Hội Người Lười

Hội Người Lười Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Hội Người Lười, Community Center, Hai Duong.

•        Chương 3: Đồng hạng nhất             •                    - Dịch: Ame_PPW -Khá ít người tụ tập ở khu nghỉ ngơi,...
26/08/2025

• Chương 3: Đồng hạng nhất •
- Dịch: Ame_PPW -

Khá ít người tụ tập ở khu nghỉ ngơi, bọn học sinh tụm lại với nhau vừa nói vừa cười, một đám AI đáng yêu đang bận bịu bưng trà rót nước, ánh chiều tà tràn vào từ cửa sổ sát đất, mọi thứ trông thật yên bình và ấm áp. So với bầu không khí ở sân vận động càng dễ dàng làm cho người ta thả lỏng lại.

Diêm Sâm tìm một vị trí gần cửa sổ ngồi xuống, AI hình con gấu trượt tới với một chiếc đĩa trên tay đặt một ly trà lên chiếc bàn nhỏ.

Đã lâu lắm rồi y mới có thời gian rảnh rỗi như thế này.

“Anh Sâm, ông thật sự không khiếu nại sao?!”

Một ngụm trà còn chưa kịp uống, phía sau liền vang lên giọng nói vội vàng của Bạch Dương, Diêm Sâm bất đắc dĩ buông cái ly ra.

Bạch Dương kéo cái ghế dựa đối diện ra, thấy Diêm Sâm đang ngồi đó uống trà như không có chuyện gì xảy ra thì không biết có nên tức giận hay không.

Đúng là hoàng đế không vội, thái giám đã gấp.

“Không muốn làm huấn luyện viên khó xử.”

Diêm Sâm dựa ra sau, hai chân bắt chéo một cách thoải mái, đầu ngón tay nhợt nhạt gần như hòa vào bộ ấm trà bằng sứ trắng.

Giọng y vừa trầm thấp vừa lạnh lùng, nhưng khi nhả chữ lại rất dịu dàng, cho người ta một loại cảm giác tâm lặng như nước, mọi chuyện đều nằm trong sự khống chế của y.

Đột nhiên cảm thấy một ánh mắt thù địch mãnh liệt, Diêm Sâm tùy ý nhìn qua.

Bạch Dương theo tầm mắt Diêm Sâm quay đầu lại, lại là cái tên kia Phương Vũ kia, đối phương đang ngồi cách họ mười mét cùng với đồng bọn, vừa căm giận vừa bất bình nói: “Đây là loại người gì vậy? Không những không muốn giúp mà còn nhảy ra chống đối! Các người không phải là bạn học sao?”

Diêm Sâm có chút kinh ngạc: “Thật sao?

Bạch Dương càng kinh ngạc hơn: “Ông không biết thằng đó à?”

Thấy Diêm Sâm lắc đầu, Bạch Dương một vỗ trán một cái, lúc này mới nhớ ra.

Tên này vốn đã như thế này từ khi còn nhỏ, không thèm để những người y không quan tâm vào mắt.

Thằng nhóc Phương Vũ kia hiển nhiên đã coi Diêm Sâm là đối thủ, nghĩ đến đây Bạch Dương thấy cậu ta có chút đáng thương.

Bên chiếc bàn đó, năm học sinh vừa kết thúc cuộc thi đang ngồi cùng nhau, thỉnh thoảng liếc nhìn về phía Diêm Sâm, nhỏ giọng thảo luận.

“Thật hay giả đấy? Cậu ta nói sẽ không khiếu nại? Không phải là sợ mất mặt đấy chứ? Không chừng đã lén bảo huấn luyện viên đi khiếu nại rồi!”

“Hoàng tộc ghê gớm thật đấy, ngay cả hoàng tử cũng không được hưởng đặc quyền, huống chi cậu ta còn không có danh hiệu hoàng tử.”

“Điểm trong trận đấu này của chúng ta không thấp, anh Vũ đã lọt vào top 5!”

“Anh Vũ là người đứng đầu trong trận đấu này, sẽ có cơ hội để đạt top 1 trong bảng xếp hạng chung!”

“Bây giờ chúng ta chỉ cần đợi các khu vực khác công bố kết quả, sau đó chúng ta sẽ cho lũ hoàng tộc đó thấy chúng bị đánh bại như thế nào!”

Nghe bạn mình thảo luận, Phương Vũ quay đầu đi, vừa vặn đối diện với tầm mắt của Diêm Sâm.

Ánh chiều tà chiếu vào đôi mắt xám lạnh lẽo của y, vẻ đẹp và sự áp bức đến nghẹt thở khiến hô hấp của Phương Vũ cứng lại cuống quít dời tầm mắt, sự sợ hãi từ trong xương lan ra toàn thân, bàn tay nắm chặt cũng không ngăn được đầu ngón tay đang run rẩy.

Giữa những Alpha phần lớn đều thông qua sự áp chế của pheromone để phân cao thấp, nhưng Diêm Sâm thậm chí còn không thèm toả ra pheromone, chỉ một ánh mắt cũng ép cậu ta thở không nổi.

Không thích hợp, sự bất an trong lòng Phương Vũ càng thêm mãnh liệt.

Rõ ràng mọi việc đang diễn ra rất thuận lợi, nhưng loại cảm giác ngột ngạtnày là sao?!

Nếu Diêm Sâm biết Phương Vũ đang suy nghĩ cái gì có lẽ sẽ cảm khái bạn nhỏ ở tuổi này mà nghĩ nhiều quá, y gọi rất nhiều đồ ăn rồi vẫy tay ra hiệu cho AI mang đến bàn của Phương Vũ.

Bạch Dương nhìn một loạt động tác khó hiểu của Diêm Sâm, thật sự không hiểu nổi: “Mấy thằng kia không chừng đang nói xấu ông đấy, ông còn tiêu tiền mua đồ ăn cho bọn nó?”

Diêm Sâm đặt đồ ăn vặt do AI gửi đến trước mặt Bạch Dương: “Nhiều tiền quá, không có chỗ tiêu.”

Bạch Dương: “.....”

Mẹ nó, có lý thật đấy.

Năm học sinh kia đang hăng say nói bậy, vừa nói vừa cười trộm, vừa ngẩng đầu thì phát hiện ba con gấu nhỏ đang đứng phía sau bọn họ, trên tay bưng đầy khay đồ ngọt và đồ ăn vặt thì lập tức khiếp sợ.

Một cậu trai Beta phấn khích nhận lấy khay: “Anh Vũ, mày gọi nhiều đồ ăn vậy, tao thích nhất là sữa dừa đông lạnh, có phải quá khách khí rồi không?”

Phương Vũ nhíu mày: “Tao không gọi.”

Mấy người nhìn nhau xác nhận một chút, sau đó nhíu mày.

Ai cũng không gọi, không phải là AI đưa sai rồi chứ?

AI gấu nhỏ ngọt ngào cười với bọn họ: “Đây là món mà vị khách ở ghế F6 gọi cho mọi người, hóa đơn đã được thanh toán rồi, xin hãy thoải mái thưởng thức.”

Ghế F6? Năm người bọn họ đảo mắt khắp nơi dò theo số ghế, vừa đếm đến F6 thì đúng ngay chỗ Diêm Sâm đang ngồi. Mặt bọn họ lập tức đỏ bừng như gan heo, chỉ hận không tìm được cái lỗ nào để chui xuống, đúng là hiện trường “xã giao tử vong” viết hoa.

( xã giao tử vong: Tình huống cực kỳ xấu hổ, mất mặt trong môi trường xã
hội )

Bên này còn đang nói xấu người ta, bên kia người ta lại thẳng thắn rộng rãi mời họ ăn uống, so sánh như vậy, họ trông thật sự rất thiếu ý tứ.

Cậu beta kia liếc nhìn vẻ mặt cứng đờ của Phương Vũ, cầm sữa dừa đông lạnh không biết có nên ăn hay không, đỏ mặt nhỏ giọng lẩm bẩm: “Chắc là cậu ta chưa nghe thấy chúng ta nói gì đúng không? Xấu hổ quá.”

Mặc kệ Diêm Sâm có nghe được hay không, chẳng ai còn mặt mũi tiếp tục thảo luận đề tài vừa rồi nữa.

Trà đã được đổi mấy ly, nửa tiếng sau, Trần Phong cuối cùng cũng họp xong và tìm đến. Vừa ngồi xuống, anh lập tức cầm lấy ly trà trước mặt, ngửa cổ một hơi uống cạn.

“Mẹ nó —— Chuyện gì vậy chứ!”

Bạch Dương thò lại gần hỏi: “Là sao hả thầy?”

Trần Phong bực bội giật giật mái tóc ngắn của mình: "Tôi vừa nhận được tin tức bên Lê Triệt cũng không muốn khiếu nại, đương sự không khiếu nại thì việc này cũng chỉ có thể để vậy.”

“Sao anh Triệt có thể không khiếu nại chứ?” Bạch Dương kinh ngạc đến mức giọng nói tăng lên quãng tám.

Sau khi Diêm Sâm không khiếu nại thì Bạch Dương chỉ có thể trông chờ bên Lê Triệt có thể gỡ gạc được chút gì, chỉ cần một bên khiếu nại thành công là có thể thi đấu lại. Giờ thì tốt rồi, như thể hai người này đã bàn bạc từ trước, quyết tâm buông xuôi.

Thấy Diêm Sâm không nói lời nào, Trần Phong lộ vẻ trầm ngâm: “A Sâm, có phải em còn có tính toán khác hay không?”

Diêm Sâm buông ly trà, nhìn vào thời gian hiện trên vòng tay, trên giao diện quen thuộc xuất hiện một hàng chữ nhỏ.

【Số điểm hiện tại: 100 】

Diêm Sâm: “Gần đến giờ rồi.”

Ngay khi vừa dứt lời, một âm thanh nhắc nhở sắc bén vang lên khắp phòng chờ.

【Các thí sinh thân mến, chặng đua tính điểm cuối cùng của tất cả các nội dung thi đấu trong nhóm thanh thiếu niên đã kết thúc, trước tiên sẽ công bố bảng điểm của 5000 người, nếu muốn xem bảng điểm đầy đủ, vui lòng truy cập trang web chính thức của Cuộc đua tính điểm Học viện Quân sự Hoàng gia. 】

Mười màn hình ảo khổng lồ từ từ hạ xuống từ không trung ở khu vực nghỉ
ngơi, hiển thị dữ liệu dày đặc.

Trái tim của Trần Phong và Bạch Dương trở nên căng thẳng, cũng không thể nhịn được ngẩng đầu lên nhìn như đa số học sinh khác.

Cuộc đua tính điểm cuối cùng dành cho nhóm thanh thiếu niên đã kết thúc trong sự bất ngờ, gây náo loạn trên mạng lưới

《Cuồng Chiến 》 khi rất nhiều game thủ và người hâm mộ cuộc đua tính điểm đổ xô đến tài khoản mạng xã hội chính thức của chính phủ để yêu cầu một lời giải thích.

“Máy chủ nhà các người liên tiếp khiến hai đại thần nhận điểm 0, chuyện này đủ để khoe khoang cả trăm năm rồi đấy, 666.”

“Thôi đi được không?! Thiết bị không ổn thì đừng nhận hợp tác thi đấu tính điểm nữa, hại người quá đáng!”

“Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra vậy, có ai đứng ra giải thích không!”

“Làm ơn sống như con người một chút đi, chuyện này liên quan đến tiền đồ của hai vị đại thần đó!”

“Đừng bắt nạt bé ngoan nhà tụi tôi, bọn tôi không dễ bắt nạt đâu!”

《Cuồng Chiến 》 lập tức xử lý khủng hoảng truyền thông, chưa đến nửa tiếng sau khi trận đấu kết thúc đã đăng tải thông báo xin lỗi, kèm theo báo cáo phân tích chi tiết về sự cố, cùng văn bản chứng thực việc Diêm Sâm và Lê Triệt từ chối khiếu nại.

Kết quả là cư dân mạng không tin và còn chửi bới thậm tệ hơn.

Việc thảo luận về các chủ đề liên quan đã tăng theo cấp số nhân và vẫn duy trì mức độ phổ biến cao.

Mãi đến 5 giờ chiều, có người đã đăng ảnh chụp màn hình bảng xếp hạng
dưới chủ đề.

【a a a a ——! Diêm Sâm và Lê Triệt đồng hạng nhất trên bảng tổng điểm!!! Muốn khóc luôn rồi cả nhà ơi! 】

Trong sảnh nghỉ ngơi, Trần Phong dụi dụi mắt, trừng mắt nhìn hai cái tên ở vị trí đầu bảng suốt cả một phút.

“Tiểu Dương, em giúp thầy nhìn xem có phải A Sâm xếp thứ nhất hay không?”

“Anh Sâm đứng nhất!”

Bạch Dương kích động đến mức ôm bả vai Trần Phong thét chói tai: “Đùi lớn của em được bảo vệ rồi!”

Ngay sau khi bảng xếp hạng điểm số được công bố, hệ số độ khó của vòng thi lần này cũng được công khai, khiến cả sảnh nghỉ ồ lên.

Điểm thi đấu × Hệ số độ khó = Điểm số cuối cùng nhận được

Hơn nữa sau khi cộng điểm từ ván đấu trước, Diêm Sâm và Lê Triệt với số điểm 13.350 cùng đứng nhất, tiếp theo là Bạch Dương ở vị trí thứ ba với 13.230 điểm, thứ tư là Đinh Trạch với 13.225 điểm, thứ 5 là Phương Vũ 13.210 điểm.

Điểm số của top 10 rất sít sao, nhưng Diêm Sâm và Lê Triệt không ghi được điểm nào ở ván đấu cuối cùng, tương đương với việc bỏ lỡ một ván đấu nhưng vẫn vững vàng đứng đầu danh sách. Sức mạnh của họ đơn giản là không cùng đẳng cấp với những người khác.

Diêm Sâm quét mắt qua màn hình ảo, phát hiện kết quả không có gì khác biệt so với lần trước.

Trong cuộc thi cách đây mười năm, y và Lê Triệt hòa nhau ở cuối trận và
cả hai đều không ghi được điểm nào.

“A Sâm, em đã sớm dự đoán được kết quả sẽ như thế này à?” Trần Phong quay đầu nhìn về phía Diêm Sâm đang bình tĩnh uống trà, nhớ lại trong quá trình thi đấu Diêm Sâm vẫn luôn lảng tránh giao đấu với những người khác, không dám tin hỏi: “Em không định lấy điểm của trận đấu cuối cùng sao?”

Thấy Diêm Sâm không phủ nhận, Trần Phong gần như bật khóc, quá căng thẳng rồi lại mừng như điên, cảm xúc phập phồng quá nhiều khiến anh không thể nhịn được nữa, đỏ mắt run rẩy nói: “Thằng nhóc nhà em, thật đúng là ——”

Diêm Sâm bị biểu tình vừa khóc vừa cười của anh chọc cười, bưng ly trà rũ mắt cười nhẹ: “Chỉ cần đứng nhất là đủ rồi, nhiều điểm cũng không để làm gì.”

“Ngông cuồng!” Trần Phong quay đầu nhìn về phía Bạch Dương tìm người đồng cảm: “Ôi em nói gì đi, đây là chuyện mà con người sẽ làm ư?”

Bạch Dương cười đến mức ngây thơ hồn nhiên: “Nhưng anh Sâm là thần mà.”

Trần Phong: “.....”

Bên bàn của Phương Vũ, năm cậu trai nhìn thấy kết quả như vậy không hẹn mà cùng mà nhìn về phía Phương Vũ, trong lúc nhất thời không biết nên an ủi hay chúc mừng, trong tay còn cầm đồ ăn Diêm Sâm mời, cũng không còn mặt mũi nào hạ thấp Diêm Sâm để Phương Vũ vui.

Xét về thực lực của Phương Vũ, việc giành được vị trí thứ năm trong bảng xếp hạng chung cuộc đã là một thành tích phi thường, nhưng khi thấy Diêm Sâm và Lê Triệt gặp sự cố, cậu ta vốn cho rằng có thể đạp hai đại thần xuống dưới chân đế trút giận, nhưng đại thần thì vẫn là đại thần, ai cũng không thể lay chuyển được.

Điều khó chịu nhất là được gieo hy vọng rồi dập tắt nó ngay trước mắt.

Thấy bầu không khí trở nên căng thẳng, cậu trai Beta cứng nhắc mở lời: “Anh Vũ, mày đã thể hiện rất tốt rồi.”

Câu này vốn mang ý an ủi, nhưng lọt vào tai Phương Vũ lại chẳng khác nào một cái tát.

Cậu ta đã phát huy tốt như vậy mà vẫn không thắng nổi Diêm Sâm!

Khó trách Diêm Sâm lại bình tĩnh như thế.

Khó trách cậu ta lại quyết định không khiếu nại.

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy bảng xếp hạng, cậu ta thậm chí có một cảm giác: quả nhiên là vậy.

Tuy nhiên, điểm bài thi viết trong kỳ thi đầu vào của quân hiệu vẫn chưa được công bố, cậu ta vẫn chưa thua!

Sau cuộc thi tính điểm, họ có một tuần nghỉ ngơi, thế nhưng Diêm Sâm không định quay về Đế Đô Tinh. Ngày hôm sau, y đi thẳng đến Trường Quân Đội Đế Quốc, đi cùng y còn có Bạch Dương cùng với một ít học sinh đến từ các khu vực xa xôi trên hành tinh mẹ.

Tàu vũ trụ thực hiện ba lần nhảy không gian, đến Trạm không gian Thiên Quyền số 1, sau đó họ chuyển sang phi thuyền chuyên dụng của quân hiệu. Nửa tiếng sau, phi thuyền hạ cánh tại bãi đáp số 3 của trường. Quân Đội Đế Quốc là trường đại học lớn nhất trong tất cả các trường đại học của đế quốc, ngoài khu vực giảng dạy, nơi đây còn có hơn ngàn căn cứ thực chiến, hai mươi kho vũ khí quân sự bí mật, đồng thời là một trong những căn cứ quân sự trọng yếu của quân đội.

Sau khi xuống phi thuyền, Diêm Sâm đứng dưới bậc thềm, ngước nhìn khuôn viên quen thuộc trước mắt, nhất thời hơi thất thần.

Y còn nhớ lần trước đến đây là hai năm trước để giảng dạy. Chớp mắt, chính y lại trở thành học sinh.

Gió cuối thu trên Học Phủ Tinh như mang theo những mảnh băng vụn, lướt qua da thịt đau rát như bị kim châm. Nghe tiếng thúc giục của Bạch Dương, Diêm Sâm kéo khóa chiếc áo khoác đen lên tận cổ, xách túi chuẩn bị theo kịp đoàn người.

“Diêm Sâm!”

Một nam Omega xinh đẹp chạy đến trước mặt Diêm Sâm, gương mặt bị gió thổi đến hơi đỏ, tóc mái bị gió thổi tán loạn càng làm tăng thêm vài phần đáng yêu.

“Anh còn nhớ em không?” Nam Omega nghiêng đầu cười khẽ: “Em là Thẩm Húc, trước kia chúng ta đã từng trò chuyện ở tiệc rượu!”

Diêm Sâm không biểu lộ cảm xúc gì, chỉ lạnh nhạt đáp: “Nhớ chứ.”

Người bạn đời có đời sống cá nhân vô cùng phức tạp của cậu em họ, y vẫn còn ấn tượng rất sâu.

Thẩm Húc tự nhiên tiến sát vào đứng cạnh Diêm Sâm, cùng y đi về phía cổng.

“Sau buổi tiệc hôm đó em cũng định tâm sự với anh nhiều hơn, tiếc là sau đó lại bận học hành suốt, không ngờ lại gặp nhau ở đây, đúng là duyên phận.”

Diêm Sâm: “...Vậy sao?”

Bên kia, từ một chiếc phi thuyền khác, Lê Triệt với chiều cao hơn 1m9 mặc một bộ đồ thể thao rộng rãi, xách balo bước xuống từ bậc thang. Gió lạnh thổi rối mái tóc hắn, càng tôn thêm vẻ bất cần và phóng khoáng trên gương mặt điển trai ấy.

Chưa đi được mấy bước, từ xa Lê Triệt đã nhìn thấy hai người con trai một cao một thấp vô cùng chướng mắt.

Khi nhìn rõ khuôn mặt họ, bước chân của Lê Triệt chậm lại, đáy mắt lập tức phủ đầy băng giá.

Diêm Sâm và người vợ phóng túng của cậu ta?

Thì ra hai người họ đã quen nhau từ sớm như vậy.

“Anh Triệt, sao thế, Có để quên gì trên phi thuyền à?” Đinh Trạch đi ngay phía sau thấy hắn đứng khựng lại thì khó hiểu hỏi: “Mày để đâu, để tao quay lại lấy.”

Vừa dứt lời, balo của Lê Triệt đã bị ném vào trong ngực cậu.

Lê Triệt vừa đi về phía Diêm Sâm vừa nói: “Mang đồ của tao về trước đã.”

Đã tới đây rồi, cũng nên thử xem hệ thống giảng hòa có hoạt động không.

Đinh Trạch xách theo rất nhiều túi, trên trán có một dấu chấm hỏi lớn: “Mày
đi đâu thế?”

Sau khi nhìn thấy Diêm Sâm cách đó không xa, Đinh Trạch khẽ chửi một
câu.

Đừng có khai chiến trước khi khai giảng!

“Cậu bạn phía trước ~”

Diêm Sâm đang nghĩ xem nên ném cục kẹo đường Thẩm Húc này đi kiểu gì, nghe thấy giọng nói quen thuộc không đứng đắn này, ánh mắt chợt lóe lên.

Thấy Diêm Sâm và Thẩm Húc đồng thời quay đầu nhìn qua, Lê Triệt tươi cười bước tới chỗ bọn họ.

“Tôi là tân sinh viên, lần đầu gặp mặt, muốn tới ngươi chào hỏi hai người
một câu ~”

Giọng nói của hắn trầm thấp nhưng trong trẻo, khả năng kiểm soát cảm xúc và ngữ điệu cực kỳ tốt, kết hợp với gương mặt đẹp trai kia khiến toàn thân hắn toát lên cảm giác gần gũi như gió xuân.

Mắt Thẩm Húc sáng lên, cười càng thêm xán lạn: “Chào cậu, tớ là Thẩm Húc.”

Ngoại hình của Diêm Sâm và Lê Triệt đúng là đỉnh cao của nhân loại, hai người đứng chung một chỗ thật là cảnh đẹp ý vui, Alpha trong mộng của các Omega.

Lê Triệt không chút do dự đẩy Thẩm Húc ra, mỉm cười nhìn về phía Diêm Sâm: “Vị bạn học này, cậu trông không được vui cho lắm thì phải?”

Bạch Dương đứng bên cạnh hóng hớt khẽ co giật khóe miệng: “……”

Thật sự chơi trò giả vờ không quen sao?

Diêm Sâm: “……”

Quỷ ấu trĩ.

Lê Triệt vươn tay phải: “Về sau đều là bạn học, mong được chỉ giáo nhiều.”

Ánh mắt Diêm Sâm lướt qua nếp nhăn khi cười nơi khóe môi của hắn, nhưng vẫn đứng im không nhúc nhích.

Y bất động, Lê Triệt cũng không thu tay, hai người cứ như vậy giằng co.

Bạch Dương vô thức nín thở, tim đập loạn xạ.

Xong đời rồi, chuẩn bị đánh nhau mất!

Ngay khoảnh khắc Bạch Dương sắp sụp đổ tinh thần, Diêm Sâm rốt cuộc cũng chậm rãi đưa tay nắm lấy tay Lê Triệt.

Bạch Dương thở phào một hơi.

May quá.

Chưa kịp để Diêm Sâm mở miệng, Lê Triệt đột nhiên kéo tay y lại gần, ánh mắt như lông vũ nhẹ nhàng phất qua mặt y, đè thấp giọng đầy ý trêu chọc và nghi hoặc: ““Nếu nhìn kỹ… Sao cậu lại giống hệt người vợ chưa cưới của tôi thế nhỉ?”

Diêm Sâm siết chặt tay lại: “........”

Giảng hòa?

Như này thì giảng hòa kiểu gì?

•      Chap 2: Sự Cố Điểm 0      •                    - Dịch: Ame_PPW -“Hệ thống trục trặc à? Hay các dây thần kinh kết ...
15/08/2025

• Chap 2: Sự Cố Điểm 0 •

- Dịch: Ame_PPW -

“Hệ thống trục trặc à? Hay các dây thần kinh kết nối xảy ra vấn đề? Ban tổ chức có lời giải thích nào không?!”

“Đã liên hệ với họ rồi, bộ phận hậu cần vẫn đang kiểm tra!”

“Bảo bọn họ nhanh lên!”

Trong phòng chờ của huấn luyện viên ở tầng hai vô cùng hỗn loạn, một nhóm huấn luyện viên mặc đồng phục tập luyện chen chúc trước màn hình để xem lại trận đấu, bấm dừng màn hình ở thời điểm đội đỏ và đội xanh va chạm trực diện, sau đó phát lại với tốc độ 0,2 lần.

Sau khi lưỡi đao chạm vào nhau, một giây, hai giây, ba giây…. Hai chiếc cơ giáp hoàn toàn không có bất kỳ động tác nào nữa, ở giây thứ 5, một mũi tên bay ra từ vị trí hai giờ phía sau chiếc màu đỏ, xuyên qua nó đâm vào chiếc màu xanh.

Trong chớp mắt, hai chiếc cơ giáp màu đỏ và màu xanh đồng thời phát nổ.

Huấn luyện viên Beta mặt chữ điền ấn nút tạm dừng, sắc mặt ngưng trọng: “Dựa vào tốc độ phản ứng của hai thằng nhóc đó, 5 giây đã đủ để bọn nó trốn trên trốn dưới một trăm lần, không có khả năng ngu ngốc đứng ở đó chờ bị đánh!”

Huấn luyện viên Alpha đầu đinh bên cạnh gật đầu tán đồng: “Trận thi đấu này rất trọng yếu với bọn nó, kết quả như vậy đừng nói là bọn nó, ngay cả chúng ta cũng không chấp nhận nổi.”

Nhìn thấy sự kích động của Diêm Sâm và Lê Triệt khi đối mặt với nhau lúc nãy, giở chắc chúng đang rất hoảng loạn, nếu chỉ là một trận huấn luyện thì không sao, nhưng đây chính là một trận đấu tính điểm ảnh hưởng trực tiếp đến điểm trúng tuyển vào trường Quân Đội Đế Quốc.

Huấn luyện viên mặt chữ điền nhìn trái nhìn phải: “Trần Phong đâu?”

Huấn luyện viên ngồi trước màn hình tiếp lời: “Trận đấu vừa kết thúc đã chạy đi rồi, anh ấy dẫn dắt Diêm Sâm hai năm, giờ chắc hẳn đang rất khó chịu, ôi.”

Một Alpha tóc xoăn mặc đồng phục màu trắng mở cửa bước vào: "Xin lỗi vì đã làm phiền mọi người. Liên quan đến sự cố vừa nãy, tổ trọng tài của chúng tôi có một số chi tiết cần trao đổi với mọi người. Xin hãy di chuyển đến phòng họp B399 tầng ba ngay lập tức.”

Vẻ mặt huấn luyện viên mặt chữ điền dần thay đổi, cầm lấy cuốn sổ trên bàn đi qua hỏi: “Có hy vọng khiếu nại để thi đấu lại không?”

Nghe vậy, những huấn luyện viên khác cũng cầm đồ đạc và bước đi theo anh ta.

Trên đường, Alpha tóc xoăn có chút lo âu: “Tình huống còn chưa được điều tra rõ ràng nên khó mà nói, nhưng nghe nói đường dây nóng của ban tổ chức khiếu nại đã bị đánh sập, hiện tại có rất nhiều người chơi gây rắc rối cho tất cả các máy chủ của trò chơi, vì vậy chúng ta phải xử lý cẩn thận và đúng cách.”

Trong hội trường, rất nhiều học sinh nhìn về phía Diêm Sâm thì thầm to nhỏ, ai cũng không dám đi lên hỏi sợ rước khổ vào mình.

Diêm Sâm cao hơn 190, vai rộng eo thon, tỉ lệ cực đẹp, hơn nữa còn có khuôn mặt lạnh lùng xuất chúng cùng xuất thân tôn quý, ngay cả bộ đồng phục huấn luyện màu đen bình thường mặc lên người y cũng trông đặc biệt quý phái. Mọi hành động của y đều thể hiện thái độ bình tĩnh, không hề nao núng ngay cả khi giông bão sắp xảy ra. Y là sự tồn tại mà không ai có thể chạm tới.

Diêm Sâm đã quen với việc trở thành tâm điểm chú ý, mặc dù lần này không phải vì thành tích của y quá tốt mà là quá tệ. Y vừa theo những mũi tên trên mặt đất đi về phía lối ra vừa gọi MGA066 bằng suy nghĩ nhưng không nhận được phản hồi.

Diêm Sâm thử mở miệng thăm dò: “66?”

【 66: Tôi đây! 】

Diêm Sâm như đang suy tư gì đó.
Siêu máy tính không thể cảm nhận được sóng não của y, nghĩa là nó không thể theo dõi những gì đang diễn ra trong tâm trí y.

Nhưng vừa rồi tại sao lại có thể nói chuyện trong trò chơi?

Nghi vấn này vừa hiện lên, Diêm Sâm lập tức nghĩ tới thiết bị thần kinh trong khoang điều khiển, nếu nó chiếm được hệ thống trò chơi thì có thể sử dụng thiết bị thần kinh để khống chế y.

Điều này có thể được chứng minh nếu có bất kỳ sự gián đoạn tín hiệu nào trong khi thi đấu.

“Anh Sâm!”

Phía sau truyền đến giọng nói trong trẻo của thiếu niên, Diêm Sâm cảm thấy có chút quen tai, nghiêng đầu nhìn qua.

“Ông đừng gấp! Tôi đã thông báo cho huấn luyện viên rồi, thầy ấy nhất định sẽ nghĩ ra biện pháp!”

Bạch Dương chạy đến trước mặt Diêm Sâm, đặt tay lên vai y thở dốc: “Tôi cùng ông chờ kết quả!”

Thiếu niên Alpha so với Diêm Sâm lùn hơn mấy cm, diện mạo tuấn lãng sạch sẽ, đường nét sắc sảo, cái đầu nhím của cậu ta còn bắt mắt hơn cả khuôn mặt.

Người này là bạn cùng phòng của y lúc ở trường quân đội, cũng là chiến hữu sau này, là do một tay y đề bạt lên chức tham mưu tác chiến đệ nhất của quân đoàn.

Khuôn mặt trẻ con này khiến Diêm Sâm kinh ngạc, cảm giác không khỏe do đã sống lại bị đẩy đến cực hạn.

“Tôi không vội.” Thấy thái dương cậu ta chảy mồ hôi, Diêm Sâm thuận miệng nói: “Ông gấp cái gì.”

“Tôi có thể không gấp sao? Ông bị 0 điểm đấy!” Bạch Dương nhỏ giọng chửi một câu: “Nhất định là do buổi sáng tôi rời giường không đúng cách.”

“A Sâm!”

Đang nói, một tiếng hô lớn và thô bạo vang lên từ hướng lối ra.

Chỉ nghe giọng nói này, Diêm Sâm không cần nhìn cũng biết người đến là ai.

Huấn luyện viên Trần Phong lấy tốc độ một trăm mét lao về phía Diêm Sâm, vừa chạy vừa kêu: “A Sâm, em đừng, đừng ——”

Chạy quá nhanh thở không nổi, lời còn lại của Trần Phong đều nghẹn ở cổ họng.
Diêm Sâm giơ tay đỡ lấy anh: “.... Em không vội.”

Trần Phong chống đầu gối thở hổn hển mấy hơi: “Bọn thầy đã báo cáo vấn đề này với ban tổ chức rồi, giờ đang được xử lý, em yên tâm ——”

Nhìn thấy người đàn ông Beta mặc đồ huấn luyện viên vội vã chạy vào, những học sinh vẫn chưa rời đi đều lén dừng lại xem, họ thực sự muốn biết sự cố này sẽ được xử lý như thế nào.

Hệ thống tuyển sinh của trường Quân đội Đế quốc cực kỳ nghiêm ngặt và kết quả thi bao gồm hai phần: điểm thi trên giấy và điểm thi bổ sung.

Đúng như tên gọi, điểm trên giấy là điểm lý thuyết, trong khi điểm bổ sung có thể đạt được bằng cách tham gia các cuộc thi tính điểm như ban nãy.

Nhà trường đã hợp tác với nhiều công ty công nghệ và công ty trò chơi khác nhau để triển khai nhiều cuộc thi tính điểm đa dạng, bao gồm thực chiến nơi hoang dã, chiến đấu bằng cơ giáp ảo, chiến đấu ứng dụng vũ khí và nhiều hạng mục chính khác được giám sát và điều hành bởi một bên thứ ba có thẩm quyền.

Giống như cuộc tính điểm thi hôm nay là hợp tác với《 Cuồng Chiến 》, Nhà trường có thể sử dụng các nguồn lực của nền tảng để tuyển chọn những tài năng xuất chúng, đồng thời công ty trò chơi cũng có thể sử dụng điều này để mở rộng ảnh hưởng và thu được lợi ích đáng kể. Đây là cục diện đôi bên cùng có lợi.

Đối với học sinh nộp đơn vào trường quân đội, nếu muốn đạt điểm cao, họ phải tham gia các cuộc thi từ năm 15 tuổi cho đến năm 18 tuổi, không được bỏ lỡ một trận đấu nào.

Trước khi nhập học, trường quân đội sẽ tuyên bố bảng xếp hạng thành tích, quy đổi bảng xếp hạng thành điểm cộng và chỉ người xếp hạng nhất mới được tính điểm tối đa.

Vốn dĩ Diêm Sâm và Lê Triệt là tuyển thủ hạt giống đứng đầu bảng, đáng tiếc đều không ghi được điểm nào ở trận đấu cuối cùng.

Nghĩ đến hệ thống giảng hòa với kẻ thù vô lý kia, Diêm Sâm hỏi Trần Phong: “Có thể kiểm tra xem có bất kỳ sự gián đoạn tín hiệu nào trong lúc thi đấu không?”

“Thầy đã hỏi ban tổ chức, nếu có chắc chắn sẽ tìm được.”

Trần Phong vừa dứt lời, máy tính bảng liền reo lên. Anh giơ tay làm cử chỉ xin lỗi, sau đó nhấc máy: “Ý anh là sao?”

Giọng nói ở đầu dây bên kia to và phấn khích đến nỗi đừng nói là Diêm Sâm, cả những học sinh đang theo dõi gần đó cũng có thể nghe thấy.

“Lão Trần, hậu cần trả lời rồi! Có nhiễu tín hiệu ba giây trước khi mũi tên bắn trúng Lê Triệt! Chúng tôi đang họp với tổ trọng tài, khả năng được thi đấu lại là rất cao!”

Trần Phong thay đổi vẻ mặt u ám, cười toe toét: “Tốt lắm! Anh đang họp sao? Tôi sẽ đến ngay!”

Nghe thấy câu nhiễu tín hiệu, Diêm Sâm đã khẳng định được suy đoán của mình.
Nói như vậy, y không chỉ trở về năm 18 tuổi mà còn bị cấy vào trong đầu một siêu máy tính đáng ngờ.

Để y làm hòa với Lê Triệt? Tại sao?

Những lý do thoái thác khiến fan đau lòng kia, y không tin dù chỉ một chữ.

“A Sâm, trước tiên em với tiểu Dương nghỉ ngơi đi, có kết quả thầy sẽ lập tức báo cho em.” Trần Phong cười ha hả vỗ bả vai Diêm Sâm, xoay người chuẩn bị rời đi.

“Dựa vào cái gì lại được thi đấu lại?!”

Câu chất vấn bén nhọn vang vọng khắp hội trường, Diêm Sâm nhìn về phía phát ra giọng nói, lần này là một người y không quen biết.

Nhìn thấy thiếu niên Alpha đầu đinh kia đen mặt đi tới, ý cười bên môi Trần Phong cứng đờ.

Phương Vũ lạnh lùng trừng mắt nhìn Diêm Sâm rồi nhìn về phía Trần Phong: “Nếu là bị tín hiệu quấy nhiễu thì tất cả mọi người đã bị ảnh hưởng, dựa vào cái gì bọn họ bị điểm 0 liền được thì đấu lại? Như vậy có công bằng với những người khác không?!”

“Tại sao lại không công bằng?” Nhìn thái độ ác liệt của cậu ta, Bạch Dương không nhịn được phản bác: “Thành tích của mọi người đều bị ảnh hưởng, thi đấu lại là công bằng rồi!”

“Ai có thể đảm bảo kết quả tiếp theo sẽ tốt hơn kết quả này?!”

Phương Vũ lại nói với Diêm Sâm, xoang mũi phát ra một tiếng cười lạnh: “Chỉ cần người có thành tích tốt bị điểm 0 là sẽ được kiểm tra lại, sự sắp xếp của các thầy cũng thật lạnh lùng.”

Vừa dứt lời, các học sinh đang theo dõi liền bắt đầu nhỏ giọng bàn tán.

Thật ra bọn họ không cảm thấy bất kỳ sự nhiễu tín hiệu rõ ràng nào. Ban đầu họ nghĩ rằng có thể hoàn toàn thư giãn sau khi cuộc đua tính điểm kết thúc. Nếu họ phải chơi lại, có thể sẽ không thể đạt được số điểm như lần trước.

“Cậu ta chỉ không muốn cho Diêm Sâm và Lê Triệt đạt điểm cao thôi đúng không? Tôi nhớ tổng điểm của Phương Vũ nằm trong top 10, thi đấu lại sẽ rất bất lợi cho cậu ta.”

“Nhưng lời cậu ta nói cũng có đạo lý, không muốn làm lại lần nữa đâu.”

"Tôi cũng thế, giờ tay vẫn còn run đây.”

“Nhưng nếu không thi đấu lại thì sẽ không công bằng với Diêm Sâm và Lê Triệt.”

Trần Phong là huấn luyện viên của Diêm Sâm nên đương nhiên sẽ nghĩ cho Diêm Sâm hơn, nhưng với tư cách là huấn luyện viên của một đoàn đội anh phải có trách nhiệm với mọi học sinh của mình.

Trần Phong nhìn Phương Vũ trịnh trọng nói: “Về điểm này chúng tôi sẽ suy xét thật kỹ.”

Dù anh đã nói như vậy, Phương Vũ vẫn rất khó chịu: “Học sinh của thầy không chỉ có một người, mong thầy cũng nên nghĩ đến cảm nhận của những học sinh ‘ bình thường ’ như chúng em.”

Phương Vũ cố ý nhấn mạnh hai chữ “bình thường” khiến Trần Phong sắp không nhịn được nữa.

Anh thích thằng nhóc Diêm Sâm chỉ vì thấy cậu ta có thiên phú, chứ không phải bởi vì thân phận vương tộc của đối phương, nhưng người ngoài sẽ không nghĩ như vậy.

“Không cần thi lại.” Diêm Sâm vẫn luôn im lặng đột nhiên lên tiếng.

Tất cả mọi người bao gồm cả Trần Phong đều mang vẻ mặt như gặp ảo giác.

Sự chất vấn của Phương Vũ vừa rồi không làm Diêm Sâm sinh ra bất cứ cảm xúc gợn sóng nào, y nói một cách thẳng thắn: “Tôi sẽ không khiếu nại, cũng không cần phải thi lại.”

Trần Phong vội vàng giữ chặt cánh tay y: “Tại sao?”

So với kết quả của một cuộc đua tính điểm, Diêm Sâm có hứng thú với thứ trong đầu mình nhiều hơn.

Nhìn thấy vẻ mặt nhất định phải đưa ra một lý do nếu không sẽ không được phép rời đi của Trần Phong và Bạch Dương, Diêm Sâm thuận miệng nói: “Tinh thần của em đã sụp đổ rồi.”

Tinh, tinh thần sụp đổ rồi?!

Bạch Dương mở lớn hai mắt, nhìn Diêm Sâm không coi ai ra gì mà rời đi. Không thể cứ thế mà bỏ đi được, nhất định phải thi đấu lại! Sao có thể bị 0 điểm trong một trận đấu quan trọng như vậy chứ?!

Bạch Dương đột nhiên quay đầu xin Trần Phong giúp đỡ, muốn huấn luyện viên khuyên Diêm Sâm thay đổi chủ ý, kết quả đối phương giống bị pháo nổ cho một cú, vẻ mặt vô hồn.

Bạch Dương cẩn thận đẩy đẩy Trần Phong: “.... Huấn luyện viên Trần? Thầy đừng chết mà?”

Tinh thần Diêm Sâm có sụp đổ không thì không biết, nhưng y thực sự rất giỏi trong việc thao túng tinh thần của người khác.
Phương Vũ vừa hùng hổ đưa ra nghi vấn cũng mang vẻ mặt kinh ngạc, không nghĩ tới sự tình sẽ phát triển như vậy.

Cho nên sẽ không phải thi đấu lại?

Cứ, cứ đơn giản như vậy?

Nhưng sao cậu ta lại có cảm giác thua cuộc thế này?

Ở một sân thi đấu xa xôi khác, ánh mắt của Lê Triệt vẫn chăm chú nhìn vào con số 0 màu đỏ của Diêm Sâm.

Huấn luyện viên Vương Kỳ thấy hắn không nói lời nào, toát mồ hôi: “Em nghĩ kỹ đi, thật sự không muốn thi đấu lại?!”

“Không cần thiết.”

Lê Triệt thu hồi tầm mắt, bình tĩnh như thể người bị 0 điểm không phải hắn: “Em cũng không định ghi điểm trong trận đấu lần này.”

“A?” Vương Kỳ không dám tin: “Em có ý gì?”

Lê Triệt làm lơ những ánh mắt nhìn trộm từ bốn phương tám hướng, hai tay nhét trong túi, không giải thích nhiều, ngược lại hỏi: “Trận đấu tính điểm cuối cùng đã kết thúc, khi nào thì chúng ta đi học lại?”

Vương Kỳ nhíu mày, có vẻ do dự muốn nói lại thôi, nhìn bộ dạng thờ ơ của học sinh ưu tú nhất của mình, thở dài.

Thằng nhóc Lê Triệt này, có đôi khi kiên cường đến mức khiến người ta đau lòng.
Vương Kỳ bất đắc dĩ trả lời: “Tôi sẽ sắp xếp một tuần cho các em về nhà nghỉ ngơi, sau đó sẽ đưa tất cả các em đến Học Phủ Tinh.”

Còn một tuần nữa…

Lê Triệt nghĩ mình sẽ không đủ kiên nhẫn chờ lâu như vậy.

“Em không trở về nhà.” Lê Triệt nhìn về phía Vương Kỳ: “Ngày mai mọi người sẽ trở về Học Phủ Tinh đúng không? Em sẽ đi cùng.”

•     Chap 1: Hệ Thống Hoà Giải Và Kẻ Thù Không Đội Trời Chung      •                 - Dịch: Ame_PPW -Ầm ầm ầm…… Tiếng ...
12/08/2025

• Chap 1: Hệ Thống Hoà Giải Và Kẻ Thù Không Đội Trời Chung •
- Dịch: Ame_PPW -

Ầm ầm ầm……

Tiếng sấm nổ bên tai, Diêm Sâm tỉnh lại, ánh sáng xuyên qua khe hở tiến vào, tầm mắt mơ hồ dần dần trở nên rõ ràng.

Thung lũng hoang vắng đang được rửa tội bởi một cơn bão, hơn một ngàn chiếc cơ giáp lao vào chiến đấu hỗn loạn như một đàn ong, xương trắng và khói đặc chất đầy núi, Diêm Sâm có thể ngửi được mùi thuốc súng gay mũi trong không khí.

Những đám mây giông dày đặc đè nặng trên đầu, một tia chớp xé toạc bầu trời, tiếng kim loại va chạm và tiếng nổ bị tiếng sấm át đi, sự đan xen mạnh mẽ giữa ánh sáng và bóng tối tạo nên một màn sương mù ghê rợn và tàn khốc bao phủ thung lũng.

Tình cảnh này vừa xa lạ vừa quen thuộc.

Nhìn thấy giao diện vận hành trò chơi ở bốn góc, Diêm Sâm liền xác định đây là bản đồ —— “thung lũng hoang dã” của game thực tế ảo 《 Cuồng Chiến 》, mà hiện tại đang diễn ra trận đấu cuối cùng của nhóm thanh thiếu niên.

Nhưng đây đã là chuyện của mười năm trước, tại sao y lại ở chỗ này?

Tia chớp xuyên qua tầng mây đánh xuống, giống như một thanh kiếm sắc bén xẻ đôi ngọn núi phía xa, ánh sáng chói mắt lập tức bao trùm mọi thứ.

Tiếng gầm rú điếc tai vang lên theo sau, vang vọng khắp thung lũng hoang dã như tiếng trống trận.

Một trận chiến sinh tử sắp bắt đầu.

Chiếc cơ giáp màu đỏ tươi bay ngược ánh sáng, lao ra khỏi chiến trường hỗn loạn với tốc độ cực nhanh, mang theo khí thế ngạo nghễ như muốn chế ngự tất cả, lao thẳng về phía Diêm Sâm giữa mưa to gió lớn.

Diêm Sâm đột nhiên nắm chặt cần điều khiển.

Không cần nhìn số hiệu của cơ giáp, chỉ cần nhìn vào tư thế chiến đấu uyển chuyển là y có thể đoán được đối phương là ai.

Đây là mơ đúng không?

Y rùng mình vì cơn hưng phấn chạy dọc sống lưng, đầu ngón tay đau râm ran vì hồi hộp.

Nếu đây là mơ thì cũng quá mức chân thực rồi.

Nháy mắt đối phương đã tới gần, lưu ý đến động tác rút đao của đối phương, Diêm Sâm nhảy lên lui về phía sau, lưỡi kiếm lạnh lẽo lướt qua lớp vỏ.

Những giọt mưa nhỏ li ti bắn tung tóe theo từng chuyển động của họ, tạo thành từng lớp màn nước bay lượn giữa không trung, vẽ nên những vệt sáng tuyệt mỹ ngắn ngủi rồi tan biến trong màn mưa.

Cơ giáp màu đỏ tươi giống hệt như trong trí nhớ của Diêm Sâm, vừa đẹp vừa tàn nhẫn, chiêu thức nhìn thì đẹp đẽ nhưng lại không có một động tác dư thừa nào, từng chiêu đều đánh vào điểm trí mạng, căn bản không cho đối thủ có cơ hội thở dốc.

Diêm Sâm né đòn tấn công vào ngực mình, đặt bàn tay cơ khí mạnh mẽ lên chuôi đao, quay người rút đao ra đánh trả.

‘Keng’ một tiếng.

Thanh đao 10 mét trực tiếp va chạm với nhau, tia lửa văng khắp nơi.

Trận mưa lớn rửa trôi lớp vỏ ngoài của cơ giáp, nước mưa hợp thành dòng chảy, uốn lượn chảy xuống theo khoé mắt của cơ giáp lạnh băng, hình dáng uy nghiêm của hai cỗ máy một đỏ một xanh phản chiếu trong ánh kiếm lạnh lẽo.

Cùng thời khắc đó, tiếng reo hò và hoan hô không ngừng vang lên.

“Số 1 của hai phe đỏ và xanh đối đầu rồi!!!”

“Kích thích quá! Ngay từ đầu bọn họ đã tràn đầy sát khí! Nếu không xem pha quay chậm vừa rồi sẽ không thấy được động tác của bọn họ!”

“Oa oa oa thật là một bữa tiệc thị giác! Tôi không biết nó có thể thú vị đến thế này trước khi tôi đến đây!”

“Tôi muốn hỏi một cách lịch sự rằng số 1 của đội xanh là ai? Đối mặt với sự tấn công mạnh mẽ của đội đỏ mà vẫn giữ được bình tĩnh, có thể nhìn ra được thực lực không thua gì bên đội đỏ, tôi thực sự thích phong cách chơi điềm tĩnh và ổn định của người này!”

“Đây chỉ là cuộc thi dành cho thanh thiếu niên thôi sao?! Ngay cả những người chơi đứng đầu bảng xếp hạng cũng không thể trụ được quá ba chiêu của bọn họ đúng chứ?!”

“Cậu ấy bắt đầu bằng một loạt combo cấp độ A mượt mà, vị đại ca này hung dữ quá! A a a a a!”

“Cuộc chiến cuối cùng của nhóm thanh thiếu niên! Sau nhiều năm chờ đợi, cuối cùng tôi cũng chờ được ngày này huhuhu ——”

“Đây hẳn là trận chiến định mệnh giữa những Alpha hàng đầu mới đúng, với thực lực của bọn họ rõ ràng có thể tàn sát toàn trường, nhưng trong mắt họ lại chỉ thấy được lẫn nhau ha ha ha ha ha”

Đã nhiều năm rồi Diêm Sâm không chơi game thực tế ảo, nhưng bởi vì đối thủ là người quen nên rất nhanh đã tìm lại được cảm giác.

Sau cuộc giằng co ngắn ngủi, y chuẩn bị phản kích, thái dương bỗng nhiên truyền đến cơn đau đớn như bị điện giật, trước mắt trở nên tối sầm, hoàn toàn chìm vào bóng tối.

Tỉnh lại rồi?

Thật đáng tiếc.

Suy nghĩ này vừa mới hiện lên, bên tai Diêm Sâm vang lên một giọng nói thanh thúy hơi chút khàn khàn của thiếu niên.

【 tôi là siêu máy tính GMA066, Để hỗ trợ ngài hoàn thành nhiệm vụ hiệu quả hơn, chúng ta hiện đang bước vào giai đoạn trả lời câu hỏi bắt buộc. Xin hãy trả lời câu hỏi của tôi một cách trung thực. 】
Diêm Sâm: “.... Trả lời câu hỏi?”

【 66: Ngài có biết tuổi của mình và ngày tháng hiện tại một cách chính xác không? 】

Diêm Sâm không thể cử động cơ thể, chỉ có ý thức là tỉnh táo, im lặng một lát sau đó bình tĩnh trả lời: “25 tuổi, ngày 15 tháng 7 năm 7023 lịch Sao Mới.”

【 66: Ngài có biết mình đang ở đâu không? 】

Diêm Sâm: “Phòng nghỉ của chỉ huy hạm đội tuần tra thuộc Quân đoàn đệ nhất.”

【 66: có biết nhiệm vụ tiếp theo ngài sẽ phải hoàn thành là gì không? 】

Diêm Sâm: “Đây là chuyện cơ mật của quân đội, không thể tiết lộ.”

【 66: Xin hãy trả lời đúng sự thật, nếu không ngài sẽ không thể thoát khỏi trạng thái hiện tại. 】

Diêm Sâm: “Chấp hành nhiệm vụ tuần tra như thường lệ.”

【55: Đã trả lời xong, đang tính toán số điểm đạt được —— ngài được 0 điểm. 】

Diêm Sâm nhíu mày: “.....”

Tuổi tác còn có thể trả lời sai sao?

【 66: Đang so sánh các kế hoạch dự phòng dựa trên điểm của ngài —— 】

【 66: Đã chuyển sang phương án dự phòng E để thay thế ——】

【 66: Đang bắt đầu giai đoạn đầu tiên của nhiệm vụ —— chuẩn bị vận hành hệ thống giảng hòa với kẻ thù —— hệ thống đã khởi động xong! 】

Diêm Sâm: “.... Hệ thống hòa giải với kẻ thù?”

【 66: Ngài vẫn nhớ rõ kẻ thù của mình là ai chứ? 】

Diêm Sâm nhất thời không rõ đây là mơ hay là thật, chiếc siêu cấp máy tính này có lai lịch gì, nên trả lời một cách vô cảm: “Đã quên.”

Vừa nói xong, trước mắt y đã xuất hiện một hồ sơ cá nhân, trong cột tên có ghi hai chữ Lê Triệt.

Nhìn thấy ảnh CMND bên phải, ký ức phủ đầy bụi của Diêm Sâm như được khơi dậy khiến y sững sờ trong giây lát.

Trong ảnh là một Alpha tóc đen mắt đen có khuôn mặt đẹp trai, các đường nét trên khuôn mặt rõ ràng và thoải mái, đuôi mắt xinh đẹp hơi nhếch lên, có lẽ để đối phó với bức ảnh nên hắn chỉ cười cho có lệ, thoạt nhìn thì khuôn mặt kia rất tuấn tú nhưng nhìn kỹ thì đôi mắt lại vô tình lộ ra sự lạnh lùng và áp bức của một người có địa vị cao.

Quân đội có một lực lượng ám sát đặc biệt lớn mật danh là Biển Đen, với cấp độ bảo mật là S. Lực lượng này trực thuộc Cơ quan Tình báo Trung ương và chịu trách nhiệm thu thập nhiều loại thông tin tình báo trong và ngoài nước, tiến hành các hoạt động giám sát và ám sát nhằm vào các điệp viên và tổ chức khủng bố. Ngoài ra, họ còn xử lý một số tội phạm lớn liên quan đến an ninh quốc gia.
Hầu hết những người có thể gia nhập Biển Đen đều là những kẻ ngang ngược. Họ có khả năng chiến đấu cá nhân nổi bật nhưng không muốn bị ràng buộc bởi kỷ luật của các quân đoàn thông thường. Biển Đen có thể cung cấp cho họ sự tự do tối đa và không gian để phát huy.

Lê Triệt 15 tuổi đã bí mật gia nhập Biển Đen, 27 tuổi tuổi thông qua khảo nghiệm thăng cấp với thực lực áp đảo, trở thành thủ lĩnh mới của Biển Đen, là kẻ ngỗ nghịch nhất trong số những kẻ ngỗ nghịch.

【 66: Ngài và Lê thiếu tướng 10 tuổi đã quen biết, cùng nhau tham gia 52 sự kiện, bị 1.325 cơ quan truyền thông đưa tin 23.548 lần, có 35.520 chủ đề liên quan và số lượng người hâm mộ đã vượt quá 3 tỷ, ngài đã từng có một khoảng thời gian rất đỗi ngọt ngào và đầy yêu thương nhỉ~ 】

Diêm Sâm: “.... Cho nên?”

【 66: Nhưng từ 13 tuổi trở về sau, hai người đã ngừng hợp tác dự thi, thậm chí còn ngừng tham gia cùng một sự kiện, kể từ đó, tin đồn bất hòa ngày càng gia tăng. Cho đến nay, 1.873 cơ quan truyền thông đã thực hiện 45.823 báo cáo liên quan, 54.364 chủ đề liên quan và 1.571 tìm kiếm thịnh hành, chiếm dụng nghiêm trọng nguồn lực công cộng~ 】

【 66: Mặc dù hai người gần như không liên lạc với nhau kể từ khi bước sang tuổi 24, nhưng vẫn có vô số phương tiện truyền thông tiếp tục nhắc lại quá khứ của hai người, làm tan nát trái tim của 3 tỷ người hâm mộ của hai người~ 】

Diêm Sâm: “……”

【 66: Là một quân nhân tốt của nhân dân, ngài phải chịu trách nhiệm về hạnh phúc của nhân dân. Xét theo những tình huống trên, hệ thống này sẽ hướng dẫn ngài và Lê thiếu tướng đạt được sự hòa giải thế kỷ, không cần phải cảm ơn đâu, giữ ở trong lòng là được, đây là chuyện tôi nên làm ~ 】

Diêm Sâm: “..... Tao không định cảm ơn mày đâu.”

Cùng lúc đó, trong chiếc cơ giáp số 1 của đội đỏ, Lê Triệt cũng đạt 0 điểm trong cuộc vấn đáp đang nghe hệ thống giảng giải, sự kiên nhẫn của hắn vốn có hạn giờ đã gần cạn kiệt.

【 66: Yêu cầu của nhiệm vụ này là vun đắp tình cảm với Nghiêm thiếu tướng và giải quyết ân oán nhiều năm. Mục tiêu nhiệm vụ là đạt được sự hòa giải thế kỷ, tung hoa ~ 】

Đang đánh nhau dở thì bị bắt dừng lại, sau khi mất đi tri giác và thị lực thì lại phải nghe cái thứ chẳng biết chui từ đâu ra này nói luôn mồm nãy giờ, Lê Triệt nhẫn nại hỏi lại: “Vun đắp tình cảm? Bảo tao theo đuổi cậu ta?”

【 66: Không phải bảo ngài theo đuổi Diêm thiếu tướng, là giảng hòa, giảng hòa giải hiểu không? 】

Chữ "giảng hòa" hiện lên trước mắt, Lê Triệt cảm thấy phiền phức: “Mày đang dạy tao cách làm việc đấy à?”

【 66: Một khi hệ thống giảng hòa đã mở thì không thể dừng lại, mong ngài hãy hợp tác, làm ơn QwQ】

【 66: Tài khoản của ngài ban đầu sẽ có 100 điểm, có thể nhanh chóng tích lũy điểm bằng cách tương tác với Diêm thiếu tướng, thời gian quy định là nửa năm, khi đạt tới 9999 điểm là có thể hoàn thành và sẽ có những phần thưởng phong phú của hệ thống đang chờ ngài nữa đó ~ 】

【 66: Tôi cũng muốn nhấn mạnh rằng hệ thống này là duy nhất và bảo mật. Xin đừng công khai nó. Nếu ngài tiết lộ thông tin này, điểm của ngài sẽ bị trừ về 0 đó nha ~ 】

Lê Triệt cân nhắc một lát rồi đặt câu hỏi: “Lúc đầu mày nói sẽ giúp tao hoàn thành nhiệm vụ đúng không?”

【 66: Mỗi lần ngài hỏi hệ thống một câu hỏi sẽ bị trừ 100 điểm. Nếu không đủ điểm, ngài sẽ không thể đặt câu hỏi. 】

Lê Triệt: “Tao đủ điểm.”

【 66: Nếu số điểm còn lại nhỏ hơn hoặc bằng 0, ngài sẽ chết ngay tại chỗ. 】

Lê Triệt: “.....”

Trong trạng thái bị mất tri giác như này, bốn chữ “chết ngay tại chỗ” có chút đáng sợ, Lê Triệt không kiên trì nữa, quay đầu nhìn tập hồ sơ cá nhân đã mở ra.

Trong ảnh chụp là một Alpha tên Diêm Sâm, nước da nhợt nhạt, đường nét khuôn mặt sắc nét nghiêm túc, đôi mắt dài hẹp lạnh lùng nhìn thẳng vào ống kính, tạo cho người ta cảm giác y đang dịu dàng nhìn mình, nhưng trong ánh mắt ấy lại hoàn toàn không có chút ấm áp nào. Thoạt nhìn, màu tóc và mắt không dễ nhận biết, nhưng dưới ánh sáng mạnh, chúng sẽ hiện ra màu xanh xám, đây là đặc điểm độc đáo của dòng máu hoàng gia.

Lê Triệt bỗng nhiên nhớ tới lúc còn nhỏ, khi đó màu mắt của Diêm Sâm nhạt hơn so với lúc thành niên, đôi mắt cực kỳ xinh đẹp này từng bị những đứa trẻ nghịch ngợm đuổi theo và chế giễu là "bệnh đục thủy tinh thể di truyền", gây ra một trận náo động không nhỏ.
Tất cả các thành viên trong hoàng gia đều buộc phải thực hiện nghĩa vụ quân sự khi đến tuổi trưởng thành, nhưng về cơ bản đây chỉ là cách để tích lũy kinh nghiệm trong quân đội và đảm nhận một số quân hàm trên danh nghĩa chứ không có quyền lực thật sự, chỉ có Diêm Sâm là dựa vào thực lực đứng vững trong quân đội, 27 tuổi được thăng hàm tướng quân nắm quyền chỉ huy quân đoàn lớn nhất đế quốc. Hào quang của y từ lâu đã lấn át một số thành viên trong hoàng gia.

Thời gian đã tuột khỏi tay thì không thể lấy lại được. Điều ngăn cách họ đâu chỉ mỗi khoảng cách không thể vượt qua.

Giảng hòa?

Là không có khả năng.

Cảm giác dần dần quay trở lại, Diêm Sâm mở mắt ra từ trong khoảng không tối tăm vô định, phát hiện mình đang ngồi trong khoang điều khiển. Các dây thần kinh cơ giới kéo dài từ mọi vị trí trong khoang nối liền với đầu và tay chân y.

Vài tiếng “răng rắc” vang lên.

Tất cả các dây thần kinh đều bị ngắt kết nối, cánh cửa từ từ mở ra.

【 chúc mừng ngài đã hoàn thành thi đấu, xin mời rời khỏi sân thi đấu theo chỉ dẫn của AI. 】

Ánh sáng chói mắt tràn vào, Diêm Sâm nheo mắt, sau khi ánh sáng trắng tan đi, mọi thứ trở nên rõ ràng.

Quảng trường rộng lớn được xếp vô số khoang điều khiển, lúc này đang có mấy học sinh tầm 17-18 tuổi từ trong các khoang điều khiển chui ra, tụ tập lại thành tốp năm tốp ba, sôi nổi thảo luận gì đó.

Diêm Sâm hơi nhíu mày.

Đây là —— nơi nào?

Hắn đặt tay lên mép cửa khoang bên cạnh, khom lưng bước ra và nhìn quanh toàn bộ quảng trường.

Cảm giác mát lạnh của kim loại, biểu tình sinh động của các thiếu niên, bên tai là những tiếng ồn ào to nhỏ, tất cả đều không giống như đang nằm mơ.

“A ——!”

Một góc quảng trường đột nhiên truyền đến tiếng kêu thất thanh.

“Tại sao lại như vậy?! Đại ca Diêm Sâm được 0 điểm?!”

Gần như cùng lúc, mọi người đều nhìn lên màn hình lớn ảo treo lơ lửng trên không trung.

Kết quả của cuộc đua tính điểm cuối cùng dành cho nhóm thanh thiếu niên đã được công bố, Diêm Sâm người đáng lẽ phải đứng đầu danh sách, lại tụt lại rất xa với con số 0 chói mắt.

Ồ ——

Những tiếng hít khí liên tiếp vang lên, mọi người đều há miệng trừng mắt giống như thấy quỷ.

“Xảy ra chuyện rồi! Có chuyện lớn rồi! Mau nhìn này ——!” Có người chỉ vào màn hình ảo đối diện hét lên kinh hãi.

Diêm Sâm theo hướng đó ngẩng đầu nhìn lại.

Thông báo ở đó là kết quả của đội đỏ, cũng chính là thành tích của trận doanh Lê Triệt đang ở.

“Chuyện, chuyện gì đang xảy ra? Đại ca Lê Triệt cũng bị 0 điểm—?!”

Address

Hai Duong

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Hội Người Lười posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share