TÂM LÝ VÀ ĐỜI SỐNG

TÂM LÝ VÀ ĐỜI SỐNG Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from TÂM LÝ VÀ ĐỜI SỐNG, Community Service, số 170 Dương Quảng Hàm, phường 5, quận Gò Vấp, Ho Chi Minh City.

"Sức khỏe là trạng thái thoải mái toàn diện cả ba mặt: thể chất, tâm thần và xã hội chứ không phải chỉ là cơ thể cường tráng, không bệnh tật" - theo WHO

- Nhận tư vấn, tham vấn, trị liệu tâm lý

Nghĩ một đàng, nói một nẻo.Nói một đàng, làm một nẻo khác.Sự bất nhất ấy có quy mô như thế nào và có những lý do nào.>>>...
19/08/2026

Nghĩ một đàng, nói một nẻo.
Nói một đàng, làm một nẻo khác.
Sự bất nhất ấy có quy mô như thế nào và có những lý do nào.

>>> Sự trái ngược ấy có thể diễn ra ở cấp độ cá nhân - cá nhân; hoặc cá nhân - tổ chức; hay tổ chức - tổ chức.

>>> Lý do có thể quy về hai, vô thức và ý thức.

Bạn khó có thể hiểu quy mô lớn khi quy mô nhỏ (cá nhân - cá nhân) mà bạn chưa cảm nhận được, chưa mô tả, chưa gọi tên được! Ở tầm cá nhân, bạn cũng cần quan sát thật rõ sự vận hành ở tầng ý thức hay vô thức. Nếu hành vi là có tính toán ở tầng ý thức, biểu hiện ra một cách hệ thống, đó thường là một chiến thuật để thao túng, dẫn dắt, gây ảnh hưởng (những) người khác. Còn nếu sự giả lả không nhất quán đó vận hành một cách vô thức, thì lý do chính là những xung đột nột tâm chi phối ra hành vi bất nhất đó!

Và nếu bạn là nạn nhân của việc tin tưởng thái quá vào lời nói của người khác, là nạn nhân “mãn tính” (mạn tính) của sự bất nhất kể trên, thì đó thường là do bạn đã có một đời sống nội tâm trải nghiệm sự sang chấn, do đó chất chứa nỗi sợ, sự hà khắc của đạo đức bị dạy dỗ, sự yếu đuối trong khả năng phản biện và biểu đạt của cái tôi!

Một dấu hiệu để bạn nhận ra mình chất chứa sang chấn tâm lý bên trong, đó là bạn ít quan tâm đến người khác, thậm chí hầu như không bao giờ nghĩ tới người dưng với những tình huống của họ; cũng như bạn khó đồng cảm được với người xung quanh (chứ đừng nói đến người xa lạ), bạn thường bị cuốn vào cảm xúc của mình trong các tình huống và cư xử chủ yếu dựa trên các xúc cảm và cảm xúc của mình!

Trong tình huống này, bạn cần chăm sóc đời sống tinh thần của mình gấp! Hoặc gặp người hiểu biết và mình tin cậy để nói câu chuyện của bản thân, hoặc ở gần những người thiện tri thức để đọc/ nghe họ - những điều giúp mình phân tâm tâm trí của mình, hoặc gặp nhà tâm lý phù hợp để giúp làm rõ ràng và vững mạnh những vận hành nội tâm mình!

Mọi thứ chỉ tốt lên khi mình tốt lên!
Đời thay đổi khi ta thay đổi!

Tương lai thuộc về các bạn - những người có năng lực phản tỉnh và khả năng ứng xử thông minh, dũng cảm!

Ngô Thị Thu Huyền, nhà tâm lý.

Lỗ Tấn từng viết về một căn phòng bằng sắt. Người bên trong đều ngủ say, không ai thấy khổ. Kẻ tỉnh giấc đầu tiên, ngược...
17/08/2026

Lỗ Tấn từng viết về một căn phòng bằng sắt. Người bên trong đều ngủ say, không ai thấy khổ. Kẻ tỉnh giấc đầu tiên, ngược lại, phải chịu nỗi đau sâu sắc nhất. Nhiều gia đình cũng giống hệt như căn phòng sắt ấy.

1. Tỉnh giấc là chuốc lấy đày đọa
Bạn phát hiện cha mẹ cãi nhau ba mươi năm chỉ vì một chuyện cũ. Các chú bác tính toán chi li cả đời vì chút bạc lẻ. Số phận mọi người trong gia tộc đều na ná nhau: nghèo vẫn nghèo, oán trách vẫn hoàn oán trách, đến giọng điệu cũng giống hệt.

Bạn chợt hiểu, đây không phải số phận hẩm hiu, mà là chưa một ai từng nghĩ đến việc chọn con đường khác.
Sự "nhìn thấu" này khó chịu hơn cả khi chưa biết. Chưa biết thì khổ vì mưu sinh; biết rồi thì khổ vì tỉnh táo. Một bên là tê liệt, một bên là đau đớn.

Bạn từng cố gắng. Khuyên cha uống ít đi, ông mắng bạn đủ lông đủ cánh. Khuyên mẹ đừng vắt kiệt mình vì em trai, bà khóc lóc nói bạn đổi lòng. Bạn nhắc chuyện bên ngoài, cả nhà im lặng nhìn bạn như kẻ xa lạ.

Phạm Trọng Yêm hai tuổi mất cha, mẹ tái giá, từ nhỏ mang họ Chu. Hơn hai mươi tuổi biết thân thế, ông quyết định vác hành trang đến Ứng Thiên thư viện. Nấu cháo để nguội cắt bốn phần, ăn cùng dưa muối qua bữa.
Mùa đông buồn ngủ lấy nước lạnh hắt mặt, suốt năm năm chưa từng cởi áo ngủ. Ông chưa từng quay lại khuyên nhủ nhà họ Chu, cũng không khóc lóc than vãn thân thế với mẹ.

Đường tự mình đi, đừng mong ai thắp đèn thay. Sai lầm lớn nhất của người thức tỉnh đầu tiên là muốn đánh thức cả nhà. Gọi không tỉnh còn bị ghét bỏ; hét càng to, khoảng cách càng xa.

2. Cắt đứt khó hơn hàn gắn
Hàn gắn quan hệ thì dễ, cắt đứt vận mệnh mới khó.
Nó đồng nghĩa với việc thừa nhận có những thứ, kể cả người thân yêu nhất, không thể cứu vãn. Bạn phải chấp nhận họ vốn thế và bằng lòng như thế. Điều duy nhất có thể làm là đừng giẫm lại vết xe đổ.

Cắt đứt không phải tuyệt tình, mà là tỉnh táo. Bạn không còn mong đợi được thấu hiểu mỗi khi về nhà, không tức giận vì một câu nói, không ảo tưởng cha mẹ đột nhiên hiểu mình. Bạn chấp nhận họ là họ, bạn là bạn. Sự chấp nhận này lại khiến lòng nhẹ nhõm.

Trước đây tưởng hiếu thảo là kéo cả nhà lên bờ, sau mới hiểu có những người không muốn lên, bởi bờ là chốn lưu đày của họ. Bạn đứng trên bờ của bạn, họ ở dưới nước của họ, đôi bên bình yên đã là cái kết đẹp nhất.

Nhiều năm sau bạn sẽ nhận ra, giữa bạn và gia đình tồn tại một ranh giới. Không phải oán hận, mà là sự khác biệt. Sách bạn đọc họ không hứng thú; thành phố bạn qua họ không biết tên; cách bạn giải quyết vấn đề họ thấy rườm rà. Bạn im lặng, không phản bác, không tiếp lời.

Ngày trước bạn sẽ buồn, thấy mình như trẻ mồ côi. Giờ thì không. Bạn chỉ lặng lẽ ăn xong bát cơm, rửa bát giúp mẹ, sáng hôm sau xách hành lý về thành phố của mình.
Mạnh mẽ không phải là thay đổi được ai, mà rốt cuộc bạn không còn bị ai thay đổi.

3. Thứ có thể mang theo
Thể xác sẽ già, nhà cửa sẽ cũ, tiền rồi cũng hết. Cha mẹ có ngày đi xa, họ hàng cuối cùng chỉ còn vài bức ảnh ố vàng. Thứ duy nhất càng dùng càng mạnh mẽ là tâm hồn đã qua mài giũa, biết suy nghĩ độc lập và gánh vác được sự cô đơn.

Trang Tử nói: "Cả thiên hạ khen cũng không vì thế mà thêm cố gắng, cả thiên hạ chê cũng không vì thế mà chán nản." Thế giới khen hay chửi, bạn cũng không vì thế mà nỗ lực hơn hay gục ngã.

Người thức tỉnh đầu tiên trong gia đình định sẵn phải chịu nhiều khổ đau, cô đơn nhất, bị hiểu lầm nhiều nhất và đi xa nhất trên con đường không ai nâng đỡ.
Nhưng họ, cũng là người đầu tiên bước ra khỏi căn phòng đó.

Cre: hoaitam98

(Copy từ fb Amori)

"Vô minh không có nghĩa là không có tri thức. Vô minh là sự thiếu vắng tự nhận thức; và tri thức là vô minh khi không có...
16/08/2026

"Vô minh không có nghĩa là không có tri thức. Vô minh là sự thiếu vắng tự nhận thức; và tri thức là vô minh khi không có sự hiểu biết về những cách thức vận hành của cái tôi."

Tri thức là một tia sáng lóe lên giữa hai bóng tối; nhưng tri thức không thể đi lên trên và vượt ra ngoài bóng tối ấy. Tri thức là thiết yếu đối với kỹ thuật, như than đối với động cơ; nhưng nó không thể vươn vào cái không biết. Cái không biết không thể bị bắt vào trong tấm lưới của cái đã biết. Tri thức phải được gạt sang một bên để cái không biết có thể hiện hữu; nhưng điều đó khó biết bao!

Chúng ta tồn tại trong quá khứ; tư tưởng của chúng ta được xây dựng trên quá khứ. Quá khứ là cái đã biết, và phản ứng của quá khứ luôn phủ bóng lên hiện tại, cái không biết. Cái không biết không phải là tương lai, mà là hiện tại. Tương lai chẳng qua là quá khứ đang tìm đường xuyên qua hiện tại bất định.

Khoảng cách này, khoảng ngắt này, được lấp đầy bởi thứ ánh sáng chập chờn của tri thức, che phủ sự trống rỗng của hiện tại; nhưng chính sự trống rỗng này chứa đựng phép màu của sự sống.

Nghiện tri thức cũng giống như bất kỳ một sự nghiện ngập nào khác. Nó đem lại một lối thoát khỏi nỗi sợ sự trống rỗng, nỗi cô đơn, sự thất bại, nỗi sợ rằng mình không là gì cả.Ánh sáng của tri thức là một lớp phủ mong manh, bên dưới đó là một bóng tối mà tâm trí không thể thâm nhập. Tâm trí sợ hãi cái không biết này, và vì thế nó chạy trốn vào tri thức, vào những lý thuyết, những hy vọng và sự tưởng tượng.Chính tri thức này lại là một trở ngại đối với sự hiểu biết về cái không biết.

Gạt tri thức sang một bên là mời gọi nỗi sợ; và phủ nhận tâm trí — vốn là công cụ duy nhất của sự nhận thức mà ta có — là khiến mình trở nên dễ bị tổn thương trước đau khổ cũng như niềm vui.

Nhưng gạt tri thức sang một bên không phải là điều dễ dàng.Vô minh không có nghĩa là không có tri thức. Vô minh là sự thiếu vắng tự nhận thức; và tri thức là vô minh khi không có sự hiểu biết về những cách thức vận hành của cái tôi.

Hiểu biết về chính mình là tự do khỏi tri thức.

Chỉ có thể có tự do khỏi tri thức khi quá trình thu thập, động cơ của sự tích lũy, được hiểu rõ. Mong muốn tích trữ là mong muốn được an toàn, được chắc chắn. Mong muốn có được sự chắc chắn thông qua đồng nhất hóa, thông qua kết án và biện minh, là nguyên nhân của sợ hãi — thứ phá hủy mọi sự giao cảm. Khi có sự giao cảm, không cần đến tích lũy. Tích lũy là một sự kháng cự tự khép kín, và tri thức củng cố sự kháng cự này.

Tôn thờ tri thức là một hình thức sùng bái thần tượng, và nó sẽ không làm tan biến xung đột và đau khổ trong đời sống của chúng ta. Chiếc áo choàng của tri thức che giấu chúng, nhưng không bao giờ có thể giải phóng chúng ta khỏi sự hỗn loạn và đau khổ ngày càng gia tăng của mình. Những con đường của tâm trí không dẫn đến sự thật và hạnh phúc của nó. Biết là phủ nhận cái không biết

— J. Krishnamurti

Commentaries on Living, Series1

Dịch: Chat Gpt (Open AI)- Lê My ( tham khảo và hiệu đính bản dịch)

Nguồn: trò chuyện cùng J. Krishnamurti

-Ám Thị-Ám thị là dùng cách âm thầm mà chỉ thị, để khiến người ta bất giác phải theo mình.Người bị ám thị là người đã mấ...
13/08/2026

-Ám Thị-

Ám thị là dùng cách âm thầm mà chỉ thị, để khiến người ta bất giác phải theo mình.

Người bị ám thị là người đã mất tự chủ, chỉ làm theo kẻ khác làm, nói theo kẻ khác nói; mừng, giận, thương, vui cho đến tư tưởng cũng theo chỉ thị của kẻ khác.

Người điềm đạm, tức là người tự chủ, hết sức hữu tâm trong các hành động hay tư tưởng của mình, nhất định không để bị ám thị hay thôi miên vì một lẽ gì cả.

Con người khi sống một mình ít bị sự ám thị hơn
là khi phải sống giữa đô hội, quần đoàn.

Hơn nữa, sống ở trong một thế hệ văn minh máy móc như ngày nay mà tránh cho khỏi bị ám thị thật là khó.

Máy móc thịnh hành, con người ngày nay không gì là không dùng đến máy. Bởi vậy thể chất, tình cảm, đến tinh thần của ta cũng đều không có dịp dùng đến. Lâu ngày chúng thành ra vô dụng. Con người hết biết suy nghĩ.

Người tự chủ phải coi chừng, đừng để bị lôi cuốn một cách vô tâm theo hoàn cảnh bên ngoài, nhất là theo những ám thị của radio, hát bóng, báo chí và quảng cáo - sản vật của văn minh cơ giới.

Những món ấy là những lợi khí nguy hiểm nhất nếu lọt vào tay những hạng người khôn qui để họ lợi dụng.

Nói cho đúng, người bây giờ, từ sớm tới chiều, đều sống theo những ám thị của bốn món kế trên, không một phút yên tĩnh để suy nghĩ, phán đoán, nghĩa là để sống với tâm hồn mình.

Mở mắt ra là đã nghe radio "nhồi" cho một mẻ tin tức và những quảng cáo là quảng cáo lừa dối... Rồi thì tiếp đó, các báo chí hàng ngày "nhồi" cho những cái vụn vặt của tư tưởng hối hả, những tin nhảm nhí cùng là tiểu thuyết ái tình, kiếm hiệp.

Bước ra ngoài thì chung quanh tầm con mắt, toàn là hình quảng cáo: thuốc tiên, thuốc thánh, phấn son, giày dép, áo quần... Thuật quảng cáo là thuật lường gạt người bằng cách tuyên truyền lớn lối, dối trá, một nói mười, mười nói trăm.

Đến giờ nghỉ ngơi thì hát bóng "nhồi" tiếp cho những cái xa hoa dâm dật, những cái quan niệm mơ mộng rất sái xa với sự thật ở đời.

Con người bấy giờ là một con vật thụ cảm, hoàn toàn sống theo ám thị chung quanh. Đấy là số phận của phần đông chúng ta.

Kẻ muốn có được một tinh thần tự chủ phải giữ mình, đừng để bị lôi cuốn theo những sức mạnh âm u ấy.

Cái Dũng Của Thánh Nhân
Thu Giang Nguyễn Duy Cần

Nguồn: Tủ sách Nguyễn Duy Cần

"Loài người được ban cho lời nói là để ngụy trang suy nghĩ của mình"(Talleyrand, nhà ngoại giao Pháp TK 18-19)Nguồn: fb ...
09/08/2026

"Loài người được ban cho lời nói là để ngụy trang suy nghĩ của mình"

(Talleyrand, nhà ngoại giao Pháp TK 18-19)
Nguồn: fb bác Thanh Ai Tran

Rõ ràng ngày càng hiển hiện rằng con người trên khắp thế giới đang dần suy thoái, băng hoại, trở nên ngày càng tha hóa b...
07/08/2026

Rõ ràng ngày càng hiển hiện rằng con người trên khắp thế giới đang dần suy thoái, băng hoại, trở nên ngày càng tha hóa bởi sự theo đuổi quyền lực, địa vị và tiền bạc, đồng thời hoàn toàn thờ ơ với nhau.

Điều đó ngày càng rõ rệt hơn.

Trong suốt năm mươi hay sáu mươi năm qua, mỗi mùa đông khi người nói chuyện đến đất nước này, ông đều nhận thấy sự suy đồi đang diễn ra rất nhanh ở phần thế giới mang tên Ấn Độ.

Nhưng khi nói về nơi này, điều đó không có nghĩa là vấn đề ấy không tồn tại ở các quốc gia khác.

Xin đừng nói: “Các nước khác chẳng phải cũng đầy tham nhũng đó sao?” Đó chỉ là một cách né tránh việc đối diện với sự thật.

Vậy thì chúng ta, những con người đang sống ở đất nước này, làm thế nào để cứu lấy đất nước, làm sao để vãn hồi nó? Không chỉ về mặt đạo đức, luân lý, thẩm mỹ mà còn cả đời sống tôn giáo.

Tâm trí con người, ở đất nước này cũng như ở nhiều quốc gia khác, đang ngày càng trở nên máy móc, lặp đi lặp lại, chấp nhận mọi thứ như vốn có, hoặc chỉ cố gắng bảo vệ góc nhỏ riêng của mình trên trái đất.

Nếu chúng ta thật sự muốn cứu lấy đất nước này, thì việc ấy không nằm trong tay các chính trị gia, cũng không nằm trong tay các nhà khoa học, các nhà kinh tế, và chắc chắn không nằm trong tay các bậc đạo sư.

Nếu chúng ta cùng nhau tìm hiểu việc cứu lấy đất nước này - và xin nhớ rằng người nói không phải là một người theo chủ nghĩa dân tộc, cũng không gắn bó với bất kỳ niềm tin, lý tưởng, đức tin hay tôn giáo có tổ chức nào - thì câu hỏi đặt ra là:

Chúng ta phải làm gì?

Đa số những người hiện diện ở đây là người Ấn Độ. Các bạn sẽ làm gì? Trách nhiệm của các bạn là gì?

Khi biết rằng tham nhũng đã trở thành một lối sống; rằng đất nước dường như đang tan rã; rằng mỗi người chỉ đấu tranh cho chính mình; rằng hầu như ai cũng bị tha hóa, cả bên ngoài lẫn bên trong.

Nếu thực sự đối diện với vấn đề như nó vốn là, thì con người phải làm thế nào để cứu lấy phần đất nước này? Có tồn tại một nhóm người hoàn toàn không thể bị tha hóa, những người có sự chính trực tuyệt đối, có phẩm hạnh không thể bị mua chuộc hay làm suy đồi hay không?

Chẳng lẽ chỉ cần nói về tình yêu thương người khác, tin vào một lý tưởng nào đó, tin vào một tín ngưỡng nào đó, tôn thờ một hình tượng nào đó, rồi trong mọi phương diện khác của cuộc sống lại sống hoàn toàn ích kỷ?

Muốn cứu lấy đất nước này, phải có những con người mang trong mình ý thức sâu sắc về sự chính trực và sự không thể bị tha hóa tuyệt đối.

Điều đó có khả thi không?

Đây không chỉ là vấn đề của riêng nơi này trên thế giới; ở mọi quốc gia đều đang diễn ra như vậy.

Mỗi người đều sống vì chính mình.

Điều đó đã diễn ra suốt chiều dài lịch sử, gần như từ khi loài người xuất hiện. Chúng ta vận hành từ trung tâm của cái tôi; “tôi” được đặt lên trước hết, và vì thế mỗi người đều chống lại người khác, cố thuyết phục người khác theo quan điểm riêng của mình.

Về mặt tôn giáo cũng vậy: việc đi đến đền thờ, nhà thờ Hồi giáo hay nhà thờ Thiên Chúa đã mất đi ý nghĩa đích thực của nó.

Chính nỗi sợ hãi khiến chúng ta đến đền chùa, chứ không phải tình yêu.

Người ta tự hỏi liệu ở phần thế giới này tình yêu còn thực sự tồn tại hay không.

Hay tất cả chúng ta đều đang bị trí năng thống trị?

Ở đây, trí năng là khả năng suy nghĩ, phân biệt, lựa chọn và nhận định.

Và khi trí năng trở nên quan trọng hơn tình yêu như đang xảy ra trên khắp thế giới - thì tất yếu sẽ không chỉ có sự hủy diệt về vật chất như chiến tranh, mà còn là sự suy đồi của đạo đức, luân lý và một lối sống đã đánh mất mọi giá trị.

Source: https://youtu.be/rycc0hejFzc?si=satOoTgSd-4-Dg_v

https://www.jiddukrishnamurti.io.vn/

“Hiểu biết về chính bản thân mình là khởi đầu của mọi sự thông thái”- Socrate -
27/07/2026

“Hiểu biết về chính bản thân mình là khởi đầu của mọi sự thông thái”
- Socrate -

GÓC SÁCH CŨ - Những cuốn sách tôi yêu…Mình vẫn còn một số set sách nữa, mình để ở đây, biết đâu sách tìm được chủ mới, c...
27/07/2026

GÓC SÁCH CŨ - Những cuốn sách tôi yêu…

Mình vẫn còn một số set sách nữa, mình để ở đây, biết đâu sách tìm được chủ mới, chủ tìm được một phần tâm hồn mình!

Giá vẫn là 300.000 cho mỗi bộ sách và phí vận chuyển là 30.000 nhé bạn!

Chân thành cảm ơn bạn đọc quan tâm!!

Nếu không muốn mình là nạn nhân của phiền não của người khác, bạn cần có hiểu biết về bản thân, bởi vì bạn không bao giờ...
25/07/2026

Nếu không muốn mình là nạn nhân của phiền não của người khác, bạn cần có hiểu biết về bản thân, bởi vì bạn không bao giờ thay đổi được người khác, cũng như nếu dốt nát về chính nội tâm của mình thì sẽ bị cuốn vào “cuộc chơi” phiền não - mà phiền não hiểu theo nghĩa nhà Phật thì bao gồm cả những cảm xúc hưng phấn, hứng thú, lạc thú!

Vì vậy cần tránh những kiểu người:
- chứa đầy bạo lực, chủ về si, đây thường là kiểu người loạn thần;
- chứa đầy bạo lực, chủ về tham, đây thường là người lệch lạc ái kỷ;
- chứa đầy bạo lực, chủ về sân, đây thường là người ranh giới hoặc người nhiễu tâm ám ảnh;

Như thế, tham-sân-si, tam độc của nhà Phật, đều biểu hiện ra bạo lực từ thô tới tế! Cho nên phải tránh bạo lực - tức là trước hết phải có một ranh giới rõ ràng về các giá trị và các nguyên tắc ứng xử! Sự xâm phạm một cách hệ thống các nguyên tắc đó thể hiện các nhân cách rủi ro hay tâm bệnh. Ngoài ra, đó là những lằn ranh để tự vệ và để nhắc nhở, giáo dục người khác!

Chính vì vậy, khi tìm đến nhà tâm lý, chính sự nhạy cảm với cái tam độc này sẽ giúp bạn chọn được nhà tâm lý tốt! Một nhà tâm lý đôi khi còn giống như người truyền cảm hứng cho mình về một lối sống khước từ tam độc, tăng trưởng hướng thiện! Nhất là, phần lớn những người cần tham vấn / trị liệu tâm lý là những nạn nhân của những người chứa nhiều chất độc và của hoàn cảnh nhiều “bạo loạn” xung quanh - họ càng cần những bằng chứng về những điều tử tế, tốt đẹp, những người sống và bảo vệ các giá trị nhân văn!

Nếu không sửa chữa chính mình, không tìm cách tự soi tỏ chính mình - chúng ta là cái bạo lực lúc nào không biết - nhất là trong bối cảnh nhiều cám dỗ và nhiều sự thoả hiệp như bây giờ!

Khi con người phiền não/ đau khổ/ chịu đựng, người phần nhiều vô thức có mấy chiến thuật sau:- “dùng” người khác để giải...
24/07/2026

Khi con người phiền não/ đau khổ/ chịu đựng, người phần nhiều vô thức có mấy chiến thuật sau:

- “dùng” người khác để giải khuây: đến với người khác bằng chuyện phiếm, bằng chuyện bàn tán, bình luận vô vị, vô nghĩa;

- “mượn” người khác để xoa dịu tổn thương trong mình bằng cách tô vẽ mình, soi chiếu góc đẹp đẽ của mình, nâng cao lòng tự tôn của mình qua sự ngây thơ và cả nể của người đối diện;

- “dùng” người khác để thấm hút nỗi chịu đựng của mình, cơn giận dữ được kín đáo xì ra, nỗi đau thu hút được sự đồng cảm, sự hổ thẹn được ném choàng lên người khác…;

- tìm đến công việc để “giết thời gian”, để “quên mình” - người ta có thể hăng say làm việc, tận tuỵ cống hiến, nhưng hãy nhớ là sự thăng hoa cái năng lượng đau khổ khác với các phòng vệ né tránh của tâm trí, bởi nếu là các phòng vệ, thì người chủ nhân đó sẽ bị ném lại với nỗi đau của mình như chiếc boomerang;

Như thế, sự phiền não đang được tìm quên, hoặc được tống xuất; toàn là những cách thiếu hiệu quả hoặc đầy bạo lực! Tính bạo lực tăng cường sự đau khổ nhất là ở chỗ, mình “dùng” người thân của mình như là công cụ - điều này thể hiện ở sự kế thừa cảm xúc giữa các thế hệ, hoặc ở những “đứa trẻ” “triệu chứng” trong gia đình, hay ở những mối quan hệ mà mình thương yêu bị mất đi!

Phiền não nên là điều con người đối mặt - đối mặt trong sự an toàn; bởi “cái gì không giết được ta thì sẽ làm ta mạnh lên nhiều lần”;

Người nào ý thức được những bất toại bên trong mình, kiểm soát được những chiến thuật để thoát ra (tạm thời) những nỗi chịu đựng của riêng mình, người đó trước hết là người lương thiện, và là người truyền cảm hứng về đời sống tâm hồn/ tâm lý nhất quán, vững chãi, tử tế!

Chỉ có mình mới sống cuộc đời của mình! Chỉ có mình mới đánh giá được nhu cầu của mình, mong muốn của mình, vấn đề của mình đến đâu! Và càng trẻ, suy tư về tâm hồn càng thuận lợi! Khi sang dốc bên kia của cuộc đời xem như ít nhiều muộn màng!

Sự yên bình bên trong khi đó là kết quả của quá trình truy vấn chính mình, gọi tên những vận hành và dựng giã những tổ chức/ cách thức tâm trí cần thiết! Đó chẳng phải là sự thăng hoa tâm hồn thì là gì!

Mong cho chúng ta nhiều may mắn và nhiều thành tựu cho riêng mình!

Ngô Thị Thu Huyền, nhà tâm lý.

Address

Số 170 Dương Quảng Hàm, Phường 5, Quận Gò Vấp
Ho Chi Minh City

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when TÂM LÝ VÀ ĐỜI SỐNG posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Organization

Send a message to TÂM LÝ VÀ ĐỜI SỐNG:

Shortcuts

Share