08/01/2026
Nhớ lắm mùi của Tết, những đêm trông nồi bánh chưng…
Đêm lạnh, trời tối,
cả nhà quây quần bên bếp lửa hồng,
than nổ tí tách như kể chuyện.
Người lớn thì ngồi canh nước, thêm củi,
trẻ con tụi tôi được giao “nhiệm vụ quan trọng” là… trông bánh.
Thật ra là ngồi nghe chuyện cũ,
ăn khoai nướng, bắp nướng,
mắt mở không nổi mà vẫn cố thức
chỉ vì sợ… ngủ gục là Tết sẽ đến mất.
Có lúc co ro trong chiếc áo bông cũ,
đầu gật lên gật xuống bên bếp,
tỉnh dậy thấy vai mình được khoác thêm cái chăn,
lửa vẫn hồng,
nồi bánh vẫn sôi đều,
và lòng thì vui lạ lùng —
một niềm vui rất nhỏ, rất ấm.
Ngày ấy, hạnh phúc đơn giản lắm.
Chỉ là được thức cùng gia đình đến sáng,
được chờ đợi trong háo hức,
và tin rằng:
khi bánh chín,
một năm mới lành sẽ bắt đầu.
Giờ nghĩ lại,
chỉ cần nhớ thôi
là tim đã ấm lên như ngồi cạnh bếp lửa năm nào…
Còn bạn thì sao?
Lần cuối cùng bạn thức trắng đêm trông nồi bánh chưng là khi nào…
và trong ký ức ấy, bạn nhớ nhất điều gì? 🌸