Thiên Đường Bóng Bay - Trang Trí Sinh Nhật Cho Bé

  • Home
  • Vietnam
  • Hanoi
  • Thiên Đường Bóng Bay - Trang Trí Sinh Nhật Cho Bé

Thiên Đường Bóng Bay - Trang Trí Sinh Nhật Cho Bé NHẤN THEO DÕI PAGE ĐỂ NHỮNG ĐIỀU MAY MẮN LUÔN ĐẾN VS BẠN TRANG TRÍ SINH NHẬT - ĐẦY THÁNG - EVENT - SỰ KIỆN. INBOX ngay nhé.

Với 5 năm kinh nghiệp, chúng tôi luôn mang đến cho bé và cả gia đình sịnh nhật thường niên đáng nhớ nhất
0945450668 - 0815578666

Ở chung nhà với vợ chồng em ru ột, tối nào cũng thấy em dâu vác chăn và gối sang phòng tôi xin ngủ nhờTừ ngày vợ chồng e...
18/06/2026

Ở chung nhà với vợ chồng em ru ột, tối nào cũng thấy em dâu vác chăn và gối sang phòng tôi xin ngủ nhờ

Từ ngày vợ chồng em trai về ở chung trong căn nhà ống ba tầng, Nhã đêm nào cũng vác chăn gối sang phòng tôi. Không phải ngủ ghế, không phải nằm sát mép giường—mà xin n:ằm giữa tôi và chồng tôi. Những buổi đầu, tôi cư;ời gượng, b:ảo “nằm đâu chẳng được em”, nhưng trong lòng thì g:a:i. Đến đêm thứ năm, tôi hỏi thẳng: “Sao cứ phải giữa?” Nhã nhìn tôi, mắt có cái ửng như người vừa ăn ớt mà cố giấu: “Nằ:m giữa ấm hơn chị.” Rồi đem chuyện “ở quê em, con gái mới về nhà chồng s:ợ tối, p:hải nằm giữa ngư:ời thân để… đỡ mơ.” Đến đêm thứ mười, mẹ tôi nghe hàng xóm rỉ rả “k:hông ti:ện đâu”, tôi bảo Nhã qua nằm với mẹ, Nhã lắc: “Em ng:áy, sợ mẹ khó ngủ.” Tôi muốn nói “ch:ị cũng khó ngủ”, nhưng chồng tôi—Quân—đã giằ:ng câu nói khỏi miệng bằng một cái gật: “Kệ đ:i, ch:ật tí còn hơn để nó sợ.”

Đêm thứ mười bảy, tiếng “kị ch” ấy đến. Không phải tiếng gió lật cánh cửa sổ—bởi cửa đã thít chặt bằ:ng sợ:i dâ:y tôi bu;ộc riêng, phòng tránh bản;g hiệu lắc. Cũng không phải tiếng th;ằn lằ:n rơi—bởi sau đó là một kh;oảng l;ặng kéo dài đến mức tôi nghe được tiếng đồng hồ tường nhích chân.

Tôi dựa dậy, không bật đèn và chứng kiến một cảnh kinhhoang. Nhã và chồng tôi..................
Đọc tiếp tại bình luận 👇

30t có bằng Thạc sĩ nhưng vẫn ế, tôi ch:án đời th::uê anhh xe ôm với giá 3 triệu đưa về ra mắt bố mẹ cho qua 2 ngày Tết....
18/06/2026

30t có bằng Thạc sĩ nhưng vẫn ế, tôi ch:án đời th::uê anhh xe ôm với giá 3 triệu đưa về ra mắt bố mẹ cho qua 2 ngày Tết. Ai ngờ vừa sáng mùng 2 bố tôi phải nh:ập vi:ện c:ấp cứ:u kh:ẩn c:ấp, chuyện kinhkhung nhất cuộc đời tôi đã xảy ra....
Ba mươi tuổi. Tấm bằng Thạc sĩ Kinh tế cất gọn trong tủ kính, còn tôi thì như món hà/ng tồn kho nằm chỏng chơ giữa dòng đời tấp nập. Cứ mỗi độ Tết đến, áp lực không đến từ công việc hay tiền bạc, mà đến từ điệp khúc muôn thuở của mẹ: "Học cao để làm gì mà không ai rước?". Năm đó, áp lực ấy biến thành tối hậu thư: "Không mang thằng nào về thì đừng có vác mặt về cái nhà này ăn Tết".
Chiều 28 Tết, đứng giữa bến xe Mỹ Đình đông nghịt, tôi tuyệt vọng nhìn dòng người hối hả. Trong đầu nảy ra một ý định đ/iên r/ồ mà có lẽ chỉ những k/ẻ cùng đường mới dám làm. Tôi đảo mắt nhìn quanh và dừng lại ở một anh chàng đang ngồi vắt vẻo trên chiếc Dream cũ kỹ, đầu đội mũ bảo hiểm nửa đầu, dáng vẻ phong trần đang lúi húi xem điện thoại. Tôi hít một hơi thật sâu, tiến lại gần: "Anh ơi, chạy xe không?"
Anh ngẩng lên. Một đôi mắt sáng, cương nghị nhưng thoáng chút ngạc nhiên ẩn sau cặp kính cận. "Cô đi đâu?" - Giọng anh trầm ấm. "Về Nam Định. Nhưng không chỉ chở. Tôi trả anh 3 triệu cho 2 ngày. Yêu cầu đơn giản: Đóng giả làm bạn trai tôi, về ra mắt bố mẹ cho qua chuyện. Hết mùng 2 tôi thanh toán sòng phẳng. Làm tốt tôi thưởng thêm 1 triệu nữa".
Anh nhìn tôi trân trân như thể tôi là sinh vật l/ạ. Tôi nghĩ thầm, chắc anh chê ít. Tôi vội bồi thêm: "Bao ăn ở. Anh chỉ cần gật đầu cười và dạ vâng thôi. Tôi đường cùng rồi, giúp tôi đi". Anh im lặng vài giây, ánh mắt lướt qua vẻ mặt sắp khóc của tôi, rồi bất ngờ gật đầu: "Được. Lên xe đi". Suốt chặng đường hơn 100km, tôi mới biết tên anh là Minh. Minh ít nói, lái xe điềm đạm. Về đến nhà, bố mẹ tôi mừng như bắt được vàng. Nhìn con gái "ế ẩm" dẫn về một chàng trai cao ráo, sáng sủa, dù đi xe máy cũ nhưng lễ phép, mẹ tôi cười không khép được miệng.Màn kịch diễn ra trơn tru đến ngỡ ngàng. Minh không hề tỏ ra lúng túng. Anh ngồi uống trà với bố tôi, bàn luận về thời sự, cây cảnh một cách am hiểu lạ lùng. Anh xắn tay áo giúp mẹ tôi gói bánh chưng, chẻ lạt thoăn thoắt. Đêm giao thừa, đứng cạnh anh xem pháo hoa ở sân đình, tôi bỗng thấy tim mình lệch đi một nhịp. Trong khoảnh khắc ấy, tôi quên mất đây là một bản hợp đồng mua bán.
Nhưng bi kịch ập đến vào lúc không ai ngờ nhất. Sáng mùng 2 Tết.... xem tiếp dưới bình luận....👇👇

Hàng xóm xây cổng lấn ra nhà tôi tận 10 phân, tôi không nói gì chỉ đem đúng 1 thứ để cạnh tường nhà, hôm sau thấy anh ta...
18/06/2026

Hàng xóm xây cổng lấn ra nhà tôi tận 10 phân, tôi không nói gì chỉ đem đúng 1 thứ để cạnh tường nhà, hôm sau thấy anh ta đập bỏ tường lùi vào tận 50 phân, tôi cười thầm nghĩ bụng "còn non lắm ông già ạ"...
Chuyện xảy ra ở quê tôi nơi mà hàng xóm cách nhau cái ao cái rào, nhưng chuyện ranh giới thì không ai được phép đụng đến.
Nhà tôi với nhà ông Hào sát vách, chỉ cách nhau một bờ tường cũ. Hồi bố tôi còn sống, hai nhà từng có vụ cãi nhau nảy lửa vì chuyện đất vườn — ông Hào lúc ấy cũng thử lấn một hàng gạch, bố tôi bê luôn sổ đỏ và thước dây ra giữa sân, cắm cọc, gọi cả thôn đến phân xử, khiến ông ta phải lùi lại và “mặt dày” đến tận bây giờ.
Mấy năm nay bố mất, tôi thì đi làm ăn xa, để ngôi nhà vườn cho mẹ già trông nom. Mới đây tôi về quê tu sửa lại nhà, chưa kịp dọn sạch đống ngói cũ thì thấy ông Hào cho thợ xây lại cái cổng sát cạnh. Đáng nói là: bức tường mới lấn sang đất nhà tôi đúng một gang tay – chừng 10 phân.
Mẹ tôi thì thở dài:
– “Thôi con ạ, mười phân đất, dây dưa lời qua tiếng lại chỉ tổ sinh chuyện.”
Nhưng tôi nghĩ khác. Ở quê, đất là danh dự. Mười phân hôm nay, mai thành một mét. Nhịn một lần là bị đè đầu cả đời.
Tôi không nói gì với mẹ. Cũng chẳng hé nửa lời với ông Hào.
Chiều hôm đó, tôi đi ra sau nhà, mở cái thùng gỗ cũ của bố. Trong đó vẫn còn mấy cọc tre già bố tôi để dành để cắm ranh giới từ hơn chục năm trước, mỗi cái dài đúng 1m, đầu cắm nh-ọn.
Tối đó, khi nhà ông Hào đã tắt điện đi ngủ, tôi lặng lẽ cắm đúng một cọc tre vào phần đất sát chân tường – nơi ông ta vừa lấn sang.
Sáng hôm sau, lúc tôi đang cắt lá chuối sau vườn thì nghe tiếng ầm ầm từ nhà bên. Tôi ló đầu ra thì thấy ông Hào đang sai thợ đập tường, xây lùi vào hẳn 50 phân.
Tôi giả vờ hỏi:
– “Ơ, sao lại đập đi bác Hào?”
Ông ta bắt đầu ngắc ngứ ú ớ ... Đọc tiếp dưới bình luận👇👇

Con trai có hiếu mỗi tháng kiếm được 30 tri/ệu thì gửi về cho mẹ 25 tri/ệu, đến lúc lấy vợ rồi vẫn gửi về đều… 👇 👇 👇
18/06/2026

Con trai có hiếu mỗi tháng kiếm được 30 tri/ệu thì gửi về cho mẹ 25 tri/ệu, đến lúc lấy vợ rồi vẫn gửi về đều… 👇 👇 👇

Biết vợ cũ lấy chồng ngh/èo, tôi đến để gi/ễu c/ợt, vừa nhìn chú rể, tôi về kh/óc cả đêm…Tôi và Linh từng y ê u nhau suố...
18/06/2026

Biết vợ cũ lấy chồng ngh/èo, tôi đến để gi/ễu c/ợt, vừa nhìn chú rể, tôi về kh/óc cả đêm…
Tôi và Linh từng y ê u nhau suốt bốn năm đại học. Cô ấy hiền lành, luôn nhẫn nhịn và y ê u tôi vô điều kiện. Thế nhưng, sau khi ra trường, tôi nhanh chóng tìm được công việc lương cao ở công ty nước ngoài, còn Linh thì chật vật mãi vẫn chỉ xin được chân nhân viên lễ tân. Khi ấy, tôi tự cho mình quyền được lựa chọn. Tôi rời bỏ Linh để đến với con gái giám đốc – người có thể giúp tôi thăng tiến nhanh chóng. Linh khóc cạn nước mắt trong ngày tôi lạnh lùng nói lời chia tay, nhưng tôi không quan tâm. Tôi nghĩ, cô gái ấy không xứng với tôi.
Năm năm sau, tôi đã trở thành phó phòng kinh doanh. Cuộc sống h ô n nhâ/n với vợ mới cũng không hạnh phúc như tôi tưởng. Cô ấy c hê b ai, coi thường tôi vì lương tháng vẫn chỉ thuộc hàng trung bình ở công ty của bố vợ. Tôi luôn phải nhìn sắc mặt vợ, sắc mặt bố vợ mà sống. Đúng lúc ấy, tôi nghe tin Linh sắp lấy chồng. Một người bạn nói với tôi:
– Mày biết nó lấy ai không? Một gã thợ xây, ngh è o rớ/t mồ/ng tơi. Đúng là không có mắt nhìn đàn ông!
Tôi bật cười kh/inh b/ỉ. Trong đầu tôi hiện lên cảnh Linh mặc chiếc váy cưới rẻ ti/ền, gương mặt cô h ố c h á c vì khổ cực. Tôi quyết định đến đám cưới ấy, không phải để chúc phúc, mà để gi ễu c ợt, để cô ấy thấy lựa chọn ngày xưa của mình ké/m cỏi thế nào.

Hôm đó, tôi ăn mặc bảnh bao, đi xe hơi sang trọng. Vừa bước vào sân, mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi. Tôi cảm thấy tự mãn vô cùng. Nhưng rồi, khi nhìn thấy chú rể, tôi sữ ng s/ờ. Anh ta mặc vest đơn giản, nhưng gương mặt lại vô cùng quen thuộc. Tôi bước lại gần, trái tim như ngừng đập khi nhận ra đó là.....................
ĐỌC TIẾP DƯỚI BÌNH LUẬN 👇 👇

18/06/2026

Tôi ng o:ạ i t ì n:h suốt 5 năm, nhưng vợ tôi chưa từng làm ầm lên. Đến khi nhân t ì n:h s:nh con, tôi mới hiểu được cô ấy t à n nhẫn tức mức nào”
Tôi tên Hoàng, 35 tuổi, làm quản lý kinh doanh cho một công ty thiết bị điện ở TP.HCM. Vợ tôi là Thu, 33 tuổi, giáo viên tiểu học. Chúng tôi cưới nhau 8 năm, có một con gái 6 tuổi tên Bống.
Tôi từng nghĩ gia đình mình ổn. Thu hiền, ít nói, không gh e:n tu ô:ng vô cớ. Tôi đi sớm về khuya, công tác liên tục, cô ấy chỉ nhắn: “Anh về ăn cơm không?” hoặc “Nhớ mặc áo ấm.”
Chính sự bình thản đó khiến tôi chủ quan.
5 năm trước, tôi quen Trang, 27 tuổi, nhân viên marketing đối tác. Trang trẻ, biết chiều, nói chuyện cu:ố n hút, nhìn tôi như nhìn một người đàn ông đáng nể. Tôi sa vào lúc nào không hay. Tôi nói dối Thu bằng những buổi “tiế:p khác:h”, những chuyến “họp ngoài giờ”.
Thu không tra hỏi. Không lục điện thoại. Không khóc lóc. Không đ::ánh ghen.
Có lần tôi s:ay, về nhà lúc 2 giờ sáng. Thu chỉ mở cửa, đặt khăn lên bàn rồi quay vào phòng ngủ. Tôi đã nghĩ: “Cô ấy không biết… hoặc biết nhưng chịu.”
Rồi Trang có th:a:i.
👇👇👇

18/06/2026

Vợ tôi mất được 3 năm, em gái vợ ở luôn nhà tôi để tiện chăm lo cho 2 cháu thay mẹ nó. Đúng ngày giỗ bỏ tang 3 năm vợ, cả nhà đều muốn tác thành tôi cho em gái ruột của vợ. Đêm đó tôi hỏi ý cô ấy thế nào, ai ngờ cô ấy nói câu khiến tôi ch;e;t điếng
Cách đây 3 năm, vợ tôi phát hiện ung thư phổi đã di căn. Đó là cú sốc tôi không bao giờ quên. Cả hai vợ chồng đều suy sụp, đau khổ.
Để hỗ trợ chăm sóc vợ, tôi nhờ Hương - em gái cô ấy lúc đó vừa tốt nghiệp đại học đến ở cùng. Thời gian vợ tôi bị bệnh phải điều trị ở viện, tôi bên cạnh săn sóc, còn Hương thì giúp tôi thu vén nhà cửa, lo cho hai đứa trẻ. Hương còn trẻ nhưng tháo vát, nhanh nhẹn. Nhờ thế, giai đoạn khó khăn nhất của cả gia đình tôi cũng đỡ được phần nào vất vả.Không chỉ có mẹ vợ tôi, bố mẹ tôi cũng mong muốn tác thành cho tôi và Hương. Mẹ tôi tâm sự, lên nhà tôi ở, nhìn thấy Hương quán xuyến gia đình, chăm sóc bọn trẻ, bà rất yên tâm.
Tối hôm đó, tôi đánh liều gọi Hương vào phòng và hỏi chuyện... Xem tiếp tại bình luận 👇👇

40 cuộc gọi nhỡ trong đêm si nh nhật con và tin nhắn cuối cùng của vợ: “Chồng ơi… con mình…”. Thế nhưng chồng còn bận vu...
17/06/2026

40 cuộc gọi nhỡ trong đêm si nh nhật con và tin nhắn cuối cùng của vợ: “Chồng ơi… con mình…”. Thế nhưng chồng còn bận vui vẻ bên nh/ân tì/nh trong nh/à ngh/ỉ nên tắt máy đâu biết gì và cái kết đ/au đ/ớn sáng hôm sau...
Con trai háo hức chạy ra cửa, hỏi đi hỏi lại: “Mẹ ơi, bố có về không? Bố bảo tối nay về thổi nến với con mà!”. Hạnh cười, nhưng lòng lại chùng xuống. Chồng cô – Tuấn – nói hôm nay có việc gấp ở công ty, chắc phải về muộn. “Anh sẽ cố xong sớm, về với hai mẹ con nhé!” – tin nhắn anh gửi buổi chiều vẫn còn sáng trên điện thoại. Nhưng đến tối, khi căn nhà đã đầy b**g bóng và bánh kem đã chảy nến, vẫn không thấy Tuấn đâu.
Con trai buồn bã tự thổi nến, ước: “Con ước bố về…”. Hạnh chỉ biết ô/m con vào l òng. Cô đâu biết, lúc ấy Tuấn đang ở một nơi khác – trong căn phòng khách sạn sang trọng, cùng người phụ nữ mà anh vẫn nói dối là “đồng nghiệp”.
Đêm dần khuya. Bin bỗng dưng s/ốt. Ban đầu chỉ 38 độ, rồi 39, rồi 40. Hạnh hoảng hốt lấy th/uốc hạ sốt, chườm khăn, nhưng con vẫn nóng rực, hơi thở gấp gáp. Cô gọi cho Tuấn – một lần, hai lần… đến lần thứ mười, máy báo thuê bao. Cô nhắn tin: “Anh ơi, con sốt cao lắm. Anh về với mẹ con em đi.”
Không ai trả lời. 20 cuộc gọi, 30 cuộc… vẫn im lặng. Lúc Bin bắt đầu c/o gi/ật, Hạnh ru n rẩ y ô/m con, vừa khóc vừa g à o: “Con ơi, cố lên con, đừng làm mẹ sợ…”. Cô bế con chạy ra đường giữa mưa đêm, bắt taxi lao thẳng đến b/ệnh vi/ện. Vừa đến nơi, bác sĩ hô lớn: “C/ấp c/ứu!............................
XEM CHI TIẾT DƯỚI BÌNH LUẬN 👇 👇

Lấy chồng 3 năm, đêm nào chồng cũng sang phòng mẹ ngủ, một đêm vợ lé n nhìn phát hiện sự thật s ố c...Ngày mới cưới, Hươ...
17/06/2026

Lấy chồng 3 năm, đêm nào chồng cũng sang phòng mẹ ngủ, một đêm vợ lé n nhìn phát hiện sự thật s ố c...
Ngày mới cưới, Hương cứ nghĩ mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất. Chồng cô – Tuấn – là người đàn ông hiền lành, đi làm chăm chỉ, về nhà thì lặng lẽ, ít nói. Nhưng chỉ sau vài tuần đầu tiên, Hương đã thấy có gì đó bất thường. Đêm nào Tuấn cũng đợi cô ngủ s a y, rồi rón rén bước ra khỏi giường, sang phòng mẹ đ ẻ của anh ở ngay cạnh.
Lúc đầu, Hương tự trấn an rằng anh lo cho mẹ già yếu. Nhưng đêm nào cũng vậy, thậm chí có hôm mưa gió lạnh lẽo, anh vẫn sang ngủ cùng mẹ, mặc cô nằm co ro trong phòng. Cô từng hỏi, anh chỉ đáp: “Mẹ sợ ở một mình ban đêm.”
Ba năm trôi qua, Hương chấp nhận cảnh lạ lùng ấy, nhưng trong lòng ngày càng nặng nề. Cô cảm thấy bản thân giống người dư thừa trong chính ngôi nhà của mình. Nhiều lần mẹ chồng nói bóng gió: “Đàn ông thương mẹ là phúc của con dâu.” Hương chỉ cười gượng, không dám c ã i. Ai nghe qua cũng bảo chồng cô có hiếu. Nhưng hiếu tới mức ba năm trời đêm nào cũng ngủ với mẹ thì có gì đó không ổn.
Đêm đó, vì m ấ t ngủ, Hương nằm thao thức đến tận 2h sáng. Cô thấy Tuấn trở dậy như mọi hôm. Lần này, t ò m ò và bứt r ứt dâng lên, cô quyết định l én đi theo. Tắt đèn phòng, hé cửa thật khẽ, Hương nhón chân men dọc hành lang. Tiếng cánh cửa phòng mẹ chồng khép lại. Trái tim Hương đập thình thịch. Cô áp tai nghe ngóng. Bên trong, giọng mẹ chồng vang lên khe khẽ...
Đọc tiếp dưới bình luận 👇

Vợ bán rau vay 300 triệu cho chồng đi XKLĐ, ở nhà ăn cơm với nước mắm để trả n/ợ. Ngày chồng về mang theo 6 tỷ nhưng ch/...
17/06/2026

Vợ bán rau vay 300 triệu cho chồng đi XKLĐ, ở nhà ăn cơm với nước mắm để trả n/ợ. Ngày chồng về mang theo 6 tỷ nhưng ch/ê người vợ tần tảo là xấu xí, bẩn thỉu. Anh ta lấy luôn vợ mới, nhưng đúng lúc đám cưới diễn ra thì nhận tin ...
Từ ngày anh đi, cô gồng gánh tr/ả n/ợ từng đồng, ngày ba bữa chỉ ăn cơm chan nước mắm, tối đến lại may thuê thêm áo quần kiếm tiền lãi. Nửa năm đầu Hùng chật vật làm không đủ ăn Mai còn phải gửi thêm tiền sang cho chồng. 6 năm trời, cô không mua nổi cho mình một bộ quần áo mới. Người gầy rạc tiều tụy vì làm nhiều mà không được tẩm bổ. 6 năm cuối cùng Mai cũng trả hết số n/ợ vay cho chồng đi XKLĐ.
Hùng không gửi tiền về hàng tháng mà anh giữ lại. Anh nói giữ lại thì mới để được chứ sợ gửi về xé lẻ sau mất vốn. Chồng nói cũng có lý nên Mai không trách móc. Ở nhà chỉ biết cố gắng.
Ngày Hùng về nước, cả làng kéo nhau ra xem. Anh bước xuống xe, áo sơ mi trắng, cổ đeo dây chuyền vàng to bằng ngón tay cái. Người ta trầm trồ: “Hùng giờ khác xưa rồi, giàu có nhất xã đấy!”
Nhưng khi nhìn thấy Mai – dáng người gầy gò, làn da rám nắng, mái tóc cắt ngắn vì hay cúi may đồ – Hùng nhếch mép cười lạnh: “Cô… chính là người tôi từng gọi là vợ à?”. Mai sững sờ.
Hùng ngồi xuống ghế, vung tay đập phong bì xuống bàn, bên trong là sổ tiết kiệm 6 tỷ.
“Tôi giờ giàu có nhất cái xã này. Tôi không thể sống với người vợ xấu xí, bẩn thỉu như cô được...…...............ĐỌC TIẾP CÂU CHUYỆN TẠI PHẦN BÌNH LUẬN 👇 👇

Address

98 Khâm Thiên
Hanoi
100000

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Thiên Đường Bóng Bay - Trang Trí Sinh Nhật Cho Bé posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Organization

Send a message to Thiên Đường Bóng Bay - Trang Trí Sinh Nhật Cho Bé:

Share