Nhất Quán Chân Truyền +

Nhất Quán Chân Truyền  + Tâm linh là nơi phản chiếu lương tâm của mỗi con người .... Điều kỳ diệu của vũ trụ đó chính là linh hồn

Thầy biết có rất nhiều đồ nhi đi đến các đền chùa lớn, lễ bái cầu phúc, thắp đèn quang minh, cầu cải vận, đổi mệnh. Nhưn...
14/04/2026

Thầy biết có rất nhiều đồ nhi đi đến các đền chùa lớn, lễ bái cầu phúc, thắp đèn quang minh, cầu cải vận, đổi mệnh. Nhưng các con đã từng suy nghĩ chưa? “Mệnh” là do chính các con tu mà thành, “vận” là do chính các con tạo mà nên, không phải do các vị thần nơi khí thiên có thể thay đổi được.

Nếu có thể nhờ các vị thần chức nơi khí thiên mà đổi mệnh, đổi vận, vậy cần gì phải tu đạo? Cần gì phải hành công lập đức, hóa giải nhân quả, liễu nhân liễu quả? Trách nhiệm của các vị thần khí thiên, trước đây Thầy đã giảng rõ: là phụng mệnh Ngọc Hoàng Thượng Đế để chăm lo, bảo hộ dân chúng, chứ không phải để thay đổi vận mệnh hay nhân quả của con người. Các con cần phải hiểu rõ đạo lý này.

Nếu các con đến chùa lễ bái, hãy ghi nhớ một điều: không dùng đồ mặn để cúng bái. Không có việc sát sinh thì không có họa phúc kéo đến; sát hại sinh linh để cúng tế chỉ tạo thêm nhân quả, vừa làm tổn hại chúng sinh, vừa hại chính mình, lại còn liên lụy đến các vị thần chức khí thiên. Như vậy chẳng phải là chiêu họa hay sao?

Hãy ghi nhớ lời Thầy dạy:
“Một nén hương thanh tịnh, một tấm lòng thành kính là đủ. Không phải sơn hào hải vị mới chiêu được phúc, ngược lại dễ chiêu họa, không phải chiêu phúc.”

Lại càng phải ghi nhớ:
“Kính lễ chư Phật, phải giữ một tấm lòng công chính vô tư; thanh tịnh mới là căn bản. Tâm phiền não, nóng vội sẽ làm đoạn mất Phật tánh. Phải hiểu cho rõ điều này.”

Sự Tích Về NGUYỆT TUỆ SƯ MẪU  Câu Chuyện : Một Lát Dưa Hấu**********************************   Có một lần nọ, ở trước ti...
11/04/2026

Sự Tích Về NGUYỆT TUỆ SƯ MẪU
Câu Chuyện : Một Lát Dưa Hấu
**********************************
Có một lần nọ, ở trước tiệm cơm Viên Sơn nhìn thấy rất nhiều những vị Tăng Lữ bước xuống từ chiếc xe kiệu hào hoa chấp tay cúi chào lễ nhường hỏi han nhau, nhất thời không kiềm nổi điếng cả người, các Tăng Lữ xa hoa biết bao ! Sau đó gián tiếp được biết thì ra là một hội nghị quốc tế của phật giáo cử hành tại đây, xúc cảnh sinh tình mà nhớ lại một câu chuyện của Sư Mẫu.
Khoảng thời gian Sư Mẫu ẩn cư cấm túc, bất luận mùa đông hay mùa hè chân đều chẳng bước ra khỏi cửa. Có một mùa hè nọ, khí trời dường như nóng bức hơn mọi khi; mặt trời nóng rực giống như ngọn lửa dữ dội thiêu đốt đại địa. Hôm đó là một ngày nóng bức nhất của mùa hè năm ấy; trên bầu trời chẳng có nửa đám mây, khí trời nóng bức, cho dù là ngồi ở trong nhà cũng là mồ hôi ướt đẫm như mưa.
Sư Mẫu lau nhẹ mồ hôi trên trán, hỏi vị Tiền Nhân theo hầu bên mình rằng : “ bây giờ một lát dưa hấu bên ngoài bao nhiêu tiền ? ”. Vị Tiền Nhân khéo thể ngộ được ý người, biết rõ Sư Mẫu tiết kiệm đã thành tánh, do đó mà một lát dưa hấu lúc bấy giờ rõ ràng là một đồng bạc, nhưng lại cố ý nói rằng : “ một lát dưa hấu ạ ! chỉ mới có 5 hào thôi ”. Sư Mẫu khẽ nhíu mày một cái : “ 5 hào ư ? ta vẫn là uống miếng nước thì được rồi ! đều là tiền của chúng sanh cả ”.
Tiên Nhân đã vội khóc òa. Sư Mẫu đến Đài Loan nhiều năm rồi, mỗi ngày tiết kiệm từng cái ăn cái mặc, rất hiếm khi được thưởng thức qua dưa hấu, do đó bèn vội vàng tiến về phía trước mà nói rằng : “ Sư Mẫu, con ra tiền, tiền của con tự kiếm đấy, không phải là tiền của chúng sanh đâu ”, còn Sư Mẫu thì lại cười mà nói rằng : “ đồ nhi khờ, tiền của con lại còn chẳng phải là tiền của chúng sanh sao, tốt hơn vẫn là cho ta một ly nước lọc vậy !”. Tiền Nhân mỗi khi nói đến câu chuyện này vẫn cứ là khóc chẳng thành tiếng. Trong cái nóng khắc nghiệt chẳng có máy lạnh, chẳng có quạt máy ấy, duy chỉ có một lát dưa hấu mát lạnh có thể khiến cho ngài thấm mát vô song. Tiền Nhân hy vọng biết bao rằng Sư Mẫu có thể ăn vào lát dưa hấu này !
Sư Mẫu của chúng ta, vị tổ sư một đời của thiên đạo bạch dương chẳng nỡ tiêu 5 hào tiền của chúng sanh. Ngài cho chúng ta con đường trở về cõi nước phật, vì chúng ta mà gánh kiếp chịu nạn, nào ngờ đâu ngay đến một lát dưa hấu đều tiếc chẳng nỡ ăn. Trong lòng của ngài tất cả tiền tài đều là tiền của chúng sanh, mà tiền của chúng sanh chỉ có thể dùng để bàn đạo, độ người, còn bản thân mình thì tận hết khả năng có thể tiết kiệm từng cái ăn cái mặc.
Một đời của Sư Mẫu, thời niên thiếu bôn ba bận rộn bàn đạo, cuộc sống gian nan khốn khó li tán lang thang khắp nơi trong chiến loạn; những năm tuổi già tại Đài Loan lại cấm túc gánh đỡ kiếp, cả cuộc đời chẳng có ngày nào chẳng đang vì chúng sanh mà chịu khổ, như một người mẹ vậy, căn bệnh của mẹ đều do chúng ta mà khởi, tóc bạc của mẹ cũng đều vì chúng ta mà bạc, càng vì sự ngu mê của chúng ta khiến cho mẹ có những giọt nước mắt bất tận; ân đức như thế lẽ nào một lát dưa hấu có thể đền đáp ?
Vào thời niên thiếu truyền đạo ở Đại Lục, Sư Tôn, Sư Mẫu chẳng những không có xe kiệu, vả lại còn là đi bộ truyền đạo, đi từng thôn lạc lại tiếp từng thôn lạc, mỗi khi đến trước thôn rồi, họ vẫn cứ là lấy ra những chiếc bánh hấp ( không có nhân, hình nón ) cho vào miệng nuốt chửng để làm dịu cơn đói trước, đợi qua rồi thời gian dùng bữa của mọi người mới lại đi vào thôn để truyền đạo, duy chỉ sợ rằng truyền đạo vào thời gian dùng bữa sẽ đem lại sự bất tiện cho chúng sanh.
Cũng chính là do thân giáo ( dùng hành vi cử chỉ của mình làm tấm gương mẫu mực ) nghiêm cẩn như vậy, đến nay mỗi vị Tiền Nhân chẳng có ai là không thể vừa siêng năng vừa cần kiệm, cẩn thận tuân thủ thói quen sinh hoạt tiết kiệm của Sư Tôn Sư Mẫu; mỗi khi các Tiền Nhân nhìn thấy các món ăn trong phật đường quá mức nhiều phong phú thì bèn kiềm nén không nổi phải khiển trách gắt gao một phen, các đệ tử Thiên Đạo sao dám quên lãng gia phong giản dị mộc mạc tiết kiệm của Sư Tôn, Sư Mẫu !
Một chén cháo chén cơm đều nên nghĩ rằng nguồn đến chẳng dễ; lát dưa hấu chưa vào miệng này của Sư Mẫu là tiếng chuông cảnh tỉnh trong lòng của biết bao nhiêu các đệ tử Thiên Đạo, trong từng bữa ăn bữa uống đã giảm thiểu biết bao những nghiệp chướng do lãng phí mà tạo thành !
Nhiều sự mầu nhiệm xảy ra trong thời gian Sư Mẫu truyền đạo tại Hoa Lục có một lần, Sư Mẫu mang bệnh nhưng vẫn đi truyền đạo, khi đi ngang qua một ngôi miếu, vị Tiên trong miếu biết Sư Mẫu là một Minh Sư của Tam Tào ( Thiên Tào, Nhân Tào, Địa Tào ) trong thời kì phổ độ, nên mượn đồng tử quỳ xuống tiếp Thánh-giá của Sư Mẫu, đồng thời luyện đan chữa bệnh cho Sư Mẫu và thỉnh cầu Sư Mẫu độ hóa. Uống xong đan của vị Tiên, cơn bệnh của Sư Mẫu khỏi hẳn; biết cơ duyên của vị Tiên đã đến, nên Sư Mẫu ở miếu điểm đạo cho vị Tiên này. Đó là một vị Tiên trong cõi Khí-Thiên do chính Sư Mẫu độ, được Vô Cực Lão Mẫu sắc phong là Giáo Hóa Bồ Tát.
Vào tháng 8 năm 1947, Sư Mẫu đi đến thị trấn Thành-Đô của tỉnh Tứ-Xuyên, và ở trọ tại Trương gia phủ. ( Một giếng cạn lâu năm của Trương gia phủ tự nhiên sinh ra nước ngọt) .
Tháng 11 cùng năm, Sư Mẫu lần thứ hai đến trọ tại Trương gia phủ, ( một cây bông quế ở vườn sau khô héo đã lâu lại đâm chồi nẩy mầm trở lại. Trong đêm Sư Mẫu đến, mọi người trong phủ đều trông thấy một đạo hào quang màu trắng phát xuất từ phòng Sư Mẫu xông thẳng lên trời ) .

📿36 Đạo NGẠ Quỷ🍀🕉Theo kinh Chánh Pháp Niệm nói rằng: Tổng cộng ngạ quỷ có ba mươi sáu loại, do tạo nhân không giống nhau...
21/03/2026

📿36 Đạo NGẠ Quỷ🍀🕉
Theo kinh Chánh Pháp Niệm nói rằng: Tổng cộng ngạ quỷ có ba mươi sáu loại, do tạo nhân không giống nhau nên chịu quả đều khác biệt:
1. Quỷ trong vạc nước sôi
Do nhận lời người khác thuê mướn sát sinh, bị quả báo nấu trong vạc nước sôi, hoặc nhận lời người khác giữ giùm rồi giằng co không trả lại nên phải bị quả báo này.
2. Quỷ hôi hám, miệng nhỏ như kim
Do đem của cải thuê mướn người sai đi sát sinh, nên có cổ nhỏ như mũi kim, một giọt nước cũng không lọt vào được.
3. Quỷ ăn ói mửa
Do chồng khuyên vợ bố thí, vợ tiếc của bảo rằng không có. Bỏn xẻn gom góp của cải, nên thường bị ăn ói mửa.
4. Quỷ ăn phân
Do vợ lừa dối chồng, ăn uống một mình, ghét bỏ hiềm nghi chồng, nên thường phải ăn phân của người khác tuôn ra.
5. Quỷ ăn lửa
Do cấm đoán người về đường lương thực, khiến người tự sát, nên phải bị quả báo lửa đốt, kêu gào khổ sở vì đói khát.
6. Quỷ ăn mùi vị
Do ăn nhiều món ngon, không chia cho vợ con, nên thường bị đói khát, chỉ được ngửi mùi vị mà thôi.
7. Quỷ ăn pháp
Do tham của cải, thuyết pháp cho người, nên thường bị đói khát, da thịt tiêu tan. Phải nhờ Sa môn thuyết pháp, mới mong giữ được tính mệnh.
8. Quỷ ăn nước
Do bán rượu như nước để mê hoặc kẻ ngu si, không giữ gìn trai giới, thường bị khát cháy khô.
9. Quỷ hy vọng
Do tranh giành giá cả mua bán, lừa gạt người để lấy của nên thường bị đói khát. Chờ người cúng tế tiên linh mới được ăn.
10. Quỷ ăn khạc nhổ
Do đem thức ăn không tinh khiết lừa gạt người tu hành, nên đọa làm loài ngạ quỷ này. Thân thường bị đói khát, luôn bị thiêu đốt, phải cầu xin người khạc nhổ và ăn đồ dơ của người.
11. Quỷ ăn tràng hoa
Do kiếp trước ăn cắp tràng hoa của Phật để làm đồ trang sức cho mình. Nếu gặp người phải cúng vái, đem tràng hoa cúng tế tạ ơn, nhờ thế được ăn tràng hoa.
12. Quỷ ăn huyết
Do sát sinh để cúng tế, không chia cho vợ con, nên bị làm quỷ này. Phải dùng huyết bôi lên đồ cúng, mới có thể ăn được.
13. Quỷ ăn thịt
Do lấy thịt của chúng sinh xắt nhỏ, cân lường, mua bán gian dối nên bị quả báo này. Khi cúng giỗ, phải dùng nhiều loại thịt mới có thể ăn được.
14. Quỷ ăn nhang
Do bán nhang xấu để thu lợi nhiều, chỉ được ăn khói nhang, sau còn phải bị quả báo nghèo khổ.
15. Quỷ ăn nhanh
Nếu có kẻ phá giới mà còn mặc pháp phục, lừa dối để lấy tiền của, nói dối đem cho người bệnh, nhưng lại không cho, tự mình ăn hết. Do bị quả báo này, thường ăn đồ dơ, tự thiêu đốt thân mình.
16. Quỷ rình cơ hội
Do lập mưu mô lừa gạt lấy của cải, không cúng dường tu phước nên bị quả báo này. Lông lá trên mình phát cháy, ăn lấy khí lực dơ dáy của người để sống còn.
17. Quỷ hắc ám
Do bẻ cong pháp luật, bắt người bỏ ngục để mưu cầu tiền tài, khiến người mắt chẳng thấy gì, tiếng thường rên xiết, nên phải bị quả báo ở ngục tối tăm, chứa đầy rắn độc, đau đớn như dao cắt.
18. Quỷ lớn sức
Do trộm cướp của cải của người ta, đem chia cho người xấu, không cúng dường làm phước nên bị quả báo này. Có thần thông, lớn sức, nhưng chịu nhiều khổ não.
19. Quỷ rực lửa
Do phá thành cướp bóc lương dân, nên bị quả báo này. Kêu gào la hét, khắp mình rực lửa. Sau đó, đầu thai làm người, thường bị cướp bóc.
20. Quỷ rình trẻ con
Do giết trẻ con, khiến người sinh lòng giận lớn, nên bị quả báo làm loại ngạ quỷ này. Thường rình mò cơ hội để hại trẻ con.
21. Quỷ dâm dục
Do thích dâm dục, có tiền của không cúng dường tạo phước nên bị quả báo này. Thường đi rong khắp thế gian, giao du với người, làm trò yêu quái để sống.
22. Quỷ ở hải đảo
Do đi giữa đồng không, gặp người bị bệnh đau đớn, lừa gạt chiếm đoạt tiền của, phải bị sinh ra giữa hải đảo, chịu khổ sở về thời tiết nóng lạnh gấp mười lần người.
23. Quỷ cầm binh khí cho Diêm La
Do kiếp trước được thân cận với vua quan, chuyên làm chuyện tàn ác nên phải chịu quả báo này. Bị sai phái làm quỷ cầm nghi trượng theo hầu nhà vua.
24. Quỷ ăn trẻ con
Do đọc chú pháp mê hoặc người để lấy tiền của, sát hại heo, dê. Khi chết, bị đọa vào địa ngục. Sau đó, mới bị quả báo này, thường hay ăn thịt trẻ con.
25. Quỷ ăn tinh khí của người
Do giả vờ làm bạn thân, hứa che chở người, khiến người trở nên dũng cảm, liều chết ở trận mạc. Mình không ra tay cứu giúp nên bị quả báo này.
26. Quỷ la sát
Do sát sinh để bày tiệc lớn nên phải chịu quả báo bị “lửa đói” thiêu đốt này.
27. Quỷ bị lửa đốt thân
Do thói bỏn xẻn, ghen ghét che mất chân tâm, thích ăn đồ chay của Sa môn, bị đọa vào địa ngục, rồi từ địa ngục thoát ra, chịu quả báo làm quỷ bị lửa thiêu đốt thân mình.
28. Quỷ đầu đường ăn dơ
Do đem đồ ăn không tinh khiết cúng dường đường Sa môn nên bị quả báo này. Thường ăn đồ dơ.
29. Quỷ ăn gió
Do gặp Sa môn đến khất thực, đã hứa nhưng không chịu cúng dường thức ăn, nên bị quả báo này. Thường chịu đói khát khổ sở như trong địa ngục.
30. Quỷ ăn than hồng
Do cai quản trại giam, cấm không cho phạm nhân ăn uống, nên bị quả báo làm loài ngạ quỷ này. Thường phải ăn than hồng.
31. Quỷ ăn lửa độc
Do đưa đồ ăn có thuốc độc khiến người mất mạng, nên phải bị đọa vào địa ngục, sau sinh làm quỷ. Thường chịu đói khát, phải ăn lửa độc thiêu đốt thân mình.
32. Quỷ ở đồng không
Do ở đồng không đào thành ao hồ để cung cấp nước cho kẻ bộ hành. Lại chửa rủa, quyết tâm phá bỏ, khiến người thiếu thốn khát nước, nên phải bị quả báo này. Thường bị đói khát, lửa cháy thiêu đốt thân mình.
33. Quỷ ăn tro tàn ở mồ mả
Do ăn cắp hoa quả cúng Phật để sống, nên bị quả báo này. Thường ăn tro tàn còn nóng ở chỗ thiêu xác người chết.
34. Quỷ ở dưới cây
Do thấy người trồng cây tạo bóng mát cho người, đem ác tâm chặt phá lấy gỗ về dùng, nên bị đọa vào trong cây, thường chịu khổ sở nóng lạnh.
35. Quỷ ở ngã tư đường
Do trộm cướp lương thực của kẻ đi đường, tạo nên ác nghiệp, nên thường bị cưa sắt cắt xẻ thân hình. Nhờ thiên hạ cúng vái ở ngã tư đường, kiếm lấy đồ ăn sống qua ngày.
36. Quỷ có thân Ma la
Do làm tà đạo, không tin chánh pháp, nên bị đọa vào địa ngục. Thường phá hoại các phép lành của người khác.

LÀM GÌ KHI KHẢO NGHIỆM TỚI?Hoạt Phật Sư Tôn từ bi:* Khi khảo nghiệm tới, con làm sao để ứng biến?* Đầu tiên phải chuyển ...
21/03/2026

LÀM GÌ KHI KHẢO NGHIỆM TỚI?
Hoạt Phật Sư Tôn từ bi:

* Khi khảo nghiệm tới, con làm sao để ứng biến?

* Đầu tiên phải chuyển niệm.

* Tiếp đến phải hành công.

* Sau cùng phải lập đức.

* Khảo nghiệm tới, liệu con có ngộ ra được đó là khảo nghiệm không? Con không mang [tâm trẻ thơ] thì con sẽ không phát giác ra đâu, không ngộ ra khảo nghiệm vậy thì càng khỏi nói đến việc phải chuyển niệm!

* Sau khi chuyển niệm, tiếp đến phải hành công lập đức: liễu tội, liễu nghiệp nợ, tiến đến bồi đức.

* Những bước này không được lơ là.

CẢM TẠ THIÊN ÂN SƯ ĐỨC
NAM MÔ THIÊN NGUYÊN THÁI BẢO A DI ĐÀ PHẬT

信女還有一個吃雞蛋的問題,這是信女看到道不足的地方,道中的一切都是符合於天,接近天,就是這個吃雞蛋的問題,信女實在無法接受。請 師尊老大人慈悲。)師尊老大人曰:你覺得吃蛋應該嗎?(不應該)那你會阻止你的家人、你的朋友吃蛋嗎?(會。如果信女自...
06/03/2026

信女還有一個吃雞蛋的問題,
這是信女看到道不足的地方,
道中的一切都是符合於天,接近天,
就是這個吃雞蛋的問題,
信女實在無法接受。請 師尊老大人慈悲。)

師尊老大人曰:
你覺得吃蛋應該嗎?(不應該)
那你會阻止你的家人、你的朋友吃蛋嗎?
(會。如果信女自己沒有吃的話)

有一個觀念你要建立在你的信念當中,
你所守的戒律是針對你自己,
而不是針對別人,
你自己所守的戒律,
是在正你的本位、本格,
但並不代表你所守的戒律,
別人一樣也要這麼做,
畢竟白陽期並沒有禁蛋與奶,
所以凡是白陽修子,都還是可以吃蛋或奶。

但如果你個人認為這樣不合於戒律,
那麼你可以不用。
因為在整個時代、環境,
要一個成天食肉食葷之人,
能夠接受素食,尺寸的開放不能太狹隘。

但如果你認為這樣不合理,
這是戒律應該守的,
那麼你就遵守。

佛教之徒也有禁蛋與奶,
但也有沒有禁蛋與奶,
端看個人的取決。這樣可以嗎?

(可以,可是雞生蛋很痛苦的,
難道吃蛋不會衝突我們要培養的慈悲心嗎?)

師尊老大人曰:
你慈悲心的出發點很好,
但是不要讓這個出發點造成你修行的障礙,
從過去到現在,
多少修行人往往因為一個執著點,
而使自己在修行的路途有許多看不破,
看不透的地方,你的慈悲認為不應該,
那麼你把你這一份慈悲化為你渡更多人,
建立更多道場來轉化你這一個執著,
讓你所渡的人,
你所創造的道場能夠顯露更多的慈悲,
以後的世界會有怎麼樣的變化 ,
現在都不可預料,
但是你現在能做的就是把你的慈悲,
把妳的執著轉化為
你對道親、道務、道場的奉獻。

(信女知道了,感謝 師尊老大人慈悲開示。)師尊老大人曰:好,坐下。)

HỌC ĐẠO( HOẠT PHẬT SƯ TÔN TỪ HUẤN )**********************************Cái gọi là học đạo, đạo là trong cuộc sống hàng ngà...
06/02/2026

HỌC ĐẠO

( HOẠT PHẬT SƯ TÔN TỪ HUẤN )
**********************************
Cái gọi là học đạo, đạo là trong cuộc sống hàng ngày, mỗi ngày đều có đạo. Cho nên chúng ta làm người thời khắc đều hợp với đạo thì tức là chúng ta đang học đạo.

Chúng ta học tập làm sao đối xử với mọi người, chúng ta học tập làm sao noi theo đạo của trời, học tập thế nào là đạo của trời của đất, cho nên mới gọi là "học đạo", hiểu không?

Đạo, phải học từ đâu? Phải "dùng tâm", nếu không dùng tâm, vậy thì đạo là đạo, con vẫn là con; con dùng tâm học đạo, tất cả giả tâm đều có thể biến thành chân tâm, chứng tỏ "dùng tâm" thật sự có thể chuyển hóa tất cả hư ảo! Con mang chân tâm của con biểu lộ ra, thì con là hóa thân của đạo.

Học đạo phải càng học càng hoan hỷ, tu đạo phải càng tu càng hòa khí, giảng đạo phải càng giảng càng nhập lý, bàn đạo phải càng bàn càng khế cơ. Trò ơi! Con càng khen người ta, con càng giống với lời khen đó, bởi vì tâm cảnh của con là "vô vi".

Hầu hết phàm phu thường mắc bệnh chung là "đắc được dễ, không biết trân trọng", chỉ thấy hình tướng bên ngoài mà không đi sâu vào ý nghĩa bên trong. Cầu đạo xong, ban đầu tuy có ở phật đường thành tâm học đạo, nhưng trải qua một thời gian sau, chỉ là kiến thức nửa vời, liền nghĩ rằng tu đạo chẳng qua chỉ có thế mà thôi, từ đó không tiếp tục tu tiến.

Có người không chịu nổi đủ thứ khảo nghiệm, lâu dần trong tâm chán nản, vô hình chung tự nhiên đào thải khỏi đạo trường.

Đạo Ở Trên Thân Con( HOẠT PHẬT LÃO SƯ Từ Bi )*****************************   Đồ nhi hiện tại tu đạo phải bao hàm đức tán...
05/02/2026

Đạo Ở Trên Thân Con
( HOẠT PHẬT LÃO SƯ Từ Bi )
*****************************
Đồ nhi hiện tại tu đạo phải bao hàm đức tánh, đức tánh là cái gì đây ? chính là “ thành ư trung, hình ư ngoại ” ( suy nghĩ bên trong và lời nói hành động bên ngoài nhất trí với nhau, một người nội tâm chân thành thì nhất định sẽ biểu hiện ra bên ngoài qua lời nói, hành động ), [thật tâm muốn giúp đỡ người khác nhưng chẳng cầu sự báo đáp, âm thầm mà làm, đấy mới là đức tánh thật, công đức thật.] Do đó, thầy đây hy vọng các con phải dưỡng đức, đức chẳng phải là miệng nói, sự tốt xấu của đức tánh là phải để cho người khác cảm nhận đấy; sự cảm nhận mà mỗi người cho người khác đều không giống nhau, đấy chính là đặc tính của mỗi một người; cái đặc tính này gọi là khí chất, khí chất chính là sự biểu hiện của cái bên trong, là ngôn ngữ lời nói chẳng cách nào hình dung ra được, là sự cảm nhận giữa người với người, cũng là sự cảm giác giữa linh tánh với linh tánh, cũng vì vậy mà “ Đạo ” chính là linh tánh mà bản thân mình nhìn chẳng thấy, đấy mới là thật, hy vọng mọi người phải thật tốt mà tham ngộ mới phải.
[Thật ra vị Đạo Sư của mỗi một người vẫn là bản thân, người có thể cứu lấy mình vẫn là chính mình], mọi thứ thảy đều dựa vào tâm niệm của mình đi làm, tâm của mình phải định, tâm muốn định thì phải học hỏi nhiều các vị Thánh Hiền Tiên Phật, giẫm lên những vết chân hướng đến con đường Thánh thì mới có thể hiểu được những lời nào, những lí nào hợp với ý trời. Thầy hy vọng các đồ nhi tự mình đi ra con đường của chính mình. Thầy yêu cầu mọi người giữ lấy một cái tâm của chính mình, [đạo trong ngày thường, đạo ở tự thân, tự bản thân mình chẳng nghiên cứu mà lại đi nghiên cứu người khác, đấy là điều vô ích.]
Hôm nay muốn thành đạo, hôm nay muốn có thành tựu vẫn là bản thân mình phải nghĩ được thông thì mới có thể; muốn làm tiên phật thì cũng phải tự bản thân mình buông xả được mới có thể thành Tiên Phật. Năng lực, tiềm lực của mỗi người vô hạn, chỉ có điều là bản thân chẳng có đi phát hiện khai quật mà thôi; [núi báu vẫn phải là tự mình đi khai quật]; mỗi người đều có trí tuệ mà ông trời ban cho, do vậy phải tự mình đi khai quật, tự mình đi tìm lấy. Hôm nay muốn tu thì cứ tu, muốn bàn thì cứ bàn, chẳng ai có thể miễn cưỡng con được. [Đạo tâm của các con chính là cái tâm sơ phát ấy; phát tâm, thoái tâm chỉ ở giữa một niệm. Hôm nay có chịu tu hay không, chịu bàn hay không thì phải xem bản thân các con rồi.]
[Đồ nhi có từng nghĩ qua chưa, dựa vào một người phàm con đây thì tài đâu, đức đâu để khiến cho tổ tiên của con triêm được quang của con], con đã có làm những việc thiện gì không ? Con có hành công lập đức không ? [Chỉ là ngồi ở phật đường nghe giảng sư giảng bài không thôi thì Tổ Tiên đã có thể triêm cái quang của con được nghe ở phía bên ngoài đấy, sao còn chẳng trân trọng lấy ?]
Đồ nhi phải biết [ẩn ác dương thiện] ( không bàn về những cái xấu của người khác, chỉ tuyên dương những cái tốt của người ) , [phát dương nhiều về những đức tánh của người khác, chớ có thường ghi nhớ những khuyết điểm của người. Tu đạo phải có tấm lòng khoan hồng độ lượng], phải học cái tâm của Phật Di Lặc đi bao dung. Bước đầu của sự bao dung tức là nhẫn nhịn, tu đạo phải cương nhu bổ sung điều chỉnh phối hợp lẫn nhau, hiểu không ? Con người vẫn cứ phải để lại đức mới có thể sinh cùng trời đất, sinh và phối hợp lẫn nhau, trời, đất, người tức là Tam Tài. Năng lực con người sao có thể sánh với trời, [chỉ có đức tánh của con người mới có thể vượt qua trời đất, cũng vì vậy mà bản thân mình phải giữ lấy cái đức của mình.] Hiện nay thiên thời khẩn cấp, tu đạo phải một bước xem như là hai bước đi, tuy là khó khăn, thế nhưng thầy hy vong các con có thể tận tâm, tận tâm độ người, tận tâm chăm lo gia đình. Tu đạo chẳng phân biệt già và trẻ, càn và khôn, trước và sau, đồng tâm hiệp lực mới có thể kiến đạo thành đạo. [Tu đạo là hoạt bát lung linh, nhưng cũng không được có cái tâm cống cao] ( kiêu ngạo tự đại ). Mọi người đều là phân linh của Lão Mẫu, nên phò trợ lẫn nhau, giúp đỡ lẫn nhau; sanh tử toàn nằm trong sự nắm bắt của bản thân, hy vọng rằng các đồ nhi học học cái tâm “ Tế Công ” của thầy đây.
[Trong tâm có nghi hoặc, trong tâm có sự bất mãn thì nhất định cần phải tự mình đi dẹp yên hóa giải]; thủy hỏa tương dung, mới chẳng sanh trăm bệnh. Sau khi tu đạo con sẽ biết rằng giữa đất trời vạn vật và kết cấu thân người, âm dương ngũ hành của chúng ta và tất cả mọi tư tưởng thật ra đều là sự phối hợp, liên quan dính líu lẫn nhau.
[Tu đạo chẳng phải là ở phật đường mới có thể tu, chẳng phải là ở phật đường mới có thể tránh kiếp tị nạn. Bản thân chúng ta thì có một phật đường]; tu đạo là mỗi nơi mỗi xó xỉnh cũng phải làm việc mà con nên làm, đấy chính là Đạo đấy ! Chứ chẳng phải là đến phật đường nghe đạo lí hai tiếng đồng hồ thì là Đạo. Hai tiếng đồng hồ ở phật đường rất dễ tu, tôi cười với cậu, cậu cười với tôi, cậu khách sáo, tôi cũng khách sáo với cậu, rất dễ dàng đấy ! Ở bên ngoài, ở công ty con đã làm được chưa ? Ở trong gia đình con đã làm được chưa ? [Chúng ta phải đem đạo dung nhập vào xã hội, dung nhập vào gia đình, dung nhập và thế giới], phật đường chỉ là một sự phụ trợ, giúp đỡ; mọi người có người bạn Đạo dẫn dắt tay nhau cùng tiến mà thôi. Cái gọi là học đạo, [đạo là ở giữa cuộc sống ngày thường, trong ngày thường thì đã có Đạo, do đó mình làm người xử thế thời thời khắc khắc hợp với Đạo], mình chính là đang học đạo, mình học tập cái đạo đối đãi với người như thế nào, mình học tập noi theo cái đạo của đất trời như thế nào, mình học tập cái gì là đạo của thiên đức địa đức, cho nên mới gọi là học đạo, hiểu không ? Chớ chẳng phải nói rằng mình đến phật đường học tham từ giá rồi, nghe đạo lí, mình chính là đang học đạo, chẳng phải như thế đâu ! Thời thời khắc khắc con phải ghi nhớ kĩ con là cái gì ! Bất kể con là người, là phật, là tiên, là thánh, là hiền đều tốt; con là hóa thân của sự hoàn mĩ nhất, con là kiệt tác tốt nhất mà thượng đế đã làm ra, tức là hóa thân của sự hoàn mĩ nhất.[ Những điều mà con làm ra cũng phải khiến cho người ta cảm thấy hoàn mĩ nhất. Con phải thời thời khắc khắc nghĩ đến ưu điểm của mình và những ưu điểm của người khác]. Con nếu như đã có ưu điểm, vậy thì con phải thật tốt mà biểu hiện nó ra bên ngoài để người khác thấy được. Con người đều thích người khác hiểu được ưu điểm của mình chứ chẳng hy vọng người khác biết được khuyết điểm của mình, do đó nếu như con đã hy vọng người khác hiểu biết ưu điểm của con, vậy con nhất định cần phải đem ưu điểm của con hiển hiện ra ngoài để người khác nhìn thấy. Khi con thời thời khắc khắc đem những ưu điểm của mình hiển hiện ra ngoài, cũng thời thời khắc khắc nghĩ đến những ưu điểm của người khác, vậy thì trên thế gian mới thật sự chẳng có khiếm khuyết.
[Trời và đất chẳng có lời nói, do đó các con phải dĩ thân thị đạo] ( đem đạo hành ra bên ngoài thân, làm việc gì cũng hợp với trung đạo, chẳng thiên chẳng lệch ) . Con nếu như đã đại biểu cho Đạo thì phải đem đạo dẫn ra bên ngoài, con đi đến đâu thì khiến cho người ta cảm nhận được “ đạo thì ở đấy ”. Nếu như bản thân các con làm được rất tốt thì người ta sẽ nói rằng “ đạo rất tốt ”, nếu bản thân mình làm chưa tốt thì người ta sẽ nói rằng “ đạo không tốt ”, do đó là công hay là tội đều là ở giữa nhất cử nhất niệm của các con, do đó nhất cử nhất động của các con đều không thể chểnh mảng đấy !
Ở đạo trường, thầy lúc nào cũng dẫn dắt dạy bảo, đều là dạy con trước tiên trở thành một người hoàn chỉnh, lại làm một vị tiên phật tôn quý nhất; chưa đạt đến mức của tiên phật thì vẫn còn tha thứ được, nếu con người hoàn chỉnh mà cũng chẳng làm được, vậy thì hết chỗ nói rồi.
Có câu nói rằng : “ điệu khúc càng cao nhã thì càng ít người có thể hát theo cùng ”, chúng ta làm người chớ có quá cao ngạo, cao ngạo cô độc thì sẽ cô đơn lẻ loi. Hiện nay, người ở núi sâu, động cổ thì tu chẳng liễu đạo, ở trong cõi hồng trần thì cũng phải tùy duyên mà xử; nếu như là rất kiêu ngạo thì các con xem xem chẳng những tu chẳng liễu đạo mà con làm người cũng chẳng xong ! biết không ?
[Chớ có cứ mãi ghi nhớ kĩ những khuyết điểm của người khác, phải chú ý những ưu điểm của người khác.] Chúng ta tu đạo chẳng tự nhiên, chẳng vui vẻ như vậy chính là khuyết điểm đã nhìn xem nhiều rồi; nếu chúng ta nhìn hướng về mặt tốt, vậy thì đời người của chúng ta sẽ càng đẹp đẽ, cuộc sống của chúng ta sẽ càng qua một cách tốt hơn, phải không ?
Vì sao mà người ta sản sinh cái tâm không cân bằng vậy ? Bởi vì tâm của anh ta bất chánh ( không ngay ), không ngay thì là xiên méo; tâm đã xiên méo rồi thì tất cả mọi sự vật đều chẳng cách nào nhìn thấy rõ được, càng chẳng cách nào hiểu được bản thân.
Vạn sự vạn vật để nơi đáy lòng, gặp phải những khốn khó và điều không như ý thì chẳng phải là dùng sự nhẫn nhịn để đè nén nó xuống, con phải hóa chúng đi mới là thượng sách, nhẫn nhịn lâu rồi thì sẽ bùng nổ, dung nham núi lửa bùng nổ thì sẽ như thế nào đây ! sẽ làm tổn thương đến cả những người vô tội, phải không ? [trăm ngày trồng cây, một hôm bỗng lửa thiêu rừng công đức, uổng phí việc đang tu đấy !]
[Đối xử với người khác thì phải chân thành; nếu lén lút âm thầm nghĩ một số những việc không tốt thì tuy rằng chưa nói ra, những niệm đầu không tốt ấy cũng sẽ làm tổn thương đến tâm của chính mình], thương tâm thì sẽ hủy đức, đức tánh là phải dựa vào những chỗ ẩn vi ( chỗ ẩn mật, nhỏ bé ) để chương hiển; chỉ có giảng nói hay thì không nhất định là có đức; đức là bồi dưỡng ở trong ngày thường, giữa sự tiến hành, ở chỗ ẩn vi mà đi hành đấy; [đức tánh là để người ta đi cảm nhận đấy, nói chẳng ra đấy, cực kì là kị nói nhiều làm ít, thể ngộ cạn]. [Các đồ nhi ơi, có khi lùi một bước mà là tốt đấy]; cứ mãi tranh đến cùng thì dễ dàng làm tổn thương đến bản thân mình. Tuy rằng cảm thấy lùi một bước giống như rất mất mặt, thật ra các con chớ nghĩ vậy, việc gì cũng không nhất định phải tranh đến cùng; lùi một bước bỏ đi cái tư tâm thì người ta càng có thể cảm nhận được đức tánh của con, hãy để cho người ta âm thầm tiếp nhận đức tánh của con, đấy chẳng phải là cao siêu nhất hay sao ?
Phải nhị lục thời trung ( thời thời khắc khắc ) có thể cảm tạ; [chỉ cần các con mỗi ngày tồn cái tâm cảm ân, bất kể con ở đâu thì đều có thể được ích lợi vô cùng], người khác đều sẽ thích con, cái đạo lí này muốn làm thì lại chẳng đơn giản đấy !
Có người quan hệ nhân luân ( luân thường ) của họ làm được rất tốt; có người thì lại chẳng có quan niệm nhân luân; [có một số các đồ nhi đã tu đạo rồi, thế nhưng gia đình vẫn không hòa hợp, vì sao vậy ?] [Bởi vì các con chẳng có tận cái trách nhiệm nhân luân]; do đó hôm nay chớ có nói rằng mình đã cầu đạo rồi, mình cứ mãi xông, cứ mãi cao, cái gì cũng chẳng chăm lo đến nữa, nhà cũng mặc kệ chẳng chăm lo nữa, người cũng mặc kệ. Con sống trong đám đông, sống trong nhóm người thì phải biết đạo lí làm người. Hôm nay con chẳng hiểu biết cái đạo làm người thì con uổng làm người rồi !
[Tu đạo nhất định cần phải có trí tuệ. Tu đạo là đang khai sáng gia đình mĩ mãn, chứ tuyệt đối chẳng phải là để các con đem cái duyên của kiếp này dẫn đến nghiệt duyên của kiếp sau.] Đoạn duyên của con trong kiếp này nếu chẳng có viên mãn thì kiếp sau con sẽ gặp phải một đoạn nghiệt duyên đấy !
[Trong nhà có sự ma sát thì xem các con dùng cái tâm gì đem sự ma sát hóa thành trợ lực, đạo giáng hỏa trạch ( nhà dân ), thánh phàm song tu, đúng không ?] Hãy khéo léo mà vận dụng thời gian của các con, vận dụng diệu trí tuệ của các con để đem một số những thị phi chẳng nên có xoay chuyển đi. Nếu con ở phật đường đã làm một tấm gương khá tốt, về đến gia đình rồi có phải là cũng có thể như vậy ?
Đồ nhi ơi ! các con là “ lão ngô lão dĩ cập nhân chi lão ” ( khi phụng dưỡng hiếu kính bậc trưởng bối của mình thì cũng không quên những người già khác không có quan hệ thân duyên với mình ) , hay là chỉ biết cái già của người già ? [Con ở đạo trường là một trụ cột tấm gương mẫu mực, sau khi trở về nhà thì sao ?] [có phải là ở bên ngoài thì hành vương đạo, ở nhà thì hành bá đạo ?] Bây giờ con ở phật đường, người ở phía trước muốn con ngồi thẳng thì con ngồi thẳng, muốn con phản tỉnh thì con phản tỉnh, tuân theo 100 %, sau đó các con sau khi trở về môi trường thân thuộc của mình rồi thì sao ? là lộ nguyên hình hay la khôi phục bổn lai diện mục ? Nếu như các con thật sự có thể làm được nhân đạo, tận trách nhiệm của con, vậy mới có thể làm tấm gương cột mốc cho người khác, chớ có để bị người ta nói thành “ trong ngoài chẳng một ( chẳng giống nhau ) ”.
[Nếu như người thân của con làm sai một sự việc, con bèn khiển trách anh ta thì anh ta cũng không hẳn sẽ hiểu được tâm ý của con]; thế nhưng con nếu như có thể hiểu được cá tính của đối phương thì có thể thật tốt mà đi đàm luận trao đổi ý kiến, đi khuyên bảo anh ta. Cái lí của trời đất cũng là như thế; hiểu anh ta chẳng phải là đi tâng bốc bợ đỡ anh ta, mà là từ trong điều này mọi người sinh sống hòa hợp với nhau, mọi người đều hòa nhã thân thiện mới có thể sinh trí tuệ.
[Tu đạo chẳng phải là muốn các con hoàn toàn vứt bỏ đi cái giả]. Con nói rằng cha mẹ là giả thì con chẳng hiếu thuận, đúng không ? Con nói rằng tiền tài là giả thì con chẳng làm việc, đúng không ? Bổn phận của con đã tận rồi thì mới có thể thành tựu cái thật; bổn phận làm người đã tận rồi thì mới có thể thành tựu thần; có cái thật mới nhìn thấy được cái giả. Khi con ngộ thấu rồi thì trong tâm chẳng có thật giả rồi.
Đồ nhi ơi, các con có hay không một cái tâm tư muốn độ cha mẹ vậy ? Có ! Thế nhưng chẳng biết bắt đầu độ từ đâu, phải không ? Có rất nhiều những người con rất ư là kì lạ, chẳng cách nào có sắc mặt vui vẻ, lời nói ôn hòa đối với cha mẹ của mình, làm sao đây ? Tiếp tục nổi nóng sao ? Nếu như chẳng biết làm thế nào thì [hãy nghĩ xem lúc đến phật đường, người ta phục vụ con như thế nào thì con trở về nhà phục vụ họ như thế ấy, lại còn phải có thật tâm thật ý như vậy mới có hiệu quả.]
Các con phải đem con cháu của các con giáo dục cho được tốt, để cho họ đều có thể rõ lí, chớ có để cho họ có chỗ làm nguy hại đối với xã hội, được không ? Đấy cũng là một công đức lớn nhất đấy !
Nếu như trong quá trình tu đạo, [các con đã được xem là tiền bối, là giảng sư thâm niên của đạo trường rồi, vậy thì các con đã thật sự làm được một tấm gương mẫu mực của phận làm tiền bối hay chưa ?] Mỗi người ra ngoài đều rất thanh lịch sáng sủa, chỉnh tề ngay ngắn, từ đầu đến cuối, vẻ nhìn hoàn toàn mới toanh, thế nhưng sau khi trở về nhà thì bù xù lôi thôi lếch thếch, ăn mặc tùy tiện, có phải vậy không ! Sau đó, khi nhặt lấy tờ báo, khi đang chỉnh lý một số chén đĩa thì lại la hét lên rằng : “ sao ai đó xem xong tờ báo cũng chẳng biết thuận tay mà thu dọn đấy ! ”,[ chẳng có cái tâm chịu đựng vất vả gian khổ mà không phàn nàn kêu ca oán trách thì tu cái đạo gì đây ! ] Vậy thì đối phương bèn nói rằng : “ em giúp anh thu một cái thì có sao đâu ? ”, “ đúng đấy, vậy anh tự mình thu dọn một cái cũng có làm sao đâu ? ”. [Mỗi người hiểu và thông cảm lẫn nhau một cái thì đã chẳng có việc gì rồi mà !] Bên này lại nói rằng : “ em cả ngày ở trong nhà, vừa phải nấu cơm, vừa phải dạy bảo con cái, lại phải chỉnh lí dọn dẹp cả nhà, anh thiết lập phật đường rồi lại còn phải giúp anh dọn dẹp sạch sẽ phật đường, anh từ lúc thiết lập phật đường cho đến nay cũng chưa từng lên qua phật đường rửa qua ly cúng một lần, vậy anh thiết lập phật đường để làm gì ? ”, những cái này đều là những lời phàn nàn úp mở của các con, có không ? Được, bên này cũng nói rằng : “ Anh mỗi ngày đều bận đi làm, lại còn phải ra ngoài đi độ người, lại còn phải ra ngoài giảng đạo, anh chạy đi chạy lại, cái mà anh làm là vì cái gì, anh thiết lập một cái phật đường là để trong nhà chúng ta an định, anh làm là vì cái gì ? Anh có phải là vì em, vì gia đình không ? ” , bắt đầu cãi nhau rồi, [ông nói ông có lí, bà nói bà có lí, cả hai đều có lí, thế nhưng mà đắc lí thì chớ có mà được thế làm lấn tới, không khoan thứ cho người, đúng không ?] Bởi vì anh ta có lập trường của anh ta, mình có lập trường của mình. [Chúng ta không thể lấy lập trường của mình để đi kiềm chế lập trường của người khác, phải không ?]
[Phàm việc gì cũng nghĩ nhiều cho đối phương, dùng nhiều lòng yêu thương một chút thì sẽ chẳng khởi tranh chấp và cũng mới có thể kính nhau như khách vậy]. Kính nhau như đối đãi với khách, câu nói này không phải là lí luận mà là thật đấy ! Chỉ cần anh nhẫn nhịn một cái, em nhường một cái, phàm việc gì bất kể con có lí hay không có lí, hãy nhanh chóng ngưng, [một đồng tiền thì sẽ chẳng kêu leng keng rồi, phải không ?] Vậy thì có một phía nhất định phải đứng lên để làm một người lớn, đợi cho đến khi tâm bình khí hòa thì lại bình tĩnh mà thảo luận một cái, điểm này thì cả hai người nhất định đều phải có loại công thức này; nếu chẳng có cái công thức này thì chớ có mà kết hợp ở cùng nhau, hiểu không ? Giữa vợ chồng lẫn nhau phải có thể như cắt như giũa, như đục như mài; trong sự cắt, giũa, đục, mài này thì [một điểm quan trọng nhất chính là sự tôn trọng; chỉ cần có thể tôn trọng lẫn nhau thì rất nhiều những điều không vui vẻ bèn có thể do vậy mà hóa giải, phải không ?] Chúng ta phải đem đạo dẫn đến vào bên trong cái hôn nhân này, sau đó ảnh hưởng tất cả những người xung quanh, để họ biết được rằng cuộc hôn nhân của người tu đạo là tốt đẹp như thế, gia đình của người tu đạo là an tường hài hòa như thế. [Chúng ta tu đạo phải lập một tấm gương mẫu mực, đơn giản nhất chính là lập một gia đình mẫu mực]; chỉ cần có đạo thân đến nhà con thăm viếng điều tra bất cứ lúc nào, trong nhà bất cứ lúc nào cũng sạch sẽ, thái độ ôn hòa dễ gần, đi bất cứ lúc nào bất cứ nơi nào cũng như thế, vậy thì cái gia đình này có đạo, đúng không ? Cái gia đình này có tư cách để bàn nói về việc tu đạo, đúng không ?
Giữa anh em với nhau hiện nay đã hiếm có thứ tình nghĩa rất sâu của quá khứ rồi, đúng không ? Mỗi một xã hội công thương đều rất bận rộn, lại thêm việc con sau khi vào đạo rồi thì mãi bàn đạo giảng nói đạo lí, tình cảm với người nhà càng xa cách rồi. Vậy thì chúng ta phải làm thế nào để hóa giải một số những việc không vui giữa anh chị em chúng ta đây ? Chúng ta làm thế nào có thể giống như lúc nhỏ đánh một cái, om sòm một cái, cãi vã một cái thì xem như xong, qua rồi sau đó vẫn tương thân tương ái như trước, chúng ta làm thế nào có thể quay trở về cái kiểu tâm thái ấy lúc còn nhỏ đây ? Chúng ta có phải là phải lấy việc tu đạo để làm, đúng không ? Những cái này mà chúng ta làm chẳng được thì chúng ta có phải là phải nhờ vào tự tánh linh diệu của chúng ta, nhờ vào sức mạnh của nó để tu sửa những tạp niệm của chúng ta, tu sửa những tánh nóng của chúng ta, sau đó chúng ta mới có thể dĩ thân hành đạo, dĩ thân thị đạo, đúng không ? Sau khi dĩ thân thị đạo ( đem đạo hành ra bên ngoài thân, làm việc gì cũng hợp với trung đạo, chẳng thiên chẳng lệch ), một người có đức thì chắc chắn không cô đơn; chỉ cần con khiến họ đã chứng thực rằng con tu đạo cũng khá lắm thì họ tự nhiên sẽ hóa giải thành kiến đối với con, phải không ? Vì sao mà giữa anh em với nhau đến nay thành kiến vẫn tồn tại, là bởi vì chúng ta không thể dĩ thân thị đạo, phải không ? Chúng ta nếu đã chẳng thể dĩ thân thị đạo, vậy có phải là biểu thị rằng chúng ta có sự làm nhục Đạo ? Chúng ta chẳng xứng để bàn về việc tu đạo ? phải không ?
Lục Tổ Pháp Bảo Đàn Kinh có kệ rằng :
Sắc loại tự hữu đạo,
Các bất tương phương não,
Ly đạo biệt mích đạo,
Chung thân bất kiến đạo.
Dịch Nghĩa
Muôn loài tự có đạo,
Mỗi mỗi chẳng ngại nhau,
Rời đạo đi tìm đạo,
Suốt đời chẳng thấy đạo.

Address

Sungduc. Com
Ninh Bình
030

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Nhất Quán Chân Truyền + posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Organization

Send a message to Nhất Quán Chân Truyền +:

Share