Youth Confessions - Chia Sẻ Kinh Nghiệm Nghề Nghiệp, Học Tập, Cuộc Sống

  • Home
  • Vietnam
  • Hanoi
  • Youth Confessions - Chia Sẻ Kinh Nghiệm Nghề Nghiệp, Học Tập, Cuộc Sống

Youth Confessions - Chia Sẻ Kinh Nghiệm Nghề Nghiệp, Học Tập, Cuộc Sống Nơi bạn chia sẻ những quan điểm, tâm sự, kinh nghiệm về nghề nghiệp, học tập, cuộc sống, tình yêu...

24/08/2026

Kế hoạch trong mơ và thực tế...

Nhiều người vẫn lầm tưởng Truyền thông đa phương tiện là lãnh địa độc quyền của những phù thủy thiết kế đồ họa, nhưng th...
23/08/2026

Nhiều người vẫn lầm tưởng Truyền thông đa phương tiện là lãnh địa độc quyền của những phù thủy thiết kế đồ họa, nhưng thực tế việc thành thạo phần mềm sẽ chẳng có nghĩa lý gì nếu tư duy chiến lược và sự thấu hiểu con người vẫn giậm chân tại chỗ.

Không ít sinh viên chạy theo ngành này lại rơi vào cái bẫy bề nổi: chỉ cắm mặt vào Photoshop, Premiere để tạo ra những sản phẩm hào nhoáng, và hoàn toàn bế tắc khi phải giải bài toán cốt lõi: Thông điệp này sinh ra để làm gì và dành cho ai?

Sự thật là:

👉 Khả năng sử dụng công cụ thiết kế mượt mà chỉ là kỹ năng nền tảng, không phải kim bài miễn tử bảo đảm cho sự nghiệp thành công trong ngành truyền thông.

👉 Một chiếc poster đẹp mắt hay hiệu ứng bắt trend không thể thay thế cho tư duy nghiên cứu công chúng, kỹ năng lập kế hoạch tích hợp và nghệ thuật kể chuyện chạm đến cảm xúc.

Nếu tước đi dàn máy tính cấu hình khủng và các phần mềm đồ họa, bạn còn lại năng lực tư duy nào để truyền tải thông điệp giữa một thế giới nội dung đang bão hòa? Bạn chọn học để làm một thợ gia công hình ảnh hay để lột xác thành một người kể chuyện có linh hồn?

Đừng để lãng phí thanh xuân chạy theo những khung hình vô hồn rồi mới nhận ra điều này. Đọc bài viết chi tiết tại phần bình luận 👇

23/08/2026

Khi ta lớn lên từ sự đau khổ...

“Tân sinh viên có IELTS cao là 4 năm đại học chắc chắn bao sướng!”Mình cũng từng nghĩ vậy. Có sẵn 6.0–7.0 IELTS, mình từ...
22/08/2026

“Tân sinh viên có IELTS cao là 4 năm đại học chắc chắn bao sướng!”

Mình cũng từng nghĩ vậy. Có sẵn 6.0–7.0 IELTS, mình từng tưởng tiếng Anh trên trường sẽ là môn nhẹ nhàng nhất, cho đến khi nhận lại những con điểm không hề giống mình mong đợi.

Sự thật là:

📌 IELTS và điểm tiếng Anh trên trường không đánh giá hoàn toàn giống nhau.

📌 Cái bẫy lớn nhất là chủ quan. Nghĩ mình có nền tảng rồi, đến lúc nhận điểm mới nhận ra: biết tiếng Anh và biết làm bài là hai chuyện khác nhau.

📌 Vậy bạn có IELTS nên học tiếng Anh ở đại học như thế nào để không lãng phí lợi thế mình đang có? Đây mới là phần đáng để bạn quan tâm.

Bạn đang thật sự yếu tiếng Anh, hay chỉ đang dùng một cách học không phù hợp với bài thi mình đang làm?

👉 Khám phá bài viết đầy đủ để hiểu vì sao IELTS cao vẫn có thể “toang” điểm trên lớp và cách điều chỉnh cách học ngay từ năm nhất. Đọc bài viết chi tiết tại phần bình luận.

[Zhihu] Sao nhiều người dị ứng với chuyện tăng ca đến vậy?[1]Thời gian một khi đã trôi đi là mất hẳn, có làm cách nào cũ...
22/08/2026

[Zhihu] Sao nhiều người dị ứng với chuyện tăng ca đến vậy?

[1]

Thời gian một khi đã trôi đi là mất hẳn, có làm cách nào cũng chẳng lấy lại được.

Nhiều kẻ cuồng cày cuốc không nhận ra một điều: con người rồi cũng sẽ chết. Đời người thực ra ngắn lắm, phần lớn chỉ sống vỏn vẹn vài chục năm. Trừ đi khoảng tuổi thơ chưa tự quyết được gì và giai đoạn về già lực bất tòng tâm, cái thời gian chúng ta thực sự được tự do bay nhảy, làm điều mình thích nó ngắn tới mức đáng thương.

Trong khi đó, tăng ca chính là thứ bào mòn quỹ thời gian quý giá đấy. Mấy công ty còn chút lương tâm thì biết tốn giờ của nhân viên nên trả tí tiền tăng ca bù vào. Còn có những nơi đến chút bồi thường cơ bản cũng không có, làm ăn thế mà coi được à?

Nói thật lòng, nếu không phải vì sắp hết tiền mua gạo ăn cơm thì tôi còn lâu mới chịu tăng ca.

Nói thêm một câu: Không phải ai cũng sống đủ thọ để chết vì già đâu.

[2]

Ba mươi tuổi tôi mới nhận ra những ngày tháng đã qua chẳng lấy lại được nữa.

Người mình cứ hay có một ảo tưởng, rằng lúc trẻ chịu khổ nhiều thì lúc già đỡ khổ. Nói cách khác là trẻ vất vả chút, nghỉ hưu là ấm thân. Cứ như thể về hưu là liều thuốc chữa được hết mọi vấn đề vậy. Bạn có nghe ai vì muốn uống thuốc mà cố tình đi tìm bệnh để mắc không?

Có đấy, mà còn nhiều là đằng khác, nghe hơi bệnh hoạn thật.

[3]

Khi bạn quen chịu khổ, cái khổ của bạn sẽ trở thành một mắt xích trong guồng máy vận hành chung.

Một khi bạn ngừng chịu khổ, cả guồng máy sẽ trục trặc, mọi người sẽ quay ra trách bạn phá vỡ tập thể, bắt bạn phải tiếp tục chịu khổ.

Ngược lại, nếu bạn nằm thẳng ngay từ đầu, bộ máy tự động vận hành mà chẳng cần đến bạn. Thi thoảng bạn hứng lên giúp một tay, tạo ra chút giá trị mới cho xã hội, rồi ai nấy lại tung hô sự cống hiến của bạn.

Bộ máy xã hội cũng có thói quen của nó, nó sẽ tự thích nghi với bất kỳ trạng thái ổn định nào. Thế nên, đừng bao giờ biến cái năng lượng mà bạn phải gồng hết sức mới tạo ra được trở thành điều kiện bắt buộc để duy trì sự ổn định.

Con người đâu phải chờ qua tuổi 60 mới chết, chúng ta có thể ra đi bất cứ lúc nào, ở bất kỳ đâu đấy chứ.

Tớ nghĩ bây giờ xã hội cần đưa thêm một khái niệm nữa vào thảo luận: Quỹ thời gian tự do bình quân đầu người thực tế là bao nhiêu?

Nguồn: Dịch tổng hợp từ bài thảo luận trên Zhihu

TOPIC: LEADER MÀ ĐỂ TEAM CÀNG CẦN MÌNH THÌ CHỨNG TỎ BẠN LÃNH ĐẠO CÀNG DỞ.[1] Càng muốn chứng minh mình giỏi, càng dễ ôm ...
22/08/2026

TOPIC: LEADER MÀ ĐỂ TEAM CÀNG CẦN MÌNH THÌ CHỨNG TỎ BẠN LÃNH ĐẠO CÀNG DỞ.

[1] Càng muốn chứng minh mình giỏi, càng dễ ôm việc.
Leader không phải người phải làm tốt nhất mọi thứ, mà là người biết chia việc để cả team cùng phát triển. Nếu chuyện gì cũng tự làm vì sợ người khác làm không bằng mình, cuối cùng team không tiến bộ mà leader thì kiệt sức.

[2] Team cần được tin tưởng, không phải bị kiểm soát.
Giao việc xong nhưng liên tục kiểm tra từng chút một chỉ khiến thành viên sợ sai và ngại chủ động. Một leader tốt phải biết giao quyền, đặt kỳ vọng rõ ràng rồi cho người khác không gian để tự chịu trách nhiệm.

[3] Feedback không phải để chứng minh “tôi đúng”.
Có những leader góp ý rất nhiều nhưng lại quên mất mục đích của feedback là giúp người khác tốt hơn. Nói đúng vấn đề, chỉ rõ cách sửa và cho họ cơ hội làm lại mới thực sự là lãnh đạo.

[4] Đừng biến team thành nơi chỉ có một người tỏa sáng.
Nếu mọi ý tưởng, quyết định hay thành tích đều phải xoay quanh leader, team rất khó lớn. Người lãnh đạo giỏi không sợ thành viên giỏi hơn mình, ngược lại còn chủ động tạo cơ hội để họ được thể hiện.

[5] Leader giỏi là người khiến team vẫn chạy tốt khi mình vắng mặt.
Nếu leader nghỉ một ngày mà mọi thứ lập tức rối tung, đó chưa chắc là dấu hiệu bạn quan trọng - có khi là dấu hiệu team đang quá phụ thuộc vào bạn. Lãnh đạo không phải khiến người khác luôn cần mình, mà là giúp họ đủ năng lực để không cần mình trong mọi chuyện.

[Hot Zhihu] Tại sao Gen Z bây giờ cảm giác như cái gì cũng nhìn thấu hết rồi nhỉ?[1] (49.000 lượt thích trên Zhihu)Nói t...
21/08/2026

[Hot Zhihu] Tại sao Gen Z bây giờ cảm giác như cái gì cũng nhìn thấu hết rồi nhỉ?

[1] (49.000 lượt thích trên Zhihu)

Nói thật một câu hơi phũ nhé.

Cái sự nhìn thấu này phần lớn là ảo giác, do mãi ăn lại mấy thứ kiến thức đã qua nhai đi nhai lại từ người khác thôi.

Mấy idol mạng hay KOLs bây giờ đều đang làm chung một trò: Dùng những câu từ đơn giản nhất để làm bạn tưởng là mình vừa ngộ ra chân lý, tưởng mình cái gì cũng thấu suốt rồi.

Cảm giác nhìn thấu đời thực chất là một thứ cảm xúc rất phê. KOLs nắm được điểm này, mang lại cái sự phê đó cho bạn thì mới hút tương tác, rồi từ đó mới kiếm ra tiền. Bạn thấy mình học thêm được mẹo hay, thấy tầm vóc bản thân nâng lên một tầm cao mới, thấy mình thấu hiểu sự đời, thế là thấy sướng.

Thành ra trên mạng mới nhan xản mấy cái kiểu tóm tắt một câu hay review phim kiểu Anh Bảy, Chị Cốt.

Bởi vì phần lớn mọi người giờ đâu còn sức đọc bài dài nữa. Việc này ép các KOLs phải cô đọng mọi đạo lý, mọi bí kíp thành đúng một câu ngắn ngủn. Người xem tiếp thu phát một, thấy sướng thế là bấm theo dõi, thả tim ngay.

Nhưng vấn đề nằm ở chỗ này: Một cuốn sách hay, một bộ phim sâu sắc hay bất kỳ đạo lý nào trên đời cũng đều cần sự trải nghiệm và nghiền ngẫm chi tiết thì mới hiểu thấu được. Làm sao mà gói gọn trong một câu được?

Để chốt được một câu tóm tắt làm người xem tưởng mình vừa luyện xong bí kíp, các KOLs bắt buộc phải đưa ra những khẳng định mang tính tuyệt đối, không được phép mập mờ.

Ví dụ như từng có một cậu học sinh cấp 2 bảo với tôi là cậu ấy thấy định lý nhị thức là cốt lõi của toán học, mọi bài toán đều giải bằng nó hết. Cậu ấy tự thấy mình siêu ngầu, ngộ ra định lý đó là thành nhà toán học đến nơi rồi.

Rất nhiều người bây giờ cũng thế. Họ sốt sắng muốn biết thế giới này vận hành ra sao, chỉ mong nắm được câu thần chú nào đó để sống khỏe, thành công, hoặc ít nhất là cảm thấy mình đã thấu thị đời này.

Chẳng hạn như câu: Đời này làm gì có tình nghĩa, tất cả chỉ là trao đổi lợi ích. Mấy câu kiểu này nghe thì có vẻ đúng đúng, nhưng lại quá phiến diện. Hay như việc nhiều người nghĩ ai đi làm cũng đang nằm thở, nhất là làm trong nhà nước, rồi lên mạng đọc mấy bài viết kiểu nhân viên Gen Z chửi sếp cho đã cái nư.

Thế là nhiều bạn trẻ cứ ôm một đống câu từ được nhai lại đó để bước vào đời. Họ tự cho mình tỉnh táo vì nghĩ đó là tinh hoa của người đi trước. Nhưng họ có thật sự tỉnh táo không?

Tôi viết bài chia sẻ, lúc nào cũng có người vào bình luận dài dòng quá, tóm lại có một câu hay bài dài lười đọc. Đó là trên Zhihu đấy nhé, cái nơi hiếm hoi còn viết được bài dài. Chứ bê sang TikTok hay Reels thì chắc chẳng ai buồn ngó.

Chính vì vậy, cái cảm giác nhìn thấu của nhiều bạn trẻ không phải vì họ thực sự hiểu đời, mà vì người khác đang cố tình làm cho họ có cảm giác đó.

Muốn câu view, hút fan thì phải phán chắc nịch, thậm chí đưa ra mấy phát ngôn sốc. Liệu những câu nói của các KOLs đó có đúng hoàn toàn không? Chưa chắc. Họ chỉ thích nói mấy câu đơn giản, xuôi tai để bạn tưởng mình thông suốt mà không cần phải tốn công suy nghĩ thôi.

Thậm chí ngay cả bài viết này của tôi cũng vậy. Ngay từ đầu tôi bảo các bạn trẻ tưởng mình nhìn thấu là do ăn lại đồ thừa của KOLs, nghe có sướng không? Ở một góc độ nào đó là có đấy. Nếu bạn đồng tình với tôi, bạn sẽ thấy mình khác biệt với phần lớn giới trẻ ngoài kia. Bạn không phải kiểu nhìn thấu tầm thường, mà là tầm cao mới, bạn đứng trên một bậc và nhìn thấu luôn cả những người đang tự tưởng mình nhìn thấu.

Bên nào kiếm ra tiền từ tương tác thì họ càng có động lực giật gân, làm bạn sướng để bạn móc túi trả tiền. Còn nếu muốn thực sự hiểu đời, bạn phải tự mình đọc sách, tự mình trải nghiệm phim ảnh, rồi đem những đạo lý học được ra thực hành ngoài đời thực. Thực tiễn mới là thước đo duy nhất. Nếu chỉ ôm khư khư cái lý thuyết kiểu mọi thứ là trao đổi lợi ích, bạn làm tốt được một hai việc nhưng đến những việc phức tạp hơn liên quan đến lòng người, bạn chắc chắn sẽ vấp ngã.

Lòng người mới là thứ khó lường nhất. Đâu phải ai cũng hành động vì lợi ích, có những người họ làm điều xấu đơn giản là vì muốn hại người khác dù bản thân chẳng thu được gì. Nếu cuộc sống chỉ đơn giản là trao đổi lợi ích thì đời đã quá dễ dàng rồi.

Nhiều bạn cứ hay treo câu miệng bánh xã hội chia xong rồi để giải thích cho mọi khó khăn. Đúng là kinh tế khó khăn, cơ hội ít đi thật, nhưng câu đó có giải quyết được vấn đề của riêng bạn không? Hay nó chỉ là một cái cớ hoàn hảo để bạn nằm phẳng, buông xuôi, tự chấn an là mình đã nhìn thấu nên không cần cố gắng nữa?

Thế nên, muốn phân tích cái gì thì cứ dùng mấy cái cơ bản mà học từ hồi phổ thông ấy: Phân tích cụ thể từng trường hợp, lấy thực tiễn làm thước đo, nhìn nhận vấn đề hai chiều. Bớt tiêu thụ mấy thứ đã qua chế biến trên mạng lại, tự mình đọc, tự mình làm, rồi rút ra bài học cho bản thân. Đó mới là cách giúp bạn thực sự trưởng thành.

[2]

Gen Z bây giờ cho cảm giác giống như bị overfitting trong lập trình vậy. Tức là từ nhỏ đã tiếp xúc với quá nhiều thông tin trên mạng, tự luyện tập dựa trên đống dữ liệu mô phỏng. Trên lý thuyết thì nhìn có vẻ rất lão luyện, từng trải, nhưng thực chất lại cực kỳ thiếu vững chắc. Chỉ cần thả ra đời thực, va chạm với thực tế một cái là cái mô hình đó sụp đổ ngay trong một nốt nhạc.

[3]

Là một người lứa 9x, có chút lời khuyên nhỏ cho các bạn nhỏ Gen Z:

Vay tiền mua nhà, mua xe hay nghĩa vụ nối dỗi tông đường thì tốt nhất đừng dính vào. Mấy cái còn lại, cứ không vi phạm pháp luật thì thích gì làm nấy cho vui vẻ. Chỉ cần không gánh lại mấy cái bãi chiến trường do lứa 7x, 8x để lại thì đời này coi như chỉ toàn niềm vui chứ chẳng có khổ đau.

Mà thực ra lứa Gen Alpha (10x) mới gọi là nhìn thấu. Mục tiêu từ nhỏ của tụi nó đã là phấn đấu sau này lên thay ông bà bô làm giám đốc ngân hàng rồi.

NẾU CV CHƯA CÓ KINH NGHIỆM, HỌC THÊM BẰNG CÓ THỰC SỰ CỨU ĐƯỢC BẠN?Nhiều người vẫn xem học thạc sĩ ngay sau đại học là mộ...
21/08/2026

NẾU CV CHƯA CÓ KINH NGHIỆM, HỌC THÊM BẰNG CÓ THỰC SỰ CỨU ĐƯỢC BẠN?

Nhiều người vẫn xem học thạc sĩ ngay sau đại học là một bước tiến an toàn cho sự nghiệp, nhưng thực tế học tiếp không phải lúc nào cũng giúp bạn cạnh tranh tốt hơn. Không ít sinh viên bỏ ra hàng trăm triệu đồng và vài năm để học cao học chỉ vì sợ tụt lại, trong khi thứ họ thực sự thiếu lại là kinh nghiệm, kỹ năng và định hướng nghề nghiệp.

Sự thật là:

🎓 Bằng thạc sĩ không có giá trị như nhau ở mọi ngành. Một số lĩnh vực thực sự cần bằng sau đại học, nhưng với nhiều vị trí, kinh nghiệm thực tế và năng lực chuyên môn mới là yếu tố tạo khác biệt.

💼 2 năm đi làm có thể giúp bạn biết mình cần học gì. Khi đã va chạm với công việc, bạn sẽ chọn chương trình thạc sĩ để giải quyết một khoảng trống cụ thể, thay vì học chỉ vì “ai cũng đang học”.

💰 Chi phí của một tấm bằng không chỉ nằm ở học phí. Đó còn là thu nhập, kinh nghiệm và cơ hội nghề nghiệp bạn có thể bỏ lỡ trong thời gian ngồi trên giảng đường.

Nếu bỏ tấm bằng thạc sĩ khỏi CV, bạn còn năng lực gì để thuyết phục nhà tuyển dụng? Bạn học tiếp vì đó là bước đi chiến lược, hay chỉ vì chưa biết bước tiếp theo nên đi đâu?

Đừng mất vài năm mới nhận ra mình đang dùng một tấm bằng để che đi khoảng trống kinh nghiệm. Đọc bài viết chi tiết tại phần bình luận.

TOPIC: LÀM THẾ NÀO ĐỂ RÈN LUYỆN STREET SMART[1]Mấy người lanh lẹ họ quan sát rất tốt, cảm nhận được qua ngữ cảnh, đọc tâ...
21/08/2026

TOPIC: LÀM THẾ NÀO ĐỂ RÈN LUYỆN STREET SMART

[1]

Mấy người lanh lẹ họ quan sát rất tốt, cảm nhận được qua ngữ cảnh, đọc tâm lý mn rất nhanh, hiểu hành vi động cơ của người khác ấy. Còn 1 cách nữa là copy, xem youtube copy cũng được, mình có ông anh phản ứng nhanh mà hài hước lắm, kiểu đi chơi ai cx thích ổng, mn nói ra nói vô mà lỡ căng thẳng tí ổng xỏ vào 1 câu là cả nhóm cười ầm, ổng xem mấy chương trình hài trên youtube ko á. Xong mình lại đi copy ông ý, copy từ bạn cũng ok kk

[2]

Quan sát con người + dự đoán = khi gặp ai đừng đánh giá mà tập quan sát từ thần thái, cách thể hiện lời nói, ánh mắt...đoán xem sau đó sẽ thế nào, họ chuẩn bị nói gì, ...
Nói ít đi + quan sát nhiều + thời gian đủ lâu = nhận biết quy luật sẽ tốt dần.
K đánh giá mà là quan sát + dự đoán + ghi nhớ + thời gian.

[3]

Theo hiểu biết ít ỏi của mình, thì đa số sẽ liên quan đến tâm lý học và kỹ năng xã hội. Tâm lý học tức là hiểu đa số mọi người nghĩ gì và tại sao, hiểu được động cơ mục đích của họ, biết họ muốn và không muốn cái gì, thì mình nghĩ cũng đã cover kha khá trường hợp bình thường rồi. Tiếp theo là về kỹ năng xã hội, cái này là cách cư xử, thể hiện ý kiến của mình sao cho khéo và cho đúng, như là để từ chối thì có nhiều cách chẳng hạn. Tiếp theo là đến kiến thức về thế giới xung quanh như chính trị kinh tế để hiểu bối cảnh câu chuyện cũng như nguyên nhân sâu xa. Tiếp theo là về khung tư duy: phản biện, hệ thống, tổng hợp, nguyên bản…v.v để biết cách tiếp cận vấn đề. Mình chỉ biết bấy nhiêu và trên lý thuyết thôi à, mình chưa có trải nghiệm xã hội nhiều nên cần kiểm chứng thêm. Mà về cái tâm lý học thì mình áp dụng khá nhiều và thấy hiệu quả. Mình cũng cần học hỏi ở mn nhiều lắm, mn có idea gì phản biện hay đóng góp để mình mở rộng cái giếng ra với.

[4]

Muốn streetsmart thì phải ra street nhiều hơn thôi chứ sao. tuy nhiên mấu chốt ở chỗ đừng chỉ ra một cách bơ bơ mà sau đó phải dành thời gian reflect rồi thực hành nhiều vô. theo thời gian sẽ thành chánh quả. nói một cách đơn giản nhất là vậy.

[5]

Mình làm quản trị, đây là điều mình rút ra: Cư xử của một người thể hiện nhận thức của người ấy về bản thân và thế giới xung quanh. Ví dụ người có năng lực thì thường rất khiêm nhường và tôn trọng người khác. Nên sẽ giỏi lắng nghe, từ tốn và điềm đạm trong lời nói, cân nhắc nhiều cương vị của người khác nên giao tiếp rất nice và ấn tượng.
Thông qua giao tiếp có thể đánh giá năng lực của một người.

[Zhihu] Làm sao để trở thành một người có EQ cao?Câu hỏi: Lúc nào cũng cảm thấy mình cư xử chưa khéo với bạn bè xung qua...
20/08/2026

[Zhihu] Làm sao để trở thành một người có EQ cao?

Câu hỏi: Lúc nào cũng cảm thấy mình cư xử chưa khéo với bạn bè xung quanh, EQ không cao lắm, có cách nào cải thiện không mọi người?
---
@ K Đã Qua Trăm Trận Rèn Luyện

1. Đừng bao giờ dùng câu hỏi vặn

Ví dụ bạn đi in tài liệu, sếp hỏi: "Sao em in có một bản thế?"
Còn nếu sếp nói: "File này cần in hai bản nha em."

Bạn thấy câu nào nghe dễ chịu hơn?

Thêm một ví dụ nữa, bạn đang vội ra ngoài mà tìm mãi không thấy chìa khóa.

Người yêu bạn phán một câu: "Lại quên chìa khóa trong nhà vệ sinh rồi đúng không?"
Nhưng nếu người yêu đổi thành: "Em vào nhà vệ sinh ngó thử xem sao."

Rõ ràng cách nói sau nghe êm tai hơn rất nhiều. Trong tâm lý học, những câu hỏi ngược vốn dĩ đã mang tính công kích và có chút xem thường người khác.

Vậy nên khi giao tiếp, cần hạn chế dùng câu hỏi vặn nhe.

2. Người ta cần gì, cho họ cái đó luôn

Người thích khoe khoang thực ra đang thèm lời khen, cứ hào phóng tâng bốc họ.

Người hay do dự thiếu quyết đoán thì thiếu sự dũng cảm, vậy cứ động viên và ủng hộ nhiều .

Người nói năng lan man rối rắm (tư duy logic kém) thì cần sự rõ ràng, hãy tóm tắt và hệ thống lại ý giúp họ.

Người tính nết nóng vội thì chuộng hiệu quả, cứ đi thẳng vào vấn đề, ngắn gọn súc tích, đừng làm mất thời gian của họ.

3. Họ hàng bạn bè nhờ vả, sợ làm không xong mất lòng mà từ chối thì ngại thì làm

Công thức: Bày tỏ thái độ + Rủ làm chung + Rào trước

Bước 1 (Bày tỏ thái độ): Được chứ, yên tâm đi, anh em thân thiết thế này, chuyện của anh, em nhất định cố hết sức.

Bước 2 (Rủ làm chung): Việc này quan trọng thật đấy, em nghĩ mình nên hỏi thêm vài người nữa, mỗi người một tay cho chắc ăn.

Bước 3 (Rào trước): Đừng khách sáo với em làm gì, thân thiết nên giúp được là chuyện đương nhiên. Cơ mà nhỡ đâu không thành thì anh đừng trách đấy nhé.

Cách nói này vừa giữ thể diện cho người kia, vừa tạo đường lui cho bản thân. Cho dù không thành công thì họ cũng ngại trách bạn.

4. Nói chuyện thế nào để vừa duyên dáng lại được lòng mọi người?

Dùng ngay quy tắc 1+1, tức là khen một câu rồi bồi thêm một câu nữa.

Ví dụ: Xinh là 1 chuyện, đã vậy còn khéo nữa, toàn làm người ta mát lòng mát dạ thế không biết, bảo sao ai cũng thích chị.

Khi góp ý cho ai đó cũng nên áp dụng công thức 1+1. Khen trước rồi mới góp ý, đừng góp ý thẳng luôn. Ví dụ muốn góp ý 1 đồng nghiệp trong cuộc họp, có thể nói:

3 ý đầu anh A trình bày em thấy khá hợp lý. Còn ý thứ tư, em xin phép bổ sung thêm một xíu góc nhìn cá nhân. Cơ mà do anh A rộng lượng nên em mới dám góp ý đấy ạ, người khác là em không dám ho he đâu.

Thử hỏi nếu là người được nghe, bạn thấy sao? Trong lòng sướng nở hoa rồi còn đâu. Lúc này bạn có góp ý gì thì họ cũng vui vẻ đón nhận thôi.

Nói năng hay làm việc thì luôn phải nhớ một điều: Hãy nương theo và làm thỏa mãn tâm lý người khác trước, rồi người ta mới làm thỏa mãn mong muốn của bạn. Làm được vậy thì đi đâu bạn cũng sống khỏe, quan hệ rộng rãi và được mọi người quý mến.

Nguồn: Dịch tổng hợp từ bài thảo luận trên Zhihu

Address

185 Giảng Võ
Hanoi

Telephone

+84989340342

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Youth Confessions - Chia Sẻ Kinh Nghiệm Nghề Nghiệp, Học Tập, Cuộc Sống posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Organization

Send a message to Youth Confessions - Chia Sẻ Kinh Nghiệm Nghề Nghiệp, Học Tập, Cuộc Sống:

Shortcuts

Share