19/04/2026
🎭𝐕𝐄𝐑𝐒𝐈𝐎𝐍𝐒 𝐎𝐅 𝐌𝐄: 𝐋𝐎𝐒𝐓 𝐈𝐍 𝐓𝐇𝐄 𝐋𝐎𝐎𝐊𝐎𝐔𝐓 💭
𝘿𝙚𝙖𝙧 𝙙𝙞𝙖𝙧𝙮,
Even when I am alone, my mind does not seem to stop.
I keep thinking about what I said, what I did, and whether it was okay. It feels like I am still trying to get things right, even when there is no one around.
I do not know if these expectations are really there, or if I am just imagining them. I just know that it feels heavy, and I cannot seem to turn it off.
……………
Through the 𝗟𝗼𝗼𝗸𝗶𝗻𝗴-𝗚𝗹𝗮𝘀𝘀 𝗦𝗲𝗹𝗳 (Cooley, 1902), we imagine how we appear to others, how they might judge us, and feel pride or shame based on those imagined evaluations. Over time, this process is reinforced through 𝗶𝗻𝘁𝗿𝗼𝗷𝗲𝗰𝘁𝗶𝗼𝗻 – 𝗮𝗱𝗼𝗽𝘁𝗶𝗻𝗴 𝗲𝘅𝗽𝗲𝗰𝘁𝗮𝘁𝗶𝗼𝗻𝘀 𝘁𝗼 𝗮𝘃𝗼𝗶𝗱 𝗴𝘂𝗶𝗹𝘁 𝗼𝗿 𝗱𝗶𝘀𝗮𝗽𝗽𝗿𝗼𝘃𝗮𝗹 𝗿𝗮𝘁𝗵𝗲𝗿 𝘁𝗵𝗮𝗻 𝗳𝗿𝗼𝗺 𝗴𝗲𝗻𝘂𝗶𝗻𝗲 𝗯𝗲𝗹𝗶𝗲𝗳 (Ryan & Deci, 2000). As a result, external expectations become internal standards.
This internalization leads to 𝘀𝗲𝗹𝗳-𝗺𝗼𝗻𝗶𝘁𝗼𝗿𝗶𝗻𝗴, where individuals regulate their behavior based on anticipated judgments, such as holding back in discussions, choosing safer responses, or presenting different versions of themselves across contexts (Snyder, 1974).
In Vietnam’s collectivist context, expectations often carry strong moral weight, shaped by values such as 𝗳𝗶𝗹𝗶𝗮𝗹 𝗽𝗶𝗲𝘁𝘆 𝗮𝗻𝗱 𝘁𝗵𝗲 𝗯𝗿𝗼𝗮𝗱𝗲𝗿 𝘀𝗲𝗻𝘀𝗲 𝗼𝗳 𝗼𝗯𝗹𝗶𝗴𝗮𝘁𝗶𝗼𝗻 𝘁𝗼 𝗿𝗲𝗰𝗶𝗽𝗿𝗼𝗰𝗮𝘁𝗲 𝘀𝗮𝗰𝗿𝗶𝗳𝗶𝗰𝗲 (Yeh & Bedford, 2003). For RMIT students, this is further intensified by the intersection of autonomy-driven education and deeply rooted cultural norms. As a result, they often navigate tension between 𝗽𝗲𝗿𝘀𝗼𝗻𝗮𝗹 𝗮𝘀𝗽𝗶𝗿𝗮𝘁𝗶𝗼𝗻𝘀 𝗮𝗻𝗱 𝗽𝗲𝗿𝗰𝗲𝗶𝘃𝗲𝗱 𝗼𝗯𝗹𝗶𝗴𝗮𝘁𝗶𝗼𝗻𝘀, with these expectations continuing to play a significant role in shaping career identity (Mate, 2017).
While balancing this feels like maintaining social harmony, it also creates continuous cognitive strain – emotional exhaustion from managing how one is perceived (Day et al., 2002). More importantly, this ongoing regulation creates tension between 𝘄𝗵𝗼 𝗼𝗻𝗲 𝗶𝘀, 𝘄𝗵𝗼 𝗼𝗻𝗲 𝘄𝗮𝗻𝘁𝘀 𝘁𝗼 𝗯𝗲, 𝗮𝗻𝗱 𝘄𝗵𝗼 𝗼𝗻𝗲 𝗳𝗲𝗲𝗹𝘀 𝗼𝗯𝗹𝗶𝗴𝗮𝘁𝗲𝗱 𝘁𝗼 𝗯𝗲.
⚠ 𝗧𝗵𝗲 𝗱𝗶𝗳𝗳𝗶𝗰𝘂𝗹𝘁 𝗽𝗮𝗿𝘁 𝗶𝘀: when pressure comes from within, it becomes harder to recognize and even harder to control. Even when real expectations shift or no longer apply, you may still hold yourself to the same standards. Over time, this can lead to constant self-evaluation, emotional exhaustion, and the feeling of never quite being “enough”.
🎭 Stay tuned with 𝗼𝘂𝗿 𝘀𝗲𝗿𝗶𝗲𝘀: 𝗩𝗲𝗿𝘀𝗶𝗼𝗻𝘀 𝗼𝗳 𝗠𝗲 – where each chapter reveals something new about our girl, and you might just recognize a part of yourself along the way! 🎭
-----------------------
𝙉𝙝𝙖̣̂𝙩 𝙠𝙮́ 𝙩𝙝𝙖̂𝙣 𝙢𝙚̂́𝙣
Ở một mình rồi mà đầu mình cứ quay mòng mòng.
Mình cứ nghĩ lại những gì mình đã nói, đã làm trong ngày, không biết mình hành xử như thế thì có ổn không. Cảm giác như mình vẫn đang cố làm cho “đúng”, dù xung quanh chẳng có ai nữa.
Mình cũng không biết những kỳ vọng đó có thật không, hay chỉ là do mình tự áp lực lên bản thân. Chỉ biết là những suy nghĩ đó đang làm mình cảm thấy nặng nề, và mình không dừng lại được.
……………
Thông qua 𝗟𝗼𝗼𝗸𝗶𝗻𝗴-𝗚𝗹𝗮𝘀𝘀 𝗦𝗲𝗹𝗳 (Cooley, 1902), chúng ta hình dung cách mình được nhìn nhận trong mắt người khác, họ có thể đánh giá mình ra sao, rồi từ đó cảm thấy tự hào hoặc xấu hổ dựa trên những đánh giá tưởng tượng ấy. Theo thời gian, quá trình này được củng cố thông qua 𝘀𝘂̛̣ 𝗻𝗼̣̂𝗶 𝘁𝗮̂𝗺 𝗵𝗼𝗮́ – 𝗸𝗵𝗶 𝘁𝗮 𝗱𝗮̂̀𝗻 𝗰𝗵𝗮̂́𝗽 𝗻𝗵𝗮̣̂𝗻 𝗻𝗵𝘂̛̃𝗻𝗴 𝗸ỳ 𝘃𝗼̣𝗻𝗴 𝗻𝗵𝗮̆̀𝗺 𝘁𝗿𝗮́𝗻𝗵 𝗰𝗮̉𝗺 𝗴𝗶𝗮́𝗰 𝘁𝗼̣̂𝗶 𝗹𝗼̂̃𝗶 𝗵𝗼𝗮̣̆𝗰 𝗯𝗶̣ 𝗰𝗵𝗲̂ 𝘁𝗿𝗮́𝗰𝗵, thay vì thực sự tin những điều là đúng với mình (Ryan & Deci, 2000). Kết quả là, những kỳ vọng dần trở thành cách chúng ta tự nhìn nhận và đánh giá bản thân
Sự nội tâm hoá này dẫn đến việc 𝘁𝘂̛̣ 𝗴𝗶𝗮́𝗺 𝘀𝗮́𝘁, khi mỗi người điều chỉnh hành vi dựa trên những đánh giá mà họ nghĩ rằng người khác sẽ đưa ra, ví dụ như ngại tranh luận, chọn những câu trả lời an toàn hơn, hoặc thể hiện những phiên bản khác nhau của bản thân trong từng bối cảnh (Snyder, 1974).
Trong bối cảnh văn hoá đề cao tính tập thể như Việt Nam, các kỳ vọng thường mang sức nặng đạo đức, được hình thành từ những giá trị như 𝗹𝗼̀𝗻𝗴 𝗵𝗶𝗲̂́𝘂 𝘁𝗵𝗮̉𝗼 𝘃𝗮̀ 𝗰𝗮̉𝗺 𝗴𝗶𝗮́𝗰 𝗽𝗵𝗮̉𝗶 đ𝗲̂̀𝗻 đ𝗮́𝗽 𝘀𝘂̛̣ 𝗵𝘆 𝘀𝗶𝗻𝗵 (Yeh & Bedford, 2003). Đối với sinh viên RMIT, điều này càng rõ nét hơn khi phải cân bằng giữa môi trường giáo dục đề cao tính tự chủ và những chuẩn mực văn hóa đã ăn sâu. Vì vậy, sinh viên thường phải cân bằng giữa 𝗺𝗼𝗻𝗴 𝗺𝘂𝗼̂́𝗻 𝗰𝗮́ 𝗻𝗵𝗮̂𝗻 𝘃𝗮̀ 𝗻𝗵𝘂̛̃𝗻𝗴 𝗻𝗴𝗵𝗶̃𝗮 𝘃𝘂̣ 𝗺𝗮̀ 𝗵𝗼̣ 𝘁𝗶𝗻 𝗿𝗮̆̀𝗻𝗴 𝗺𝗶̀𝗻𝗵 𝗰𝗮̂̀𝗻 𝘁𝗵𝘂̛̣𝗰 𝗵𝗶ệ𝗻, và những kỳ vọng này vẫn tiếp tục ảnh hưởng mạnh mẽ đến việc lựa chọn hướng nghề nghiệp (Mate, 2017).
Dù việc cân bằng này có thể duy trì sự hòa đồng trong các mối quan hệ xã hội, nó cũng âm thầm tạo ra một áp lực kéo dài. Việc luôn phải dự tính và điều chỉnh bản thân có thể dẫn đến trạng thái mệt mỏi (Day et al., 2002). Quan trọng hơn, quá trình này nảy sinh sự căng thẳng giữa 𝗰𝗼𝗻 𝗻𝗴ư𝗼̛̀𝗶 𝗵𝗶ệ𝗻 𝘁𝗮̣𝗶, 𝗰𝗼𝗻 𝗻𝗴ư𝗼̛̀𝗶 𝗺𝗶̀𝗻𝗵 𝗺𝗼𝗻𝗴 𝗺𝘂𝗼̂́𝗻 𝘁𝗿𝗼̛̉ 𝘁𝗵𝗮̀𝗻𝗵, 𝘃𝗮̀ 𝗰𝗼𝗻 𝗻𝗴ư𝗼̛̀𝗶 𝗺𝗮̀ 𝗺𝗶̀𝗻𝗵 𝗰𝗮̉𝗺 𝘁𝗵𝗮̂́𝘆 𝗰𝗼́ 𝘁𝗿𝗮́𝗰𝗵 𝗻𝗵𝗶ệ𝗺 𝗽𝗵𝗮̉𝗶 𝘁𝗿𝗼̛̉ 𝘁𝗵𝗮̀𝗻𝗵.
⚠ Đ𝗶𝗲̂̀𝘂 𝗸𝗵𝗼́ 𝗻𝗵𝗮̂́𝘁 𝗹𝗮̀: khi áp lực đến từ bên trong, nó trở nên khó nhận ra hơn và cũng khó kiểm soát hơn. Ngay cả khi những kỳ vọng bên ngoài đã thay đổi hoặc không còn phù hợp, ta vẫn có thể tiếp tục giữ mình theo những tiêu chuẩn cũ. Theo thời gian, điều này có thể dẫn đến việc liên tục tự đánh giá, kiệt quệ về cảm xúc, và cảm giác mình chưa bao giờ thực sự “đủ tốt”.
🎭 Hãy theo dõi series “𝗩𝗲𝗿𝘀𝗶𝗼𝗻𝘀 𝗼𝗳 𝗠𝗲”: mỗi chương mở ra một câu chuyện về cô gái của chúng mình, và biết đâu, bạn sẽ tìm thấy chính mình đâu đó trong hành trình này.
..//....
Research: Mai Anh, Nguyet Que
Caption: Ngoc Han
Design: Minh Nghia, Minh Phuong, My An, Sunny