Inspiring Circle

Inspiring  Circle A space where young people can find themselves and inspire the others. Together, we will make a strong community.
- Inspiring Circle -

>> Vision:
Vision: In Inspiring Circle, we believe that everyone has their own values with respect. By connecting these values, we strive for a community of acceptance, understanding, trust and encouragement to each other - where anyone can be masters of themselves.

>> Mission: We create an environment with no judgment, where values of every people are accepted to pervade and connect.

>> Slogan: Connect – Encourage – Trust

>> Message: It’s okay to be lost – You don’t need to be lost alone.

10/03/2020

[pop-up]
Điều gì làm bạn hạnh phúc vào hôm nay?

[Ai cũng có một câu chuyện để kể] -  #15Hạnh phúc luôn ở bên ta
12/01/2018

[Ai cũng có một câu chuyện để kể] - #15

Hạnh phúc luôn ở bên ta

Thế giới không phải chỉ có người hướng nội hay hướng ngoại: Có những loại nào và bạn ở đâu?Cùng đến với MBTI - Bạn ở đâu...
01/12/2017

Thế giới không phải chỉ có người hướng nội hay hướng ngoại: Có những loại nào và bạn ở đâu?

Cùng đến với MBTI - Bạn ở đâu? để có cơ hội một lần nữa, hiểu mình, hiểu người và thêm yêu thương cuộc sống nha!

👉 Đặc biệt, sau khi tham gia sự kiện, bạn sẽ được tặng 01 buổi coaching (khai vấn) 1-1 trị giá 500,000 VNĐ.
👉 Đăng ký ngay tại đây nhé: https://goo.gl/forms/jxf8RjqPl17IXHzd2
----
Nguồn ảnh: Personality Central

"Be yourself. Everyone else is already taken". - Oscar Wilde.Tạm dịch: Hãy là chính bạn. Những người khác đều đã được lấ...
30/11/2017

"Be yourself. Everyone else is already taken". - Oscar Wilde.

Tạm dịch: Hãy là chính bạn. Những người khác đều đã được lấy đi rồi.

Nếu bạn vẫn còn có những câu hỏi về tính cách bản thân:
"Tại sao mình lại rắc rối, phức tạp như này nhỉ? Mình không thích gặp người lạ mà cũng như "con rối" trong những buổi tiệc nhiều người".
Hay "Mình muốn cả thế giới chú ý, lắng nghe mình. Mình thích được nói chuyện với thật nhiều người. Mình cảm thấy thoải mái với những người gặp lần đầu tiên. Ơ nhưng mà cũng có lúc mình chỉ thích ở một mình, tránh xa thế giới".
.. vân vân và vân vân ...

Tính cách con người luôn là những bài toán hấp dẫn với nhiều lời giải.
Cùng đến với MBTI - Bạn ở đâu? để có cơ hội một lần nữa, hiểu mình, hiểu người và thêm yêu thương cuộc sống nha!

👉 Đặc biệt, sau khi tham gia sự kiện, bạn sẽ được tặng 01 buổi coaching (khai vấn) 1-1 trị giá 500,000 VNĐ.

👉 Đăng ký ngay tại đây nhé: https://goo.gl/forms/jxf8RjqPl17IXHzd2

[Ai cũng có một câu chuyện để kể] - 14Ngàn sao Vô Tình ngàn kiếp sáng,Một bóng Đa Tình một kiếp say.Bóng Say vác rượu tì...
17/09/2017

[Ai cũng có một câu chuyện để kể] - 14

Ngàn sao Vô Tình ngàn kiếp sáng,
Một bóng Đa Tình một kiếp say.
Bóng Say vác rượu tìm tình ái,
Sao có soi đường cho Bóng Say?

- Ký tên: KK
------
Đôi lời của ad:
"Tình yêu đâu có lỗi lầm chi
Say bóng nhân gian chẳng biết gì
Dò dẫm tìm đường tìm lối thoát
Hạnh phúc tự tới: Có đôi khi?!? "

Hãy cứ để mọi thứ như nó vốn là, ta không cần cố gắng kiểm soát, cố gắng kiếm tìm. Hạnh phúc không cần tìm kiếm, mà chỉ cần được đánh thức, bởi nó vốn ở bên ta sẵn rồi!!!
Chúc bạn luôn hạnh phúc, bình an. :)
----
Tâm sự cùng Inspiring Circle tại: http://bit.ly/Dear_InC

Hà Nội sắp vào thu rồi đó các bạn!Và đây là thời điểm rất đẹp để ta ôm nhau. :") Hẹn gặp lại các bạn vào một ngày thu Hà...
06/09/2017

Hà Nội sắp vào thu rồi đó các bạn!

Và đây là thời điểm rất đẹp để ta ôm nhau. :")

Hẹn gặp lại các bạn vào một ngày thu Hà Nội nha!!

[Ai cũng có một câu chuyện để kể] - 13Thường thì con người vô cảm nhưng lắm khi lại có quá nhiều mảnh cảm xúc hỗn độn kh...
18/07/2017

[Ai cũng có một câu chuyện để kể] - 13

Thường thì con người vô cảm nhưng lắm khi lại có quá nhiều mảnh cảm xúc hỗn độn khiến nước mắt cứ trực rơi ra, tràn khóe mi. Đó là khi mà lọ gia vị cảm xúc đã bị kìm nén đến mức quá đầy để lúc này buột tuôn ra. Và như mùi hương của quế hay của tiêu trong lọ gia vị, thứ cảm xúc khiến cho con tim ta thổn thức mang những giọt nước mắt tinh khiết và trong trẻo nhất chảy xuống là khoảnh khắc mà bạn kìm nén cũng không kìm nén được. Hương vị dịu nhẹ nhưng chứa chan bao tình cảm sâu đậm, trong trẻo, ấm áp và đầy sự cảm ơn. Đối với tôi, hôm nay là một ngày như thế.

Đó là giọt nước mắt khi nghĩ về CHA - người mà tôi thường ít quấn quýt hơn mẹ. Cha luôn đèo con đi học, cứ sáng đưa rồi chiều đón, kể cả mưa hay nắng. Nhớ mỗi sáng con làm biếng ngủ thêm vài phút mà bà vẫn kiên nhẫn đợi chờ, nhớ mỗi chiều sau khi ba đi làm về lại lặn lội đi đón con. Có những buổi ba đứng chờ cả tiếng đồng hồ khi con tan trường muộn nhưng ba vẫn mỉm cười với con. Nhớ cảm giác ba cọ râu vào má con hay thơm con nhưng con đều thấy ghét ghê mà giờ muốn được như con nít của ba. Nhớ món canh trứng nóng hổi của ba ăn kèm với rau sống trong tiết trời lạnh ngon tuyệt cú mèo. Nhớ cả cái cách ba dạy con cuốn nem như thế nào cho đẹp - món duy nhất mà con nghĩ là ba làm ngon. Và nhớ nhất bóng ba, bờ vai rộng lóc cóc đạp xe lại đứa bé nhỏ xíu 4 tuổi đi thi vẽ dưới cái nắng hè oi ả.

Con cũng chẳng hiểu sao con lại vẽ đẹp, có lúc con còn cho rằng cả thời thơ ấu của con gắn với màu và giấy thật chán nản. Nhưng con sai rồi... Đó thật sự là những kỷ niệm đẹp nhất con có và sống mãi đến bây giờ. Điều duy nhất làm cho con thấy thoải mái, cảm thấy tự do và là chính mình khi con đùa nghịch với nét vẽ. Nhớ ngôi nhà cũ đầy những hình vẽ mà ba dạy con. 16 năm rồi nhưng con không tin được là con vẫn nhớ cả hình ba con mình vẽ lên tường cạnh bếp khi con còn nhỏ tí xíu. Có con bé chỉ cao chưa đến cái ghế, với với và nghuệch ngoạc bắt chước từng nét của ba cả buổi chiều.

Rồi nó được nặn bánh rán với má và ba, nhét đỗ vàng vào làm nhân, rắc chút chút vừng vào và thích thú thả bánh vào chảo dầu xèo xèo. Cứ mỗi khi tiết trời se se lạnh, mưa phùn, ba nó lại thèm ăn bánh rán và má lại đi chợ và cả nhà xúm vào làm với nhau. Đơn giản nhưng hạnh phúc, ấm áp qua ba nhỉ.

Giờ điều kiện đầy đủ, có gà, có ngan, có cả thịt dê núi, cá biển nhưng sao nhiều lúc thấy bữa cơm trống vắng khi không có ba. Và có cả lúc con vô cảm còn chẳng bận tâm đến ba mà ăn ngon lành. Ba à, bữa cơm gia đình quan trọng lắm. Ở nhà với má và con nha. Ăn đồ má nấu nóng hổi, sạch sẽ và an toàn; vừa ăn vừa kể cho nhau nghe những chuyện của riêng bản thân; gắp đồ cho nhau và cảm ơn khen má nấu ngon và con rửa bát cho ba. Rồi ba lại nhâm nhi chén trà sau bữa ăn. An nhàn và thanh đạm quá ba ha? Con cứ mãi muốn ba thanh nhàn như thế.

Rồi một chiều nào se lạnh mưa phùn, ba con và má mình lại làm bánh rán như thế. Chỉ khác giờ là bếp ga, không ngồi chụm đầu vào để làm bánh nữa rồi. À mà nhà mình có bếp lò dưới xưởng, làm như cả nhà gói nem Tết đó ba. Lần này có thêm nhỏ Dương, chắc nó cũng thích mê li vụ làm bánh này. Nhé ba nhé. Con yêu ba nhiều.

Ba mến thương của con, con mong ba giữ gìn sức khỏe. Để ba con mình có thời gian bên nhau nhiều hơn. Yêu ba.

A: I'm lost. B: Me, too. I want someone to just listen to me, no judgement, no freaking advices but just sharing. So let...
22/05/2017

A: I'm lost.
B: Me, too. I want someone to just listen to me, no judgement, no freaking advices but just sharing.

So let's escape together. Meet me at

What do you feel grateful for? Can you create grateful energy in the here and now moment?What benefits can gratitude hel...
16/05/2017

What do you feel grateful for?
Can you create grateful energy in the here and now moment?
What benefits can gratitude help us in our daily life?

Well, you can answer all these questions in our "With a grateful heart" .

What do you feel grateful for?
Can you create grateful energy in the here and now moment?
What benefits can gratitude help us in our daily life?

Well, you can answer all these questions in our "With a grateful heart" .

[Ai cũng có một câu chuyện để kể] - 12Chúng tôi đến từ đâu?Tôi đến từ trời, dù là con của đấtĐi tìm hoài lời thì thầm ch...
18/04/2017

[Ai cũng có một câu chuyện để kể] - 12

Chúng tôi đến từ đâu?
Tôi đến từ trời, dù là con của đất
Đi tìm hoài lời thì thầm chân thật
Dừng bước vì tiếng vọng nơi đây
Thế giới này có hơn hai trăm biên giới
Duy chỉ có biên giới trong mắt tôi
Giữa ngôi sao và màn đêm lặng lẽ
Thật khẽ
Một lời hát
Của lo âu
Thế giới biết gì đâu
Cuộc chiến biên giới bao lâu chẳng dứt
Bên trong tôi
Thế giới bồi hồi và lạnh ngắt
Chỉ nhìn mặt sông
Dù tôi là cả đại dương sâu thẳm
Nhắm mắt
Đếm tiếng những nỗi niềm
Mỗi chúng ta đều diệu huyền như thế
Cùng vẽ vũ trụ riêng có thể
Nhìn ra mọi vũ trụ giao nhau
Hôm nay
Hôm sau
Nỗi sợ có thể vùi tôi vào cát bụi
Biên giới kia vĩnh viễn không lành
Nên tôi đang chạy nhanh thật nhanh
Về phía đó
Phía đôi mắt mở to
Trước vô vàn hàm răng đóng chặt
Chúng ta là những gì bị phai nát
Hoặc không
Tôi là đứa con ngoan của bóng đêm
Vì tôi, sinh ra để tỏa sáng
In dấu mình lên thiên hà mãi mãi
Hay ít nhất là hết những ngày mai
Để biên giới mau lành lại
Chỉ có một
Chỉ có chân thành
Tôi là hai, và ta là một.
---
Inspiring Circle: "It's ok to be lost, but you don't need to be lost alone".
------
Tâm sự cùng Inspiring Circle tại: http://bit.ly/Dear_InC

[Ai cũng có một câu chuyện để kể] - 11Tôi là kiểu người có chút lười. À không, là rất lười. Nhưng tuyệt đối không bao gi...
17/04/2017

[Ai cũng có một câu chuyện để kể] - 11

Tôi là kiểu người có chút lười. À không, là rất lười. Nhưng tuyệt đối không bao giờ trễ deadline cũng tuyệt đối không thích nằm ì một chỗ. Đối với tôi nếu một ngày phải gò bó trong bốn bức tường 24/24 thì thật là nhàm chán...cực kì nhàm chán. Tôi - trước mặt người lạ thì bình thản, lạnh lùng nhưng trước mặt người quen thì lại rất nghịch ngợm, không để ý hình tượng mà cười ha hả. Ưu điểm của tôi là "rất lạc quan". Vì vậy, tôi không buồn phiền quá lâu một chuyện gì đó, dễ làm người khác cười và cũng rất dễ tạo động lực cho người khác.

Tuy nhiên, "luôn luôn vui vẻ, không phải là một loại tính cách. Đó là một loại năng lực. Mạnh mẽ không phải do tính cách bẩm sinh. Nó là do luyện tập". Tôi nhớ vào năm lớp 10, gia đình tôi gặp biến cố. Lúc đó tôi rất buồn, không thích nói chuyện với người lạ. Với bạn bè, tôi cũng chỉ nói đâu ba câu rồi gượng cười cho qua chuyện. Hàng ngày, mỗi giờ ra chơi tôi đều ra ngoài lan can đứng một mình và nhìn xa xăm. Quả thực rất tuyệt vọng. Mọi người bắt đầu nhìn tôi với con mắt khác, không còn vui vẻ như trước nữa. Phải mất một thời gian tôi mới có thể nhận thức được nỗi buồn chỉ làm cho tôi biết rằng mình đang tồn tại - chứ không phải đang sống. Nó chỉ làm tôi dần mất đi bản thân tôi, dần mất đi bạn bè, gia đình mà thôi. Nó lấy đi NỤ CƯỜI của tôi.

Và sau đó, tôi bắt đầu thay đổi bản thân, cười nhiều, nói nhiều và quan trọng bộc lộ bản thân nhiều. Tôi cũng thường xuyên lạc quan hơn, yêu đời hơn. Bây giờ, các bạn tôi mỗi lần gặp tôi thường rất vui vẻ. Họ rất thích ngồi nghe tôi thao thao bất tuyệt, nghe tôi nói xàm những chủ đề không đầu không cuối. Và tôi cảm thấy mình HẠNH PHÚC hơn!
----
Lời nhắn từ người bạn trong InC:
"Bạn ạ, buồn hay vui là những trạng thái của cảm xúc. Đâu ai khẳng định buồn là xấu và vui là tốt. Cái gì xảy đến cũng có lý do của nó, buồn vui cũng vậy. Quan trọng là ta thành thật và yêu thương bản thân mình nha. :) "

Inspiring Circle: "It's ok to be lost, but you don't need to be lost alone".
------
Tâm sự cùng Inspiring Circle tại: http://bit.ly/Dear_InC

[Ai cũng có một câu chuyện để kể] - 10Những người bạn, từ tiểu học, đến cấp 2, cấp 3 và đại học, đều cứ dần đi xa khỏi m...
11/04/2017

[Ai cũng có một câu chuyện để kể] - 10

Những người bạn, từ tiểu học, đến cấp 2, cấp 3 và đại học, đều cứ dần đi xa khỏi mình.
Mình cũng rơi vào những hội bị-cả-lớp-tẩy-chay. Cái hội vô danh đó mọi người chẳng hợp cạ hay nói với nhau câu nào. Sự việc ấy cứ kéo mình đi hết từ năm này sang năm khác, cấp khác, trường khác.

Những năm cấp 2, mặc đồ đen, yêu nhạc rock và tiếng Anh, nắm tay cô bạn tomboy đi ở đường Mê Linh, Hải Phòng. Trời thì mưa, hai đứa nói với nhau về cái chết. Tuy nhiên thứ mình nhớ nhất ở cấp 2 đó là bằng lăng. Bằng lăng nở suốt những năm tháng cấp 2 còn nhớ được.

Những năm cấp 3. Cô đơn vô cùng. Lần đầu biết yêu. Bị cô lập ở lớp học, chẳng nói chuyện với ai, càng huyễn hoặc và ảo tưởng về tình yêu đấy. Sợ bị bỏ rơi hơn mọi thứ trên đời. Cho tới khi đứng trước cửa hiệu thuốc mua thuốc ngủ, mình chợt nhớ ra là mình phải sống.

Đại học mình đỗ chẳng khó khăn gì, dù không được như kì vọng của thầy cô. "Mày phải thay đổi đi, không được ru rú 1 góc như thế nữa. Phải năng động lên, mày phải vượt qua được chính mình.". Người lớn nói như thể hiểu mình là ai, hơn cả mình. Cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, mình không phải là kẻ năng động cười nói như vậy, không thích điều này điều kia, thậm chí chẳng ưa rất nhiều người.

Chơi với 1 nhóm nho nhỏ. Cũng ngỡ tình bạn ấy sẽ còn mãi trên đời, hơn bao nhiêu tình bạn đã chết yểu.
Vậy mà chẳng được.

Nhưng thực tế thì mình chẳng buồn phiền nhiều.
Tuổi thơ, mình ít bạn nên tập trung vào sách vở. Giờ ra chơi cô đơn, mình mở nháp ra và vẽ. Bao nhiêu xác chết trong cuốn nháp tự làm khiến mình nguôi đi những nỗi buồn.

Mọi người không nói gì với mình, hạn chế làm phiền mình tối đa. Và điều đó khiến mình thấy thoải mái.
Tính đến giờ thì đó là những điều đẹp đẽ thực sự, khiến mình mạnh mẽ hơn trong cuộc sống của người đi làm cô đơn, bởi thêm lần nữa mình biết, mình lại cũng không hợp với số đông.

----
Inspiring Circle: "It's ok to be lost, but you don't need to be lost alone".
------
Tâm sự cùng Inspiring Circle tại: http://bit.ly/Dear_InC

Address

Nguyen Chi Thanh Street
Hanoi
100000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Inspiring Circle posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Organization

Send a message to Inspiring Circle:

Share