Vẻ Đẹp Văn Hoá Truyền Thống Xứ Lạng

Vẻ Đẹp Văn Hoá Truyền Thống Xứ Lạng Vẻ đẹp văn hóa truyền thống con người xứ Lạng.

Vì sao người xưa dạy: "Nghèo khó đừng sĩ diện, hoạn nạn đừng quá kỳ vọng vào người thân"?Người xưa có câu: "Nghèo khó đừ...
18/07/2026

Vì sao người xưa dạy: "Nghèo khó đừng sĩ diện, hoạn nạn đừng quá kỳ vọng vào người thân"?

Người xưa có câu: "Nghèo khó đừng sĩ diện, hoạn nạn đừng quá kỳ vọng vào người thân." Thoạt nghe có vẻ lạnh lùng, nhưng càng trải đời càng thấy đây là một lời nhắc nhở đầy thực tế về cách đối diện với cuộc sống.

Đó không phải là lời khuyên hãy nghi ngờ tình thân, mà là lời dạy con người biết giữ lòng tự trọng, sống tỉnh táo và không đặt hạnh phúc của mình vào sự giúp đỡ của người khác.

1. Nghèo khó đừng sĩ diện

Sĩ diện là điều ai cũng có, nhưng khi cuộc sống đã rơi vào cảnh khó khăn, sĩ diện quá mức chỉ khiến bản thân thêm khổ.

Có người vì sợ người khác chê cười mà vay tiền để ăn mặc sang trọng. Có người thất nghiệp nhưng vẫn cố giữ vẻ hào nhoáng, không dám làm những công việc chân tay vì sợ mất thể diện. Cuối cùng, cái họ đánh mất không chỉ là tiền bạc mà còn là cơ hội để đứng dậy.

Người thực sự mạnh mẽ không phải là người lúc nào cũng tỏ ra thành công, mà là người dám đối diện với hoàn cảnh của mình.

Nghèo chỉ là trạng thái nhất thời, còn sĩ diện hão mới có thể khiến một người mãi không thoát khỏi nghèo khó.

Biết cúi đầu khi cần, biết học hỏi, biết làm lại từ đầu mới là bản lĩnh của người có chí.

2. Hoạn nạn đừng quá kỳ vọng vào người thân

Khi gặp biến cố, ai cũng mong nhận được sự giúp đỡ từ gia đình và người thân. Điều đó hoàn toàn tự nhiên.

Nhưng cuộc đời cũng dạy chúng ta rằng, không phải ai có quan hệ huyết thống cũng đủ khả năng hoặc sẵn lòng giúp đỡ.

Có người thương bạn nhưng bất lực vì hoàn cảnh của chính họ. Có người muốn giúp nhưng còn phải lo cho gia đình riêng. Cũng có người chọn đứng ngoài vì nhiều lý do khác nhau.

Nếu đặt quá nhiều kỳ vọng, khi không được như mong muốn, con người rất dễ thất vọng, oán trách, thậm chí làm rạn nứt tình thân.

Người khôn ngoan hiểu rằng, người giúp mình là ân nghĩa, còn không giúp cũng không phải là món nợ họ phải trả.

Khi không lấy sự giúp đỡ của người khác làm điều hiển nhiên, ta sẽ biết trân trọng những ai chìa tay đúng lúc và cũng nhẹ lòng hơn trước những điều không như ý.

3. Điều đáng tin cậy nhất vẫn là chính mình

Cuộc đời mỗi người đều có những lúc thăng trầm. Có khi bạn bè xa cách, có khi người thân cũng không thể ở bên.

Đến cuối cùng, chỗ dựa vững chắc nhất vẫn là năng lực, ý chí và sự kiên cường của chính bản thân.

Người biết tự lập sẽ không vì nghèo mà đánh mất phẩm giá, cũng không vì cô đơn mà đánh mất niềm tin.

Khi đủ mạnh mẽ để tự bước đi, mọi sự giúp đỡ nhận được đều trở thành món quà, chứ không phải điều kiện để mình tồn tại.

Lời kết

"Nghèo khó đừng sĩ diện, hoạn nạn đừng quá kỳ vọng vào người thân" không phải là lời khuyên sống lạnh nhạt hay vô tình.

Đó là bài học giúp con người biết sống thực tế, giữ lòng tự trọng, giảm bớt kỳ vọng để tránh tổn thương và nuôi dưỡng tinh thần tự lập.

Khi nghèo, hãy chăm chỉ và khiêm nhường để thay đổi số phận.

Khi hoạn nạn, hãy biết trân trọng mọi sự giúp đỡ, nhưng cũng chuẩn bị tâm thế rằng người có thể đưa mình vượt qua khó khăn trước tiên vẫn là chính mình.

Bởi lẽ, giảm một phần kỳ vọng sẽ bớt một phần thất vọng; tăng một phần tự lực sẽ thêm một phần bình an.

Khai Tâm biên tập
[Ảnh internet.]
vandieuhay.net

17/07/2026
Đời người chỉ thật sự bình yên khi dám buông bỏ những điều nàyGiống như một cánh rừng phải đi qua mùa thu trút lá, chịu ...
16/07/2026

Đời người chỉ thật sự bình yên khi dám buông bỏ những điều này

Giống như một cánh rừng phải đi qua mùa thu trút lá, chịu đựng cái lạnh thấu xương của mùa đông rồi mới có thể đón mùa xuân xanh biếc, tiến trình trưởng thành của một con người cũng tuân theo một quy luật tự nhiên như thế.

Ở độ tuổi cận kề hoặc chạm ngưỡng ba mươi, bạn sẽ nhận ra mình đang bước vào một giai đoạn kỳ lạ: thích ở một mình hơn, không còn thiết tha với những cuộc vui náo nhiệt, và bắt đầu nghi ngờ những giá trị mà số đông ngoài kia đang theo đuổi. Nhiều người nhìn vào có thể nghĩ bạn đang thu mình lại hoặc trở nên lập dị. Nhưng thực ra, đó là dấu hiệu của một linh hồn đang bắt đầu tỉnh thức - một sự chuyển dịch âm thầm nhưng mạnh mẽ từ việc "sống cho thế giới nhìn" sang "sống cho chính mình cảm nhận".

Sự tỉnh thức này không đến từ một biến cố vĩ đại, nó bắt đầu từ những vết rạn rất nhỏ trong nhận thức thường nhật của bạn.

Buông bỏ áp lực từ những "tiếng ồn xã hội"

Bạn vẫn có thể ngồi giữa một buổi họp lớp hay tiệc tùng đông người, vẫn mỉm cười, vẫn lắng nghe. Nhưng những câu chuyện xoay quanh thu nhập bao nhiêu, đi xe gì, mua nhà ở đâu hay thăng chức bậc nào bỗng nhiên trở nên nhạt nhòa. Không phải bạn kiêu ngạo hay xem thường người khác, mà bởi bạn hiểu rằng những thước đo ấy không thể khỏa lấp được sự trống trải trong tâm hồn.

Chúng ta thường rất kỹ lưỡng với thức ăn nuôi cơ thể, nhưng lại quá dễ dãi với những gì dung nạp vào tâm trí. Ở độ tuổi này, bộ não cần được "ăn sạch". Buông bỏ tiếng ồn đồng nghĩa với việc chủ động tắt đi những thông báo toxic, từ chối những cuộc tranh luận vô thưởng vô phạt trên mạng xã hội, và ngừng so sánh cuộc đời mình với những "profile hào nhoáng" của người khác. Khi âm lượng của thế giới bên ngoài giảm xuống, bạn mới bắt đầu nghe thấy tiếng nói của trực giác bên trong.

Buông bỏ những mối quan hệ "gượng ép"

Sự thay đổi về tần số năng lượng tất yếu dẫn đến sự sàng lọc trong các mối quan hệ. Bạn không cố ý rời xa ai, nhưng những cuộc gặp gỡ chỉ để khoe khoang thành tựu, phán xét người vắng mặt, hoặc nhai lại những kỷ niệm cũ kỹ không còn mang lại cho bạn cảm giác thuộc về.

Chấp nhận buông bỏ những mối quan hệ kém chất lượng đôi khi sẽ mang lại cảm giác cô đơn tột cùng, khi những người từng rất thân bỗng hóa người dưng ngược lối. Nhưng tư duy logic sẽ nhắc bạn nhớ rằng: Không phải mọi cuộc đồng hành đều đi đến cuối đời. Có những người xuất hiện chỉ để cùng ta hoàn thành một bài học ở một chặng đường nhất định. Khi bài học kết thúc, việc rẽ hướng là điều tất yếu.

Buông bỏ nỗi sợ hãi trong "khoảng lặng chuyển giao"

Giai đoạn từ bỏ phiên bản cũ để định hình phiên bản mới là khoảng thời gian khủng hoảng nhất của tuổi 25 - 35. Bạn không còn là đứa trẻ vô tư của tuổi 20, nhưng cũng chưa đủ vững chãi như tuổi 40. Mọi thứ mơ hồ như một màn sương dày đặc. Bạn nghi ngờ năng lực của mình, hoài nghi các quyết định trong quá khứ và có xu hướng muốn lùi lại vùng an toàn.

Nhưng hãy tư duy như một hạt giống: Nó buộc phải chịu đựng sự cô độc, tăm tối và vỡ vụn dưới lòng đất trước khi có thể nảy mầm hướng về phía ánh sáng. Khoảng lặng này không phải là sự bế tắc hay thất bại, mà là sự tích lũy nội lực cần thiết cho một bước nhảy vọt sâu sắc hơn.

Buông bỏ nhu cầu "được công nhận" và "chứng minh bản thân"

Nằm trong lòng đất tối tăm chính là cơ hội để bạn đối diện với người quan trọng nhất: chính mình. Lần đầu tiên trong đời, bạn học cách nhìn thẳng vào những vết sẹo tuổi trẻ, những thất bại trong sự nghiệp và cả những góc tối ích kỷ của bản thân mà không còn trốn tránh hay oán ghét.

Bạn nhận ra giá trị của mình không nằm ở chức danh trên danh thiếp, chiếc xe đang đi hay sự ngưỡng mộ từ những người xa lạ. Khi bạn không còn nhu cầu phải gồng mình chứng minh với thế giới rằng "tôi giỏi", "tôi ổn", hay "tôi hạnh phúc", bạn mới chạm được vào sự tự do đích thực. Một bông hoa nở giữa rừng sâu vẫn vẹn nguyên vẻ đẹp và hương thơm của nó ngay cả khi không có một ai đi qua thưởng thức.

Buông bỏ sự phán xét và những xiềng xích quá khứ

Khi đã thấu hiểu chính mình, cái nhìn của bạn đối với thế giới cũng tự khắc bao dung hơn. Bạn hiểu rằng đằng sau một đồng nghiệp hay cáu gắt là một áp lực gia đình chưa thể sẻ chia; đằng sau một người ngạo mạn là một đứa trẻ từng bị tổn thương vì thiếu thốn tình cảm. Bạn ngừng phán xét vì biết ai cũng đang phải chiến đấu với những trận chiến vô hình của riêng họ.

Đi cùng với sự thấu hiểu là khả năng tha thứ. Tha thứ không phải là sự thỏa hiệp với cái sai của người khác, mà là một quyết định logic: giải phóng chính mình khỏi gông cùm của quá khứ. Giữ lòng hận thù giống như việc bạn uống thuốc độc nhưng lại mong người khác tổn thương. Hạ gánh nặng oán trách xuống, đôi vai bạn mới có thể nhẹ nhàng bước tiếp.

Cuối cùng, điều cốt lõi nhất mà một người trưởng thành cần buông bỏ chính là nỗi sợ sự tĩnh lặng.

Xã hội này vận hành bằng cách thúc giục chúng ta phải nhanh hơn, bận rộn hơn và thành công sớm hơn. Nhưng tự nhiên chưa bao giờ vội vã, một cái cây không thể ra trái sau một đêm. Mùa đông lặng im không phải là chết chóc, mà là sự chuẩn bị cho sự sống mới.

Những gì bạn buông bỏ ở tuổi ba mươi không phải là thế giới hay những người xung quanh, mà là những lớp vỏ bọc đã quá chật chội: nhu cầu được công nhận, những mối quan hệ độc hại, sự hơn thua danh lợi và nỗi sợ phải sống khác đi. Khi những lớp vỏ ấy rơi xuống, bình yên tự khắc hiển hiện - vẹn nguyên và vững chãi, ngay trong chính tâm hồn bạn.

vandieuhay.net

Ảnh: internet

Người quên ân nghĩa, khó giữ được phúc phầnCó người từng nói, điều đáng tiếc nhất của một đời người không phải là nghèo ...
15/07/2026

Người quên ân nghĩa, khó giữ được phúc phần

Có người từng nói, điều đáng tiếc nhất của một đời người không phải là nghèo khó hay thất bại, mà là khi thành công lại quên mất những người từng đưa mình đi qua những ngày gian khó nhất. Câu chuyện về Diệp Cảnh Du và lão Vương chính là một lời nhắc nhở sâu sắc về giá trị của lòng biết ơn và cái giá phải trả khi con người đánh mất cội nguồn của mình.

Diệp Cảnh Du vốn là một thư sinh mồ côi, sống trong căn nhà tranh xiêu vẹo ở huyện Lạc Thủy. Ban ngày chàng lên núi chẻ củi, tối về miệt mài đọc sách dưới ngọn đèn dầu leo lét. Cuộc sống thiếu thốn trăm bề, nhưng chàng luôn nuôi khát vọng học vấn. Người trong làng ai có gì giúp nấy, nhưng người cưu mang chàng nhiều nhất lại là lão Vương – một ông lão nghèo chỉ có mảnh ruộng nhỏ và con trâu già là tài sản quý giá nhất.

Khi Cảnh Du thi đỗ Hương cống nhưng không có tiền lên kinh ứng thí, lão Vương đã lặng lẽ dắt con trâu duy nhất ra chợ bán, gom toàn bộ số bạc đưa cho chàng làm lộ phí. Cảm động trước ân tình ấy, Cảnh Du quỳ xuống nghẹn ngào mà thề rằng: "Nếu mai sau thành đạt mà quên người, con xin tự hổ thẹn với lương tâm mình." Lão Vương chỉ mỉm cười hiền hậu rồi nói: "Ta không cần con báo đáp, chỉ mong con đừng quên mình đã bước lên từ đâu."

Nhờ số bạc ấy, Cảnh Du lên kinh và đỗ Trạng nguyên, trở thành vị quan trẻ tuổi đầy tài năng. Nhưng khi bước chân vào chốn quan trường, giữa những ánh mắt coi trọng xuất thân và địa vị, lòng người dần đổi khác. Đến khi lão Vương lặn lội hàng trăm dặm lên kinh thăm chàng, trên tay chỉ có đôi giày vải tự khâu và chiếc khăn cũ làm quà, Cảnh Du lại bảo gia nhân: "Ta không quen người này."

Có lẽ, chính từ giây phút ấy, phúc báo của Cảnh Du đã âm thầm rời đi.

Điều khiến người đời day dứt không phải vì lão Vương nghèo hay Cảnh Du giàu, mà bởi người từng cúi đầu nhận ân nghĩa năm xưa lại quay lưng với chính ân nhân của mình. Lòng biết ơn một khi bị thay thế bằng sự hư vinh và sĩ diện thì điều mất đi trước tiên không phải là một mối quan hệ, mà là nền tảng đạo đức của một con người.

Đáng quý hơn cả là lão Vương chưa từng oán trách. Ông không kể công, cũng không đòi hỏi được báo đáp. Ngay cả khi bị từ chối ngay trước cổng phủ, ông vẫn tìm cách giữ thể diện cho người học trò mà mình từng hết lòng giúp đỡ. Bởi người cho đi bằng lòng chân thành vốn chưa bao giờ tính toán điều sẽ nhận lại.

Thế nhưng, lòng người có thể che giấu, còn nhân cách thì không. Khi biết chuyện, Hoàng đế chỉ hỏi Cảnh Du một câu: "Ngay cả ân nhân còn không dám nhận, sau này liệu có thể hết lòng vì bá tánh hay không?" Chỉ một câu hỏi ấy cũng đủ nói lên vì sao Cảnh Du bị bãi chức. Một người làm quan không chỉ cần tài năng, mà cần biết ơn, trọng nghĩa và giữ chữ tín. Nếu ngay cả người đã cứu cuộc đời mình còn sẵn sàng phủ nhận, thì khi đứng trước quyền lực, tiền bạc và lợi ích, họ sẽ chọn điều gì?

Đến khi Cảnh Du nhận ra lỗi lầm, hối hận và vội vã trở về quê hương, lão Vương đã qua đời hơn một tháng. Trước nấm mộ đơn sơ, chàng ôm đôi giày vải cùng chiếc khăn cũ mà khóc nghẹn. Lời hứa năm xưa đã trở thành lời thề ứng nghiệm theo cách đau đớn nhất. Điều khiến con người hối hận nhất không phải là làm sai, mà là nhận ra quá muộn. Khi muốn xin lỗi, sửa lỗi thì người đó đã không còn nữa.

Từ ngàn đời nay, lòng biết ơn luôn được xem là gốc rễ của đạo đức.
Nho giáo dạy: "Ẩm thủy tư nguyên" – uống nước phải nhớ nguồn.
Phật giáo coi báo ân là một trong những hạnh lớn của người tu hành.
Ông cha ta cũng căn dặn: "Ăn quả nhớ kẻ trồng cây."

Ba hệ tư tưởng khác nhau nhưng đều gặp nhau ở một chân lý: một con người có thể chưa giàu có, chưa thành đạt, nhưng nếu còn giữ được lòng biết ơn thì vẫn còn giữ được gốc rễ của nhân cách. Ngược lại, khi đánh mất ân nghĩa, họ cũng đang từng bước đánh mất chữ tín, phúc đức và nền tảng để công danh được bền lâu.

Trong cuộc đời, không ai tự mình đi đến thành công. Sau mỗi bước tiến đều có bóng dáng của những người đã âm thầm nâng đỡ, động viên hoặc hy sinh vì chúng ta. Biết ghi nhớ những ân nghĩa ấy không chỉ là một phép ứng xử đẹp, mà còn là cách gìn giữ phẩm giá và nuôi dưỡng phúc báo cho chính mình.

Vandieeuhay.net

Mình vẽ tác phẩm:  VẺ ĐẸP NGƯỜI TU LUYỆN    🏵Hiện nay.... Người Tu Luyện ( Pháp Luân Đại Pháp ) đều là tu luyện tại gia....
14/07/2026

Mình vẽ tác phẩm: VẺ ĐẸP NGƯỜI TU LUYỆN 🏵
Hiện nay.... Người Tu Luyện ( Pháp Luân Đại Pháp ) đều là tu luyện tại gia. Ai cũng có một cuộc sống như bao người.

Có một gia đình cần được chăm lo, Con cái cần dạy bảo, có một công việc cần phải làm trong xã hội.

Có Cha Mẹ cần được chăm sóc, có những người Bạn Hữu gần xa giúp nhau lúc cơ hàn, khó khăn.

_ Người Tu Luyện " Pháp Luân Đại Pháp " không nói lời tạo thị phi, không nói xấu các Tôn Giáo khác. Không tham gia chính trị. Không sát sinh hại vật.

Yêu cầu rất cao về Tâm Tính đối với người Tu Luyện, là điều mà các Pháp Môn Tu Phật nào cũng đều đặt ra.

Luôn mong rằng nhiều người sẽ có Cơ Duyên đắc được Đại Pháp ( Pháp Luân Đại Pháp - Pháp Luân Công ) và cùng tu luyện khí công của Pháp Luân Đại Pháp, đang truyền rộng trên toàn thế giới từ năm 1992 đến nay.

Link đọc sách được dịch 140 quốc gia.
falundafa.org

Tác giả: Minh Công
Năm: 2026

🌿 Liệu chúng ta có thể đạt được niềm vui? 🌿[ChanhKien.org]✨ Niềm vui đích thực có lẽ không nằm quá nhiều ở việc sở hữu t...
13/07/2026

🌿 Liệu chúng ta có thể đạt được niềm vui? 🌿

[ChanhKien.org]

✨ Niềm vui đích thực có lẽ không nằm quá nhiều ở việc sở hữu thêm nhiều thứ, mà ở việc nhận ra những điều tốt đẹp vốn đã luôn hiện hữu quanh ta.

✨ Niềm vui cần thiết với con người như không khí, nhưng cũng khó nắm giữ như chính không khí vậy.

Ai cũng tìm kiếm niềm vui và hạnh phúc. Đó là bản chất vốn có của con người. Thế nhưng chúng ta không phải lúc nào cũng thật sự hiểu rõ niềm vui là gì hay điều gì tạo nên nó. Chúng ta có thể nhận ra niềm vui khi bắt gặp nó: một nguồn sinh khí dâng lên bên trong, như tia nắng chiếu sáng tâm hồn. Nhưng tia sáng ấy thường bị che khuất sau những đám mây, và những điều từng hứa hẹn mang lại niềm vui cuối cùng lại khiến chúng ta cảm thấy trống rỗng.

Những khoảnh khắc của niềm vui vô cùng đa dạng và khó đoán — một giai điệu ngọt ngào bất chợt len vào tai, hình ảnh chú nai phóng mình qua cánh đồng cỏ lúc hoàng hôn, cảm giác phấn khích khiến máu nóng dâng trào khi tham gia một môn thể thao tốc độ, hay khoảnh khắc bạn bè quây quần trò chuyện và cười đùa cùng nhau. Chúng ta luôn theo đuổi những khoảnh khắc như thế; đôi khi chạm tới điều mình mong muốn, đôi khi lại chẳng nhận được gì. Chính sự khó lường ấy đôi lúc khiến con người cảm thấy bực bội.

Sẽ cần nhiều cuốn sách để lý giải đầy đủ về niềm vui và những gì gợi lên niềm vui. Tuy vậy, vẫn có một vài câu hỏi quan trọng về niềm vui có thể được giải đáp trong khuôn khổ của một bài viết ngắn.

Niềm vui từ điều Thiện 🌿

Trước hết, niềm vui là điều chúng ta giành được hay là điều chúng ta nhận được? Nhà văn Sofia Cuddeback đã đặt ra câu hỏi ấy trong bài viết “Regarding Joy” (Về niềm vui) đăng trên tập 3 của Tạp chí “Hearth & Field”. Dù không đưa ra câu trả lời trực tiếp, bà Cuddeback đã khéo léo gợi mở một đáp án gián tiếp và tinh tế thông qua việc phân tích bản chất của niềm vui. Dựa trên triết lý của Thomas Aquinas, bà Cuddeback cho rằng niềm vui là trạng thái khi ý chí tìm được sự an yên trong một điều tốt đẹp đang hiện diện. Nói cách khác, niềm vui xuất hiện khi trái tim chúng ta sở hữu một điều tốt đẹp nào đó — đặc biệt là kiểu điều thiện mà con người có thể thấu hiểu và trân trọng bằng lý trí. (Điều này khác với những điều chỉ đơn thuần hấp dẫn các giác quan, chẳng hạn như một món ăn ngon).

Bà Cuddeback đã đưa ra một vài ví dụ về những điều tốt đẹp mà con người có thể cảm nhận bằng lý trí hoặc trí tuệ: “Sự trân trọng vẻ đẹp của sự hy sinh, hay sự ngưỡng mộ những phẩm chất tốt đẹp của một người bạn”. Ngoài ra còn có thể kể đến: việc nhận ra tình yêu thương của người khác dành cho mình, trải nghiệm vẻ đẹp của thiên nhiên, sự thấu hiểu một chân lý quan trọng, việc thực hiện một hành động tốt đẹp, hay niềm vui khi tham gia vào những hoạt động khơi gợi trí tưởng tượng và khả năng sáng tạo.

✨ Mỗi khi chạm tới được một trong những điều tốt đẹp ấy, chúng ta sẽ cảm nhận được niềm vui. “Khi chúng ta đạt được điều mà trí tuệ khao khát và an trú trong đó”, bà Cuddeback viết, “khi chúng ta cho phép bản thân ý thức về nó và ở lại trong nó, theo nghĩa bóng — đó chính là niềm vui. Niềm vui là điều chúng ta cảm nhận khi được an yên trong một điều tốt đẹp mà mình yêu quý”.

Theo bà Cuddeback, con người có thể trải nghiệm nhiều niềm vui hơn bằng cách nâng cao khả năng nhận ra những điều tốt đẹp xung quanh mình. Chính lúc này lòng biết ơn trở nên quan trọng. Bởi niềm vui chỉ xuất hiện từ những gì chúng ta đang có, nên nếu ta không nhận ra hay không trân trọng những điều tốt đẹp ấy, mà chỉ mãi bận tâm đến những gì mình thiếu, thì sẽ rất khó để cảm thấy vui.

Việc quá vội vàng chuyển từ điều tốt đẹp này sang điều tốt đẹp khác cũng có thể làm phai nhạt niềm vui. “Nếu chúng ta bị xao nhãng khỏi điều mình yêu quý để tiếp tục chạy theo một mục tiêu khác, thì chúng ta không còn thật sự an yên trong điều tốt đẹp ấy nữa”, bà Cuddeback viết. Có lẽ vì thế một cuộc sống nhiều niềm vui đòi hỏi con người phải học cách sống chậm lại và chú tâm hơn đến những điều tốt đẹp luôn hiện diện quanh mình”.

✨ Vì tất cả những lý do đó, bà Cuddeback khuyên chúng ta nên rèn luyện khả năng nhận ra và trân trọng những gì mình đang có. Bà cũng nhấn mạnh việc định hướng những mong muốn của bản thân về phía những điều tốt đẹp có thể mang lại niềm vui sâu sắc và bền lâu nhất: những điều thực sự cao quý, đáng yêu, đẹp đẽ, thuần khiết và những điều tương tự. Cuối cùng, bà cho rằng chúng ta nên cố gắng sống giữa những điều như thế, để cảm nhận niềm vui âm thầm tuôn chảy từ chúng.

(còn tiếp)

🌥️ Xin mời quý độc giả theo dõi tiếp toàn bộ bài viết tại link: https://chanhkien.org/2026/06/lieu-chung-ta-co-the-dat-duoc-niem-vui.html
🌥️ Nguồn hình: Chánh Kiến sưu tầm và thiết kế.
🌥️ Kính chúc mọi điều bình an và tốt lành đến quý vị và người thân...
𝐂𝐡𝐚́𝐧𝐡 𝐊𝐢𝐞̂́𝐧 𝐕𝐢𝐞̣̂𝐭 𝐍𝐠𝐮̛̃
𝖢𝗁𝖺𝗇𝗁𝗄𝗂𝖾𝗇.𝗈𝗋𝗀 | 𝖯𝗎𝗋𝖾𝗂𝗇𝗌𝗂𝗀𝗁𝗍.𝗈𝗋𝗀
𝖢𝗈𝗉𝗒𝗋𝗂𝗀𝗁𝗍 ©2026 𝖺𝗅𝗅 𝗋𝗂𝗀𝗁𝗍𝗌 𝗋𝖾𝗌𝖾𝗋𝗏𝖾𝖽
Lưu ý:
Bản quyền nội dung thuộc về Chanhkien.org
Hoan nghênh chia sẻ. Khi đăng lại (reup) đầy đủ nội dung, vui lòng không chỉnh sửa nội dung, hình ảnh khi chưa có sự chấp thuận của

Bạn thử nghĩ xemChúng ta có đang sống trong sự vội vã.Vội kiếm thật nhiều tiền.Vội có thật nhiều thành tựu.Vội hơn người...
12/07/2026

Bạn thử nghĩ xem
Chúng ta có đang sống trong sự vội vã.
Vội kiếm thật nhiều tiền.
Vội có thật nhiều thành tựu.
Vội hơn người khác một bước.
Dường như lúc nào cũng phải chứng minh:
"Tôi đủ giỏi."
"Tôi đủ thành công."
"Tôi xứng đáng được công nhận."
Nhưng càng trưởng thành,
ta càng nhận ra một điều.
Giá trị thật sự của một con người
không nằm ở việc họ phải cố gắng để được người khác nhìn thấy.
Mà nằm ở việc họ đã trở thành người như thế nào.
Hoa thơm không năn nỉ ong bướm tìm đến.
Chỉ cần lặng lẽ tỏa hương,
ong bướm tự khắc sẽ tìm về.
Bầu trời cũng không cần ai công nhận mình bao la.
Nó chỉ lặng lẽ ở đó,
ôm trọn mây trắng, mặt trời và muôn vì sao.
Con người cũng vậy.
Khi nội tâm đủ đầy,
không còn quá bận tâm đến lời khen hay tiếng chê.
Khi phẩm hạnh đủ lớn,
không cần cố gắng phô bày.
Khi năng lực đủ sâu,
không cần lớn tiếng chứng minh.
Mọi điều đều sẽ tự lên tiếng.
Người xưa có câu:
"Đào lý bất ngôn, hạ tự thành khê."
Cây đào, cây mận không tự quảng bá mình.
Nhưng vì hoa đẹp, quả ngon,
người ta tự tìm đến,
đi nhiều đến mức thành cả một lối mòn.
Đức hạnh của con người cũng như vậy.
Không cần phô trương.
Chỉ cần chân thật,
rồi thời gian sẽ thay bạn trả lời.
Đừng vì muốn được công nhận
mà đánh đổi sự bình yên.
Đừng vì muốn nổi bật
mà đánh mất chính mình.
Có những thứ càng cố nắm,
lại càng dễ vuột mất.
Có những điều càng cưỡng cầu,
lại càng xa rời.
Hãy dành thời gian nuôi dưỡng chính mình.
Đọc thêm một cuốn sách.
Làm thêm một việc thiện.
Sửa thêm một khuyết điểm.
Bao dung thêm một người.
Lắng nghe nhiều hơn.
Nói ít lại.
Và sống chân thành hơn mỗi ngày.
Khi một người lấy CHÂN làm gốc,
lấy THIỆN làm tâm,
lấy NHẪN làm sức mạnh,
thì giá trị của họ
không còn phụ thuộc vào ánh nhìn của người khác nữa.
Bởi ánh sáng thật sự
không đến từ sân khấu.
Mà đến từ phẩm hạnh.
Có lẽ,
điều đẹp nhất của một đời người
không phải là được thật nhiều người biết đến.
Mà là trở thành một người có giá trị,
dù ở đâu,
cũng âm thầm mang lại điều tốt đẹp cho người khác.
Giống như hoa,
không vì có người ngắm mà nở.
Cũng không vì không ai nhìn
mà ngừng tỏa hương. 🌿
🌿 Ảnh minh họa: Học viên Pháp Luân Đại Pháp tu luyện theo Chân - Thiện - Nhẫn

11/07/2026

Chọn người mà dùng, chọn bạn mà kết giao, nhưng làm sao để chọn lựa cho đúng? Trước tiên phải học c...

Address

Lang Son

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Vẻ Đẹp Văn Hoá Truyền Thống Xứ Lạng posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share