17/04/2025
DÁNG HỔ TRONG MÌNH
Ta sinh vào buổi đất trời trở gió…
Năm Nhâm Dần — hổ bước giữa… sương giăng.
Gió đời thổi… mỏi đôi chân bôn ba,
Mà tim… vẫn giữ lửa hồng… năm ấy.
Tuổi đôi mươi — mơ về bao chân trời…
Tay xây mộng… giữa cuộc đời… chưa vội.
Có đổ vỡ… có những ngày chênh chao,
Nhưng chẳng cúi đầu… vì lòng… chưa bạc.
Ta học cách… sống hiền như dòng suối,
Mà vẫn gầm vang… lúc phải giữ… điều ngay.
Bởi trái tim Nhâm Dần… không chấp nhặt,
Chỉ trọng tình… thương kẻ biết… thương ta.
Đã qua rồi… những tháng năm… xông pha,
Giờ ngoảnh lại… tóc pha màu sương gió.
Bạn cũ đâu… người còn, người đã khuất…
Chỉ nghĩa tình… là còn mãi… trong tim.
Quảng Ninh đó — mảnh đất mình gắn bó,
Nơi hẹn hò… những bước chân… đồng niên.
Ta ngồi lại… kể chuyện đời… gió bụi,
Dưới bóng hoàng hôn… dáng Hổ… vẫn hiền.