19/05/2026
[Tác phẩm dự thi Khai Bút Tự Tình 2026]
—-------------------
Thí sinh: Đại Ngốc
SBD: KBTT26183
Tác phẩm dự thi: TẠP ÂM
—-----------
NỘI DUNG DỰ THI
“Ai bánh giò, bánh tẻ đây!”
Mặt trời từ từ nhô lên từ phía chân trời, những tia nắng đầu tiên của sớm mai trải xuống mặt đất, đánh thức vạn vật tỉnh giấc.
Trong một con hẻm nhỏ, người bán bánh đạp trên chiếc xe đạp cũ, chở các loại bánh truyền thống khác nhau, loa phát ra tiếng mời chào khách lặp đi lặp lại. Nhà bán tạp hóa bên cạnh kéo chiếc cửa cuốn cọt két lên trên rồi lộc cộc lấy thùng hàng ra để bày lên kệ bán. Mấy bà dì gánh trên vai hàng hóa, tụ tập lại thành một điểm chợ cố định, hàng rải xuống đất, miệng không ngừng buôn chuyện với người kế bên. Khách hàng đi qua, sau một màn kì kèo giá cả kịch liệt, cuối cùng cũng chốt giá mà mua đồ về.
Cách đó không xa, ở một căn trọ nhỏ, mái gạch đã sớm nứt vỡ, có một người con trai đang cuộn mình trong chăn, tai đeo tai nghe, ánh mắt nhắm nghiền lại. Dù nhạc không bật nhưng Hùng vẫn khư khư đeo lên, như muốn tách biệt ra khỏi thế giới náo nhiệt ngoài cửa.
Hùng đã lên thành phố làm được ba tháng và giờ anh đang tập dần với cuộc sống ở chốn đô thị này.
Hôm nay, Hùng xin phép ông chủ đi muộn nửa tiếng vì cơ thể có chút mỏi mệt, nên bây giờ anh mới rời khỏi giường. Sau khi sửa soạn tươm tất, Hùng ngồi lên chiếc xe số cũ của mình, chân đạp đề máy, phát ra tiếng nổ khô khốc kèm theo khói trắng xả ra. Anh đội chiếc mũ bảo hiểm quanh đầu, có kính chắn gió ở đằng trước, rồi lên đường đi làm.
Vì là giờ cao điểm nên xe cộ tấp nập, còi rú inh ỏi tứ phía. Có những thanh niên choai choai, ban ngày ban mặt mà dám nẹt bô, phát ra thứ âm thanh gầm rú như những con thú hoang dã, lướt qua đầu xe của Hùng, để lại tiếng “kin kít” chói tai cùng khói trắng mù mịt.
Dù mũ bảo hiểm có kính chắn trước mặt, Hùng vẫn cảm thấy khó chịu. Anh “chậc” một tiếng, giữa hai hàng lông mày hiện lên một nếp nhăn nhẹ.
Quẹo tay lái vào chiếc cổng gỉ sắt đang khẽ hé mở, Hùng nhanh chóng tìm chỗ đỗ xe rồi bước vào xưởng. Anh đi ngang qua anh em đồng nghiệp, miệng chào hỏi vài câu rồi đi vào phòng thay đồ. Mặc xong bộ trang phục bảo hộ, anh nhanh chân bước tới vị trí làm việc của mình.
Ánh mắt Hùng liếc nhìn xung quanh xưởng một hồi, khẽ thở dài. Dù làm ở đây chưa được bao lâu, anh luôn mơ hồ cảm nhận được có một sự bức bách khó tả ở trong lòng. Cái xưởng cơ khí này như là một bản hòa âm chói tai, nơi mọi thứ âm thanh không mấy dễ chịu bị nhồi nhét vào cùng một chỗ, khiến ai nấy cũng phải nhăn mặt.
Máy mài được bật lên, rú lên một tiếng rồi được đặt trên tấm thép, khẽ tạo tiếng “rít” sắc lẹm khiến Hùng sởn hết cả da gà. Người đồng nghiệp ngay cạnh bên bật cưa máy nặng trịch, phát ra thứ tiếng “rè rè” như đài phát thanh bị hỏng, cắt thẳng lên thanh sắt đặc bên dưới. Sang khu kế bên, tiếng “rầm rầm” nặng nề của máy dập, từng nhịp đập xuống, tạo ra cảm giác như muốn rung chuyển cả một mảng trời, lại hòa âm với tiếng “pạch pạch” của máy nén khí, cứ được vài phút thì lại gầm lên một tiếng, hai tạp âm kết hợp lại với nhau như một người đàn ông to lớn say sỉn, bước chân loạng choạng, thờ phì phò như sắp gục ngã.
Hùng lại “chậc” một tiếng, siết chặt quai hàm, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cái máy hàn trên tay, đôi tai vẫn không sao ngăn được mấy cái thứ tạp âm chết tiệt vang vọng ở trong khu xưởng này. Khó chịu trong lòng, anh dừng lại một chút, nhẹ xoa đôi tai của mình, thầm nghĩ nếu được mang tai nghe thì tốt biết mấy.
Tiếng chuông reo lên ba nhịp, báo hiệu đã đến giờ cơm trưa. Mọi người xung quanh đồng loạt dừng công việc trên tay, đứng dậy vươn vai một cái rồi tản ra, đi về phía căn tin.
Hùng vẫn ngồi lại, chờ thưa bớt người thì anh mới đứng dậy đi ăn cơm.
Căn phòng ăn tập thể rất rộng, nhưng đã sớm chật kín người. Hùng sau khi vất vả chen chúc lấy cơm thì liền đứng ở một góc, trực chờ người khác ăn xong thì vồ lại lấy chỗ ngồi.
Chờ lâu đến nỗi đôi chân Hùng bắt đầu run rẩy, mỏi nhừ thì mới thấy có người đứng dậy, anh vội chạy đến, cầm đũa ăn nhanh chóng. Anh mò trong túi, lấy tai nghe rồi đeo vào tai dù chả bật nhạc. Đôi tai được bịt kín, như một bức tường mỏng, ngăn cách anh với bầu không khí trước mắt. Dù vậy, Hùng vẫn nhíu mày, mấy lần suýt nghẹn mà phải uống nước.
Bên tai Hùng thấp thoáng nghe được tiếng nói ồm ồm của người đàn ông kế bên, tiếng nhai nhồm nhoàm như bỏ đói cả năm trời của người đàn bà trước mặt, hay cả tiếng chửi thề thô tục của bọn trẻ mới vào làm ở ngay đằng sau lưng anh. Trong lòng Hùng cuộn trào lên từng con sóng đang gào thét, đập mạnh vào bờ. Sắc mặt anh thoáng trầm xuống, bụng quặn thắt lại, đồ ăn trước mặt trở nên khó nuốt hơn.
Hùng mau chóng ăn qua loa cho xong, rồi đứng thẳng dậy thì bất chợt va phải một người đàn ông to lớn cùng định rời đi, khiến một bên tai nghe của anh rơi xuống đất, không may bị người đi ngang qua dẫm lên. Hùng vội nhặt nó lên, nhưng nó nào có còn nguyên vẹn, nát ở đầu mút mất tiêu.
Một bên tai đột nhiên không có nút che, những tiếng tạp âm chết tiệt kia lại như được phóng đại, khiến đại não Hùng như muốn nổ tung. Anh đỡ lấy đầu, cảm thấy mọi thứ xung quanh đang chao đảo. Anh vội vàng chạy vào nhà vệ sinh, tạt nước vào mặt cho tỉnh táo hơn.
Nhìn bản thân trong gương, Hùng thấy sắc mặt mình tái lại, một quầng thâm hiện rõ dưới đôi mắt anh cùng với li ti những cục mụn nhỏ trên trán. Anh thở dài, lấy ra từ trong túi một bên tai nghe đã bị hỏng, lặng lẽ nắm thật chặt.
“Cố nốt buổi chiều là xong rồi.”
Hùng tự trấn an bản thân mình, anh mím môi, ánh mắt vẫn nhìn chăm chăm vào chiếc tai nghe đã nát bét.
Ca chiều lại sớm bắt đầu, Hùng bắt tay tiếp tục làm việc. Anh chuyên tâm mài cho xong tấm thép trước mặt, nhưng tâm trí dường như đặt ở một nơi khác. Tiếng gào rú của máy móc xung quanh càng lúc càng lớn dần, như chiếc búa khủng lồ gõ dồn dập vào đầu anh. Hùng khẽ siết hàm, hàng lông mày nhíu chặt lại.
“Cố lên nào, một chút nữa thôi.”
Hùng lẩm bẩm trong miệng, cố động viên bản thân, nhưng nhịp tim lại vô thức tăng thêm một nhịp. Tay anh khẽ run rẩy, khiến đường mài chệch đi, kéo theo tiếng “két” kéo dài, làm ai nấy cũng phải nghiến răng. Xui xẻo thay, đúng lúc ông tổ trưởng đi qua thì bắt gặp được cảnh này. Ông ta đứng sững lại bên cạnh, một tay chống hông, tay còn lại chỉ thẳng vào mặt Hùng mà quát oang oang cả xưởng.
“Thằng ngu, mài có tý mà cũng không xong.”
“Học đã dốt rồi mà còn làm hỏng việc.”
Những lời chửi rủa của ông ta như lưỡi dao sắc nhọn, cắt lên từng vệt vào trái tim đang gào thét của Hùng. Anh cúi đầu, con ngươi hằn sâu những tia máu đỏ, miệng không ngừng xin lỗi và hứa sẽ không tái phạm lần nữa.
Ông ta “hừ” một tiếng, quay mặt bỏ đi, mọi người xung quanh nhìn Hùng rồi thì thầm to nhỏ với nhau sau lưng anh. Cơ thể anh lại run lên, anh nắm chặt tay lại, hít một hơi thật sâu, dồn nén mọi tâm tư vào trong lòng, ngoài mặt vẫn cố tỏ ra bình tĩnh hết sức có thể mà ngồi xuống, tiếp tục hoàn thành công việc.
Một ngày dài lại kết thúc. Hùng leo lên con xe gạc tàn của mình trở về nhà. Đi được nửa đường, chiếc xe dở chứng, đang đi thì khựng lại rồi dừng hẳn. Anh xuống kiểm tra xem xe thế nào, nhưng cũng không biết làm sao, đành gượng sức dắt xe tìm trạm sửa chữa.
Trạm sửa xe khá xa, Hùng cắn răng kiên trì kéo con xe của mình tới trạm. Thân thể có chút rã rời, tốc độ theo đó cũng chậm lại vài nhịp. Khi mọi thứ chậm lại, trong tâm trí anh lại hiện lên những hình ảnh của ngày hôm nay.
Đã không nghĩ tới thì thôi, giờ đây nhìn lại, Hùng chạnh lòng không thôi. Nào là chiếc tai nghe một bên bị dẫm nát bét, thiếu một bên khiến lớp lá chắn mà anh gầy công dựng lên sụp đổ trong tích tắc. Vì bận tâm về chuyện đó, anh còn làm hỏng việc ở công xưởng, bị ông chủ nêu tên chỉ điểm trước mặt đồng nghiệp, nhục không biết chui vào đây cho hết. Bây giờ anh lại còn phải kéo lê con xe tàn tạ này đi sửa.
Bước chân nặng nề tiến về phía trước, từng bước đi khiến Hùng đau thắt trong lòng, nước mắt lưng chừng, như một quả bóng bay chỉ cần một cây kim chọc vào là sẽ nổ tung.
Hùng tiến tới một công viên công cộng nhỏ gần đấy, đặt chiếc xe sang một bên, ngồi sụp xuống ghế đá. Anh ôm mặt, để mặc cho nước mắt tuôn rơi. Những tủi nhục và xấu hổ hôm nay khiến trái tim anh đau thắt lại, nhịp thở cũng rối loạn theo.
Nhớ những ngày còn ở quê với mẹ, quanh quẩn cùng với đàn gà con mới nở mà cười đùa, thế mà chỉ trong nháy mắt, Hùng đã ở nội thành, đối mặt với những vấn đề đời thực đầy khắc nghiệt và đau đớn.
Cơ thể anh khẽ run rẩy, thút thít khóc lóc như một đứa trẻ. Trong đầu không ngừng tự vấn bản thân rằng liệu quyết định lên thành phố đổi đời có phải là đúng đắn hay không?
Sao người ta bảo lên đây sự nghiệp sẽ thăng hoa cơ mà? Vậy cớ sao bản thân anh lại đau khổ đến như thế?
Hùng chợt nhớ đến mẹ mình, bàn tay run rẩy lục tìm số mẹ, liền bấm vào nút gọi. Đầu dây bên kia mau chóng nhấc máy, một giọng nói trầm ấm, đầy dịu dàng vang lên:
“Hùng đấy à con.”
Vừa nghe thấy tiếng mẹ, Hùng không kiềm chế nổi sự buồn tủi, òa khóc thành tiếng. Đây là lần đầu tiên sau ba tháng anh gọi điện cho mẹ mà khóc lóc thảm thiết như vậy. Trước đó, dù có khó khăn xoay sở cuộc sống thế nào, Hùng tự dặn lòng phải cố gắng hơn nữa, vì một tương lai no đủ cho cả hai mẹ con. Anh chưa bao giờ kể khổ với mẹ dù chỉ một lần. Mẹ anh già yếu như vậy, anh không muốn rước mọi sự phiền toái của bản thân lên người mẹ.
Chỉ là giây phút này, cảm xúc trong Hùng bị xao động liên tục, anh không thể nén lại, giữ bình tĩnh như mọi khi. Hùng tủi thân kể lại toàn bộ những thứ tồi tệ anh trải qua ngày hôm nay cho mẹ nghe. Mẹ anh im lặng, lắng nghe từng câu từng chữ con trai nói, lòng cũng xót xa theo.
“Mẹ ơi, có phải con quyết định lên đây là sai lầm không ạ?”
Mẹ anh nghe vậy thì chỉ im lặng. Một lúc sau, bà chậm rãi nói:
“Con nghĩ vậy sao?”
“Con không biết nữa. Con chỉ thấy mệt thôi ạ.”
Hùng nghẹn ngào nói trong nước mắt. Nếu có cảnh cửa thần kỳ ngay tại đây, anh sẽ lập tức nhảy vào, trở về nhà mà ôm lấy mẹ.
“Nếu mệt thì về nhà. Mẹ vẫn ch—”
Chưa nói hết câu, bà không nhịn được mà ho khụ khụ vài tiếng, giọng khàn hẳn đi. Hùng lập tức ngồi thẳng người dậy, lo lắng sốt vó, hỏi dồn dập xem mẹ có làm sao không. Bà chỉ lắc đầu, nhẹ đáp bản thân không sao cả. Dù là vậy, anh biết rõ cơ thể mẹ mình đã bị bệnh tật bào mòn đến mức nào.
Mẹ Hùng bị hen suyễn nặng, cần rất nhiều tiền để duy trì điều trị thuốc men. Việc trồng trọt, làm nông thôi là chưa đủ, nên anh quyết định lên nội thành, kiếm việc làm để có tiền chữa bệnh cho mẹ.
Nghĩ vậy, lòng anh càng thắt lại, đau đớn thêm. Anh vừa thương mẹ già bệnh tật, vừa thương cho chính cái sự phận hẩm hiu của mình.
Trong đầu Hùng đang rất rối bời. Anh muốn từ bỏ tất cả để chạy về quê, cùng mẹ làm nông, kiếm tiền dù ít ỏi nhưng được ở bên mẹ, chăm sóc cho mẹ mỗi ngày. Nhưng nhớ những đêm, bà nằm ngủ không yên, từng cơn khó thở kéo đến khiến cơ thể bà càng thêm tiều tụy. Nhìn mẹ như vậy, anh không đành lòng.
Một cơn gió thổi qua, khiến Hùng khẽ rùng mình. Phải rồi, anh đang sống ở cái chốn xô bồ này, chấp nhận sự sỉ nhục cũng vì tiền, vì sức khỏe của mẹ. Tại sao anh lại sớm quên mất mục đích của bản thân tới đây cơ chứ?
Chợt mẹ cất tiếng gọi tên anh, kéo anh khỏi những suy nghĩ vẩn vơ trong đầu, quay lại với thực tại.
“Mẹ biết cuộc sống ngoài kia không dễ dàng gì. Sự bất lực và sợ hãi của con, mẹ hiểu.”
Hùng mím môi, chăm chú lắng nghe.
“Nhưng mẹ tin cuộc sống không tồi tệ đến thế .”
“Thật sao ạ?”
Bà mẹ khẽ mỉm cười, tiếp tục nói:
“Con thấy thành phố ồn ào lắm đúng không? Mẹ cũng thấy vậy.”
“Nhưng thấy thôi chưa đủ. Mẹ cảm được nó.”
Nghe vậy, Hùng cảm thấy rất ngạc nhiên. Nào có ai muốn cảm nhận những thứ âm thanh chói tai kia chứ?
Mẹ anh dường như đã hiểu được con trai muốn nói gì với mình, bà khẽ bật cười, nhẹ nhàng cất lời:
“Cảm được rồi mẹ mới biết, tiếng đời đẹp đến nhường nào.”
Đẹp sao?
Hùng rơi vào trầm tư trong giây lát. Từ khi lên thành phố đến giờ, anh luôn cảm thấy nơi đây quá đỗi tấp nập, thậm chí đông đúc đến khó thở. Đường xá mịt mù khói bụi, còi xe bấm liên hồi, nghe muốn thủng màng nhĩ. Ngày ngày đối mặt với những tiếng máy móc ầm ĩ đến mức đêm ngủ không yên giấc nổi. Anh đã thấy những thứ tạp âm chết tiệt đó mỗi ngày, trong lòng chẳng đặng mà ghét cay ghét đắng chúng.
Chợt ở đằng xa, Hùng nhìn thấy một nhóm công nhân có vẻ vừa nghỉ xong, lại bắt tay tiếp tục sửa đường. Lại là tiếng khởi động máy dập ầm ầm, tiếng gào rống của ông chủ đứng một bên ra lệnh.
Hùng đưa tay lên tai, lấy chiếc tai nghe còn lại xuống. Anh hướng ánh mắt đến đám người đằng xa, bên tai văng vẳng tiếng ồn ào dồn dập kéo tới.
“Mẹ ơi, con vẫn thấy ồn lắm ạ.”
“Ừm, mẹ cũng thấy vậy.”
Cuộc gọi đã kết thúc, nhưng Hùng vẫn áp điện thoại vào tai thêm một chút nữa, như thể anh muốn níu giữ hơi ấm từ giọng nói của mẹ. Anh ngồi lặng thinh, hít một hơi thật sâu. Tiếng máy dập đằng xa vẫn cứ “rầm rầm” vang lên, nhưng theo từng nhịp điệu đồng đều, giống như nhịp đập trái tim anh cũng dần bình ổn lại.
Hùng đứng dậy, vươn vai một cái thật dài. Anh lại tiếp tục dắt xe, chỉ là bước chân không còn cảm giác bị ghì chặt xuống mặt đường nữa, nhẹ nhàng và thư thái hơn.
Vừa đi, Hùng vừa hướng tai lên, thử một lần thực sự lắng nghe mọi thứ xung quanh.
Tiếng cười giòn tan của một nhóm khách nước ngoài cộng hưởng cùng tiếng va chạm lách cách của ly rượu trên tay, náo nhiệt và tràn đầy sức sống. Tiếng loa kẹo kéo vang lên những bản tình ca sến sẩm nhưng giọng hát lại tràn đầy nội lực, chạm đến tận đáy lòng. Không chỉ vậy, tiếng loa phát ra từ siêu thị đằng xa kia đang mời chào mùa giảm giá không còn trở nên vô vị nữa. Trong đầu Hùng chợt tưởng tượng ra các bà mẹ nội trợ tất bật mua nguyên liệu về làm cơm tối cho gia đình nhỏ của mình, tràn ngập sự ấm áp.
Cùng hòa mình vào âm hưởng đời thường, Hùng lại “chậc” một tiếng, trên môi nhẹ nhàng nở một nụ cười.
“Phụt, phụt.”
Vòi nước xịt mạnh vào từng ngóc ngách của chiếc xe, cuốn phăng đi lớp bụi và chất bẩn bám dày trên thân xe. Anh thợ cầm cây cọ, kỳ sát vào từng khe nhỏ để chà rửa cho thật sạch sẽ, tươm tất.
Hùng ngồi trên ghế, ngắm nhìn chiếc xe của mình đang được tắm rửa sạch sẽ. Dù sao cũng dắt đến sửa, anh cũng tiện thể rửa luôn. Nhìn thấy chiếc xe của mình sáng bóng khiến anh bất giác bật cười, nhịn không được mà vuốt ve đầu xe.
Sau khi mọi thứ đã xong xuôi, Hùng trả tiền, leo lên xe, định đội mũ bảo hiểm thì chợt khựng lại. Anh nhìn chiếc mũ thô kệch trên tay, có chiếc kính chắn trước mặt, bản thân cảm thấy có chút bức bách khi đội lên.
Hùng thở dài, treo mũ lên móc xe, anh lại vào quán mua một chiếc mũ bảo hiểm khác. Anh mua loại nửa đầu, mau chóng đội lên thử, tai không còn có vật chắn nên rất thoáng khí, mát mẻ hơn nhiều so với chiếc mũ cối kia.
Hùng thỏa mãn với chiếc mũ này, lại leo lên xe, phóng về nhà.
“Ai bánh giò, bánh tẻ đây!”
Tiếng rao bán quen thuộc lại vang lên đâu đó giữa phố đêm.
Hùng hướng mắt về phía trước, nhìn theo bóng người bán hàng đang chậm rãi đạp xe trước mặt. Anh khẽ mỉm cười, kéo nhẹ tay ga, phóng lên phía trước, hòa mình vào dòng người đông đúc của chốn thành thị chưa bao giờ yên giấc.
___________________________________________
CỔ NGUYỆT ĐƯỜNG - SALON VĂN CHƯƠNG VIỆT
Dự án khuyến khích người trẻ nâng cao văn hóa đọc và lưu giữ giá trị văn hóa Việt
📍 Địa chỉ: Tầng 2, số nhà 21, ngõ Yên Ninh, phố Yên Ninh, P. Ba Đình, TP. Hà Nội
🌐 Website: conguyetduong.com
📘 Fanpage: Cổ Nguyệt Đường