25/07/2026
26.07.2026
Người ta hay nói: “Ai cũng xứng đáng có cơ hội thứ hai.”
Mình đã từng tin vào điều đó. Mình từng dẹp bỏ sự tổn thương, nuốt hết sự tự tôn để tha thứ cho một kẻ phản bội. Mình đã nghĩ sự chân thành và bao dung của mình có thể thức tỉnh được lương tâm của một người,
nhưng không mọi người ạ, đúng là ngựa quen đường cũ.
Kẻ đã từng phản bội thì việc phản bội lần thứ hai, thứ ba chỉ là chuyện sớm muộn. Và cái kết cay đắng nhất không phải là họ tiếp tục lừa dối, mà là cách họ bước ra khỏi cuộc đời mình: Tìm ngay một người mới chỉ sau hơn một tháng, thậm chí là một cô bé đáng tuổi cháu mình.
Đến lúc này, mình mới nhận ra: Hóa ra lần thứ nhất họ phản bội là lỗi của họ, nhưng lần thứ hai họ có cơ hội làm tổn thương mình... là vì mình đã quá bao dung cho một kẻ không xứng đáng.
Nếu ai hỏi mình có hận không? Hận chứ. Hận thấu xương thấu tủy.
Hận vì mình từng coi trọng một kẻ rẻ tiền. Hận vì sự tử tế của mình bị đem ra làm trò hề. Nhưng cái hận này không còn là sự tiếc nuối, mà là sự khinh mạn.
Cảm giác lúc này không chỉ là đau, mà là sự dằn dặc đến kiệt sức. Mình tự dằn xé chính mình: Tại sao ngày đó mình lại rủ lòng thương một kẻ tồi tệ đến thế? Tại sao lại tự tay mở cửa cho họ bước vào làm đau mình thêm một lần nữa?
Và thật sự, NTA à anh nợ tôi 1 lời xin lỗi chính đáng….
Send a message to learn more