Em , anh - Ta đã từng yêu ?

Em , anh - Ta đã từng yêu ? Ngày ấy chúng ta đã từng yêu �

Ý nghĩa thực sự của Tết nằm ở khoảng 15 ngày trước đó: là khi đang trên đường háo hức trở về nhà, là lúc cùng gia đình d...
12/02/2026

Ý nghĩa thực sự của Tết nằm ở khoảng 15 ngày trước đó: là khi đang trên đường háo hức trở về nhà, là lúc cùng gia đình dạo phố sắm sửa đồ Tết, là đêm trước Giao thừa...

Một khi đã bước sang mùng Một, mùng Hai Tết, mọi thứ dường như không còn thú vị như trước nữa. Bởi lẽ, con người ta luôn cảm thấy hạnh phúc nhất là khi đang tiến dần đến niềm hạnh phúc ấy; còn khi hạnh phúc đang diễn ra, ta lại thường nảy sinh tâm lý sợ mất đi. Giống như chiều thứ Sáu luôn khiến người ta vui vẻ hơn cả khi vào chiều ngày Chủ Nhật, cảm giác mong chờ lúc sắp sửa có được thứ gì đó luôn hạnh phúc hơn nhiều so với việc thực sự sở hữu nó.

Hôm nay, từ sớm, ngoại đã vào hỏi mẹ: “Nay con muốn ăn gì không, có thèm gì không để mẹ nấu?”Mẹ vừa thay tã cho con, vừa...
04/01/2026

Hôm nay, từ sớm, ngoại đã vào hỏi mẹ: “Nay con muốn ăn gì không, có thèm gì không để mẹ nấu?”
Mẹ vừa thay tã cho con, vừa trả lời rất nhanh: “Con ăn gì cũng được.” Rồi ngoại đi ra.

Mẹ cũng chẳng kịp bận tâm ngoại sẽ làm gì sau đó. Thi thoảng, giữa căn nhà yên ắng, mẹ nghe tiếng chén bát khẽ chạm, tiếng xì xèo của bếp, mùi đồ ăn thoang thoảng làm bụng mẹ hơi cồn cào. Nhưng rồi con khóc ré lên. Từ lúc đó, thế giới của mẹ chỉ còn lại: tiếng con ẹ ẹ, tiếng hút sữa đều đều, tiếng mẹ ầu ơ ru con bằng giọng còn khàn vì thiếu ngủ.

Một lúc sau, ngoại mang vào một mâm đồ ăn. Con đang ti, mẹ bảo ngoại để đó, đợi con ti xong mẹ sẽ ăn. Năm phút sau, con ngủ quên trên tay mẹ. Mùi đồ ăn vẫn thơm. Ngoại vẫn ở đó, loay hoay cất áo, gấp chăn. Ngoại lại nhắc: “Ăn đi con.”
“Đợi cháu ngủ say con đặt xuống rồi ăn.”
Khi mọi thứ xong xuôi, mẹ quay ra mâm cơm. Đồ ăn đã nguội dần. Nhưng mùi thơm vẫn còn. Mẹ xới chén cơm. Vừa gắp được ba gắp… con lại giật mình, ọ ẹ.
Mẹ buông đũa. Ngoại liền bảo: “Ra ăn đi, để ngoại trông cho.”

Có những tình thương không cần nói thành lời. Không cần hỏi “con có mệt không”. Không cần dặn “con nhớ ăn đi”. Chỉ cần ở đó lặng lẽ nấu, lặng lẽ đợi. Lặng lẽ lo cho con gái mình… trong lúc nó đang học cách làm mẹ.

Hôm nay, mẹ hiểu thêm một điều: Ngày xưa, khi mẹ còn bé, có lẽ cũng đã có rất nhiều bữa cơm của ngoại
nguội dần như thế. Và tình thương của ngoại dành cho mẹ - cho con, thì chưa bao giờ nguội.

Mấy người già ngồi trước nhà, mắt cứ thả miết về phía con đường đằng trước, cứ như đó là chỗ hồi nhỏ họ từng đuổi bắt lũ...
02/04/2025

Mấy người già ngồi trước nhà, mắt cứ thả miết về phía con đường đằng trước, cứ như đó là chỗ hồi nhỏ họ từng đuổi bắt lũ chuồn chuồn kim, cột chỉ quanh cổ tụi bọ quýt, con cánh cam mỗi bận vô hè. Nắng của ông Trời chém thành từng vệt trên bộ ngựa cũ, ánh sáng bể tràn ra như những ngày thơ dại rớt lăn lóc trong trí nhớ.

Có những đứa trẻ “không bao giờ chịu lớn”. Sáu mươi, bảy mươi tuổi rồi mà còn lục lọi trong ký ức tìm lại miền quê của chính mình. Không phải tìm một thằng nhóc tóc khét nắng, quần xắn tới gối, mà kiếm một cái chạm tay của má khi kéo lại vành nón, tìm một cái gật đầu của ba khi lon ton chạy tới khoe thau cá lia thia tát được ngoài mé mương. Kiếm một mùi khói lá dừa chụm lửa thấm vô mái tóc, một tiếng kẽo kẹt của cánh cửa bị gió thổi, một cái gạc-măng-rê mầu nhiệm, mở ra là biết bao nhiêu đồ ăn.

Những đứa trẻ già cỗi đó, họ sống trong hai thế giới. Một thế giới hiện tại, nơi cơm ba bữa, xe cộ vùn vụt lướt qua, nhà cửa dựng tầng tầng. Và một thế giới khác, chỗ họ còn là con của ai đó, còn được quở la, còn bị giựt phăng cái tô cơm nguội khi chưa kịp chan mớ cá kho khô khốc.

Những người lớn mắc kẹt trong những ngày lúa đã cắt xong rồi…

Phải, những bờ ruộng đã cắt rồi, sình khô, cỏ cháy, những vết chân cũ đã bị xóa nhòa bởi lớp thời gian dày cui. Cái ti-vi trắng đen ngày xưa giờ nằm chỏng chơ ở góc nhà kho hay vựa phế liệu ai đó - hoặc đã kết thúc sự hiện tồn của mình, màn hình đục mờ, mấy hột mè trong đó chắc đã ngủ quên những giấc trưa thiệt nhàn. Cây tre khô, chỗ cái ăng-ten từng vặn vẹo xoay tới xoay lui để bắt cho được một làn sóng vô tuyến giật giật nhức mắt, giờ mục rỗng, có khi đã ngã xuống bờ ao mà chẳng ai hay.

Họ không chịu bước ra khỏi miền non nước đó, vì lúc rời đi, họ sẽ không còn là họ nữa. Cũng như khi chiếc ghe rời bến, sóng nước nhấn chìm bóng dáng cũ kỹ của nó, không một ai biết nó từng là tất cả của những ngày rong ruổi nước sông, từng mang trên mình giấc mơ của một đứa trẻ xứ sình lầy nước mặn.

Có những đứa con nít mãi mãi không chịu lớn. Không phải vì họ cố chấp, mà vì lớn lên rồi, ai sẽ là người nhớ về những điều cũ kỹ đó đây? Ai sẽ còn nhắc tới một buổi trưa má ngồi vá áo dưới giàn bầu xanh lúc lỉu, một chiều ba cúi nhổ từng bụi cỏ lẫn trong đám rau lang xanh mềm thiệt ngon? Ai sẽ là người kể lại giấc mơ đời một thời kim bạc, khi trái đất vẫn còn nhỏ xíu như cái sân sau nhà, và mọi thứ đều có thể kiếm lại, chỉ cần chạy vòng một hơi là tay thơ liền chạm tới?

Mà khoan,

thinh lặng đã!

hình như có tiếng gì đó?

à…

“Ầu ơi… ăn chi ngon bằng cơm với cá

ai thương bằng tình mẹ thương con”

____________________
©️ Thoòng Dành Kể Chuyện

“Anh nằm dư một tuần trong bụng mẹ, bởi không chịu rời khỏi mẹ.Tôi nằm thiếu một tuần trong bụng mẹ, bởi muốn sớm nhìn t...
28/10/2024

“Anh nằm dư một tuần trong bụng mẹ, bởi không chịu rời khỏi mẹ.

Tôi nằm thiếu một tuần trong bụng mẹ, bởi muốn sớm nhìn thấy mẹ.

Thằng út nằm trong bụng mẹ không thiếu ngày nào bèn nhảy ra, bởi đã hẹn với mẹ.

Ba anh em, từ trong bụng mẹ, đã yêu thương mẹ theo cách của riêng mình."

- Mẹ, thơm một cái | Cửu Bả Đao

Con nhớ lắm ngày xưaHiên nhà phủ đất cátÔng ở bên bệ cửaNgồi say sưa đan látCon nhớ lắm ngày xưaNgày lúa trổ đòng đòngBà...
17/10/2024

Con nhớ lắm ngày xưa
Hiên nhà phủ đất cát
Ông ở bên bệ cửa
Ngồi say sưa đan lát

Con nhớ lắm ngày xưa
Ngày lúa trổ đòng đòng
Bà đội cả nắng mưa
Ru con say giấc nồng

Giờ con tìm nơi đâu
Để thấy Bà, thấy Ông
Hay mắt không nhìn thấy
Thì phải kiếm trong lòng?

Con tìm về kí ứcMong gặp lại người xưaNào ngờ chỉ thấy mưaRơi vỡ trong lồng ngựcNgọn gió cũng nức nởMỗi khi ánh chiều bu...
17/10/2024

Con tìm về kí ức
Mong gặp lại người xưa
Nào ngờ chỉ thấy mưa
Rơi vỡ trong lồng ngực

Ngọn gió cũng nức nở
Mỗi khi ánh chiều buông
Con mất cả tuổi thoe
Bảo sao, lòng không buồn!

Con chỉ muốn nhìn thấy
Chái bếp xưa trổ hoa
Và con muốn ngày mai
Mở mắt, thấy Ông Bà.

Ta nợ mẹ nhiều thứToàn trả bằng lời hứaNhưng mẹ cũng biết thừaNên không hỏi gì nữaMẹ hiểu được đôi phầnÁp lực của tuổi t...
13/10/2024

Ta nợ mẹ nhiều thứ
Toàn trả bằng lời hứa
Nhưng mẹ cũng biết thừa
Nên không hỏi gì nữa

Mẹ hiểu được đôi phần
Áp lực của tuổi trẻ
Nhưng con ngại chia sẻ
Vì sợ mẹ lo thêm

Chỉ mong rằng sau này
Đôi chân mẹ còn khoẻ
Ta kịp đặt tấm vé
Dẫn mẹ đi muôn nơi.

Mong rằng sự cố gắng của chúng ta sẽ được đền đáp, mong rằng sau này ai cũng có thể lo cho bố mẹ mình, để mỗi khi đi khám bệnh họ không còn phải dằn vặt đắn đo vì hai chữ bạc tiền.

--
🌱 Em ngủ chưa, nay ổn không? - Ther của Per

Thơ cuối năm mọi người cần dùng 🤭
09/10/2024

Thơ cuối năm mọi người cần dùng 🤭

VĂN CHƯƠNG CỦA NGUYỄN NHẬT ÁNH HAY ĐẾN MỨC NÀO?𝟏. 𝐈𝐟 𝐚 𝐩𝐞𝐫𝐬𝐨𝐧 𝐥𝐢𝐯𝐞𝐬 𝐚 𝐟𝐮𝐥𝐥 𝐡𝐮𝐧𝐝𝐫𝐞𝐝 𝐲𝐞𝐚𝐫𝐬, 𝐢𝐟 𝐰𝐞 𝐦𝐞𝐭𝐢𝐜𝐮𝐥𝐨𝐮𝐬𝐥𝐲 𝐬𝐮𝐛𝐭𝐫𝐚𝐜𝐭, 𝐭...
06/10/2024

VĂN CHƯƠNG CỦA NGUYỄN NHẬT ÁNH HAY ĐẾN MỨC NÀO?
𝟏. 𝐈𝐟 𝐚 𝐩𝐞𝐫𝐬𝐨𝐧 𝐥𝐢𝐯𝐞𝐬 𝐚 𝐟𝐮𝐥𝐥 𝐡𝐮𝐧𝐝𝐫𝐞𝐝 𝐲𝐞𝐚𝐫𝐬, 𝐢𝐟 𝐰𝐞 𝐦𝐞𝐭𝐢𝐜𝐮𝐥𝐨𝐮𝐬𝐥𝐲 𝐬𝐮𝐛𝐭𝐫𝐚𝐜𝐭, 𝐭𝐡𝐞 𝐭𝐢𝐦𝐞 𝐨𝐟 𝐭𝐫𝐮𝐞 𝐣𝐨𝐲, 𝐩𝐞𝐚𝐜𝐞, 𝐚𝐧𝐝 𝐡𝐚𝐩𝐩𝐢𝐧𝐞𝐬𝐬 𝐢𝐬 𝐨𝐧𝐥𝐲 𝐜𝐨𝐧𝐭𝐚𝐢𝐧𝐞𝐝 𝐰𝐢𝐭𝐡𝐢𝐧 𝐚 𝐬𝐢𝐧𝐠𝐥𝐞 𝐲𝐞𝐚𝐫. 𝐓𝐡𝐞 𝐫𝐞𝐦𝐚𝐢𝐧𝐢𝐧𝐠 𝐧𝐢𝐧𝐞𝐭𝐲-𝐧𝐢𝐧𝐞 𝐲𝐞𝐚𝐫𝐬 𝐚𝐫𝐞 𝐝𝐞𝐟𝐢𝐧𝐞𝐝 𝐛𝐲 𝐤𝐞𝐲𝐰𝐨𝐫𝐝𝐬: 𝐬𝐚𝐝𝐧𝐞𝐬𝐬, 𝐜𝐚𝐥𝐜𝐮𝐥𝐚𝐭𝐢𝐨𝐧, 𝐰𝐨𝐫𝐫𝐲, 𝐚𝐧𝐱𝐢𝐞𝐭𝐲, 𝐚𝐧𝐝 𝐜𝐨𝐮𝐧𝐭𝐥𝐞𝐬𝐬 𝐨𝐭𝐡𝐞𝐫 𝐟𝐨𝐫𝐦𝐬 𝐨𝐟 𝐰𝐞𝐚𝐫𝐢𝐧𝐞𝐬𝐬.
"Nếu con người sống trọn một trăm năm, trừ ra cộng lại một cách chi li thì thời gian thật sự vui vẻ, bình yên, hạnh phúc chỉ gói ghém trong vỏn vẹn một năm. Chín mươi chín năm còn lại được định nghĩa bằng những từ khóa: buồn khổ, toan tính, lo lắng, ưu tư và vô vàn những thứ mệt mỏi khác." - Ngày xưa có một chuyện tình

𝟐. 𝐂𝐡𝐢𝐥𝐝𝐫𝐞𝐧 𝐟𝐢𝐧𝐝 𝐞𝐯𝐞𝐫𝐲𝐭𝐡𝐢𝐧𝐠 𝐢𝐧 𝐧𝐨𝐭𝐡𝐢𝐧𝐠, 𝐰𝐡𝐢𝐥𝐞 𝐚𝐝𝐮𝐥𝐭𝐬 𝐟𝐢𝐧𝐝 𝐧𝐨𝐭𝐡𝐢𝐧𝐠 𝐢𝐧 𝐞𝐯𝐞𝐫𝐲𝐭𝐡𝐢𝐧𝐠.
"Trẻ con tìm thấy tất cả ở nơi chẳng có gì còn người lớn chẳng tìm được gì trong tất cả." - Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ

𝟑. 𝐓𝐡𝐞𝐫𝐞 𝐰𝐚𝐬 𝐚 𝐩𝐞𝐫𝐬𝐨𝐧 𝐰𝐡𝐨 𝐰𝐚𝐥𝐤𝐞𝐝 𝐩𝐚𝐬𝐭 𝐭𝐡𝐞 𝐜𝐡𝐫𝐲𝐬𝐚𝐧𝐭𝐡𝐞𝐦𝐮𝐦𝐬, 𝐥𝐞𝐚𝐯𝐢𝐧𝐠 𝐛𝐞𝐡𝐢𝐧𝐝 𝐭𝐡𝐞𝐢𝐫 𝐞𝐧𝐭𝐢𝐫𝐞 𝐜𝐡𝐢𝐥𝐝𝐡𝐨𝐨𝐝. 𝐓𝐡𝐞𝐫𝐞 𝐰𝐞𝐫𝐞 𝐭𝐰𝐨 𝐩𝐞𝐨𝐩𝐥𝐞 𝐰𝐡𝐨 𝐰𝐚𝐥𝐤𝐞𝐝 𝐩𝐚𝐬𝐭 𝐭𝐡𝐞 𝐜𝐡𝐫𝐲𝐬𝐚𝐧𝐭𝐡𝐞𝐦𝐮𝐦𝐬, 𝐥𝐞𝐚𝐯𝐢𝐧𝐠 𝐛𝐞𝐡𝐢𝐧𝐝 𝐚 𝐰𝐡𝐨𝐥𝐞 𝐥𝐨𝐯𝐞 𝐬𝐭𝐨𝐫𝐲.
"Có một người đi qua hoa cúc. Bỏ lại sau lưng cả tuổi thơ mình. Có hai người đi qua hoa cúc. Bỏ lại sau lưng cả một mối tình." - Đi qua hoa cúc

𝟒. 𝐀𝐬 𝐩𝐞𝐨𝐩𝐥𝐞 𝐠𝐫𝐨𝐰 𝐨𝐥𝐝𝐞𝐫, 𝐭𝐡𝐞𝐢𝐫 𝐣𝐨𝐲𝐬 𝐚𝐧𝐝 𝐬𝐨𝐫𝐫𝐨𝐰𝐬 𝐚𝐥𝐬𝐨 𝐠𝐫𝐨𝐰. 𝐈𝐧 𝐦𝐲 𝐝𝐫𝐞𝐚𝐦𝐬, 𝐭𝐡𝐞𝐫𝐞 𝐚𝐫𝐞 𝐧𝐨𝐭 𝐨𝐧𝐥𝐲 𝐠𝐫𝐚𝐬𝐬𝐡𝐨𝐩𝐩𝐞𝐫𝐬 𝐚𝐧𝐝 𝐝𝐫𝐚𝐠𝐨𝐧𝐟𝐥𝐢𝐞𝐬 𝐥𝐢𝐤𝐞 𝐢𝐧 𝐦𝐲 𝐜𝐡𝐢𝐥𝐝𝐡𝐨𝐨𝐝. 𝐓𝐡𝐞𝐫𝐞 𝐡𝐚𝐯𝐞 𝐛𝐞𝐞𝐧 𝐬𝐭𝐨𝐫𝐦𝐬 𝐭𝐡𝐚𝐭 𝐟𝐨𝐥𝐥𝐨𝐰 𝐦𝐞 𝐢𝐧 𝐧𝐢𝐠𝐡𝐭𝐬 𝐰𝐡𝐞𝐧 𝐭𝐡𝐞 𝐰𝐢𝐧𝐝 𝐛𝐥𝐨𝐰𝐬 𝐭𝐡𝐫𝐨𝐮𝐠𝐡 𝐭𝐡𝐞 𝐥𝐞𝐚𝐯𝐞𝐬. 𝐖𝐞𝐥𝐥, 𝐞𝐯𝐞𝐧 𝐝𝐫𝐞𝐚𝐦𝐬 𝐠𝐫𝐨𝐰 𝐨𝐥𝐝𝐞𝐫.
"Khi người ta lớn, niềm vui và nỗi buồn cũng lớn lên theo. Trong những giấc mơ của tôi, không chỉ có châu chấu, chuồn chuồn như những ngày thơ bé. Đã có bão giông theo về trong những đêm gió luồn qua mái lá. Ờ, ngay cả giấc mơ cũng lớn lên đó thôi." - Cây chuối non đi giày xanh.

𝟓. 𝐓𝐡𝐞 𝐮𝐧𝐢𝐯𝐞𝐫𝐬𝐞 𝐢𝐬 𝐬𝐨𝐦𝐞𝐭𝐢𝐦𝐞𝐬 𝐬𝐨 𝐬𝐭𝐫𝐚𝐧𝐠𝐞, 𝐰𝐡𝐞𝐧 𝐲𝐨𝐮 𝐭𝐫𝐲 𝐭𝐨 𝐞𝐬𝐜𝐚𝐩𝐞 𝐚 𝐦𝐞𝐦𝐨𝐫𝐲, 𝐚 𝐩𝐞𝐫𝐬𝐨𝐧, 𝐚𝐧𝐝 𝐭𝐡𝐞𝐧 𝐲𝐨𝐮 𝐞𝐧𝐜𝐨𝐮𝐧𝐭𝐞𝐫 𝐟𝐫𝐚𝐠𝐦𝐞𝐧𝐭𝐬 𝐨𝐟 𝐭𝐡𝐚𝐭 𝐦𝐞𝐦𝐨𝐫𝐲, 𝐬𝐜𝐚𝐭𝐭𝐞𝐫𝐞𝐝, 𝐬𝐜𝐚𝐭𝐭𝐞𝐫𝐞𝐝 𝐞𝐯𝐞𝐫𝐲𝐰𝐡𝐞𝐫𝐞 𝐲𝐨𝐮 𝐠𝐨.
"Vũ trụ này đôi lúc thật kỳ lạ, khi mình cố trốn tránh một ký ức, một con người để rồi lại bắt gặp từng mảnh của ký ức ấy, lác đác, vương vãi ở mọi nơi mình bước qua." - Mắt Biếc

𝟔. 𝐉𝐮𝐬𝐭 𝐛𝐞𝐜𝐚𝐮𝐬𝐞 𝐈 𝐤𝐧𝐨𝐰 𝐈'𝐥𝐥 𝐝𝐢𝐞 𝐭𝐨𝐦𝐨𝐫𝐫𝐨𝐰, 𝐝𝐨𝐞𝐬𝐧'𝐭 𝐦𝐞𝐚𝐧 𝐈 𝐝𝐨𝐧'𝐭 𝐰𝐚𝐧𝐭 𝐭𝐨 𝐝𝐨 𝐚𝐧𝐲𝐭𝐡𝐢𝐧𝐠 𝐭𝐨𝐝𝐚𝐲!
"Chẳng lẽ vì biết ngày mai mình sẽ chết mà hôm nay mình không muốn làm gì!" Ngày xưa có một chuyện tình

Chưa từng ngừng lại, văn học Nguyễn Nhật Ánh là một thứ chất “gây nghiện” không thể nào từ bỏ với độc giả yêu thích tác phẩm của ông.

Bà ơi sao tia nắngChẳng nắm được trên tay?Bà ơi, sao túi xáchChẳng đựng vừa đám mây?Bà ơi, trên trời đóCó điều chi ngọt ...
05/10/2024

Bà ơi sao tia nắng
Chẳng nắm được trên tay?
Bà ơi, sao túi xách
Chẳng đựng vừa đám mây?

Bà ơi, trên trời đó
Có điều chi ngọt ngào?
Sao người lên ấy dạo
Chẳng trở về thăm nhau?

Bà ơi, sao hoa nở
Đến đông lại úa tàn?
Sao những điều đẹp đẽ
Luôn bại trước thời gian?



"Tay không cầm được nắng
Nhưng nắng sưởi bàn tay
Mây không nằm trong túi
Nhưng, trong mắt con này

Khi người thương rời mất
Tim con chợt nặng lòng
Vì từ nay, nơi đó
Sẽ có họ bên trong

Không một ai tan biến
Khi tình yêu vẫn còn
Như thời gian chắng thể
Làm bà ngừng yêu con."

Nguồn: Sách Trốn lên mái nhà để khóc

Món ngon ngày đó
27/09/2024

Món ngon ngày đó

Cho tôi xin 1 vé đi tuổi thơ
27/09/2024

Cho tôi xin 1 vé đi tuổi thơ

Address

Nguyễn Trãi
Quang Ngai

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Em , anh - Ta đã từng yêu ? posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share