạn đúng lúc bạn cần.

Vậy nên, đừng mặc cảm nếu bạn không thể đọc sách như người ta. Đừng nghĩ chỉ có ngồi yên ở góc cà phê, tay cầm cuốn sách giấy, mới gọi là "yêu tri thức". Miễn là bạn muốn tìm hiểu, muốn lắng nghe, muốn hiểu đời – sách sẽ có cách đến với bạn. Dưới mọi hình thức. Ở bất kỳ nơi đâu.

Bởi vì sách không khó tính. Người ta hay nói “hãy chọn sách phù hợp với mình”. Tôi thì tin ngược lại – sách sẽ tìm cách phù hợp với bạn, miễn là bạn chịu mở lòng.

Bạn có thể không đọc sách. Nhưng đừng bao giờ từ bỏ việc nuôi dưỡng tâm hồn mình bằng tri thức, bằng câu chuyện, bằng lời thủ thỉ của những người đã đi trước.

Còn cách nào để tiếp nhận, thì... tùy bạn chọn. Miễn là bạn bắt đầu.
| Ước Mơ Nhỏ |

Tâm sự đời sách – Chuyện của những người bạn không lờiCó bao giờ bạn nhìn một cuốn sách và nghĩ, “nó cũng có đời sống củ...
10/04/2025

Tâm sự đời sách – Chuyện của những người bạn không lời

Có bao giờ bạn nhìn một cuốn sách và nghĩ, “nó cũng có đời sống của riêng nó” chưa?

Tôi thì có, nhiều lần.

Có cuốn nằm gọn trong ba-lô tôi lúc tuổi trẻ hăng say, cùng tôi đi xe buýt chật chội mà vẫn cố lôi ra đọc vài dòng. Có cuốn cùng tôi qua những đêm mất ngủ, khi lòng đầy giông gió, chỉ cần vài con chữ dịu dàng là thấy tâm an. Có cuốn tôi mua về… chưa từng mở, chỉ để đó, như một lời hứa hẹn sẽ quay lại. Mà đời, mấy ai giữ trọn mọi lời hứa với sách?

Sách là người bạn kỳ lạ. Nó không trách ta bội bạc, không phiền khi ta bỏ quên nó trên kệ suốt năm tháng dài. Mà mỗi lần ta quay lại, nó vẫn ở đó, yên lặng mà đầy thấu hiểu. Có khi chỉ một câu thôi, mà như thể nó viết riêng cho mình vào đúng thời điểm đó. Lạ đời ghê.

Tôi từng đọc những trang sách rách, cũ kỹ, mùi giấy ố vàng mà lòng rưng rưng như đang nắm tay một người già kể chuyện. Cũng có cuốn mới tinh, thơm mùi mực, giọng văn trẻ trung mà tôi thấy… như đang trò chuyện với một đứa em, đôi khi cà khịa, đôi khi nhắc tôi sống cho đàng hoàng.

Sách cũng giống người. Có sách khó gần, văn chương triết lý cao siêu, đọc mười trang không hiểu nổi một đoạn. Có sách thì dễ thương, giọng văn nhẹ nhàng như nghe một người bạn thân thủ thỉ bên tai. Có sách độc hại, mở ra là thấy tiêu cực lan tràn. Và cũng có sách như người tình cũ – đọc xong, gấp lại, chẳng quên nổi.

Mỗi người trong đời nên có vài cuốn sách “ruột” – như kiểu có một nhóm bạn thân mà dù lâu không gặp vẫn bắt sóng liền. Cuốn sách ruột của tôi thì cũ lắm rồi, gáy b**g, trang gập mép, nhưng lần nào chạm tay cũng thấy dịu lòng.

Có người hỏi: “Đọc sách để làm gì?”
Tôi hay cười: “Để sống thêm nhiều cuộc đời.”
Và cũng để hiểu đời mình hơn.

Bởi trong từng con chữ, từng khoảng trắng giữa những dòng, có những tâm tư mà người viết từng giấu – như tôi đang giấu một mảnh lòng mình ở đây, cho bạn đọc.

Chúng ta đều là những cuốn sách đang viết dở. Có đoạn chán ngắt, có đoạn cao trào, có đoạn buồn đến nghẹt thở. Nhưng dù là chương nào, cũng đáng để đi tiếp, viết tiếp.

Và nếu một ngày thấy đời mình lạc lối, cứ thử nhấc một cuốn sách lên. Có thể, đâu đó trong nó, là ánh sáng mà bạn đang cần tìm.
|Ước Mơ Nhỏ

Cho tôi một vé trở về Trung Thu xưa có được không?💞Càng lớn, Ước Mơ lại mong ước được một lần trở về giây phút đón Trung...
28/09/2023

Cho tôi một vé trở về Trung Thu xưa có được không?

💞Càng lớn, Ước Mơ lại mong ước được một lần trở về giây phút đón Trung Thu xưa, thời gian đẹp nhất tuổi thơ.

🐇Nhớ niềm hạnh phúc được ngồi cùng cha cả ngày tỉ mỉ làm chiếc lồng đèn để đêm rằm đi rước đèn khắp xóm làng cùng mấy đứa bạn, rồi chia nhau miếng bánh, vài ba cây kẹo, ham chơi đến khuya mới chịu về nhà.

🏵️Một cái Tết Trung Thu thiếu thốn nhưng đầy tiếng cười, là thời gian mà bao đứa gọi là "tuổi thơ dữ dội".

TRUNG THU XƯA VÀ NAY𝐂𝐨́ 𝐦𝐨̣̂𝐭 𝐓𝐫𝐮𝐧𝐠 𝐓𝐡𝐮 𝐱𝐮̛𝐚... 𝐤𝐡𝐢 𝐜𝐡𝐮̛𝐚 𝐜𝐨́ 𝐠𝐢̀!Khi đó...Trẻ con lấy lá chuối làm nhàĐục lon sữa làm l...
23/09/2023

TRUNG THU XƯA VÀ NAY

𝐂𝐨́ 𝐦𝐨̣̂𝐭 𝐓𝐫𝐮𝐧𝐠 𝐓𝐡𝐮 𝐱𝐮̛𝐚... 𝐤𝐡𝐢 𝐜𝐡𝐮̛𝐚 𝐜𝐨́ 𝐠𝐢̀!
Khi đó...
Trẻ con lấy lá chuối làm nhà
Đục lon sữa làm lồng đèn
Mâm cỗ là bánh men & nước uống
Nhưng trăng vẫn đầy tròn!

“𝐌𝐮̀𝐚 𝐭𝐡𝐮 𝟐𝟎𝟐𝟑, 🍂
Những đứa trẻ ấy bây giờ có vẻ đã lớn, đã không còn hồn nhiên như những ngày rong ca:
“Tết trung thu rước đèn đi chơi
Em rước đèn đi khắp phố phường…”
Những đứa trẻ ấy bây giờ đã lớn, vẫn muốn những hồi ức đấy quay trở lại…”

Address

Tân An

Telephone

+84949151350

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Quầy sách Ước Mơ posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Organization

Send a message to Quầy sách Ước Mơ:

Share