HVHC Confessions

HVHC Confessions http://tinyurl.com/hvhccfs để gửi confessions cho Học viện Hậu cần

🇻🇳 1/7/2025 - VIỆT NAM CHÍNH THỨC BƯỚC SANG KỶ NGUYÊN MỚI 🇻🇳 "Vùng trời quê hương nào cũng là bầu trời Tổ quốc".Ảnh: Khá...
01/07/2025

🇻🇳 1/7/2025 - VIỆT NAM CHÍNH THỨC BƯỚC SANG KỶ NGUYÊN MỚI
🇻🇳 "Vùng trời quê hương nào cũng là bầu trời Tổ quốc".

Ảnh: Khánh thành Cột cờ Tổ quốc bên bờ biển Nha Trang. Nguồn: Báo Khánh Hòa.

11/04/2025


Ngày đó , những giờ kiểm tra , có một cô gái bước nhẹ đến bên cạnh chàng trai. Không phải một lần, mà là vài lần nữa sau đó – như thể vô tình, như thể cố ý. Cô ấy là một người con gái nhẹ nhàng, đáng yêu, lại đầy năng lượng.

Cô từng làm những điều khiến chàng trai đến tận bây giờ vẫn không hiểu nổi – như đứng giữa sân trường hay công viên đông người chỉ để gọi lớn cái tên:
với sự hồn nhiên, không e dè, như thể thế giới là một sân khấu riêng của cô.

Và cũng từ những lần như vậy, lần đầu tiên trong đời, chàng trai biết thế nào là cảm giác rung động. Anh lỡ trao trái tim mình cho cô gái ấy – người vừa là nàng thơ, vừa là cơn gió lạ thổi qua những ngày bình lặng.

Rồi chàng trai vào học sĩ quan. 2 năm trong quân Cuộc sống không dễ dàng, rèn luyện gian khổ, kỷ luật nghiêm khắc. Nhưng giữa những ngày tưởng chừng mệt mỏi ấy, chàng chỉ có một chỗ dựa tinh thần duy nhất – là hình bóng của cô.

Chàng nuôi hy vọng. Từng ngày, từng chút một, anh quyết tâm sẽ tán đổ được nàng thơ ấy – vì chàng tin, cô từng có chút gì đó rất quý mến anh. Cảm giác đó như bông hoa nở rộ trong tim – khiến anh ngỡ mùa xuân đã về thật rồi.

Ba năm trôi qua, những ký ức lưu luyến vẫn còn đó… Nhưng rồi, cô gái ấy – bất ngờ rung động trước một người khác.

Chàng trai đứng lại, lặng cười trong lòng. Sự cố chấp của chính mình, bỗng hóa thành điều nực cười nhất mà anh từng ôm ấp. Nhưng đến giờ, điều duy nhất anh còn muốn biết – là người ấy, người mà cô chọn… là ai?

Không phải vì ghen. Không phải để trách.
Chỉ để chàng biết rằng : đáp án của câu hỏi mà chàng hàng tìm kiếm là gì
Phải chăng chính cánh cửa học viện mà chàng hàng mơ ước lại chính là bức tường lớn nhất ngăn cách 2 người
---------------------
🍁

04/03/2025


Hà Nội, 27/02/2025
Hôm nay thời tiết hết mưa phùn, nhưng lòng mình nặng trĩu. Buồn vì bị phản bội, buồn vì niềm tin đặt nhầm chỗ.

Anh và mình bằng tuổi nhau, cùng quê, yêu nhau đến bây giờ cũng được 4 năm.Anh là học viên K28. Gia đình hai bên đều biết, và anh cũng đã qua nhà xin phép bố mẹ cho chúng mình quen nhau. Mọi thứ cũng rất bình thường, yên bình cho đến hôm qua mình phát hiện ra, trong suốt 4 năm ấy, người yêu mình vẫn luôn dùng Tinder, vẫn match, nhắn tin, gọi điện, làm quen, tán tỉnh những bạn nữ khác với tần suất đều đều,và luôn khẳng định mình độc thân.

Có bạn nữ có nguyện vọng trở thành học viên K32, anh đã động viên em ấy rất nhiều, ủng hộ em ấy xét tuyển ôn thi, và hẹn rằng: "Em cứ thi đi, thi đỗ thì mình yêu nhau; không đỗ cũng không sao, em cũng sẽ là hậu phương của anh".Khi đọc được những dòng tin nhắn mùi mẫn của ny mình với các bạn nữ, mình như chết lặng. Cảm giác nghẹn ứ cổ họng, không tin vào mắt mình. Mình không thể ngờ được rằng người mình luôn hết mực yêu thương lại có thể có những suy nghĩ như vậy sau lưng mình.

Có lẽ mình sẽ cần vài ngày để ổn định lại cảm xúc, xốc lại tinh thần cho bản thân. Mình sẽ chia tay với anh. Nếu hỏi có tiếc 4 năm không, mình chắc chắn là có, nhưng mình tiếc thời gian, công sức và tình cảm của bản thân, mình không tiếc một người luôn tỏ ra mình là 1 chú bộ đội chính trực, lí tưởng sự nghiệp,phấn đấu rèn luyện,chung thủy, khiến gia đình bố mẹ tự hào...nhưng thực ra tư tưởng đã lệch lạc không thể quay đầu được nữa. Dù chia tay, thì HVHC luôn là một kỉ niệm đẹp thời thanh xuân của mình.

Mong ad sẽ sớm duyệt bài của mình, chúc các bạn sẽ học tập,làm việc, rèn luyện tốt và luôn vui vẻ hạnh phúc ạ🍀
--------------------------
🍁

03/03/2025


Cũng cả năm rồi, chia tay, mình có hối hận, có phẫn nộ, có kìm nén, có khóc, có muốn quay lại với cậu ấy…nhưng rồi lý trí lại trỗi dậy, tại mình, tại mình không tốt nên mọi chuyện mới đi theo chiều hướng như vậy!

Vài lời gửi cho N*C, chỉ là đột nhiên có khoảng thời gian, hối hận đến cực điểm:

Chào cậu, lâu rồi chúng ta không gặp, cũng không nói chuyện nhỉ!
Mình từng nghĩ mình sẽ không có ngày hối hận đâu, mình từng nghĩ mình sẽ tự lo cho bản thân, sống một cuộc sống không phải lo nghĩ cho người khác nữa, nhưng mình sai rồi.

Chia tay cậu chưa đầy 2 tháng mình hối hận, mình khóc, mình không còn chút tâm trạng nào cả! Mình nhớ cậu tới nỗi có đêm mình đang nằm mà nước mắt tự chảy ra, mình cảm thấy mình sai rồi khi chính mình là người nói dừng lại với cậu. Mình biết yêu nhau đâu phải ai cũng hoàn hảo, mình không hoàn hảo, cậu cũng vậy, mình và cậu bỏ qua cho nhau, vượt qua tất cả đến với nhau, để rồi nắm tay nhau trong 3 năm đầy vui vẻ và hạnh phúc. Nhưng cậu biết đấy, còn gái mà, yêu xa nữa, không phải cậu không tốt, chỉ là mình không thể vị tha nữa rồi. Phải, cậu có vô tâm, mình thì nhạy cảm, thành ra hai đứa mình mới không còn hy vọng như vậy. Ngày nói dừng lại, mình cũng đắn đo hối hận lắm, mình cảm thấy bản thân mình thật tệ, mình cảm thấy mình không còn xứng đáng với tình cảm của cậu nữa rồi!

Mình biết, mình sai rồi, mình sai khi quyết định dừng lại vào lúc mà chúng mình có vẻ như sẽ chuẩn bị cho một cái kết vào năm chúng mình 26 tuổi. Nhưng năm 25 tuổi mình đã không còn là của cậu nữa rồi.

Mình không biết, cậu có tiếc nuối, có hối hận, có bị giày vò không, nhưng mình có đó!

Mình không hối hận vì đã yêu cậu, mình hối hận vì mình không vững vàng đứng đó mãi làm hậu phương của cậu thôi! Mình đã từng cảm thấy thật vui mừng, thật tự hào khi được làm hậu phương của cậu, mình cũng từng nghĩ mình sẽ mãi là hậu phương của cậu, nhưng mình không làm được rồi. Mình ngày đó không hứa, nhưng qua thật lâu thật lâu mình đã làm được.

- Mỗi tuần tan ca đều lên thăm cậu, 6 tháng dịch chúng mình không được gặp nhau, tiếp đó là thật nhiều thật nhiều những câu chuyện, những ngày xa nhau, tính từng giây từng phút để gặp nhau.
- Ngày ấy không trẻ nhưng những thứ mình làm mình đều cảm thấy thật tuyệt vời.
- Tình cảm ngày ấy mãnh liệt là thế, cho tới bây giờ vẫn vấn vương là thế.
- Mình biết, nếu lúc đó mình quay lại nhìn cậu, thì có lẽ chúng mình sẽ khác rồi.
- Nhưng mình cũng biết hối hận cũng không còn có thể quay lại được nữa rồi.

Mình không biết cậu đã tha thứ cho mình hay chưa, nhưng mong rằng sau này con đường cảu cậu sẽ thật đẹp thật rộng mở, tương lai của cậu sẽ thật sáng, thật rực rỡ.

Cảm ơn vì đã từng được làm hậu phương của cậu!
---------------------------
🍁

01/03/2025


Chào anh – chàng học viên hậu cần của em!

Người ta vẫn nói rằng, nếu yêu đủ lâu, đủ chân thành, thì khoảng cách cũng chẳng còn là vấn đề. Nhưng em với anh lại không thể vượt qua rào cản ấy. Ngày anh nói: “Mình dừng lại em nhé!” – tim em khựng lại một nhịp, nhưng em vẫn gật đầu, để anh rời đi…

Chỉ còn vài tháng nữa là anh ra trường, cầu vai đỏ sẽ được gắn gạch vàng, nhưng người thay cầu vai cho anh sẽ không phải là em nữa. Thay vào đó, sẽ là một cô gái khác – người mà anh cho rằng phù hợp hơn em.

Em vẫn chưa hiểu vì sao anh lại chọn dừng lại, ngay khi em nghĩ rằng tình yêu của mình sắp được đền đáp, sau bao nhiêu ngày chờ mong anh trở về. Anh không nỡ để em dự lễ tốt nghiệp của anh sao? Không nỡ để em đứng bên cạnh trong khoảnh khắc anh chạm đến ước mơ của mình ư? Chúng ta đã cùng nhau đi qua những mùa diễn tập, không quá dài nhưng cũng chẳng ngắn – đủ để em biết rằng em yêu anh nhiều đến nhường nào.

Không biết lời hứa năm xưa, anh còn nhớ hay đã quên? Không biết anh còn chút tình cảm nào dành cho em không, nhưng em vẫn chờ. Chờ xem ai sẽ là người may mắn được anh ôm vào lòng, ai sẽ là người thay em gắn cầu vai cho anh, ai sẽ cùng anh đi đến cuối con đường. Và cũng chờ… một dòng tin nhắn viển vông: “Mình xa nhau đủ rồi, về bên nhau em nhé!”

Dù sao đi chăng nữa, em mong rằng anh vẫn nhớ có một cô gái chẳng biết gì về Hà Nội, đã đi gần 200km lên Sơn Tây để gặp anh. Ngày anh về Long Biên, cô gái ấy cũng chẳng ngại xa xôi để đến thăm. Em không dám chúc anh hạnh phúc – vì nào có ai đủ can đảm chúc phúc cho người mình yêu?

Chỉ mong rằng, trên hành trình phía trước, anh sẽ tìm được người thực sự phù hợp với mình hơn em!
---------------------
🍁

27/02/2025


Chào cậuu

T vẫn nhớ ngày đầu t dám dũng cảm bắt chuyện với cậu bằng cách rep str của cậu =))) dù trước đó t đã để ý cậu từ cách đây mấy năm vì cậu học cùng bạn tớ..

Những tháng ngày được quen cậu,được nch cùng cậu dù thi thoảng dù cũng chỉ toàn là tớ bắt chuyện nhưng đối với t cũng rất trân trọng và rất vui và có lẽ t đã thích cậu thật sự từ những ngày như thế !

Có những ngày với t thật buồn tẻ nhưng chỉ cần dth hiện lên tn cậu cũng đủ làm t vui như thế nàoo,t biết cậu cũng biết tình cảm của t vì t cũng hay thể hiện qua những lần nói vu vơ =))) nma là cậu hay lảng tránh đi :)))

T đã luôn muốn tình bạn của t và cậu chỉ như thế đối với t đã đủ lắm rồi..nhưng t sợ nếu kh nghiêm túc nói thì sẽ kh có cơ hội..nhưng kh nghĩ đó cũng là lần cuối t và cậu nch cùng nhau..nhưng không sao cậu vẫn luôn đặc biệt đối với tớ cho dù t biết giờ hình ảnh của t trong cậu có lẽ kh còn được như những gì cậu từng đặt kì vọng nữa..

Giờ đây t đã ở một ĐN khác còn cậu thì đã năm cuối và đã đi thực tập rồi,chúc cậu giữ sức khỏe và có kì thực tập thật tốt nhé..
Cảm ơn vì đã là 1 phần thật đẹp trong tớ,mong rằng sau này nếu gặp lại sẽ là những người đang thật hạnh phúc nhé ❤️
--------------------------------------
🍁

25/02/2025


"Hoa trên tay vẫn là hoa của đất .Người trong lòng , long trời lở đất cũng không quên"

Mình có một ngoại lệ ở trong tim , dù biết rằng cả đời này , chúng mình sẽ chẳng bao giờ cùng nhau có thể cùng nhau đi hết con đường .Nhưng không hiểu sao , mình vẫn luôn giữ người ấy ở một góc nhỏ trong lòng , nơi mà không ai biết , không ai hay.
Mình không dám làm phiền , không muốn làm cuộc sống của người ấy thêm phức tạp nhưng lại chẳng thể ngừng theo dõi , lặng lẽ quan tâm dù chỉ từ xa .

Dù chỉ cần một nụ cười cậu ấy thoáng qua cũng để làm buổi tối hôm đó mình không thể ngủ được .Và cậu ấy là một người ấm áp, chu đáo luôn đối xử tốt với mình nhưng mình không phải là ngoại lệ mà cậu ấy luôn đối xử tốt với mọi người.Cũng bởi vì cậu ấy luôn đối xử tốt , giúp đỡ mọi người như vậy nên cậu ấy cũng có rất nhiều cô gái theo đuổi , thích

Đôi lúc đứng từ xa nhìn mình cũng cảm thấy ghen tị , hơi đau một chút nhưng chợt nhận ra chúng mình là gì của nhau để có tư cách" ghen".Lý trí cũng luôn nói với mình rằng sẽ chẳng bao giờ tụi mình có thể ở bên nhau như một cặp" tình nhân" mà giữa mình và cậu ấy luôn có một khoảng cách và cũng chỉ là bạn bè dù ở trong quá khứ hay hiện tại rồi đến cả tương lai nữa .Nhưng con tim của mình thì lại không chịu nghe lời dù ở trong đám đông đôi mắt của mình cũng sẽ vô thức hướng về phía cậu , luôn dõi theo cậu từ xa và luôn nhìn cậu với đôi mắt tràn đầy yêu thương nhưng có lẽ cậu cũng sẽ chẳng bao giờ biết được .

Dù biết mọi thứ chỉ là giấc mơ xa vời , nhưng trái tim mình vẫn giữ người ấy ở nơi đặc biệt , một nơi không bao giờ phai nhòa
---------------------------
🍁

18/02/2025


Xin chào tất cả mọi người,

Hôm nay mình xin chia sẻ một chút thất vọng của riêng của mình. Mình biết con trai ở chung với nhau thì có những chuyện riêng để nói với nhau, tuy nhiên, việc rất nhiều chú mang người yêu của bạn mình ra săm soi rồi nói xấu là sao vậy ạ? Mình biết là có so sánh, có đánh giá, nhưng việc nói xấu người yêu của bạn ngay trước mặt chính bạn đó, và nhiều người khác thì mình thấy không đáng mặt đàn ông xíu nào, đặc biệt khi mình là người có ăn có học không ạ?

Mỗi người có một tính cách, một quan điểm riêng, không ai giống ai cả. Có thể trong mắt người này, một cô gái không xinh đẹp hay không phù hợp, nhưng trong mắt người khác, cô ấy lại là người tuyệt vời. Vậy nên, thay vì phán xét và chê bai, hãy tôn trọng sự lựa chọn của người khác.

Hi vọng các bạn (các anh) đọc được bài viết này thì dừng lại suy nghĩ một chút thử xem. Nếu các cậu rơi vào trường hợp như vậy, thử xem có buồn hay không khi để một người con gái phải nghe những lời như vậy.
-----------------------
🍁

17/02/2025


Có nên bày tỏ tình cảm với người đang đi du học không?

Bạn ý học ở nước ngoài, mình học ở đây. Mình thích bạn ấy lắm, lần đó gặp bạn ấy nhập viện nhưng vẫn chăm chỉ học bài trên giường bệnh mình bị cảm nắng bởi vẻ tri thức đó. Mình chỉ biết là bạn ấy học khoa ngôn ngữ ở một trường đại học ở HN rồi du học bên châu âu.

Sau quá trình tìm hiểu mình biết bạn ý là một cô gái khá hướng nội, học giỏi, nhiều tài lẻ mà hiếm người con gái nào đó. Mình có nên tỏ tình với bạn ý không? Có nên đợi bạn ấy trở về? Mình dần như chỉ nghĩ về bạn ấy chỉ một lần tình cờ đó tại bệnh viện. Nhìn bạn ấy nhỏ nhỏ, dễ thương lắm nhìn kiểu muốn được chở che cả đời ấy😓
---------------------
🍁

13/02/2025


Gửi C****, người đã từng là một điều đẹp đẽ trong lòng tớ.

Cậu vẫn luôn như vậy, một chàng trai hiền lành và ấm áp như ánh mặt trời. Không trả lời câu hỏi của tớ có lẽ là lời từ chối nhẹ nhàng, phù hợp nhất cho câu chuyện của chúng ta.Tớ xin lỗi đã làm phiền cậu, khiến cậu khó xử như vậy.

Có lẽ tớ đã giữ những tình cảm này quá lâu, tự mình nuôi dưỡng hy vọng dù biết rằng nó chẳng thể đơm hoa. Tớ đã từng mong một ngày nào đó cậu sẽ nhìn về phía tớ, sẽ hiểu được những gì tớ chưa từng nói thành lời. Nhưng rồi tớ nhận ra, có những điều dù chân thành đến đâu cũng không thể chạm đến trái tim người khác.

Tớ không trách cậu, cũng chẳng trách bản thân mình. Vì thích một người chưa bao giờ là điều sai trái, chỉ là đôi khi, người ta không thể đáp lại theo cách mình mong muốn. Và thế là đủ để tớ hiểu rằng, đã đến lúc tớ nên buông tay.

Tớ không còn muốn níu kéo một thứ tình cảm không có hồi đáp. Không phải vì hết thích, mà vì tớ tôn trọng chính mình. Tớ chọn rời đi, không phải vì tớ yếu đuối, mà vì tớ đủ mạnh mẽ để biết khi nào nên dừng lại.

Cậu hãy sống thật tốt, tìm thấy điều khiến cậu hạnh phúc, tìm được người khiến cậu cười thật tươi và tìm được người có thể đồng hành cùng cậu trên chặng đường phía trước. Còn tớ, tớ cũng sẽ bước tiếp con đường của riêng mình, với những kỷ niệm đẹp về cậu, nhưng không còn chờ đợi một điều không thuộc về tớ nữa.

Tạm biệt, người đã từng là một đoạn thanh xuân đẹp đẽ trong lòng tớ.
-----------------------
🍁

12/02/2025


1. Xin chào mọi người! Em là nữ có nên bày tỏ tình cảm trước bạn nam mà mình thích ko ạ?
Nhưng trước hết, em sẽ viết đôi lời gửi đến bạn ấy thông qua cfs này.

"Hôm nay mình viết những lời này gửi đến C****, sinh viên năm 4 tại học viện này.

Có lẽ bạn sẽ bất ngờ khi nhận được những lời này từ mình, nhưng hôm nay mình sẽ lấy hết dũng khí nói những điều mà trước đây chưa có cơ hội bày tỏ.

Đã lâu rồi chúng ta không gặp nhau nhỉ! Nhưng kỳ lạ thay, hình ảnh của bạn lại để lại trong mình nhiều suy nghĩ và cảm xúc hơn mình tưởng. Mình vẫn nhớ dáng vẻ điềm đạm, tinh tế của bạn. Bạn có nụ cười thật đẹp và ấm áp, đủ để sưởi ấm mọi điều trong những ngày đông.

Mình không biết bạn có cảm nhận được điều này không, nhưng trong khoảnh khắc nào đó, mình đã thực sự ấn tượng và quý mến bạn. Có thể mọi thứ chỉ là một thoáng cảm xúc, cũng có thể là một điều gì đó sâu sắc hơn, nhưng dù thế nào, mình vẫn trân trọng những kỷ niệm ấy.

Mình không mong chờ gì nhiều, chỉ đơn giản là muốn để bạn biết rằng có một người cảm mến bạn theo cách rất chân thành. Và dù tương lai có ra sao, mình vẫn chúc bạn luôn hạnh phúc và đạt được những gì mình mong muốn.

Nếu có duyên thì mình muốn được làm hậu phương vững chắc, đồng hành cùng nhau!"
------------------------------
🍁

11/02/2025


Một Đoạn Tình Cảm Đơn Phương

Buổi họp lớp năm ấy, tôi đã vô tình bỏ lỡ khoảnh khắc nhận ra cảm xúc của chính mình. Lúc đó, tôi chỉ mải mê trò chuyện, cười đùa cùng bạn bè, chẳng một lần đặt ánh mắt lên cậu lâu hơn một giây.
Nhưng kỳ lạ thay, khi trở về nhà, trái tim tôi bỗng dưng không yên ổn nữa. Những hình ảnh về cậu cứ chập chờn trong tâm trí—dáng vẻ điềm đạm, sự chu đáo, cách cậu nhẹ nhàng cười, đôi mắt ấm áp… Từng thứ một ghép lại thành một bức tranh đẹp đến nao lòng, và tôi chợt nhận ra mình đã cảm nắng cậu mất rồi.
Tôi đấu tranh với chính mình rất nhiều. Phải chăng đó chỉ là một phút xao lòng thoáng qua? Hay đó là một điều gì đó sâu sắc hơn mà tôi chưa kịp hiểu rõ? Tôi đã không thể kìm lòng mà gửi đi một lời mời kết bạn, như một cách âm thầm kéo gần khoảng cách giữa chúng tôi.
Rồi một ngày, câu trả lời từ cậu đến với tôi qua lời kể của một người bạn:
"Mình cũng thích đó, nhưng mình sợ khoảng cách giữa hai đứa… Và mình sợ không lo được cho cô ấy."
Tôi không biết mình đã mong đợi điều gì, nhưng khi nghe được câu nói ấy, tim tôi như hụt đi một nhịp. Đó là một lời từ chối nhẹ nhàng, tinh tế—đủ để không làm tổn thương ai, nhưng cũng đủ để đặt dấu chấm hết cho những hy vọng mơ hồ trong tôi.
Tôi tự nhủ phải mạnh mẽ, nhưng lý trí và con tim lại không cùng một nhịp. Lý trí hiểu rằng tình cảm này chưa đủ lớn để cậu vượt qua mọi rào cản, rằng không phải ai mình thích cũng sẽ thích lại mình theo cách mình mong muốn. Nhưng trái tim vẫn đau nhói, vẫn lạc lối trong những suy nghĩ "giá như."

Giá như tôi nhận ra tình cảm của mình sớm hơn.
Giá như tôi dũng cảm hơn một chút.
Giá như khoảng cách địa lý không phải là vấn đề…
Nhưng tôi biết, trên đời này không có "giá như." Chỉ có thực tại và cách chúng ta đón nhận nó.

Vậy nên, tôi cho phép bản thân buồn. Tôi lắng nghe trái tim mình, không chối bỏ cảm xúc, cũng không ép mình phải quên ngay lập tức. Tôi cứ để những rung động đến và đi một cách tự nhiên, như một cơn gió mùa thoảng qua, mang theo chút dư vị của những gì đã qua nhưng không thuộc về tôi.
Và rồi, tôi sẽ bước tiếp.

Không ai sống mãi trong một khoảnh khắc. Tôi còn cả một hành trình dài phía trước—với những mục tiêu cần theo đuổi, những ước mơ chưa hoàn thành, những con người khác đang đợi tôi gặp gỡ.

Cậu là một đoạn ký ức đẹp, một cảm xúc chân thành tôi từng có. Nhưng tôi sẽ không dừng lại chỉ vì một cơn cảm nắng thoáng qua.

Ngày mai, mặt trời vẫn mọc, và tôi cũng vậy—vẫn sẽ là tôi, nhưng mạnh mẽ hơn.
------------------
🍁

Address

HVHC Confessions
Hanoi

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when HVHC Confessions posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share