Muối Cho Đời

Muối Cho Đời Kết nối - Chung tay để người nghèo được chia sẻ yêu thương.
(3)

PHỤC VỤ KHÔNG MONG ĐỀN ĐÁP ❤️❤️❤️❤️   ⛪️. Phục vụ không mong đền đáp là một nghĩa cử cao đẹp, thể hiện tình yêu thương c...
18/06/2026

PHỤC VỤ KHÔNG MONG ĐỀN ĐÁP ❤️❤️❤️❤️

⛪️. Phục vụ không mong đền đáp là một nghĩa cử cao đẹp, thể hiện tình yêu thương chân thành và tinh thần trao ban vô vị lợi. Khi giúp đỡ người khác bằng cả tấm lòng, chúng ta không tìm kiếm lời khen ngợi hay sự đáp trả, nhưng mong muốn mang lại niềm vui, sự an ủi và hy vọng cho những người xung quanh. Đối với người Kitô hữu, phục vụ là noi gương Chúa Giêsu, Đấng đã đến để yêu thương và phục vụ nhân loại. Mỗi việc làm bác ái, dù âm thầm và nhỏ bé, đều trở thành món quà quý giá trước mặt Thiên Chúa. Chính trong sự cho đi vô điều kiện ấy, tâm hồn chúng ta được lớn lên trong đức mến và cảm nhận được niềm vui sâu xa của Tin Mừng.

❤️. Nhóm Muối Cho Đời chúng con thay mặt bà con nghèo vùng Khe Sanh - Quảng Bình ( cũ ) xin chân thành tri ân và cảm ơn tới Gia Đình Chị Dần đã quảng đại , yêu thương chia sẻ những suất cơm ( 340 suất ) tới bà con nơi đây . Xin Chúa trả công bội hậu và chúc lành cho Gia Đình Chị Dần luôn bình an , mạnh khoẻ , hạnh phúc , luôn thành công và gặt hái được nhiều thành quả trong công việc !Mong rằng trong thời gian tới, chúng ta sẽ tiếp tục được đồng hành cùng nhau trên hành trình lan tỏa yêu thương đến những hoàn cảnh khó khăn .

Chúng con rất mong được đón nhận tấm lòng của Quý ân nhân đồng hành để những phận người kém may mắn được chia sẻ yêu thương! Nhóm chúng con xin được đón nhận: lương thực thực phẩm để trợ giúp cho những phần bún yêu thương, trợ giúp cho những cụ già neo đơn, bệnh tật, các cháu mồ côi… và Quý ân nhân cũng có thể chia sẻ với nhóm chúng con qua số tài khoản duy nhất:

Số tài khoản: 9398956897
Tên tài khoản: Phạm Thị Thơm
Ngân hàng: Vietcombank

Người phụ trách nhóm:
- Linh mục linh hướng: Giuse Hoàng Quốc Oai - SĐT, zalo, viber và WhatsApp: +84917348008
- Fb: Hoàng Quốc Oai
- Trưởng nhóm: Anton Nguyễn Trọng Nông - SĐT: 0918673440
- Thủ quỹ: Phạm Thị Thơm - SĐT: 0868 457 376

Một lần nữa chúng con xin chân thành cảm ơn tất cả những tấm lòng nhân ái đã đồng hành cùng với nhóm để những phận người kém may mắn được chia sẻ yêu thương!

Chúng con xin chân thành cảm ơn !

“ANH EM LÀ ÁNH SÁNG CHO TRẦN GIAN ” (Mt 5,14)  ⛪️ Mỗi Kitô hữu được mời gọi trở thành nhân chứng sống động của Chúa giữa...
17/06/2026

“ANH EM LÀ ÁNH SÁNG CHO TRẦN GIAN ” (Mt 5,14)

⛪️ Mỗi Kitô hữu được mời gọi trở thành nhân chứng sống động của Chúa giữa lòng thế giới. Không chỉ bằng lời nói, nhưng bằng chính đời sống yêu thương, phục vụ và bác ái hằng ngày. Khi biết cảm thông với người đau khổ, nâng đỡ người yếu thế và sống chân thành với mọi người, chúng ta đang làm cho khuôn mặt yêu thương của Chúa được tỏa sáng giữa cuộc đời. Một nhân chứng đích thực không cần những điều lớn lao, nhưng biết sống Tin Mừng trong từng việc nhỏ bé, để qua đó người khác nhận ra sự hiện diện của Thiên Chúa và cảm nhận được tình yêu của Ngài.

❤️Nhóm thiện nguyện Muối Cho Đời chúng con xin được thay mặt cho các bệnh nhân đang điều trị tại Trại Phong Quỳnh Lập xin gửi lời tri ân sâu sắc tới Anh Chị Long Diễm đã quan tâm , chia sẻ và tài trợ chương trình phát cháo tình thương cho các bệnh nhân trong thời gian vừa qua.

⛪️ Trong hoàn cảnh còn nhiều khó khăn, các bệnh nhân phong cùi phải gánh chịu không chỉ nỗi đau thể xác mà còn là những thiệt thòi về tinh thần và sự thiếu thốn về vật chất. Chính vì vậy, sự hiện diện và tấm lòng của Anh Chị Long Diễm đã mang đến niềm an ủi, hơi ấm tình người và nguồn động viên to lớn giúp họ vượt qua mặc cảm, tiếp tục điều trị và ổn định cuộc sống.

❤️ Những bát cháo nóng hổi, nghĩa tình không chỉ giúp các bệnh nhân cải thiện bữa ăn hàng ngày, mà còn là biểu tượng của sự yêu thương và đồng hành. Nghĩa cử cao đẹp ấy là động lực để chúng tôi tiếp tục nỗ lực chăm sóc và sẻ chia với những phận đời kém may mắn.Xin Chúa trả công bội hậu và chúc lành cho gia đình Anh Chị Long Diễm luôn bình an , mạnh khoẻ , hạnh phúc , luôn thành công và gặt hái được nhiều thành quả trong công việc !Mong rằng trong thời gian tới, chúng ta sẽ tiếp tục được đồng hành cùng nhau trên hành trình lan tỏa yêu thương đến những hoàn cảnh khó khăn .

Chúng con rất mong được đón nhận tấm lòng của Quý ân nhân đồng hành để những phận người kém may mắn được chia sẻ yêu thương! Nhóm chúng con xin được đón nhận: lương thực thực phẩm để trợ giúp cho những phần bún yêu thương, trợ giúp cho những cụ già neo đơn, bệnh tật, các cháu mồ côi… và Quý ân nhân cũng có thể chia sẻ với nhóm chúng con qua số tài khoản duy nhất:

Số tài khoản: 9398956897
Tên tài khoản: Phạm Thị Thơm
Ngân hàng: Vietcombank

Người phụ trách nhóm:
- Linh mục linh hướng: Giuse Hoàng Quốc Oai - SĐT, zalo, viber và WhatsApp: +84917348008
- Fb: Hoàng Quốc Oai
- Trưởng nhóm: Anton Nguyễn Trọng Nông - SĐT: 0918673440
- Thủ quỹ: Phạm Thị Thơm - SĐT: 0868 457 376

Một lần nữa chúng con xin chân thành cảm ơn tất cả những tấm lòng nhân ái đã đồng hành cùng với nhóm để những phận người kém may mắn được chia sẻ yêu thương!

Chúng con xin chân thành cảm ơn !

THA THỨ: SỰ KẾT NỐI HOÀN HẢO !Người cha lừa con gái vào quán cơm rồi bỏ đi, 20 năm sau đau đớn khi quay lại nhận con …Ng...
16/06/2026

THA THỨ: SỰ KẾT NỐI HOÀN HẢO !

Người cha lừa con gái vào quán cơm rồi bỏ đi, 20 năm sau đau đớn khi quay lại nhận con …
Nguyễn Văn Tùng – một người đàn ông tầm 35 tuổi thời ấy – bước vào quán cơm bình dân cùng cô con gái nhỏ tên là Ngọc Mai. Ông chọn bàn góc khuất gần bức tường treo đầy lịch cũ và những tranh thờ đơn sơ. Cô bé vừa líu lo kể chuyện ở lớp mầm non, vừa hồn nhiên xé bánh đa bỏ vào canh như thể đó là trò chơi thú vị nhất trong ngày.
Tùng nhìn con, ánh mắt đầy suy tư. Tay ông cầm chiếc điện thoại cũ kỹ, cứ nhìn đi nhìn lại dòng tin nhắn mới nhận:

“Tôi không thể nuôi được nó. Nếu anh không đến ngay, tôi sẽ đưa nó vào trại trẻ mồ côi.”
Đó là tin nhắn từ người vợ cũ – người đã bỏ ông đi khi con gái mới chập chững biết đi. Tùng đã giành quyền nuôi con, nhưng những tháng ngày khốn khó, thất nghiệp, nợ nần và trốn chạy khiến ông rơi vào đường cùng. Không nơi nương tựa, ông đến Sài Gòn với hi vọng tìm được việc làm. Nhưng cuộc sống thành thị đâu dễ dàng với một người vừa thất học, vừa thiếu kỹ năng.

“Con ăn đi, ba ra ngoài gọi điện chút rồi vô liền nha.” – Tùng cúi xuống nói, tay vuốt nhẹ lên tóc Mai.

“Ba nhớ về liền đó nghen!” – Ngọc Mai cười hồn nhiên.
Tùng bước ra khỏi quán. Trên bàn, phần cơm thịt kho của ông vẫn còn nguyên. Chiếc ghế nhựa lung lay nhẹ trong làn gió cuối chiều. Và ông – đã không quay lại.

Cô chủ quán cơm – bà Năm – vốn là một phụ nữ trung niên hiền lành, đã sống gần hết đời ở khu chợ này. Khi thấy cô bé ngồi mãi không có người đón, bà lo lắng hỏi thăm, rồi báo công an phường. Sau vài tuần không ai đến nhận, Ngọc Mai được chuyển vào một trung tâm bảo trợ trẻ em ở quận Thủ Đức.

Nhưng bà Năm không thể quên được đôi mắt ngây thơ của Mai hôm ấy. Thế là sau nhiều thủ tục, bà xin nhận bé về nuôi. Bà không giàu, chỉ là chủ quán cơm bình dân sống tằn tiện, nhưng tình thương thì đủ đầy. Bà đặt lại tên cho bé là Trúc Mai, để bắt đầu một cuộc đời mới.

Năm tháng trôi qua, Trúc Mai lớn lên trong tình yêu thương giản dị của bà Năm, học hành chăm chỉ và luôn phụ bà dọn hàng, nấu nướng. Cô bé có đôi mắt sáng, luôn buồn man mác mỗi lần thấy những người cha chở con gái đến quán ăn. Trong sâu thẳm, Mai vẫn nhớ về “người ba” năm nào – mảnh ký ức mờ nhạt nhưng không bao giờ quên.

20 NĂM SAU NGÀY ĐÓ

Năm ấy, Trúc Mai tròn 24 tuổi. Cô vừa tốt nghiệp đại học Sư phạm, chuẩn bị về nhận công tác tại một trường tiểu học ở quận 9. Quán cơm của bà Năm giờ đã nổi tiếng trong vùng vì sự tử tế, món ăn vừa ngon vừa rẻ. Trúc Mai vẫn phụ bà mỗi buổi chiều.

Chiều nọ, một người đàn ông ăn mặc đơn giản bước vào quán. Ông có mái tóc điểm bạc, ánh mắt mệt mỏi nhưng hiền hậu. Ông ngồi xuống chiếc ghế nơi góc quán, đúng vị trí cũ của 20 năm trước. Khi Trúc Mai mang nước ra, người đàn ông nhìn cô hồi lâu. Cô cũng thấy người này có gì đó quen thuộc kỳ lạ.

“Cháu tên gì?” – ông hỏi, giọng run run.

“Dạ, cháu là Trúc Mai.” – cô đáp.

Ông rụng rời. Đôi đũa trên tay rơi xuống bàn. Bà Năm từ trong bếp bước ra, khựng lại khi thấy ông. Ánh mắt bà không lầm – đó là Nguyễn Văn Tùng.

Hóa ra, sau khi bỏ lại con, Tùng lên Tây Nguyên làm phu rừng, rồi mắc bệnh, tai nạn, sống lang bạt. Gần đây ông nghe tin từ một người quen cũ rằng có một quán cơm ở Sài Gòn, nơi từng cưu mang một bé gái bị bỏ lại. Ông lặn lội quay về, tìm quán, không dám hi vọng con còn nhận ra mình.

Trúc Mai nghe bà Năm kể hết sự thật, đôi tay cô run lên. Cô không khóc, chỉ lặng người. Một phần trong cô muốn chạy trốn khỏi nỗi đau cũ, nhưng phần còn lại lại níu lấy đôi mắt mệt mỏi kia – đôi mắt đã từng dõi theo cô ở quán cơm năm nào.

“Chú… là ba của cháu?” – cô hỏi, giọng lạc đi.

Tùng gật đầu, nước mắt chảy dài. “Ba xin lỗi con… Ba đã sai… Ba không xứng làm ba con.”

Không khí lặng như tờ. Bà Năm nắm lấy tay Trúc Mai, siết nhẹ. Sau vài phút, Trúc Mai ngồi xuống bên cạnh Tùng, rót cho ông ly nước trà nóng.

“Chú ăn cơm đi… rồi kể tiếp cho cháu nghe chuyện năm xưa…”

Sau bữa cơm ấy, Nguyễn Văn Tùng vẫn không dám tự nhận mình là cha. Ông về tạm ở nhà trọ gần khu chợ, sáng ra công viên làm việc vặt, chiều ghé quán cơm – không phải để ăn, mà chỉ để nhìn cô gái mà ông từng bỏ lại.

Trúc Mai không gọi ông là “ba”. Cô gọi ông là “chú”, như một khoảng cách an toàn, vừa đủ gần để quan tâm, vừa đủ xa để giữ lấy lòng tự trọng đã từng tan vỡ. Nhưng cô không đuổi ông đi. Mỗi ngày, cô để sẵn cho ông một phần cơm miễn phí, đặt cạnh quạt máy. Mỗi lần ông đến, cô vẫn hỏi:

“Chú ăn được không? Có mặn quá không?”

“Không đâu, vừa lắm. Giống y như hồi đó.”

Hồi đó.

Cả hai đều nhớ.

Một buổi chiều mưa, khi bà Năm đi đám giỗ hàng xóm, Trúc Mai dọn dẹp tủ gỗ cũ thì phát hiện ra một hộp thiếc nhỏ giấu kỹ trong ngăn đáy. Bên trong là một chiếc áo len trẻ con, một bức ảnh chụp chung của cô với người đàn ông lạ mặt – ông Tùng – và một lá thư cũ đã ố vàng.

Lá thư được viết tay, run rẩy, nhưng từng chữ đều đầy dằn vặt:

“Nếu một ngày nào đó tôi không quay lại, xin bà hãy tha thứ. Tôi không phải là người cha tốt. Tôi chỉ là một kẻ thua cuộc, không còn gì để cho con mình. Nhưng nếu trời thương, tôi sẽ quay lại, dù là muộn màng. Chỉ xin bà, đừng để con bé ghét tôi mãi mãi…”

Trúc Mai ngồi yên thật lâu sau khi đọc xong. Mưa vẫn rơi ngoài mái hiên, từng giọt nặng trĩu như nhịp tim nặng nề trong ngực cô.

Đêm đó, cô ra cửa tiệm photo gần hẻm, in một tấm ảnh mới: cô và ông Tùng cùng ngồi ăn cơm tại quán – tấm hình mà một vị khách đã chụp gửi lại vì xúc động với khoảnh khắc ấy. Cô đem về, lồng khung, để lên góc quầy thu ngân.

Một ngày chủ nhật, sau khi quán vắng khách, Trúc Mai mang ra hai ly chè đậu xanh.

“Chú ăn đi. Nay nấu bằng nước dừa nguyên chất.”

Ông Tùng ngần ngừ, nhưng rồi vẫn nhận lấy. Cả hai ăn trong im lặng. Mãi một lúc sau, Trúc Mai mới nói, giọng nhỏ nhẹ:

“Con gọi chú là ba được không, nếu chú còn muốn làm ba con?”

Ông Tùng lặng người. Chiếc muỗng trên tay ông run lên, như tay người mới học viết lại chữ đầu tiên trong đời.

“Ba… không dám mơ điều đó nữa.”

“Con cũng từng không dám mơ gặp lại ba.”

Đó là lần đầu tiên sau 20 năm, ông Tùng được nghe tiếng gọi “ba” từ chính đứa con mà ông từng bỏ rơi.

Ông bật khóc như một đứa trẻ.

Từ hôm đó, ông Tùng chính thức về phụ việc tại quán cơm của bà Năm – người phụ nữ không ruột rà máu mủ nhưng đã thay ông làm tròn bổn phận trong suốt 20 năm. Còn Trúc Mai, từ chỗ dè dặt, đã bắt đầu thoải mái nhắc đến “ba” trước mặt bạn bè, đồng nghiệp. Cô thậm chí còn đưa ông Tùng đi làm chứng minh nhân dân mới, đăng ký hộ khẩu tạm trú để sau này cùng sống một nhà.

Một buổi tối, khi quán đã dọn xong, Trúc Mai hỏi:

“Ba có muốn đi coi chỗ con sắp dạy không?”

“Ba sợ… ba không quen môi trường đó…”

“Không sao. Con chỉ muốn ba thấy, con đã lớn, và con không trách ba nữa.”

Ông Tùng gật đầu. Ông đâu ngờ rằng chỉ cần một lời tha thứ của con gái, cũng có thể cứu một đời người khỏi bóng tối của ăn năn.

Một năm sau, Trúc Mai tổ chức một bữa tiệc nhỏ mừng ngày đầu tiên cô chính thức trở thành giáo viên hợp đồng chính thức của trường. Bà Năm, ông Tùng và vài người bạn thân đến dự. Món chính là canh chua cá lóc và thịt kho trứng – món ngày xưa mà ông Tùng chưa từng ăn hết cùng con gái.

Lần này, không ai rời đi giữa chừng.

Bữa cơm ấy, không chỉ có cơm, cá, trứng… mà có thêm cả sự tha thứ, sự chấp nhận, và một khởi đầu mới. Bữa cơm của hôm nay, nhưng cũng là bữa cơm của ngày mai – khi mỗi người đều học cách sống không vì quá khứ mà dằn vặt, cũng không vì sai lầm mà từ bỏ nhau mãi mãi.

Cuộc đời có thể không công bằng. Có người được sinh ra trong vòng tay ấm, có người lớn lên với những vết thương. Nhưng điều kỳ diệu là, yêu thương có thể được trồng lại, bằng sự chân thành, dù là muộn màng.

Bát cơm bỏ dở năm nào cuối cùng đã được ăn hết. Không còn ai phải khóc trong đơn độc, và không còn ai phải đi hết cuộc đời chỉ để nói một lời “xin lỗi”.

Nguồn: Bùi Mạnh Toàn


15/06/2026

✅✅Bữa cơm 0đ tặng cho bệnh nhân nghèo tại bệnh hiện đa khoa huyện Bắc Hà Lào Cai
vào mỗi thứ 2 hàng tuần.
✅✅Biết ơn và cảm ơn quý ân nhân và ace luôn đồng hành cùng nhóm

12/06/2026

Cho Đi Là Hạnh Phúc ❤️

Thay đổi khẩu vị cho các cụ ,Bánh giò đc đưa đến tận nơi trao tận tay cho các cụ ông cụ bà, những người nghèo, bệnh tật neo đơn. Dù chỉ là 1 hộp bánh giò nhỏ nhưng đó là cả 1 niềm vui lớn đối với các cụ.
Muối Cho Đời xin chân thành cảm ơn a Mnh Quang fb Quang Ng. Và A Thắng (cùng phòng với A Quang ) đã chia sẻ yêu thương cho các cụ.
Xin Chúa luôn đồng hành, chúc lành và ban bình an của Ngài cho các anh và gia đình!
Vong Tay Charity
Muối Cho Đời
Luôn yêu thương ,chia sẻ và đồng hành

11/06/2026

VÌ SAO HỘI DÒNG MANG TÊN HIẾN SĨ ĐỨC MẸ VÔ NHIỄM?

Cha Roland Jacques, OMI sẽ giúp quý cộng đoàn khám phá lịch sử, linh đạo và chiều sâu thiêng liêng ẩn chứa trong tên gọi của hội dòng.

10/06/2026

TẠ ƠN CHÚA – TRI ÂN NHỮNG TẤM LÒNG YÊU THƯƠNG

Mỗi tuần, gần 200 suất cháo nóng được trao đến những bệnh nhân tại Trại phong – Bệnh viện Phong Cùi. Đằng sau những phần cháo giản dị ấy là biết bao nghĩa tình, sự hy sinh và những tấm lòng quảng đại âm thầm dâng hiến.
Trước hết, xin chân thành cảm ơn gia đình anh chị Long – Diễm đã yêu thương nâng đỡ và tài trợ cho bếp cháo. Sự quảng đại của anh chị không chỉ giúp duy trì những bữa ăn nghĩa tình, mà còn mang đến niềm vui, sự an ủi và hơi ấm của tình người cho những anh chị em kém may mắn.

Xin tri ân Cha Giuse Hoàng Quốc Oai, người đã âm thầm kết nối những tấm lòng bác ái, để yêu thương được gặp gỡ yêu thương, để những nghĩa cử tốt đẹp tiếp tục được lan tỏa bằng sự khiêm nhường và tinh thần phục vụ của người môn đệ Chúa Kitô.
Xin cảm ơn quý sơ và toàn thể anh chị em thành viên trong nhóm đã luôn hiện diện, chung tay góp sức bằng thời gian, công sức ,hy sinh

Nguyện xin Thiên Chúa, Đấng giàu lòng thương xót, tuôn đổ muôn ơn lành trên gia đình anh chị Long – Diễm, Cha Giuse Hoàng Quốc Oai, quý sơ và tất cả những người đã góp phần cho công việc bác ái này. Xin Chúa trả công bội hậu và gìn giữ mọi người luôn bình an trong tình yêu của Ngài.
"Cho thì có phúc hơn là nhận." (Cv 20,35)

🙏❤️ Xin tri ân và hiệp lời tạ ơn Chúa vì tất cả những điều tốt đẹp Ngài đang thực hiện qua những con người quảng đại.

Vong Tay Charity
Muối Cho Đời
Hoàng Quốc Oai

Address

Ho Chi Minh City
07000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Muối Cho Đời posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Organization

Send a message to Muối Cho Đời:

Share