Mái Ấm Hồng Quang

Mái Ấm Hồng Quang Là đơn vị hoạt động vì phúc lợi xã hội, nơi tiếp nhận quản lý chăm sóc nuôi dưỡng và giáo dục đạo đức cho các trẻ em mồ côi

Là đơn vị hoạt động vì phúc lợi xã hội, nơi tiếp nhận quản lý chăm sóc nuôi dưỡng và giáo dục đạo đức cho các trẻ em bị bỏ rơi, trẻ em mồ côi không nơi nương tựa

19/03/2026

Có những mùa Xuân

Ngôi chùa làng năm ấy nằm nép mình sau hàng tre già, mái ngói phủ rêu và tiếng chuông chiều ngân dài qua cánh đồng lúa. ...
16/03/2026

Ngôi chùa làng năm ấy nằm nép mình sau hàng tre già, mái ngói phủ rêu và tiếng chuông chiều ngân dài qua cánh đồng lúa. Trong khoảng sân nhỏ đầy lá rụng, hai chú tiểu trẻ — tôi và huynh Huệ Hoa — lần đầu gặp nhau dưới mái thiền thất của một vị thầy hiền từ. Tuổi thơ chúng tôi gói gọn trong những buổi tụng kinh còn vấp váp, trong tiếng mõ nhịp chậm và những chiều quét sân ngập nắng.

Những ngày đầu bước vào cửa thiền, tôi bỡ ngỡ với mọi thứ. Huynh Huệ Hoa lặng lẽ giúp tôi từng việc nhỏ: cách gấp y, cách chắp tay, cách ngồi yên khi tâm trí còn chạy nhảy như một đứa trẻ. Huynh ít nói, nhưng mỗi lời đều nhẹ như gió mà sâu như nước. Tôi dần quen với nhịp sống thanh tịnh ấy — quen với mùi nhang trầm, quen với tiếng chuông sớm, quen với việc nhìn thời gian trôi bằng màu lá đổi thay.

Rồi một ngày, huynh theo thầy lên thành phố. Nơi ấy xa hoa, ồn ào, ánh đèn sáng suốt đêm. Khi huynh trở về, ánh mắt đã khác — trầm lắng hơn, như vừa đi qua một cánh cửa lớn của cuộc đời. Chúng tôi tiếp tục sống chung thêm hơn hai năm, cùng dự lễ, cùng học đạo, cùng nuôi một chí hướng mơ hồ mà bền bỉ: tìm con đường giải thoát giữa muôn vàn biến động của lòng người.

Nhưng đời tu cũng như dòng sông. Mỗi người có một khúc quanh riêng. Tôi rời chùa để tiếp tục học ở một thiền viện xa, huynh theo duyên hoằng pháp khắp nơi. Những lần gặp lại thưa dần rồi mất hút. Thời gian lặng lẽ trôi, nhanh như mây chiều, để rồi một ngày chợt nhận ra đã hơn ba mươi năm.

Cuộc hội ngộ đến vào một buổi chiều bảng lảng khói lam. Sân chùa cũ vẫn vậy, chỉ có chúng tôi đã khác. Mái đầu điểm bạc, bước chân chậm hơn, nhưng ánh mắt vẫn nhận ra nhau ngay từ cái nhìn đầu tiên. Chúng tôi ngồi bên hiên, kể cho nhau nghe những đoạn đời đã đi qua. Không ai nói nhiều, vì cả hai đều hiểu rằng có những điều chỉ có thể cảm nhận trong im lặng.

Sáng hôm sau, sương phủ mờ lối cũ. Huynh Huệ Hoa khoác chiếc túi vải, cúi đầu chào tôi trước khi rời chùa. Tôi đứng nhìn theo cho đến khi bóng áo nâu tan vào rặng tre. Tiếng chuông công phu vang lên giữa trời sáng dần, nhắc tôi quay lại với quyển kinh còn mở dở.

Cuốn phim đời tu không có cảnh kết. Nó chỉ tiếp tục chảy, chậm rãi mà sâu xa, trong từng bước chân, từng hơi thở. Và đâu đó trong ký ức, hai chú tiểu năm xưa vẫn đang ngồi song song trong thiền thất nhỏ, tụng một bài kinh cũ — bài kinh của nhân duyên, của thời gian, và của một tình huynh đệ lặng thầm nhưng không bao giờ phai.

Có những người Phật tử đến với chùa bằng tất cả tấm lòng hộ pháp, hộ đạo.Họ quý mến quý thầy, thương quý sư, thương nhữn...
16/03/2026

Có những người Phật tử đến với chùa bằng tất cả tấm lòng hộ pháp, hộ đạo.
Họ quý mến quý thầy, thương quý sư, thương những em nhỏ bơ vơ nơi mái ấm, thương những người lặng thầm công quả sớm hôm.

Họ đến và ở lại, cùng đồng hành phụng sự cho ngôi Già Lam, cho mái ấm Phật đường – nơi những phận đời mồ côi cha mẹ đang lớn lên nhờ vào tình thương của Tam Bảo và của bá tánh gần xa.

Có người gắn bó rất lâu…
Có người chỉ đồng hành một năm, hai năm, ba năm…
Rồi vì một nỗi buồn nào đó, một cách nhìn nào đó, hoặc khi thấy những điều rất đời thường nơi những người tu tập, họ dần thối chí và rời xa.

Nhưng dẫu vì bất cứ lý do gì, chúng ta gặp nhau giữa cuộc đời này cũng đều là một chữ duyên.
Đến với đạo là duyên.
Đến với chùa là duyên.
Được cùng nhau phụng sự cũng là duyên.

Quý thầy, quý cô hay người Phật tử — tất cả đều là những người đang tập tu, đang thực tập buông bớt hỉ – nộ – ái – ố của cuộc đời.
Chúng ta đang cùng đi trên một hành trình hướng thiện.
Có người đến trước, có người đến sau… nhưng đích đến vẫn là một điều tốt đẹp cho nhân sinh.

Thời gian có thể trôi…
Năm tháng có thể đổi thay…
Nắng gió có thể làm cây thay lá mới…
Nhưng nếu gốc rễ còn vững, thì cây vẫn còn xanh.

Với tinh thần ấy, mong rằng những người con Phật, những ai đã từng đồng hành cùng sư, cùng mái ấm…
Dù ở đâu, làm gì, vẫn luôn giữ trong tim một hạt giống yêu thương và sự che chở cho cuộc đời.

Để rồi một ngày nào đó —
5 năm… 10 năm… hay 20 năm…
Trên một chặng đường bất chợt gặp lại,
Ta vẫn còn giữ được cho nhau những hình ảnh đẹp, những ký ức hiền lành…
Và vẫn có thể nắm tay nhau, cùng làm cho cuộc đời này thêm sáng hơn.

Năm ấy, chú Tiểu Thiện Thông bặt ẩn rời quê, theo bước chân một vị sư già về một tỉnh lẻ xa xôi. Chuyến đi không có tiễn...
15/03/2026

Năm ấy, chú Tiểu Thiện Thông bặt ẩn rời quê, theo bước chân một vị sư già về một tỉnh lẻ xa xôi. Chuyến đi không có tiễn đưa ồn ào, chỉ có tiếng dép mòn khẽ chạm mặt đường đất và chiếc túi vải nhẹ tênh mang theo vài quyển kinh cũ. Con đường trước mặt dài như một cuộn phim chưa kịp chiếu, còn phía sau lưng là những mái chùa làng đang lùi dần vào ký ức.

Khóa thiền đầu tiên nơi đất lạ là những ngày tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả nhịp tim mình. Buổi chiều, ánh nắng nghiêng qua hiên gỗ, rơi thành từng vệt vàng trên sàn gạch nguội. Chú ngồi đó, lưng thẳng mà lòng thì còn run rẩy. Mỗi lần khép mắt là hiện về quê cũ, những ngọn tre, những tiếng gọi thân quen. Nhưng rồi, giữa khoảng lặng ấy, một ý niệm mỏng như sương bắt đầu thành hình: phải đi xa để hiểu mình đang đi đâu.

Có những đêm dài, gió xào xạc qua rừng cây, gió lướt qua như muốn lay động cả ý chí non trẻ. Mái chùa kẽo kẹt, ngọn đèn dầu chao nghiêng, bóng chú tiểu in dài trên vách. Chú tự hỏi mình đang tìm điều gì nơi con thiền tịch mịch này. Câu trả lời không đến bằng lời, mà bằng sự kiên định âm thầm. Sáng hôm sau, chú lại dậy trước tiếng chuông, lại quét sân, lại ngồi thiền như chưa từng có những cơn chao đảo trong lòng.

Năm tháng trôi đi khắc lẻ, thời gian như một cuốn phim chạy chậm. Từng mùa lá rụng, từng trận mưa qua, từng vết chai nơi bàn tay… tất cả trở thành những khung hình lặng lẽ ghép lại thành đời tu học. Từ một chú tiểu còn bối rối trước nỗi nhớ quê, Thiện Thông dần học được cách xem nỗi nhớ như một làn mây — đến rồi đi, không níu giữ. Và trong sự chảy trôi ấy, lý tưởng mà chú đi tìm cũng dần sáng rõ, không còn ở nơi xa xôi nào nữa, mà nằm ngay trong từng hơi thở tĩnh lặng của chính mình.
(Thiện Thông)

Ngôi chùa làng năm ấy nhỏ thôi, nép mình sau rặng tre già, mái ngói rêu phong mỗi chiều đón nắng vàng như một thước phim...
15/03/2026

Ngôi chùa làng năm ấy nhỏ thôi, nép mình sau rặng tre già, mái ngói rêu phong mỗi chiều đón nắng vàng như một thước phim cũ . Trong khoảng sân lát gạch đỏ, có một chú tiểu mười hai tuổi, dáng người gầy gầy, đôi mắt trong veo như còn giữ nguyên cả bầu trời tuổi thơ. Chú chạy lon ton theo các vị thầy, khi thì ôm chồng kinh sách cao hơn nửa thân mình, khi thì lặng lẽ quét lá rơi mà miệng khe khẽ tụng những câu kệ còn chưa thuộc hết .

Những ngày đầu học đạo, lòng chú tiểu vẫn vương chút bâng khuâng của một đứa trẻ: nhớ tiếng gọi mẹ, nhớ con đường đất dẫn ra đồng, nhớ những buổi thả diều cùng bạn bè. Nhưng mỗi sáng sớm, khi tiếng chuông chùa ngân lên giữa màn sương trắng, trong tim chú lại sáng lên một ngọn lửa nhỏ — ngọn lửa của chí hướng xuất gia, âm thầm mà bền bỉ, như hạt mầm cắm rễ sâu vào đất.

Năm tháng trôi qua như những trang phim lật vội. Chú tiểu năm nào giờ đã khoác tấm y vàng trang nghiêm, bước đi chậm rãi giữa sân chùa rộng hơn, nhưng lòng vẫn giữ nguyên sự hồn nhiên trong trẻo của thuở ban đầu . Giờ đây, vị sư ấy không chỉ học đạo cho riêng mình nữa, mà còn nâng đỡ từng đàn con đàn tiểu nhỏ— những ánh mắt non nớt đang tìm đường. Thầy dạy họ cách tụng một bài kinh, cách cúi đầu trước cuộc đời, và cả cách giữ cho trái tim mình luôn sáng như ngọn đèn dầu trong đêm gió.

Đôi khi, trong những chiều muộn, vị sư đứng nhìn hàng tre xào xạc, chợt thấy lại bóng dáng chú tiểu mười hai tuổi năm xưa vẫn còn đâu đó — chạy giữa sân chùa, ôm mộng lớn mà lòng thì bé nhỏ. Và thầy mỉm cười , bởi biết rằng hành trình tu học không phải là quên đi tuổi thơ, mà là mang theo sự trong trẻo ấy suốt một đời làm người, làm sư.
(Thien Thông)

Chiều nay, nắng đã dịu trên mái chùa.Một người thầy từ phương xa, từ Đồng Nai, lặng lẽ trở về thăm lại chốn cũ.Hai thầy ...
07/03/2026

Chiều nay, nắng đã dịu trên mái chùa.
Một người thầy từ phương xa, từ Đồng Nai, lặng lẽ trở về thăm lại chốn cũ.

Hai thầy trò ngồi lại bên hiên chùa.
Không cần nói nhiều, chỉ vài câu thăm hỏi cũng đủ để thấy thời gian đã đi qua rất xa. Mới ngày nào thầy còn là một cư sĩ nơi vùng núi, lặng lẽ lui tới cửa thiền, rồi phát tâm xuất gia, thọ giới và bước vào con đường tu học.

Hơn mười năm…
Thời gian trôi nhanh như một áng mây chiều lướt qua bầu trời.

Trong tình đạo vị thiêng liêng ấy, những người con Phật dù đi muôn nơi, làm muôn việc Phật sự, thì sâu thẳm trong lòng vẫn có một mái chùa để nhớ, một tiếng chuông để quay về.

Hôm nay còn gặp nhau, còn ngồi đây, còn chắp tay chào nhau bằng nụ cười bình dị.
Nhưng ngày mai, mỗi người lại tiếp tục một hành trình riêng, một phương trời riêng, một con đường phụng sự khác nhau.

Có những người đi rồi ít khi trở lại.
Có những mùa trăng lặng lẽ trôi qua trên mái chùa xưa.
Và đâu đó, vẫn còn một vị sư già lặng lẽ ngồi nhìn thời gian đi qua từng bước.

Bao mùa trăng đã đi.
Bao năm tháng đã qua.
Đi rồi lại về, về rồi lại đi…
Nhân duyên gặp gỡ trong đời người cũng giống như những cơn gió ngang qua sân chùa — nhẹ nhàng, nhưng để lại một dư âm rất sâu trong lòng.

Chỉ mong rằng người thầy trẻ ấy sẽ luôn vững bước trên con đường mình đã chọn.
Giữ được tâm nguyện ban đầu, giữ được ngọn lửa của người tu sĩ trẻ đầy nhiệt huyết, để mai này đi đến đâu cũng mang theo ánh sáng của Phật pháp, làm lợi lạc cho đời.

Còn mái chùa này…
Vẫn ở đây.
Vẫn chờ những bước chân trở về trong một ngày nào đó của 2 từ nhân duyên.
( Th.Thong)

Đêm đã khuya.Màn đêm lặng lẽ buông xuống, và ánh trăng từ từ dâng lên giữa bầu trời tĩnh mịch. Từ nơi liêu phòng nhỏ, nh...
06/03/2026

Đêm đã khuya.Màn đêm lặng lẽ buông xuống, và ánh trăng từ từ dâng lên giữa bầu trời tĩnh mịch. Từ nơi liêu phòng nhỏ, nhìn qua khe cửa sổ, ánh trăng rơi nhẹ vào khung cửa, soi mờ cả khoảng sân chùa đang ngủ yên.

Đêm nay trăng sáng lạ thường. Ánh trăng không chói chang, chỉ dịu dàng và tròn đầy, như đang lặng lẽ kể lại câu chuyện của thời gian.

Thế là một năm mới lại bắt đầu. Những ngày đầu xuân đã đi qua thật nhẹ, và tháng Giêng cũng đang dần khép lại. Thời gian trôi như áng mây ngang trời, thoáng đến rồi thoáng đi, để lại trong lòng người bao suy tư lặng lẽ.

Ngồi dưới ánh trăng khuya, lòng người tu bỗng trở nên tĩnh lặng. Bao ký ức của tháng năm chợt hiện về — những buồn vui của nhân gian, những bước đường tu học, những lần vấp ngã rồi lại đứng lên.

Và trong ánh trăng hiền hòa ấy, lòng chợt nhớ đến thầy tổ đã dạy dỗ, nhớ đến những ân nhân đã nâng đỡ trên bước đường đời, nhớ đến cha mẹ đã sinh thành dưỡng dục.

Trăng vẫn lặng lẽ treo trên bầu trời, soi sáng muôn nơi.Còn nơi liêu phòng nhỏ, một người tu sĩ vẫn ngồi yên, lặng lẽ nhìn trăng… và lặng lẽ tri ân cuộc đời.

Ba giờ sáng.Ngày mười một tháng giêng năm Bính Ngọ.Sư thức dậy trong màn đêm còn phủ dày hơi lạnh. Chánh điện im lìm, ch...
26/02/2026

Ba giờ sáng.
Ngày mười một tháng giêng năm Bính Ngọ.

Sư thức dậy trong màn đêm còn phủ dày hơi lạnh. Chánh điện im lìm, chỉ có ánh đèn vàng nhè nhẹ soi lên những tôn tượng thiêng liêng. Sư chậm rãi đốt một nén tâm hương, khói hương mỏng bay lên, quyện vào không gian tịch mịch.

Trước tôn tượng Thích Ca Mâu Ni, dung nhan của đấng Từ Phụ hiện lên thanh tịnh và từ hòa lạ kỳ. Ánh mắt như đang lặng lẽ nhìn xuống nhân gian, thấu suốt bao nỗi niềm trần thế.

Rồi Sư bước sang trước tôn tượng Quan Thế Âm. Mẹ hiền vẫn đứng đó, bao năm qua giữa sương gió, giữa nắng mưa, giữa bao đổi thay của đất trời. Dáng đứng ấy như một lời nhắc nhở về lòng từ bi bất tận, về sự nhẫn nại và yêu thương không điều kiện.

Xung quanh các dãy phòng, những em nhỏ vẫn còn chìm sâu trong giấc ngủ. Gió xuân se lạnh lùa qua hiên chùa, mặt đất còn ẩm ướt sau một đêm mưa tầm tã. Không gian tĩnh lặng đến lạ thường. Một sự yên bình mà chỉ những ai thức dậy vào giờ này mới có thể cảm nhận trọn vẹn.

Đã bao màng đêm đi qua.
Bao mùa cây thay lá.
Bao cái nắng gắt, bao cơn mưa dài.
Bao lần trăng tròn rồi lại khuyết.

Ngẫm lại hơn bốn mươi năm cuộc đời — dài hay ngắn? Là đã đi gần hết một kiếp người, hay chỉ mới chạm ngõ của một hành trình tu học? Thời gian như dòng nước lặng lẽ trôi, không ồn ào mà vẫn cuốn đi tất cả.

Những hàng nguyệt quế ngoài sân — món quà quê nhà của ông bà thí chủ gửi tặng — hôm nay đã nở hoa.

Hương thơm lan nhẹ trong không khí, len qua từng bậc thềm, quyện vào làn gió sớm, làm lòng người cũng trở nên dịu lại. Mùi hương ấy không nồng nàn, không phô trương, nhưng bền bỉ và sâu lắng — như chính cuộc đời tu tập.

Bao người đã đến.
Bao người đã rời đi.
Bao người còn ở lại.
Bao người đã khuất bóng.

Bao giọt nước mắt.
Bao nụ cười.
Bao lần hợp – tan của một kiếp nhân sinh.

Đêm vẫn còn dày, trời vẫn còn thinh lặng. Tiếng con ểnh ương khẽ kêu đâu đó trong màn sương, âm thanh nhỏ bé mà vang vọng giữa không gian mênh mang. Mây trời lặng thinh. Lòng người cũng lặng khi tâm được an trú.

Hôm nay còn đứng đây, còn nhìn lên bầu trời, còn nhìn cây, nhìn cỏ, còn cảm nhận được cái lạnh dịu dàng của tiết xuân — đó đã là một điều nhiệm mầu.

Cuộc đời rồi sẽ trôi qua như một giấc mộng.
Nhưng trong khoảnh khắc ba giờ sáng này, giữa chánh điện tĩnh mịch, giữa hương nguyệt quế đầu mùa, có một sự an nhiên rất thật —
một sự biết ơn vì còn được thở, còn được nhìn, còn được thương, còn được sống trọn một ngày mới bắt đầu.
(T.Thông)

NHỮNG CƠN MƯA ĐẦU XUÂNTết vừa khép lại.Những bao lì xì đỏ thắm đã được cất vào ngăn tủ, cành mai ngoài hiên bắt đầu rụng...
26/02/2026

NHỮNG CƠN MƯA ĐẦU XUÂN

Tết vừa khép lại.

Những bao lì xì đỏ thắm đã được cất vào ngăn tủ, cành mai ngoài hiên bắt đầu rụng những cánh vàng cuối cùng, tiếng cười nói rộn ràng của mấy ngày sum vầy cũng dần thưa thớt. Phố xá thôi khoác lên mình màu áo lễ hội. Người người lại tất bật trở về với công việc, với nhịp sống quen thuộc của một năm mới vừa mở ra.
Và rồi, những cơn mưa đầu xuân bất chợt ghé về.

Đã hơn 22h đêm, cơn mưa rì rào vang âm âm trên mái tôn, tạm tắt điện thoại của chú Quang gọi hỏi thăm bé Trí..!

Đêm hôm nay mưa thật lạ kỳ..
Mưa không ào ạt như những trận mưa hạ, cũng không lạnh buốt như mưa cuối đông. Mưa đầu xuân đến nhẹ nhàng, lặng lẽ. Từng hạt mưa rơi rì rào trên mái ngói, gõ nhịp đều đều xuống hiên nhà, thấm ướt con đường còn vương mùi pháo hoa và hương nhang ngày Tết. Gió vi vu thổi qua hàng cây, mang theo cái se lạnh rất riêng của những ngày đầu năm.

Giữa không gian ấy, lòng người bỗng chùng xuống.

Những ngày Tết, ta sống chậm hơn. Ta được ngồi bên gia đình lâu hơn, được nghe những câu chuyện cũ, được cười nhiều hơn. Nhưng khi Tết qua, ai cũng phải quay về với guồng quay của đời sống. Những dự định còn dang dở, những trách nhiệm đang chờ đợi, những áp lực âm thầm của một năm mới… tất cả như hiện rõ hơn trong tiếng mưa rơi.

Mưa đầu xuân không làm người ta buồn đến nao lòng, nhưng đủ để ta lắng lại. Trong tiếng mưa rì rào, ta nghe được cả những tâm tư chưa kịp nói ra. Có người nhớ một mùa xuân cũ, có người tiếc nuối một cuộc gặp gỡ ngắn ngủi, có người chỉ đơn giản là thấy lòng mình trống trải khi sự náo nhiệt qua đi.

Nhưng lạ thay, cơn mưa ấy cũng xối mát những ngày nắng oi ả.

Sau mưa, đất trời như được gột rửa. Cây cối xanh hơn, không khí trong lành hơn. Con đường ướt nước phản chiếu ánh đèn vàng, lấp lánh như một tấm gương soi lại chính mình. Mưa không chỉ mang theo nỗi buồn, mà còn đem đến sự dịu dàng, sự tái sinh âm thầm cho vạn vật.

Có lẽ, những cơn mưa đầu xuân giống như một khoảng lặng mà đất trời dành cho con người. Sau những rộn ràng, ta cần một chút tĩnh lặng để nhìn lại mình, để sắp xếp lại những ước mơ, để khởi động một hành trình mới với tâm thế bình an hơn.

Tết qua đi không phải là kết thúc niềm vui, mà là bắt đầu của hy vọng. Và mưa đầu xuân, trong cái rì rào khe khẽ ấy, đang nhắc ta rằng: dù cuộc sống có tất bật đến đâu, lòng người vẫn cần những phút giây lắng đọng.

Ngoài kia, mưa vẫn rơi.

Nhẹ thôi.

Nhưng đủ để làm dịu cả một khoảng trời, và đủ để làm mềm lại những tâm hồn đang chuẩn bị bước vào một năm mới đầy thử thách — mà cũng đầy niềm tin.
(T.Thong)

Duyên Nơi cửa ThiềnCó những bước chân đến chùa không phải vì hẹn trước, mà vì một chữ duyên.Duyên đưa ta qua cổng tam qu...
26/02/2026

Duyên Nơi cửa Thiền

Có những bước chân đến chùa không phải vì hẹn trước, mà vì một chữ duyên.
Duyên đưa ta qua cổng tam quan, duyên cho ta được quỳ trước Phật, được nghe một thời kinh, được sống những ngày thanh tịnh trong một ngôi chùa – dù lớn hay nhỏ. Nhưng điều quý nhất không phải là mái ngói, không phải là cảnh quan, mà là cái duyên tâm được khơi mở, được đánh thức phần hiền lành và trong sáng nhất nơi chính mình.

Có duyên, ta được ở lại tu tập.
Có duyên, ta được làm học trò, được nghe lời dạy hiền hòa, được chỉ cho cách sống chậm, cách nói lời ái ngữ, cách cúi đầu trước cuộc đời bằng lòng biết ơn. Những ngày tháng ấy tưởng bình thường, nhưng sau này mới biết – đó là những ngày rất quý.

Rồi một ngày, khi duyên chùa tạm khép, ta trở lại giữa bụi đời.
Cuộc sống với cơm, áo, gạo, tiền cuốn ta đi. Những lo toan làm tâm trí nặng nề. Ta bận rộn, ta va chạm, ta trưởng thành trong những được – mất của đời thường. Và đôi khi, ta quên mất tâm niệm ban đầu – cái tâm đã từng trong veo khi đứng dưới mái chùa nghe chuông chiều ngân vang.

Nhưng dù ta có đi xa đến đâu, ngôi chùa vẫn còn đó.
Cổng chùa vẫn mở.
Tiếng chuông vẫn ngân.
Tình cảm nơi chốn thiền môn vẫn lặng lẽ đợi chờ.

Chỉ có một điều không thể giữ mãi – đó là con người.
Người thầy đã từng dạy ta, người đã truyền trao những lời hay ý đẹp, người đã nhẫn nại uốn nắn từng lỗi nhỏ… cũng theo định luật vô thường mà rời xa. Thời gian không giữ lại ai. Nhưng tình thầy trò, tình đạo vị, những buổi sớm công phu, những chiều quét lá sân chùa – tất cả sẽ không mất. Chúng lắng lại trong tim, trở thành một phần ký ức thiêng liêng của đời người.

Có thể giữa chốn bụi trần, khi những hạt bụi bay vào mắt, ta bất chợt thấy cay. Không chỉ vì bụi, mà vì ký ức. Vì nhớ một mái chùa. Nhớ một lời dạy. Nhớ một ánh nhìn hiền từ. Và có khi, trong giây phút tĩnh lặng giữa phố xá ồn ào, ta chợt nghe vang lên trong lòng tiếng chuông năm cũ.

Dẫu đời có vui hay buồn, thuận hay nghịch, thì những ngày tháng nơi cửa thiền vẫn là hành trang quý giá. Chính những ngày ấy đã dạy ta biết nhẫn nhịn, biết bao dung, biết đứng vững trước sóng gió.

Và nếu một mai ta mỏi mệt, chỉ cần quay đầu lại, ta sẽ biết:
Chùa vẫn còn đó.
Tình vẫn còn đó.
Và cái duyên đã từng gieo vào tim, chưa bao giờ mất
( T. Thong)

Nhà Sư và những mùa XuânMùa xuân đầu tiên, thầy bế đứa bé vào lòng trong tiếng chuông chùa ngân nhẹ. Ngoài sân, nắng non...
22/02/2026

Nhà Sư và những mùa Xuân

Mùa xuân đầu tiên, thầy bế đứa bé vào lòng trong tiếng chuông chùa ngân nhẹ. Ngoài sân, nắng non còn e ấp trên những chồi mai mới nở. Đứa bé khi ấy chỉ vừa tròn tháng, đôi mắt ngơ ngác nhìn khoảng trời cao qua mái hiên cong. Thầy ngồi đó, lặng lẽ, bàn tay gầy che gió cho con. Mái ấm nhỏ nép mình bên ngôi chùa lá đơn sơ, như chiếc nôi chở che những phận đời còn nhiều giông gió.

Mùa xuân thứ hai đi qua, mưa phùn giăng mỏng lối đi. Đứa bé đã biết chạy lon ton ngoài sân, tiếng cười vang lên giữa tiếng tụng kinh chiều. Thầy vẫn ngồi nơi bậc thềm quen thuộc, ánh mắt dõi theo từng bước chân nhỏ. Thời tiết đổi thay, có khi nắng gắt, có khi gió lạnh trở về muộn. Con người cũng đổi thay, có người đến rồi đi, có người hứa hẹn rồi quên. Nhưng ngôi chùa vẫn còn đó. Mái ấm vẫn còn đó. Và thầy, với tấm lòng từ bi, vẫn còn đó.

Mùa xuân thứ ba, hoa lại nở trên cành xưa, nhưng đứa bé đã lớn thêm một đoạn đời. Em biết phụ quét sân, biết chắp tay trước Phật, biết hỏi thầy những câu hỏi ngây thơ về tương lai. Có những đứa trẻ khác cũng lớn lên, có em tìm cho mình một phương hướng mới, rời mái ấm để bước ra đời. Bóng các con khuất dần sau cổng chùa, để lại khoảng sân chiều dài hơn một chút.

Thời gian trôi như dòng sông trước mặt. Con đò vẫn lặng lẽ ngày đêm chở khách qua sông, hết chuyến này đến chuyến khác. Người qua sông vui mừng vì đã sang bờ, ít ai ngoảnh lại nhìn người lái đò vẫn đứng đó, mái tóc thêm bạc theo năm tháng.

Nhà sư cũng vậy. Thầy không giữ ai ở lại, cũng chẳng mong ai nhớ đến mình. Chỉ mong mỗi đứa trẻ khi lớn lên, giữa bộn bề nhân thế, vẫn còn giữ được một góc xuân trong tim – nơi từng có vòng tay ấm áp, từng có một mái chùa bình yên, và một người lặng lẽ thương yêu các con như thương chính cuộc đời mình

Address

Tổ 10 Thôn Phước Tấn, Xã Tân Hòa, Thị Xã Phú Mỹ, Tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu
Phu My
0986295415

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Mái Ấm Hồng Quang posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Organization

Send a message to Mái Ấm Hồng Quang:

Share