Chung Tay Bảo Vệ Môi Trường

Chung Tay Bảo Vệ Môi Trường Cộng đồng chung tay bảo vệ môi trường. https://www.facebook.com/cungchungtaybaovemoitruong
(9)

Cộng đồng cùng chung tay bảo vệ môi trường
https://www.facebook.com/cungchungtaybaovemoitruong/

Bình luận: Mở rộng đường Rừng Sác- phát triển hay đánh đổi?Thông tin Vingroup đề xuất mở rộng tuyến đường Rừng Sác để kế...
08/04/2026

Bình luận: Mở rộng đường Rừng Sác- phát triển hay đánh đổi?

Thông tin Vingroup đề xuất mở rộng tuyến đường Rừng Sác để kết nối Cần Giờ với trung tâm TP.HCM là một bước đi mang tính chiến lược. Nhưng cũng chính vì vậy, nó đặt ra một bài toán không hề đơn giản: phát triển hạ tầng hay bảo vệ hệ sinh thái?

Không thể phủ nhận, Cần Giờ lâu nay vẫn là “vùng trũng” về kết nối giao thông. Một tuyến đường được nâng cấp, mở rộng sẽ giúp rút ngắn thời gian di chuyển, thúc đẩy du lịch, logistics và cả cơ hội đầu tư. Với quy mô vốn hơn 19.000 tỷ đồng theo hình thức PPP, đây rõ ràng là một dự án lớn, có thể tạo cú hích cho khu vực phía Nam thành phố.

Nhưng vấn đề nằm ở chỗ: tuyến đường này đi xuyên qua Rừng Sác Cần Giờ - khu dự trữ sinh quyển được UNESCO công nhận. Đây không chỉ là “lá phổi xanh” của thành phố, mà còn là hệ sinh thái ngập mặn quý giá, đóng vai trò chắn sóng, chống xói lở và hấp thụ carbon.

Một con đường mở rộng không chỉ là bê tông và nhựa. Nó kéo theo lưu lượng xe tăng, áp lực đô thị hóa, tiếng ồn, ô nhiễm và nguy cơ phá vỡ cân bằng sinh thái. Nếu không được tính toán kỹ, cái giá phải trả có thể không nằm ở hiện tại, mà ở tương lai - khi thiên tai, nước biển dâng và biến đổi khí hậu ngày càng rõ rệt.

Điểm đáng chú ý là dự án theo hình thức BT (xây dựng - chuyển giao), vốn từng gây nhiều tranh luận về tính minh bạch và hiệu quả. Điều này càng đòi hỏi cơ quan quản lý phải công khai, giám sát chặt chẽ và đánh giá đầy đủ tác động môi trường (ĐTM) trước khi quyết định.

Ở đây, không nên nhìn nhận theo kiểu “ủng hộ hay phản đối”. Câu hỏi đúng hơn là:
có thể làm con đường này theo cách ít tổn hại nhất hay không?

Một số hướng tiếp cận cần được đặt lên bàn:
•Thiết kế tuyến tránh tối đa vùng lõi nhạy cảm của rừng ngập mặn
• Áp dụng giải pháp hạ tầng xanh, giảm tác động sinh thái
• Giới hạn lưu lượng, kiểm soát phát thải
•Và quan trọng nhất: có cơ chế giám sát độc lập, minh bạch

Phát triển là cần thiết. Nhưng phát triển kiểu nào mới là điều quyết định.

Nếu làm tốt, đây có thể là mô hình cân bằng giữa kinh tế và môi trường.

Nếu làm vội, nó có thể trở thành một ví dụ điển hình của việc đánh đổi thiên nhiên lấy tăng trưởng ngắn hạn.

Với Cần Giờ - nơi thiên nhiên còn nguyên vẹn hiếm hoi của TP.HCM - mỗi quyết định hôm nay sẽ định hình bộ mặt sinh thái của thành phố trong hàng chục năm tới.
(Nguồn ảnh: báo Tuổi Trẻ)



Chung Tay Bảo Vệ Môi Trường

MỞ RỘNG ĐƯỜNG RỪNG SÁC NGHĨA LÀ PHẢI CHẶT BỎ CÂY.Đường rừng sác ở Cần Giờ là tuyến đường đi xuyên qua rừng ngập mặn với ...
01/04/2026

MỞ RỘNG ĐƯỜNG RỪNG SÁC NGHĨA LÀ PHẢI CHẶT BỎ CÂY.

Đường rừng sác ở Cần Giờ là tuyến đường đi xuyên qua rừng ngập mặn với chiều dài khoảng 36km từ bến phà Bình Khánh đến bờ Cần Giờ.

Để phục vụ cho nhu cầu của dự án lấn biển của mình, Vin Group đang đề xuất mở rộng toàn tuyến từ 6 làn lên 10 làn xe. Điều này đồng nghĩa là hàng chục/trăm ha rừng sác sẽ bị phá huỷ.

Cứ nói dự án lấn biển không tác động đến rừng sác. Nhưng không đâu, mở rộng đường mới là nhát dao đầu tiên thôi! Hỡi ôi rừng sác!!!!



(Nguồn : Save Tam Đảo)
Chung Tay Bảo Vệ Môi Trường

VINGROUP ĐỀ XUẤT MỞ RỘNG ĐƯỜNG RỪNG SÁC ĐI CẦN GIỜSở Tài chính TP HCM vừa có báo cáo gửi UBND Thành phố về việc Tập đoàn...
01/04/2026

VINGROUP ĐỀ XUẤT MỞ RỘNG ĐƯỜNG RỪNG SÁC ĐI CẦN GIỜ

Sở Tài chính TP HCM vừa có báo cáo gửi UBND Thành phố về việc Tập đoàn Vingroup đề xuất nghiên cứu đầu tư dự án xây dựng đoạn nối đường 15B và nâng cấp mở rộng đường Rừng Sác nhằm kết nối huyện Cần Giờ (cũ).

Dự kiến dự án có tổng vốn đầu tư sơ bộ hơn 19.000 tỉ đồng, bao gồm chi phí giải phóng mặt bằng và lãi vay. Vingroup đề xuất triển khai theo hình thức đối tác công tư (PPP), hợp đồng BT (xây dựng - chuyển giao).

Nếu được thông qua, tập đoàn của tỷ phú Phạm Nhật Vượng cam kết sẽ tự thu xếp toàn bộ nguồn vốn để thực hiện dự án ngay trong giai đoạn 2026-2028.

Sở Tài chính "cơ bản thống nhất" với tính cần thiết của dự án và kiến nghị UBND Thành phố giao Vingroup lập báo cáo đề xuất chủ trương đầu tư.

Vingroup cũng từng đề xuất xây đường sắt đi Cần Giờ, nơi có dự án khu đô thị du lịch lấn biển của tập đoàn (khởi công vào tháng 4/2025).

Đã có nhiều ý kiến quan ngại về ảnh hưởng các dự án của tập đoàn đối với hệ sinh thái, cảnh quan ở Cần Giờ, nơi thường được gọi là lá phổi xanh của TP HCM.




📷 nguồn ảnh báo Công Lý
Chung Tay Bảo Vệ Môi Trường

Phát hiện rồng đất quý hiếm trong vườn nhà, một thanh niên ở Tây Ninh đã chủ động giao nộp cho chính quyền theo quy định...
01/03/2026

Phát hiện rồng đất quý hiếm trong vườn nhà, một thanh niên ở Tây Ninh đã chủ động giao nộp cho chính quyền theo quy định.
(Nguồn báo Pháp luật TP HCM )

Chung Tay Bảo Vệ Môi Trường

BẢO VỆ PHÁP KHÍ TRẤN QUỐC VÀ HUYỆT ĐẠO QUỐC GIA(Nguồn: FB Di sản Hà Nội )Nhất thủy hộ thành, nhất tự an bang.Một giọt nư...
02/02/2026

BẢO VỆ PHÁP KHÍ TRẤN QUỐC VÀ HUYỆT ĐẠO QUỐC GIA

(Nguồn: FB Di sản Hà Nội )

Nhất thủy hộ thành, nhất tự an bang.
Một giọt nước giữ thành, một ngôi chùa an nước.

Ấy là đạo lý xưa của đất Thăng Long, không phải lời nói suông, mà là kết tinh của thiên thời – địa lợi – nhân hòa qua nghìn năm hun đúc.

I. Trấn Quốc – Pháp khí không chỉ để thờ, mà để giữ nước

Bên bờ Tây Hồ, có một linh tự, cổ tự hơn mười lăm thế kỷ, tên gọi Trấn Quốc.
Tên ấy không phải ngẫu nhiên mà đặt, càng không phải chỉ để xưng tụng.

Thuở ban đầu, chùa mang tên Khai Quốc – mở nước.

Đến khi vận nước chuyển dời, sơn hà đã định, chùa đổi tên thành Trấn Quốc – trấn giữ, che chở non sông.

Một chữ Khai, một chữ Trấn, chính là hai nhịp thở của lịch sử:
khi mở thì cần trí,
khi giữ thì cần đức.

Trong Phật pháp, pháp khí không phải vật để trang trí, mà là vật để nhiếp tâm, trấn tà, giữ chính. Chùa Trấn Quốc vì thế không chỉ là nơi hương khói, mà là một trụ tâm linh cắm sâu vào long mạch Thăng Long, dùng từ lực Phật pháp để điều hòa nhân khí, an định quốc mệnh.

Ngôi chùa ấy tọa lạc trên đảo Kim Ngư – giữa nước mà không chìm, giữa đời mà không động. Ấy là thế thủy bao sơn, sơn trấn thủy, trong phong thủy gọi là thế “an cư mà nhiếp động”.

Không phải ngẫu nhiên mà tổ tiên ta đặt chùa ở đó.

II. Hồ Tây – huyệt đạo của kinh thành, linh khí của quốc gia

Trong quan niệm cổ, đất có mạch, nước có khí.

Nơi tụ thủy, tàng phong, chính là nơi sinh khí hội tụ.

Hồ Tây, mênh mông một mặt gương, từ lâu đã được xem là huyệt đạo lớn của kinh thành Thăng Long. Không chỉ là lá phổi điều hòa khí hậu, mà còn là nơi giữ thế quân bình âm dương cho toàn cục đô thành.

Dã sử truyền rằng, khi Cao Biền – viên Tiết độ sứ phương Bắc – sang trấn nhậm, đã cưỡi diều dò long mạch đất Việt, toan tìm huyệt trọng yếu mà trấn yểm, cốt đoạn tuyệt sinh khí, khiến dân không nổi, nước không mạnh.

Hồ Tây là một trong những nơi bị nhòm ngó.
Nhưng mỗi lần yểm, thì hoặc sấm động, hoặc linh vật phá giải, hoặc mộng báo hung điềm. Yểm không thành.

Chuyện thật hay hư, nay khó phân minh.
Nhưng niềm tin thì có thật: đất này có linh, mạch này bất khả phạm.

Bởi thế quanh Hồ Tây, chùa Trấn Quốc, đền Quán Thánh, phủ Tây Hồ… cùng hiện diện như những pháp khí hộ mạch, nâng đỡ trường khí, giữ cho long mạch được thông, được nhu, được bền.

III. Đóng cọc xuống hồ – vết thương của trường khí

Nếu coi Hồ Tây là một sinh thể, thì nước là huyết mạch, lòng hồ là đan điền, khí vận lưu thông như hơi thở.

Trong quan niệm ấy, việc đóng hàng trăm, hàng nghìn cọc bê tông xuyên sâu xuống lòng hồ chẳng khác nào dùng vật cứng mà đâm vào thân thể mềm. Đó là phá thủy mạch, tổn khí vận, tạo thương tích không dễ lành.

Phong thủy xưa nói:
Long mạch kỵ bị chém ngang,
Thủy mạch kỵ bị xuyên phá.

Một cây cầu cạn đồ sộ, trụ dựng dày đặc, chắn ngang mặt hồ, không chỉ là vật cản hữu hình, mà còn là bức tường chắn khí vô hình. Sinh khí đang lưu chuyển thì bị cắt, đang lan tỏa thì bị nghẽn. Trường khí bị xáo trộn, tâm thức cộng đồng cũng theo đó mà bất an.

Đáng ngại hơn, đó không chỉ là tổn thương về phong thủy, mà là tổn thương biểu tượng. Hồ Tây từ lâu không còn là mặt nước vô tri, mà đã trở thành không gian linh thiêng chung trong tâm thức người Hà Nội. Mỗi can thiệp thô bạo vào đó đều chạm tới niềm tin, ký ức và sự tôn kính đã được bồi đắp qua bao thế hệ.

Nếu ngoại bang xưa từng mưu trấn yểm mà không thành, thì ngày nay, liệu chúng ta có vô tình làm điều tương tự, chỉ khác ở chỗ không phải vì ác ý, mà vì thiếu thấu cảm với di sản vô hình?

IV. Giữ Pháp khí, giữ Huyệt đạo – giữ lấy phần hồn quốc gia

Chùa Trấn Quốc và Hồ Tây là hai mà một.
Một bên là pháp khí trấn quốc,
một bên là huyệt đạo quốc gia.

Đụng đến một, thì khí của bên kia cũng động.

Phật pháp dạy: Hữu vi tất hoại, nhưng cũng dạy: biết gìn giữ thì hoại có thể chậm, tổn có thể lành. Phát triển là việc không thể tránh, nhưng phát triển mà không tổn đạo, ấy mới là trí.

Mọi quyết sách can thiệp vào không gian này cần được cân nhắc không chỉ bằng thước đo kỹ thuật hay kinh tế, mà bằng tâm cung kính của người giữ chùa, giữ nước, giữ mạch. Phải hỏi rằng: việc ấy có làm tổn pháp khí không? có động huyệt đạo không? có khiến trường khí bất an không?

Giữ được Trấn Quốc là giữ được điểm tựa tinh thần.

Giữ được Hồ Tây là giữ được mạch sống của kinh thành.

Giữ được hai điều ấy, không chỉ là giữ cảnh quan, mà là giữ phần hồn sâu thẳm nhất của Thăng Long – Hà Nội.

Nam mô Hộ Quốc An Dân Phật.
Chung Tay Bảo Vệ Môi Trường

QUY HOẠCH GIAO THÔNG TRÊN MẶT NƯỚC HỒ TÂY: MỘT Ý TƯỞNG PHI KHOA HỌC VÀ PHẢN NHÂN VĂN(Nguồn: FB Nguyễn Ngọc Chu) “Gió đưa...
02/02/2026

QUY HOẠCH GIAO THÔNG TRÊN MẶT NƯỚC HỒ TÂY: MỘT Ý TƯỞNG PHI KHOA HỌC VÀ PHẢN NHÂN VĂN
(Nguồn: FB Nguyễn Ngọc Chu)

“Gió đưa cành trúc la đà/ Tiếng chuông Trấn Vũ, canh gà Thọ Xương/ Mịt mù khói tỏa ngàn sương/ Nhịp chày Yên Thái, mặt gương Tây Hồ”.

Đã xa rồi trong quá khứ. Xa cả những đàn sâm cầm, le le có lúc lên tới ngàn con, giờ chỉ thưa thớt, lác đác. Thay vào đó là mối đe doạ xuất hiện sự chuyển động không ngừng hàng ngàn xe cộ trong tiếng động cơ rền rĩ với hàng hàng lớp ống xả tuôn ra những dòng khí đen kịt đóng kín mặt hồ. Hồ Tây, nơi thơ mộng nhất của Hà Nội có nguy cơ dần biến mất.

1. NHỮNG ĐIỀU SƠ ĐẲNG

Trong quy hoạch hồ đô thị hiện đại, giao thông cơ giới không bao giờ đặt sát mặt nước hồ. Thay vào đó là cấu trúc phân tầng từ hồ ra ngoài như sau:
• Tầng 1 – Vùng sinh thái ven nước (10–30 m hoặc hơn): Bờ tự nhiên, lau sậy, cây thủy sinh, dải đất thấm nước. Đây là lớp lọc sinh học, giúp hồ tự làm sạch.
• Tầng 2 – Không gian công cộng mềm (20–50 m hoặc hơn): Thảm cỏ, cây xanh, quảng trường nhỏ, bãi nghỉ. Cho người tiếp cận hồ nhưng không phá hệ sinh thái.
• Tầng 3 – Đường đi bộ + xe đạp (8–15 m hoặc hơn): Vành đai chậm, liên tục quanh hồ, ưu tiên con người.
• Tầng 4 – Công viên đệm cây xanh (20–50 m hoặc hơn): Hàng cây lớn, dải xanh cách ly bụi, tiếng ồn và nhiệt từ giao thông.
• Tầng 5 – Giao thông cơ giới: Đường ô tô 2–4 làn, đặt sau toàn bộ các lớp trên.
Khoảng cách tối thiểu từ mép nước đến đường ô tô theo chuẩn phổ biến:
• Ít nhất: 50 m (đô thị chật hẹp)
• Tốt: trên 100 m
• Lý tưởng: trên 200 m.

2. MÔ HÌNH QUỐC TẾ

Các chuyên gia kiến trúc quy hoạch đô thị ở đâu? Nếu không được đào tạo thì cũng phải được đi thăm quan các thành phố khác trên thế giới. Hãy đến và xem các hồ trong đô thị như:
- Lake Geneva, Lake Zürich (Thụy Sĩ)
- Lac d’Annecy (Pháp)
- Hyde Park Serpentine Lake (London, Anh)
- Alster Lakes (Hamburg, Đức)
- Lake Mendota (Madison, Wisconsin, Mỹ)
- Lake Biwa (Otsu & Tokyo, Nhật Bản)
- Tây Hồ (Hàng Châu, Trung Quốc).
Và hàng trăm hồ đô thị khác. Không nơi nào bê tông hoá mặt hồ bằng đường giao thông 4 làn xe. Tại sao không học các nước văn minh tiên tiến? Tại sao Việt Nam cứ phải làm khác người?

3. NHỮNG ĐIỀU NGUY HẠI SƠ ĐẲNG

Không một hồ đô thị tiêu biểu nào trên thế giới:
• Đóng cọc bê tông xuống lòng hồ để làm đường giao thông.
• Đưa đường 4 làn xe chạy sát mặt nước.
• Xem mặt hồ như không gian dự trữ cho hạ tầng giao thông.
Làm đường trên cọc bê tông quanh Hồ Tây sẽ đưa đến nhiều nguy hại, trong đó có:
• Phá vỡ hệ sinh thái đáy hồ: đóng cọc gây xáo trộn trầm tích, giải phóng kim loại nặng và chất hữu cơ tích tụ hàng chục năm.
• Làm suy giảm khả năng tự làm sạch của hồ do thay đổi dòng chảy vi mô.
• Tăng nhiệt độ nước do hiệu ứng đảo nhiệt từ bê tông và nhựa đường.
• Gia tăng ô nhiễm không khí trực tiếp trên mặt hồ: bụi mịn, NOx, vi hạt cao su lốp xe rơi thẳng xuống nước.
• Làm ô nhiễm nước.
• Tăng tiếng ồn.
• Làm nguy hại đến môi trường sống của động vật hồ.
• Phá hủy giá trị cảnh quan hồ.
• Làm mất không gian công cộng liên tục quanh hồ.
• Đi ngược xu hướng phát triển đô thị xanh, gia tăng lưu lượng xe nội đô.

4. NGUỴ BẢO TỒN

Đề xuất làm đường giao thông 4 làn trên mặt hồ nhưng khẳng định “không thu hẹp diện tích mặt nước” là ngụy biện kỹ thuật, lấy hình thức che dấu bản chất.

Trước hết là ngụy biện hình học. Diện tích mặt nước trên bản đồ có thể giữ nguyên, nhưng diện tích mặt nước sinh thái hữu hiệu bị suy giảm mạnh. Phần nước nằm dưới sàn bê tông: Thiếu ánh sáng; Thiếu trao đổi khí; Trở thành vùng nước chết. Về sinh học, đó đã không còn là “mặt nước hồ”.

Tiếp đến là ngụy biện chức năng. Hồ không chỉ là một mặt phẳng H₂O. Hồ là hệ thống:
• Quang hợp;
• Đối lưu nhiệt;
• Chu trình dinh dưỡng;
• Không gian cảnh quan.
Sàn bê tông cắt đứt tất cả các chức năng này. Trên thực tế, việc đặt kết cấu bê tông và dòng xe cơ giới lên mặt nước là xâm lấn chức năng của hồ, làm thay đổi môi trường sống của sinh động vật trong hồ. Là ngụy bảo tồn: bảo tồn trên giấy tờ nhưng phá vỡ hồ trong sử dụng thực tế.

5. BẤT ĐỘNG SẢN: KẺ THÙ LỚN NHẤT CỦA HỒ TÂY

Theo Quy hoạch phân khu A6 (QĐ 4178/QĐ-UBND năm 2015) và Quy chế quản lý kiến trúc khu Hồ Tây (QĐ 11/2016/QĐ-UBND), khu vực phụ cận Hồ Tây được khống chế tầng cao theo nguyên tắc thấp dần về phía mặt nước, không hình thành vành đai cao tầng liên tục. Trong phạm vi khoảng 200–500 m từ mép hồ, phần lớn các ô đất được định hướng phát triển trung tầng, phổ biến 7–11 tầng; công trình cao hơn chỉ được xem xét tại một số điểm nhấn đô thị đặc biệt và phải lùi xa mặt nước, không che chắn tầm nhìn cảnh quan.

Nhưng giữa “lý thuyết và thực tế” là một khoảng cách. Với cảnh quan đẹp, Hồ Tây trở thành nơi bị săn đón làm địa điểm cho biệt thự và chung cư cao tầng. Không chỉ bị lấn chiếm lòng hồ như trước đây, mà mạnh mẽ hơn, lấp cả ao đầm, các khoảng đất trống và nhà thấp tầng bị giải toả - nhường chỗ cho những khối toà nhà cao tầng sầng sẫng, chiễm chệ, không phải 7-11 tầng mà nhiều chục tầng. Hồ Tây, không chỉ bị xấu đi mà còn trở nên bé nhỏ.

Không chỉ dừng lại ở đấy. Để gia tăng giá trị bất động sản, cần những công trình trang trí như nhà hát và dịch vụ như đường giao thông lớn. Và bây giờ manh nha ý tưởng làm đường giao thông bê tông trên mặt nước Hồ Tây. Bất động sản không chỉ làm cho Hồ tây bé nhỏ chật chội mà còn làm cho Hồ Tây ầm ĩ bụi bặm. Bất động sản là kẻ thù lớn nhất của Hồ Tây và của cộng đồng sinh động vật sống trong lòng Hồ Tây.

6. GỬI GẮM

Đường bê tông trên mặt nước Hồ Tây không giải quyết được bài toán giao thông quanh Hồ Tây và Hà Nội mà chỉ làm gia tăng lưu lượng giao thông nội đô. Hơn thế nữa, nó sẽ kết liễu Hồ Tây trong vai trò thắng cảnh, lá phổi nước, hồ điều hòa, không gian công cộng, vùng sinh thái, di sản văn hoá và trụ cột cấu trúc đô thị của Hà Nội.

Cha ông đã chọn Thăng Long làm kinh đô bởi vị thế đắc địa của nó, trong đó có Hồ Tây. Quy hoạch Hồ Tây phải tính hàng ngàn năm, không phải nhiệm kỳ. Tiếc thay ba thập niên lại đây, tất cả đều phụ thuộc vào nhiệm kỳ. Nhiệm kỳ đến rồi đi. Nhưng hậu quả thì để lại cho muôn đời con cháu.

Đất có thổ công, sông có hà bá - thần linh không sống bằng nhiệm kỳ.
Chung Tay Bảo Vệ Môi Trường

Address

Hà Tây
Ho Chi Minh City
84000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Chung Tay Bảo Vệ Môi Trường posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Organization

Send a message to Chung Tay Bảo Vệ Môi Trường:

Shortcuts

Share