Đọc ngẫm cùng Dượng Tony

Đọc ngẫm cùng Dượng Tony Trang phụ của Tony Buổi sáng, Cà Phê cùng Tony

Tui mua xe hơi hơn 20 năm trước. Bữa ghé thăm chị tui, con đường trước nhà chị nhỏ xíu, tui đậu 1 lúc thì được nhưng để ...
25/04/2025

Tui mua xe hơi hơn 20 năm trước. Bữa ghé thăm chị tui, con đường trước nhà chị nhỏ xíu, tui đậu 1 lúc thì được nhưng để qua đêm thì bất tiện vì sáng sớm có xe rác to đi ngang. Tui thấy gần đó có ruộng rau muống ghi ĐẤT BÁN nên nhờ chị hỏi. Chị nhắn chủ đất để 100 triệu, thấy rao cả năm nay. Tui bảo chị OK, sang cọc và làm giấy tờ xong thì đổ đất cho em. Ngày cọc thì bà chị nhắn lại, chủ đất không bán nữa em, nói để trồng rau muống ăn. Tui nghĩ vậy thôi, để mua miếng khác đậu xe. Lu bu quên, đâu tuần sau thì bà chị báo, vợ chồng bà chủ đất mới sang, nói miếng đất đó giờ 200 triệu, cậu lấy không. Tui thấy mắc cười mà nhưng để xem tâm lý con người thế nào, nên nói OK, tối qua cọc. Tối chị tui mang tiền qua thì 2 vợ chồng thay áo dài thắp nhang đồ, nói đây là đất ông cha để lại, xin lỗi không bán được. Chị tui bèn về, tuần sau lại nhắn tui, vợ chồng bả lại qua, nói giờ là 500 triệu. Tui nói thôi dẹp, giờ vợ chồng bà ấy có cho free thì em cũng không lấy nữa. Vì không muốn giao du. Chị xoá số giùm em.

Vợ chồng chủ đất, từ bữa tui đồng ý mức giá 100 triệu đưa ra thì mất ngủ, sáng dậy thay áo sơ mi đi hỏi khắp các cơ quan ban ngành là ở đó có dự án gì không? Do chị tui nói là "ông cậu ở nhà mua để đậu xe hơi", họ không tin. Họ bàn tán ngoài quán bún cá là "chắc chắc phải có 1 thông tin gì đó mới vậy, chứ không ai báo giá rồi đồng ý cái rụp hết". Tới tai chị tui, chị tui nói em tui tính nó vậy á, mua bán cái gì cũng vậy, thấy đủ tiền thì mua liền chứ không có trả giá, với nó thấy dân quê cũng tội nghiệp, kỳ kèo thấy thương. Họ không chịu, nói "không thể, không thể, đằng sau phải có cái gì đó bất thường...".

Sau này tui hiểu, với số đông, lấy tư duy của mình ra áp vô không đúng. Nhiều lúc tui không muốn nhưng buộc phải trả giá. Lần sau tui cũng giả bộ kỳ kẹo, mắc cười muốn chết. Nhưng thấy tui kỳ kèo quyết liệt 5 triệu 10 triệu, chủ đất mới bán, mới có chỗ đậu xe.

*Các bé trên này nghĩ gì về câu chuyện trên. Áp dụng gì được cho bản thân mình trong làm ăn?
TonyX - 1915584378421600378

22/01/2025

Một ví dụ về hành động của người có học

Nếu bạn ngại đọc những sách văn học dài, thì có thể lên đây để nghe vào mỗi tối!
21/01/2025

Nếu bạn ngại đọc những sách văn học dài, thì có thể lên đây để nghe vào mỗi tối!

15/01/2025

Nhiều bạn nhờ đăng lại 3 trường phổ thông dạy bằng tiếng Anh chương trình phổ thông nước ngoài tại Nha Trang, thay vì đưa con đi du học sớm quá thì cũng ngại, nên có thể học ở đây hết lớp 9 hoặc 12 thì mới đi. Xem ở còm!

Nãy có 1 bạn ở Ninh Hoà hỏi tui, sao cũng ăn bún cá dầm và bánh ướt mắm nêm, mà chú Hạnh và chú Vũ, 1 chú sinh ở xã Ninh...
10/12/2024

Nãy có 1 bạn ở Ninh Hoà hỏi tui, sao cũng ăn bún cá dầm và bánh ướt mắm nêm, mà chú Hạnh và chú Vũ, 1 chú sinh ở xã Ninh An, 1 chú sinh ở xã Ninh Ích trở thành tỷ phú lừng lẫy của VN, còn con cũng ngày đêm ăn bún cá và bánh ướt mà nghèo vẫn hoàn nghèo vậy?

Chú Johnathan Hạnh Nguyễn là chủ hệ thống cửa hàng miễn thuế Duty Free Shop trong các sân bay quốc tế của VN, chủ sở hữu nhà ga quốc tế Cam Ranh, Tràng Tiền Plaza ở Hà Nội, khu mua sắm Rex ở đường Nguyễn Huệ SG. Chú có tới mấy chục công ty con đủ lĩnh vực và giải quyết việc làm cho cỡ 20,000 người. Còn chú Vũ thì ai cũng biết héng, chú đang giúp cỡ 2000 người có việc làm ổn định.

Tui thì không có sinh ra ở Ninh Hoà. Ninh Hoà là quê mẹ tui và nơi tui trải qua cả tuổi thơ nghèo khó nhưng đẹp như 1 giấc mơ. Tui có quen vài người học chung với 2 chú này hồi còn nhỏ, và đều xác nhận là họ học rất giỏi. Chú Hạnh thì sau đó học ĐH Đà Lạt còn chú Vũ thì xong tiểu học ở Ninh Ích thì lên M'drak (Đăk Lăk) rồi sau đó học Khoa Y ĐH Tây Nguyên, thời đó mà học ĐH thì là giỏi lắm. Họ đều là những người có trí. Đó là điều kiện cần.

Còn điều kiện đủ? Các bạn tự nghĩ rồi biên tiếp. Động não để não mình nó activated nha. Im im thẹn thùng mắc cỡ rụt rè thì nghèo bền nghèo vững.

Hồi nhỏ, từ nhà tui tới trường cấp 3 cỡ 10km, phải đi từ lúc trời còn mờ mờ. Để bớt chán, tui vừa đạp vừa suy nghĩ, sau ...
10/12/2024

Hồi nhỏ, từ nhà tui tới trường cấp 3 cỡ 10km, phải đi từ lúc trời còn mờ mờ. Để bớt chán, tui vừa đạp vừa suy nghĩ, sau này có tiền, mình sẽ làm gì? Tui lên list, chắc sẽ mua 1 cái nhà nhỏ, rồi 1 chiếc xe hơi, rồi giúp mấy người trong nhà, rồi giúp anh em bằng hữu mình mua nhà mua xe. Để đám giỗ rủ nhau tới, xe hơi đậu kín, ai xung quanh cũng giàu nên mình mượn tiền 1 cái là họ đưa cho liền. Cũng có bữa tui nghĩ, hay là chỗ miếng đất gần trường cấp 3 này, mình xây 1 nhà máy sản xuất mì tôm? Rồi cũng có bữa hay là mình mở cái resort dưới biển cho khách Tây tới, sáng sớm mình sẽ nướng bánh mì và pha cà phê mang ra cho nó? Cũng có bữa nghĩ thôi ko mua nhà mua xe, lấy tiền đó đi du lịch khắp thế giới, tận mắt tận tay nhìn thấy những vùng đất lạ, những thiên nhiên kỳ thú, những cư dân bản địa có văn hoá khác với mình.

Tui đi Trung Quốc và Mỹ lần đầu là lúc chưa mua xe mua nhà, vì thấy nhu cầu nhìn ngó thế gian lớn hơn nhu cầu sở hữu vật chất. Thời gian tui đi Mỹ và Trung Quốc là ngang nhau. Hồi nhỏ thì đọc sách để tưởng tượng, hoặc nghe người ta kể, sau lớn thì không thích nghe kể qua lăng kính của người khác nữa mà chỉ muốn tự mình cảm nhận. Tui chỉ có 1 căn nhà nhỏ xíu đủ ở (vì lớn thì dọn dẹp mệt) 1 chiếc xe hơi an toàn để đi, còn lại tiền dồn làm ăn, vay mượn thêm để làm ăn, và rong ruổi các vùng đất lạ trên thế giới. Ví dụ đi công tác tới Chicago, trước khi về sẽ ghé thêm Iowa coi người ta trồng bắp. Đi Bạng Phụ An Huy đặt nguyên liệu, trước khi về sẽ ghé Hoàng Sơn leo núi coi 1 chút. Cứ thế mà đầu óc mình cứ mở rộng ra, thích nghi mọi cái khác lạ.

Nay tui kể chuyện New York. Tui có bạn làm ở đây, mỗi khi qua chơi là phải báo trước để nó xin nghỉ phép. Nó người Hàn, hồi học sinh từng đoạt giải nhất Toán ở Hàn Quốc, học ĐH Columbia ngành toán tài chính, về nước đi nghĩa vụ quân sự, xong quay lại Mỹ làm. Lúc đó lương nhận việc của nó là 300,000 đô la/năm, giờ thì không biết bao nhiêu. Nó làm cho các ngân hàng trung gian (intermediary bank) ở Wall Street. Ngân hàng này phục vụ cho đối tượng là ngân hàng thương mại trên thế giới chứ không cho cá nhân. Các ngân hàng khắp thế giới mà muốn mở thanh toán quốc tế bằng đồng đô, phải sang Mỹ ký quỹ. Ví dụ Vietcombank (VCB) và Bank of China (BOC) phải ký quỹ tại ngân hàng Citibank New York (chỗ phố Wall) thì mới được cấp cái mã SWIFT. Ví dụ, mình xuất kẹo dừa qua Trung Quốc, đơn hàng 20,000 đô. Đối tác TQ chuyển cho mình qua BOC, còn Tk mình mở ở VCB, thì tới ngày hôm sau mình mới nhận được tiền, lý do là tối đó, Mỹ mới duyệt lệnh. Mọi thanh toán bằng đồng USD phải qua Mỹ. Bạn tui làm cái việc xử lý này. Nó coi thử cái transaction này có thật không hay là rửa tiền, nếu đúng thì cho làm bút toán, cắt 20,000 USD của BOC, ghi có 20,000 USD cho VCB. Sáng dậy, VCB thấy có 20,000 USD vào, ghi For Keo Dua Ben Tre, thì nhắn SMS vô cho chủ tài khoản Kẹo Dừa Bến Tre. Một ngày vạn vạn các giao dịch thương mại diễn ra trên thế giới, nó xử lý không được phép sai sót, nhầm 1 con số 0 thì đi tù. Giỏi tính toán và cẩn thận vô cùng, kiểu thi ĐH phải 10 điểm tuyệt đối thì mới làm ngành tài chính. Sau các ngân hàng trung gian của Mỹ có mở thêm chi nhánh ở Singapore để xử lý cho nhanh, nên 1 số lệnh thanh toán khu vực châu Á, người thụ hưởng trong ngày có thể nhận được tiền liền.

*Trong hình là Wall Street. Đường rất hẹp, có 1 chút xíu thoai. Gần đó có nhà thờ Trinity rất đẹp. Mùa đông tuyết phủ trắng xoá. Các bé nên đi nhiều, nhất là đàn ông con trai mà tự làm bé mọn cuộc đời mình với ước mơ 1234 (1 vợ 2 con 3 lầu 4 bánh) rồi hết đời người, rồi chết, uổng. Có tiền chỉ phục vụ nhu cầu ăn, nhạo, x, y, mua nhà mua đất thì tầm mắt của mình cũng đâu có gì ngoài thực phẩm và nhà đất?

Thế giới của những người thông minh, chăm chỉ, may mắn, nghĩ lớn.
09/12/2024

Thế giới của những người thông minh, chăm chỉ, may mắn, nghĩ lớn.

Pareto là gìMonaco là công quốc giàu bậc nhất thế giới. Những dinh thự, những bến du thuyền tấp nập người và trên phố, x...
09/12/2024

Pareto là gì

Monaco là công quốc giàu bậc nhất thế giới. Những dinh thự, những bến du thuyền tấp nập người và trên phố, xì gà Cuba, rượu mạnh, những sòng bạc, tiền xài như nước. Nhưng vẫn có những người học hành ĐH này nọ, rất khoẻ mạnh bình thường mà lại không muốn đi làm, thích xếp hàng nhận phúc lợi xã hội hoặc nhận đồ ăn, đồ cũ của tổ chức từ thiện. Không chút khát vọng gì.

Khi nói điều này với một giáo sư ở ĐH quốc tế Monaco, ổng nói, đó là hiện thực của chỉ số Pareto (chỉ số 20/80). Người có tài, người chăm chỉ, người may mắn, người có đạo đức, người tích cực (chiếm 20% dân số).....có cuộc sống khác biệt với người kém tài, người lười biếng, người ít gặp may, người tiêu cực, chiếm tới 80%. Bất cứ xã hội nào từ cổ chí kim, từ đông sang tây, đều có tỷ phú, trung phú, tiểu phú, người bình thường, người nghèo khó, người vô gia cứ, đó là sự công bằng, đúng hơn là sự cân bằng tự nhiên. Người giàu nên xài tiền để tái phân phối thu nhập cho người nghèo. Người giàu nên cho đi bằng lòng bác ái, sự nhân văn một cách tự nguyện. Vào trường học, cũng sách cũng vở, cũng giảng viên y chang, nhưng năng lực tiếp thu và sự chăm chỉ sẽ ra kết quả khác nhau. Ai bây giờ cũng có điện thoại và kết nối mạng, ngày có 24h, nhưng người dùng đọc kiến thức- mần ăn-học ngoại ngữ, người dùng giải trí chơi game. Cách họ sử dụng thời gian 1 ngày là cách họ sử dụng thời gian của cả cuộc đời.

Về tỷ lệ Pareto, ở doanh nghiệp, 20% nhân viên có tài và chăm chỉ sẽ mang về 80% doanh thu lợi nhuận. Và 20% này phải có thu nhập cao hơn hơn 80% người còn lại, nên doanh nghiệp phải cho ra cái khung, càng làm được nhiều càng hưởng nhiều chứ không được bình quân hoá. Người thu nhập thấp phải hiểu rõ, mình chưa được như người ta thì là do mình. Những hiệp sĩ phong kiến cướp của người làm ăn giàu chia cho người nghèo là chuyện tào lao, ý nghĩ bất lương của người tiêu cực. Người làm ăn giàu có đã phải chăm chỉ và tư duy đúng thì mới giàu, người nghèo thì sai sai sao đó mới nghèo. Xã hội phải có tỷ phú thì người nghèo mới nhìn thấy cái mốc mà phấn đấu. Có học sinh xuất sắc - có thành tích - thành tựu, thì học sinh dở mới chăm chỉ học hành vì thèm được như vậy. Đã ca ngợi học sinh giỏi thì cũng phải ca ngợi người làm ăn giàu có.

Công bằng chứ không phải cào bằng. Trong công việc, nếu không áp dụng Pareto mà dùng bình quân hoá thì người có tài hay chăm chỉ sẽ rời đi vì chán, người kém tài hoặc lười cứ ngồi miết đó.

Câu hỏi tư duy sáng nay vì rất quan trọng cho các bạn:

- Mình thuộc 20% hay 80% trong xã hội?
- Nếu mình là quản lý, đã nhận ra ai trong số người dưới tay mình thuộc nhóm 20%? Nếu nhận ra thì sẽ giao thêm trách nhiệm và cho thêm quyền lợi gì để họ gắn bó lâu dài?

KINH DOANH - KHÔNG KÊU GỌI ỦNG HỘ !Mua hàng của người quen, nhận được tin nhắn "Cám ơn anh đã ủng hộ, thanks for your su...
18/09/2024

KINH DOANH - KHÔNG KÊU GỌI ỦNG HỘ !

Mua hàng của người quen, nhận được tin nhắn "Cám ơn anh đã ủng hộ, thanks for your support". Từ ủng hộ là một từ KHÔNG ĐƯỢC PHÉP DÙNG trong kinh doanh. Người ta chỉ nên "Cám ơn đã mua hàng, thanks for your order".

Mình khởi nghiệp SX KD một cái gì đó, có nên chỉ tập trung kêu gọi bạn bè, gia đình, người quen ủng hộ mình hem? Câu trả lời là hem. Chớ có dại dột. Nhiều bạn ngạc nhiên, nhưng đó là sự thật. Tư duy của tiểu thương xưa nay nên khi mình mở ra làm ăn, khách hàng mình nghĩ đầu tiên là người quen. Ví dụ nói với bạn bè, "tao mới mở quán bún bò, mày ghé ủng hộ nha". Rồi nó ghé ăn, dẫn đến rất nhiều lúng túng. Nó ăn xong, mình không giảm giá cũng kỳ, mình lấy tiền cũng kỳ, mà không lấy tiền thì cũng kỳ nốt. Cảm giác nợ 1 món nợ tình cảm nó đè nặng trên người.

Dưới góc độ người ủng hộ, họ sẽ suy nghĩ khác. Nếu mình lấy tiền, nó sẽ nói trời ơi nó là bạn thân, tao vô ăn mà nó cũng lấy tiền. Còn nếu không lấy tiền, nó nói trời ơi sao không lấy, ngại quá bữa sau tao không dám qua nữa. Đứa não phức tạp hơn nó còn nghĩ "nó ỷ nó làm chủ rồi, khinh không lấy tiền tao".

KHÔNG TẬP TRUNG KÊU GỌI NGƯỜI THÂN ỦNG HỘ MUA HÀNG là nguyên tắc cơ bản trong kinh doanh. Những bạn làm sale, mới vô thấy bán khí thế, nhưng toàn cho người quen người nhà...thì đứa đó KHÔNG CÓ TÀI NĂNG KINH DOANH. Vì người thân của nó mua xong thì hết mối. Một số bạn tuyển nhân viên kinh doanh, thấy nó có quan hệ gia tộc nhiều, mừng quá mời vào, tuy nhiên nó bán xong cho ông chú bên Việt Teo, ông cậu bên Việt Tóp...thì hết biết bán cho ai, bèn nghỉ việc.

CŨNG ĐỪNG BAO GIỜ TẬP TRUNG THỜI GIAN BÁN CHO ĐỐI TƯỢNG ỦNG HỘ. Ủng hộ thì không lâu dài. Thấy chồng mình làm hiệu trưởng nên mình mở căng tin bán cho học trò, giáo viên để họ ủng hộ. Họ ăn vì sợ chồng mình chứ có phải vì thật lòng muốn ăn đâu.

Xưa thời bao cấp khó khăn, có nhiều thầy cô giáo vừa đi dạy vừa bán cà rem. Có lần học trò nó làm sai, cô giáo cho nó 1 điểm, nó khóc nó nói, sao em mua hàng ủng hộ cà rem của cô mà cô cho em có 1 điểm? Em mua hàng của cô thì cô phải "lại quả" cho em bằng điểm số chớ? Đấy, nó khổ thế thấy, nó là học trò, tự dưng biến thành khách hàng, mua vì tình cảm hay cả nể sẽ không lâu dài.

Người xưa khuyên dạy, nếu chồng có chức có quyền, vợ con chỉ nên ở nhà tỉa hoa tỉa củ, đừng có tham lam mà kinh doanh trên quan hệ của chồng của cha. Sẽ nguy hại khôn lường về sau.

Làm kinh doanh, cách xây dựng khách hàng đúng là phải tìm khách có nhu cầu. Việc mua hàng phải xuất phát từ NHU CẦU. Người ta không có nhu cầu thì tạo cho người ta nhu cầu. Bạn có thể còm cái bạn đang bán và ai là người có nhu cầu thử tui xem. Nếu bạn hiểu được nguyên tắc cơ bản này, thì bạn sẽ bán hàng được. Còn kêu gọi ủng hộ thì người ta chỉ có thể ủng hộ 1-2 lần, bạn chắc chắn sẽ dẹp business đó.

Mấy lời nhắn nhủ cho các bạn mới khởi nghiệp. Tự xây dựng hệ thống khách mới toanh, rồi biến họ thành khách ruột, khách quen, bạn hàng. Tạo ra nhu cầu, biến không thành có thì mới gọi là người có tài trong kinh doanh.
TonyX

(Bài này tui viết vào năm 2015)

Người ai cũng thích Cách đây mấy năm, đợt nghỉ hè, tui đi châu Âu với 1 đoàn du lịch, có nhà chị Q. Chị Q dắt 2 đứa con ...
17/09/2024

Người ai cũng thích

Cách đây mấy năm, đợt nghỉ hè, tui đi châu Âu với 1 đoàn du lịch, có nhà chị Q. Chị Q dắt 2 đứa con đi chơi, nhóc đầu học cỡ lớp 9 còn nhóc sau học tiểu học, tên Phổ. Cậu lớn tên gì không rõ, còn cậu nhỏ thì cả đoàn ai cũng ấn tượng. Chuyến bay đêm (chuyến đi lẫn chuyến về), khi cả máy bay đang vật vạ ngủ thì đèn chỗ ghế cậu Phổ vẫn sáng. Tui đi toilet nhìn vào thì thấy cậu đang ngồi viết chữ tiếng Hán, rồi đọc sách, rồi viết viết vẽ vẽ. Tiếp viên thấy khoái nên khẽ khàng đi ngang, đưa ly nước, đưa cái bánh. Khi xuống sân bay trung chuyển và đợi lên máy bay kế tiếp, trong khi mọi người kể các bạn nhỏ trang lứa đang tìm sóng wifi để chat và chơi game thì cậu đi vòng vèo hết các ngóc ngách trong sân bay, chụp lại những chữ tiếng Anh mà cậu không biết, để dành tra từ học sau. Người lúc nào cũng vận động và đầy năng lượng.

Chị Q nói thằng này ham hiểu biết, thèm chữ thèm nghĩa, ham thể dục thể thao, tự dưng nó vậy chứ chị chẳng có bí quyết gì. Thằng anh nó thì lười, anh chị la hét, phải ép buộc học, 10 chữ tiếng Anh dò lại 10 chữ, ráng trả bài xong là mừng rỡ chạy đi mất, kêu đọc sách thì nói dài, nhờ tóm tắt lại chứ không đọc. Chở đi học đủ các trung tâm đủ môn ngoại ngữ đến cờ vua tới nhạc cụ đến võ thuật bơi lội..., tốn không biết bao nhiêu tiền mà học không được là không được. Còn Phổ thì anh chị chưa bao giờ nhắc nhở, "nó biết sạch bách tất cả những gì nó đọc được"-chị Q nói. Ở trường, thầy cô nó chỉ hỏi khi các bạn khác trong lớp tịt hết không ai biết, dù hỏi cái gì nó cũng giơ tay. Phong trào nào nó cũng tham gia, cái gì nó cũng biết chơi. Vì quá ham hiểu biết nên mọi thứ đều mày mò tự học.

Ở châu Âu, lúc đoàn ghé nhà hàng Trung Hoa, cậu đọc vanh vách thực đơn bằng tiếng Trung trên đó, giao tiếp với các phục vụ (là du học sinh Trung Quốc) một cách thành thạo. Một số chữ không biết thì cậu nhờ anh phục vụ giải thích lại, rồi cậu cẩn thận chụp lại mặt chữ để tra, để học. Khi vào quán Tây thì cậu nói tiếng Anh không khác gì người bản xứ, trong khi thằng anh thì cứ ấp a ấp úng, đi mua cà phê hoặc gì đó đều lôi thằng em theo, kêu trả giá giùm tao, hỏi giùm tao. Trong đoàn cũng có mấy con nhà khác, cũng con nhà khá giả và học đủ trường quốc tế Tây Tàu, nhưng không ai được như cậu Phổ. Tại những điểm tham quan, khi hướng dẫn viên nói về các di tích hay lịch sử, cậu mở điện thoại thu âm để nghe lại. Có lần đang ở trong một nhà thờ cổ, đang dịch thì chú hướng dẫn viên Việt Nam bị Tào Tháo rượt, phải vô nhà vệ sinh, cả đoàn ngoài này đang ngơ ngác thì cậu Phổ nói với cô hướng dẫn viên nước ngoài là cô cứ nói đi, để cậu dịch cho cả đoàn nghe. Một cậu nhóc nhỏ xíu đứng nói lưu loát mà phục lăn, cả đoàn yêu mến kinh khủng. Ngày cuối, cả đoàn đi shopping mua đủ thứ thì cậu thấy đứng đắm đuối trong hiệu sách, lục tìm sách quý. Khi hỏi sao con có trí nhớ tốt vậy, cậu nói "cũng quên nhiều, nhưng quên là con lập tức tra lại để nhớ". Tui hỏi sao con chăm chỉ vậy, thì cậu nói Genghis Khan (Thành Cát Tư Hãn) có nói với các cháu của ông là, "tư chất tốt là do trời sinh, nếu may mắn có được thì phải chăm chỉ gấp nhiều lần người thường để có thể bá chủ thiên hạ. Mình phải làm trùm 1 cái gì đó chú ạ".

Bẵng mấy năm, nãy thấy nick chị Q sáng đèn. Tui hỏi thì chị nói cháu Phổ vừa thi xong cấp, tiếng Anh có IELTS 8.0 từ lớp 11 nên quy ra 10 điểm thi rồi, nhưng cậu vẫn đăng ký thi tiếng Trung để cho vui, suýt tuyệt đối. Các môn khác cũng cao ngất. Nó đã được ĐH Zurich nhận vào từ đầu năm, học bổng toàn phần, nên xong bằng cấp 3 là đi. Tui xin hình 2 anh em, chị Q gửi cho coi xong nhắn. Chị nói chán lắm em ơi, thằng anh sống bản năng, vô kỷ luật, mê ăn mê game mê chơi không à. Anh chị để dành sẵn tiền nó đi du học mà có cái IELTS 6.0 không thi nổi em, cuối cùng cũng đâu có trường nào bên kia nhận. Đành phải học cái ĐH quản trị kinh doanh khỉ nợ gì đấy ở VN này, xong xin việc lèo tèo lương không ăn thua, giờ suốt ngày nằm trong phòng quánh tiền ảo chứng khoán chứ không đi làm, coi máy tính điện thoại cả ngày nên mắt bị bệnh khô giác mạc, nhìn gà hoá cuốc, lái xe ra đường ban đêm suýt gây tai nạn. Phòng ốc nó bẩn thỉu lộn xộn, chung quy là do lười, anh chị rất lo lắng cho tương lai của nó nhưng riêng nó thì không. Chán, chị chẳng muốn nói đến. Hai anh em một trời một vực. Ngoại ngữ, tri thức hiểu biết, hay sự cân đối cơ thể là phải do cá nhân thực hiện chứ tiền nào mua được em. Chị đâu có so sánh, con đứa nào chẳng thương, chỉ là nói cái kết quả hay hậu quả gì cũng có nguyên nhân nội tại. Ai đó không được như bản thân họ mong muốn là 100% do mình.

Còn cậu Phổ, tui hỏi, chị Q nói, trời ơi, nếu đẻ được 1 thằng như nó, thì đau mấy chị cũng đẻ nữa. Nó làm ra tiền từ lớp 8 rồi em ơi, dạy học cho trẻ con cả xóm và dạy online tiếng Việt cho người nước ngoài, tiền nhiều lắm. Nó tự động làm mọi thứ, phòng ngủ nó không cho giúp việc vào dọn, nó tự giặt giũ và dọn dẹp, luôn đẹp như khách sạn 5 sao. Nhà chị có điều kiện, du học tự túc cũng được nhưng nó nói thôi mẹ để tiền lo cho anh, con tự lo được.

Nhìn bức hình chị gửi, thấy cùng mẹ cùng cha cùng huyết thống, cùng một mái nhà mà sao khác biệt quá. Bên cạnh thằng anh tối om tối sầm (do lối sống kém kỷ luật và lười biếng mà thành), thì cậu em cao to cân đối, mặt mũi sáng trưng như nam thần Hy Lạp. Chiều cao thì có thể do gene, nhưng sự cân đối cơ thể của 1 người, sự thông thạo ngoại ngữ của 1 người là chắc chắn là do khổ luyện.

Trong tủ hồ sơ một doanh nhân trẻ có gì?Nếu bạn chọn con đường khác thì thôi, nhưng nếu bạn chọn con đường doanh nhân th...
16/09/2024

Trong tủ hồ sơ một doanh nhân trẻ có gì?

Nếu bạn chọn con đường khác thì thôi, nhưng nếu bạn chọn con đường doanh nhân thì trong tủ hồ sơ mình sẽ có các giấy tờ sau:

1. Sổ đỏ hiến_máu (càng nhiều càng tốt).

2. Thẻ hiến tạng.

3. Lệnh chuyển ngân hàng cho các quỹ từ thiện vùng cao vùng sâu (càng dày càng tốt, nên trích 10% lợi nhuận mình kiếm được chuyển tặng các quỹ, hào sảng hơn thì 20, 30, 50%).

4. Cà vẹt (giấy đăng ký) xe ô tô gồm ô tô tải (công việc) và ô tô con (cá nhân), giai đoạn quá độ là ô tô bán tải. Ở quê mình đường sá rộng rãi, lái xe đi làm ăn giao dịch rất thuận lợi.

5. Giấy đăng ký kinh doanh có trụ sở đặt tại quê nhà, các hoạt động buôn bán xuất nhập khẩu sẽ nộp thuế cho quê hương cũng là 1 cách đóng góp. Ví dụ 1 năm nhập 10 tỷ hàng thì vẫn đóng thuế 1 tỷ VAT cho tỉnh, nếu xuất khẩu thì tiền USD chảy về ngân hàng Vietcombank, Eximbank, Agribank...của tỉnh mình, giúp tỉnh mình phồn vinh.

6. Hợp đồng thuê đất trong khu công nghiệp tỉnh để sản xuất. Làm ở ngoài thì ban đầu thấy tiện nhưng với tốc độ đô thị hoá, 10 năm, 20 năm nữa sẽ phải di dời vì dân cư họ mọc dày đặc xung quanh. Do vậy nên vô khu công nghiệp trước thì tốt, vấn đề cháy nổ tiếng ồn khí thải....sẽ dễ quản lý hơn.

7. Hộ chiếu để tham dự các hội chợ lớn nhỏ trên khắp thế giới. Ví dụ mình sản xuất hạt điều rang muối chẳng hạn, thì search "exhibition/trade fair/cashew nut/2021/international/food industry" và điền form, xong xách giỏ đi.

8. Giấy chứng nhận, bằng khen, huy chương các cuộc thi khởi nghiệp, doanh nghiệp trẻ, doanh nghiệp xã hội, doanh nghiệp cộng đồng, tài sắc doanh nhân, tiếng hát doanh nhân,.....Thi thố hết mọi cuộc thi lớn nhỏ để tăng sự tự tin cho mình, xây dựng được thương hiệu cá nhân (personal branding rất quan trọng), học hỏi thêm từ các đàn anh đàn chị đi trước, có thêm nhiều mối quan hệ với bạn bè...

9. Dành thời gian để thực hiện các hoạt động gắn kết cộng đồng như dọn rác, xây viện dưỡng lão, viện trẻ mồ côi, xây cầu và đường giao thông nông thôn, trồng hoa cho trạm y tế và bệnh viện huyện, tặng trang thiết bị y tế cho các bệnh viện, xây dựng bếp ăn từ thiện ở bệnh viện, sửa chữa các trường học, tặng thiết bị cho các trường học, các chương trình dạy tiếng Anh cho trẻ em nông thôn. Hiện nay trên thế giới, doanh nghiệp luôn gắn với chữ CSR (Corporate Social Responsibilty) tức trách nhiệm xã hội của doanh nghiệp. Ai còn làm chỉ vì lợi nhuận thì không lâu bền được, vì nhận thức cộng đồng đã rất khác. Chỉ làm giàu cho bản thân họ và cổ đông của họ, chẳng thấy đóng góp gì cho xã hội ở những vùng khó khăn để san sẻ sự phồn vinh đồng đều cho cả nước, thì vẫn không nhận được sự tôn trọng của xã hội.

Chúc các bạn có sớm 8 bộ hồ sơ (từ 1-8) và dành thời gian cho hoạt động (9) bên cạnh việc sản xuất làm ăn của mình. Vài chục năm nữa thì ai cũng chết, mình để lại giấy tờ vậy cho thế hệ sau mà phát triển lên quy mô lớn hơn, tầm vóc lớn hơn. Đã có hàng ngàn người có được bộ hồ sơ này, mình muốn là mình làm được thôi. Đất nước và xã hội sẽ không quên có 1 người tên là (điền tên mình vào đây) đã xuất hiện 1 lần trên trái đất và đã góp phần thay đổi xã hội trở nên tốt đẹp hơn.

Tản mạn về tuỳ tiện.Cỡ 30 chục năm trước, có 1  ban nhạc tên là 1088, trong 1 lần giao lưu khán giả, một anh khán giả lê...
16/09/2024

Tản mạn về tuỳ tiện.

Cỡ 30 chục năm trước, có 1 ban nhạc tên là 1088, trong 1 lần giao lưu khán giả, một anh khán giả lên hỏi "anh Phúc tên thật là gì nhỉ", thấy ca sĩ đáp lại "dạ anh cứ gọi em là Phúc ạ, em đi hát lấy nghệ danh này ạ", thì ông khán giả lại vặn vẹo "nhưng mà thực tế là tên gì", xong tui thấy MC phải đỡ lời, nói anh cứ gọi là ca sĩ UHP đi ạ. Xong ông này còn vô duyên nữa, phán câu "tui biết Phúc sinh năm....vậy là nhỏ hơn tui 2 tuổi, giờ xưng là anh em nha". Tui thấy nét ca sĩ lẫn MC hết vui, xong vội mời anh đó đặt câu hỏi cho xong, trả lời cho xong và mời xuống. Khán giả trong bữa hôm đó lắc đầu ngao ngán, vì thấy xúc phạm sự riêng tư cá nhân của người ta mà mặt cứ như không.

Khi xem hình trên ĐT cũng vậy, người ta đưa cho mình xem 1 tấm hình, thì xem xong cám ơn cười và trả lại, không được phép quẹt tiếp, muốn xem thêm thì phải hỏi ý kiến. Tương tự khi chụp hình người khác, khi chụp chính mặt hoặc quay phim, thì phải hỏi xem họ có đồng ý không, chứ không phải giơ máy lên muốn chụp là chụp, muốn quay là quay. Đó là hành động vô văn hoá chứ không còn là vô duyên nữa.

Năm lớp 9, trường tui có chương trình viết thư gửi chiến sĩ Trường Sa. Sau đó vài tháng, có mấy lá thư của chiến sĩ gửi lại, vì đồng cảm hay gì đó, có gửi tặng san hô với lá bàng biển khô cho các bạn học sinh. Nhưng mấy ông thầy bà cô ở trường cấp 2 của tui, tự động mở coi rồi cười hô hố, mấy món quà thì lấy chia nhau hết, đọc xong mới đưa cho tụi tui. Từ đó, tụi tui không còn tôn trọng họ nữa, thấy quá sức vô duyên. Chính họ đánh mất sự tôn trọng từ người khác.

Có lần tui đi Nga với 1 đoàn du lịch VN, có 1 đoàn xe mô tô của 1 nhóm phượt cùng dừng lại chỗ quán ăn. Thấy dàn xe mô tô to lớn đẹp, nhiều anh chị trong đoàn leo lên chụp hình, có anh còn đẩy xe tới góc chụp cho đẹp. Rồi 2 chị leo lên ngồi ôm eo nhau, nhờ người khác chụp, cười ha hả. Xong mấy anh lái mô tô ra, thấy đám tào lao vậy hét lên giận dữ bằng tiếng Nga, đám VN này chạy thôi là là chạy. Tui thấy xấu hổ giùm. Đó là sự tuỳ tiện thô lỗ khi tự ý xâm phạm tài sản của người khác mà không hề xin phép.

Ở XH mình cũng có rất nhiều người vô duyên như vậy mà không nhận ra. Ở đây lộn xộn nên tui không kiểm soát được, chứ bên trang X, tui sẽ sàng lọc, thấy ai vô duyên như thế sẽ block hết. Mối quan hệ chúng ta trên mạng là netizen, để học hỏi lẫn nhau, cùng nhau phát triển, chứ không phải là người thân gì để quan tâm đời tư vợ con chồng con, thu nhập, tên tuổi hay cái gì thuộc về cá nhân mà người ta không muốn nói. Ngay cả người thân, chúng ta cũng cần để họ có 1 không gian, một khoảng thời gian riêng tư của họ. Lục lọi phòng ốc hay email hay ĐT, lục tủ của người khác dù là con cái ruột của mình cũng là 1 sự vi phạm pháp luật. Vặn vẹo đi chơi với ai, đi nhậu với ai cũng là sự vô duyên của những người thân, đặc biệt là mấy bà vợ cứ cho rằng tình yêu phải chia sẻ nhau mọi thứ, nhưng không hề nhận ra rằng đó là sự kiểm soát người khác một cách thô lỗ. Ông chồng có hỏi mình đi uốn tóc hay làm móng với ai đâu mà mình lại hỏi chồng như câu riêng tư như vậy. Với suy nghĩ đó, sẽ có 1 ngày "già néo đứt dây", căng quá thì đổ vỡ. Không biết tôn trọng sự riêng tư của người khác thì rất khó sống chung. 4 trụ cột trong giáo dục của Unesco là học để biết, học để làm, học để hoàn thiện bản thân và học để chung sống với người khác.

Người có học phải có văn hoá, tui nói nặng nề để ai thấy còn cái tính tào lao này thì một là rời khỏi đây, hai là sửa đổi tính nết. Đừng để người khác khó chịu vì cái sự tò mò tọc mạch của mình.

Address

Hồ Chí Minh
Ho Chi Minh City
70000

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Đọc ngẫm cùng Dượng Tony posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share