Một góc nhỏ xíu

Một góc nhỏ xíu Viết về những điều nhỏ xíu nhưng ấm lòng,
Chút yên bình giữa những ngày vội vã,
Chào bạn đến với góc nhỏ lặt vặt của tớ.

||VỤN VỠ TUỔI ĐÔI MƯƠI ||Năm tôi 18 tuổi...Đó là những ngày đầu tiên tôi bước chân vào cổng trường Đại học. Giữa cái ngộ...
14/04/2026

||VỤN VỠ TUỔI ĐÔI MƯƠI ||

Năm tôi 18 tuổi...
Đó là những ngày đầu tiên tôi bước chân vào cổng trường Đại học. Giữa cái ngột ngạt của thành phố xa lạ, giữa những tòa nhà cao tầng và những giảng đường rộng thênh thang, tôi thấy mình nhỏ bé và lạc lõng vô cùng.

Và rồi tôi gặp anh.

Anh xuất hiện khi tôi còn chưa kịp thuộc hết tên các con phố, chưa quen với nhịp sống hối hả của đời sinh viên. Tình yêu năm 18 tuổi ấy bắt đầu từ những lần cùng nhau ngồi ở căng tin, từ những buổi tối dạo quanh hồ hay những lần anh kiên nhẫn chỉ cho tôi cách làm một bài tiểu luận khó. Khi ấy, anh là cả một "cuốn bách khoa toàn thư" sống, là người dắt tay tôi đi qua những bỡ ngỡ đầu đời của một cô sinh viên mới lớn.

Lúc đó, tôi cứ ngỡ bước chân vào Đại học là bước vào một thế giới mới, và anh chính là người sẽ cùng tôi đi đến tận cuối con đường ấy. Chúng tôi đã cùng nhau mơ về ngày ra trường, về một tương lai có cả hai. Ở tuổi 18, tôi yêu bằng thứ bản năng nguyên thủy nhất: không toan tính, không phòng bị. Tôi đã đem toàn bộ vốn liếng thanh xuân, sự chân thành và cả những mơ mộng viển vông nhất của tuổi 18 đặt hết vào tay anh. Tôi đâu biết rằng, việc đặt hết niềm tin vào một người khi mình chưa có gì trong tay, chính là canh bạc đau đớn nhất.

Năm tôi 20 tuổi...

Tròn hai năm. Hai năm đủ để một người từ lạ thành thương, rồi từ thương thành người dưng nước mắt.

Năm tôi tròn đôi mươi, khi tôi bắt đầu quen dần với nhịp sống bận rộn, khi tôi không còn là cô bé hay khóc nhè vì nhớ nhà, thì anh lại chọn lúc đó để rời xa. Đau đớn nhất không phải là việc anh hết yêu, mà là cách anh để tôi lại một mình ngay giữa lúc tôi tin rằng mình đã có tất cả. Cái tuổi 20 của tôi không có nến, không có hoa, chỉ có những đêm dài thức trắng nhìn vào màn hình điện thoại chờ một dòng tin nhắn chẳng bao giờ tới. Anh rời đi, mang theo cả cái thế giới mà anh từng dày công xây dựng trong lòng tôi. Những góc phố từng đi qua, những quán quen từng ngồi, bỗng chốc trở thành những vùng đất chết, nơi mà mỗi bước chân chạm vào đều khiến trái tim tôi rỉ máu.

Có những sự rời đi không một tiếng động, nhưng sức tàn phá của nó lại kinh khủng hơn bất kỳ cơn bão nào.

Anh dạy tôi cách trưởng thành bằng nhát dao chí mạng của sự phản bội và im lặng. Anh để lại tôi với một mớ hỗn độn của sự hụt hẫng: vừa phải gồng mình để hoàn thành những bài thi trên giảng đường, vừa phải thầm lặng khâu lại những mảnh vỡ nát của lòng tin.

Có những vết cắt không chảy máu, nhưng đau thấu gan thấu ruột.

Hóa ra, cái giá của việc trưởng thành là phải chứng kiến người mình từng coi là cả thế giới, nay lại trở thành một cái tên không dám nhắc đến, một trang sử cũ không dám lật lại.

Năm 18 tuổi, anh dạy tôi cách tin vào tình yêu.
Năm 20 tuổi, anh dạy tôi rằng trên đời này, ngoài bản thân mình ra, chẳng có gì là vĩnh cửu…

23/02/2026

✨BÌNH YÊN SAU GIÔNG BÃO✨

📎 Người ta thường hỏi: "Mất bao lâu để thực sự quên đi một người?".

Em từng nghĩ đó sẽ là một khoảng thời gian rất dài, có thể là vài tháng, thậm chí là vài năm nhưng thực ra quên đi một người không khó như em đã nghĩ....

Hôm nay, em chợt nhận ra mình đã không còn thói quen vào xem trang cá nhân của anh mỗi tối. Em cũng chẳng còn thấy nhói lòng khi vô tình nghe bản nhạc cũ hay đi qua con phố quen. Hóa ra, quên đi một người không phải là xóa sạch ký ức, mà là khi nhắc về người cũ, lòng mình nhẹ tênh như mây trời,
....

✉️Em chưa bao giờ hối hận vì đã thương anh hết lòng năm ấy. Chúng mình đã từng có một đoạn thanh xuân thật rực rỡ:

là những lời hứa ngây ngô nhưng chân thành,

là những buổi chiều rong đuổi, nói đủ thứ chuyện trên đời,

là những lần vì nhau mà cố gắng, dù kết quả không như ý nguyện.

Em trân trọng tất cả. Bởi nhờ có anh, em mới biết mình có thể yêu sâu đậm đến thế, và cũng nhờ sự tan vỡ đó, em mới biết mình mạnh mẽ đến nhường nào. Chúng mình không sai, chỉ là đã hoàn thành xong sứ mệnh trong cuộc đời nhau.

Vô tình nghe kể từ mấy anh chị chơi cùng em nói rằng, anh đã tìm được người thương, một người có thể cùng anh viết tiếp những chương mới mà em đã lỡ dở. Thật lòng, em thấy mừng cho anh.

Không còn những câu hỏi "Tại sao không phải là em?", cũng chẳng còn sự đố kỵ hay so sánh. Em hiểu rằng, mỗi người đều có một múi giờ hạnh phúc riêng. Anh xứng đáng được bình yên bên một người phù hợp, và em cũng vậy.

Em trả anh về với thế giới của anh, trả kỷ niệm về đúng vị trí của nó. Giờ đây, em bận rộn với những niềm vui mới: yêu bản thân nhiều hơn, học những thứ mình thích, và mỉm cười với những điều tử tế đang chờ phía trước. Cảm ơn anh vì đã là một phần thanh xuân. Tạm biệt anh, người đã từng là tất cả.

Chúc anh một đời an yên, và chúc em một đời tự tại.

"Hạnh phúc của anh, em xin gửi lại cho người sau chăm sóc. Còn hạnh phúc của em, từ nay em sẽ tự mình vun vén lấy."

Send a message to learn more

01/11/2025

🌷|Tháng 10- Dịu dàng hơn mình nghĩ|🌷

Có lẽ nếu ai đó nói với mình của vài tháng trước rằng, “rồi cậu sẽ lại thấy hạnh phúc, sẽ lại cười rạng rỡ như xưa”, chắc mình sẽ chỉ im lặng và cười trừ thôi. Bởi đã có lúc, mình thực sự nghĩ rằng bản thân sẽ chẳng thể nào vui lại được.

Và cũng có những khoảng thời gian, mình tưởng rằng mình sẽ chẳng thể nào vui lại được, rằng thế giới xung quanh đã mất hết màu sắc. Nhưng rồi bằng cách nào đó- qua những cuộc gặp gỡ tình cờ, những lời nói ấm lòng, những bàn tay nắm lấy khi mình yếu đuối - cuộc sống lại khẽ mở ra những gam màu mới

Tháng 10 này thật khác, mình có thêm những mối quan hệ mới- những người em nhỏ luôn lo lắng, quan tâm như thể mình là người chị ruột của các ẻm. Có những người bạn mới quen, nói chuyện đôi ba lần mà tưởng chừng như đã thân quen, biết nhau từ rất lâu. Cùng nhau chạy sự kiện, cùng nhau chia sẻ những ngày bận rộn, những tiếng cười, những cái ôm vội, cả những giây phút ngồi thẫn thờ nhìn nhau mà chẳng cần nói gì cũng hiểu.

Tháng 10 khiến mình nhận ra,
hóa ra hạnh phúc không ồn ào, không đến từ những điều to lớn. Nó nằm trong những khoảnh khắc nhỏ bé- ly trà sữa uống vội giữa buổi chạy chương trình, một cái ôm khi mệt, tiếng cười vang trong hậu trường, hay chỉ đơn giản là ánh mắt ai đó nhìn mình với sự thấu hiểu.

Mình học được rằng, để chữa lành, đôi khi không cần phải quên đi quá khứ, mà là học cách mỉm cười với nó. Chấp nhận rằng mọi vết thương đều đã góp phần tạo nên phiên bản mạnh mẽ, dịu dàng và chân thật của mình hôm nay.

Tháng 10 trôi qua chậm rãi, như một lời nhắc:
“Hãy sống hết mình, yêu thương trọn vẹn, và đừng sợ bắt đầu lại.”

Vì dù từng đổ vỡ, mình vẫn có thể nở hoa.

Vì sau tất cả, mình vẫn xứng đáng được hạnh phúc.

“hà nội, ngày mưa và tớ nhớ…”Hà Nội mấy ngày nay mưa xối xả.nước ngập lưng bánh xe,những con phố quen thành dòng sông đụ...
07/10/2025

“hà nội, ngày mưa và tớ nhớ…”

Hà Nội mấy ngày nay mưa xối xả.
nước ngập lưng bánh xe,
những con phố quen thành dòng sông đục ngầu,
xe cộ chầm chậm bơi qua để lại những vệt sóng nhỏ.

Tớ đứng nép dưới mái hiên một quán cà phê cũ,
giày ướt sũng, áo dính mưa,
mùi đất ẩm và gió lạnh luồn qua từng sợi tóc,

đã tự nhủ với mình rằng,
mưa thế này thì chẳng lấy cái cớ gì để gặp cậu đâu,
có khi như thế lại dễ thở hơn một chút.

Nhưng giữa tiếng mưa đổ và phố phường nhòe nhoẹt ánh đèn,
tự nhiên lại thấy tiếc,

tiếc vì có thể sẽ không còn được vô tình nhìn thấy cậu băng qua phố,
dáng người vốn đã quen thuộc, ai nhìn vào mắt tớ đều biết trong lòng tớ có ai, ấy vậy mà cậu chẳng biết…. tiếc nhỉ?

Hà Nội mùa này vốn đã buồn,
mưa lại càng kéo dài cái cảm giác lưng chừng,

tớ đứng đó, tay nắm chặt quai túi,
cứ chần chừ không chịu rời đi.

Không phải vì đợi cậu,
chỉ là sợ nếu bỏ đi,
sợ mình sẽ lỡ mất một khoảnh khắc nào đó…
một khoảnh khắc có thể chẳng bao giờ lặp lại.

Mưa thì vẫn rơi, phố vẫn ngập,
còn tớ thì vẫn loay hoay giữa hai điều:
muốn trốn, nhưng lại không đành. 🌧️💭

29/09/2025

|tớ bị ám ảnh bởi quá khứ…|

có những ký ức cứ nằm im như thế, tưởng đã ngủ quên rồi, vậy mà chỉ cần một giai điệu cũ vang lên cũng đủ khiến tim tớ nghẹn lại,

tớ từng nghĩ đôi bàn tay kia sẽ không bao giờ buông ra… nhưng cuối cùng chính người đó lại là người rời đi trước,

hm, tớ từng nghĩ rằng người ấy đến để chữa lành vết thương cho tớ ai ngờ đâu người ta lại làm vết thương ấy lại càng thêm sâu, đôi lúc tớ nghĩ, giá mà lúc ấy tớ biết mọi thứ sẽ đổi thay, chắc đã nhìn nhau lâu hơn, đã nắm tay nhau chặt hơn

thời gian trôi, tớ học cách sống tiếp, nhưng không phải là quên

ký ức vẫn nằm ở đó, như một vết sẹo không còn đau nhưng mỗi lần chạm vào vẫn khiến mình thấy nhói;

rồi có khi đang ngồi lướt mạng, thấy bức ảnh của đám bạn hồi cấp ba, từng là những đứa bên cạnh nhau mỗi giờ ra chơi,

từng ôm nhau khóc khi chia tay, từng nghĩ sẽ không ai bỏ ai

giờ gặp lại, chỉ là vài câu hỏi hời hợt, một cái cười ngượng ngùng…

tớ hay tự hỏi, không biết là khoảng cách hay thời gian đã lấy mất chúng mình khỏi nhau, bất chợt tớ nhớ lại khoảng thời gian vô tư ấy của chúng ta.

còn nữa, tớ nhớ những bữa cơm đông đủ, nhớ mùi canh mẹ nấu, nhớ cả những hôm bố gắt gỏng vì tớ ngủ quên giờ ăn,

khi nhỏ tớ chỉ muốn mau lớn để được tự do hơn, vậy mà bây giờ đôi khi chỉ muốn quay lại bữa cơm tối với cả nhà, nghe tiếng dao thớt, nghe tiếng bố mẹ cằn nhằn, bình dị mà ấm,

tớ đã từng nghĩ nếu có thể quên hết mọi chuyện cũ thì sẽ nhẹ nhõm hơn, nhưng càng cố quên lại càng nhớ, hóa ra ký ức vốn dĩ không muốn bị bỏ rơi,

giờ tớ chỉ để chúng nằm im ở đó, như những vết sẹo không còn đau nhưng mỗi lần chạm tới vẫn nhói,

có lẽ nhờ vậy mà tớ biết mình đã từng thương rất nhiều, từng gắn bó, từng đánh mất… và rồi cũng học cách lớn lên từ tất cả những điều ấy.

Không còn sự hiện diện của người ấy nữa thì sao?Vài tháng trước, tớ từng nghĩ tớ sẽ không sống được nếu thiếu đi “người ...
24/09/2025

Không còn sự hiện diện của người ấy nữa thì sao?

Vài tháng trước, tớ từng nghĩ tớ sẽ không sống được nếu thiếu đi “người ấy”- người mà tớ thương bằng cả con tim này,

lúc ấy,

ngày nào tớ cũng khóc, rồi bỏ bữa, ốm rồi bệnh suốt lúc nào cũng tìm cách liên lạc rồi còn làm ảnh hưởng đến mối quan hệ của người ta nữa chứ, tớ chưa từng nghĩ một ngày nào đó mình sẽ phải làm mọi thứ một mình…

hmmm, nói sao nhỉ có lẽ trong khoảng thời gian đó tớ đã quen với việc có họ xuất hiện trong từng hơi thở của tớ, cơ mà khoảng thời gian ấy đẹp lắm, lúc đó đẹp đôi thiệt,

nhưng mà….

nếu có quay lại về ngày tháng năm đó tớ xin phép không rung động trước ánh mắt ấy, chẳng phải vì tớ hối hận mà là vì ngay từ đầu chúng tớ sinh ra đã không phải dành cho nhau rồi,

và, sau 3 tháng chúng tớ rời xa nhau, sau khi tâm lý đôi bên ổn định, thì ra là chẳng có ai thiếu ai mà không sống được cả,

tớ vẫn có những người anh, người chị, người em ở trong clb hết mực quan tâm, hỏi han cảm xúc của tớ,

tớ có những người bạn siêu tuyệt vời, có một người dường như tớ đã coi như người thân trong nhà,

tớ có một người anh siêu chất lượng cùng tần số với tớ,

và hơn hết tớ vẫn còn có bố mẹ, anh chị luôn quan tâm, chăm sóc tớ mỗi khi tớ xảy ra chuyện…

không còn “người ấy” tớ vẫn phải sống cuộc sống của riêng mình, yêu bản thân hơn và rồi sẽ có một ngày có ai đó đến và yêu tớ nhiều hơn những gì tớ nghĩ… . cơ mà tớ nghĩ sẽ khó đấy, sợ yêu lắm roiii

P/s: Nếu ai đó hỏi tớ yêu anh ấy nhiều đến mức nào thì tớ xin phép trả lời rằng nhiều đến mức sau này tớ không thể yêu thêm ai được nữa….

23/09/2025

Hà Nội, ngày không anh…🌨️

Hôm nay, trời Hà Nội bỗng chợt kéo con mưa đến, lòng em cứ thế mà nặng nề theo,

em chợt nhận ra rằng hoá ra những nỗi nhớ, nỗi buồn ấm ức từ trước đến giờ của mình chỉ là em cố gắng chịu đựng, kìm nén hết mức có thể….

suốt cả quãng đường về nhà em khóc, không phải vì không kìm nén được nữa mà vì trời mưa, nói sao nhỉ nước mắt em đan xen vào cơn mưa ấy… ít nhất thì không ai biết em khóc cả,

em sợ người khác thấy được vẻ yếu đuối của em, sợ người khác sẽ thấy em khóc đơn giản vì sau thời gian mình rời xa nhau em đã tự tạo cho mình vỏ bọc an toàn,

nghĩa là em giả vờ mạnh mẽ, không cần ai….

nhưng mà,

lúc này, em thật sự muốn được ai đó vỗ về, em muốn được ai đó ôm em vào lòng…..

Nga

01/09/2025

1:30

Đã hơn 2 tháng, mình rời khỏi mối quan hệ mình tưởng chừng sẽ... viên mãn,

à thì, hôm nay mình có vô tình thấy lại những dòng tin nhắn của chúng mình ngày xưa, thì ra chúng mình từng hạnh phúc như vậy... thế mà giờ đây mỗi đứa lại thuộc về một thế giới khác, nghe có vẻ buồn anh nhỉ, nhìn dáng vẻ bây giờ anh đối xử với người con gái ấy, giống với em ngày xưa, khi mình cũng đã từng được được đối xử như thế.... nhưng mà giờ đây chỉ còn là quá khứ...

mình nhận ra bản thân chưa từng quên người cũ chỉ là mình cố tình giấu nó ở một nơi không ai thấy nó cả... hmm thì thật ra mình đã thử bước vào những mqh mới , mở lòng với những người khác nhưng cảm giác không có chút thoải mái nào cả, cái bóng của người cũ lớn quá khiến mình mãi chắng thể vượt qua,

nhỉ, làm gì có ai không muốn được yeu chứ và mình cũng vậy, mình khao khát được yêu nhưng có vẻ lần yêu này tàn nhẫn với bản thân mình quá, nó làm mình đau đến nỗi không thể ngốc đầu dậy,...mình nghĩ sẽ rất lâu nữa mình mới sẵn sàng bắt đầu với mối quan hệ mới, một tình yêu mới, mình sợ cảm giác lại một lần nữa bị bỏ rơi, sợ ai đó lại làm tổn thương trái tim mình thêm lần nữa....và mình không dám mở lòng thêm một lần nào nữa....

Send a message to learn more

Hi, lại là mình Pông ây,lâu lắm rồi tớ mới đăng lại một cái gì đó lên đây, chắc cái page này sắp mọc rêu luôn rồi ấy… mà...
21/07/2025

Hi, lại là mình Pông ây,

lâu lắm rồi tớ mới đăng lại một cái gì đó lên đây, chắc cái page này sắp mọc rêu luôn rồi ấy… mà hình như không phải chỉ có cái page, mà cả tớ cũng đang dần thành một phiên bản cũ kĩ nào đó của chính mình – mệt mỏi, hoang hoải và lạc lõng.

có một khoảng thời gian dài tớ không được là tớ nữa, phải gồng lên để cười, để nói những điều tích cực, để an ủi người khác, để tỏ ra ổn, trong khi thật ra tớ thì đang chẳng ổn một chút nào,

tớ đã từng nghĩ rằng mình là người mang lại năng lượng cho mọi người, tớ thích cảm giác làm ai đó vui lên, thích khi có người nói "nhờ cậu mà mình đỡ hơn nhiều", thế nhưng dần dần tớ nhận ra, hình như tớ đã quên mất việc quan tâm chính mình,

mỗi ngày đều phải cố gắng nhiều lắm, mà chẳng phải vì có mục tiêu to lớn hay mơ ước gì ghê gớm đâu, chỉ là cố để không gục xuống, cố để không làm phiền ai, cố để không khóc trước mặt người khác và rồi tớ thấy mình bắt đầu chai lì với cảm xúc,

kiểu có buồn mấy cũng tự bảo "thôi kệ", có mệt mấy cũng bảo "rồi sẽ qua", mà thật ra trong lòng tớ chỉ muốn có ai đó kéo tớ lại, hỏi một câu rất bình thường thôi "cậu ổn không?", chứ không phải "cậu vẫn ổn mà đúng không?",

tớ mệt vì cái cách mình luôn phải mạnh mẽ, tớ nhớ cái cảm giác được bé lại, được vụn vỡ, được thành thật với nỗi buồn của mình….

18/05/2025

Chúng mình, liệu còn cơ hội không?….

Một câu nói nhẹ tênh, gửi đến giữa đêm khuya tĩnh lặng, nhưng như tiếng sấm giữa lòng. Không nước mắt, không níu kéo, không cả một lời giải thích rõ ràng. Chỉ là… buông tay.

Chúng mình bắt đầu cũng chẳng có gì chắc chắn. Không lời tỏ tình chính thức, không định nghĩa rõ ràng mối quan hệ. Là sự quan tâm lặng lẽ, là những dòng tin nhắn khuya muộn, là cảm giác nhớ nhau đến mức chỉ cần nghe thấy tên người kia cũng đủ rung động. Nhưng cũng vì không bắt đầu rõ ràng… nên chẳng ai biết khi nào là lúc kết thúc.

Chúng mình không cãi vã, không hờn giận, không phản bội. Chỉ đơn giản là một người im lặng dần, một người chờ hoài trong mỏi mệt. Và rồi đêm ấy, một dòng tin đến:
“Chúng mình… dừng lại nhé.”

Không hỏi tại sao. Vì chính em cũng chẳng biết chúng mình là gì để mà đòi hỏi sự níu kéo. Người ta đâu cần dừng lại nếu chưa từng bắt đầu, đúng không?

Em đã từng nghĩ, dù không có danh phận, nhưng chỉ cần hai trái tim hướng về nhau, là đủ. Nhưng hóa ra, không tên gọi, không lời hứa, không gì ràng buộc… thì cũng dễ dàng để một người buông tay mà người kia chẳng thể giữ nổi.

Câu chuyện của chúng mình…
Bắt đầu không rõ ràng.
Kết thúc cũng chẳng rõ ràng.
Nhưng nỗi đau thì rất thật. Và rất dài.

Address

Hà Đông
Hanoi

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Một góc nhỏ xíu posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share