16/07/2026
Lật lại từng trang ký ức cũ, mình chợt nhận ra thời gian không đo bằng những tờ lịch rơi, mà được dệt nên từ những nhịp đập của sự sống đã được giữ lại, bằng cả những nước mắt và nụ cười đã gửi lại trên hành trình này. Heartbeats của chúng mình tròn 5 tuổi. Năm năm có lẽ là một chặng đường không quá dài đối với một tổ chức, nhưng lại là một cuộc hồi sinh kỳ diệu đối với tụi mình. Từ những thành viên ban đầu loay hoay giữa nỗi đau mất mát, giờ đây Heartbeats đã lớn mạnh thành một đại gia đình của năm mươi con tim, cùng chung một lý tưởng và cùng chung một sứ mệnh thiêng liêng: nâng cao phẩm giá con người dưới ánh sáng Tin Mừng.
Nếu ai đó hỏi tụi mình rằng, động lực nào để một nhóm bạn trẻ có thể duy trì một dự án phi lợi nhuận đầy nhạy cảm và khó khăn này suốt năm năm qua, câu trả lời chắc chắn sẽ bắt đầu từ một cái tên: anh Khoa. Năm xưa, khi Heartbeats mới chỉ là một ý niệm sơ khai, tụi mình hoạt động với một đội ngũ vô cùng khiêm tốn. Khi ấy, ít ai biết rằng linh hồn của dự án là anh Khoa, người sáng lập của tụi mình mang trong mình một vết thương sâu thẳm ngay từ khi chưa chào đời. Anh là một ca phá thai hụt. Mẹ anh đã cố gắng chối bỏ anh khi anh còn trong bụng mẹ, nhưng bằng một phép màu nào đó qua bàn tay người bác sĩ, anh đã được cứu sống và lớn lên trong vòng tay cha mẹ nuôi. Do ảnh hưởng của đêm kinh hoàng năm ấy, thể trạng của anh yếu ớt vô cùng. Anh không thể chạy nhảy, không thể chơi thể thao, và mỗi nhịp thở dường như cũng là một sự nỗ lực. Nhưng nghịch cảnh không làm anh gục ngã, trái lại, nó gieo vào lòng anh một khát vọng sống mãnh liệt. Anh đau nỗi đau của những đứa trẻ không có cơ hội được cất tiếng khóc chào đời và khát khao dùng chút sức tàn để làm chiếc lá chắn bảo vệ những sinh linh bé nhỏ.
Thế nhưng, cuộc đời đôi khi nghiệt ngã đến thắt lòng. Giữa lúc dự án vừa thành lập tròn một tháng cùng với mình, dịch bệnh COVID-19 ập đến. Thể trạng yếu ớt không thể giúp anh chống chọi với virus nguy hiểm. Anh ra đi lặng lẽ vào một buổi sáng sớm cuối tháng 7, bỏ lại bao ước mơ dang dở. Mình đã khóc trong bất lực khi nghe mẹ anh báo tin. Nhưng chính trong khoảnh khắc tối tăm ấy, mình hiểu rằng việc giữ cho Heartbeats tiếp tục sống không còn là một sở thích, mà là một lời hứa danh dự. Lời hứa với người đã khuất, và lời hứa với Đấng ban tặng sự sống. Mình bắt tay vào việc cùng với vài người bạn khác đồng hành cùng với mình, đứa dịch thô, đứa biên tập, đứa tìm ảnh, gom góp từng chút sức mọn để thắp tiếp ngọn lửa mà anh đã thắp lên.
Hạt lúa mì có thối đi thì mới sinh nhiều bông hạt. Sự ra đi của anh dường như đã trở thành một hạt mầm thiêng liêng gieo vào lòng đất. Năm năm qua, từ nhóm ba người lầm lũi trong bóng tối của sự mất mát, tụi mình đã được đón nhận thêm những người bạn đồng hành mới, để hôm nay có thể tự hào khi được gọi tên năm mươi thành viên - những người trẻ dám dấn thân, dám yêu thương và dám bảo vệ sự sống. Không còn bó hẹp trong việc chia sẻ những bài dịch đơn giản, sứ mệnh của Heartbeats đã lớn lên, sâu sắc và toàn diện hơn dưới ánh sáng Tin Mừng. Tụi mình nhận ra rằng, bảo vệ sự sống không chỉ là cứu một đứa trẻ thoát khỏi phòng nạo phá thai, mà còn là nâng đỡ, phục hồi phẩm giá của những con người đang sống. Bởi lẽ, mỗi người xuất hiện trên cuộc đời này đều mang một giá trị vô giá và xứng đáng được yêu thương.
Suốt năm năm qua, năm mươi con người của Heartbeats đã cụ thể hóa sứ mệnh ấy bằng những bước đi âm thầm nhưng bền bỉ. Tụi mình không ngừng chuyển ngữ, biên soạn các bài viết chuyên sâu về giá trị sự sống, luân lý gia đình và phẩm giá con người dưới ánh sáng Tin Mừng, dùng ngòi bút để dọn dẹp những định kiến và mang lại cái nhìn thánh thiêng về tình yêu. Không dừng lại ở lý thuyết, Heartbeats đã trở thành cầu nối lặng lẽ đồng hành cùng những người mẹ đơn thân, những cô gái trẻ hoang mang trước ngưỡng cửa của sự lầm lỡ. Tụi mình chọn ôm lấy họ, nâng đỡ họ cả về tinh thần lẫn vật chất, để họ thấy rằng mình không cô độc, và đứa trẻ trong bụng họ là một món quà chứ không phải một hình phạt. Giữa một thế giới đầy những giá trị thực dụng, nơi con người dễ bị định giá bằng năng suất lao động, tụi mình chọn đứng về phía những người yếu thế, từ những người bệnh tật cho đến những thai nhi chưa tròn tháng, bởi tất cả đều mang một phẩm giá tuyệt đối không thể bị tước đoạt.
Nhìn lại chặng đường năm năm đã qua, tụi mình chỉ biết cúi đầu tạ ơn và trân quý mọi ân huệ cuộc đời ban tặng. Xin tạ ơn Thiên Chúa vì đã luôn gìn giữ, soi sáng và gửi đến cho tụi mình những cộng sự tuyệt vời. Xin cảm ơn anh Khoa, lời hứa năm xưa tụi em vẫn đang viết tiếp bằng tất cả tình yêu. Tụi mình cũng xin gửi lời cảm ơn sâu sắc đến năm mươi thành viên của đại gia đình Heartbeats đã không quản ngại hi sinh công sức, thời gian để cùng nhau gánh vác sứ mệnh chung. Và cuối cùng, xin cảm ơn bạn – những độc giả, những người bạn đồng hành đã luôn yêu thương, chia sẻ và tiếp thêm động lực cho tụi mình mỗi ngày.
Một chương mới lại mở ra. Heartbeats hiểu rằng hành trình phía trước sẽ còn nhiều chông g*i, khi những giá trị đi ngược lại sự sống vẫn âm thầm len lỏi. Thế nhưng, tụi mình không sợ hãi. Bởi vì tụi mình biết, chỉ cần chúng ta còn ở bên nhau, còn bước đi trong ánh sáng và yêu thương, thì những nhịp đập của Heartbeats sẽ không bao giờ dừng lại. Xin hãy tiếp tục đồng hành, cầu nguyện và cùng tụi mình viết tiếp những trang hành trình yêu thương này.
Yêu thương và Biết ơn,
~ Maximilianô Giêrađô ~