14/06/2025
| 14 . 06 . 2025 – Lâu rồi, tui không còn mong đến cuối tuần nữa
Hồi trước, cứ mỗi thứ Sáu là lòng rộn ràng.
Chờ được nghỉ, được đi chơi, được ngủ nướng, được gặp bạn bè.
Còn bây giờ…
Cuối tuần đến như một dấu chấm lửng.
Không có kế hoạch gì đặc biệt. Chỉ là không phải dậy sớm.
Chỉ là có thể thở chậm hơn một chút.
Tui dành cả ngày để dọn phòng, giặt đồ, đi siêu thị, nấu bữa cơm đơn giản.
Xong hết, trời cũng vừa tối.
Bật một bản nhạc cũ, nằm trên ghế, nhìn trần nhà. Không nghĩ gì nhiều. Nhưng cũng chẳng thấy vui.
Người lớn không phải không thích cuối tuần,
Chỉ là… càng lớn, càng thấy sự cô đơn rõ hơn khi không có việc để làm.
Có đôi khi tui nhớ cái thời đi học…
Nghỉ một hôm là tụ tập, là la cà, là nói cười cả buổi chẳng biết mệt.
Còn bây giờ, để rủ ai đó đi cà phê cũng cần hẹn trước cả tuần, hoặc… không ai rảnh.
Tui không buồn nhiều. Chỉ là thấy mình đang lớn – rất rõ.
Khi bắt đầu trân trọng một buổi chiều yên tĩnh, một tối không ai gọi nhờ vả, một hôm không cần phải cố gắng quá sức.
Người lớn mà, cần gì đâu nhiều...
Chỉ mong cuối tuần – mình không thấy lạc lõng trong chính căn phòng của mình.
| Chuyện Quảng Bình