07/05/2024
BẠN PHẢI HỌC CÁCH NÓI RA
Tiến sĩ Bessel Van Der Kokl chia sẻ kinh nghiệm trị liệu của mình như sau:
Các nhà hoạt động trong chiến dịch nhận thức sớm thì bệnh AIDS đã đưa ra một khẩu hiệu mạnh mẽ: "Im lặng = Chết". Sự im lặng càng khiến cho sang chấn bị cô lập. Có thể dõng dạc nói với một người khác: "Tôi bị cưỡng hiếp", "Tôi bị chồng đánh đập", "Bố mẹ tôi gọi nó là kỷ luật, nhưng đó là lạm dụng" là dấu hiệu cho thấy việc chữa bệnh có thể bắt đầu.
Chúng ta có thể nghĩ rằng mình có thể kiểm soát được nỗi đau, nỗi kinh hoàng, sự xấu hổ của chúng ta bằng cách im lặng, nhưng đặt tên cho chúng lại là một loại kiểm soát khác. Trong Sáng thế ký, khi Adam được giao trọng trách trông coi vương quốc động vật, hành động đầu tiên của ông là đặt tên cho mọi sinh vật sống.
Nếu bạn bị tổn thương bạn cần THỪA NHẬN nó và ĐẶT TÊN cho việc đã xảy ra với bạn. Tôi biết điều này từ kinh nghiệm cá nhân: (khi tác giả 3 tuổi) Chừng nào tôi vẫn không thể khiến bản thân mình biết được cảm giác của một đứa trẻ ba tuổi bị cha mình nhốt vào hầm tối mỗi khi mắc lỗi là như thế nào thì tôi sẽ mãi mãi tập trung vào cảm giác bị đọa đầy và bỏ rơi. Chỉ khi tôi có thể kể về cậu bé đó cảm thấy như thế nào, chỉ khi tôi có thể tha thứ cho cậu bé đó vì đã sợ hãi và phục tùng thì tôi mới bắt đầu tận hưởng niềm vui khi bầu bạn với chính mình.
Cảm giác được lắng nghe và được thấu hiểu ❤️ sẽ thay đổi sinh lý của chúng ta; có khả năng diễn đạt một cảm xúc phức tạp và cảm xúc của chúng ta được nhận biết, sẽ thắp sáng bộ não của chúng ta đã tạo ra một "khoảng khắc vỡ lẽ ". Ngược lại, tinh thần ta sẽ chết khi phải đối mặt với sự im lặng và không được thấu hiểu. Hoặc như John Bowlby từng có một phát biểu vô cùng đáng nhớ: " Điều không thể thổ lộ với người khác thì cũng không thể thổ lộ với chính mình".
Nếu bạn giấu diếm bản thân mình sự thật rằng mình từng bị người chú xâm phạm khi còn nhỏ, bạn sẽ dễ phản ứng với những kích thích như một con thú trong đêm sấm sét, nghĩa là toàn cơ thể bạn phản ứng với những Hormone đang phát ra "tín hiệu" nguy hiểm". Không có ngôn ngữ và bối cảnh, nhận thức của bạn có thể bị giới hạn ở: "Tôi sợ". Tuy nhiên sự quyết tâm giữ tự chủ có thể khiến bạn né tránh bất kỳ ai hoặc bất kỳ điều gì nhắc nhở bạn, dù chỉ mơ hồ, về tình huống sang chảnh của bạn. Bạn có thể chuyển đổi qua lại giữa cảm giác rụt rè và khó chịu hoặc phản kháng và thịnh nộ mà không biết lý do tại sao
Một khi bạn vẫn còn giữ bí mật trong lòng và kìm nén những thông tin tức là bạn vẫn đang đấu tranh với chính mình. Che đậy những cảm xúc cốt tủy đã lấy đi của bạn một nguồn năng lượng khổng lồ, nó làm bạn mất động lực để theo đuổi các mục tiêu xứng đáng và khiến bạn cảm thấy chán nản, đóng khép bản thân lại. Trong khi đó, hormone của Stress vẫn tiếp tục tràn ngập cơ thể của bạn, dẫn đến đau đầu, đau cơ, vấn đề về ruột hoặc chức năng tình dục - và các hành vi không hợp lý có thể gây rắc rối cho bạn cũng như làm tổn thương những người xung quanh. Chỉ sau khi xác định được nguồn gốc của những phản ứng tiêu cực này thì bạn mới có thể bắt đầu sử dụng cảm xúc của mình như những dấu hiệu của các vấn đề cần bạn chú ý khẩn cấp❤️🩹❤️🩹
Bỏ qua thực tại nội tâm cũng khiến bạn mất dần ý thức về bản thân, bản sắc và mục đích. Triệu chứng của PTSD thường là những tuyên bố như: " Tôi thấy bên trong mình đã chết rồi", " Tôi sẽ không bao giờ cảm nhận được những cảm xúc bình thường nữa", Tôi cảm thấy mình giống như một món đồ không giống như một con người" và "Tôi cảm thấy mình còn không biết mình là ai".
Marlantes nói với chúng tôi rằng con đường phục hồi đòi hỏi người ta phải học cách nói ra sự thật, ngay cả khi sự thật đó vô cùng đau đớn.
Nhận ra điều mình hãi hùng và chia sẻ nó với người khác có thể giúp bạn lại cảm thấy mình là một thành viên của nhân loại.
Theo BESSEL VAN DER KOKL