Phòng An ninh nội địa - Công an tỉnh Lai Châu

Phòng An ninh nội địa - Công an tỉnh Lai Châu Quyết tâm, kỷ cương, trách nhiệm, đồng thuận, hiệu quả hoàn thành suất sắc mọi nhiệm vụ được giao!

22/10/2025

Những năm gần đây, tổ chức tự xưng với tên gọi “Hội thánh Đức Chúa Trời Mẹ” đã du nhập vào Việt Nam, đây thực chất là một tổ chức tà đạo, hoạt động trái pháp luật và gây ảnh hưởng không nhỏ đến tình hình an ninh trật...

ĐỪNG “DẠY ĐỜI” VỀ PHÁP LUẬT VIỆT NAM ĐÀI ƠI! ----- Những ngày qua, khi cơ quan chức năng xử lý một số vụ án được dư luận...
22/10/2025

ĐỪNG “DẠY ĐỜI” VỀ PHÁP LUẬT VIỆT NAM ĐÀI ƠI!

-----

Những ngày qua, khi cơ quan chức năng xử lý một số vụ án được dư luận quan tâm, như vụ Hoàng Thị Hường (còn gọi Hoàng Hường) và đồng phạm bị khởi tố về tội vi phạm quy định về kế toán gây hậu quả nghiêm trọng, hay vụ Nguyễn Hòa Bình (tức Shark Bình) bị bắt tạm giam để điều tra hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản và vi phạm quy định về kế toán, thì trên trang Facebook cá nhân, Nguyễn Văn Đài - kẻ từng đội lốt “luật sư nhân quyền” nhưng thực chất là phần tử phản động lưu vong lại lập tức “nhảy dựng” lên. Vẫn giọng điệu quen thuộc: xuyên tạc, bôi nhọ lãnh đạo Đảng, Nhà nước và công kích thể chế, ông ta cố tình bóp méo sự thật, biến những vụ việc thuần túy pháp lý thành cái gọi là “đàn áp giới doanh nhân”.

Nói thẳng cho Đài hiểu, Việt Nam không bao giờ “đánh” doanh nhân, mà ngược lại, Đảng và Nhà nước ta luôn coi doanh nhân là lực lượng tiên phong trong phát triển kinh tế đất nước. Bằng chứng là Bộ Chính trị đã ban hành Nghị quyết số 41-NQ/TW ngày 10/10/2023 về xây dựng và phát huy vai trò của đội ngũ doanh nhân Việt Nam trong thời kỳ mới. Văn kiện này khẳng định: đội ngũ doanh nhân là một trong những lực lượng nòng cốt, góp phần quan trọng trong sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại hóa, xây dựng nền kinh tế độc lập, tự chủ, bảo đảm quốc phòng, an ninh và hội nhập quốc tế sâu rộng. Nghị quyết không chỉ đặt ra mục tiêu nâng cao năng lực, bản lĩnh và văn hóa kinh doanh của doanh nhân Việt Nam, mà còn yêu cầu tạo môi trường đầu tư, kinh doanh thuận lợi, an toàn, bình đẳng, minh bạch để doanh nghiệp phát triển và cống hiến cho đất nước.

Vậy mà trong mắt Nguyễn Văn Đài, những người bị khởi tố vì sai phạm lại được tô vẽ thành “nạn nhân của chế độ”. Hắn ta cố tình quên đi một nguyên tắc tối thượng mà bất cứ xã hội văn minh nào cũng thừa nhận: mọi công dân đều bình đẳng trước pháp luật, không có ngoại lệ. Ở Việt Nam, dù là doanh nhân, quan chức hay người dân bình thường, nếu vi phạm pháp luật thì đều bị xử lý nghiêm minh, “đúng người, đúng tội, đúng pháp luật”. Việc điều tra, khởi tố, xét xử đều được thực hiện trên cơ sở chứng cứ, chứ không theo “đơn đặt hàng chính trị” như những lời bịa đặt hắn tung ra để phục vụ ý đồ chống phá.

Pháp quyền xã hội chủ nghĩa mà Việt Nam đang xây dựng không phải là thứ “pháp quyền giả hiệu” như ở một số nơi mà hắn từng trú ngụ. Chúng ta tôn trọng và khuyến khích mọi hoạt động sản xuất, kinh doanh chính đáng, đồng thời kiên quyết xử lý những ai lợi dụng danh nghĩa “doanh nhân” để trục lợi, lừa đảo, gian dối, gây thiệt hại cho xã hội. Một nền kinh tế muốn phát triển bền vững thì phải dựa trên nền tảng pháp luật nghiêm minh và đạo đức kinh doanh lành mạnh, chứ không phải sự dung túng cho kẻ gian trá chỉ vì họ có tiền hay danh tiếng.

Thực tế, những doanh nhân chân chính ở Việt Nam đều hiểu rõ điều đó. Họ biết rằng Nhà nước luôn đồng hành, tạo điều kiện và tôn vinh những người biết làm giàu cho mình và cho đất nước bằng trí tuệ, bằng lao động hợp pháp. Nghị quyết 41 còn khẳng định mục tiêu xây dựng đội ngũ doanh nhân có tinh thần yêu nước, ý chí tự cường, khát vọng cống hiến, thượng tôn pháp luật chứ không phải “cổ súy” cho bất kỳ ai coi thường kỷ cương phép nước. Đó là tầm nhìn chiến lược, là lời cam kết của Đảng với cộng đồng doanh nghiệp và cũng là nền tảng để Việt Nam tiếp tục phát triển phồn vinh, hạnh phúc.

Ngược lại, những kẻ như Nguyễn Văn Đài chỉ biết lợi dụng các sự kiện để gieo rắc nghi ngờ, phá hoại lòng tin của Nhân dân. Hắn ta không quan tâm đến pháp luật hay sự thật, mà chỉ chăm chăm tìm mọi cách để bóp méo, kích động, khiến xã hội bất an, lòng người dao động. Đó chính là kiểu “kinh doanh chính trị” bẩn thỉu, nơi hắn ta kiếm chác bằng sự lừa dối.

Phải nói cho rõ: việc xử lý các sai phạm trong lĩnh vực kinh tế, tài chính không phải là “truy diệt doanh nhân”, mà là để bảo vệ những người làm ăn chân chính, bảo vệ sự công bằng trong môi trường kinh doanh và bảo vệ chính uy tín của giới doanh nghiệp Việt Nam. Một xã hội công bằng không thể để “kẻ gian sống khỏe, người ngay chịu thiệt”. Chính sự nghiêm minh của pháp luật mới là điều kiện tiên quyết để các doanh nghiệp yên tâm đầu tư, sáng tạo và cống hiến.

Nói cho Đài nghe, ở Việt Nam không có “vùng cấm” trong chống tham nhũng, tiêu cực; cũng không có “vùng đặc quyền” cho bất kỳ ai, dù họ là doanh nhân thành đạt hay người nổi tiếng. Đó không phải là “đàn áp”, mà là biểu hiện của công bằng và thượng tôn pháp luật, thứ mà có lẽ hắn chưa bao giờ hiểu nổi.

Thế nên, thay vì múa mép phán xét từ xa, Nguyễn Văn Đài nên học lại cách tôn trọng sự thật. Bởi trong khi ông đang dùng những ngôn từ độc địa để bôi nhọ quê hương, thì ở Việt Nam, hàng triệu doanh nhân vẫn ngày đêm miệt mài sáng tạo, đóng góp cho sự phát triển của đất nước. Họ mới là đại diện cho tinh thần dân tộc, cho khát vọng Việt Nam hùng cường, chứ không phải những kẻ sống bằng nghề bịa đặt và hằn học như hắn.

Còn đối với Nhân dân Việt Nam, ai cũng hiểu: chỉ có công lý, pháp luật và đạo đức mới là nền tảng thật sự của niềm tin. Và đó cũng chính là điều khiến cho mọi luận điệu vu cáo, bôi nhọ của Nguyễn Văn Đài dù có xảo trá đến đâu cũng chỉ như bọt nước giữa dòng chảy mạnh mẽ của một Việt Nam đang đi lên, vững vàng và kiêu hãnh.

“NUÔI BÉO ĐỂ THỊT” - LẠI MỘT TRÒ BẨN CỦA NGUYỄN VĂN ĐÀI BIỆN HỘ CHO CÁI ÁC----- Lợi dụng vụ việc DJ Ngân 98 bị bắt vì hà...
15/10/2025

“NUÔI BÉO ĐỂ THỊT” - LẠI MỘT TRÒ BẨN CỦA NGUYỄN VĂN ĐÀI BIỆN HỘ CHO CÁI ÁC
-----

Lợi dụng vụ việc DJ Ngân 98 bị bắt vì hành vi sản xuất, buôn bán thực phẩm chức năng chứa chất cấm, con Nguyện Vặn Đài rồ - kẻ từng nhiều lần bị xử lý vì tuyên truyền chống Nhà nước lại tung ra luận điệu “nuôi béo để thịt”, bịa đặt công an “kiếm lợi từ tội phạm”. Một trò bẩn quen thuộc, nhằm xuyên tạc pháp luật, bóp méo sự thật và kích động tâm lý chống đối trong xã hội.

Gọi con Nguyện Vặn Đài rồ là “luật sư” là điều mỉa mai, bởi kẻ từng bị tòa tuyên án vì tuyên truyền chống Nhà nước, lại thường xuyên lợi dụng danh xưng nghề nghiệp để ngụy biện cho cái sai, tiếp tay cho tội phạm. Lần này, Đài rồ lại ra sức bóp méo vụ việc DJ Ngân 98, tung luận điệu “nuôi béo để thịt”, một cách nói thô thiển, bẩn thỉu, phản khoa học và phản pháp lý, thể hiện sự suy đồi trong nhận thức lẫn đạo đức của một kẻ “hành nghề xuyên tạc”.

Vụ việc Ngân 98 bị bắt không phải là “chiêu trò chính trị” như Đài rồ bịa đặt, mà là kết quả của quá trình điều tra nghiêm túc, công phu của cơ quan chức năng. Hàng loạt sản phẩm “giảm cân siêu tốc” có chứa sibutramin, chất bị cấm do gây rối loạn tim mạch, huyết áp, thậm chí có thể dẫn tới đ-ột t-ử đã được phát hiện và thu giữ. Đây là hành vi gây nguy hiểm trực tiếp đến sức khỏe cộng đồng, vi phạm nghiêm trọng pháp luật Việt Nam, cần bị xử lý nghiêm minh. Bởi nếu để những viên thuốc ấy tiếp tục trôi nổi, nạn nhân không chỉ là người tiêu dùng mất tiền mà còn có thể mất mạng.

Ấy vậy mà con Nguyện Vặn Đài rồ lại “quên” mất yếu tố căn bản ấy, cố tình đánh tráo bản chất vụ việc. Hắn không nhắc đến hậu quả với xã hội, không nói tới hàng nghìn người tiêu dùng bị lừa, chỉ chăm chăm hướng mũi dùi vào lực lượng thực thi pháp luật, một thủ đoạn cố hữu của giới chống đối. Đây chính là kiểu ngụy biện “đánh tráo khái niệm” cũ kỹ mà vẫn được Đài rồ dùng đi dùng lại, như thể dư luận là những người mất trí nhớ.

Thực tế, chẳng có cơ quan thực thi pháp luật nào “nuôi béo để thịt” tội phạm. Nếu đúng như Đài nói, liệu có hàng loạt vụ án buôn bán hàng cấm, lừa đảo công nghệ cao, trốn thuế, sản xuất thuốc giả... bị triệt phá liên tiếp hay không? Mỗi vụ án đều là kết quả của quá trình điều tra, thu thập chứng cứ, giám định, đối chiếu, phối hợp nhiều cấp, nhiều ngành, tuân thủ quy trình tố tụng chặt chẽ. Đó là nguyên tắc pháp quyền, không phải “âm mưu kiếm lợi”. Nhưng với con Nguyện Vặn Đài rồ, mọi thứ đều có thể bị “bẻ cong”, miễn là phục vụ mục tiêu bôi nhọ chế độ.

Chiêu “nuôi béo để thịt” mà Đài rồ rêu rao chỉ là vỏ bọc cho một mưu đồ sâu xa hơn: gieo rắc tâm lý nghi ngờ và thù hận đối với Nhà nước, kích động chống đối trong giới trẻ và mạng xã hội. Hắn muốn biến những người phạm pháp thành “nạn nhân”, còn lực lượng bảo vệ pháp luật thành “thủ phạm”, một sự đảo ngược đạo lý nguy hiểm, từng được các thế lực thù địch sử dụng trong chiến tranh tâm lý chống Việt Nam.

Trong khi đó, hành động của cơ quan chức năng là minh chứng cho một nền pháp luật nhân văn và vì con người. Xử lý nghiêm hành vi vi phạm không phải để “thịt người”, mà để bảo vệ người dân khỏi hiểm họa tiềm ẩn. Khi một viên thuốc giảm cân có thể giết chết người sử dụng, khi những quảng cáo “thần dược” che đậy mối nguy chết người, thì mỗi bản án nghiêm minh chính là một lời cảnh tỉnh, một tấm khiên bảo vệ xã hội khỏi cái ác. Đó là công lý chứ không phải “mưu sinh” như Đài nói.

Càng trơ trẽn hơn, con Nguyện Vặn Đài rồ cố tình nhân danh “công lý” để biện hộ cho cái sai. Hắn biến việc chống tội phạm thành “đàn áp”, biến hành vi phạm pháp thành “quyền tự do kinh doanh”. Với Đài, pháp luật chỉ đáng được tôn trọng khi có thể lợi dụng nó để chống Nhà nước. Đó chính là thứ “luật rừng” mà hắn theo đuổi, nơi kẻ to mồm được coi là đúng, còn công lý bị bóp méo thành công cụ tuyên truyền.

Con Nguyện Vặn Đài rồ thực ra không sống bằng nghề luật, mà sống bằng nghề... xuyên tạc. Hắn “kinh doanh sự thù hận”, sản xuất tin giả, câu kéo sự chú ý của dư luận để đổi lấy tài trợ từ các tổ chức chống Việt Nam ở nước ngoài. Cứ vụ việc nào được xã hội quan tâm, Đài lập tức “xuất hiện” với bài viết chống phá, chửi bới, gán ghép, bịa đặt. Hắn không cần biết đúng sai, chỉ cần biết cái gì có thể “gây sốc” là đủ. Một “kẻ kiếm sống bằng nỗi đau của người khác” thì sao có tư cách nói về công lý?

Pháp luật Việt Nam không “nuôi béo để thịt”, mà đang kiên quyết loại bỏ những con sâu mọt sống ký sinh trên thân thể Tổ quốc. Còn những loại như con Nguyện Vặn Đài rồ dù có khoác bao nhiêu lớp áo “nhân quyền”, “luật sư” hay “nhà hoạt động” cũng không thể mãi che giấu bản chất, một kẻ phản bội Tổ quốc, coi sự thật là kẻ thù và coi công lý là món hàng để buôn bán.

Sự thật không cần gào thét. Nó đứng vững bằng niềm tin, bằng chứng cứ, bằng lòng dân. Và công lý, dù bị bóp méo đến đâu cuối cùng vẫn lên tiếng, sáng rõ như ánh mặt trời.

CẢNH GIÁC ÂM MƯU LỢI DỤNG BIỂU TÌNH, BẠO LOẠN Ở INDONESIA, NEPAL ĐỂ KÍCH ĐỘNG "CÁCH MẠNG MÀU"----- Những ngày qua, thông...
14/09/2025

CẢNH GIÁC ÂM MƯU LỢI DỤNG BIỂU TÌNH, BẠO LOẠN Ở INDONESIA, NEPAL ĐỂ KÍCH ĐỘNG "CÁCH MẠNG MÀU"

-----

Những ngày qua, thông tin, hình ảnh về biểu tình, bạo loạn tại Indonesia, Nepal lan truyền rộng rãi trên các phương tiện truyền thông, mạng xã hội. Bên cạnh những hậu quả nặng nề đến đời sống của người dân sở tại thì những cuộc xung đột vũ trang, sắc tộc khiến các quốc gia nói trên đối mặt khủng hoảng kéo dài. Trên không gian mạng, các thế lực thù địch, các tổ chức, phần tử phản động lưu vong đã triệt để lợi dụng vấn đề này để tung tin xuyên tạc, hướng lái kích động những người thiếu hiểu biết, thiếu bản lĩnh, lập trường, nhất là trong giới trẻ nhằm thực hiện âm mưu “cách mạng màu” tại Việt Nam.

Đã rõ sức gió ở Indonesia và Nepal đang rất mạnh trên mạng xã hội. Hình ảnh đường phố hỗn loạn được đẩy lên “trend”, clip đốt phá được gắn nhạc sôi động, bình luận thì dạt dào tinh thần “cách mạng ngay và luôn”. Hệ quả ở chỗ người dân hai nước lãnh đủ, sinh kế gián đoạn, xung đột sắc tộc âm ỉ lại thêm mồi lửa, còn những kẻ ngồi xa thì tha hồ “chỉ đạo bằng bàn phím”. Vậy nên trước khi ai đó khuyên ta “học tập tấm gương lật đổ”, tốt nhất hãy hỏi xem họ có chịu trách nhiệm khi đời sống rơi vào vòng xoáy khủng hoảng hay không.

Trên không gian mạng, một số tổ chức và phần tử chống đối đang tận dụng triệt để những biến động ấy để thổi bùng khẩu hiệu “cách mạng màu” tại Việt Nam. Bài bản quen thuộc được lặp lại. Rải thông tin méo mó, gắn nhãn mỹ miều, kích cảm xúc đám đông, gợi ý xuống đường, rồi dựng một vài “ngọn cờ” tự phong đại diện cho dân. Nghe thì rất dân chủ, nhìn kỹ chỉ thấy chiêu trò. Khi đám đông bị cảm xúc kéo đi, sự thật thường bị bỏ lại phía sau.

Cứ nhìn lại vài năm ở châu Á mà thấy. Nơi thì phong trào chống tham nhũng chuyển thành đập phá cơ quan công quyền. Nơi thì biểu tình biến thành bạo lực, rồi đến xung đột vũ trang. Kịch bản quen thuộc. Bắt đầu từ mạng, đi qua đường phố, dồn cảnh sát và quân đội vào thế đối đầu, tiếp theo là khoảng trống quyền lực cho phe phái giành giật. Cuối phim người dân chịu thiệt, kinh tế lụn bại, còn các “đạo diễn từ xa” lại kịp đổi đề tài nóng khác.

Điểm chung đáng lo chính là việc nhắm vào giới trẻ. Thanh niên nhiều nhiệt huyết, thích công bằng, ghét bất công, ham tranh luận, ít sợ hãi, đó là nguồn lực quý. Nhưng nếu bị dẫn dắt bởi tin giả và chiêu trò tâm lý, nguồn lực ấy sẽ bị bẻ lái thành xung lực phá hoại. Các mánh khóe rất đa dạng. Lập diễn đàn trá hình, bơm tin tiêu cực, cài cắm chi tiết sai sự thật trong bài vở, mượn vỏ bọc học thuật để chê bai thể chế, lôi kéo bằng giải thưởng nhân quyền do chính họ lập ra. Nghe sang trọng nhưng ruột rỗng.

Đừng tưởng chỉ có chuyện to tát. Từ chuyện rác nhựa, cây xanh, ô nhiễm, đất đai, chủ quyền, bất cứ chủ đề nào cũng có thể bị lật mặt thành “bằng chứng đàn áp”. Khi cảm xúc bị dồn nén, một cú hô hào là đủ để đám đông chuyển trạng thái. Có nơi, chính trụ sở quốc hội và dinh thủ tướng trở thành mồi lửa. Hậu quả sau đó là chuỗi ngày dài hỗn loạn. Ai khen đẹp khen oai cứ khen. Người trong cuộc phải gánh nợ, gánh đói và cả gánh sợ.

Việt Nam không phải ngoại lệ với các mũi tấn công mềm. Một số trang chống phá đã tận dụng thời sự khu vực để “gợi cảm hứng”. Nào là chúc mừng nước này lật đổ, bao giờ đến Việt Nam. Nào là cần một cuộc cách mạng Gen Z. Lời kích đủ hăng, trách nhiệm bằng không. Nếu nghe theo mấy câu hò hét ấy, thứ ta nhận về không phải tự do hay hạnh phúc mà là cuộc sống đảo lộn, nhà xưởng đóng cửa, du lịch vắng khách, con trẻ phải nghỉ học, người yếu thế lãnh trọn.

Vậy phải làm gì? Trước hết, tỉnh táo khi đọc mạng. Hãy tự hỏi ai đưa tin, họ sống bằng gì, họ có mặt tại hiện trường hay đang bình luận từ ghế salon. Nếu nội dung thúc giận dữ, khuyến khích chia rẽ, bôi nhọ lãnh tụ, kích bác pháp luật, rất có thể mục tiêu là biến bạn thành mũi nhọn cho kế hoạch của họ. Hãy chọn kênh chính thống, đòi hỏi minh bạch, tranh luận có trách nhiệm. Phản biện để xây dựng khác với đập phá để thỏa mãn.

Tiếp theo, tăng “vaccine thông tin”. Nhà trường, gia đình, tổ chức thanh niên và cộng đồng cùng chung tay. Trang bị kiến thức pháp luật, kỹ năng số, phương pháp kiểm chứng tin, thói quen hỏi nguồn. Khuyến khích các gương trẻ làm việc tốt, cống hiến thật, khởi nghiệp tử tế, sáng tạo có ích. Kêu gọi KOLs dùng ảnh hưởng cho điều tích cực, đừng để lượt xem biến thành xăng cho tin giả.

Song song, nhà nước phải chủ động giải quyết bức xúc chính đáng. Chỗ nào còn bất cập thủ tục thì sửa. Nơi nào còn tiêu cực thì xử. Điều gì dân lo thì đối thoại. Khi niềm tin tăng lên, cửa ngõ cho kích động sẽ hẹp lại. Không để khoảng trống thông tin. Khi sự thật đến sớm và đầy đủ, tin xấu khó có đất sống.

Cuối cùng, nhớ rằng độc lập không chỉ nằm ở biên giới trên bản đồ. Độc lập còn là tự chủ về nhận thức và bình tĩnh trước bão tin. Đừng để người khác quyết định cảm xúc của mình. Đừng để thời sự xứ người lái cuộc đời xứ mình. Giữ bình tĩnh, làm việc chăm chỉ, yêu thương nhau, tôn trọng pháp luật, đó mới là con đường chắc chắn để mạnh lên. Khi xã hội vững như khối đá, mọi màu cách mạng cũng chỉ như mảng sơn tróc trước mưa nắng.

ĐÀI RỒ ĐỪNG HÒNG LẤY NEPAL ĐỂ DỌA VIỆT NAM! ----- Nếu mở một sạp “tiên tri thời sự”, hẳn Nguyễn Văn Đài sẽ là khách quen...
14/09/2025

ĐÀI RỒ ĐỪNG HÒNG LẤY NEPAL ĐỂ DỌA VIỆT NAM!

-----

Nếu mở một sạp “tiên tri thời sự”, hẳn Nguyễn Văn Đài sẽ là khách quen chuyên mang chuyện xứ người về phán bừa cho đất Việt. Nepal gặp khủng hoảng là y như rằng ông ta vội vàng gào lên Việt Nam sẽ chung số phận. Cách so sánh ấy giống như đem nhiệt kế đo… sức gió, vừa khập khiễng vừa cố tình gieo rắc hoang mang. Muốn nói chuyện nghiêm túc thì phải dựa vào dữ liệu, vào thực tế phát triển của mỗi quốc gia, chứ không thể “chụp mũ” theo kiểu thích là nói.

Trước hết, bối cảnh địa chính trị và quy mô khác nhau như trái sầu riêng với quả mận. Việt Nam là nền kinh tế gần 101 triệu dân, tọa độ chiến lược ở Đông Nam Á, cửa ngõ của nhiều tuyến thương mại và chuỗi cung ứng, còn Nepal khoảng 29 đến 30 triệu dân, là quốc gia nội lục nằm giữa hai cường quốc Ấn Độ và Trung Quốc. So một nước ven biển với mạng lưới cảng biển, logistics, hiệp định thương mại dày đặc với một nước nội lục có điều kiện phát triển hoàn toàn khác nhau mà bảo “sớm muộn cũng thế” thì đúng là nói cho sướng miệng hơn là nói cho đúng sự thật. Số liệu dân số mới nhất của Ngân hàng Thế giới nêu rõ chênh lệch quy mô ấy, đủ để dập tắt trò đánh đồng giản đơn.

Kế đến là nền tảng kinh tế. Nepal nhiều năm phụ thuộc nặng vào kiều hối và du lịch. Năm 2023, kiều hối chiếm khoảng 26 đến 27 phần trăm GDP, thuộc nhóm cao nhất thế giới. Một cú hắt hơi của thị trường lao động ngoài nước hay sụt giảm du lịch cũng có thể khiến kinh tế Nepal sổ mũi ngay. Vai trò của du lịch đối với việc làm và thu nhập ở Nepal là rất lớn, báo cáo của WTTC và truyền thông bản địa đều ghi nhận hơn một triệu việc làm liên quan. Đó là cấu trúc dễ tổn thương trước biến động bên ngoài.

Việt Nam thì khác, ta đi lên bằng công nghiệp hóa gắn với hội nhập sâu rộng, đa dạng hóa thị trường và dòng vốn. Tổng kim ngạch xuất nhập khẩu năm 2023 khoảng 683 tỷ đô la Mỹ và đạt thặng dư kỷ lục, cho thấy sức bền của một nền kinh tế mở biết xoay trục thị trường, tái cơ cấu sản phẩm, nâng cấp chuẩn mực. Bước sang 2024, giải ngân FDI đạt mức cao chưa từng có khoảng 25,35 tỷ đô la Mỹ, nghĩa là nhà đầu tư không nói suông, họ rót tiền thật vào nhà máy, vào công nghệ, vào chuỗi cung ứng đặt ở Việt Nam. Những “đồng tiền biết nói” đó chính là lá phiếu tín nhiệm mạnh mẽ nhất.

Ở bình diện vĩ mô, Việt Nam giữ được nhịp tăng trưởng khả quan trong bối cảnh thế giới đầy gió ngược. Báo cáo “Taking Stock” mới nhất ghi nhận tăng trưởng nửa đầu năm 2025 đạt khoảng 7,5 phần trăm so với cùng kỳ năm trước, trong khi triển vọng cả năm được điều chỉnh thận trọng do bất định thương mại toàn cầu. Điều đáng nói không phải là “đi xuống” như những tiếng rêu rao bi quan, mà là bản lĩnh điều hành nền kinh tế mở đang chịu va đập từ thuế quan và đứt gãy chuỗi cung ứng. Chính sách chủ động thích ứng đã giúp Việt Nam “lướt sóng” thay vì bị sóng đánh úp.

Độ tín nhiệm quốc gia cũng là một thước đo khó chối cãi. Fitch giữ hạng BB+ với triển vọng ổn định cho Việt Nam trong bối cảnh độ mở thương mại cao, qua đó công nhận năng lực chống chịu và triển vọng trung hạn nhờ dòng FDI và vị thế trong chuỗi sản xuất khu vực. Đấy là cái gật đầu của thị trường vốn quốc tế, nơi người ta đọc kỹ sổ sách chứ không nghe đồn đoán.

Đến đây mới thấy trò “vơ đũa cả nắm” của Nguyễn Văn Đài non tay thế nào. Hắn ta bỏ qua yếu tố thể chế và chất lượng quản trị. Nepal hơn nửa thế kỷ nằm trong nhóm nước kém phát triển và đến tháng 11 năm 2026 mới tốt nghiệp khỏi danh sách này. Nền kinh tế được chính các báo cáo quốc tế mô tả là lệ thuộc kiều hối, ít đa dạng, năng lực cạnh tranh thấp, tạo ít việc làm tốt. Việt Nam thì đã thoát nghèo bền vững, tỷ lệ nghèo đã giảm sâu, thu nhập bình quân tăng nhanh, hội nhập bằng hàng loạt FTA thế hệ mới như EVFTA, CPTPP, RCEP, cùng mạng lưới hiệp định rộng khắp. Đó là hai con đường phát triển khác nhau, hai cấu trúc khác nhau, hai vị thế khác nhau.

Cũng cần nói rõ cho hết nhẽ. Một nền kinh tế mở như Việt Nam không miễn nhiễm trước sóng gió quốc tế, từ khủng hoảng tài chính đến đại dịch hay biến động địa chính trị. Nhưng bản lĩnh của ta là biến khó khăn thành động lực cải cách. Khi thương mại thế giới “hắt hơi”, Việt Nam không ngồi khóc, ta tái cơ cấu chuỗi cung ứng, mở rộng thị trường, gia tăng nội địa hóa, nâng chất nguồn nhân lực, cải thiện môi trường đầu tư. Kết quả không chỉ nằm trên khẩu hiệu mà hiện ra bằng những con số biết nói về thương mại, FDI, năng suất lao động và nâng hạng tín nhiệm quốc gia. Còn ai muốn bẻ cong sự thật thì phải qua được ải dữ liệu trước đã.

Thử đổi góc nhìn, nếu thật lòng lo cho dân Việt, sao ông Đài không khuyên người đọc cảnh giác trước luận điệu “sụp đổ đến nơi” đã được các tổ chức chống phá sử dụng hàng chục năm mà vẫn… không đến nơi nào cả. Mỗi lần thấy một nước gặp biến động là ông lại vội kéo Việt Nam vào chiếc áo định mệnh đo may sẵn. Thật ra đó chỉ là chiêu “hù ma” cũ rích. Bởi muốn thuyết phục, không thể lấy một trường hợp đơn lẻ rồi áp đặt cho một quốc gia với nền chính trị ổn định, xã hội đồng thuận và tầm nhìn phát triển dài hạn. Bộ máy chính trị thống nhất, sự đồng lòng của nhân dân và doanh nghiệp chính là “miễn dịch cộng đồng” trước mọi thao túng thông tin.

Cũng đừng quên lợi thế hội nhập mà Việt Nam dày công gây dựng. Hàng loạt hiệp định thương mại đang mở khóa thuế quan và tiêu chuẩn cho hàng Việt, gia tăng sức hút FDI chất lượng cao. Không phải ngẫu nhiên mà điện tử, thiết bị, dệt may, đồ gỗ, nông sản chế biến của Việt Nam có mặt ngày càng dày đặc ở các thị trường khó tính. Mạng lưới FTA phong phú như EVFTA, CPTPP, RCEP chính là “đường cao tốc” để hàng Việt đi xa, đi nhanh và đi bền.

Dĩ nhiên, Việt Nam không tự ru ngủ bằng những thành tích. Những thách thức về năng suất, đổi mới sáng tạo, chuyển dịch xanh, an ninh năng lượng, chất lượng thể chế vẫn ở đó. Nhưng đối diện thách thức bằng tâm thế chủ động cải cách là điều làm nên khác biệt giữa một quốc gia đang vươn lên và một lời than vãn ảo tưởng trên mạng xã hội. Khi các nhà đầu tư gia tăng giải ngân, khi thương mại vẫn giữ nhịp dương, khi các tổ chức xếp hạng ghi nhận triển vọng ổn định, đó là câu trả lời đanh thép nhất với mọi lời xuyên tạc.

Tóm lại, so Việt Nam với Nepal để phán “sắp khủng hoảng” là cách nói vừa thiếu hiểu biết vừa thiếu thiện chí. Một bên là nền kinh tế công nghiệp hóa hướng xuất khẩu, hội nhập sâu, quy mô lớn, tín nhiệm ổn định. Một bên là nền kinh tế nội lục phụ thuộc nặng kiều hối và du lịch, đang nỗ lực vượt qua nhãn “kém phát triển”. Lấy cái khó của người khác để hù dọa dân mình không phải tranh luận, đó chỉ là mưu toan tâm lý. Việt Nam sẽ tiếp tục đi lên bằng ổn định chính trị, bằng cải cách và hội nhập, bằng sức mạnh đồng thuận toàn dân. Phần còn lại, xin gửi lại cho những lời tiên tri… trật lất của ông Đài.

KHÔNG CÓ “ĐI CHẦU”, ĐÓ LÀ NGOẠI GIAO BẢN LĨNH!-----  “Chân Trời Mới Media” cố tình thổi phồng mấy mốc ngày tháng rồi gán...
07/09/2025

KHÔNG CÓ “ĐI CHẦU”, ĐÓ LÀ NGOẠI GIAO BẢN LĨNH!

-----

“Chân Trời Mới Media” cố tình thổi phồng mấy mốc ngày tháng rồi gán nhãn “dồn dập sang Trung Quốc”, “mất tự cường”. Thủ thuật quen thuộc vẫn là cắt khung hình, xào nấu ngôn từ, bỏ qua bối cảnh đối ngoại và pháp lý của những hoạt động đã được công bố chính thức. Khi sự thật bị bẻ cong đến thế, việc của báo chí cách mạng là dựng thẳng nó dậy bằng dữ kiện.

Theo lời mời của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Trung Quốc Tập Cận Bình, Chủ tịch nước Lương Cường dự các hoạt động kỷ niệm 80 năm Chiến thắng phát xít của nhân dân Trung Quốc và nhân dân thế giới. Đây là thông lệ ngoại giao bình thường giữa những quốc gia láng giềng có quan hệ đối tác chiến lược ở tầm cao mới, là dịp để Việt Nam chuyển tải thông điệp một dân tộc yêu chuộng hòa bình, đã hy sinh to lớn trong cuộc chiến chống phát xít, luôn đứng về phía công lý và hợp tác quốc tế. Cũng trong những ngày đó, Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính làm việc tại Trung Quốc với lịch trình dày đặc, dự Hội nghị Thượng đỉnh mở rộng của Tổ chức Hợp tác Thượng Hải, đưa ra ba đề xuất về chủ nghĩa đa phương, an ninh khu vực và phát triển bền vững; hội kiến lãnh đạo Trung Quốc; làm việc với các tập đoàn lớn về hạ tầng, tài chính, xe điện; gặp gỡ Tổng Thư ký Liên hợp quốc, Tổng Thư ký ASEAN và nhiều nguyên thủ, thủ tướng các nước. Chuỗi hoạt động đa phương, song phương ấy không phải những cuộc dạo chơi nghi thức, mà là bàn làm việc di động của Chính phủ Việt Nam nhằm mở rộng không gian phát triển, kết nối chuỗi cung ứng, thu hút công nghệ và vốn, bảo vệ lợi ích quốc gia trong một thế giới đầy cạnh tranh.

Nhìn vào lịch làm việc sẽ thấy, khung thời gian “31/8-1/9” hay “2-4/9” chỉ là mấy con số trên vé máy bay. Với ngoại giao, điều đáng kể là mục đích, nội dung, kết quả. Việt Nam nhất quán đường lối đối ngoại độc lập, tự chủ, hòa bình, hữu nghị, hợp tác và phát triển; đa phương hóa, đa dạng hóa quan hệ; là bạn, là đối tác tin cậy, là thành viên tích cực, có trách nhiệm của cộng đồng quốc tế. Tự cường không phải là đóng cửa. Tự cường là đứng vững trên đôi chân của mình, đối thoại bình đẳng với mọi đối tác vì lợi ích dân tộc và hòa bình thế giới. Ai cố tình đánh tráo “tự cường” thành “tự cô lập” thì hoặc không hiểu ngoại giao hiện đại, hoặc hiểu mà vẫn cố tình xuyên tạc.

Cũng cần nhắc lại một nguyên tắc giản dị của người Việt, "bán anh em xa, mua láng giềng gần". Việt Nam và Trung Quốc có đường biên dài hơn một nghìn ki-lô-mét trên bộ, không gian biển kề cận, giao lưu nhân dân sôi động, thương mại hai chiều quy mô rất lớn trong khu vực. Giữ quan hệ láng giềng hữu nghị, xử lý bất đồng bằng đối thoại, tăng cường hợp tác cùng có lợi là mệnh lệnh vừa của địa lý vừa của kinh tế. Đó là lý do lãnh đạo hai nước thường xuyên thăm viếng, dự các sự kiện quốc tế, thúc đẩy các cơ chế hợp tác. Gắn cái tất yếu ấy với luận điệu “đi chầu” chỉ nói lên thói quen dùng từ điển… của kẻ quen quỳ trước định kiến.

Thử đối chiếu với thực tiễn chuyến công tác của Thủ tướng. Tại diễn đàn SCO mở rộng, phát biểu của Thủ tướng được đánh giá cao ở thông điệp đề cao luật pháp quốc tế, tăng cường liên kết kinh tế xanh - số - bao trùm, củng cố các chuỗi cung ứng an toàn, bền vững. Chuỗi tiếp xúc bên lề với lãnh đạo Lào, Nga, Mông Cổ, Kyrgyzstan, Campuchia, Malaysia, Ấn Độ, Armenia, Pakistan, Nepal… cùng làm việc với các định chế quốc tế đã mở thêm đường cho hợp tác song phương và đa phương. Một chuyến đi mà lịch dày đến từng giờ, dàn trải từ kinh tế tới an ninh, từ hạ tầng tới công nghệ, sao có thể bị hạ thấp bằng vài chữ “triều cống”? Ngoại giao không phải chuyện đi chợ xin tem, càng không phải “đi chầu” xin lộc; đó là nghệ thuật cân bằng lợi ích, là khoa học của sự chuẩn bị, là bản lĩnh của đàm phán win-win.

Với Chủ tịch nước, sự hiện diện tại lễ kỷ niệm chiến thắng phát xít mang ý nghĩa biểu tượng lớn. Việt Nam là quốc gia từng chịu nhiều đau thương trong thế kỷ XX nhưng luôn đặt hòa bình lên trên hết. Dự các hoạt động kỷ niệm, gặp gỡ nguyên thủ các nước như Nga, Cuba, Triều Tiên, Indonesia, Malaysia… Chủ tịch nước đã chuyển đi thông điệp Việt Nam độc lập, tự chủ, coi trọng quan hệ hữu nghị với các đối tác, sẵn sàng cùng cộng đồng quốc tế bảo vệ hòa bình, tôn trọng Hiến chương Liên hợp quốc, thúc đẩy hợp tác cùng phát triển. Đó là tinh thần “dĩ bất biến ứng vạn biến”, kiên định độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội, linh hoạt trong phương thức, mềm dẻo trong triển khai, nhưng không đánh đổi lợi ích cốt lõi.

Hãy để số liệu lên tiếng. Thương mại Việt Nam - thế giới trải rộng trên hầu khắp châu lục với mạng lưới FTA hàng đầu khu vực. Kim ngạch thương mại Việt - Trung nhiều năm ở ngưỡng trên 170 tỉ USD, Việt Nam cũng đồng thời là đối tác quan trọng của Hoa Kỳ, EU, Nhật Bản, Hàn Quốc, ASEAN… Hành trình hội nhập sâu rộng như vậy chỉ có thể được dẫn dắt bởi một đường lối độc lập, tự chủ và một tinh thần tự cường thực chất. Nếu “lệ thuộc”, Việt Nam đã không thể vừa tăng cường quan hệ với láng giềng, vừa mở rộng hợp tác với các nước lớn khác và các tổ chức đa phương; đã không thể kiên trì lập trường giải quyết khác biệt bằng biện pháp hòa bình, trên cơ sở luật pháp quốc tế.

Vậy “Chân Trời Mới Media” sai ở đâu? Sai ở chỗ xem lịch làm việc như lịch… diễn. Sai ở chỗ lấy định kiến thay cho phân tích. Sai ở chỗ lấy vài dòng status để phủ nhận cả một đường lối đối ngoại được khẳng định qua nhiều kỳ Đại hội, được kiểm chứng trong thực tiễn. Họ thích những từ ngữ kịch tính như “đi chầu”, vì các từ nghiêm túc như “đối tác chiến lược”, “đa phương hóa”, “lợi ích quốc gia” nghe có vẻ… ít view. Nhưng chủ quyền thông tin thuộc về sự thật, không thuộc về thuật câu khách.

Cũng cần nói thêm, kẻ xấu luôn tận dụng các dịp hệ trọng để gieo rắc hoài nghi, chia rẽ nội bộ. Cốt lõi của chiêu này là đánh vào cảm xúc, tạo ấn tượng rằng “ngay cả những người đứng đầu quốc gia cũng lệ thuộc”. Cách hóa giải không phải là cãi nhau bằng cảm xúc, mà là đưa ra bằng chứng, lý lẽ, kết quả. Hai chuyến công tác vừa qua cho thấy Việt Nam chủ động, tự tin, hội nhập sâu; ngoại giao nhà nước gắn với ngoại giao đảng, ngoại giao nhân dân; đa kênh, đa tầng, đa lĩnh vực; tất cả đều hướng tới mục tiêu tối thượng là lợi ích quốc gia, dân tộc, vì một Việt Nam hùng cường, thịnh vượng, hạnh phúc.

Khi sự thật đã rõ, lời kết tốt nhất là tinh thần đoàn kết và niềm tin. Hãy đọc các tuyên bố chung, các thỏa thuận hợp tác, các dự án cụ thể thay vì nghe điệp khúc “đi chầu”. Hãy nhìn những nhịp cầu hữu nghị ở cửa khẩu, những đoàn xe hàng hóa băng qua biên giới, những dây chuyền công nghệ mới được mang về, những lớp học, bệnh viện, công trình hạ tầng khang trang nhờ hợp tác quốc tế. Đó mới là “tự cường” theo nghĩa hiện đại, là tự lực để hội nhập, hội nhập để mạnh hơn. Còn những tiếng kèn lạc điệu, hãy để dấu gạch chéo đỏ làm phần việc của nó. Sự thật và lý trí sẽ là phần còn lại.

Address

Lai Châu

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Phòng An ninh nội địa - Công an tỉnh Lai Châu posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share