09/06/2026
[HDMUN'26: CHUỖI BẢN TIN QUỐC TẾ - PHẦN 4] DI CƯ DO BIẾN ĐỔI KHÍ HẬU: KHI BIẾN ĐỔI KHÍ HẬU BUỘC CON NGƯỜI PHẢI RỜI BỎ NƠI Ở CỦA MÌNH
(English caption below)
____________________________
Di cư do biến đổi khí hậu đang trở thành một trong những thách thức toàn cầu nghiêm trọng nhất hiện nay (Cattaneo et al., 2019; International Organization for Migration [IOM], 2021). Trên khắp thế giới, hàng triệu người đã phải rời bỏ nơi sinh sống vì lũ lụt, hạn hán và mực nước biển dâng khiến cuộc sống ngày càng khó khăn và nguy hiểm hơn (IPCC, 2022). Đối với nhiều gia đình, đặc biệt ở các quốc gia thu nhập thấp, di cư không còn là lựa chọn mà đã trở thành điều bắt buộc để tồn tại. Theo Ngân hàng Thế giới, đến năm 2050 có thể sẽ có khoảng 216 triệu người phải di chuyển trong phạm vi quốc gia do tác động của biến đổi khí hậu (World Bank, 2021). Khi điều kiện khí hậu tiếp tục xấu đi, làn sóng di cư này được dự báo sẽ gia tăng nhanh chóng.
Di cư do khí hậu không chỉ xuất phát từ các yếu tố môi trường mà còn là kết quả của khó khăn kinh tế và quản trị yếu kém (Cattaneo et al., 2019). Ở nhiều nước đang phát triển, sinh kế của người dân phụ thuộc lớn vào nông nghiệp, chăn nuôi và thủy sản - những ngành rất nhạy cảm với khí hậu. Khi hạn hán, bão lũ hoặc nhiệt độ tăng cao xảy ra thường xuyên hơn, mùa màng thất bát, nguồn cá suy giảm và đất đai bị thoái hóa, khiến thu nhập và nguồn lương thực của người dân bị ảnh hưởng nghiêm trọng (IPCC, 2022). Đồng thời, tình trạng nghèo đói, cơ sở hạ tầng yếu kém và thiếu hỗ trợ từ chính phủ càng khiến các cộng đồng này khó thích nghi với biến đổi môi trường. Nhiều người không có điều kiện tiếp cận hệ thống tưới tiêu, kỹ thuật canh tác thích ứng hay nguồn tài chính cần thiết để duy trì cuộc sống.
Bên cạnh đó, di cư do khí hậu cũng tạo ra nhiều thách thức đối với cả người di cư và cộng đồng tiếp nhận. Trước hết là vấn đề kinh tế. Khi mất sinh kế, nhiều người buộc phải rời quê hương để tìm việc làm và điều kiện sống an toàn hơn. Tuy nhiên, họ thường khó tiếp cận việc làm ổn định và dễ rơi vào khu vực lao động phi chính thức với thu nhập thấp, từ đó làm gia tăng nguy cơ nghèo đói và bất bình đẳng (Migration Policy Institute, 2023).
Thứ hai, các dòng di cư lớn gây áp lực đáng kể lên cơ sở hạ tầng và dịch vụ công tại nơi tiếp nhận. Dân số tăng nhanh ở các thành phố làm gia tăng nhu cầu về nhà ở, y tế, giáo dục và nước sạch. Ở nhiều quốc gia đang phát triển, nơi hệ thống đô thị vốn đã quá tải, điều này có thể dẫn đến tình trạng đông đúc, mở rộng các khu dân cư tạm bợ và gây áp lực lên nguồn lực công hạn chế (IOM, 2021).
Ngoài ra, di cư do khí hậu còn kéo theo những căng thẳng xã hội và thách thức về quản trị. Người di cư đôi khi phải đối mặt với sự phân biệt đối xử khi cộng đồng địa phương xem họ là đối thủ cạnh tranh về việc làm hoặc tài nguyên. Trong khi đó, luật pháp quốc tế hiện nay chưa công nhận họ là “người tị nạn khí hậu”, khiến họ thiếu sự bảo vệ và hỗ trợ cần thiết (Migration Policy Institute, 2023). Các báo cáo gần đây cũng cho thấy số lượng người phải di dời do thiên tai và các hiện tượng thời tiết cực đoan đang tiếp tục gia tăng trên toàn cầu (Internal Displacement Monitoring Centre [IDMC], 2025). Vì vậy, di cư do khí hậu không chỉ là vấn đề môi trường mà còn là thách thức kinh tế, xã hội và chính trị phức tạp.
Để giải quyết vấn đề này, cần có sự phối hợp ở cả cấp quốc gia và quốc tế. Các quốc gia dễ bị tổn thương bởi biến đổi khí hậu, đặc biệt ở Nam Á và Đông Nam Á, cần đưa vấn đề di cư vào các chiến lược thích ứng dài hạn (World Bank, 2021; IPCC, 2022). Ví dụ, Bangladesh đã bắt đầu triển khai các chính sách tái định cư có kế hoạch và phát triển đô thị thích ứng với khí hậu. Bên cạnh đó, các tổ chức quốc tế như Liên Hợp Quốc cần tăng cường hỗ trợ pháp lý và tài chính cho các cộng đồng chịu ảnh hưởng bởi biến đổi khí hậu.
Trong tương lai, khi biến đổi khí hậu ngày càng nghiêm trọng, di cư do khí hậu nhiều khả năng sẽ tiếp tục gia tăng. Điều này cho thấy sự cần thiết của những chính sách chủ động và toàn diện nhằm quản lý dòng di cư, đồng thời bảo vệ cả người di cư và cộng đồng tiếp nhận.
TÁC GIẢ:
Phạm Tố Uyên, K52 ngành Quan hệ quốc tế, Khoa Chính trị quốc tế và Ngoại giao, Học viện Ngoại giao, Thành viên Ban Nội dung.
Lê Minh Ngọc, Delta Global School, Thành viên Ban Nội dung.
THIẾT KẾ ĐỒ HỌA:
Tô Bách Thảo Nguyên, lớp 11 chuyên Nga niên khóa 2024-2027, trường THPT Chuyên Nguyễn Trãi, Thành viên ban Truyền thông - Kĩ thuật.
____________________________
[HDMUN'26: SERIES OF GLOBAL BRIEFS - PART 4] CLIMATE MIGRATION: HOW CLIMATE CHANGE IS FORCING PEOPLE TO LEAVE THEIR HOMES
Climate migration is becoming one of the most serious global challenges today (Cattaneo et al., 2019; International Organization for Migration [IOM], 2021). Around the world, millions of people have been forced to leave their homes because floods, droughts, and rising sea levels are making daily life increasingly difficult and dangerous (IPCC, 2022). For many families, especially in low-income countries, migration is no longer a choice but a necessity for survival. According to the World Bank (2021), climate change could force around 216 million people to move within their own countries by 2050. As climate conditions continue to worsen, climate migration is expected to increase rapidly.
Climate migration is not caused only by environmental factors but is also the result of economic difficulties and weak governance (Cattaneo et al., 2019). In many developing countries, people’s livelihoods depend heavily on agriculture, livestock farming, and fishing, which are highly sensitive to climate conditions. As droughts, storms, floods, and rising temperatures become more frequent, crop failures, declining fish stocks, and land degradation seriously affect people’s income and food supply (IPCC, 2022). At the same time, poverty, weak infrastructure, and limited government support make it even harder for communities to adapt to environmental changes. Many people lack access to irrigation systems, climate-resilient farming techniques, and the financial resources necessary to maintain their livelihoods.
In addition, climate migration creates many challenges for both migrants and host communities. The first challenge is economic instability. After losing their livelihoods, many people are forced to migrate in search of jobs and safer living conditions. However, migrants often struggle to find stable employment and are more likely to work in the informal sector with low incomes, increasing the risk of poverty and inequality (Migration Policy Institute, 2023).
Second, large migration flows place significant pressure on infrastructure and public services in receiving areas. Rapid population growth in cities increases the demand for housing, healthcare, education, and clean water. In many developing countries, where urban systems are already overcrowded, this can lead to the expansion of informal settlements and place additional pressure on limited public resources (IOM, 2021).
Furthermore, climate migration can also lead to social tensions and governance challenges. Migrants sometimes face discrimination when local communities see them as competitors for jobs or resources. Meanwhile, international law does not officially recognize them as “climate refugees,” which means they often lack adequate legal protection and support (Migration Policy Institute, 2023). Recent reports also show that the number of people displaced by disasters and extreme weather events continues to rise globally (Internal Displacement Monitoring Centre [IDMC], 2025). Therefore, climate migration should be understood not only as an environmental issue but also as a complex economic, social, and political challenge.
To address this issue, cooperation at both national and international levels is necessary. Countries that are highly vulnerable to climate change, especially in South and Southeast Asia, need to integrate migration into their long-term adaptation strategies (World Bank, 2021; IPCC, 2022). For example, Bangladesh has begun implementing planned relocation policies and climate-resilient urban development programs. In addition, international organizations such as the United Nations should provide greater legal and financial support for communities affected by climate change.
In the future, as climate change becomes more severe, climate migration is likely to continue increasing. This highlights the urgent need for proactive and comprehensive policies to manage migration flows while protecting both migrants and host communities.
CITATION LIST:
[1] Cattaneo, C., Beine, M., Fröhlich, C., Kniveton, D., Martinez-Zarzoso, I., Mastrorillo, M., Millock, K., Piguet, E., & Schraven, B. (2019). Human migration in the era of climate change. Review of Environmental Economics and Policy, 13(2), p.189–206.
https://academic.oup.com/reep/article-abstract/13/2/189/5522922?redirectedFrom=fulltext&login=false
[2] International Organization for Migration. (2021). World Migration Report 2022.
https://worldmigrationreport.iom.int/wmr-2022-interactive/
[3] IPCC. (2022). Climate Change 2022: Impacts, Adaptation and Vulnerability. Contribution of Working Group II to the Sixth Assessment Report of the Intergovernmental Panel on Climate Change
https://www.ipcc.ch/report/ar6/wg2/
[4] World Bank. (2021). Groundswell Part 2: Acting on Internal Climate Migration.
[5] Internal Displacement Monitoring Centre (IDMC). (2025). Global Report on Internal Displacement (GRID) 2025. https://www.internal-displacement.org/global-report/grid2025
[6] Migration Policy Institute. (2023). Climate Migration 101: An Explainer.
https://www.migrationpolicy.org/article/climate-migration-101-explainer