29/05/2026
#7914
Gửi cậu - một thiên thần đến từ A5,
Có những cuộc gặp gỡ trên thế gian này diễn ra thật tình cờ, không báo trước, cũng chẳng ồn ào nhưng lại đủ sức làm đảo lộn cả một dải ngân hà trong tim. Với tớ, khoảnh khắc thanh xuân ấy chính là ngày đầu tiên nhìn thấy cậu trên sân bóng. Giữa tiếng hò reo của đám đông, giữa cái nắng nhẹ của một buổi sáng đầu xuân, nụ cười rạng rỡ và dáng vẻ kiêu hãnh khi chơi thể thao của cậu đã vô tình đi lạc vào ánh mắt tớ. Để rồi từ giây phút đó, tớ biết mình đã phải lòng một thiên thần mang hình hài của nắng.
Người ta vẫn nói, năm tháng cuối cấp là chuỗi ngày quay cuồng trong những trang sách và những bài thi áp lực. Nhưng đối với tớ, những ngày tháng ấy lại ngập tràn một thứ động lực dịu dàng mang tên cậu. Chúng mình học khác lớp, thời gian biểu ngược xuôi, vậy mà chẳng biết từ bao giờ, việc cố gắng sắp xếp để được nhìn thấy cậu chơi bóng hay việc hòa mình vào dòng người xa lạ ngoài kia chỉ để hướng mắt về phía cậu đã trở thành thói quen ấm áp nhất của tớ.
Tớ từng tự hỏi, liệu có phải định mệnh đã quá ưu ái khi vẽ nên những sợi dây duyên phận vô hình giữa hai chúng ta? Từ quán cà phê quen thuộc, góc sân trường đầy gió, cho đến những buổi học thêm muộn ánh đèn... chúng mình cứ vô tình chạm mặt nhau mà không một lần hẹn trước. Cậu đã trở thành lý do, thành niềm mong mỏi giấu kín mỗi buổi sáng tớ bước chân đến trường. Tớ chưa bao giờ đủ can đảm để nhìn cậu thật lâu, phần vì e thẹn, phần vì sợ cái tình cảm nồng nàn này bị lộ mất. Chỉ cần vài giây ngắn ngủi bắt gặp bóng hình cậu lướt qua, thế giới trong tớ đã đủ nở hoa rồi.
Tớ nhớ mãi một ngày xám xịt đầy mệt mỏi, tớ đến lớp học thêm với một trái tim trĩu nặng và vô tình tớ lại thấy cậu đã ngồi ngay ở đó, cậu đang nở một nụ cười rất tươi. Dẫu lý trí tớ thừa hiểu nụ cười ấy có lẽ chẳng phải dành riêng cho mình nhưng sự ấm áp tinh khôi ấy đã chạm vào, vỗ về và chữa lành mọi vết xước trong lòng tớ vào buổi tối hôm ấy. Cậu học rất giỏi môn học mà tớ luôn sợ hãi và chính cậu, một cách âm thầm nhất đã giúp tớ có thêm dũng khí để đối mặt với những con số, những định lý khô khan. Nhiều chiều tan học, tớ thường cố tình nán lại, bước đi thật chậm phía sau cậu, chỉ để ngắm nhìn chiếc bóng của cậu đổ dài trên con đường quen thuộc, giữ cho riêng mình một khoảng cách vừa đủ để bảo vệ sự bình yên này.
Cảm ơn mùa hạ năm ấy đã mang cậu đến và dạy cho tớ biết thế nào là rung động từ cái nhìn đầu tiên. Cảm ơn cậu vì đã luôn xuất hiện như một phần hạnh phúc len lỏi trong thế giới nội tâm của tớ, là động lực để tớ tự hoàn thiện bản thân mình tốt hơn mỗi ngày.
Mùa ve bạt ngàn đã điểm, tiếng chuông kết thúc thời áo trắng cũng đã vang lên. Tớ không mong ước gì lớn lao, chỉ nguyện cầu cho những năm tháng sau này, dù dòng đời có xô bồ và đầy giông bão, cậu vẫn giữ mãi nụ cười trong trẻo như ngày đầu tớ gặp. Hãy cứ giữ một tâm hồn thanh khiết, tinh khôi như thuở mười lăm, mười tám và luôn kiên cường để vượt qua mọi thử thách.
Trong mắt tớ, cậu luôn là một người vô cùng xuất sắc và tỏa sáng. Vì vậy, cậu đừng bao giờ hoài nghi chính mình, hãy luôn tự tin bước về phía trước nhé. Tớ sẽ nguyện cầu cho ước mơ của hai chúng ta đều sẽ rực rỡ thành hình và trên chặng đường tương lai, chúng mình đều sẽ tìm thấy những mảnh ghép hạnh phúc trọn vẹn nhất cho riêng mình. Tớ sẽ luôn ở đây, trong một góc khuất lặng lẽ, âm thầm dõi theo và ủng hộ cậu bằng tất cả sự chân thành này. Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện trong thanh xuân của tớ và khiến cho quãng thời gian ấy thêm nhiệm màu.
Gửi đến cậu ngàn lời yêu thương và những điều may mắn nhất !
#7915
Gửi C, cô gái mình vẫn đang dõi theo,
Tớ từng nghĩ rung động đầu đời chắc chỉ là mấy cảm xúc thoáng qua như trong phim thôi, nhưng từ lúc quen cậu, tớ mới biết là hóa ra chỉ cần người xuất hiện, mọi thứ quanh mình cũng có thể tự nhiên trở nên đặc biệt đến vậy.
Mình thích bạn mất rồi.
Thích cái cách bạn lúc nào cũng cười tươi, vui vẻ như chẳng có chuyện gì có thể dập tắt nó. Nụ cười của bạn đẹp lắm, là kiểu làm người khác cũng thấy vui theo, là kiểu tiếp năng lượng cho mình mỗi khi nhìn thấy. Có lúc bạn cười đến híp cả mắt, hai má tròn tròn hiện lên, nhìn dễ thương kinh khủng, làm mình chỉ biết đứng ngẩn ngơ, tự nhiên thấy tim đập nhanh hơn bình thường.
Mình cũng thích cái tính cách của bạn nữa. Nói sao ta, là cái tính sẵn sàng đưa tay giúp đỡ ai đó, nhưng cũng sẵn sàng chỉ ra lỗi sai cho ai đó. Mình vẫn nhớ khi ấy, bạn đã hướng dẫn và góp ý, đã giúp mình tiến bộ từng chút một mà không hề có thái độ trịch thượng hay ban ơn, ngược lại còn rất vui tính, dí dỏm. Ánh mắt và nụ cười của bạn thực sự là một lời động viên mình cần nhất trong chuỗi ngày, mình không biết đã bắt đầu từ khi nào, và sẽ kết thúc khi nào nữa. Kiểu như, chỉ cần ở cạnh bạn thôi cũng thấy vui hơn hẳn. Bạn hoạt bát, lúc nào cũng đầy năng lượng, nói chuyện thì líu lo, liến thoắng, mà chẳng hiểu sao mình lại thích nghe đến thế. Có những hôm đang mệt, chỉ cần thấy bạn xuất hiện là tự nhiên tâm trạng mình lại tốt lên ngay.
Có lẽ điều đáng sợ nhất của rung động đầu đời là mình chẳng kiểm soát nổi cảm xúc của bản thân. Mình bắt đầu để ý từng điều nhỏ xíu về bạn, nhớ cách bạn gọi tên người khác, nhớ tiếng cười của bạn giữa đám đông, nhớ cả những lần bạn vô tư mà chẳng biết có người đang âm thầm nhìn mình rất lâu.
Mình không biết sau này mọi thứ sẽ ra sao. Nhưng ở tuổi mà mình, giữa những ngày còn đầy bài kiểm tra, tiếng trống trường và những chiều tan học hiu hiu gió, mình chỉ biết rằng mình đã thực sự thích một người một cách ngây ngô nhất, nhưng cũng là... mãnh liệt nhất.
-----------------
Link post tìm đồ:
https://www.facebook.com/share/p/18WA5P6aXv/
-----------------