06/02/2026
|𝐆𝐀̆́𝐍 𝐁𝐎́ 𝐍𝐄́ 𝐓𝐑𝐀́𝐍𝐇 |
Bạn đã từng có một người bạn mỗi lần hỏi cậu ấy về ngày hôm nay cậu ấy thế nào thì cậu ấy luôn trả lời chung chung hay bẻ qua một câu chuyện khác chưa? Hoặc có thể bạn nhận ra rằng dù các bạn đã quen nhau khá lâu, nhưng bạn vẫn cảm thấy như mình chưa thực sự hiểu cậu ấy là ai, cậu ấy đang nghĩ gì, hay cậu ấy cảm thấy thế nào về mọi thứ xung quanh. Nếu có thì đây sẽ là bài viết để giúp bạn hiểu rõ hơn về người bạn thuộc kiểu người gắn bó né tránh đó.
Gắn bó né tránh là khi một người có xu hướng "chạy trốn" trước sự gần gũi, duy trì khoảng cách với người khác dù bề ngoài có thể tỏ ra quan tâm để tránh những tổn thương trong các mối quan hệ, đặc biệt là trong tình yêu và gia đình. Đây không phải là sự lựa chọn có ý thức mà là cách bảo vệ mà tâm lý của họ đã học được từ những trải nghiệm trong quá khứ.
𝐍𝐡𝐮̛̃𝐧𝐠 𝐛𝐮̛𝐨̛́𝐜 𝐥𝐮̀𝐢 đ𝐞̂̉ 𝐜𝐡𝐚̣𝐲 𝐭𝐫𝐨̂́𝐧
Những người gắn bó né tránh thường sống tự lập, tự lo mọi chuyện, không muốn ai đến gần. Với họ, điểm số và mục tiêu cá nhân quan trọng hơn cả các mối quan hệ trong xã hội. Ngoài ra, họ không thấy thoải mái khi phải nhận những cái ôm hay có một buổi tâm sự, chia sẻ cảm xúc với người khác. Dù quen nhiều người nhưng chẳng ai thực sự thân, vì họ sợ "dính" vào ai quá sâu. Họ giữ một bức tường vô hình xung quanh mình, cho phép người khác đến gần đến một mức độ nhất định.
Trong các mối quan hệ, họ giữ một bức tường vô hình xung quanh mình, để tránh việc tiếp xúc quá gần. Khi ai đó cố gắng tiến gần hơn, họ sẽ tìm cách lùi xa hoặc chuyển hướng câu chuyện. Đôi khi họ có vẻ lạnh lùng, xa cách, nhưng thực ra bên trong họ cũng khao khát được kết nối, chỉ là họ không biết cách làm sao để mở lòng mà vẫn cảm thấy an toàn.
𝐍𝐡𝐮̛̃𝐧𝐠 𝐯𝐞̂́𝐭 𝐭𝐡𝐮̛𝐨̛𝐧𝐠 𝐜𝐨̀𝐧 𝐬𝐨́𝐭 𝐥𝐚̣𝐢
Tại sao họ lại thế? Có thể họ từng bị phản bội, tổn thương nên họ quyết định "dựng tường cao" để tự bảo vệ hoặc là do lớn lên thiếu tình thương của bố mẹ nên không biết cách tin tưởng và gắn bó với người khác. Khi là một đứa trẻ, nếu không được bố mẹ quan tâm đúng mức, không có ai lắng nghe và chia sẻ cảm xúc, đứa trẻ đó sẽ học được rằng mình phải tự lo cho mình, rằng việc cần đến người khác là điều không an toàn.
Có người thì vốn đã thích yên tĩnh, sợ đông người, lớn lên trong nhà coi việc bày tỏ cảm xúc là "yếu đuối" nên học cách giấu hết. Trong những gia đình như vậy, trẻ con được dạy phải mạnh mẽ, không được khóc, không được tỏ ra yếu đuối. Dần dần, họ học cách dồn nén cảm xúc và không biết cách bày tỏ chúng. Ấy vậy, chính sự lựa chọn này đã dẫn đến những vết thương khác mà đôi khi, chính họ cũng không hề hay biết.
𝐁𝐨́𝐧𝐠 đ𝐞𝐧 𝐤𝐞́𝐨 𝐝𝐚̀𝐢
Với lối sống như thế, lâu ngày họ sẽ cảm thấy cô đơn đến mức trầm cảm vì chẳng có ai thực sự hiểu mình, luôn trong trạng thái căng thẳng, phải "gồng" để giữ khoảng cách với mọi người. Tiếp đến, việc giấu cảm xúc dẫn đến việc dễ rối loạn cảm xúc. Những cảm xúc bị dồn nén không biến mất mà chỉ tích tụ bên trong, và một ngày nào đó có thể bùng phát theo những cách khó kiểm soát.
Trong các mối quan hệ, họ khó có thể duy trì một mối quan hệ lâu dài vì luôn sợ hãi khi mọi thứ trở nên quá gần gũi. Họ có thể tìm lý do để rời xa hoặc phá vỡ mối quan hệ trước khi bị tổn thương. Hơn nữa, khi ở trong nhà, mối quan hệ giữa họ với gia đình trở nên lạnh lẽo, thiếu những cái ôm ấm áp còn khi họ ở trường hay công ty thì khó hòa nhập, làm việc nhóm kiểu gì cũng vướng, dễ bị bỏ rơi. Sự cô lập này lại càng củng cố niềm tin rằng họ không thể tin tưởng ai, tạo thành một vòng luẩn quẩn khó thoát ra.
𝐓𝐮̛̀𝐧𝐠 𝐛𝐮̛𝐨̛́𝐜 𝐪𝐮𝐚𝐲 𝐥𝐚̣𝐢
Để có thể thay đổi, những người có kiểu gắn bó né tránh phải tập tin tưởng lại, bắt đầu từ người mình thấy an toàn nhất, học cách nói thật về cảm xúc của chính mình dẫu ban đầu sẽ cảm thấy rất ngại ngùng. Điều này không dễ dàng và đòi hỏi rất nhiều can đảm. Họ cần nhắc nhở bản thân rằng việc chia sẻ cảm xúc không phải là yếu đuối mà là sức mạnh.
Ngoài ra, đừng chạy trốn cảm giác khó chịu khi gần ai đó mà từ từ làm quen với nó. Mỗi lần cảm thấy muốn rút lui, hãy thử ở lại thêm một chút, để cơ thể và tâm trí làm quen với việc cho phép ai đó đến gần. Nếu tự mình không làm được, đi gặp bác sĩ tâm lý sẽ giúp ích rất nhiều. Các chuyên gia tâm lý có thể giúp họ hiểu rõ hơn về nguồn gốc của những nỗi sợ hãi và cung cấp công cụ để vượt qua chúng.
Quan trọng hơn cả là luyện tập mỗi ngày một chút, không cần vội vàng và rồi họ sẽ gặt được những trái ngọt. Con đường chữa lành không phải là một cuộc chạy nước rút mà là một hành trình dài, nhưng mỗi bước nhỏ đều có ý nghĩa. Và khi họ bắt đầu mở lòng, họ sẽ khám phá ra rằng sự kết nối với người khác không đáng sợ như họ nghĩ, mà là nguồn sức mạnh và hạnh phúc thực sự.
𝗡𝗴𝘂𝗼̂̀𝗻 𝘁𝗵𝗮𝗺 𝗸𝗵𝗮̉𝗼:
https://www.attachmentproject.com/blog/avoidant-attachment-style/
https://khoahoctamly.com/gan-bo-ne-tranh-18208.html
“𝑯𝒆𝒂𝒍𝒊𝒏𝒈 𝑩𝒆𝒈𝒊𝒏𝒔 𝒘𝒊𝒕𝒉 𝑳𝒊𝒔𝒕𝒆𝒏𝒊𝒏𝒈” 🌿
_______________________
𝐂𝐨𝐧𝐭𝐞𝐧𝐭: Kim Ngân
𝐃𝐞𝐬𝐢𝐠𝐧: Bảo Ngọc
𝐏𝐡𝐨𝐭𝐨: Khánh Phương
𝐌𝐨𝐝𝐞𝐥: Khánh Như, Tiên San