Sách Chuyền Tay - Books in the City

Sách Chuyền Tay - Books in the City Mượn sách miễn phí tại TP.HCM, Hà Nội, Huế và Đà Nẵng từ 2016.
(225)

Sách chuyền tay là một dự án xã hội, thực hiện từ TP.HCM nhằm nhân rộng giá trị đọc cho cộng đồng người yêu sách, đặc biệt là các bạn học sinh, sinh viên.

If I disappear, I’m probably here“Nếu tôi mất tích, thì có lẽ tôi đang ở đây” =))©thepbprincess
22/04/2026

If I disappear, I’m probably here
“Nếu tôi mất tích, thì có lẽ tôi đang ở đây” =))

©thepbprincess

"Sống tử tế không phải để được đáp lại, mà là để tâm mình luôn bình an."
20/04/2026

"Sống tử tế không phải để được đáp lại, mà là để tâm mình luôn bình an."

💔 MẤT ĐI MỘT NGƯỜI BẠN THÂN CẢM GIÁC ĐAU THẾ NÀO?Bạn thân là một sự tồn tại rất kì diệu trong cuộc đời mỗi người và cũng...
10/04/2026

💔 MẤT ĐI MỘT NGƯỜI BẠN THÂN CẢM GIÁC ĐAU THẾ NÀO?

Bạn thân là một sự tồn tại rất kì diệu trong cuộc đời mỗi người và cũng là một trong những niềm may mắn lớn nhất. Có một đứa bạn thân đồng nghĩa với việc bạn sẽ luôn có một người ở bên bạn những lúc khó khăn nhất, có người cổ vũ, động viên, ủng hộ mọi quyết định của bạn, có người bảo vệ bạn, an ủi bạn mỗi lúc bạn bị tổn thương... Thứ tình cảm ấy thiêng liêng và quý giá đến độ nhiều người còn phải khẳng định người yêu có thể không có chứ bạn thân thì không thể cơ mà.

Ấy thế nhưng, những tình bạn mà chúng ta vẫn ngỡ là vĩnh cửu hóa ra cũng có thể nhạt dần theo thời gian. Những người bạn vô cùng thân thiết mà chúng ta luôn nghĩ sẽ ở cạnh bên bạn suốt đời cũng dần rời xa, có đôi khi chẳng biết lý do. Phải may mắn đến cỡ nào mới có được một người bạn thân dù 5 năm, 10 năm hay bao nhiêu năm sau vẫn ở đó, yêu thương bạn, đồng hành cùng bạn.

Mất đi một người bạn thân là cảm giác còn đau hơn thất tình:

1. Thời gian trôi đi nhanh, mỗi đứa một việc, một lựa chọn, vì bận rộn mà đôi khi chúng ta quên nhau, lâu lâu mới lại hỏi thăm nhau vài câu nhưng cái thân thì nó vẫn ở đấy, bất kể dù có xa lâu đến thế nào, không nói chuyện với nhau trong bao lâu, thì gặp lại sẽ lại thân như chưa từng có bất cứ xa cách nào. (- 𝐻𝑢𝑦𝑒𝑛 𝐴𝑛ℎ 𝐻𝑜𝑎𝑛𝑔 -)

2. Tớ không biết vì sao chúng mình lại không còn chơi với nhau nữa, vì đã lớn à? Chỉ muốn cậu biết rằng, dù cậu ở đâu, làm gì, với ai. tớ vẫn hy vọng cậu mãi hạnh phúc. Và một điều nữa, bất kể lúc nào cậu quay đầu lại cũng sẽ có tớ ở phía sau. (- 𝐾ℎ𝑢𝑜𝑛𝑔 𝑁𝑔𝑢𝑦𝑒𝑛 -)

3. Hồi thằng bạn thân của mình lấy vợ, 2 vợ chồng mình đi đám cưới nó mà tôi quay sang bảo với chồng mình là: "Sao em cảm thấy buồn như mình đang mất đi một cái gì đó rất lớn vậy?" (- 𝐻𝑜̂̀ 𝑇ℎ𝑖̣ 𝐶𝑎̂̉𝑚 𝑉𝑎̂𝑛 -)

4. Bạn thân!! Vắng mày, tao như thất tình thiệt. Tao có chồng, tao không bỏ mày, thế mà mày vừa có bồ đã lại bỏ tao. Haiz... (- 𝑁𝑔𝑢𝑦𝑒̂̃𝑛 𝑇ℎ𝑢 𝐷𝑖𝑒̂̃𝑚 -)

5. Tôi đã từng mất đi người bạn thân chỉ vì tôi quá bận, nó thì nghĩ tôi có bạn trai mới rồi. Thời gian trôi, cuộc sống lấy nhiều thời gian của tôi, tôi không dành thời gian cho nó được nhiều thế là nó quyết định không chơi với tôi. (- 𝑇𝑟𝑖̣𝑛ℎ 𝐻𝑎̀ -)

6. Bạn thân là mỗi đứa có một cuộc sống khác nhau, lâu lâu mới gặp nhưng vẫn cứ thân. Dù im lặng nhưng vẫn đủ hiểu đứa kia nghĩ gì và cần gì, luôn lắng nghe và bên cạnh dù có chuyện gì. (- 𝐻𝑒𝑙𝑙 𝐴𝑛𝑔𝑒𝑙 -)

7. Mỗi người đi qua trong đời đều để lại 1 câu chuyện. Người mình cứ coi là rất thân thì người ta không nghĩ vậy. Người thì do cái tôi quá lớn nên đã đẩy ra xa. Cuối cùng thì mặc định bạn thân nhất của mình là chính mình, thật đơn độc. (- 𝐻𝑎̣̂𝑢 𝐻𝑜̛́𝑛 -)

8. Thân không phải thể hiện ở thời gian thân bao lâu, thân là cái cảm giác mà không thể sống thiếu nhau một giây phút nào, đi đâu, làm gì, mở mắt ra là phải tìm nhau. Nhưng nó trải qua nhanh quá, lúc xa nhau rồi cũng không biết là ra đã xa khi nào. (- 𝐻𝑎𝑛𝑎 𝐿𝑎𝑡𝑖𝑓𝑎ℎ -)

9. Bọn mình đã từng rất thân nhau lắm, đi đâu cũng có nhau, dính nhau như sam vậy. Thế rồi nó có bạn thân mới, cảm giác mình lại không thích người đó lắm, thành ra cứ xa dần xa, đến giờ cũng không còn nói chuyện nữa. Ước gì được trở lại ngày xưa.. (- 𝐿𝑒̂ 𝑉𝑖 -)

10. Tuy ở xa, tuy là có gia đình rồi, tuy công việc bận rộn nhưng lúc nào tôi cũng mãi nhớ tất cả những giây phút mà tụi mình có. Để thấu hiểu một người bạn không phải là chuyện đơn giản, mãi mãi giữ gìn nó thật tốt nhé bạn tôi! (- 𝐾ℎ𝑢𝑜𝑛𝑔 𝑁𝑔𝑢𝑦𝑒𝑛 -)

SachChuyenTay | Theo Kenh14

😱 LIBRARY IN THE EARTH: THƯ VIỆN DƯỚI LÒNG ĐẤT, HÒA MÌNH VÀO THIÊN NHIÊN Giữa khuôn viên xanh mát của KURKKU FIELDS - mộ...
08/09/2025

😱 LIBRARY IN THE EARTH: THƯ VIỆN DƯỚI LÒNG ĐẤT, HÒA MÌNH VÀO THIÊN NHIÊN

Giữa khuôn viên xanh mát của KURKKU FIELDS - một nông trại hữu cơ và trung tâm văn hóa tại Chiba (Nhật Bản), công trình “Library in the Earth” do Hiroshi Nakamura & NAP thiết kế mang đến cảm giác như một thế giới “ẩn mình” giữa lòng đồi xanh.

Thư viện được xây chìm dưới triền đồi, phủ xanh bằng thảm cỏ liền mạch với cảnh quan, tạo nên nơi đọc sách yên tĩnh cho những ngày mưa. Tránh xa các kiểu kiến ​​trúc xây dựng thông thường, thư viện được thiết kế theo hình dạng một khoang ngầm kín đáo bao quanh một khoảng sân hình khe hở, trông giống như một giọt nước nhìn từ trên cao.

Để tạo ra một không gian liền mạch, thống nhất, các kiến ​​trúc sư đã tránh sử dụng hệ thống dầm và cột thông thường, thay vào đó, họ chọn sử dụng các tấm bê tông console, cho phép sàn, tường và trần liền khối, với lớp hoàn thiện bằng đất tự nhiên đầy gần gũi.

Không gian bên trong uốn lượn theo địa hình, thay đổi độ cao trần để tạo nên những góc đọc sách ấm cúng và cả những phòng bí mật chỉ dành cho trẻ em. Nổi bật nhất là phòng đọc trung tâm với kệ gỗ cong vừa làm giá sách vừa giữ vai trò kết cấu - một hệ thống cộng sinh độc đáo. Cửa lấy sáng trên cao mang đến thông gió tự nhiên, mở ra khung trời tĩnh lặng cho người đọc. Điểm nhấn thú vị còn đến từ chi tiết camera obscura: một ô sáng nhỏ chiếu hình ảnh mây trôi xuống mặt bàn, biến thiên nhiên thành một phần của trải nghiệm đọc sách.

Mời bạn xem và chia sẻ cảm nhận về công trình này nhé.

-----------------------

Nguồn: Yatzer & kienviet.net

📒📙 Paju – Thành phố sách độc đáo của Hàn QuốcCách thủ đô Seoul khoảng 35 km về phía tây bắc, Paju là một thành phố yên b...
10/07/2025

📒📙 Paju – Thành phố sách độc đáo của Hàn Quốc

Cách thủ đô Seoul khoảng 35 km về phía tây bắc, Paju là một thành phố yên bình, nơi sách và văn hóa đọc được đặt ở vị trí trung tâm. Không chỉ nổi tiếng với căn cứ quân sự, Paju còn là nơi tọa lạc của Thành phố Sách Paju – một tổ hợp độc đáo quy tụ gần 900 doanh nghiệp liên quan đến xuất bản như nhà in, công ty phát hành, xưởng thiết kế và hiệu sách.

Ra đời năm 1998 sau gần một thập kỷ lên kế hoạch, Thành phố Sách được chính phủ Hàn Quốc thành lập với mục tiêu hiện đại hóa ngành xuất bản và gìn giữ tình yêu dành cho sách giữa thời đại số hóa.

Trái tim của khu phức hợp là Trung tâm Văn hóa và Thông tin Xuất bản Châu Á, một tòa nhà 5 tầng nơi thường xuyên diễn ra các hoạt động triển lãm, hội thảo và giáo dục về sách. Tầng trệt của trung tâm là Khu Rừng Tri Thức – một thư viện mở với hàng chục nghìn cuốn sách được trưng bày từ sàn đến trần. Dù không cho mượn sách, nơi đây khuyến khích mọi người đọc tại chỗ, từ sách tham khảo, truyện tranh đến tiểu thuyết.

Một điểm đặc biệt là thư viện còn có khách sạn ngay bên trong, cho phép người yêu sách có thể lưu lại qua đêm, tận hưởng không gian đọc sách yên tĩnh, tách biệt khỏi nhịp sống hối hả.

Gần đó, Bảo tàng In Ấn Thư Thành trưng bày các thiết bị in cổ, và đặc biệt lưu giữ bản in từ năm 1377, được cho là cuốn sách in bằng kỹ thuật kim loại rời lâu đời nhất thế giới – một minh chứng cho truyền thống lâu đời của văn hóa in ấn Hàn Quốc.

Thành phố Sách cũng thường xuyên tổ chức lễ hội sách vào mùa thu, quy tụ tác giả, nghệ sĩ và người yêu sách từ khắp nơi. Sự kiện này bao gồm các buổi triển lãm nghệ thuật, nhạc sống và cả cuộc thi đánh máy trên máy chữ – tất cả đều xoay quanh niềm vui khám phá sách.

Dù sống trong thời đại kỹ thuật số, những người đến Paju đều chia sẻ một cảm nhận chung: “Vẻ đẹp của sách là vĩnh cửu, những ai yêu sách rồi sẽ luôn quay trở lại.”

Theo NYTimes | Photo: Tổng hợp internet

🌇 Một nhiếp ảnh gia ở Edmonton, Canada đã đứng đúng một vị trí, chụp hình ảnh mặt trời mọc suốt 365 ngày. Kết quả là một...
09/07/2025

🌇 Một nhiếp ảnh gia ở Edmonton, Canada đã đứng đúng một vị trí, chụp hình ảnh mặt trời mọc suốt 365 ngày. Kết quả là một “đường cong ánh sáng” uốn lượn - bằng chứng cho sự dịch chuyển nhỏ bé.

Lý do giải thích cho hiện tượng này nằm ở chính Trái Đất, hành tinh mà chúng ta sinh sống không quay thẳng đứng mà nghiêng 23,5 độ. Chính độ nghiêng này đã khiến cho mặt trời mọc lệch về Đông Bắc vào mùa hè, và lệch xuống Đông Nam khi đông đến. Chỉ có hai ngày trong năm là vào Xuân phân và Thu phân thì mặt trời mới mọc thẳng từ chính Đông (Khi ngày và đêm cân bằng như một phép đối xứng của tự nhiên).

Nghe tưởng chừng rất khoa học nhưng đây lại là một hiện tượng đầy thi vị. Bình minh mỗi ngày đến giống như một lời nhắc nhở: "Dù ta có lặp lại nhịp sống, vũ trụ vẫn không ngừng đổi thay, từng chút một, nhẹ nhàng nhưng bền bỉ".

Nguồn bài: VTV | 📸: Luca Vanzella

🌱 THÔNG BÁO TẠM NGƯNG PHỤC VỤ TẠI ĐƯỜNG SÁCH TP.HCM 🌱Kính gửi bạn đọc thân mến,:: Bắt đầu từ Thứ Hai 30/06/2025, Sách Ch...
30/06/2025

🌱 THÔNG BÁO TẠM NGƯNG PHỤC VỤ TẠI ĐƯỜNG SÁCH TP.HCM 🌱

Kính gửi bạn đọc thân mến,

:: Bắt đầu từ Thứ Hai 30/06/2025, Sách Chuyền Tay tạm ngưng phục vụ tại Đường Sách TP.Hồ Chí Minh do đổi địa điểm. Không gian phục vụ hiện tại nằm trong các khu vực thi công để trả lại lối đi cho khối văn phòng Bưu điện TP.HCM (sát bên cạnh) do đó sẽ phải chuyển địa điểm.

Thời gian dự kiến phục vụ cho mượn trực tiếp trở lại từ tháng 11 (tạm ngưng 4-5 tháng) sau khi chúng mình chọn được địa điểm mới miễn phí và ổn định. Trong thời gian này việc mượn-trả sách của cô chú, anh chị, bạn đọc hiện tại sẽ bị ảnh hưởng vì vậy Sách Chuyền Tay sẽ cập nhật các thay đổi trên page và gửi inbox đến các cô chú, anh chị, bạn đọc để mọi người nắm được thông tin và an tâm.

Toàn bộ các sách bạn đọc đang mượn ở dự án (dự kiến khoảng 1.000 quyển) vẫn được lưu trữ thông tin đầy đủ trong hệ thống quản lý của Sách Chuyền Tay (ASANA), bạn đọc có thể giữ đến khi có thông báo địa điểm mới hoặc sẽ được thông báo các địa điểm trả sách tạm thời trong thời gian chờ thay đổi địa điểm. Số sách tại Hub sách và bạn đọc góp vào dự án thời gian vừa rồi (dự kiến 3.000 quyển) đã được team đóng thùng cẩn thận, dự kiến sẽ được đưa lên website trong thời gian phù hợp.

:: Hoạt động dự kiến từ tháng 7/2025

🔹 Trả lời các đăng ký mượn chưa duyệt trên website (~800 lượt), chuẩn bị cho việc tìm sách và mượn sách online bằng website

🔹 Tìm kiếm, lựa chọn địa điểm phục vụ mượn sách mới (dự kiến vào tháng 11, 12)

🔹 Khảo sát thay đổi trong hành vi, thị hiếu của người mượn sách (dự kiến mẫu 500 - 1.000)

Chúng mình mong nhận được sự quan tâm, theo dõi từ bạn đọc trong thời gian chuyển đổi.

Nếu có bất kỳ thắc mắc hay đề xuất, bạn đọc có thể liên hệ đến các kênh inbox, email hoặc zalo hỗ trợ của dự án như sau:

(*) Fanpage: Sách Chuyền Tay - Books in the City
(*) Email: [email protected] hoặc [email protected] (Community)
(*) Zalo: 0929707368 (Helpdesk)

Cô ấy đang chìmVà không một ai để ý…Không ai, ngoại trừ Andrea.Đó là tháng 6 năm 2022, tại Giải vô địch thế giới ở Budap...
08/06/2025

Cô ấy đang chìm
Và không một ai để ý…
Không ai, ngoại trừ Andrea.

Đó là tháng 6 năm 2022, tại Giải vô địch thế giới ở Budapest.
Anita Álvarez, một vận động viên bơi lội nghệ thuật người Mỹ gốc Mexico, đang thực hiện một động tác hoàn hảo.
Nhưng khi màn trình diễn của cô ấy kết thúc… cô ấy không ngoi lên để thở.

Cô ấy đã bất tỉnh.
Cơ thể cô ấy lơ lửng trong vài giây, rồi bắt đầu chìm xuống.
Chậm rãi. Chìm xuống tận đáy hồ bơi.

Khán giả không để ý. Cả các giám khảo cũng vậy.
Mọi người đều vỗ tay.

Nhưng huấn luyện viên của cô ấy, Andrea Fuentes, đã để ý.
Cô ấy hiểu Anita—biết chính xác cô ấy mất bao lâu để nổi lên mặt nước.
Trong lòng mình, Andrea cảm thấy điều gì đó đang không ổn.

Không suy nghĩ nhiều, cô ấy lao xuống
Mặc nguyên quần áo, giày và mọi thứ.

Cô ấy bơi thẳng xuống, nắm lấy eo Anita,
và kéo Anita trở lại.
Anita đã được cứu nhờ huấn luyện viên của cô ấy.

Câu chuyện này khiến tôi suy nghĩ...

Ai hiểu bạn đủ để nhận ra khi bạn không ổn, ngay cả khi bạn vẫn mỉm cười?
Ai sẽ lao xuống cứu bạn không chút do dự khi bạn không còn sức để ngoi lên lấy không khí?

Và quan trọng hơn…

Bạn có phải là người đó nếu người khác cần giúp đỡ?
Bạn có hiện diện trong cuộc sống của những người thân yêu để cảm nhận được khoảnh khắc họ bắt đầu chìm xuống không?

Hay bạn chỉ là một khán giả khác, vỗ tay, không nhận ra rằng bên trong họ đang bất ổn?

Trong cuộc sống này, tất cả chúng ta đều cần một người không chỉ nhìn thấy chúng ta—
mà thực sự nhận ra chúng ta.
Một người biết khi nào chúng ta sắp từ bỏ,
và đủ can đảm để nhảy vào.

Nguồn: Interesting World

🍂 Được trò chuyện cũng giống những cái ôm, có thể chữa lành hầu hết những tổn thương trong lòng mỗi người. - “Some peopl...
07/06/2025

🍂 Được trò chuyện cũng giống những cái ôm, có thể chữa lành hầu hết những tổn thương trong lòng mỗi người. - “Some people's conversation are like hugs, they can fix almost everything.”

Nguồn: Quotation Notes

🌟 Tản mạn về sách và... đọc sách Sách là “tập hợp một số lượng nhất định những tờ giấy có chữ in đóng gộp lại thành quyể...
29/05/2025

🌟 Tản mạn về sách và... đọc sách

Sách là “tập hợp một số lượng nhất định những tờ giấy có chữ in đóng gộp lại thành quyển”. Loài người, lúc đầu chưa có giấy, người ta viết lên các tấm đất sét, mai rùa, mảnh xương thú, da thú, các thanh tre, lụa, sau đó là giấy.

Giấy được làm từ chất xơ thực vật kết dính bằng lực liên kết hydro. Lịch sử của giấy ghi rằng: Ngài Thái Luân - một vị thái giám triều Hán được coi là người phát minh ra giấy vào khoảng thế kỉ thứ 1 sau Công nguyên?

Con người làm ra giấy và giấy có giá trị lưu trữ tri thức nhân loại lớn nhất trong định dạng sách. Con người càng tinh tấn, khoa học kỹ thuật, công nghệ càng phát triển, đặc biệt với sự ra đời của Internet, thì ngày nay sách điện tử (ebook) với khả năng dung chứa vô hạn đang làm thay đổi văn hóa đọc sách. Tuy nhiên, xét đến cùng, da thú, mai rùa, sách giấy, hay sách điện tử thì cũng là phương tiện để ghi chép, in ấn chuyên chở, truyền bá và lưu giữ tri thức nhân loại.

Cứ thử nghĩ: nhân loại không có sách thì tri thức nhân loại được cất giữ vào đâu để lưu truyền, và bây giờ trái đất sẽ còn hồng hoang, tăm tối như thế nào? Không có sách, có nghĩa là không có phương tiện lưu giữ tri thức, văn hóa, lịch sử… dưới dạng chữ viết và hình ảnh thì chỉ còn cách lưu giữ thô sơ như thời tiền sử, thời cổ đại, và… truyền khẩu. Truyền miệng thì “tam sao thất bản”, lịch sử nhân loại sẽ thiếu vắng hoặc “què cụt”, hoặc nghèo nàn biết bao nhiêu?

Những bộ sử thi của Homer là Iliad và Odyssey, rồi “Sử thi Mahabharata” của Ấn Độ sẽ còn phân mảnh, tản mát, ở đẩu đâu? “Thần khúc” của Dante, “Chiến tranh và hòa bình” của Tolstoy, “Tội ác và hình phạt” của Dostoyevsky, “Triết học Hegel”, “Triết học Nietzsche”, “Học thuyết kinh tế” của Adam Smith, những phát minh của Isaac Newton, Albert Einstein, Stephen Hawking… sẽ viết trên chất liệu gì, viết ra sao? Và lưu giữ chúng như thế nào?

Thế giới sách cách chính là kho tàng khổng lồ lưu giữ tri thức nhân loại, và hình bóng cuộc đời mỗi cá nhân, có thể giúp con người nhận thức tự nhiên và xã hội, hoàn thiện nhân cách, trau dồi kiến thức, kinh nghiệm sống. Sách cũng làm tăng khả năng tư duy, khái quát, phân tích và sáng tạo của mỗi cá nhân. Đặc biệt trong thời đại văn minh công nghiệp thì sách có lợi ích giải trí rất lớn, giảm stress, chữa lành rối loạn sức khỏe thể chất và tâm thần. Có thể nói ví von ngắn gọn sách cũng là tri thức, là tâm hồn, là kinh nghiệm sống, là sức khỏe… Nhưng, không phải ai cũng nhận ra tầm quan trọng đặc biệt của sách.

Sách, đối với người này là người bạn, người thầy, lúc giữa trưa, nửa đêm gà gáy bất chợt cần kiến thức hoặc chỉ là chút giải trí, giải tỏa tâm trạng... thì sách ân cần sẵn lòng chia sẻ ngay. Sách, với người khác thì họ lại thờ ơ, hờ hững, thậm chí là nỗi khổ ải, nhọc nhằn, do một lý do gì đó buộc phải sử dụng sách cứ như... đánh vật với sách. Thời gian cứ trôi vô định, đời người này cứ nối đời người kia. Sách cũng đi qua nỗi thờ ơ, lạnh nhạt, nỗi âu lo sợ hãi, sách đi cùng nỗi vui mừng, quý báu, chằm bặp..., sách đi qua mọi sắc thái tình cảm của người đời, và tồn tại bất diệt.

Thế giới sách tồn tại bất diệt là bởi nhân loại còn đọc sách. Hết người đọc sách thì sách cũng hoàn thành sứ mệnh lịch sử, hết người đọc sách thì văn hóa nhân loại cũng đến giờ cáo chung. Cho nên Nhà văn hóa - chính trị Mahatma Gandhi nói rằng: “Không cần phải đốt sách để phá hủy một nền văn hóa. Chỉ cần buộc người ta ngừng đọc mà thôi”.

Tôi đồ rằng không có cách gì buộc người ta ngừng đọc sách. Sách là tri thức, là người bạn tâm tình, có mấy ai chối từ? Cả ngàn năm nay, ai lấy sách quý nhóm lửa, gói xôi, làm ghế ngồi cứ nhóm, cứ gói, cứ ngồi; ai đọc và nâng niu những chữ “thánh hiền” cứ nâng niu cứ đọc. Thiên hạ chẳng đi về nơi hoang dã bởi những người quý sách, trọng sách. “Trái đất ba phần tư nước mắt”, mỗi người có phận sự mỗi người như “con công thì múa, con nghê thì quỳ”. Thế hệ này, qua thế hệ khác đã và đang có những con người sinh ra như để... đọc sách, để nghiên cứu, để sáng tác, để phát minh sáng chế, chứ đâu chỉ thuần người đọc chỉ vì giải trí, và chữa lành vết thương lòng. Sau rồi, chính họ và tác phẩm của họ, phát minh sáng chế của họ truyền bá tri thức, kích thích sáng tạo, ảnh hưởng, tác động, như mưa dầm thấm lâu, lúc trồi lúc trụt… có ý nghĩa khai sáng và kéo bộ phận còn lại dần dần đến với sách bằng các con đường khác nhau.

Trước năm 1945, dân ta ít đọc sách, vì 95% mù chữ, số còn lại có muốn đọc cũng rất ít sản phẩm trí tuệ in bằng chữ của loài người đến Việt Nam. Thời chiến tranh chống Pháp, chống Mỹ, giặc giã liên miên, bom đạn mù trời, và sách cũng không nhiều. Những năm 70 của thế kỉ trước, cả huyện có 1 hiệu sách nhân dân bé tí, mỗi trường tiểu học có một thư viện còm, các đầu sách lèo tèo, hàm lượng tri thức không cao, không phong phú như hiện nay, muốn đọc cũng khó.

Thời bây giờ, sách ê hề, các loại sách ngoại ngữ, tin học, khoa học kỹ thuật, văn chương nghệ thuật, kỹ năng sống,... như một mâm cỗ quá nhiều món ăn, mặc cho người đọc lựa chọn, chứ không như thời bao cấp mâm cơm cũng như “mâm sách”... đơn điệu, ít món. Có thể tin được không khi người ta thống kê: một người Việt Nam chỉ đọc 0,8 quyển sách trong một năm? Nếu cứ cộng từ các bản báo cáo của nhà xuất bản, và số sách nhập khẩu chia ra đầu dân; nếu cứ lấy số người đọc sách từ các bản dân tộc thiểu số ở Xín Mần, Mù Cang Chải, hay các phum ở Mo Ray, KBang... Tây Nguyên, hoặc các xóm vắng huyện Cần Giuộc... mà kết luận Văn hóa đọc xuống cấp thì cũng dễ thuyết phục. Nhưng, thực tế có vẻ lạc quan hơn, tôi vẫn có niềm tin là dù có nhiều phương tiện nghe nhìn khác cạnh tranh, nhưng dân ta vẫn đọc sách nhiều hơn thời bao cấp, thời chiến tranh.

Vừa rồi, Bộ Thông tin và Truyền thông tôn vinh Sbooks và Nguyễn Anh Dũng - người sáng lập Sbooks cũng là tác giả bộ sách “Tư duy ngược” và “Tư duy mở” phát hành hơn 1 triệu bản. Một bộ sách trong năm 2024 đã phát hành hơn một triệu cho 100 triệu người dân, còn bao nhiêu loại sách khác ở rất nhiều chuyên ngành: văn hóa, chính trị, xã hội, kinh tế, công nghệ, ngoại ngữ, kỹ năng…? Vả lại, chúng ta đang ở thập niên thứ 3 của thế kỷ 21 - thời đại bùng nổ thông tin, thời của internet kỹ thuật số, thời của người trẻ đi đến sách bằng nhiều ngả đường. Người lớn tuổi có cái thú đọc truyền thống nằm khểnh trên giường, hay gật gù ở ghế bành... dán mắt vào sách giấy. Người trẻ, đọc sách trên mạng, cứ vào Google mà gõ, ra hết. Cũng như, người ta xem phim trên TV và YouTobe thì thôi đến rạp. Sách điện tử cũng là sách, và đọc sách điện tử cũng là đọc sách. Có ai thống kê chính xác được có bao nhiêu sách điện tử, và bao nhiêu người đọc sách điện tử?

Từ mười năm trước, tôi đã từng biết có ông Nguyễn Hồng Sanh ở thành phố Vũng Tàu lưu giữ 5 triệu cuốn sách trong nhà, ông rất muốn mua thêm sách nữa nhưng nhà đã bị chật. Cái dạo Tạp chí Văn nghệ Quân đội kỷ niệm nửa thế kỷ truyền thống, mới biết có bạn đọc lưu giữ gần đủ các số tạp chí. Người đọc sách và lưu giữ sách không hiếm. Người ta chỉ yêu quý cái gì đó khi người ta cần thiết và nhận ra giá trị của nó. Cái nhẫn bằng vàng sẽ chẳng có giá trị gì với một bộ tộc sống hẻo lánh trong rừng Amazon lấy vòng cỏ làm vương miện tình yêu. Bởi vì: những cái cần biết và những cái cần thiết là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau, nên người đọc cũng khác nhau. Từ đó, có những cách đọc và cách ứng xử với sách cũng khác nhau.

Người đọc sách để giải trí, để khỏa lấp nỗi nhọc nhằn sau những ngày lam lũ mưu sinh. Người đọc sách trải nghiệm và trau dồi kinh nghiệm sống và cảm nhận giá trị nhân văn. Người đọc sách để bồi dưỡng kỹ năng, kĩ năng sống, kĩ năng làm việc. Người đọc sách để nâng cao tri thức ở lĩnh vực mình quan tâm… Nhu cầu và mục đích đọc sách như thế nào sẽ chọn loại sách phù hợp. Người đọc sách chuyên môn, chuyên sâu sẽ khác với người đọc sách chỉ để biết, để giải trí. Người nghiên cứu, giảng dạy, người viết sách thường đọc một tác phẩm nhiều lần để hiểu, để trích dẫn, đối chiếu, so sánh… Nhưng người đọc giải trí thích thì đọc, có thể đọc lại, không hấp dẫn là bỏ sách, chẳng mấy người ngồi ghi chép những thu nhận từ sách, mà chỉ cần ghi nhớ trong đầu.

Nói về sự cần thiết phải đọc sách, lúc sinh thời, Cụ Hồ căn dặn rằng: “Bất luận làm công việc gì cũng cần phải đọc. Người mới học chữ cần đọc để không mù lại, người làm công an cần đọc để nắm tình hình. Những người làm công việc chuyên môn cần phải đọc để nâng cao trình độ. Người làm quản lý lãnh đạo cần phải đọc để quản lý, lãnh đạo tốt hơn. Làm nhà báo, nhà văn lại càng phải đọc”.

Sách và đọc sách vừa là yêu cầu của cuộc sống, vừa là nhu cầu của con người. Dù văn hóa đọc có mai một ít nhiều, nhưng chính cái sự cần thiết phải đọc sách - sự cần thiết vĩnh cửu, sách và đọc sách sẽ mãi trường tồn.

Bài: Sương Nguyệt Minh (An Ninh Thế Giới) | Photo: Suzi Kim

🐈🐈 Chú mèo đã sống triệu đờiYoko SanoCó một chú mèo vằn đã được sống một triệu cuộc đời, chú đã chết một triệu lần, và s...
10/05/2025

🐈🐈 Chú mèo đã sống triệu đời

Yoko Sano

Có một chú mèo vằn đã được sống một triệu cuộc đời, chú đã chết một triệu lần, và sống lại một triệu lần. Nhưng chú mèo chưa bao giờ thích ai.

Có một lần, mèo là mèo của đức vua, đức vua thích mèo lắm, làm một chiếc giỏ xinh đẹp, đặt mèo nằm trong. Mỗi dịp chinh chiến vua đều mang mèo theo bên mình. Nhưng mèo không vui, có một trận đánh, mèo trúng tên qua đời, vua ôm lấy mèo, khóc tan nát, đau lòng vô cùng, nhưng mèo không hề khóc, mèo ghét vua.

Có một lần, mèo là mèo của bác đánh cá, bác đánh cá yêu mèo lắm, mỗi lần ra khơi bắt cá, bác đều mang mèo theo, nhưng mèo vẫn phiền muộn. Có một lần đang đánh cá, mèo rơi xuống biển, bác đánh cá vội dùng lưới vớt mèo lên, nhưng mèo đã chết mất rồi. Bác đánh cá ôm lấy chú mèo khóc lóc thảm thiết, đau đớn, nhưng mèo thì chẳng khóc, mèo ghét bác.

Có một lần, mèo là mèo của đoàn xiếc. Nhà ảo thuật của đoàn rất thích biểu diễn phép thuật, tức là nhét mèo vào hòm, xẻ đôi cả mèo lẫn hòm ra, rồi lại ghép hai nửa lại với nhau, và mèo lại biến thành một chú mèo sống nhảy nhót, nhưng mèo thấy nhạt nhẽo lắm, có một lần khi nhà ảo thuật biểu diễn trò này, đã vô tình cắt đôi mèo ra thật, mèo chết. Nhà ảo thuật ôm lấy chú mèo bị cắt làm hai nửa, khóc ròng ròng, đau khổ, nhưng mèo không hề khóc, mèo ghét đoàn xiếc.

Có một lần, mèo là mèo của một bà già, mèo không vui sướng gì, bởi bà già thích im lặng bế mèo, ngồi trước khung cửa sổ ngó người lại qua, cứ thế mà sống từ ngày này sang ngày khác, năm này sang năm khác. Có một ngày, mèo nằm bất động trong lòng bà già, mèo đã chết, bà lão ôm lấy mèo khóc đau đớn, rất đau đớn, nhưng mèo không hề khóc, mèo ghét bà già.

Có một lần, mèo không phải là mèo của ai cả, mèo là một chú mèo hoang, mèo rất vui, ngày nào mèo cũng có cá ăn không hết, ngày nào cũng có những cô mèo cái đến tặng cá cho mèo vằn. Vây quanh chú mèo luôn là đám đông các cô mèo cái xinh đẹp, nhưng mèo không hề thích họ. Lần nào mèo vằn cũng kiêu ngạo nói: “Ta là một chú mèo đã sống một triệu đời đấy nhé!”

Có một ngày, mèo gặp một cô mèo trắng, mèo trắng chẳng thèm liếc mèo lần nào, mèo rất giận dữ đi đến trước mặt mèo trắng, chú nói: “Ta là một chú mèo đã sống một triệu đời đấy nhé!” Mèo trắng chỉ thờ ơ đáp nhẹ: “Ờ!” rồi quay đầu đi. Sau này, mỗi lần gặp mèo trắng, chú mèo đều cố ý chạy đến trước mặt mèo trắng bảo: “Ta là một chú mèo đã sống một triệu đời đấy nhé!” và mèo trắng lần nào cũng chỉ thờ ơ đáp nhẹ: “Ờ!” rồi quay đầu đi.

Chú mèo trở nên buồn rầu, một ngày, mèo gặp mèo trắng, ban đầu, mèo nhảy nhót chơi đùa xung quanh mèo trắng, rồi dần dà tới bên, nhè nhẹ hỏi một câu: “Chúng mình sống cùng nhau nhé?” và mèo trắng cũng nhè nhẹ gật đầu: “Ờ!”, mèo vui làm sao, vui làm sao, chúng ngày nào cũng sống bên nhau, mèo trắng sinh ra rất nhiều mèo con, mèo rất cẩn thận chăm sóc cho lũ mèo con, lũ mèo lớn lên, từng con một rời xa, mèo rất kiêu ngạo, bởi mèo biết: Lũ mèo con là con cái của một chú mèo đã sống một triệu đời!

Mèo trắng già dần, mèo rất chăm sóc mèo trắng, ngày nào mèo cũng ôm lấy mèo trắng kể chuyện cho mèo trắng nghe, cho đến khi thiếp ngủ. Một ngày, mèo trắng nằm bất động trong lòng mèo, mèo trắng đã chết rồi. Mèo ôm lấy mèo trắng khóc, mèo cứ khóc mãi, cứ khóc mãi, cứ khóc mãi, cho đến một ngày, mèo không khóc nữa, mèo không bao giờ động đậy nữa, mèo chết cùng mèo trắng, mèo cũng không bao giờ sống lại một lần nào nữa.

Sống một triệu đời không tình yêu, cũng không thể nào bằng sống một đời yêu thương; sống một triệu đời mà không cảm nhận được cuộc sống, càng không thể nào bằng sống một đời nhưng được yêu thương. Mà mỗi chúng ta liệu đều cảm nhận được giá trị của cuộc sống? Tôi nghĩ chưa chắc, có người không biết cảm nhận giá trị cuộc sống, có người không biết tận hưởng cảm giác “trao tặng yêu thương”, tôi thấy sao giống mèo thế, chỉ là vấn đề sớm hay muộn mà thôi.

Mèo sau khi sống một triệu đời, cuối cùng mèo tìm thấy mèo trắng. Vì sao mèo trắng cho mèo những cảm xúc đặc biệt ấy, đó là vì mèo trắng cuối cùng đã làm cho mèo phát hiện ra giá trị của cuộc sống, giá trị đó chính là việc bạn trao tặng những yêu thương, yêu người thân bạn bè, thậm chí yêu những kẻ yếu ớt. Bởi lẽ đó, mèo bắt đầu tận hưởng cuộc sống mà từ xưa đến nay mèo chưa từng ngộ ra, và một đời ấy đã ý nghĩa bằng cả triệu đời.

Trong đời mỗi người, rồi sẽ ít nhiều gặp những chuyện cho bạn cảm xúc sâu sắc, làm bạn hạnh phúc bởi bạn đã được sống trên cõi đời này, làm bạn hiểu ra cuộc sống đẹp tươi. Tôi nghĩ những điều đó có thể làm bạn thấy bạn đã sống đủ đầy, đáng sống, không bạn nhầm rồi!

Trong cuộc đời vẫn còn những điều sâu sắc hơn đang chờ bạn- bạn trao tặng yêu thương, yêu người thân bạn bè, thậm chí yêu kẻ yếu ớt – nếu bạn nghĩ là không có, tôi tưởng hẳn bạn chưa từng ngỡ ngàng gặp mèo trắng nào. Hoặc có thể nếu bạn chú ý một chút, quanh bạn bao nhiêu mèo trắng!

Nếu bạn đủ may mắn, trong suốt đời mình, bạn sẽ bắt được những chiếc chìa khoá có thể mở cánh cửa trong tim bạn. Nhưng bao người đã đi trọn cuộc đời, trái tim chưa từng mở cửa. Thật sự có rất nhiều người đã không biết rằng, chiếc chìa khoá lại nằm trong tay mình.

Mèo đã sống một triệu đời, nhưng chưa từng thực sự sống, mèo luôn bị người ta bế trong tay, bị người khác yêu thương, nhưng nó chưa từng hạnh phúc, cho đến khi mèo bắt đầu yêu, bắt đầu cảm nhận cuộc sống, có gia đình, có vợ, có những đứa con, bắt đầu trao tặng những thương yêu.

Tôi vẫn nghĩ: Người ta có thể cũng như mèo! Nghĩ kỹ, từ khi chào đời đến giờ, bạn hạnh phúc không? Phải bạn luôn kiếm tìm một thứ cảm xúc, một thứ cảm động, một thứ cảm động trong sâu thẳm tâm can, để thực sự sống cuộc đời của chính mình, cho đến lúc tóc bạc phơ, hồi tưởng lại cả cuộc đời, có thể yên lòng tự nhủ với mình: “Tôi, không hề sống phí hoài!” trao tặng yêu thương, yêu người thân bạn bè, thậm chí dành tình yêu thương cho người yếu ớt, trong lòng vương vấn, cho dù đó là gánh nặng, nhưng nó là gánh nặng ngọt ngào, cho bạn vui lòng sống trọn cuộc đời như thế, cho bạn yên lòng chết.

Tôi chỉ muốn được sống một lần hạnh phúc.

(Trang Hạ dịch)

Nguyên tác tiếng Nhật:

「百万回生きたねこ」tác giả 佐野洋子

Address

Đường Sách Thành Phố Hồ Chí Minh
Ho Chi Minh City
70000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Sách Chuyền Tay - Books in the City posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Organization

Send a message to Sách Chuyền Tay - Books in the City:

Share