Mộng Tình Thơ

Mộng Tình Thơ ♥️Nếu thấy truyện hay hợp gu thì iu thương đánh giá 5 sao 💥 cho nhà mình nha mí nàng!! (づ。◕‿‿◕。)づ🌸

  - [FULL] Kỳ nghỉ lễ Quốc tế Lao động, tôi trở về từ du học thì phát hiện trong nhà xuất hiện một "chị dâu tương lai".C...
28/05/2025

- [FULL] Kỳ nghỉ lễ Quốc tế Lao động, tôi trở về từ du học thì phát hiện trong nhà xuất hiện một "chị dâu tương lai".
Cô ta hùng hồn tuyên bố sẽ dạy cho tôi – đứa em chồng chưa từng gặp mặt – một bài học ra trò.
Trước mặt người lớn, cô ta dịu dàng nho nhã.
Sau lưng thì châm chọc đá xoáy tôi đủ điều.
Trước sự nhẫn nhịn của tôi, cô ta mặt mày đắc ý:
“Em nên nhớ, chị là nữ chủ nhân tương lai của nhà này, là thiếu phu nhân của nhà họ Lục.”
“Em tốt nhất nên biết điều một chút, nếu không chị sẽ bảo anh em đuổi em ra khỏi nhà đấy!”
Tôi chỉ cười.
Chắc chưa ai nói cho cô ta biết, anh tôi là con nuôi.
Tôi mới là người thừa kế duy nhất của nhà họ Lục, đến cả anh tôi còn phải nhìn sắc mặt tôi mà sống.
1
Dịp nghỉ lễ 1/5, sân bay đông nghẹt người.
Vậy mà tôi vẫn dễ dàng nhận ra anh trai mình giữa đám đông.
Anh đón tôi từ sân bay về nhà, bố mẹ đã đứng đợi sẵn với vẻ háo hức mong chờ.
Vì đi du học nhiều năm nên tôi đã rất lâu không về nhà, ai nấy đều vô cùng phấn khởi.
Tôi vừa bước vào nhà đã bị cả nhà vây lấy hỏi han đủ điều.
Trong lúc tôi đang nói chuyện vui vẻ với bố mẹ, anh trai kéo một người phụ nữ lạ đến trước mặt tôi.
Anh hơi ngại ngùng giới thiệu:
“Đây là bạn gái anh, chị dâu tương lai của em – Chu Vi Vi.”
Rồi quay sang cô ta, nhẹ nhàng nói:
“Đây là em gái mà anh hay kể với em – Lục Mục Tang, gọi em ấy là Tiểu Mục là được rồi.”
“Chào em.” Cô ta cười lịch sự, đưa tay ra với tôi.
Tôi vẫn còn đang lâng lâng vì được trở về nhà, bắt tay xã giao xong thì lại tiếp tục quay ra tán chuyện với bố mẹ.
Buổi tối, tôi quấn lấy mẹ suốt.
Mẹ kể, Chu Vi Vi là thực tập sinh ở công ty chi nhánh nơi anh tôi làm quản lý.
Nghe bảo tính tình cũng hiền lành dễ thương, anh tôi thích cô ta lắm, mới yêu chưa bao lâu đã đưa về nhà, còn nói muốn cưới.
Tôi như nghe được một tin giật gân, phấn khích hỏi ngay:
“Rồi sao? Anh thật sự định cưới cô ấy à?”
“Bố mẹ cũng mong nó tìm được người môn đăng hộ đối, nhưng nó khăng khăng như vậy thì cũng đành chịu, chỉ cần thật lòng là được.”
Mẹ tôi luôn là người thoáng nên tôi không lo lắng nhiều về chuyện của anh.
Ai ngờ, ngày hôm sau gặp lại Chu Vi Vi, tôi mới nhận ra mình đã đánh giá cô ta quá thấp.
Vì lệch múi giờ nên tôi ngủ một mạch đến tận chiều.
Dậy đi xuống nhà tìm gì đó lót dạ, đang ngồi ăn sáng thì phía sau vang lên một giọng đầy mỉa mai:
“Em gái mà giờ này mới dậy à? Anh em đi làm từ sáng rồi đấy.”
Ủa? Cô ổn không vậy?
Tôi quay đầu lại – là Chu Vi Vi.
“Chị đang nói chuyện với em à?” Tôi không tin vào tai mình.
Cô ta trợn mắt một cái, tròng trắng suýt thì lật lên trời.
Khoanh tay, cô ta chậm rãi bước xuống cầu thang như nữ chủ nhân thực thụ.
Hôm qua trước mặt bố mẹ tôi thì bình thường, hôm nay sau lưng họ đã không nhịn được mà ra mặt luôn rồi.
“Không nói với em thì nói với ai? Nhà này còn người thứ ba à?”
Giọng điệu không thể nào thân thiện nổi, rõ ràng là đang khiêu khích.
Tôi sững người rồi bật cười:
“Tôi tưởng chị nói chuyện với ai chứ? Dù sao tôi với chị cũng chẳng quen thân gì, gọi tôi là em gái thì hơi gượng ép đấy. Nhà tôi không có chị gái nào đâu.”
Tôi nói xong quay lại tiếp tục ăn, trong lòng chỉ muốn hỏi: mắt anh tôi bị mỡ che rồi à mà nhìn trúng loại này?
Cô ta sấn tới trước mặt, chuẩn bị mở miệng tiếp tục công kích thì cổng chính vang lên tiếng mở.
Chu Vi Vi lập tức đổi sắc mặt, từ khí thế hung hăng chuyển thành yếu đuối dịu dàng, giọng nói nhẹ nhàng hẳn:
“Em gái đừng giận, nếu em thấy chị không xứng để gọi, sau này chị sẽ không gọi nữa.”
Trời đất ơi, thời đại nào rồi mà vẫn còn kiểu trà xanh chuẩn bài thế này?
Chẳng lẽ bản thân không thấy mình giả tạo đến phát ngấy à?
Đúng lúc đó, mẹ tôi và anh trai cùng bước vào nhà.
Thấy vẻ mặt tội nghiệp của Chu Vi Vi, mẹ lập tức nhíu mày lo lắng, vội vàng bước tới hỏi:
“Sao vậy? Có chuyện gì à?”
Chu Vi Vi thấy anh tôi về thì càng diễn sâu, thậm chí còn ráng nặn ra hai giọt nước mắt lưng tròng.
Nhìn mà chỉ muốn thốt lên: trời ơi, thật là thương thay!
"Không sao đâu, em gái—à không, Tiểu Mục không thích chị gọi như vậy, sau này chị không gọi nữa. Chị chỉ nghĩ gọi vậy sẽ tạo cảm giác thân thiết hơn, không ngờ lại khiến em không vui. Chị không cố ý đâu, sau này sẽ không gọi nữa."
Tôi nghe mà muốn sững người luôn.
Sống hơn hai mươi năm, lần đầu tiên được tận mắt chứng kiến một "diễn viên chính kịch" đích thực.
Đúng là mở mang tầm mắt.
Mẹ tôi lúc này cũng xen vào giảng hòa:
"Trời ơi, chuyện có chút xíu như vậy mà cũng giận thì không đáng đâu."
Anh tôi cũng nói:
"Tiểu Mục chắc là vẫn đang quạu ngủ thôi, mới về nước nên chưa quen giờ giấc. Em cũng đừng để bụng."
Vừa nói anh vừa nháy mắt ra hiệu với tôi, rồi ôm lấy Chu Vi Vi tội nghiệp trở vào phòng an ủi.
Tôi cũng chẳng còn bụng dạ nào để ăn tiếp, tức đến no luôn rồi.
Mẹ quay sang hỏi tôi có chuyện gì.
Tôi chỉ nhún vai bảo không có gì.
Thật lòng mà nói, tôi cũng tò mò muốn biết con người này còn trò gì trong tay chưa tung ra.
👉 CÁCH THẤY LINH FULL TRONG BÌNH LUẬN: hãy LIKE bài này, linh full sẽ hiển thị ở phần bình luận.
(Nếu vẫn không thấy hãy bật "tất cả bình luận", "phù hợp nhất", "mới nhất". Thử hết cho đến khi tìm thấy linh)

  - (Full) Tại buổi họp lớp kỷ niệm mười năm tốt nghiệp cấp ba, tôi xuất hiện với mặt mộc, cả người chẳng đáng giá quá b...
28/05/2025

- (Full) Tại buổi họp lớp kỷ niệm mười năm tốt nghiệp cấp ba, tôi xuất hiện với mặt mộc, cả người chẳng đáng giá quá ba trăm tệ, trong lòng còn ôm một đứa trẻ.
Còn người bạn trai nghèo năm xưa bị tôi đá, giờ đã trở thành tổng giám đốc của một tập đoàn lớn, ăn mặc bảnh bao, đang ngồi đối diện tôi.
1
Chị gái tôi bỏ lại đứa con gái mới ba tuổi để đi du lịch.
Mẹ tôi nghe phong thanh từ trước, lập tức trốn còn nhanh hơn ai hết.
Đến khi tôi kịp phản ứng, cô cháu gái ba tuổi đã bị đưa đến căn hộ nhỏ của tôi – nơi tôi sống độc thân. Tôi vừa mở mắt ra đã chạm mặt với con bé.
Danh nghĩa là: Tôi làm việc tại nhà, trông thêm một đứa trẻ cũng chẳng ảnh hưởng gì.
Nhưng trẻ con ba tuổi, đến chó còn ngán.
Cô cháu gái có khuôn mặt xinh xắn, nhưng bản chất là một tiểu ác ma, mỗi đêm đều làm tôi mất ngủ.
G/i/ết người còn cho một dao dứt khoát, nó thì không cần dao, chỉ nhỏ nhẹ “hát” bên tai tôi từng chút một.
Năm giờ rưỡi sáng, tôi lảo đảo thức dậy pha sữa, nấu cháo cho nó ăn, sau đó ngủ một mạch đến sáu giờ tối.
Mà cái buổi họp lớp chết tiệt kia, lại bắt đầu đúng lúc sáu giờ tối.
Tốt nghiệp cấp ba đã mười năm, bạn học trong lớp tôi gần như quên hết, mà họp lớp thì ngoài gặp thầy cô, cũng chỉ là một màn so đo lẫn nhau.
Người này khoe túi hiệu, người kia khoe xe sang.
Vừa nhạt nhẽo vừa vô vị.
Một đám người thi nhau khoe khoang công việc, so bì thu nhập. Nếu có gọi là “tình bạn học trò” thì chắc chỉ là mượn cớ để giới thiệu công việc cho ông chồng vô dụng nhà mình.
Tôi ngồi ngẩn người trước bàn trang điểm một lúc, cuối cùng từ bỏ.
Tôi lấy bừa một chiếc áo thun trắng bằng cotton từng bị cô cháu gái giày vò, phối với một chiếc quần dài màu xám. Ngay cả kem dưỡng da tôi cũng lười thoa, mặt mộc, mắt thâm quầng, cứ thế mà ra khỏi nhà.
À, tôi còn dắt theo cả cô cháu gái mới ba tuổi của mình.
Trả tiền một người, ăn phần hai người, tuyệt quá còn gì!
Vừa bước vào phòng riêng, lập tức đập vào mắt là những chiếc túi xách hàng hiệu cố tình đặt lên bàn, logo hướng ra ngoài, và những kẻ cứ luôn tay kéo áo khoác, lộ ra một góc đồng hồ bạc triệu lấp ló nơi cổ tay.
Ngay khoảnh khắc tôi bước vào, mọi người đang ăn uống xung quanh bàn đều đồng loạt nhìn về phía tôi, như thể đang cố moi móc ra bóng dáng xưa cũ từ gương mặt tôi bây giờ.
“Tiêu Tiêu, cuối cùng cậu cũng đến rồi, mau lại đây ngồi!”
Phá tan sự im lặng là một cô gái xinh đẹp, nhiệt tình kéo ghế mời tôi.
Tôi ôm cô cháu gái đang quấn lấy mình như bạch tuộc, bình thản đi qua ngồi xuống.
Vừa ngồi vào ghế, bàn bên cạnh lập tức rộ lên tiếng xì xầm bàn tán.
“Đây là con gái cậu à? Dễ thương quá, đôi mắt giống hệt cậu luôn.”
Con bé ở nhà thì ngang ngược, bắt nạt hết thảy mọi sinh vật biết thở, vậy mà ra ngoài gặp người lạ lại im thin thít, rúc vào lòng tôi, ngoan như cún con.
“Đúng vậy.”
Thấy tôi thừa nhận, cô ấy lại càng cười tươi hơn.
“Kết hôn sớm thế cơ à? Chồng cậu không ở nhà sao, sao không phụ cậu trông con một chút?”
Tôi gắp một miếng thịt tôm hùm, thản nhiên nói:
“Ly hôn rồi. Con mới đầy tháng anh ta đã ra ngoài lăng nhăng, kiện tụng mất cả một năm.”
Nói xong câu đó, tôi cảm thấy mấy người ngồi cạnh như vô thức dời ghế ra xa tôi một chút.
Họ quay đầu sang chỗ khác, bắt đầu bàn chuyện cổ phiếu này, ngân hàng kia, chẳng ai động đến đũa nữa.
Tôi thì cứ xoay bàn, món nào thích là gắp, chẳng hề ngại ngần.
Vừa dọn lên món thịt viên hầm – món tôi luôn thích nhất ở khách sạn này – tôi còn chưa kịp chạm vào mâm xoay thì cô gái mặc váy đen bên cạnh đã nhanh tay xoay nó về phía đối diện.
“Trần Thuật, tôi nhớ trước kia cậu rất thích món thịt viên này, chỗ này làm cũng khá lắm, thử đi?”
Cái tên này quen đến mức làm cả bàn ăn chợt im bặt.
Tôi chỉ nghe được duy nhất cái tên ấy.
Tôi đang bóc con tôm trong bát, từ từ ngẩng đầu lên — và nhìn thấy người bạn trai cũ từng bị tôi “bắt đầu tùy hứng rồi bỏ rơi vô tình” hồi cấp ba.
Anh ta giờ đây chẳng còn dáng vẻ non nớt trong chiếc sơ mi trắng ngày nào.
Trần Thuật mặc một bộ vest đen, trông nghiêm chỉnh hệt như vừa bước ra từ một cuộc họp công ty.
Những năm qua tôi cũng từng lờ mờ nghe bố tôi nhắc đến một công ty Internet mới nổi và cái tên Trần Thuật, nhưng tôi chưa từng để tâm.
Không ngờ một ngày nào đó, thằng nhóc nghèo ngày xưa lại thật sự có thể bước lên đến vị trí này.
“Không cần đâu.”
Trần Thuật đặt tay lên bàn xoay, những ngón tay thon dài đặt ở đó, trông vừa tao nhã vừa cuốn hút.
Mãi đến khi đĩa thịt viên được xoay về đúng trước mặt tôi, tôi mới chịu thu ánh mắt lại khỏi tay anh ấy.
Có lẽ cô gái mặc váy đen kia cũng không ngờ Trần Thuật sẽ làm vậy, mà chính tôi cũng chẳng đoán được.
Nhưng tôi mặt dày, gắp ngay một viên rồi ung dung ăn.
“Đúng rồi, Tiêu Tiêu — trước đây hai người còn là một đôi, thì ra cả hai đều thích ăn thịt viên à?”
Tôi dùng đũa gắp viên thịt lên, đưa vào miệng, giả vờ như không nghe thấy câu cô ta vừa nói.
Người thích ăn thịt viên xưa nay chưa bao giờ là Trần Thuật, mà là tôi.
Hồi đó, mỗi lần anh ấy mua thịt viên ở căng tin đều là mua cho tôi. Vì món đó quá được yêu thích, căng tin còn giới hạn số lượng, mà tôi thì mỗi bữa có thể ăn được mấy viên, nên mới nhờ bạn trai mang giúp một phần.
Anh ấy đáp lại gì tôi cũng không để tâm, vì cô tổ tông nhỏ trong lòng tôi bắt đầu làm loạn.
Tôi luống cuống lục lọi balô lấy bình sữa, nhờ phục vụ dẫn đi lấy nước nóng.
Lúc quay về, con nhóc đó dĩ nhiên chẳng ngoan ngoãn ngồi đợi tại chỗ.
“Con bé ở đây nè, Tiêu Tiêu!”
“Con gái cậu đáng yêu thật đấy.”
Tôi cầm bình sữa, vòng nửa bàn tiệc, cuối cùng cũng nhìn thấy cảnh tượng trước mặt — cô cháu gái của tôi đang ôm lấy chân người ta, cái mặt tròn xoe tựa lên đầu gối đối phương.
Tôi nở một nụ cười gượng gạo, ngẩng đầu lên… và bắt gặp gương mặt người bị “dính” lấy — chính là bạn trai cũ của tôi.
Thật biết cách gây chuyện cho tôi mà.
3
Tôi chưa từng nghĩ mình là Triệu Mặc Sênh, và Trần Thuật cũng tuyệt đối không phải Hà Dĩ Thâm.
Năm đó khi chia tay, ai cũng nghĩ là tôi đã đá Trần Thuật, nhưng thực ra câu “chia tay đi” là do anh ấy nói ra trước.
Vì muốn giữ chút sĩ diện, tôi ngại thừa nhận mình bị bỏ, nên mặc kệ tin đồn lan ra.
Giờ nghĩ lại thấy thật nực cười — cái gọi là “sĩ diện” đó, giữ để làm gì chứ?
Nghĩ vậy nên tôi mặt dày bước tới, bế cô cháu gái vẫn đang dính chặt lấy chân Trần Thuật lên.
“Phải gọi là chú đó nha.”
Tôi bế cháu gái lên, nở một nụ cười rạng rỡ với Trần Thuật.
Bữa ăn này người khác thấy thế nào tôi không rõ, chứ riêng tôi thì ăn rất đã đời, còn đút cho tiểu tổ tông vài miếng chả trứng nữa là đằng khác.
Lúc ra về, màn “diễn xuất” lại bắt đầu.
Có người “vô tình” lấy ra chìa khóa xe trị giá cả triệu, có người chồng đeo đồng hồ hàng hiệu tới đón vợ.
Tôi thì nắm tay tiểu tổ tông, ngáp một cái rõ dài.
“Có ai tới đón cậu không, Tiêu Tiêu? Không thì đi xe tớ nè?”
Vẫn là cô gái mặc váy đen kia. Tôi bắt đầu nhớ ra cô ta một chút — hình như từng là lớp trưởng môn Văn hồi cấp ba.
“Có chứ.”
Có lẽ không ngờ tôi sẽ trả lời vậy, cô ta khựng lại một thoáng.
“Vậy thì tốt, tôi còn định nếu không có ai đón thì sẽ đưa cậu về. Cậu vẫn ở Tây Thành à?”
Mười năm trước, Tây Thành là biểu tượng của sự giàu có. Nhưng giờ Bắc Thành đã trỗi dậy, thịnh vượng hơn nhiều, nên tôi đương nhiên đã chuyển sang đó sống.
Tôi khẽ lắc đầu, từ chối lời đề nghị của cô ấy một cách lịch sự.
Dần dần, từng người rời đi, cuối cùng chỉ còn lại tôi và cô cháu gái đứng chờ trước cửa.
Chú Cố – tài xế trong nhà – đang đi đón ba tôi, còn chiếc taxi tôi đặt thì bị kẹt xe giữa đường chưa tới nơi.
Tôi từ từ ngồi xổm xuống, chống cằm, chờ đợi.
Một chiếc áo vest mang theo hơi ấm được nhẹ nhàng khoác lên người tôi.
Tôi quay đầu lại — và nhìn thấy Trần Thuật.
“Để tôi đưa hai người về.”
“Không cần đâu, thật sự có người tới đón tôi rồi.”
Tôi đâu dám ngồi xe Trần Thuật, nên lập tức giơ màn hình đặt xe ra cho anh ấy xem.
“Đã hủy rồi.”
4
Cuối cùng, tôi vẫn phải nắm tay tiểu tổ tông lên xe của Trần Thuật.
Tài xế taxi vì chờ quá lâu đã tự hủy đơn, tôi không còn cách nào khác ngoài việc ngồi nhờ xe anh ấy.
Mười năm trôi qua, Trần Thuật vẫn như xưa, thậm chí còn đẹp trai hơn trước, lông mày sắc, ánh mắt sáng – nhìn thêm lần nữa vẫn đủ khiến tim tôi rung động.
👉 CÁCH THẤY LINH FULL TRONG BÌNH LUẬN: hãy LIKE bài này, linh full sẽ hiển thị ở phần bình luận.
(Nếu vẫn không thấy hãy bật "tất cả bình luận", "phù hợp nhất", "mới nhất". Thử hết cho đến khi tìm thấy linh)

  - [FULL]   Kiếp trước, nhà hàng xóm dời năm ngôi mộ sang ruộng nhà tôi, cướp đi vận may của cả gia đình.Sau khi trùng ...
28/05/2025

- [FULL] Kiếp trước, nhà hàng xóm dời năm ngôi mộ sang ruộng nhà tôi, cướp đi vận may của cả gia đình.
Sau khi trùng sinh, việc đầu tiên tôi làm chính là đổi tên tài khoản livestream thành “Cào Cào Tử”.
Rồi đăng video thông báo trước:
【Sáng mai 7 giờ, livestream đào mộ.】
1
Chỉ sau một đêm, ruộng nhà tôi mọc lên năm cái mộ mới toanh.
Ba tôi là cán bộ thôn, sau một hồi điều tra, đã xác định được thủ phạm là hàng xóm Vương Toàn Hậu.
Tối hôm đó, ông ta xách một thùng sữa óc chó nhái đến nhà tôi, vừa mở miệng đã nói:
“Anh Hứa à, không phải nhà tôi không muốn dời mộ, mà thật sự là bất khả kháng thôi.”
Ba tôi rít thuốc, môi mím chặt không đáp lời.
Tháng trước, thôn có kế hoạch làm đường, đúng đoạn đi ngang qua khu mộ tổ nhà Vương Toàn Hậu, nên chính quyền yêu cầu họ phải dời đi.
Nhà họ không chịu, làm loạn trong thôn mấy lần.
Ba tôi là người dễ nói chuyện, lại hay lo nghĩ cho dân làng, nên không ít lần bị họ làm phiền.
Nhưng lệnh là từ trên đưa xuống, ông cũng không có cách nào khác.
Có lẽ vì không phục, Vương Toàn Hậu cố tình chọc tức ba tôi nên mới chuyển mộ sang ruộng nhà tôi.
Thế nhưng năm cái mộ chình ình giữa đồng, ai nhìn cũng thấy xui xẻo, ba tôi gõ gạt tàn thuốc, khẽ giọng thương lượng:
“Tôi hiểu khó khăn của anh, nhưng mùa vụ sắp tới rồi, đặt mộ tổ ngay giữa ruộng thế này là không hợp quy củ đâu. Hay là tạm thời dời lên núi trước đi, chờ chính quyền cấp đất xong thì chuyển vào sau cũng được.”
Không ngờ vợ của Vương Toàn Hậu lập tức từ chối:
“Không được đâu anh Hứa, cứ chuyển đi chuyển lại phiền lắm, nhỡ tổ tiên nổi giận thì sao. Anh là cán bộ thôn, chẳng lẽ không thể thông cảm một chút sao?”
“Đúng đó anh Hứa, sang năm là bầu cử trưởng thôn rồi mà, anh chẳng phải còn đang kêu gọi mọi người bỏ phiếu cho anh sao? Nếu chuyện anh ép người ta dời mộ mà truyền ra ngoài, mấy người trong thôn còn tin anh nữa không?
“Cứ thế đi nha anh Hứa, chờ khi đất được cấp thì tụi tôi sẽ tự chuyển mộ đi.”
Nói xong, hai người như bị ma đuổi, vứt hộp sữa rồi chạy biến.
Câu cuối của Vương Toàn Hậu trúng ngay điểm yếu của ba tôi.
Trưởng thôn hiện tại sắp chuyển công tác, vị trí bỏ trống.
Mấy năm nay ba tôi tận tâm tận lực, là ứng cử viên sáng giá cho chức trưởng thôn kế nhiệm, đương nhiên không muốn xảy ra sơ suất vào lúc nhạy cảm này.
Tính ra thì đất trên cấp cũng sắp về rồi, chưa đầy một tháng nữa, cho họ dời mộ sau cũng chẳng sao.
Nghĩ vậy, ba tôi dập tắt điếu thuốc, lắc đầu rồi quay vào nhà, không đuổi theo nữa.
2
Tôi đứng ngoài cửa, mặt lạnh như tiền nghe hết mọi chuyện.
Kiếp trước cũng là y hệt thế này.
Chỉ là không ai biết, Vương Toàn Hậu chuyển mộ sang ruộng nhà tôi, vốn chẳng phải vì muốn làm khó ba tôi.
Mà là vì thấy ghen tỵ với cuộc sống càng lúc càng khấm khá của nhà tôi, nên nghe lời một đạo sĩ lang bạt, lập trận “Ngũ Quỷ Khiêng Tài” ngay trên ruộng.
Mục đích là để cướp đi vận khí của nhà tôi.
Ông ta cứ dây dưa không chịu chuyển mộ cũng vì trận pháp cần bảy ngày để thành hình.
Ba tôi vốn không mê tín, kiếp trước hoàn toàn không nghi ngờ gì, để mặc ông ta toan tính.
Rõ ràng tôi đã thi đậu vào trường cấp ba tốt nhất thị trấn, suốt ba năm đều nằm trong top ba.
Vậy mà ngay trước kỳ thi đại học, tôi lại phát bệnh nặng, ngất ngay tại phòng thi, đành nuốt nước mắt học lại.
Thế nhưng sau đó, hễ tôi vừa muốn học là bị chảy máu cam không dứt, hoặc đau đầu đến mức không chịu nổi, thành tích tuột dốc không phanh, sức khoẻ cũng ngày càng yếu.
Ba tôi đang yên ổn ngồi vững ghế trưởng thôn, tự dưng bị tố cáo tham ô nhận hối lộ, không chỉ mất tư cách tranh cử, mà còn bị điều tra và ngồi tù sau nửa năm.
Sau khi ba vào tù, dân làng bắt đầu chỉ trích gia đình tôi, mẹ tôi trở thành cái bia hứng đủ lời mắng nhiếc.
Chẳng bao lâu, mẹ tôi bị một tên du côn trong làng theo về nhà lúc đi chợ, rồi bị sát hại dã man.
Còn nhà Vương Toàn Hậu thì phất lên như diều gặp gió, chưa đầy hai năm đã mua được nhà trên thị trấn, con trai thì thi đậu công chức.
Mãi đến khi tôi mắc ung thư giai đoạn cuối, lết tấm thân bệnh tật về quê thu dọn di thể mẹ, mới tình cờ nghe được lời khai thật từ miệng Vương Toàn Hậu trong lúc ông ta say rượu.
Tức điên, tôi xông vào nhà họ lý luận, nhưng lại bị cả đám nhà họ đánh đập như đuổi chó.
Đứa con trai làm công chức của ông ta còn nhổ nước bọt vào mặt tôi:
“Trước đây mày coi thường tao, giờ sao không đậu đại học, không làm công chức được như tao hả?”
"Ai bảo nhà mày mắt chó nhìn người thấp kém, rơi vào hoàn cảnh này là đáng đời!"
Lời của Vương Quân vẫn còn vang vọng bên tai tôi.
Tôi nhắm mắt lại, đè nén cơn thù hận đang cuồn cuộn trong lòng, rồi kéo cửa phòng bước ra.
“Ba, chuyện dời mộ không thể để dây dưa, nhất định phải bắt họ dời đi ngay lập tức.”
3
Trước đây tôi rất ít khi can dự vào chuyện trong nhà, nên ba tôi ngạc nhiên hỏi lý do.
Tôi xách hộp sữa giả trên bàn lên, nghiêm túc nói:
“Chuyện dời mộ này chẳng liên quan gì đến ba cả. Dù có ai trách móc thì cũng không thể đổ lên đầu ba được. Chẳng qua là họ thấy ba dễ tính nên mới lấy đạo nghĩa ra ép buộc thôi.”
“Hơn nữa, ông ta vừa nãy còn liên tục nhắc đến tổ tiên, rõ ràng là người mê tín. Loại người như vậy sao lại dễ dàng chuyển mộ tổ đến đất người khác? Con nghi ngờ họ có mục đích khác.”
Ba tôi hút liền hai hơi thuốc, bị lời tôi nói làm cho trầm ngâm suy nghĩ.
Chỉ là ngoài miệng vẫn nói: “Toàn là dân làm nông, thì tính toán được cái gì. Chẳng qua cố tình chọc tức ba thôi…”
Ba tôi vốn không tin vào mấy chuyện phong thủy, mồ mả gì cả.
Tôi nói tiếp:
“Còn nữa ba, họ biết rõ kỳ bầu cử trưởng thôn sắp tới, ba là cán bộ thì không được nhận của dân một cây kim sợi chỉ, vậy mà họ vẫn cố tình tặng quà. Tuy chỉ là một thùng sữa rẻ tiền, nhưng nhà họ Vương vốn keo kiệt nổi tiếng, nếu thật sự muốn chọc tức ba, thì sao lại mang quà đến?”
Quả nhiên, nhắc đến tương lai chính trị của ba tôi, nét mặt ông lập tức nghiêm lại.
Tôi tranh thủ bồi thêm cú chốt:
“Thầy con từng nói, hiệu trưởng trước ở trường vì nhận hai ký thịt lợn của phụ huynh, bị tố lên Sở Giáo dục, cuối cùng mất cả chức.”
Sắc mặt ba tôi lập tức thay đổi.
Ba tôi có học thức, luôn kính trọng giới trí thức. Tôi học giỏi, nên lời tôi nói rất có trọng lượng trong lòng ông.
Ông không ngồi yên nổi nữa, giật lấy hộp sữa trên tay tôi rồi vội vã bước ra ngoài.
Tôi liền vội vàng chạy theo.
4
Nhà Vương Toàn Hậu ở ngay sát vách, đi chưa đầy hai phút là tới.
Khi chúng tôi đến nơi, Vương Toàn Hậu và con trai Vương Quân đang ngồi nhậu.
Vương Quân lớn hơn tôi hai tuổi, học lại hai năm vẫn trượt đại học.
Giờ học cùng lớp với tôi, không chỉ học kém nhất lớp mà còn rất thô tục, suốt ngày nhìn tôi bằng ánh mắt nham nhở.
Họ đang uống loại rượu trắng đắt nhất trong thôn, trên bàn còn có hai món thịt.
Nhà họ Vương là hộ nghèo, quanh năm hiếm khi thấy miếng thịt, vậy mà hôm nay lại bày biện thịnh soạn như vậy.
Xem ra là ăn mừng sớm rồi.
Tôi cười lạnh trong lòng, xách thùng sữa đặt xuống đất.
Vợ Vương Toàn Hậu tiến ra đón:
“Anh Hứa à, sao anh tới đây vậy? Ăn cơm chưa, có muốn ăn chút gì không?”
Ba tôi xua tay lia lịa:
“Không ăn đâu. Toàn Hậu, tôi đến để trả lại quà, tiện thể báo cho anh biết, chậm nhất là chiều mai, nhà anh phải dời mộ xuống bãi đất hoang dưới chân núi.”
Sắc mặt Vương Toàn Hậu lập tức đổi màu. Vừa nãy còn khách sáo, giờ đã cau có ngay.
Ông ta đập mạnh đôi đũa xuống bàn:
“Hứa Quý, ý anh là gì đây? Khi nãy chẳng phải đã nói cho chúng tôi để tạm một tháng sao, sao giờ lại đổi ý?”
Tôi nở một nụ cười nhẹ:
“Chú Vương à, lúc hai người nói chuyện, cháu vẫn ở trong phòng mà, cháu đâu có nghe ba cháu đồng ý gì đâu.”
“Con nhãi con, đây là chuyện người lớn, tới lượt mày lên tiếng sao?”
Vương Toàn Hậu sa sầm mặt, ra hiệu mắt cho Vương Quân:
“Dắt em gái Hứa Du vào trong phòng.”
Vương Quân lập tức đứng dậy, mặt đen nhẻm ánh lên vẻ nham hiểm, định xông tới kéo tay tôi.
Tôi nhanh chóng tránh ra sau lưng ba, chỉ thẳng mặt Vương Toàn Hậu mà nói lớn:
“Chú Vương, chú làm vậy là không đúng rồi. Ba cháu vì chuyện nhà chú mà lo lắng mệt mỏi biết bao lâu, đến cả bãi đất hoang dưới chân núi cũng là do ba cháu xin cho đó. Nếu không có ông ấy, năm cái mộ kia của nhà chú đã bị san bằng rồi. Vậy mà chú còn chưa biết đủ, còn muốn làm khó ba cháu sao?”
Giờ là giờ ăn tối, có vài người dân ăn xong đang dạo quanh ngoài đường, nghe thấy động tĩnh từ nhà họ Vương liền tò mò ghé lại xem.
Nghe tôi nói xong, ai cũng gật đầu đồng tình.
“Chứ sao nữa, đem mồ mả chôn giữa ruộng nhà người ta, đúng là hết biết xấu hổ là gì!”
“Nhà họ Vương vốn xưa nay vậy mà, còn chuyện gì xấu xa không làm được nữa?”
“Cũng may là anh Hứa hiền, chứ mà là tôi thì tôi đào tung cả đống mộ đó lên rồi!”
👉 CÁCH THẤY LINH FULL TRONG BÌNH LUẬN: hãy LIKE bài này, linh full sẽ hiển thị ở phần bình luận.
(Nếu vẫn không thấy hãy bật "tất cả bình luận", "phù hợp nhất", "mới nhất". Thử hết cho đến khi tìm thấy linh)

  - Văn án:Nhân viên nhà tang lễ làm mất bình tro cốt của ông tôi rồi bảo sẽ bồi thường cho tôi cái mới.Cái quỷ gì mà mớ...
28/05/2025

- Văn án:
Nhân viên nhà tang lễ làm mất bình tro cốt của ông tôi rồi bảo sẽ bồi thường cho tôi cái mới.
Cái quỷ gì mà mới với cũ chứ?
Ông nội nhà anh bảo đổi là đổi được chắc?
Đêm đó trong mơ, ông tôi chống gậy hiện ra, khuôn mặt hiền hậu.
“Nhớ thằng đẹp trai ở nhà tang lễ không? Đúng rồi, cái thằng lần đầu gặp đã bị cháu đấm cho vào đồn ấy.”
“Cua anh ta đi!”
“Nếu không được, ông sẽ về mang cháu theo đấy!”
1

Người nhà tang lễ gọi cho tôi, nói bình tro cốt của ông tôi bị mất, sau một câu xin lỗi, họ đề nghị bồi thường cái mới.

Tôi lập tức bốc hỏa!

Đây là chuyện có thể thay thế bằng mấy câu nói à?

Nói hai câu mà bắt tôi làm cháu người khác, anh chịu không?

Tôi bắt taxi phi thẳng đến nhà tang lễ.

Tôi vừa gặp mặt, đã tung một cú vật qua vai, đè tên tiếp tân đẹp trai xuống đất!

Tôi nghiến răng nghiến lợi: “Không chấp nhận bồi thường! Trả ông tôi đây!!”

Anh chàng nằm úp mặt dưới đất, khó khăn quay đầu lại, để lộ gương mặt anh tuấn sáng sủa.

Anh nói: “Cô Lâm, xin cô bình tĩnh, nghe tôi giải thích đã.”

Mẹ nó, có lỗi không nhận còn định kéo dài thời gian? Dùng mỹ nam kế cũng vô dụng!

Đó là ông ruột của tôi đấy!

“Cho dù phải lật tung cái chốn này lên, anh cũng phải tìm lại tro cốt cho tôi!! Nếu không thì... Chết hết đi!”

Tôi vừa nói xong lời tàn ác thì anh đẹp trai sững người ngay tại chỗ.

Anh khéo léo gỡ tay tôi ra, nói: “Cô Lâm, hình như cô hiểu nhầm rồi, bị mất không phải là tro cốt mà là...”

Anh chưa kịp nói hết, tôi đã tung cú đá xoay vòng, trúng ngay bụng anh.

Anh đau quá cong người như con tôm.
Tôi lúc đó mới ngẩn ra nghĩ: Nãy anh nói mất cái gì cơ?

2

Tại đồn cảnh sát, anh đẹp trai ngồi lạnh lùng, còn tôi đứng đó đầy áy náy.

Chú cảnh sát vừa gõ bàn vừa dạy dỗ tôi: “Cô là con gái, sao lại nóng nảy thế?”

“Người ta đã nói rõ là mất bình tro cốt thôi! Có thể bồi thường cái khác! Tro cốt của ông cô vẫn được giữ cẩn thận mà!”

“Nếu không hài lòng thì có thể yêu cầu bồi thường! Là cô không nghe rõ, còn tự ý đánh người? Vậy có được không?”

Tôi cúi đầu liên tục xin lỗi: “Dạ dạ dạ, là lỗi của tôi, mong anh Phó rộng lượng, tha cho sự nông nổi của tôi...”

Anh hừ lạnh, vén áo lên, lộ ra cơ bụng sáu múi cùng vết bầm ngay giữa.

“Không chấp nhận xin lỗi, trừ khi cô làm vết thương này biến mất.”

Lời nói lạnh lùng không chút tình cảm.

Mắt tôi đỏ hoe.

“Xin lỗi, từ nhỏ tôi mồ côi cha mẹ, ông là người nuôi tôi khôn lớn. Khi tôi nghe tin mất bình tro cốt, đã không kìm được cảm xúc...”

Chú cảnh sát thấy tôi khóc cũng động lòng: “Cô gái này cũng tội nghiệp, người thân như thế, xúc động là điều dễ hiểu. Phó Hàn Minh, cậu xem thế nào?”

Anh Phó quay đầu sang chỗ khác, lại hừ một tiếng nhưng không nói gì thêm.

“Vậy được, cô Lâm Gia Manh phải chịu trách nhiệm chi phí y tế cho đến khi anh ấy khỏi hẳn! Nhìn xem, cô đá mạnh đến mức nào!”

Tôi vội vàng gật đầu.

“Phó Hàn Minh, nếu trong thời gian này cô ấy còn làm gì tổn hại cậu, cứ báo tôi, chắc chắn tống giam!”

Anh chàng lạnh lùng kia khẽ gật đầu.

Sai khi tôi ký xong thủ tục, vừa ra cửa, đã nhận được điện thoại.

“Bố à, ông nội không sao, con đã làm rõ rồi, bảo ba bác và hai chú cứ yên tâm nhé!”

Tôi vừa dứt cuộc gọi, Phó Hàn Minh đã lên tiếng: “Bố cô không phải chết rồi sao?”

Chết tiệt! Mình vừa bịa chuyện đã quên ngay!

Tôi ngượng ngùng giải thích: “Chẳng lẽ... Lại chết hết được sao...”

Phó Hàn Minh “ồ” một tiếng đầy ẩn ý.

“Ông nội chỉ có một, còn bố thì có thể sản xuất hàng loạt à?”

Tôi im lặng, trong lòng chột dạ.

Anh sải bước vượt qua tôi, để lại lời nói vọng lại phía sau: “Đồ lừa đảo nhỏ, đừng để tôi gặp lại cô!”

3

Tối hôm đó, tôi mơ thấy ông nội.

Ông nội hưởng thọ 85 tuổi, là tang vui, không nên khóc.

Thế nhưng giây phút nhìn thấy ông, tôi vẫn không kìm được mũi cay xè, nỗi nhớ vô bờ bến hóa thành nước mắt chảy ra.

"Ông nội, con nhớ ông quá..."
👉 CÁCH THẤY LINH FULL TRONG BÌNH LUẬN: hãy LIKE bài này, linh full sẽ hiển thị ở phần bình luận.
(Nếu vẫn không thấy hãy bật "tất cả bình luận", "phù hợp nhất", "mới nhất". Thử hết cho đến khi tìm thấy linh)

  - [FULL] Ba tôi gọi điện bảo nắng nóng sắp tới, bảo tôi nhanh chóng đưa chồng và nhà chồng về quê tránh nóng.Nhưng vừa...
27/05/2025

- [FULL] Ba tôi gọi điện bảo nắng nóng sắp tới, bảo tôi nhanh chóng đưa chồng và nhà chồng về quê tránh nóng.
Nhưng vừa lúc đó, tôi lại phát hiện chồng ngoại tình qua camera giám sát trong nhà.
Tình nhân của anh ta còn được nuôi ngay căn hộ bên cạnh, và đang mang thai, xác định là con trai.
Cả nhà chồng còn ngồi lại bàn bạc cách "cắt đứt hậu họa" nhà tôi, mẹ chồng còn thân thiết ôm ấp tiểu tam, miệng không ngớt khen "công thần của nhà họ Vương", còn bảo thân thiết hơn cả con gái ruột.
Tôi chỉ biết cười nhạt.
Ở trong căn nhà tôi bỏ tiền ra mua, mà họ lại đâm sau lưng tôi như thế, thật ki n h t ở m.
Ba tôi còn bảo dẫn họ về tránh nóng? Tránh cái con khỉ.
Tôi lập tức xách hành lý bỏ đi. Đợi đến lúc nắng nóng ập tới, cả đám họ khát khô sắp c h ế t, tôi sẽ gửi cho họ báo cáo khám vô sinh của tên tra nam — tặng kèm một cú bồi trí mạng.
1
Tôi tên là Điền Vũ.
Gần đây phát hiện chồng có gì đó không ổn. Anh ta hay lén lút gọi điện, bố mẹ chồng cũng kỳ quặc, ánh mắt nhìn tôi như muốn g i ế// t ng ư ời.
Để đề phòng, tôi lén lắp camera trong phòng khách.
Không xem thì thôi, xem xong thì tôi sốc muốn ngất.
Người chồng thường ngày tỏ ra ngoan ngoãn dịu dàng với tôi, vậy mà lại cắm cho tôi một cái sừng to đùng, còn nuôi tiểu tam ngay phòng bên cạnh.
Tôi vừa ra khỏi cửa, bọn họ đã kéo tình nhân qua nhà ăn cơm, vui vẻ như một gia đình.
Camera còn ghi lại rõ ràng: cô tiểu tam đang mang thai, thai kỳ đã được 36 tuần, sắp đến ngày sinh.
Tôi tính toán lại, vụ ngoại tình này kéo dài ít nhất cũng hơn một năm, còn tôi thì như con ngốc bị bịt mắt.
Bọn họ còn bàn nhau: sắp đến ngày sinh rồi, phải nhanh chóng "giải quyết" tôi, không thể để đứa trẻ sinh ra thành con riêng không danh phận.
Bố chồng còn nói: “Con cháu nhà họ Vương, phải được đường đường chính chính bước vào từ đường.”
2
Tôi nghĩ thôi thì vạch mặt ly hôn, để họ cút khỏi nhà tôi là xong.
Ai ngờ, bọn họ tiếp tục bàn cách… g i ế t tôi.
Ban đầu là bỏ thuốc độc, sau lại chuyển qua đốt nhà.
Có người còn nhắc tới vụ nào đó, một gã thuê bảo mẫu đ ố t nhà g i ế t vợ con để được hưởng tiền bồi thường, rồi cưới vợ bé sống cuộc đời sung sướng.
Nhưng muốn làm thế phải có người ch ế t theo, mà thuê bảo mẫu thì tiếc tiền, còn tự mình làm thì không đứa nào dám mạo hiểm mạng sống.
Bàn tới bàn lui, bọn họ vẫn chưa quyết xong thì ba tôi gọi đến:
“Con gái, nhanh đưa chồng con với bố mẹ chồng về đây đi, sắp có chuyện lớn rồi.”
“Chuyện gì vậy ba?”
“Sắp có đợt nắng nóng cực hạn. Theo dự báo, lần này nhiệt độ có thể lên tới 80-90 độ C, đủ để nướng chín người! Ba đang gom hàng tích trữ, đủ cho cả nhà sống sót.”
Giọng ba tôi đầy nghiêm trọng và gấp gáp. Tôi lập tức đáp: “Con đặt vé máy bay ngay.”
Trong khi camera vẫn còn ghi cảnh cả nhà chồng bàn chuyện g i ế// t tôi, tôi chẳng buồn thu dọn hành lý, xách ví ra thẳng sân bay.
3
Nhà tôi ở Vân Nam, núi non xanh tươi, nước suối trong lành, khí hậu quanh năm mát mẻ.
Nhiệt độ cao nhất trong lịch sử chỉ tầm 40 độ C, biệt thự nhà tôi lại nằm lưng chừng núi, càng mát hơn.
Vừa xuống xe, ba đã gửi định vị, bảo tôi tới thẳng chợ đầu mối để gặp.
Tới nơi thì thấy ba đang chỉ đạo người ta chất hàng lên xe tải loại 20 tấn, đã chất gần đầy, còn đang tiếp tục chất thêm gạo, bột mì, dầu ăn...
“Chỉ có mình con thôi à?”
Ba nhìn tôi ngạc nhiên. Tôi nói: “Về nhà rồi con kể, giờ cứ chất hàng trước đã.”
Ba không hỏi thêm, đưa tôi danh sách hàng hóa — một xấp dày đặc các loại thực phẩm, từ gạo mì cho tới lương khô quân đội.
Đặc biệt là đồ hộp cực kỳ phong phú, ngay cả cháo bát bảo cũng có.
“Những thứ này bảo quản được mười mấy hai mươi năm, mua càng nhiều càng tốt. Ăn không hết cũng để được lâu.”
Ba tôi ghé sát vào tai tôi, chỉ chỉ vào đống đồ: “Biết con mê đồ nướng, ba mua cả đống than với xiên thịt rồi. Đừng mách với mẹ con đấy nhé.”
“Tuyệt vời luôn ạ!”
Mẹ tôi không cho tôi ăn nhiều đồ nướng, nói là dễ nóng người lại còn có nguy cơ ung thư, không tốt cho sức khỏe.
Nhưng ba thì cứ lén lút mua cho tôi ăn, giống như hồi nhỏ mẹ không cho ăn kem, ba lại giấu cây kem trong tay áo, đợi mẹ quay đi thì dúi cho tôi liếm một miếng.
Đến cuối cùng kem chảy hết, áo ba cũng dính đầy, mẹ giặt đồ thấy là lại mắng cho một trận.
Thế mới nói, vẫn là về nhà là tốt nhất.
Ở nhà có ba mẹ yêu thương tôi nhất, không phải lũ lang sói lúc nào cũng muốn moi móc, tính toán để nuốt chửng tôi.
Nghĩ tới mà mũi cay cay, mắt cũng đỏ lên, suýt nữa thì khóc.
4
Nhưng bây giờ chưa phải lúc khóc. Tôi còn phải bổ sung đồ đạc, đi mua hạt giống rau, mua bạc hà – thứ này dễ trồng, có thể trồng dưới tầng hầm.
Tôi chạy đi tìm mẹ. Mẹ tôi – Vương Hồng – đang mua đồ dùng sinh hoạt. Tới nơi thì thấy mẹ đang bảo người ta khuân mấy thùng băng vệ sinh.
Tôi tiện tay lấy thêm năm hộp cốc nguyệt san – dùng tiện hơn nhiều. Rồi tôi tìm người mua thêm đèn trồng cây, vác theo mấy bao đất dinh dưỡng và phân bón. Ai mà biết đợt nắng nóng đó kéo dài bao lâu, chuẩn bị dư thừa vẫn hơn là thiếu.
“Ba, hình như đường này đâu phải đường về nhà?”
Ba tôi – Điền Kiến Quốc – đang lái chiếc xe tải cỡ lớn, mẹ tôi ngồi ghế phụ, tôi – Điền Vũ – ngồi phía sau có thể duỗi người nằm thoải mái.
“Dĩ nhiên không phải.”
“Nhà mình ở khu biệt thự, xung quanh vẫn còn nhiều người. Để người ta biết mình tích trữ nhiều đồ thế này, đến lúc đó không biết sẽ bị ai nhòm ngó, c ư ớp bóc.”
Ba tôi cười lạnh một tiếng: “Tận thế đáng sợ nhất là con người.”
5
Tôi hiểu mà. Đọc truyện tận thế nhiều rồi, ai mà chẳng biết.
Nhìn con đường quen thuộc trước mắt, tôi chợt sáng mắt: “Ba ơi, mình về nhà cũ đúng không?”
“Ừ.”
Ba tôi nửa bí hiểm nửa hào hứng: “Tới nơi con sẽ biết ba chuẩn bị cho mẹ con hai người một bất ngờ lớn cỡ nào.”
Mẹ tôi dù lườm lườm cũng cười ngọt ngào: “Ba con cứ thích mấy trò thần thần bí bí như vậy, chẳng bao giờ chán.”
Tôi nhìn mà cũng thấy ấm lòng.
Thật sự, về nhà rồi.
Còn tên tra nam kia đúng là không biết điều, đúng lúc tôi đang tận hưởng không khí gia đình, lại gọi điện đến: “Vợ ơi, em sao vẫn chưa về thế?” Giọng thì ngọt lịm như mật ong hỏng, nghe muốn buồn nôn.
Tôi bình tĩnh đáp: “Em về nhà mẹ, mẹ em hơi mệt, em ở lại vài hôm rồi về.”
Dứt lời thì cúp máy cái rụp.
Bên trong xe bỗng im lặng lạ thường.
Tôi thấy mẹ đang nhìn tôi, còn ba thì qua gương chiếu hậu cứ liếc tôi hoài.
Cả hai như muốn nói lại thôi.
Tôi thở dài: “Xui thật, vớ phải tra nam. Đã biết ngoại tình, tiểu tam còn mang thai sắp sinh rồi.”
👉 CÁCH THẤY LINH FULL TRONG BÌNH LUẬN: hãy LIKE bài này, linh full sẽ hiển thị ở phần bình luận.
(Nếu vẫn không thấy hãy bật "tất cả bình luận", "phù hợp nhất", "mới nhất". Thử hết cho đến khi tìm thấy linh)

Address

82 Hùng Vương
Hanoi
100000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Mộng Tình Thơ posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Organization

Send a message to Mộng Tình Thơ:

Share