đọc sách miễn phí

đọc sách miễn phí o Thời gian: 9h – 17h, chủ nhật hàng tuần
o Địa điểm: khu chòi mát công viên Tao Đàn, TPHCM
o Hình thức: Đọc Sách Miễn Phí

26.02.2020MỘT MAI TAN BIẾN GIỮA ĐỜIMai là ngày Thầy thuốc Việt Nam, và hôm qua, à không, rạng sáng nay, tôi đã hoàn thàn...
26/02/2020

26.02.2020

MỘT MAI TAN BIẾN GIỮA ĐỜI

Mai là ngày Thầy thuốc Việt Nam, và hôm qua, à không, rạng sáng nay, tôi đã hoàn thành quyển sách này.

“Một Mai Tan Biến Giữa Đời” được viết bởi một bác sĩ làm ở phòng cấp cứu, khi được hỏi quyển sách này thế nào, tôi đã trả lời rằng nó đầy cảm xúc tiêu cực! Cũng phải thôi, còn trông chờ điều từ những câu chuyện ở phòng cấp cứu của một bệnh viện lớn nếu không phải là bế tắc và cái chết? Hơn nữa, người viết lại là một bác sĩ đã từng chống chọi với căn bệnh trầm cảm, từng muốn kết thúc cuộc sống của bản thân mình. Những người trầm cảm, thường là vì họ để ý quá nhiều đến cuộc sống xung quanh và suy nghĩ quá nhiều. “Là nhân viên y tế, con không nên nhạy cảm như thế.” Tuy nhiên, không thể phủ nhận rằng quyển sách mô tả khá rõ về cuộc sống và những con người khác nhau ở bệnh viện.

Điều tôi khó chịu nhất khi đọc quyển sách này, có lẽ, là thấy mình ở trong đó.

Quyển sách bắt đầu bằng câu chuyện về một người đàn ông tỉnh dậy trong bệnh viện sau khi nốc cạn một lọ thuốc ngủ. Ông bình tĩnh trả lời tất cả những câu hỏi của bác sĩ, bình tĩnh nói rằng mình chỉ muốn có một giấc ngủ ngon sau nhiều đêm mất ngủ, hợp tác với bác sĩ điều trị, và ngay sau khi được cho xuất viện về nhà, ông lao xuống từ ban công nhà mình ở tầng 7. “Khao khát từ bỏ cuộc sống của ông ấy lớn mức chẳng thể đoán được nhưng ngược lại trong mắt tôi nó lại giống như khao khát muốn được sống.” Ở đó, có cậu thanh niên tự sát vì không muốn quay trở lại quân đội, có những người chọn cuối tuần để treo mình lên, và có những cuộc ẩu đả sau những cơn say. Ở đó, có những nhân viên y tế sắp xếp công việc để có thể xem một trận bóng trong giờ làm việc, cố nhịn cười trước những tình huống “khó đỡ” của bệnh nhân. Ở đó, con người ta trần trụi và bình thường, bất chấp học vị cao đến đâu.

Đọc sách, tôi nhớ nhất chi tiết về việc vị bác sĩ phải nghe hàng trăm cuốn băng ghi âm về việc nhân viên tổng đài 119 (tổng đài cấp cứu) hướng dẫn người gọi điện sơ cứu cho nạn nhân. Tiếng khóc, sự hoảng loạn, sự tuyệt vọng, tôi có thể hình dung ra tất cả những điều kinh khủng ấy: Người mình thương yêu đột nhiên ngã quỵ dưới chân mình, bao lo lắng đau đớn phút chốc phun trào như núi lửa, ở đầu dây bên kia, người ta đang hướng dẫn mình cách nhấn tim, cách hô hấp nhân tạo. Mình có nghe và làm được không? Và, như một vị quan toà, vị bác sĩ ấy phải nghe tất cả những hỗn tạp ấy để đánh giá xem nhân viên 119 có hướng dẫn đúng không, việc ấy có hiệu quả không.

Mỗi khi vị bác sĩ quan sát một bệnh nhân đã không còn cứu được, tôi lại thấy mình đứng đó, mở to mắt cùng ông. Một thi thể lạnh ngắt, gương mặt xám ngoét, những vết bầm tím trên ngực và tiếng xương sườn gãy lạo xạo dưới bàn tay, hậu quả sau những nỗ lực nhấn tim. Máu đen từ những vết thương lẫn vết kim cứ thế trào ra không cách nào cầm lại được. Thế đấy.

Và, sau tất cả, cũng như trước kia tôi từng đau đáu, thứ dằn vặt vị bác sĩ nhiều nhất không phải cái chết mà là ánh mắt lạc quan cương nghị của những người mà mình biết chắc họ không thể nào hồi phục được, cảm giác dằn xé khi đứng trước một bệnh nhân, biết rằng để họ ra đi sẽ tốt hơn nhưng tay chân thì vẫn cứ làm hết sức để giữ họ lại. Những con người bị mắc kẹt trong chính cơ thể mình!

Còn một điểm trùng hợp nữa chính là quyển sách có nhắc về MERS, một dịch bệnh cũng do virus chủng Corona gây ra cách đây không lâu. “Virus MERS tìm đến vị trí hiểm hóc và yếu đuối nhất của con người, xâm nhập vào tâm hồn chúng ta, gây chia rẽ, đảo lộn trái tim của mọi người. Sau mọi chuyện, việc mà 50 triệu dân vẫn còn sống sót khoẻ mạnh chúng ta cần làm là gì đây? Đọng lại trong lòng các y bác sĩ chúng tôi về những ngày đầu hè đó chỉ là sự hỗn loạn. Chúng tôi sẽ không thể nào quên sự ghét bỏ và nỗi sợ hãi mà mình cảm nhận được phía sau lớp khẩu trang trong mùa hè năm ấy.” Bạn có thấy giống không, với chúng ta bây giờ? Chia rẽ, chửi bới lẫn nhau? Và mỗi lần xem số liệu tử vong lẫn số ca nhiễm bệnh, tôi lại nghĩ đến những người đồng nghiệp của mình, cầm đèn và ống nội khí quản, cúi đầu ghé mắt sát vào khuôn miệng chứa đầy virus Corona, cố gắng cứu họ thoát khỏi cơn suy hô hấp.

Đại để là, đây là một quyển sách mà nếu bạn không đủ vững vàng thì đừng đọc!

~AnnieLe~

Ảnh: Internet

14.02.2020Bạch Dạ Hành“Nhưng, không thể lấy tổn thương của mình để làm cái cớ làm tổn thương cho người khác…”Lại là một ...
14/02/2020

14.02.2020

Bạch Dạ Hành

“Nhưng, không thể lấy tổn thương của mình để làm cái cớ làm tổn thương cho người khác…”

Lại là một tình yêu khác, day dứt, khắc khoải, hy sinh, cho đến tận phút giây cuối cùng của cuộc đời. Và, một sự tàn nhẫn đến lạnh lùng vô cảm. Cá bống trắng và tôm pháo, hai con vật sống cộng sinh với nhau, dù thoạt nhiên chẳng hề có một giao cắt nào trong đời sống.

Một biến cố xảy ra với 2 đứa trẻ khi mới 11 tuổi. Từ đó, một đứa vẫn lẩn quẩn bò đi bò lại trong đường ống tối tăm, làm mọi cách để bảo vệ cô bé mình yêu, từ một nơi không ai nhìn thấy. Đứa bé ấy cật lực kiếm tiền bằng đủ mọi cách, nếu có tiền, chắc hẳn bi kịch đã không xảy ra…

Đứa còn lại, lớn lên xinh đẹp rạng ngời, và luôn có được mọi thứ mình muốn. Cứ như thể, cuộc sống của cô đã được trải sẵn thảm đỏ, cứ như vậy mà bước đi. Nhưng, có thật là vậy?

Một cuốn sách mà mọi giá trị đều bị bóp méo, phải trái đúng sai, thiện và ác. Đôi khi, trong những hành động ghê rợn là một trái tim tổn thương khao khát được yêu thương và chữa lành. Đôi khi, dưới gương mặt xinh đẹp và dáng hình mỏng manh yếu đuối, một con quỷ từ lâu đã thành hình. Ẩn sau vẻ ngoài như thiên sứ là một tâm hồn mục ruỗng, rỗng không, và hoàn toàn không biết yêu thương.

Ngài cảnh sát già sẽ không bao giờ thôi hối hận vì đã để cái mầm mống tàn ác kia lớn thành cây, đơm hoa kết quả. Một đứa trẻ đã được giải thoát, nhưng ánh mắt bất lực của ông vẫn dõi theo cái dáng vẻ kiêu sa trắng toát lạnh lùng bước lên cầu thang.

“Tôi ước có thể bước đi dưới ánh mặt trời”.

Điều ước ấy đã vĩnh viễn không bao giờ trở thành hiện thực…

Một khi đã bắt đầu bằng một lời nói dối, người ta sẽ phải dùng những lời nói dối khác để che đậy nó. Cứ thế, sự dối trá ngày một lớn lên, cho đến khi chính người nói cũng tin đó là thật. Hai kẻ cố giữ lấy linh hồn của mình, nhưng biết đâu, linh hồn ấy đã biến dạng từ rất lâu rồi.

Và rằng, phụ nữ vẫn là giống loài yếu đuối nhất, nhưng cũng nguy hiểm và tàn nhẫn nhất!

Happy Valentine. Chúc cho tất cả chúng ta có thể yêu nhau với tất cả sự chân thành

~AnnieLe~

Ảnh: Internet

Phía Sau Nghi Can XGấp quyển sách lại, tôi vẫn bối rối không biết đây có phải là một quyển sách nên đọc vào dịp Valentin...
12/02/2020

Phía Sau Nghi Can X

Gấp quyển sách lại, tôi vẫn bối rối không biết đây có phải là một quyển sách nên đọc vào dịp Valentine hay không. Có lẽ có, mà cũng có lẽ không.

Liệu, vì tình yêu, con người ta có thể làm được những gì? Và một cái đầu thiên tài sẽ được vận dụng như thế nào khi yêu? Câu trả lời chỉ có 2 chữ: mù quáng!

Ta nghĩ ta yêu đủ nhiều, ta có thể làm tất cả cho người mình yêu, cho đến khi ta đọc hết quyển sách này. Cẩn thận chặn hết đường rút lui, tính toán đến từng chi tiết nhỏ nhất bằng suy luận cực kỳ logic của một thiên tài toán học để bảo vệ người mình yêu. Đôi lúc, tôi đã nghĩ rốt cuộc gã cũng chỉ là một người đàn ông tầm thường, ghen tuông giận giữ, nhưng không. Đến cuối cùng, gã cũng chỉ muốn người mình yêu thương được hạnh phúc, dù cái hạnh phúc đó chẳng có mặt gã.

Một quyển sách chẳng có gì đặc biệt, chẳng có bí mật, chẳng nút thắt. Tất cả đều đã rõ ràng, chỉ chờ đến khi những người phụ nữ không thể gắng gượng được nữa mà để lộ sơ hở, sự thật sẽ được phơi bày dễ như không. Tôi đã nghĩ thế cho đến khi đọc đến chương cuối cùng. Và khi Ishigami – gã thầy giáo dạy Toán cấp III “hét lên như một con thú dữ” thì tôi cũng bật khóc. “Đừng động vào anh ấy! Ít nhất cũng để cho anh ấy khóc.” Anh ấy đã lừa các điều tra viên, lừa tôi, lừa cả người phụ nữ mà anh hết lòng thương yêu và bảo vệ, chỉ duy nhất không qua mắt được người bạn từ thưở đại học của mình.

Đôi khi chúng ta cố gắng hết sức để giải một bài toán, vượt qua hết những dữ kiện đánh lừa, thế rồi đáp án ta nhận được không hề làm ta hả hê, ngược lại, khiến tất cả đều đau lòng.

Câu chuyện buồn nhất là câu chuyện trong đó chẳng có ai sai.
Và người đáng thương nhất, là người đến cuối cùng vẫn tỏ ra mình là kẻ tàn nhẫn.

Kẻ giết người máu lạnh ư? Không, chỉ là một câu chuyện tình yêu khắc khoải, hoàn toàn không có lối ra.

~AnnieLe~

Ảnh: Internet

Tiếng Đàn Môi Sau Bờ Rào ĐáMột vùng cao hiện lên rõ nét, gần gũi và chân thực đến đau lòng!Không phải một tác phẩm của n...
29/01/2020

Tiếng Đàn Môi Sau Bờ Rào Đá

Một vùng cao hiện lên rõ nét, gần gũi và chân thực đến đau lòng!

Không phải một tác phẩm của người miền xuôi viết về miền núi, không phải những câu chữ gắng gượng ép cho vừa khe đá hẹp, “Tiếng Đàn Môi Sau Bờ Rào Đá” là những câu chuyện của những con người sinh ra từ đỉnh núi, lớn lên nhờ đá nhờ sương, nhờ những khắc nghiệt tận cùng của núi rừng. Lật giở từng trang sách, những cái tên quen thuộc lại hiện lên trong ký ức: Thượng Phùng, Sủng Trái, Sủng Thài, Thài Phìn Tủng, Cao Mã Pờ, Tây Côn Lĩnh, Nho Quế,… Rồi thì những Pao, Chứ, Dín, Mý, May… cứ lầm lũi bước qua, lặng im như đá núi. Cuộc đời người dân miền cao gắn chặt vào vách núi với bao lề thói và những hủ tục, những vết chân ướt chỉ quẩn quanh nương ngô và chín bậc cầu thang. Nhưng như những bông lê trắng muốt vẫn bật lên trên cành khô khi trời bắt đầu bớt rét, những đôi chân nứt toát vẫn tung tăng xuống chợ phiên, đôi má vẫn đỏ hây hây bên bếp lửa bập bùng, và, tiếng đàn môi vẫn cứ da diết vang lên sau bờ rào đá giữa đêm rét buốt.

~AnnieLe~

Ảnh: Internet

XÁC PHÀMMột quyển sách lôi cuốn đến từng chi tiết, khiến người ta không tài nào bỏ xuống được cho đến khi biết được kết ...
26/01/2020

XÁC PHÀM

Một quyển sách lôi cuốn đến từng chi tiết, khiến người ta không tài nào bỏ xuống được cho đến khi biết được kết quả cuối cùng!

Giống y như câu chuyện nghìn lẻ một đêm của nàng Sheherazade, cứ mỗi phần bị bỏ dở trong cuộc chiến tranh biên giới tại “pháo đài cảnh giác” lại khiến người ta bức bối, nôn nóng muốn được nghe phần tiếp theo. Ngày thứ nhất, thứ hai, thứ ba,… cứ như thế, cuộc chiến ác liệt được mô tả chi tiết dưới con mắt của người trong cuộc, thông qua những “cuốn phim âm bản” chiếu qua đầu cậu bé Nam, một cậu bé được sinh ra và lớn lên khi đất nước đã im tiếng súng bom. Nhưng, gọi là “cậu bé’ thì có chính xác không nhỉ?

Mang nhiều yếu tố tâm linh huyền hoặc, Xác Phàm là một tác phẩm lạ kỳ, là câu chuyện về những con người đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng cho sự vẹn toàn lãnh thổ, cho sự sống của những anh em đồng đội bên cạnh mình, thà chết với viên đạn găm vào trước ngực chứ không phải với những mũi tên đến từ sau lưng, là câu chuyện về “đoá hoa vô thường”, sinh ra với số phận một loài hoa không hương không sắc, chỉ là nơi nương nhờ cho những thần thức chưa thể tái sinh theo cách thông thường.

Và, xuyên suốt quyển sách là câu hỏi cứ thổn thức: Em là ai vậy?

Một hành trình dài đi tìm bản ngã.
Một câu chuyện hư cấu rất thật.
Một số phận đã được an bài, vốn sinh ra không phải để tồn tại vì chính bản thân mình.

~AnnieLe~

Ảnh: Internet

Tết Đoàn ViênMột quyển sách khiến người ta nhớ đến Tết ngay khi đang ở trong lòng nó!Quyển sách là những ký ức, nỗi niềm...
25/01/2020

Tết Đoàn Viên

Một quyển sách khiến người ta nhớ đến Tết ngay khi đang ở trong lòng nó!

Quyển sách là những ký ức, nỗi niềm về Tết của hằng bao nhiêu con người thuộc nhiều thế hệ khác nhau, sống và làm việc trên khắp cả nước. Đó là Tết miền Bắc với hương mùi già thơm thơm, với mâm cỗ cầu kỳ và cái sự khó tính trong việc chọn hoa, gói bánh. Đó là Tết miền Nam với nồi thịt kho tàu và niềm háo hức của đám trẻ con. Đó là Tết Huế với những hàng chè tàu xanh mát và gốc hoàng mai được nâng lên như một thứ “đạo” trong đời sống con người. Đó là Tết, với rất nhiều cảm xúc và suy nghĩ rất riêng.

Gấp sách lại, Tết của những ngày thơ bé chợt hiện về, Tết của một con bé mừng rơn trong bộ quần áo mới, của dây pháo đì đùng và những phong bao lì xì đỏ. Gần hơn, là những cái Tết hối hả trong bệnh viện, cách nhà ba mẹ gần 300 cây số, là những cái Tết xách xe chạy ra khỏi nhà từ mùng 2, mùng 3 Tết, rong ruổi trên những cung đường. Tết nay khác xưa nhiều rồi, không phải vì Tết, mà vì cách ta đối đãi với nó. Khác trong những quà cáp biếu xén, khác trong những rình rang hơn thua, và khác, trong những mỏi mệt.

Trách chi Tết, khi mình chính là người đưa tay khép cửa phòng khi dợm nghe tiếng khách khứa râm ran chuẩn bị tiến vào chúc Tết ngày xuân. Con người lạ ghê, cứ chối bỏ hết, rồi ngồi tiếc nuối ngày xưa. Mỗi năm đều nghe người ta tranh cãi nhau giữ hay bỏ Tết. Đó sẽ mãi là cuộc tranh cãi không có hồi kết. Nhưng mình thử một lần đổi câu hỏi xem sao, như là, bạn muốn giữ hay bỏ những nụ cười lấp lánh trên môi người thân yêu trong những ngày đoàn viên?

~AnnieLe~

Bước Chậm Lại Giữa Thế Gian Vội VãMột quyển sách hoàn hảo để kết thúc năm dương lịch 2019. Vì mình tin rằng mình không t...
27/12/2019

Bước Chậm Lại Giữa Thế Gian Vội Vã

Một quyển sách hoàn hảo để kết thúc năm dương lịch 2019. Vì mình tin rằng mình không thể hoàn thành một quyển nào khác trong 4 ngày còn lại với lịch trình hiện tại. Chợt nhận ra, sao mình cứ mãi ngược xuôi bon chen, vội vã theo thế gian vội vã này.
Quyển sách không phải là những lời thuyết pháp của một nhà sư dành cho những Phật tử, chúng đơn thuần là những lời chia sẻ giữa người với người. Là lời của một người đã biết ngồi xuống quan sát và lắng nghe dành cho những người còn đang mải miết trong cõi vô minh. Những lời ấy thật ra đơn giản lắm, chính ta cũng biết mà ta không nhận ra, đến khi nghe thấy mới à ra. Cuộc sống vốn dĩ đơn giản, hạnh phúc vốn dĩ đơn giản, là tự ta làm cho nó phức tạp lên mà thôi. Bám chấp, nhầm lẫn, ngộ nhận,… Đến khi biết chấp nhận mọi sự như nó vốn dĩ, biết chấp nhận bản thân như mình vốn dĩ, là khi ta biết bình an.
“Mong sao
Dù có đi đâu bạn cũng sẽ được bảo vệ
Dù có đi đâu bạn cũng sẽ được công nhận
Dù có đi đâu bạn cũng sẽ được yêu thương
Mong cho ước nguyện đang nằm sâu trong trái tim bạn sẽ trở thành hiện thực
Mong cho vết thương của bạn được chữa lành
Mong cho bạn được hạnh phúc
Mong cho ước nguyện của bạn thành hiện thực.”

~AnnieLe~

“Quả Táo Thần Kỳ Của Kimura”Mình đã hoàn thành challenge đọc sách của năm nay bằng một quyển sách không thể kỳ lạ hơn! M...
13/10/2019

“Quả Táo Thần Kỳ Của Kimura”

Mình đã hoàn thành challenge đọc sách của năm nay bằng một quyển sách không thể kỳ lạ hơn! Một quyển sách thứ 13 đáng để suy ngẫm.

“Tôi nhìn hai quả táo được bổ ra, chúng được bảo quản từ hai năm trước trong nhà bếp của Iguchi. Thông thường, táo bổ ra và để một lát sẽ chuyển màu nâu, chẳng mấy chốc là hỏng. Thế nhưng, táo của ông Kimura thì không, nó chỉ teo nhỏ như bị “héo” thôi. Ngoài màu đỏ ra, tất cả đều nguyên vẹn, toả hương thơm ngọt ngào như kẹo vậy.”

Quyển sách kể về quá trình trồng táo không dùng phân bón và thuốc bảo vệ thực vật của một người nông dân Nhật – việc gần như bất khả thi lúc bấy giờ. Đọc tựa sách, mình biết ông ấy đã thành công, ấy vậy mà khi lật giở từng trang, cảm giác sốt ruột vẫn không thể dừng lại, chỉ mong sao nhanh nhanh đến cái đoạn cây táo ra hoa và kết quả. 8 năm bị dè bỉu, cha mẹ ruột từ mặt, hàng xóm quay lưng, 8 năm cả gia đình sống trong cảnh khốn cùng, chạy ăn từng bữa, chỉ vì ước mơ của ông. Thậm chí, hàng xóm còn “ưu ái” đặt cho ông cái biệt danh “Kamadokeshi” – Kẻ phá gia chi tử!

Đó là một hành trình dài và không hề dễ dàng, có lúc bế tắc đến mức Kimura đã muốn tự tử, thế nhưng, ngay giây phút đó, ông lại phát hiện ra gốc rễ của vấn đề. Một quyển sách không chỉ hay về nông nghiệp, mà còn về ý chí, niềm tin của con người. Trong quyển sách này, có những điều sẽ làm thay đổi gần như toàn bộ cách nhìn của bạn về việc trồng trọt và cốt lõi của vấn đề trồng trọt. Bạn sẽ nhận ra, chưa bao giờ một bông hoa trắng bé xíu lại có thể khiến mình rơi nước mắt như thế.

“Chắc vì tôi ngốc quá nên cây táo mới ra quả.”

Chắc vì chúng ta ngốc quá, nên không nhận ra những quy luật hiển nhiên của tự nhiên.

~AnnieLe~

VÔ THƯỜNG“Rủi may, sướng khổĐắng ngọt, vui buồnThoắt là hiện thựcThoắt là chiêm bao…”“Vô thường” là những dòng chia sẻ c...
26/09/2019

VÔ THƯỜNG

“Rủi may, sướng khổ
Đắng ngọt, vui buồn
Thoắt là hiện thực
Thoắt là chiêm bao…”

“Vô thường” là những dòng chia sẻ của một bác sĩ trực cấp cứu. Với mình, những dòng này thật sự chưa “đã”, vì mình biết, nó còn có thể sâu hơn nữa, còn nhiều điều ẩn chứa hơn nữa. Thế nhưng, mình cũng biết, khi viết quyển sách này, tác giả đã phải tiết chế rất nhiều, để những câu chuyện không kéo người đọc trì xuống. Thì chẳng, giữa lằn ranh sinh tử, có được mấy câu chuyện vui?

Khi đối mặt với bệnh tật, con người ta chẳng còn sức lực mà che giấu, để mà giả tạo, khi đó, bản chất họ bộc lộ rõ hơn lúc nào hết. Cũng khi đứng giữa lằn ranh sinh tử, người ta mới biết ai thực sự yêu thương mình, ai chỉ là những đường mật hời hợt. Người ta dành cả cuộc đời để giận hờn oán trách những người thân thương, rồi một ngày bất chợt ngã xuống, chỉ còn những tiếc nuối chưa thốt nên lời.

Người ta coi ngày sinh, coi ngày cưới, coi ngày chôn cất, nhưng chẳng ai coi được ngày của những vô thường. Định mệnh đấy, sống nay chết mai, có mấy ai hiểu để mà chậm lại, bao dung và thấu hiểu cho nhau.

Ngành y là một ngành nghề bạc bẽo, nó bào mòn người bác sĩ, điều dưỡng không chỉ về sức lực mà còn về tinh thần. Ngày lật tay mình lên và xem 10 ngón đều là chủng Núi (Arch), không sót ngón nào, chị la lên thảng thốt: “Trời ơi, sao em chọn nghề này? Sao mà em chịu nổi?” Đọc bác sĩ Trung, thấy cái cách bác nhìn cuộc sống, cách bác cảm nhận từng tia nắng hạt mưa, từng chiếc lá rơi, mình cũng đã tự lẩm nhẩm, một người như thế, làm sao mà chịu nổi những cảnh đời thế kia. Cảm xúc là con dao hai lưỡi, nó cho mình cuộc sống lung linh màu sắc, cũng đẩy mình vào bóng đêm đen đặc của sự cô quạnh và rối bời.

Nhưng mà, mình chỉ là người đọc sách, nên là cứ đọc thôi, rồi để đó…

“Chẳng có gì bất biến
Bận lòng chi đục trong
Ta về làm chiếc lá
Buông mình rơi thong dong…”

~AnnieLe~

Lời Hứa Về Một Cây Bút Chì!Sức mạnh đến từ sự lan toả. Một mình bạn có thể nhỏ bé, nhưng cả cộng đồng thì không!Và, dù c...
23/08/2019

Lời Hứa Về Một Cây Bút Chì!

Sức mạnh đến từ sự lan toả. Một mình bạn có thể nhỏ bé, nhưng cả cộng đồng thì không!
Và, dù cho ước mơ của bạn có ngớ ngẩn viển vông đến đâu, hãy cứ bắt đầu nó, bạn sẽ không bao giờ biết được nó sẽ thay đổi thế giới đến thế nào.

Đó là những điều mình học được từ “Lời Hứa Về Một Cây Bút Chì”, một quyển sách làm mình nhiều phen rơi nước mắt. Tất cả bắt đầu từ những điều thật bình thường: một học kỳ trên biển, một người đàn ông nói thứ tiếng Anh tự học một cách chậm rãi, những cuộn băng cassette cũ, một chàng trai Do Thái kiên nhẫn đọc từng từ trong quyển Kinh Thánh một cách rõ nhất có thể, những cây bút chì, 25 đô la và rất nhiều điều nhỏ nhặt khác.

Từng bước từng bước một, ngôi trường đầu tiên cho trẻ em nghèo được dựng lên ở Lào, rồi Nam Mỹ, Châu Phi,… Những đôi mắt sáng ngời và nụ cười trong trẻo của đám trẻ con lần đầu biết đến thế nào là một lớp học tử tế. Đã có rất nhiều va vấp, rất nhiều thất bại, nhưng còn nhiều hơn thế là sự nhiệt huyết và quyết tâm để đem đến những điều tốt đẹp.

Bạn không chắc có thể thay đổi thế giới, nhưng những việc nhỏ nhất bạn làm có thể thay đổi bản thân bạn và một vài người xung quanh, rồi cứ thế, cứ thế, chúng ta lớn lên…

~AnnieLe~

Address

Tao Dan Park, Nguyen Thi Minh Khai Street
Ho Chi Minh City
12345

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when đọc sách miễn phí posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Organization

Send a message to đọc sách miễn phí:

Share