TÂM LÝ VÀ ĐỜI SỐNG

TÂM LÝ VÀ ĐỜI SỐNG Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from TÂM LÝ VÀ ĐỜI SỐNG, Community Service, số 170 Dương Quảng Hàm, phường 5, quận Gò Vấp, Ho Chi Minh City.

"Sức khỏe là trạng thái thoải mái toàn diện cả ba mặt: thể chất, tâm thần và xã hội chứ không phải chỉ là cơ thể cường tráng, không bệnh tật" - theo WHO

- Nhận tư vấn, tham vấn, trị liệu tâm lý

Xua đuổi nỗi đau ra khỏi mìnhNhững bạo lực mới, những nỗi đau mang tính phản ứng và sự tự yêu thương bị tổn thương💊💊💊 I....
20/06/2026

Xua đuổi nỗi đau ra khỏi mình
Những bạo lực mới, những nỗi đau mang tính phản ứng và sự tự yêu thương bị tổn thương

💊💊💊 I. Hạ thấp ngưỡng của nỗi đau

Nỗi đau thể chất, được tích hợp trong điều kiện sống bình thường, ngày càng trở nên nhanh chóng được chăm sóc, được làm dịu nhẹ, được gây tê, được điều trị y tế.

Morphine, thuốc giảm đau, thuốc gây tê, chăm sóc giảm nhẹ, kỹ thuật y tế, những điều đó tạo điều kiện cho những tiến bộ vượt bậc. Tất nhiên chúng ta không nói về sự tiếc nuối một thế giới nơi mà người ta chịu đựng mà chẳng có sự cứu tế nào cả. Làm dịu nỗi đau vẫn là một bước tiến lớn của nền văn minh loài người.

Có điều gì đó đã mãi thay đổi.

Người ta không chỉ chống lại cái đau khi nó trở nên quá mức, phá huỷ hay không thể chịu đựng nổi. Nó đôi khi được xem như một điều bất thường mà phải loại bỏ ngay lập tức.

Cách vận hành đó cũng dịch chuyển tương tự sang cái đau tâm trí.

Cái tang phải đi qua nhanh.
Nỗi lo hãi phải được làm dịu xuống.
Sự hụt hẫng phải được né tránh
Đứa trẻ phải không chờ đợi lâu quá.
Người lớn phải không thiếu thốn nhiều quá
Chủ thể phải không chịu đựng nhiều quá.

Cứ như là bất kỳ cái đau nào cũng là một sự khiếm khuyết của thế giới này.

Trong khi đó, cái đau không chỉ là một sự chịu đựng. Nó còn là một trải nghiệm về giới hạn. Nó nhắc nhở cơ thể rằng cơ thể không toàn năng. Nó nhắc nhở chủ thể rằng chủ thể không phải là ông chủ tuyệt đối của mình. Nó nhắc nhở đứa trẻ rằng thế giới không đáp ứng yêu cầu của nó ngay lập tức. Nó nhắc nhở người trưởng thành rằng đời sống là liên đới với sự mất mát, sự chia tách, sự chờ đợi, sự khước từ.

Tất nhiên, có những cái đau thật khó chấp nhận, có tính sang chấn, có tính phá huỷ, cái đau cần phải được nâng đỡ, đồng hành, chữa trị.

Nhưng cũng có những cái đau mang tính cấu trúc: những cái đau đưa chủ thể tới giới hạn, tới cái tạm thời, tới cái thiếu, tới cái khác biệt.

Một cái đau có thể chịu đựng được, được nhận biết, được đồng hành, có thể trở thành một trải nghiệm về sự biến đổi. Nó buộc chủ thể phải suy tư, biểu tượng hoá, tìm kiếm từ ngữ, yêu cầu sự giúp đỡ, khám phá ra rằng mình không đơn độc, nhưng mình cũng không toàn năng.

💊💊💊 II. Khi cái đau không tìm được biểu tượng

Vấn đề bắt đầu khi cái đau không thể được suy tư về nó

Khi cái đau không có từ ngữ, nó trở thành một sự xâm nhập thuần tuý.

Chủ thể không thể nói: tôi đau
Họ hành động
Họ động chân động tay
Họ ăn uống
Họ tự cắt mình
Họ la mắng
Họ phá huỷ
Họ ném mình vào sự kích động
Họ tìm kiếm liều giảm đau

Cái đau không được biểu tượng hoá đi tìm một nguyên nhân.

Nó có thể được quay trở lại chống lại chính bản thân dưới dạng tự-hung tính, hay các hành vi nghiện ngập, sự cắt bản thân, sự sụp đổ, sự thu rút.

Nó có thể được ném ra bên ngoài dưới dạng bạo lực, căm ghét, truy hại, tấn công người khác.

Theo cách này, cái đau và sự bất khả trong việc chấp nhận cái đau có thể trở thành một cái máy bạo lực.

Không phải bởi vì bất kỳ cái đau nào cũng mang đến bạo lực, mà bởi vì cái đau mà không bao lại, không có ngôn ngữ, không có hướng đến, không khuôn khổ, thì thường đi tìm sự giảm tải.

Điều mà không thể nếm trải được thì sẽ phải bị tống xuất
Điều mà không thể thương xót được thì sẽ bị tấn công
Điều mà không thể được biểu tượng hoá thì sẽ trở nên manh động.

💊💊💊 III. Ném cái đau ra khỏi mình

Bạo lực có thể được xem như cái đau chưa tìm thấy cho mình chỗ ở trong tâm trí.

Người khác trở thành nơi đặt cái điều đang cháy bên trong mình.

Người ta hạ thấp người khác để không cảm thấy xấu hổ
Người ta nhục mạ người khác để không cảm thấy sự bất lực
Người ta đánh đập người khác để không cảm thấy mình bị sụp đổ
Người ta phá huỷ người khác để không cảm thấy chính trong mình đã bị phá huỷ

Bạo lực không chỉ là lối vào của sức mạnh. Bạo lực đôi khi là sự mù loà của sự không có khả năng mang vác nỗi đau tâm trí.

Chủ thể không tài nào nói được: tôi đang chịu đựng cái đau.
Chủ thể dường như nói bằng hành động: hãy thử ở vị trí của tôi mà chịu cái đau này.

Chính ở chỗ đó mà diễn ra một trò chơi nguy hiểm: ném cái đau ra khỏi mình. Làm cho cái đau đi ra từ bên trong mình. Đặt nó lên một cơ thể khác. Khiến người khác trải nghiệm điều mà đã không thể biểu tượng hoá được ở bản thân mình.

Người khác trở thành một bề mặt để ghi khắc. Cơ thể của người khác, nỗi sợ của họ, sự đổ vỡ của họ, sự suy sụp của họ trở thành cái sân khấu nơi diễn ra cái đau mà vốn không thuộc về họ.

Điều mà không thể trở thành lời nói thì trở thành điều xâm nhập
Điều mà không thể trở thành sự phàn nàn thì trở thành điều tấn công
Điều mà không thể trở thành nỗi đau thì trở thành điều tàn bạo

💊💊💊 IV. Từ một thế giới bị gây mê đến cái đau bị tống xuất

Chính ở đây mà có sự gặp gỡ của thế giới hiện đại với lâm sàng về tính tự yêu thương mình.

Một xã hội có thể xoá bỏ bất kỳ nỗi đau nào thì không nhất thiết luôn tạo ra các chủ thể yên bình. Nó lại có thể tạo ra những chủ thể bị tước đoạt vũ khí trước một sự xâm nhập đơn giản nhất.

Khi cái đau không có nơi chốn, khi cái đau cần phải làm dịu êm thậm chí trước khi nó được nghe thấy, khi mà cái đau được trải nghiệm như một điều gì đó bất thường đánh xấu hổ, thì nó cũng chẳng thể biến mất. Nó chỉ mất đi con đường đi đến lời nói.

Nó không thể trở thành câu chuyện
Nó không thể được suy nghĩ
Nó không thể trở thành một cái tang
Nó không thể được trải nghiệm ở bên trong

Nó đi tìm một nguyên nhân khác.

Ở nhiều chủ thể, nhất là ở những người mà tính tự yêu thương mình mong manh, hay bị tổn thương, hay tâm bệnh, thì cái đau không thể được nhận diện như là của chính mình. Chịu đau trở thành điều gây nhục mạ. Chạm vào nỗi đau trở nên quá nguy hiểm. Cảm thể yếu đuối dễ tồn thương trở thành một nỗi đe doạ về một sự triệt hạ.

Chủ thể không thể nói: tôi đang đau
Chủ thể phải làm cách nào khác để người khác đau.

Chính khi đó thì cái đau thay đổi chỗ ở. Nó rời bỏ bên trong người chủ để tìm ra ở bên ngoài. Nó không ghi khắc trong tâm trí nữa, nó nằm ở cơ thể của người khác, trong nỗi sợ của người khác, trong sự nhục mạ giáng lên người khác.

Bạo lực dường như là một mưu toán hãi hùng của sự chuyển dịch cái đau.

Không còn nữa rằng: tôi chịu đựng
Mà là: hãy chịu đựng ở vị trí của tôi

Không còn nữa rằng: tôi bị tổn thương
Mà là: tôi sẽ làm bạn tổn thương để không phải cảm nhận cái tổn thương trong tôi

Không còn nữa rằng: tôi suy sụp
Mà là: tôi sẽ gây ra sự suy sụp ở bạn để không phải gặp cảnh suy sụp trong tôi

Như thế, huyễn tưởng về một thế giới không có cái đau có thể kết nối với cái bạo lực cổ xưa nhất: khi chủ thể không thể dung chứa cái đau, chủ thể tìm một cơ thể khác để mang cái đau đó.

💊💊💊 V. Những bạo lực mới mang tính phản ứng

Những bạo lực thời hiện đại thường có một hình dạng phản ứng

Chúng nảy sinh rất nhanh
Chúng bùng lên vì những thứ nhỏ nhặt
Chúng dường như không tương xứng
Chúng mang đến cảm giác về một chủ thể bị tràn bờ một cách tức thời bởi điều mà chủ thể trải nghiệm

Một cái nhìn bị xem như một sự nhục mạ
Một lời nhắc nhở bị xem như một sự tấn công
Một sự từ chối bị xem như một sự phá huỷ
Một sự trông mong bị xem như một sự truy hại
Một sự ấm ức bị xem như là chạm đến lòng tự ái
Một sự bất đồng bị xem như một cái chết biểu tượng

Bạo lực như thế dường như là một sự hồi đáp tức khắc với một nỗi đau mà đã chưa thể được bao chứa.

Đó không phải luôn là một thứ bạo lực được định hình lâu dài, có kiến thiết, có tính ý thức hệ. Đó là một thứ bạo lực mang tính phản ứng, giảm tải, một “chạm mạch” nhanh của tâm trí.

Chủ thể bị động chạm, anh ta phản ứng đáp trả
Chủ thể cảm thấy bị đụng chạm, anh ta va chạm lại
Chủ thể cảm thấy bị hạ nhục, anh ta hạ nhục lại
Chủ thể cảm thấy mình vô hình, anh ta áp đặt sự hiện diện của mình một cách tàn bạo.

Kiểu bạo lực này nói lên điều gì đó ở thời đại chúng ta: xúc cảm không có thời gian để trở thành ý nghĩ. Nó đi rất nhanh vào hành động, trong lời la mắng, trong sự đe doạ, trong sự xúc phạm công khai, trong sự tấn công vào cơ thể hay vào hình ảnh của người khác.

Việc chuyển sang hành động thế chỗ cho việc chuyển sang lời nói.

💊💊💊 VI. Sự bất khả trong việc phân biệt (phân biện)

Những dạng bạo lực mang tính phản ứng mới này cũng có liên quan đến một khó khăn lớn của việc phân định.

Phân biệt, phân định, đó là chấp nhận rằng một xúc cảm không nhất thiết phải ngay lập tức cần giảm tải.

Có thể chờ đợi,
Có thể im lặng trong khoảng thời gian nhất định
Có thể cảm thấy giông bão đang lớn lên mà không nhất thiết phải khuất phục
Có thể cảm thấy nỗi xấu hổ nhưng không nhất thiết phải chuyển hoá nhanh thành sự tấn công
Có thể cảm thấy ấm ức nhưng không cần phải phá huỷ cái nguyên nhân gây ra sự ấm ức

Trong khi đó, ở nhiều chủ thể, khả năng phân định này dường như rất yếu ớt.

Việc kéo dài xúc cảm đó được xem như một sự chịu đựng
Giới hạn là thứ gì đó phải đối đầu
Sự khác biệt trái chiều được xem như là một thứ bạo lực chống lại mình

Trong một thế giới mà mọi thứ nhanh chóng, tức thời, chủ thể ngày càng ít được huấn luyện để chịu đựng cái khoảng cách giữa ham muốn của mình và sự thoả mãn ham muốn đó.

Mọi thứ phải được đáp ứng nhanh chóng có thể.

Các phương tiện điện tử đáp ứng rất nhanh
Việc mua bán đáp ứng rất nhanh
Các hình ảnh cũng hồi đáp rất nhanh
Các thông tin, thông điệp cũng trả lời nhanh
Sự hài lòng cũng được thoả mãn nhanh

Nhưng đời sống tâm trí, chính khía cạnh này, thì lại cần thời gian

Nó đòi hỏi đường vòng
Nó cần sự mất mát
Nó cần sự hẫng hụt
Nó cần sự làm việc

Khi thiếu thời gian, cái đau không thể chuyển hoá được. Nó chỉ có trút bớt mức độ.

💊💊💊 VII. Tâm bệnh về sự tự yêu thương: không thể cảm thấy cái đau

Trong các tâm bệnh về sự tự yêu thương, cái đau tâm trí được trải nghiệm như một sự đe doạ về sự sụp đổ.

Đau, đó không chỉ là sự chịu đựng

Đó còn là cảm giác bị giảm sút
Đó còn là cảm giác bị chi phối
Đó còn là cảm giác bị phụ thuộc
Đó còn là cảm giác là người khác có giá trị
Đó là thừa nhận mình bị tổn thương
Đó là nhìn thấy sự thất bại trong hình ảnh về bản thân

Trong khi đó, đối với nhiều chủ thể, sự thất bại này là không thể chấp nhận nổi

Họ không thể nhìn thấy mình tổn thương
Họ không thể suy nghĩ ở vị thế một người yếu ớt
Họ không thể chịu đựng được việc bị tác động, ảnh hưởng

Cái đau liên quan đến lòng tự yêu thương không thể trở thành nỗi buồn. Nó trở thành cơn giông bão

Nó không thể trở thành cái tang. Nó trở thành sự kết án
Nó không thể trở thành nhu cầu. Nó trở thành sự tấn công

Điều mà không thể trải nghiệm như là một nỗi tổn thương thì sẽ biến đổi thành sức mạnh phá huỷ.

💊💊💊 VIII. Sự xúc phạm chuyển thành sự tàn ác

Ở trung tâm của những vận hành này là trải nghiệm về sự xúc phạm

Sự xúc phạm xưa cũ
Sự xúc phạm trong gia đình
Sự xúc phạm ngoài xã hội
Sự xúc phạm ở trường học
Sự xúc phạm trong mối quan hệ tình dục
Sự xúc phạm mang tính tự yêu thương về việc bất lực, phụ thuộc, khinh miệt, không thừa nhận, chối bỏ.

Nhưng sự xúc phạm này đã không được “tiêu hoá”

Nó quá đáng xấu hổ
Và nó trở lại.

Chủ thể không thể chịu đựng được việc bị hạ thấp, anh ta hạ thấp người khác
Chủ thể không thể chịu đựng được sự bất lực, anh ta khủng bố người khác
Chủ thể không thể chịu đựng được mình như một đồ vật, anh ta đồ vật hoá người khác
Chủ thể không thể vượt qua được vì sợ hãi, anh ta tạo ra nỗi sợ hãi ở người khác

Sự tàn ác do đó trở thành một mưu toan tái diễn kịch bản xưa cũ, cái thời điểm mà chủ thể đã trải qua nỗi đau mà không có một sự phòng vệ nào.

Làm đau trở thành cách thức để chủ thể không phải là người chịu đau

💊💊💊 IX. Sự hợp pháp của cái đau gây ra cho người khác

Có thêm một điểm bổ sung, có thể gây lo lắng thêm nữa: nhiều chủ thể không hài lòng trong việc ném nỗi đau của họ ra bên ngoài. Họ cuối cùng tìm ra cảm giác hợp pháp trong việc gây đau cho người khác.

Cứ như là cái đau của họ mang lại cho họ một cái quyền.

Quyền làm tổn thương
Quyền xúc phạm, nhục mạ
Quyền trừng phạt
Quyền khiến người khác trả giá
Quyền phá huỷ người mà gây ra điều không chịu đựng nổi ở họ

Chính ở chỗ đó mà cái đau tâm trí không thể được xem xét, suy tư, mang vác, nó trở thành thứ thuộc về người khác ngay lập tức.

Không còn là: tôi cảm thấy đau
Mà cũng không còn chỉ là: hãy chịu đựng ở vị trí của tôi
Mà là: anh/chị xứng đáng chịu đựng bởi vì tôi chịu đựng

Sự lật đổ này là rất lớn

Nó biến đổi cái đau thành lý lẽ đạo đức về bạo lực

Chủ thể không còn chỉ đứng ở vai người tấn công. Anh ta còn giống như một người hồi đáp. Anh ta không tự nhận mình là người gây đau, mà như là một người tái thiết lại một dạng công lý tưởng tượng nào đó.

Ở logic này, người khác là có tội vì đã đánh thức sự tổn thương, đã áp đặt lên một giới hạn, đã khước từ một yêu cầu, đã tồn tại như một chủ thể chia tách.

Một sự từ chối trở thành một sự hung tính
Một sự hẫng hụt trở thành một sự xúc phạm
Một lời nói trở thành một sự tấn công
Một giới hạn trở thành một sự truy hại
Một sự khác biệt trở thành một khó chịu

Chủ thể không thể nhận ra rằng: cái đau là thuộc về mình
Chủ thể khẳng định rằng: chính anh/chị là người làm tôi đau, và do đó tôi có quyền làm anh/chị đau/

Như thế, bạo lực tìm được sự hợp pháp của nó, cái hợp pháp mang tính tự luyến.

Cái tự yêu thương mình bị tổn thương sẽ không thể chịu đựng được khi bị đụng chạm. Nó biến đổi cái sự đụng chạm đó thành một tiến trình. Nó xây dựng một toà án ở bên trong, nơi mà người khác bị kết án. Cái đau không còn là điều để vượt qua, mà là bằng chứng để chống lại người khác.

Trong nhiều sự vận hành tâm trí, logic này trở nên đáng sợ: nỗi chịu đựng cá nhân được sử dụng như một sự cấp quyền cho cái tàn ác.

Bởi vì tôi đã bị tổn thương, tôi có thể gây tổn thương
Bởi vì tôi đã bị xúc phạm, tôi có thể xúc phạm
Bởi vì tôi đã bị bỏ rơi, tôi có thể bỏ rơi
Bởi vì tôi đã bị phá huỷ, tôi có thể phá huỷ

Cái đau khi đó trở thành giấy phép cho bạo lực.

Nhưng cái giấy phép này là một sự bịp bợm trong tâm trí.

Không một cái đau nào mang đến quyền đối với cơ thể, lòng tự trọng và đời sống tâm trí của người khác. Không một sự tổn thương nào lại biến người khác thành mảnh đất hợp pháp cho sự giảm tải. Không một nỗi chịu đựng nào lại xá tội cho chủ thể tránh khỏi luật lệ.

Chính là luật lệ bên trong phải can thiệp

Luật lệ đó phải nói: bạn chịu đựng, nhưng bạn không có mọi quyền hạn
Luật lệ đó phải nói: cái đau của bạn là thật, nhưng người khác không phải là lối thoát của bạn
Luật lệ đó phải nói: bạn có thể nói, yêu cầu, khóc, xa cách, kiến thiết, nhưng bạn không thể khiến người khác là lối thoát của bạn.

Khi luật lệ bên trong này vận hành lỗi, cái đau trở thành người chủ
Cái đau không phải để lắng nghe
Cái đau đòi hỏi việc chăm chữa
Cái đau tìm kiếm một kẻ tội lỗi
Cái đau tìm kiếm một cơ thể
Cái đau muốn được trả giá

Chính ở đây mà một số bạo lực ngày nay trở nên đặc biệt lo lắng: những bạo lực đó không giống như việc chuyển sang hành động, mà là những hành động có tính chủ quan được “xét duyệt” bởi cái đau đang được giả định là không thể chịu đựng được.

Bạo lực không còn chỉ là: tôi không thể chứa đựng cái tôi trải qua
Mà nó còn nói: cái mà tôi trải qua cho phép tôi làm đau bạn

Và đó chính là phần công việc lâm sàng, giáo dục, luật pháp và xã hội, công việc đó giữ một cái lề luật vững chắc: nhận diện cái đau mà không bao giờ cho nó một tước vị của quyền lực về sự phá huỷ.

Cái đau phải được lắng nghe
Nhưng nó không bao giờ được trở thành luật riêng lẻ của ai
Nó không thể trở thành một người chủ hoang dại
Nó không thể bài trừ sự khác biệt, người khác

Bởi vì khi mỗi người tin là mình được cấp quyền để làm người khác chịu đựng nhân danh nỗi đau khổ, xã hội sẽ không còn liên hệ nào nữa. Nó chỉ sinh là một chuỗi những trả thù mang tính tự luyến, nơi mà mỗi sự tổn thương đi tìm kiếm một nạn nhân.

💊💊💊 X. Người khác giống như cái thùng rác tâm trí

Trong nhiều tâm bệnh liên quan đến sự tự yêu thương, người khác không được nhìn nhận như một chủ thể tách rời.
Người khác trở thành sự hỗ trợ
chỗ chứa nước
thùng rác tâm trí
đối tượng sơ tán

Chủ thể để lên người khác thứ mà chủ thể không thể biểu tượng hoá được: nỗi xấu hổ, cơn giông tố, sự bất lực, cảm giác không tồn tại, sự trống rỗng, sự căm ghét chính mình.

Người khác được sử dụng để mang vác thứ tiêu cực

Nếu người khác đau khổ, đó chính là khi cái đau đã “chuyển hộ khẩu”
Nếu người khác sợ hãi, thì cái sợ không còn bên trong nữa
Nếu người khác suy sụp, chính là sự suy sụp đã dịch chuyển vị trí

Logic này thật là khủng khiếp, bởi vì nó mang đến cho chủ thể một ảo tưởng chữa lành.

Trong giây phút, chủ thể không còn cảm thấy cái đau của mình.

Chủ thể nhìn thấy nó ở bên ngoài.

💊💊💊 XI. Bạo lực giống như thứ gây tê

Bạo lực có thể vận hành như một thứ gây tê

Bạo lực sinh ra một sự kích động
Bạo lực mang lại cảm giác về sức mạnh
Bạn lực trì hoãn cái trống rỗng
Bạo lực xoá bỏ sự bất lực trong khoảnh khắc
Bạo lực biến sự bị động sang hành động

Chính ở đó mà chủ thể cảm thấy mình vượt qua được, anh ta vượt qua người khác
Chính ở đó mà chủ thể cảm thấy tấn công, anh ta tấn công
Chính ở đó mà chủ thể cảm thấy sự xâm chiếm, anh ta xâm chiếm
Chính ở đó mà chủ thể cảm thấy sự xúc phạm, anh ta xúc phạm

Việc chuyển sang hành động đến từ ảo tưởng làm chủ.

Nhưng sự làm chủ này là sự lẫn lộn. Nó không xây dựng cái gì cả. Nó không biểu tượng hoá cái gì cả. Nó không chăm sóc điều gì cả.

Nó chỉ dịch chuyển cái đau.

💊💊💊 XII. Khoái lạc của việc gây đau

Cũng phải gọi tên điều khó khăn này: một số bạo lực vận hành như một kiểu khoái lạc.

Không phải là việc hài lòng thông thường, mà là một cái khoái lạc mơ hồ, cổ xưa, liên quan đến sự giảm tải, tới sự toàn năng, tới sự xoá bỏ người khác với tư cách là chủ thể.

Chủ thể khoái lạc trong việc nhìn thấy người khác chịu điều mà bản thân chủ thể không thể nhận ra cái chịu đựng đó trong chính anh ta.

Chủ thể khoái lạc trong việc làm hiện ra nỗi sợ hãi
Chủ thể khoái lạc trong việc tạo ra sự suy sụp
Chủ thể khoái lạc trong việc đặt lên người khác cái đau mà trong khoảnh khắc đã xoa dịu được cái đau của riêng chủ thể.

Nhưng cái khoái lạc này không phải là sự tự do

Nó là một nhà tù

Nó giam nhốt chủ thể trong sự lặp đi lặp lại cái đau không được biểu tượng, cái đau mà không ngừng tái diễn, dịch chuyển, tống xuất.

💊💊💊 XIII. Morphine tâm trí của thời hiện đại

Tồn tại một thứ morphine hoá chất. Nhưng cũng có cả thứ morphine tâm trí và xã hội

Những màn hình điện thoại/ máy tính/ tivi
Việc tiêu thụ
Việt mua sắm
Sự kích động trường diễn
Tính dục cưỡng bức
Kiểm tra những thông báo/ tin nhắn
Những mối quan hệ qua đường
Thức ăn
Hình ảnh
Tiếng ồn

Tất cả những thứ đến để nhằm né tránh sự im lặng đều có thể vận hành như một thứ gây tê.

Chủ thể không chỉ tìm kiếm sự hài lòng. Chủ thể tìm kiếm việc không còn cảm nhận gì cả.

Không còn cảm nhận cái trống rỗng
Không còn cảm nhận cái thiếu thốn
Không còn cảm nhận cái lo hãi
Không còn cảm nhận cái đơn độc
Không còn cảm nhận cái đau của sự tồn tại mang tính chia tách

Nhưng điều không được cảm nhận thì không mất đi

Nó trở lại theo cách khác

Trong cơ thể
Trong sự lo hãi
Trong sự căm ghét
Trong bạo lực
Trong sự truy hãi
Trong nhu cầu khiến người khác mang vác cái điều mà bản thân mình không thể mang vác

💊💊💊 XIV. Khi luật lệ bên trong không bao bọc được cái đau

Để cái đau không trở thành bạo lực, cái đau đó cần phải bị hạn chế bởi một giới hạn

Một giới hạn bên trong
Một lời nói
Một luật lệ
Một bên thứ ba
Một khuôn khổ
Một người khác có khả năng nói: cái đau này tồn tại, nhưng nó không mang đến cho bạn quyền lực lên cơ thể của người khác

Khi cái luật lệ này không đủ ghi dấu, cái đau có thể trở thành người chủ.

Cái đau đòi hỏi
Cái đau tràn bờ
Cái đau xâm chiếm
Cái đau giảm tải

Chủ thể không thể nào tự nói: tôi đau, nhưng người khác không có trách nhiệm phải mang vác cái đau của tôi.

Chủ thể nhầm lẫn giữa tổn thương và quyền làm tổn thương

Đó chính là một trong những điểm đáng lo lắng nhất của một số bạo lực thời nay: cái đau khổ không chuyển hoá thành yêu cầu, mà nó cấp quyền cho việc gây ảnh hưởng đến người khác.

💊💊💊 XV. Đứa trẻ và việc học hỏi về việc cái đau là có thể chấp nhận được

Đứa trẻ không phải là để dâng hiến cho cái đau. Đứa trẻ cũng không phải là để bị tước đoạt khỏi bất kỳ trải nghiệm về thiếu hụt nào.

Học cách chờ đợi, thất bại trong một trò chơi, không đạt được mọi thứ, ngã rồi lại đứng dậy, thất vọng, vượt qua một sự chia tách, chịu được lời nói Không: tất cả những điều đó tham gia vào sự cấu trúc tâm trí.

Vấn đề không phải ở chỗ gây cho đứa trẻ sự chịu đựng. Vấn đề là cho phép đứa trẻ nhận thấy những cái đau có thể chấp nhận được, được đồng hành, được bao chứa, và rằng cái đau là thứ trở thành có thể được suy nghĩ.

Khi người ta muốn giúp đứa trẻ né tránh mọi nỗi đau, người ta đã cản trở đứa trẻ hình thành những công cụ bên trong để đương đầu với cái đau.

Và rồi muộn hơn sau đó, những ấm ức nhỏ nhất cũng trở thành một tổn thương lớn liên quan đến sự tự yêu thương.

Chủ thể không còn biết về mất mát
Chủ thể không còn biết chờ đợi
Chủ thể không còn biết phân biện
Chủ thể không còn biết biến đổi sự căng thẳng thành suy nghĩ.

Chủ thể không còn biết cách dung chứa cái đau. Khi đó nó chỉ còn biết tìm cách tống xuất cái đau.

💊💊💊 XVI. Cái đau được phóng chiếu: sự phòng vệ chống lại sự sụp đổ

Trong tầm nhìn của phân tâm, sự tống xuất cái đau này có thể được hiểu như một sự phòng vệ nguyên thuỷ chống lại sự sụp đổ.

Chủ thể không thể chứa đựng điều xảy ra với chủ thể.

Chủ thể không thể mơ mộng về cái đau
Chủ thể không thể liên kết nó
Chủ thể không thể biểu tượng nó
Chủ thể không thể để nó vào trong lời nói có mục đích

Vậy thì chủ thể tống xuất nó

Sự phóng chiếu cho phép tống ra ngoài thứ mà đe doạ phá huỷ bên trong

Nhưng khi cái đau cực đoan, nó biến đổi người khác thành kẻ thù, thành yếu tố truy hại, thành tấm bia, thành thứ thù hận.

Không còn là: tôi đau
Mà là: chính anh/chị là cái đau

Nếu người khác trở thành cái đau, vậy thì việc phá huỷ người khác dường nhưng là một toan tính giải thoát chính mình.

💊💊💊 XVII. Phân tâm học giống như một sự từ khước các loại gây tê

Phân tâm học không hứa hẹn một thế giới không có cái đau

Phân tâm học không tìm cách xoá bỏ ngay lập tức triệu chứng, giống như cách người tắt chuông báo động.

Phân tâm học đề xuất sự lắng nghe nỗi đau

Cái đau này đến từ đâu?
Nó liên quan đến điều gì?
Nó mang theo sự mất mát nào?
Nó chỉ ra sự lặp đi lặp lại nào?
Nó tìm cách nói về sự xung đột nào?
Phần nào của chủ thể kêu gọi phải được nhận biết?

Phân tâm học không thánh hoá nỗi đau. Nhưng Phân tâm học khước từ việc giảm nhẹ cái đau xuống thành một thứ rác cần làm biến mất.

Phân tâm học xem xét rằng, một số nỗi đau chứa một sự thật nào đó của chủ thể, mà không phải để giam chủ thể trong nỗi đau, mà là để chủ thể có thể vượt qua theo một cách khác.

Công việc lâm sàng nhằm vào việc mang lại một nơi chốn cho cái đau này.

Một nơi chốn tâm trí
Một nơi chốn lời nói
Một nơi chốn chuyển di
Một nơi chốn nơi mà xúc cảm có thể được đón nhận mà không bị tống xuất ngay lập tức

Cũng không phải là việc kết án bạo lực

Mà là việc hiểu ở thời điểm nào cái đau ngừng việc biểu đạt thành hành động.

💊💊💊 XVIII. Không nhầm lẫn việc hiểu và lời xin lỗi

Suy nghĩ về bạo lực không có nghĩa là xin lỗi

Hiểu rằng một chủ thể có thể tìm cách ném cái đau ra bên ngoài không làm giảm mức độ trầm trọng của hành vi

Nạn nhân là nạn nhân
Hành vi là hành vi
Luật lệ phải hồi đáp
Giới hạn phải được đặt ra

Nhưng ý tưởng lâm sàng từ khước việc dừng lại ở từ “quái vật”.

Từ “quái vật” làm xã hội yên tâm, nhưng từ đó đã chia cách tác giả của hành vi với con người.

Trong khi đó, phân tâm học phải nhìn lại điều không thể chịu đựng được: người mà phá huỷ người khác vẫn là con người, ngay cả khi hành vi là phi con người.

Đó chính xác là bởi vì hành vi đó thuộc về con người mà chúng ta phải suy nghĩ.

💊💊💊 XIX. Kết luận: mang lại cho cái đau một số phận

Sự nguy hiểm không phải là làm giảm nhẹ cái đau. Làm nhẹ đôi khi là cần thiết, sống còn, nhân văn.

Điều nguy hiểm là tin rằng mọi cái đau đều phải biến mất trước khi có thể nói ra điều gì đấy.

Bởi vì cái đau mà không tìm được một sinh mệnh tâm trí cho nó thì nó sẽ không biến mất, luôn luôn là thế. Nó dịch chuyển. Nó nhiễm trùng. Nó quay trở lại chống lại chính chủ thể. Hoặc nó được tống xuất vào thế giới dưới hình dạng của bạo lực.

Câu hỏi đặt ra không phải là: vậy thì phải chịu đựng cái đau?

Câu hỏi là: chúng ta làm gì với cái đau?

Gây tê liên tục?
Chối bỏ, phủ nhận nó?
Giảm tải nó bằng cách ném lên người khác?
Biến đổi nó thành kẻ thủ?
Mang lại cho nó một con đường hướng tới lời nói, tới suy nghĩ, tới sự liên hệ, tới sự biểu tượng hoá?

Ném nỗi đau ra bên ngoài: đó có thể là một trong những cách bị kịch nhất của một số bạo lực.

Chủ thể không thể chịu đựng được cái đau của anh ta
Anh ta biến đổi nó thành vũ khí
Anh ta không thể chịu đựng sự bất lực
Anh ta biến đổi nó thành sự chi phối
Anh ta không chịu đựng được nỗi xấu hổ
Anh ta biến đổi nó thành sự xúc phạm

Nhưng điều trầm trọng nhất có thể là: khi một cái đau không thể được suy nghĩ giống như một sự trải nghiệm bên trong, cái đau đó sẽ cấp quyền cho chủ thể làm chịu đựng người khác.

Cái đau trở thành một luật lệ riêng
một người chủ hoang dã
một toà án riêng tư nơi mà người khác đã bị kết án phạm tội
một giấy phép cho sự bạo lực

Công việc phân tích tâm trí, đến khi có thể, sẽ nhằm vào việc cắt đứt cái vòng luẩn quẩn
trả lại cho cái đau một nơi chốn mà nó có thể được suy nghĩ
cho phép chủ thể không còn nhu cầu đặt cái địa ngục của mình lên cơ thể của người khác
ném cái đau không phải về hướng bạo lực, mà về hướng lời nói
Bởi vì cái đau khi tìm thấy ngôn ngữ thường sẽ ngừng việc tìm kiếm nạn nhân.

Joëlle Lanteri, nhà phân tâm học.

Ngô Thị Thu Huyền, dịch từ nguồn: https://web.facebook.com/share/p/14iqycyZhJp/

Dành cho ai thích suy tư...Sự lộn xộn trong gia đìnhKhi luật lệ không được ghi dấu trên chủ thể📌📌📌 I. Khi những dấu mốc ...
19/06/2026

Dành cho ai thích suy tư...

Sự lộn xộn trong gia đình

Khi luật lệ không được ghi dấu trên chủ thể

📌📌📌 I. Khi những dấu mốc không tạo dựng thế giới

Sự lộn xộn là một khái niệm quyền lực để suy tư về một vài cách tổ chức trong gia đình, nơi mà những hành vi của những đứa trẻ, những trẻ vị thành niên, và đôi khi là cả người lớn, dường như diễn ra trong một không gian không có đủ giới hạn ổn định.

Thuật ngữ này tới từ Émile Durkheim, ông đã sử dụng nó để nói đến một tình trạng mất tổ chức của những chuẩn mực trong mối liên hệ xã hội. Khi mà các quy tắc chung không còn điều tiết đủ đễ dẫn dắt các hành vi, cá nhân sẽ không còn biết đâu là giới hạn, điều gì là được phép, điều gì là cấm đoán, điều gì là định hướng. Robert K. Merton sử dụng lại thuật ngữ này để suy tư về khoảng lệch giữa những mục đích được đề cao bởi một xã hội và những phương tiện thực tế mà các cá nhân có để đạt được đến các mục đích đó.

Chuyển sang lĩnh vực gia đình, khái niệm sự lộn xộn là để gọi tên một điều gì đó khác hơn là ý niệm đơn giản về một sự thiếu vắng quyền lực.

Cũng không phải chỉ nói về gia đình mà không có những quy tắc. Đôi khi, ngược lại, có rất nhiều những lời nhắc nhở, mệnh lệnh, đe doạ, những hình thức khác nhau về nề nếp. Nhưng chẳng cái gì thực sự tạo ra luật lệ.

Những cấm đoán thay đổi tuỳ theo khí sắc của những người lớn.
Những vị trí không được phân biệt rõ ràng.
Cha mẹ nói không, rồi lại nhượng bộ.
Cha mẹ nói ngược nhau, rồi lại rút lui, chạy trốn.
Đứa trẻ không biết tìm thấy ở đâu một giới hạn đáng tin cậy.

Sự lộn xộn trong gia đình chính là nói đến cái khoảnh khắc mà các dấu mốc không giúp cho chủ thể định hướng được bản thân.

📌📌📌 II. Định nghĩa về sự lộn xộn trong gia đình

Sự lộn xộn trong gia đình, đó có nghĩa là những thời điểm mà cha mẹ nói, nhưng không còn tạo ra quyền lực, nơi mà các nguyên tắc tồn tại, nhưng không cấu trúc; thời điểm mà các giới hạn được đặt ra, rồi lại rút lại, hoặc lại nói ngược lại.

Đó là những thời điểm mà cơ thể của đứa trẻ tràn bờ bởi vì lời nói của người lớn không còn bao lại được nữa, thời điểm mà những nơi chốn mất đi các chức năng của nó; thời điểm mà các thế hệ lẫn lộn với nhau; thời điểm mà mỗi người hành xử trong sự bốc đồng, không có trật tự mang tính biểu tượng được chia sẻ cùng nhau.

Trong một gia đình như thế, các hành vi của đứa trẻ không chỉ là những “rối nhiễu”, mà nó còn trở thành những tín hiệu về một sự lộn xộn của khuôn khổ.

Một đứa trẻ ăn cắp thực phẩm có thể nói: con không chắc là con đã có phần của mình.

Một đứa trẻ đi vệ sinh nặng ở dưới vòi hoa sen có thể nói: chỗ đó cũng có khác gì đâu.

Một đứa trẻ thô lỗ với mẹ của mình có thể nói: con phải nói thế để con cảm thấy mình tồn tại.

Một đứa trẻ không đi ngủ có thể nói: con không muốn bị bỏ rơi, không gì đảm bảo rằng thế giới này vẫn còn đó khi con ngủ.

Một đứa trẻ gây phiền nhiễu không ngừng có thể nói: con tìm kiếm cái giới hạn mà không ai có thể chịu được mãi.

Sự lộn xộn trong gia đình lộ ra một cáo trạng đạo đức: đứa trẻ không được nuôi dậy cẩn thận, nó khiêu khích, nó tìm kiếm các giới hạn. Ồ tất nhiên là nó tìm kiếm các giới hạn. Nhưng chính xác là bởi vì các giới hạn không còn đủ tin cậy để tạo dựng thế giới.

Do đó, người ta có thể nói về khái niệm đó như sau:

Sự lộn xộn trong gia đình nói đến sự mất tổ chức của những dấu mốc mang tính biểu tượng trong gia đình, khi mà những vị trí, những nguyên tắc, những chức năng và những giới hạn không giúp cho các chủ thể tự định hướng mình. Khi đó, các hành vi của đứa trẻ ít mang tính vi phạm ở những tình huống riêng lẻ, mà là những khuynh hướng làm lộ ra sự đổ vỡ của khuôn khổ, bằng chính cơ thể hay hành động của đứa trẻ.

📌📌📌 III. Luật lệ không phải là nguyên tắc

Cần phải phân biệt nguyên tắc và luật lệ

Nguyên tắc tổ chức nên cuộc sống hàng ngày: giờ giấc, các bữa ăn, giấc ngủ, đến trường, sử dụng điện thoại, máy tính, các bài tập về nhà, những sự cấm đoán cụ thể.

Luật lệ, điều này gọi ra một trật tự mang tính biểu tượng ở tầng sâu. Luật lệ nhắc nhở chủ thể rằng mình không phải là tất cả, minh không có mọi khả năng, mình cần thừa nhận sự tồn tại của người khác, mình cần biết giới hạn của cơ thể, sự khác biệt của những vị trí, sự cấm đoán về cái toàn năng.

Một gia đình có thể có nhiều nguyên tắc nhưng lại không trao truyền được luật lệ.

Người ta có thể mắng mỏ, trừng phạt, đe doạ, tịch thu, nhắc đi nhắc lại rằng: bố/ mẹ đã nói là không, mà đứa trẻ vẫn không thể đạt tới một lời nói của người lớn đủ hiện hữu mà nội chiếu được lời nói đó.

Luật lệ được ghi dấu không phải chỉ nhờ vào sức mạnh. Luật lệ được ghi dấu khi mà chủ thể gặp gỡ một người lớn giữ được vị trí của họ, người mà không khoái lại với sự cai trị, người mà không dao động trước sự đối lập, người mà không trả đũa, người mà không quyến rũ, người mà không rút lui.

Luật lệ cần có một sự hiện hữu.

📌📌📌 IV. Gia đình có tính lộn xộn: rất nhiều ồn ào, ít cấu trúc.

Trong một gia đình lộn xộn, có thể có rất nhiều sự ồn ào.

Người ta nói to
Người ta kết án nhau
Người ta đe doạ nhau
Người ta kiệt sức
Người ta sửa chữa mọi chuyện trong sự gấp gáp
Người ta lại lặp lại vào ngày mai

Nhưng là những sự ồn ào không kiến thiết cấu trúc

Đứa trẻ do đó có thể lớn lên trong bầu không khí mà nó không bao giờ thực sự biết điều gì có giá trị. Điều bị cấm đoán hôm nay có thể được cấp phép vào ngày mai. Điều là trầm trọng đối với ai đó thì lại không như thế với người khác. Điều là bản chất thì bị che bằng bi kịch và rồi bị quên lãng. Điều phải được gọi tên thì lại ở lại trong im lặng.

Những vị trí của mất đi các chức năng của nó.

Căn phòng không còn là một nơi riêng tư.
Chiếc bàn chung của gia đình thì không còn là nơi chia sẻ.
Cơ thể không được bảo vệ đủ.
Giấc ngủ không trở thành thời gian buông xả có thể.
Lời nói không bao lại được lo hãi.

Thế giới trong gia đình không kiến thiết ra đủ thế giới.

📌📌📌 V. Hành vi được xem như là ngôn ngữ của cái khuôn khổ bị sụp đổ

Trong những cấu hình như thế, các hành vi của đứa trẻ không thể được diễn giải chỉ là những rối nhiễu cá nhân.

Những hành vi đó là những dự tính tạo ra một giới hạn, nơi mà cái giới hạn chưa được hình thành. Những hành vi đó thúc đẩy người lớn hồi đáp, định vị, nhìn thấy những điều không vững vàng.

Một đứa trẻ mà tấn công không ngừng cái khuôn khổ, thì nó không phải chỉ tìm kiếm sự phá huỷ cái khuôn khổ. Nó còn tìm kiếm xem cái khuôn khổ ấy có tồn tại không.

Nó đặt thế giới vào những bằng chứng.

Hành vi khi đó trở thành ngôn ngữ của luật lệ, luật lệ mà đã không thể được hình thành.

ĐIều dường như là khiêu khích có thể là một nhu cầu về sự “be bờ”.
Điều dường như là xấc láo có thể là một sự đấu tranh chống lại sự xoá bỏ.
Điều dường như là mất trật tự có thể là một kịch bản về một thế giới bên trong không được kiến thiết.

📌📌📌 VI. Từ sự lộn xộn trong gia đình đến phạm tội

Vấn đề về phạm tội có thể được suy tưởng xuất phát từ chính sự khiếm khuyết trong việc hình thành/ ghi dấu của luật lệ.

Không phải chúng ta nói rằng bất cứ sự phạm tội nào cũng đến từ nguyên nhân gia đình. Một cách diễn giải như vậy thì đơn giản quá, bất công quá, và thường sai. Những yếu tố xã hội, kinh tế, thể chế, trường học, văn hoá và những sang chấn giữ vai trò chính yếu.

Nhưng về mặt lâm sàng, cần suy nghĩ về những điều diễn ra khi một chủ thể không thể nội chiếu một giới hạn vững chắc.

Khi luật lệ không được “cài đặt” trong chủ thể, nó sẽ trở lại dưới dạng thức bên ngoài: cảnh sát, toà án, chế tài trừng phạt, kỳ thị, nhà tù.

Cái bên ngoài đến chính là hiện thể khắc nghiệt của điều đã không được hình thành ở bên trong.

Hành vi phạm tội có thể chính là sự toan tính của cái toàn năng, nhưng đồng thời cũng là một dấu hiệu. Nó có thể muốn nói: hãy dừng tôi lại, hãy nhìn tôi này, hãy vạch ra giới hạn cho tôi, hãy chứng minh cho tôi điều gì đó còn trụ vững.

Đó không luôn là những điều ý thức được. Nhưng hành động đến từ nơi mà lời nói, giới hạn và mối quan hệ huyết thống một cách biểu tượng đã thất bại hết.

📌📌📌 VII. Sự vi phạm/ phạm luật được xem như một sự tìm kiếm cái “bờ”

Nhiều chủ thể vi phạm không phải bởi vì họ lời đi mọi luật lệ, mà bởi vì họ đã không gặp gỡ luật lệ dưới dạng thức đủ tin cậy để có thể đưa nó vào bên trong bản thân mình.

Đôi khi, họ biết rất rõ điều đó bị cấm đoán. Nhưng biết về mặt trí thức thì không đủ. Luật lệ không chỉ là thông tin. Luật lệ phải trở thành cấu trúc bên trong.

Khi mà cái cấu trúc này không được tạo dựng, chủ thể có thể cứ sống theo cái cách ngoài luật lệ một cách trường diễn. Họ hành động trước khi suy nghĩ. Họ dùng trước khi hỏi ý kiến. Họ động chân động tay trước khi nói. Nó phá huỷ trước khi cảm thấy mất mát. Họ thách thức trước khi thấy được giới hạn.

Sự phạm pháp có thể giống như một kịch cảnh nơi mà chủ thể tìm kiếm ở trong cái thực cái giới hạn mà đã không được hình thành trong tâm trí họ.

Họ tìm kiếm bức tường.

Không phải bởi vì họ yêu thích bức tường, mà bởi vì không có bức tường ấy, họ rơi vào cái rỗng không.

📌📌📌 VIII. Sự thất bại của việc ghi dấu về người khác

Luật lệ một cách biểu tượng không chỉ là sự cấm đoán. Luật lệ còn là sự ghi dấu về người khác.

Luật lệ dạy cho chủ thể biết rằng người khác tồn tại, rằng chủ thể có một cơ thể, có điều mình sở hữu, có giới hạn, có nơi chốn, có lời nói. Luật lệ cấm việc sử dụng bất kỳ thức gì, sở hữu mọi thứ, xâm lấn mọi thứ, giảm mọi thứ xuống là như cầu của riêng mình.

Trong một gia đình lộn xộn, sự ghi dấu về người khác có thể rất yếu ớt.

Đứa trẻ có thể đã nhìn thấy những người lớn thiếu tư cách, bị nhục mạ, nói lời lẽ không nhất quán, bị đe doạ, bị sử dụng. Nó có thể đã lớn lên trong một bầu không khi nơi mà lời nói không đủ cam kết, nơi mà các giới hạn bị xé rách, nơi mà cơ thể của người khác không được tôn trọng, nơi mà bạo lực diễn ra không được biểu tượng hoá.

Do đó không phải chỉ là việc thiếu giáo dục. Mà chính là sự khó khăn trong việc hình thành một chủ thể riêng biệt.

Nói một cách khác, không có tính riêng biệt, luật lệ trở thành điều truy hại hay chướng ngại vật, chứ không phải là mang tính tổ chức trật tự.

📌📌📌 IX. Quyền lực giúp áp đảo và quyền lực giúp hình thành/ ghi dấu

Cần phân biệt quyền lực giúp áp đảo và quyền lực giúp ghi dấu.

Một thứ quyền lực bạo lực chỉ có thể sinh ra nỗi sợ hãi, mà không hẳn là luật lệ. Quyền lực đó có thể tạo ra sự khuất phục, sự thù hằn, sự giả dối, sự thách thức, mà nó không giúp nội chiếu cái giới hạn.

Ngược lại, một quyền lực đủ đúng đắn không tự bằng lòng về sự ngăn cấm. Quyền lực đó giải thích, vững vàng, quyền lực đó sửa chữa nếu thái quá, quyền lực đó vẫn ở lại sau xung đột.

Luật lệ được ghi dấu khi đứa trẻ có thể chứng minh được rằng có một giới hạn, nhưng cái giới hạn đó không phá huỷ mối liên hệ.

Nếu mỗi lời nói Không được trải nghiệm như một sự bỏ rơi, đứa trẻ sẽ không nội chiếu được luật lệ.
Nếu mỗi giới hạn bị áp đặt bởi một cơn thịnh nộ của người lớn, đứa trẻ sẽ cảm nhận giới hạn như một sự tấn công.
Nếu mỗi sự vi phạm dẫn đến sự suy sụp của cha mẹ, đứa trẻ sẽ khám phá ra rằng nó mạnh hơn khuôn khổ.
Nếu mỗi lỗi lầm bị quên đi, không một lời nói nào, nó sẽ không bao giờ biết hậu quả.

Luật lệ cần sự liên tục.

📌📌📌 X. Racamier: bầu không khí loạn luân và sự nhập nhằng của các vị trí

Khái niệm về sự lộn xộn trong gia đình có thể gần gũi với khái niệm bầu không khí loạn luân, khái niệm của Paul-Claude Racamier, người đã làm việc nhiều với khái niệm này.

Bầu không khí loạn luân không nhắm đến một hành vi loạn luân cụ thể. Nó nói về một bầu không khí tâm trí trong đó những vị trí, những thế hệ, những giới hạn và các chức năng bị lẫn lộn. Gia đình không chia tách đủ. Gia đình dính vào nhau, trộn lẫn, nắm bắt nhau, gia đình cản trở các chủ thể tự giữ vị trí của mình.

Bầu không khí loạn luân làm các vị trí nhầm lẫn với nhau, sự lộn xộn thì làm biến mất các dấu mốc.

Cái này và cái kia chúng củng cố nhau.

Trong một bầu không khí loạn luân, đứa trẻ không còn biết ai là cha mẹ, ai là con cái, ai bảo vệ, ai yêu cầu, ai ham muốn, ai phụ thuộc vào ai.

Trong một bầu không khí lộn xộn, nó không biết cái gì là giới hạn, cái gì có giá trị, cái gì vững chắc, điều gì làm luật.

Hành vi khi đó có thể trở thành cách thức duy nhất để khiến cái sự mất tổ chức này lộ mặt.

📌📌📌 XI. Chủ thể ngoài luật hay chủ thể ngoài sự ghi dấu?

Sự phạm tội thường được xem như tình huống ngoài luật.

Nhưng về mặt lâm sàng, người ta có thể nghe được điều khác: một chủ thể ngoài sự ghi dấu.

Không ghi dấu trong phả hệ đủ rõ ràng
Không ghi dấu trong một ánh nhìn mang đến giá trị
Không ghi dấu trong một lời nói giúp mang đến giới hạ mà không hạ nhục
Không ghi dấu trong một khuôn khổ nơi mà người khác tồn tại như một người khác
Không ghi dấu trong một luật lệ giúp bảo vệ cũng như ngăn cấm

Chủ thể ngoài sự ghi dấu đôi khi tìm kiếm việc mình đạt được sự ghi dấu bằng hành động.

Chủ thể ăn trộm, làm bể vỡ, đánh đấm, đe doạ, chiếm đoạt, khiêu khích, thách thức. Chủ thể để lại dấu vết trên cái thực, bởi vì chủ thể đã không tìm thấy vị trí của cái thực trong cái biểu tượng.

Dấu vết phạm tội có thể là một dấu ấn đen: tôi ở đó, ngay cả ở đó bằng một sự phá huỷ.

📌📌📌 XII. Sự trừng phạt là không đủ nếu nó không biểu tượng hoá được điều gì

Đối mặt với hành động vi phạm, sự trừng phạt có thể là cần thiết. Nó không xoá bỏ được hành động đó. Một xã hội không hậu quả sẽ là một xã hội lộn xộn.

Nhưng sự trừng phạt là không đủ nếu nó không biểu tượng hoá được điều gì

Trừng phạt thiếu hiểu có thể củng cố sự thù hằn
Xin lỗi không biết giới hạn có thể củng cố sự toàn năng
Đạo đức hoá mà không ghi dấu có thể củng cố sự xấu hổ
Tâm bệnh hoá mà không suy tư có thể giảm chủ thể xuống bằng sự rối nhiễu của họ

Vậy nên tính lâm sàng nằm ở chỗ tạo ra giới hạn cho một sự kiện tâm trí.

Chủ thể phải có thể nghe thấy: hành vi của chủ thể có một hậu quả, nhưng chủ thể cũng không bị suy giảm xuống bằng hành động của anh ta.
Chính chỗ đó mà công việc của giáo dục, lâm sàng, đôi khi cả luật pháp, có thể tìm ra cánh cửa của sự biểu tượng hoá.

📌📌📌 XIII. Tái ghi dấu luật lệ trong chủ thể

Làm việc với sự lộn xộn trong gia đình, đó không phải chỉ là việc đặt ra các nguyên tắc. Đó là tái xây dựng các điều kiện để luật lệ có thể nội chiếu.

ĐIều đó đòi hỏi việc dựng giã lại các vị trí.

Bố mẹ phải trở lại thành cha mẹ
Đứa trẻ phải có thể trở lại thành đứa con
Cơ thể phải tìm thấy lại những giới hạn của nó
Các nơi chốn pảhi tìm thấy lại các chức năng của nó
Lời nói phải tìm lại được giá trị của nó
Hậu quả phải tìm lại được sự diễn tiến của nó.

Không phải là việc làm cứng nhắc gia đình, mà là trả lại cho gia đình đó cấu trúc

Một luật lệ vững chắc không áp đảo

Nó nâng đỡ
Nó sửa chữa
Nó bảo vệ
Nó cho phép chủ thể không bị thất lạc trong xung năng của riêng mình.

📌📌📌 XIV. Kết luận: khi hành vi tìm kiếm luật lệ

Sự lộn xộn trong gia đình giúp hiểu được một số hành vi không giống như sự bốc đồng đơn giản, mà là những triệu chứng của một khuôn khổ đã chưa làm ra đủ cái bờ bao.

Đứa trẻ hay trẻ vị thành niên hành xử như vậy khi mà luật lệ đã chưa được ghi dấu trong nó. Nó tìm kiếm trong thế giới bên ngoài cái giới hạn mà gia đình, trường học, liên hệ xã hội hay những người lớn đã không thể giúp nó định vị được cái luật lệ.

Sự phạm tội, trong nhiều trường hợp, có thể được nghe thấy không phải như là sự vắng mặt hoàn toàn của luật lệ, mà là như một sự truy tìm tuyệt vọng cái luật lệ mà cuối cùng đã gặp được.

Một luật lệ không phải trừu tượng, không phải là sự hạ nhục, không phải sự vắng mặt.
Một luật lệ nói rằng: bạn không thể có mọi khả năng, nhưng bạn có vị trí của bạn
Bạn phải trả giá cho những hành vi của bạn, nhưng bạn không chỉ là những hành vi của bạn.
Bạn có giới hạn, nhưng bạn không bị phá huỷ.

Nơi mà sự lộn xộn làm tan biến các dấu mốc, công việc lâm sàng sẽ nhằm vào việc tái xây dựng lại sự ghi dấu/ sự hình thành.

Bởi vì chủ thể không chỉ sinh ra trong một cơ thể.
Mà chủ thể còn sinh ra trong một luật lệ.

Và khi luật lệ này đã không thể ghi dấu, việc tất yếu xảy ra là có những hành vi bốc đồng, một cách tàn bạo, hành vi đó đòi hỏi thế giới phải ghi dấu trong chủ thể vị trí của luật lệ.

Ngô Thị Thu Huyền, dịch từ nguồn: https://web.facebook.com/share/p/19BTmVGbo3/

Address

Số 170 Dương Quảng Hàm, Phường 5, Quận Gò Vấp
Ho Chi Minh City

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when TÂM LÝ VÀ ĐỜI SỐNG posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Organization

Send a message to TÂM LÝ VÀ ĐỜI SỐNG:

Share