The Timeless Garden

The Timeless Garden Ở đây có đăng văn, thơ của các bạn thích viết.

⋆. 𐙚˚࿔ deadline tháng 8 𝜗𝜚˚⋆Topic: than thở, trách móc, (có thể) chửi rủa cuộc đời. Dung lượng: tự căn chỉnh vừa phải, k...
08/08/2026

⋆. 𐙚˚࿔ deadline tháng 8 𝜗𝜚˚⋆

Topic: than thở, trách móc, (có thể) chửi rủa cuộc đời.

Dung lượng: tự căn chỉnh vừa phải, không quá ít không quá nhiều.

Tam đề gợi ý:
1. Tôi — trưởng thành — đau khổ
2. Tôi — đứng lên — tro tàn nguội lạnh
3. Bông hoa — nở — sa mạc
4. May mắn — kiêu hãnh — lung lay
5. Khóc — cười — cái đầu tỉnh

Chúc tháng 8 vạn sự tốt lành⋆.𐙚 ̊

Deadline tháng 7: Những cánh hoa rơiQuản hoa: Nguyệt Phạn.“Kiếp chồng chung”Nắng cuối trời nơi chốn trần aiLồng vàng son...
24/07/2026

Deadline tháng 7: Những cánh hoa rơi
Quản hoa: Nguyệt Phạn.

“Kiếp chồng chung”

Nắng cuối trời nơi chốn trần ai
Lồng vàng son khóa chặt tương lai
Tình nồng kia hóa bao lầm lỗi
Cô độc này hóa bạc tóc mai.

Khớp ngựa ô cùng ai về dinh
Kiếp chồng chung sớt chia duyên tình
Khói lam chiều nhuộm thân kẻ bạc
Cơm canh lạnh ngó mặt người khinh.

Từng hứa hẹn cầm sắt hòa minh*
Giờ nồng ấm nguội thành lặng thinh
Khi đau thương phủ lên hạnh phúc
Giông bão tới che lấp yên bình.

Bao nghĩa tình, bao điều băn khoăn
Nợ đoạn trường ghềnh thác lăn tăn
Đám đàn bà chịu chung phận số
Hầu hạ chồng, nâng túi sửa khăn.

Những cánh hoa rơi xuống, trầm thăng
Sao cam chịu cúi đầu cắn răng
Ba sồn ba sực mà tham thế
Cưới rồi để mốc mấy mùa trăng.

*Cầm sắt hòa minh: thành ngữ chúc phúc cho tình nghĩa vợ chồng luôn hòa thuận, gắn bó.

[deadline tháng 7]những       cánh         h           o             a               rơi.Yêu cầu: bài nộp lấy cảm hứng t...
12/07/2026

[deadline tháng 7]

những
cánh
h
o
a
rơi.

Yêu cầu: bài nộp lấy cảm hứng từ chủ đề “những cánh hoa rơi”. Người trong vườn tự do viết và phát triển ý tưởng theo góc nhìn của mình, không giới hạn nội dung hay thể loại.

Chúc ngày an lànhִֶָ𓂃 ࣪˖ ִֶָ🐇་༘࿐

05/07/2026

Review buổi "hẹn hò" lần 2 của member TTG tại TP HCM.✩°𓏲⋆🌿. ⋆⸜ 🍵✮˚🎤

10/06/2026

Chúc các bạn sĩ tử 2008 khoanh đâu, trúng đó🙏✨

08/05/2026

Hôm bữa đăng bài thông báo dừng hoạt động chơi chơi thôi ai ngờ trộm vía xém dừng thiệt luôn á mấy bà.🥰🥰

🌿 THÔNG BÁO DỪNG HOẠT ĐỘNG 🌿Timeless Garden xin chân thành cảm ơn tất cả mọi người đã đồng hành cùng page trong suốt thờ...
01/04/2026

🌿 THÔNG BÁO DỪNG HOẠT ĐỘNG 🌿

Timeless Garden xin chân thành cảm ơn tất cả mọi người đã đồng hành cùng page trong suốt thời gian qua.

Sau một thời gian cân nhắc, chúng mình quyết định sẽ chính thức dừng hoạt động. Đây không phải là một quyết định dễ dàng, nơi đây không chỉ là một trang viết, mà còn là một mảnh đất lưu giữ rất nhiều cảm xúc, kỷ niệm và sự kết nối.

Chúng mình biết là mỗi lượt đọc, mỗi dòng bình luận, cả lượt theo dõi của các bạn cũng đã góp phần giúp cho hành trình này có ý nghĩa.

Dù dừng lại, nhưng chúng mình hy vọng rằng những điều đã từng được viết ra ở đây sẽ vẫn còn ở lại đâu đó trong các bạn và chúng mình.

Một lần nữa, cảm ơn vì đã ghé qua khu vườn này.

Thương,
The Timeless Garden.

(c): suzann (1997) dir. by Naomi Kawaze

Và tôi sẽ tội nghiệp lắm, khi xó xỉnh nào cũng có kỉ niệm với anh(Nguyễn Ngọc Tư)_________________________“Khi Thành Phố...
21/03/2026

Và tôi sẽ tội nghiệp lắm, khi xó xỉnh nào cũng có kỉ niệm với anh
(Nguyễn Ngọc Tư)
_________________________

“Khi Thành Phố Toàn Là Ký Ức”

Ở ngã tư mà đôi mình rời xa
Tôi phải qua, hằng ngày, lắm lúc
Tôi xin lỗi vì không thể chúc phúc
Lòng ích kỷ luôn cầu chỉ "đôi ta"

Ở những nơi mà đôi mình từng qua
Tôi với em, giờ đây đã nhạt nhòa
Tôi cứ cầu giữa đường phố xa hoa
Gặp lại em, thỏa một lần mong nhớ.

Tôi đã cầu xoay ngược được thời gian
Không cần lâu, thỏa một lần ao ước
Nhưng thần linh đã chối từ ban phước
Lũ quỷ cười, loài người quá tham lam.

Và…
Chuyện chúng mình chỉ tạm bợ, rời xa
Tôi cầu xin đến nhận ra, tỉnh thức
Cuộc tình này, cuộc gặp gỡ đẹp nhất
Tôi nào đành níu lấy dù chẳng vui

Tôi mâu thuẫn với chính mình, em ơi!
Tôi vẫn mong, em giữ mãi môi cười
Nếu hạnh phúc là ở đó - bên người
Tôi thôi cầu những điều được bên em.

Và em xem, tội nghiệp sao thân này
Xó xỉnh nào cũng đầy bóng hình em
Kỷ niệm đó, hoang tàn hết đêm ngày
Đoạn tình mình, mệt nhoài còn mình tôi.

“Và đâu ai chết nếu thiếu vắng một người, nhưng để quên những tiếng nói tiếng cười, tôi nghĩ là sẽ lâu lắm, em ơi!”

Tác giả: Nguyệt Phạn.

Ảnh des by Vũ Điển.

"Và tôi sẽ tội nghiệp lắm, khi xó xỉnh nào cũng có kỉ niệm với anh.” (Nguyễn Ngọc Tư)______________Thương lấy thân em,Nơ...
19/03/2026

"Và tôi sẽ tội nghiệp lắm, khi xó xỉnh nào cũng có kỉ niệm với anh.” (Nguyễn Ngọc Tư)
______________

Thương lấy thân em,

Nơi đâu cũng chỉ toàn dấu vết của những tháng ngày còn có người.

Người ta thường nỉ non nơi đầu môi những lời nói bọc đường, có người lớn nói với em những lời vĩnh cửu và bất tận. Vẽ tặng em những chiếc bánh dâu tây mọng nước, trang trí bằng mứt nho đỏ như máu và gọi đó là thiên đàng của Chúa. Em tin tưởng những viên kẹo được vo tròn trong mớ giấy bạc nhăn nhúm chẳng rõ tên, viên sô-cô-la đã hết hạn trên tay đắng nghét nhưng em lại cảm thấy nó ngọt ngào đến kì lạ. Chúng là phần thưởng của sự ngoan ngoãn, sự phục tùng với niềm tin về cái thứ họ treo trên đầu lưỡi. Địa đàng của Chúa, quyền năng của người thay đổi đi cả vị giác của em, làm em mê mẩn rác rưởi như một loại thuốc phiện chẳng dành cho trẻ vị thành niên.

Đó là những gì em được nghe từ miệng của người đàn ông tóc vàng bên trong tòa lâu đài (em nghĩ thế). Gã đã nhặt em về từ căn nhà cháy rụi bên trong con hẻm giữa đêm khuya khoắt và khói bụi đầy trời. Em co ro một góc tường đưa đôi mắt nhìn ngọn lửa đỏ vẫn đang bốc cháy dữ dội như một con quỷ trồi lên từ lòng đất mang đầy oán hận. Những đứa trẻ bên trong căn nhà đã chạy đi từ bao giờ, chúng chạy tán loạn như đàn ong vỡ tổ, hét toáng lên như thể âm thanh là một loại vũ khí chết người ngăn chặn những người trưởng thành định bắt nhốt chúng lại một lần nữa. Gã xuất hiện từ phía có ánh sáng của đội cứu hộ, khoác trên người chiếc măng-tô màu than, đôi bao tay bóng loáng đắt tiền. Một người như vậy đoán chừng không phải quý tộc cũng thuộc dạng có chức quyền trong thị trấn. Những kẻ như vậy họ nói với em là đức ngài, là bề trên của chúng.

Lần nữa tỉnh dậy, em thấy mình được đưa về một căn nhà mới nhưng rộng lớn và xa hoa hơn rất nhiều. Không phải là căn nhà xập xệ trong cái xó xỉnh ẩm mốc, không phải là nền gỗ mục rữa đầy dằm g*i đâm lòng bàn chân đến mức chai cả mảng lớn. Mà là một dinh thự (theo lời gã) với nền hoa láng mịn mát lạnh. Là những bức tường thêu hoa vẽ lá cổ kính như những gì em từng tưởng tượng mỗi lần được nghe truyện cổ tích của Andersen trong mấy hàng sách cũ dọc đường lên quảng trường. Gã tóc vàng — một người đàn ông được người khác kính nể là đức ngài lại nhặt em về để trong nhà như một loại thú cưng kiểu mới. Thật ra cũng không hẳn như vậy, gã chỉ đơn giản là nuôi thêm một mạng người, một miệng ăn. Nếu phải miêu tả một cách chuẩn chỉnh nhất, trong cái đầu nhỏ bé của em thì đó là ban phát ân huệ, bởi lẽ từ ngày hôm ấy em chẳng còn khổ nghèo nữa. Em không phải oằn mình trên sàn nhà vào mỗi buổi sáng để dọn dẹp mớ hỗn độn của người lớn vào đêm qua. Cũng không tranh giành vài mẩu bánh mì đã hứng gió tám ngày teo tóp, cứng ngắc với mấy đứa con nít khác rồi lại bị chính nó đâm vào cổ họng khô khốc mà không lấy nổi một nửa ly nước sạch. Được ngủ ngon mỗi đêm dưới lớp mền bông ấm áp mà không phải sợ giữa đêm chúng hoá thành da thú nóng ran trong giấc mộng bị dã thú ăn thịt.

"Tôi không cho em viên kẹo đường của đám thối nát kia thì em có muốn rời đi không?" – Gã ngồi trên chiếc sô-pha nhung đỏ, trên tay là vài viên kẹo na ná như những viên sô-cô-la em từng được nếm trong nhà cũ.

"Thưa ngài, em không, em sẽ không bao giờ rời đi" – bởi lẽ người đã cho em nhiều cả những gì em từng được nhận. Những viên kẹo như thuốc phiện chỉ đủ để tâm trí em chạy vạy trên những tầng mây xám xịt, chúng chưa từng đưa em đến thiên đàng đến nơi có Chúa. Phần thưởng đó từ lâu đã trở thành một viên thuốc an thần, một viên thuốc làm cơ thể em mất đi quyền kiểm soát bộ não và trái tim.

Tại sao em lại tin vào những lời mật ngọt của bọn-thối-nát đó? Lại tin rằng địa đàng của Cha trên trời sẽ mở cửa chào đón mình — một con chiên đã được nhuộm lông đen tuyền. Em mạt vận nhưng lòng vẫn tham lam chốn thanh tao.
Gã tóc vàng vẫn cho em những viên kẹo ngon miệng vào cuối mỗi bữa ăn nếu em chịu ăn hết phần ăn "khổng lồ" của mình. Những viên kẹo này không hết hạn, cũng không hăng đắng như lúc trước.

"Thưa ngài, đó là phần thưởng của em sao?"

"Không đó là món quà của em."

Em đã sống như một chú chuột chũi, mò mẫm nơi đầu đường xó chợ để cầu lấy lòng thương hại của những kẻ đi đường. Song em cũng từng sống như một con búp bê sứ mong manh và ngoan ngoãn trong tòa lâu đài của công chúa ở bên người. Một gã đàn ông mà tới khi hoá thành cát bụi em cũng chưa từng hiểu rõ điều gì về gã, những cái tên lần lượt hiện ra trong tâm trí đằng sau những mấy lời nói của người hầu. Đằng trước mấy dòng kính gửi bên trong những hộp quà bọc gấm từ hoàng gia. Em đã sống dưới chiếc áo khoác măng-tô đen của người mà không màng đến bất kỳ chuyện gì khác. Không ai làm tổn hại đến con búp bê được gã nâng niu trong dinh thự trang trọng bậc nhất kinh đô.

"Tôi đã nuôi em, dạy em các suy nghĩ như một con người thật sự hãy lợi dụng tôi để làm những gì em muốn." – Gã ôm tôi bên chiếc bánh sinh nhật tuổi 18, gã gọi con số 18 là con số đặc biệt. Khác với năm trước sinh nhật tôi trôi qua trong nhanh chóng khi gã cứ liên tục phải rời đi với đống công việc bận bịu, những cuộc điện thoại không ngơi nghỉ. Vậy mà năm nay không những có bữa ăn thịnh soạn như tiệc mừng, còn có cả chiếc bánh dâu tây mà tôi thích ăn nhất. Ngọn đèn tắt lịm sau làn hơi từ môi hồng đỏ hỏn, chiếc bánh kem trắng tinh được cắt ra thành từng phần chia đều cho mọi người. Mứt dâu rất ngon, chua nhẹ trong vòm họng nhưng ngọt ngào trong dạ dày của em.

"Em đã rất vui thưa ngài."

Đây không phải là lần đầu ăn bánh kem dâu tây, nhưng khác hẳn với những lần trước. Em không còn sợ hãi nếu thấy mứt đỏ kia như máu từ kẽ bàn tay. Cũng không ong ong trong đầu cái màu trắng tinh nhây nhuốc ra chiếc đĩa bạc. Em chỉ đơn giản là tận hưởng khoảnh khắc ấy, như kéo dài đến bất tận.

Hoá ra, đó là vĩnh cửu…

Là vĩnh hằng trên môi miệng của em, là mật ong khi chạm nhẹ vào đầu lưỡi kéo dài đến không cùng với người.

Tiếc thay cho em, hãy tội nghiệp cho thân em héo tàn bên áng mây chẳng có nhà để về. Chúng đi vội quá lại dẫn tay em rời xa khỏi người mãi mãi. Cái giá phải trả cho niềm tin của em là cái lý tưởng đã chết của người. Đến sau cùng em vẫn chỉ là một chú chuột chũi có phúc phần sống kiêu hãnh trong mấy năm trời ngắn ngủi, rồi lại quay về kiếp đời lang thang không nhà. Đứa trẻ bị vấy bẩn chỉ có thể vùng vẫy giãy giụa trong vũng bùn của thế gian cả đời, đến chết cũng chìm sâu vào dơ dáy chẳng thể ngóc đầu lên nổi. Gã từng bảo em là thiên thần được Chúa gửi đến cho người, chỉ là gã đã đến muộn để Satan sai người bẻ gãy đôi cánh của em.

Không còn đôi cánh, em cũng trở nên bình thường. Như những người phụ nữ trên thế giới rộng lớn này. Em không là thiên-thần-của-người cũng chẳng phải là ai ở chốn nhân gian chẳng cùng này.

Em xin lỗi,

Cả ngàn lần rồi, em không là gì nhưng vẫn tham lam chút lòng tin và tình yêu chắp vá. Không thể đeo lên người đôi cánh của Chúa nhưng vẫn ôm lòng mong mỏi một chỗ dung thân.

Nếu thiên đàng chối từ chúng ta, xin hãy để em đến tìm người bên trong ngọn lửa lột rửa tội lỗi.

Ngọn lửa của em và người.
Của niềm tin và lý tưởng.

Tội nghiệp cho em, vì nơi nào trong cơ thể này cũng toàn là bóng hình của người.
____________
iaes.

Tháng 3 đến rồi, ta nên viết gì đó thôi.⏳11/3 - 24/03⌛️| Thị trấn nào anh đến chiều nayMảnh tường vắng, mùa đông giá rét...
11/03/2026

Tháng 3 đến rồi, ta nên viết gì đó thôi.
⏳11/3 - 24/03⌛️

|

Thị trấn nào anh đến chiều nay
Mảnh tường vắng, mùa đông giá rét
Dẫu em biết không phải là vĩnh biệt
Vẫn thấy lòng da diết lúc chia xa
Xóm làng nào anh sẽ đi qua
Những đồng lúa, vườn cây, bờ bãi…
Dẫu em biết rằng anh trở lại
Ngọn gió buồn vẫn thổi phía không anh.

(Xuân Quỳnh)
||

Và tôi sẽ tội nghiệp lắm, khi xó xỉnh nào cũng có kỉ niệm với anh.

(Nguyễn Ngọc Tư)

• Deadline không bắt buộc, các bạn tự chọn 1 trong 2 đề trên, sắp xếp thời gian và cảm hứng của mình để hoàn thành.
• Edit by admin TTG.
• Ảnh nền thuộc Петронелла Баркер, nền tảng kinopoisk.

Address

Viet Nam
Ho Chi Minh City

Opening Hours

Monday 00:00 - 12:00
20:00 - 00:00
Tuesday 00:00 - 12:00
20:00 - 00:00
Wednesday 00:00 - 12:00
20:00 - 00:00
Thursday 00:00 - 12:00
20:00 - 00:00
Friday 00:00 - 12:00
20:00 - 00:00
Saturday 00:00 - 12:00
20:00 - 00:00
Sunday 00:00 - 12:00
20:00 - 00:00

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when The Timeless Garden posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share