26/05/2026
#2222
Chương Mỹ, ngày 23 tháng 05 năm 2026
Thân gửi K60 THPT Chương Mỹ A,
Đến hẹn lại lên, như đã thành thông lệ, mình lại xuất hiện để gửi lời chúc, lời tạm biệt với một thế hệ nữa của Chương Mỹ A. Đã là năm thứ ba rồi. Mình đã được đi qua 3 mùa hạ, từ chứng kiến anh chị của mình ra trường, rồi đến lượt tự mình trải nghiệm cái khoảnh khắc ấy, và giờ lại được dõi theo những bước trưởng thành của những người em mà mình quý mến nhất. Dẫu mỗi thời mỗi khác nhưng cái khoảnh khắc chuyển giao này nó vẫn luôn đem lại cho mình thứ cảm xúc nghẹn ngào khó tả.
Đã một năm kể từ khi mình ra trường. Đúng thật là chẳng có thời nào đẹp bằng thời học sinh, cuộc sống ở đại học đúng thật là khắc nghiệt. Bao điều phải lo toan, thi cử lại càng khó khi cách học hoàn toàn khác so với những gì mình vẫn thường làm ở cấp 2. Cũng vì thế mà mình bị cuốn vào vòng xoay, đến giờ lại tự hỏi rằng “mình đã làm gì đâu mà đã lại hết năm rồi nhỉ?” Có lẽ, đó là “tác dụng phụ” của việc đã đi qua một thời quá đỗi tươi đẹp để rồi khi trở lại cuộc sống thường nhật, sự trống rỗng lại bủa vây. Thế rồi mới đây, mình lại có cơ hội “ké” cái lễ tri ân của các bạn. Ở đó, mình lại được hòa mình vào tiếng nhạc, được sống trong cái bầu không khí sâu lắng của ngày trưởng thành, của những dòng cảm xúc trong trẻo nhất của những cô cậu học trò sắp phải rời xa mái trường mà mình đã gắn bó bấy lâu. Những điều đó kéo mình về lại quá khứ. Mình nhớ mình của ngày cuối cùng ấy…
Đây cũng chẳng phải lần đầu mà mình xuất hiện ở một sự kiện như vậy. Suốt một năm học qua, mình vẫn luôn tự tìm cho mình những lý do để có thể về trường. Nhiều khi chạy xe từ nhà qua trường chỉ để được đi lại con đường đi học mình đã thuộc làu, và để nhìn ngắm mái trường mình yêu dù chỉ trong thoáng chốc. Mình cũng chẳng rõ là vì lý do gì, nhưng cứ mỗi lần có cơ hội là ý nghĩ “về đi cho vui…” lại thôi thúc mình bon bon đến trường. Cơ mà mình đoán là vì mình nhớ cái không khí ấy, hoặc mình muốn được nói chuyện với những người anh em của mình… Chả rõ lắm, nhưng mà có một điều mình chắc chắn, chỉ 1-2 năm nữa thôi, cái cảm xúc này sẽ đi qua mà chẳng bao giờ có thể lấy lại. Thế nên mình vẫn cứ cho bản thân mình cơ hội để tận hưởng những điều tuyệt zời này.
K60 rõ ràng là người bạn thân nhất với những anh em K59 tụi mình, chúng mình có cùng nhau 2 năm học, cách nhau có 1 tuổi nên cũng có thể thoải mái tám chuyện đủ thứ với nhau. Nhờ các hoạt động của CLB, của Đoàn mà mình cũng đã có rất nhiều cơ hội được chơi cùng các anh em K60. Thấy kiểu cute vch ấy, thấy anh em vui chơi và học tập mà nhiều khi cứ nghĩ bụng “hờ hờ, xưa mình cũng thế vui nhỉ”. Cơ mà cứ trôn trôn thế mà lại có những đứa tài năng ác, từ các hoạt động văn hóa cho đến thi cử, lần nào mình cũng phải há hốc mồm “á đù, giỏi ác.”
Nhiều lúc mình ghen tị với các bạn lắm, các bạn đang được sống trong những năm tháng rực rỡ nhất với những khát khao cháy bỏng nhất. Các bạn được hằng ngày mặc đồng phục đi học, năm cuối dù vất vả thật ấy nhưng hôm nào cũng được ở cùng bạn bè cười nói với nhau vui vchuong. Mìn pho lâu anh em nên mìn nghe ngóng được kha khá:)) Không biết được hết nhưng mà thấy anh em A7, A6 hay A3 chơi với nhau vui ác. Cũng vì thế mà nhiều khi cứ nghĩ giá mà được trở lại học với bạn bè mình một tiết thì ngon phải biết:)
Nhanh quá trời, những cô cậu em mà mình nói chuyện, chia sẻ các thứ từ năm mình lớp 11 nay đã lại trở thành anh cả của cả trường, đã lại đang đứng trước bước tiến dài tiếp theo trong hành trình trưởng thành của đời mình. Cảm ơn các bạn rấtttttttt nhiềuuuuu vì đã là một phần trong những mảnh ký ức tươi đẹp nhất của mình. Mình vẫn luôn nhắc anh em về việc tận hưởng từng giây phút của năm học cuối này, đến lúc này thì mình tin là các bạn cũng đã có gói đủ hành trang là những năm tháng tươi đẹp nhất của đời người cũng như một rổ kiến thức đã tích cóp trong suốt 12 năm qua. Chỉ còn chưa đến 20 ngày nữa, hi vọng các bạn sẽ có những kỉ niệm cuối cùng thật vui vẻ bên bạn bè trong những ngày ít ỏi còn sót lại. Đây là lúc chúng ta gặt những trái ngọt sau bao mồ hôi nước mắt của 12 năm đèn sách. Đi đến đây thì các bạn cũng đã rất nỗ lực rồi, cố chút nữa để “nó” kết thúc thật đẹp nhé. Mình cũng chẳng biết làm gì hơn, xin gửi lời chúc MAY MẮN to đùng tới tất cả các bạn. Chúc các bạn thật bình tĩnh, có được tâm lý tốt nhất trong phòng thi, xử gọn con đề và đạt được mục tiêu của riêng mình.
Chúc đại thắng!!!
Anh yêu tất cả các tình yêu^^
______