29/05/2026
ĐẠI DỊCH XĂNG DẦU COVID-E10
Có những phát biểu khiến cả xã hội phải giật mình. Khi đại diện Hội xăng sinh học tuyên bố rằng “xăng E10 là xăng phát hiện bệnh”, người dân lập tức hiểu ra một điều còn đáng sợ hơn: vấn đề không phải là “phát hiện bệnh”, mà là tạo ra cả một chuỗi bệnh tật để hút máu người dân.
Một loại xăng bình thường phải giúp động cơ vận hành ổn định. Nhưng thứ mà người dân chứng kiến suốt thời gian qua lại là hàng loạt phản ánh về rung giật, nóng máy, hụt ga, hao nhiên liệu, tắc kim phun, giảm công suất. Và rồi từ chính những phản ứng xã hội đó, người dân bắt đầu nhìn thấy mô hình quen thuộc: tạo ra nỗi sợ, phát tán rủi ro, rồi kiếm lợi trên chính hậu quả mà người dân phải gánh chịu.
Người ta nhớ lại thời kỳ đại dịch Covid-19. Khi đó, dân bị cưỡng ép xét nghiệm hàng loạt bằng những bộ kit sau này bị phanh phui là cả một đại án tham nhũng khổng lồ. Một hệ thống nghiên cứu – sản xuất – phân phối – cưỡng ép sử dụng được dựng lên bằng danh nghĩa “vì sức khỏe cộng đồng”, nhưng cuối cùng lại trở thành cỗ máy hút tiền từ sự hoảng loạn và đau khổ của xã hội.
Hôm nay, ký ức ấy quay trở lại dưới một hình thức khác: “đại dịch E10”.
Nếu ngày xưa là kit test Covid, thì bây giờ là xăng sinh học. Nếu ngày xưa là nỗi sợ virus đối với con người, thì hôm nay là “virus E10” đối với máy móc. Một thứ được quảng bá là tiến bộ, thân thiện, văn minh, nhưng phía sau là cả chuỗi lợi ích khổng lồ: sản xuất nhiên liệu, phân phối bắt buộc, sửa chữa xe, thay thế phụ tùng, thậm chí thúc đẩy người dân phải đổi xe mới.
Đó là lý do phát biểu “xăng E10 là xăng phát hiện bệnh” khiến dư luận phẫn nộ. Bởi trong mắt người dân, nó giống như lời thú nhận trắng trợn rằng: cứ đổ E10 vào thì kiểu gì cũng “lòi bệnh”. Mà nếu đã “lòi bệnh”, sẽ có cả một hệ thống đứng chờ để kiếm tiền trên những hư hỏng đó.
Người dân không ngu ngốc đến mức không nhận ra chuỗi lợi ích đang vận hành:
Sản xuất E10 → phát tán ra thị trường → cưỡng ép tiêu dùng → xe phát sinh lỗi → sửa chữa → thay phụ tùng → đổi xe mới.
Toàn bộ vòng tuần hoàn ấy đều kết thúc ở một nơi: túi tiền của dân bị móc sạch.
Điều nguy hiểm hơn cả là cách người ta dùng ngôn ngữ để hợp thức hóa mọi thứ. Họ gọi đó là “xăng sinh học”, “nhiên liệu xanh”, “phát hiện bệnh”, giống hệt cách từng dùng những khẩu hiệu “vì cộng đồng”, “vì chống dịch” để che phủ lên các đại án tham nhũng trong thời Covid. Khi một chính sách được áp đặt bằng tuyên truyền thay vì niềm tin xã hội, người dân có quyền đặt câu hỏi: đây là cải cách thật sự hay chỉ là một cuộc thử nghiệm khác trên lưng dân chúng?
Việt Nam đã từng trải qua một đại dịch khiến xã hội kiệt quệ vì nỗi sợ hãi, cưỡng ép và trục lợi. Và hôm nay, nhiều người cảm thấy họ đang chứng kiến “đại dịch lần thứ hai”, không còn nhắm vào cơ thể con người, mà nhắm vào phương tiện, tài sản và sinh kế của dân chúng.
ĐẠI DỊCH COVID-E10 không chỉ là câu chuyện về nhiên liệu. Nó là biểu tượng cho sự mất niềm tin của xã hội trước những chính sách áp đặt, những nhóm lợi ích khổng lồ, và những phát biểu xem thường trải nghiệm thực tế của người dân.
Khi xã hội bắt đầu gọi E10 là “virus”, đó không còn là chuyện kỹ thuật. Đó là phản ứng của một cộng đồng từng bị tổn thương bởi những ký ức chưa bao giờ thực sự khép lại.