Viết và Yêu by Vân Anh

Viết và Yêu by Vân Anh Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Viết và Yêu by Vân Anh, Community Organization, Ecopark, Hanoi.

Bạn không cần “ổn” – bạn cần được hiểu.

Ở đây, bạn học cách viết để:
– Gỡ rối cảm xúc
– Hiểu sâu chính mình
– Và chữa lành từ bên trong

Viết trị liệu | Trị liệu 1:1 | Hành trình từ hiểu → yêu

Có một giai đoạn, Vân Anh nghĩ rằng yêu thương là cho đi thật nhiều.Cho đi thời gian.Cho đi sức lực.Cho đi sự lắng nghe,...
03/06/2026

Có một giai đoạn, Vân Anh nghĩ rằng yêu thương là cho đi thật nhiều.

Cho đi thời gian.
Cho đi sức lực.
Cho đi sự lắng nghe, sự thấu hiểu và cả những gì mình đang có.

Mỗi khi thấy ai đó buồn, Vân Anh muốn giúp họ vui hơn. Khi thấy ai đó đau khổ, Vân Anh muốn làm điều gì đó để họ cảm thấy nhẹ lòng hơn. Và khi bước vào con đường làm đẹp, chăm sóc sức khỏe và chữa lành, Vân Anh lại càng mong mình có thể mang đến thật nhiều giá trị cho mọi người.

Nhưng rồi có một ngày, chính Vân Anh lại cảm thấy kiệt sức.

Bên ngoài vẫn đang mỉm cười, vẫn đang chăm sóc và động viên người khác. Nhưng bên trong lại là sự mệt mỏi, trống rỗng và mất kết nối với chính mình.

KHI GIẾNG NƯỚC CẠN – BÀI HỌC VỀ VIỆC YÊU THƯƠNG CHÍNH MÌNH TRƯỚC KHI ĐI CHỮA LÀNH CHO NGƯỜI KHÁC

Giống như một chiếc giếng đã liên tục cho nước mà quên mất việc được bồi đắp từ nguồn nước ngầm bên dưới.

Đến một lúc nào đó, giếng cũng cạn.

Và khi giếng cạn, điều đau lòng nhất không phải là không thể cho đi nữa, mà là bản thân mình cũng đang khát.

Ngày hôm đó, Vân Anh nhận ra một bài học rất quan trọng: chúng ta không thể rót nước cho người khác từ một chiếc bình rỗng.

Không thể chữa lành cho người khác khi chính mình đang kiệt quệ.
Không thể trao đi sự bình an khi bên trong mình đang đầy bão tố.

Yêu thương bản thân không phải là ích kỷ.
Nghỉ ngơi không phải là lười biếng.

Đặt ra ranh giới không có nghĩa là vô tâm.

Đó là cách chúng ta bảo vệ nguồn năng lượng quý giá mà Đấng Tạo Hóa đã ban cho mình.

Cũng từ đó, Vân Anh học cách dành thời gian cho bản thân nhiều hơn. Học cách nghỉ ngơi khi cơ thể lên tiếng. Học cách cầu nguyện, thiền định, viết chữa lành và quay về lắng nghe những nhu cầu thật sự của tâm hồn mình.

Điều kỳ diệu là khi chiếc giếng bên trong được lấp đầy trở lại, Vân Anh không chỉ cảm thấy bình an hơn mà còn có thể yêu thương, phục vụ và đồng hành cùng người khác một cách bền vững hơn rất nhiều.

Anh Chị Em thân mến,

Nếu hôm nay Anh Chị Em đang cảm thấy mệt mỏi, hãy cho phép mình nghỉ ngơi.

Nếu đang cảm thấy cạn kiệt, hãy dành thời gian để quay về với chính mình.

Bởi đôi khi, điều cần được chữa lành đầu tiên không phải là ai khác, mà chính là bản thân chúng ta.

Hãy nhớ rằng, một chiếc giếng đầy nước sẽ nuôi dưỡng được rất nhiều người. Nhưng trước hết, nó cần được lấp đầy.

14/04/2026

Với mình, viết chữa lành không phải là ngồi xuống để viết cho hay hay đúng một cách nào đó. Nó giống như một hành trình đi vào bên trong mình hơn. Có những lúc mình thấy nó giống như bóc một củ hành, cứ mỗi lần chạm vào một lớp gì đó sâu hơn là lại thấy cay mắt một chút. Không phải kiểu đau đớn quá lớn, nhưng là cái cảm giác khó chịu rất thật, vì mình bắt đầu nhìn thấy những thứ trước giờ mình vẫn cố lờ đi.

Có những cảm xúc mình tưởng là đã qua rồi, những chuyện mình từng tự nhủ là “ổn rồi, không sao nữa đâu”, nhưng khi ngồi xuống viết ra, mình mới nhận ra là nó vẫn còn ở đó. Không ồn ào, không bùng lên, nhưng vẫn hiện diện rất rõ. Và càng viết, càng đi sâu vào bên trong, mình lại càng gặp nhiều hơn những phần của mình mà trước giờ mình không muốn nhìn — những góc khuất, những nỗi sợ, những điều mình từng giấu rất kỹ, thậm chí giấu cả với chính mình.

Có lúc mình cũng muốn dừng lại, vì thật sự không dễ để đối diện. Nhưng rồi mình nhận ra, không phải vì mình quên đi mà mọi thứ đã xong. Có những điều mình tưởng là đã bỏ lại phía sau, thực ra chỉ là mình chưa từng thật sự ngồi xuống để nhìn lại nó một cách đủ đầy.

Viết, với mình, không phải để đào sâu vào nỗi đau, mà là để nhìn cho rõ hơn những gì đang có ở đó. Và chính trong những lần dám nhìn thẳng như vậy, mình bắt đầu hiểu mình hơn một chút. Không phải kiểu hiểu bằng lý trí, mà là một cảm giác rất thật — mình thấy được mình đã từng như thế nào, đã đi qua những gì, và vì sao mình lại trở thành mình của hiện tại.

Có lẽ cũng từ đó, mình bắt đầu học cách thương mình khác đi. Không phải chỉ thương những lúc mình ổn, mà là chấp nhận cả những phần chưa lành, những phần mình từng muốn che giấu. Và với mình, có lẽ đó mới là điểm bắt đầu của việc yêu thương bản thân một cách thật sự.

🖊️ Lê Thị Vân Anh

Viết không phải để hay – mà để thậtTrước đây mình từng nghĩ…viết là phải hay.Phải có câu chữ đẹp.Phải sâu sắc.Phải khiến...
28/03/2026

Viết không phải để hay – mà để thật

Trước đây mình từng nghĩ…
viết là phải hay.

Phải có câu chữ đẹp.
Phải sâu sắc.
Phải khiến người khác đọc và “wow”

Nên mình đã không viết.

Mỗi lần định viết gì đó,
mình lại xoá.

Vì thấy nó… không đủ hay.
Không đủ đúng.
Không đủ để ai đó đọc.

Cho đến một lúc,

mình mệt với việc
cứ giữ mọi thứ trong đầu.

Hôm đó mình không cố viết hay nữa.

Mình chỉ viết một câu:
“Hôm nay mình thấy mệt.”

Nghe rất bình thường.

Thậm chí… chẳng có gì đặc biệt.

Nhưng đó là câu thật.

Và rồi mình viết tiếp.

Không theo cấu trúc.
Không chỉnh sửa.
Không nghĩ xem ai sẽ đọc.

Chỉ là viết ra những gì đang có trong mình.

Và lần đầu tiên,
mình thấy nhẹ đi một chút.

Không phải vì vấn đề biến mất.

Mà vì… mình không còn phải giữ nó một mình trong đầu nữa.

Từ hôm đó,
mình bắt đầu viết thường xuyên hơn.

Không phải để trở thành một người viết giỏi.

Mà để trở thành một người
hiểu mình hơn một chút mỗi ngày.

Mình nhận ra một điều rất rõ:
Viết không phải để hay.

Viết là để thật.

Hay có thể khiến người khác ấn tượng.

Nhưng thật…
mới khiến mình được nhẹ lòng.

Nếu bạn đang nghĩ:
“Nhưng mình không biết viết”

Thì có thể bạn hiểu theo cách khác:
Bạn không cần biết viết.
Bạn chỉ cần dám thành thật.

Vì đôi khi,
điều bạn cần không phải là một bài viết hay.

Mà là một nơi
để bạn được nói thật mà không bị đánh giá.

Mình bắt đầu từ một câu rất đơn giản:
“Hôm nay, điều mình không muốn thừa nhận là…”

Và mình nhận ra,
mỗi lần viết xong…

mình hiểu mình hơn một chút.

Nếu bạn cũng đang giữ trong lòng quá nhiều thứ,
có thể bạn không cần cố gắng mạnh mẽ hơn.

Chỉ cần thử một điều nhỏ thôi:
viết xuống.

____

Mình vẫn đang đi trên hành trình này.

Và nếu bạn cần một nơi
để bắt đầu một cách chậm rãi và an toàn,

mình có thể ngồi cùng bạn.

🖊️

Lần đầu mình nhận ra: mình không hiểu chính mìnhMình nhớ có một lần…một người hỏi mình:“Rốt cuộc, bạn muốn gì?”Lúc đó mì...
26/03/2026

Lần đầu mình nhận ra: mình không hiểu chính mình

Mình nhớ có một lần…

một người hỏi mình:
“Rốt cuộc, bạn muốn gì?”

Lúc đó mình đứng im.

Không phải vì mình không muốn trả lời.

Mà vì… mình không biết.

Nghe có vẻ kỳ lạ.

Một người đã đi làm,
có công việc, có mối quan hệ,
có những thứ gọi là “ổn định”

nhưng lại không biết
mình thật sự muốn gì.

Mình đã quen với việc:
– làm những gì cần làm
– chọn những gì “hợp lý”
– đi theo những gì “nên”

Nhưng chưa bao giờ thật sự dừng lại và hỏi:
“Còn mình thì sao?”

Hôm đó mình về nhà rất muộn.

Không buồn.
Không vui.

Chỉ là trong đầu cứ lặp lại câu hỏi đó.

“Rốt cuộc, mình muốn gì?”

Mình mở điện thoại,
định lướt gì đó cho quên đi.

Nhưng rồi… không hiểu sao,
mình lại mở note.

Và mình viết một câu rất đơn giản:
“Mình không biết mình đang muốn gì.”

Lần đầu tiên,
mình thừa nhận điều đó.

Không cố tỏ ra hiểu.
Không cố tìm một câu trả lời “đúng”.

Chỉ là… thật.

Và kỳ lạ là,

sau câu đó,
mình bắt đầu viết thêm.

Không phải những điều to tát.

Chỉ là:
– “Mình thấy mệt khi phải cố gắng làm vừa lòng người khác”
– “Mình không thích cảm giác phải giả vờ ổn”
– “Mình sợ nếu mình sống thật, người ta sẽ rời đi”

Mình đã viết rất lâu.

Không để đăng.
Không để ai đọc.

Chỉ là lần đầu tiên… mình nói thật với chính mình.

Và mình nhận ra một điều:
Trước giờ,
không phải mình không có câu trả lời.

Chỉ là mình chưa bao giờ dám ngồi xuống
để lắng nghe chính mình đủ lâu.

Cảm giác đó không phải kiểu
“mọi thứ trở nên rõ ràng ngay lập tức”

Nhưng nó giống như…
mình bắt đầu quay về.

Nếu bạn hỏi mình:
“Khoảnh khắc nào khiến mình bắt đầu hiểu mình hơn?”

Thì không phải là một quyết định lớn.

Chỉ là một tối bình thường,

khi mình dừng lại,
và viết xuống một điều rất thật:
“Mình không hiểu chính mình.”

____
Nếu bạn cũng đang ở đâu đó
giữa rất nhiều lựa chọn,
rất nhiều vai trò,
rất nhiều kỳ vọng…

Có thể bạn không cần tìm câu trả lời ngay.

Chỉ cần bắt đầu từ một điều nhỏ hơn:
dám thành thật với chính mình.

Vì đôi khi,
hiểu mình không bắt đầu bằng việc “biết”

mà bắt đầu bằng việc
ngừng giả vờ là mình đã biết.

🖊️

Áp lực không tên, và một người khiến mình thấy đúng đườngCó những ngày mình bước vào nơi làm việc mà tim nặng như có thứ...
26/03/2026

Áp lực không tên, và một người khiến mình thấy đúng đường

Có những ngày mình bước vào nơi làm việc mà tim nặng như có thứ gì đè lên. Không phải vì ai la mắng hay trách móc, cũng chẳng phải vì deadline cụ thể. Chỉ là cảm giác… luôn phải gồng mình, phải làm đủ mọi thứ, phải hoàn hảo, nhưng chẳng biết hoàn hảo để làm gì. Mình tự hỏi: “Mình đang đi đâu vậy? Đây có phải là đường của mình không?”

Rồi, một khoảnh khắc vô tình, mình gặp một người. Chẳng có lời dạy hay lời khuyên, chỉ là một ánh nhìn, một câu chuyện ngắn, và tự nhiên mình thấy nhẹ nhõm. Như thể ai đó vừa thầm thì: “Ừ, mày đang đúng đường mà. Mày đang đi đúng, chỉ là chưa kịp nhận ra thôi.”

Áp lực vẫn còn đó. Nhưng mình nhận ra: không phải lúc nào mình cũng phải chống chọi một mình. Một người xuất hiện đúng lúc, một khoảnh khắc bất chợt, có thể làm sáng tỏ cả một hành trình tưởng chừng lạc lối. Và mình biết, mình vẫn đang đi đúng hướng.

🖋️

Viết để nhẹ lòng – Workshop viết chữa lành miễn phíWORKSHOP ONLINE MIỄN PHÍ 3 NGÀY: VIẾT CHỮA LÀNH3 ngày viết ra những đ...
24/03/2026

Viết để nhẹ lòng – Workshop viết chữa lành miễn phí
WORKSHOP ONLINE MIỄN PHÍ 3 NGÀY: VIẾT CHỮA LÀNH
3 ngày viết ra những điều bạn chưa từng nói với ai
________________
Dành cho những ai đang muốn hiểu mình hơn, nhẹ lòng hơn.

Có những cảm xúc…
ta đã mang theo rất lâu nhưng chưa từng nói ra.

Có những câu chuyện…
ta nghĩ rằng đã quên, nhưng thật ra vẫn ở đó —
nằm im trong một góc của trái tim.

Đôi khi, điều chúng ta cần
không phải là một lời khuyên,
mà chỉ là một không gian đủ an toàn để được viết ra.

Viết ra nỗi buồn.
Viết ra những điều chưa kịp nói.
Viết ra cả những phần rất thật của chính mình.

Và từ đó…
bạn có thể bắt đầu hiểu mình – và yêu mình theo một cách dịu dàng hơn.

Vì vậy mình mở một Workshop Online 3 ngày – Viết Chữa Lành (Miễn Phí)
dành cho những ai muốn thử trải nghiệm phương pháp này.

Trong 3 ngày, chúng ta sẽ cùng:

- Thực hành những bài viết giúp giải tỏa cảm xúc
- Kết nối lại với những phần bên trong mình
- Nhìn lại một câu chuyện trong quá khứ với góc nhìn mới
- Học cách dùng việc viết như một công cụ chăm sóc tâm hồn

Không cần viết hay.
Không cần chia sẻ nếu bạn chưa sẵn sàng.

Chỉ cần bạn đến và viết cho chính mình.

Thời gian: 3 ngày (Online qua Zoom)
Mỗi buổi: ~60 phút

Hoàn toàn miễn phí
Vì mình tin rằng ai cũng xứng đáng có cơ hội được chạm vào hành trình chữa lành của mình.

Số lượng tham gia sẽ giới hạn để đảm bảo không gian đủ an toàn.

Nếu bạn cảm thấy lời mời này dành cho mình,
hãy inbox để tham gia
hoặc đăng ký theo link https://forms.gle/gvr1WLk5WWFQ1Psw6

Biết đâu,
đây sẽ là một cuộc gặp gỡ rất đẹp với chính mình.

🖋️ Lê Thị Vân Anh

Cộng Đồng
Be You, Glow with Love
The Infinite Circle

Có những ngày mình rất mạnh mẽ.Ít nhất là nhìn từ bên ngoài.Mình vẫn làm việc, vẫn nói chuyện bình thường, vẫn cười khi ...
24/03/2026

Có những ngày mình rất mạnh mẽ.

Ít nhất là nhìn từ bên ngoài.

Mình vẫn làm việc, vẫn nói chuyện bình thường, vẫn cười khi cần.

Ai nhìn vào cũng nghĩ: “Chắc mọi thứ với bạn ổn.”

Nhưng thật ra có những giai đoạn, mình mạnh mẽ…
chỉ vì mình không còn lựa chọn nào khác.

Có những chuyện khi xảy ra, mình không có thời gian để yếu đuối. Không có ai đứng cạnh để mình dựa vào.
Cũng không có ai hỏi: “Bạn có ổn không?”

Nên mình cứ tiếp tục thôi.

Làm việc.
Giải quyết mọi thứ.
Đi qua từng ngày.

Nhiều lúc mình cũng tự hỏi: không biết từ lúc nào...mình trở thành người luôn phải “ổn” như vậy.

Có những cảm xúc mình biết rõ là đang ở đó.

Buồn.
Mệt.
Thậm chí là tổn thương.

Nhưng mình lại quen với việc… cất nó đi.

Không phải vì mình không cảm nhận. Mà vì mình nghĩ: thôi, để đó sau.

Chỉ là “sau” đó…
có khi kéo dài rất lâu.

Có một thời gian mình nhận ra, mình ít khi nói thật về cảm xúc của mình. Không phải vì mình không muốn. Chỉ là mình không biết bắt đầu từ đâu.

Cho đến khi mình bắt đầu viết. Không phải viết gì hay ho. Chỉ là những câu rất thật. Những câu mà trước đó mình chưa từng nói ra với ai.

Có những dòng chữ mình viết ra, mà chính mình đọc lại cũng bất ngờ.

À… hóa ra mình đã mệt như vậy.
À… hóa ra mình đã cố gắng nhiều như vậy.
À… hóa ra mình cũng từng rất buồn.

Mình nhận ra một điều khá lạ. Khi mình cho phép mình yếu đuối một chút trên trang giấy… thì ngoài đời, mình lại thấy mình vững vàng hơn.
Không phải vì vấn đề biến mất. Mà vì mình không còn phải giả vờ là mình không cảm thấy gì.

_____

Nếu bạn là người mà ai cũng nghĩ là mạnh mẽ, có thể bạn hiểu cảm giác này. Cái cảm giác lúc nào cũng phải ổn.

Nhưng thật ra… mạnh mẽ không có nghĩa là: mình không bao giờ được yếu.
Đôi khi mạnh mẽ chỉ đơn giản là:
mình đủ thật với mình
để thừa nhận những gì mình đang cảm thấy.

Nếu hôm nay bạn thấy mình mệt một chút, cũng không sao đâu.
Không cần phải gồng lên mãi. Đôi khi chỉ cần ngồi xuống, viết ra vài dòng rất thật… cũng đủ để mình nhẹ đi một chút rồi.

🖊️ Lê Thị Vân Anh

Có những ngày mình không buồn.Cũng không vui.Chỉ là… không thấy gì cả.Mọi thứ vẫn diễn ra như bình thường.Mình vẫn làm v...
23/03/2026

Có những ngày mình không buồn.
Cũng không vui.

Chỉ là… không thấy gì cả.

Mọi thứ vẫn diễn ra như bình thường.

Mình vẫn làm việc
vẫn nói chuyện
vẫn cười khi cần

Nhưng bên trong thì… trống.

Không phải kiểu trống vì mất một ai đó.

Mà là trống theo cách
mình không còn cảm nhận rõ chính mình nữa.

Có lúc mình tự hỏi:

Lần cuối mình thật sự vui là khi nào?
Và mình không nhớ nổi.

Mình bắt đầu thấy mọi thứ “nhạt” đi.

– Những điều từng khiến mình hào hứng
– Những người từng khiến mình mong chờ
– Cả chính mình… cũng không còn thú vị nữa

Mình không nghĩ đó là vấn đề lớn.

Mình chỉ nghĩ:
“Chắc ai cũng có những giai đoạn như vậy thôi”

Cho đến khi mình nhận ra…

mình đã đi qua quá nhiều thứ
mà không kịp cảm nhận.

Mình quen với việc:
- kìm lại cảm xúc
- bỏ qua những điều làm mình buồn
- tự nhủ “không sao đâu”

Và lâu dần…
mình không chỉ “không buồn”
mà cũng không còn thật sự “cảm” được nữa.

Nghe thì có vẻ ổn.

Nhưng thật ra,
đó không phải là bình yên.

Đó là… tê.

Và mình bắt đầu hiểu:
Không phải mình vô cảm.

Chỉ là mình đã im lặng với cảm xúc của mình quá lâu.

Hôm đó mình thử ngồi xuống,
không làm gì cả.

Chỉ viết ra một câu:
“Dạo này, điều mình đang né tránh là…”

Ban đầu không có gì hiện ra.

Nhưng rồi…
từng chút một.

Và lần đầu tiên sau một thời gian dài,
mình thấy mình… quay lại.

_____

Nếu bạn cũng đang ở trong trạng thái này,
đừng vội ép mình phải vui.
Cũng không cần cố “ổn”.

Chỉ cần bắt đầu từ một điều rất nhỏ:
đừng tiếp tục phớt lờ cảm xúc của mình nữa.

Bạn không “bị hỏng”.

Bạn chỉ đang… quá lâu rồi chưa thật sự lắng nghe chính mình thôi.

🖊️ Lê Thị Vân Anh

Bạn không thiếu giá trị – bạn chỉ đang ở sai nơiDạo này mình hay nghĩ…có phải mình chưa đủ tốt không?Có những lúc mình đ...
22/03/2026

Bạn không thiếu giá trị – bạn chỉ đang ở sai nơi

Dạo này mình hay nghĩ…
có phải mình chưa đủ tốt không?

Có những lúc mình đã cố rất nhiều.

Cố hiểu người khác hơn một chút
Cố im lặng đúng lúc
Cố trở thành một phiên bản “dễ chịu” hơn

Nhưng cuối cùng,
vẫn là người bị bỏ lại.

Mình từng nghĩ:

Chắc là do mình chưa đủ.
Chưa đủ tốt.
Chưa đủ tinh tế.
Chưa đủ để được chọn.

Cho đến một lúc,
mình bắt đầu nhìn lại.

Mình nhận ra…

không phải lúc nào việc mình không được trân trọng
cũng có nghĩa là mình không có giá trị.

Chỉ là…

có những nơi
không được tạo ra để hiểu mình.

Có những người
không có khả năng nhìn thấy điều tốt đẹp ở mình
— dù nó vẫn luôn ở đó.

Và có những mối quan hệ
mà dù mình có cố gắng đến đâu
thì mình vẫn phải “thu nhỏ lại”
mới có thể ở lại.

Nhưng…
mình bắt đầu thấy mệt với việc đó.

Mệt vì phải luôn tự hỏi
“mình sai ở đâu?”

Trong khi câu hỏi đúng hơn có lẽ là:
“Nơi này có thật sự phù hợp với mình không?”

Mình không nói rằng
rời đi là dễ.

Nhưng ở lại một nơi
mà mình phải liên tục nghi ngờ giá trị của bản thân…

cũng không phải là cách để được yêu.

Nếu bạn đang ở trong một giai đoạn như vậy…

có thể bạn không hề thiếu giá trị.

Chỉ là bạn đang đứng ở một nơi
không phản chiếu đúng con người bạn.

____

Hôm nay mình thử viết xuống một câu:
“Mình đã cố gắng trở thành ai
chỉ để được ở lại?”

Và lần đầu tiên,
mình không thấy bản thân “không đủ”.

Chỉ thấy…
mình đã ở sai nơi quá lâu.

Nếu bạn cũng đang như vậy,
đừng vội sửa mình.

Có thể điều bạn cần không phải là thay đổi bản thân,
mà là thay đổi nơi bạn đang cố gắng thuộc về.

🖊️ Lê Thị Vân Anh

Bạn không cô đơn, bạn chỉ quen chịu đựngHôm nay mình vẫn ổn.Vẫn đi làm, vẫn cười nói,vẫn trả lời tin nhắn như mọi ngày.C...
20/03/2026

Bạn không cô đơn, bạn chỉ quen chịu đựng

Hôm nay mình vẫn ổn.

Vẫn đi làm, vẫn cười nói,
vẫn trả lời tin nhắn như mọi ngày.

Chỉ là…

không ai biết có một lúc trong ngày
mình đã mở khung chat của một người
rồi lại tắt đi.

Không biết phải nói gì.
Cũng không chắc là có ai thật sự muốn nghe.

Có những lúc mình thấy mệt.

Không phải kiểu mệt vì công việc.
Mà là mệt vì… cứ phải tự ổn mãi.

Mình nhận ra một điều hơi buồn:

Mình không phải là người không có ai bên cạnh.

Chỉ là…
mình đã quen với việc không làm phiền ai.

Có lần mình thử nói ra cảm xúc của mình.

Nhưng rồi:
– Người ta không hiểu hết
– Hoặc chỉ nghe cho có
– Hoặc vô tình khiến mình thấy… nói ra còn tệ hơn

Từ đó, mình học được cách im lặng.

Không phải vì không có gì để nói.

Mà vì không biết nói ra rồi
có được giữ lấy không.

Dần dần…

Mình trở thành người mà ai cũng nghĩ là ổn.

Và mình cũng quen với việc đó.

Nhưng thật ra,
có những ngày mình chỉ muốn có một nơi
để nói: “Hôm nay mình không ổn”

mà không cần phải giải thích thêm điều gì.

____

Nếu bạn cũng giống mình…
có lẽ bạn không cô đơn đâu.

Chỉ là bạn đã quen với việc
tự đi qua mọi thứ một mình thôi.

____

Hôm nay mình thử viết xuống một câu:
“Hôm nay, điều mình thật sự muốn nói là…”

Và lần đầu tiên,
mình không cố làm cho nó nghe có vẻ ổn.

Nếu bạn đọc đến đây,
có thể bạn cũng đang giữ trong lòng một điều gì đó.

Không cần phải chia sẻ ngay đâu.

Chỉ cần… đừng tiếp tục im lặng với chính mình nữa.

🖊️ Lê Thị Vân Anh

Address

Ecopark
Hanoi
17656

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Viết và Yêu by Vân Anh posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share