24/05/2026
Tại Sao cứ phải là "CUỐN"???
Có một hiện tượng ngôn ngữ khá lạ đang lan rất mạnh ở miền Nam và đặc biệt là TRÊN MẠNG XÃ HỘI vài năm gần đây: người ta bắt đầu lạm dụng chữ “cuốn” trong giao tiếp hằng ngày. Đi ăn món gì ngon cũng nói “món này cuốn quá”, coi bộ phim thấy hấp dẫn thì “phim này cuốn”, gặp người nói chuyện có duyên cũng “nói chuyện cuốn ghê”, thậm chí đi nhậu vui, nghe hát hay, coi đá banh hồi hộp… tất cả đều gom lại bằng đúng một chữ: “cuốn”. Ban đầu nghe còn mới mẻ, vui tai, nhưng riết rồi đi đâu cũng nghe “cuốn”, từ mạng xã hội tới ngoài quán cà phê, từ học sinh sinh viên tới người lớn tuổi bắt chước nói theo, thành ra cái chữ này bị xài nhiều tới mức mất hết cái hay ban đầu của nó.
Thật ra chữ “cuốn” trong tiếng Việt vốn là một động từ rất đẹp và rất cụ thể. “Cuốn” là hành động cuộn lại, quấn lại, gom lại theo vòng tròn. Người ta có bánh cuốn vì lớp bánh được cuốn nhân ở trong. Có cuốn tập, cuốn sách vì giấy được đóng thành từng xấp. Có cơn lốc cuốn phăng mái nhà, dòng nước cuốn trôi ghe xuồng. Nghĩa gốc của chữ “cuốn” là kéo đi, hút vào, làm cho chuyển động theo nó. Sau này trong ngôn ngữ hiện đại, đặc biệt qua mạng xã hội miền Bắc rồi lan dần vô Nam, chữ “cuốn” được dùng theo nghĩa bóng để chỉ sự hấp dẫn, thu hút, gây mê hoặc khiến người ta không dứt ra được. Ví dụ coi phim mà coi một lèo tới sáng gọi là “bị cuốn”. Nghĩa này không sai hoàn toàn, nhưng vấn đề là người ta đang dùng nó quá dễ dãi, quá đại trà, tới mức làm nghèo đi khả năng diễn đạt vốn cực kỳ phong phú của tiếng Việt.
Tiếng Việt mình đẹp ở chỗ cùng một cảm xúc thôi nhưng có hàng chục từ để diễn tả. Thay vì nói cái gì cũng “cuốn”, người miền Nam xưa nay vốn có rất nhiều cách nói vừa hình ảnh vừa có hồn hơn nhiều. Một bộ phim hay có thể gọi là hấp dẫn, lôi cuốn, mê ly, gây nghiện, hút hồn, bắt mắt, đã đời, dính quá trời, coi không dứt ra được. Một người nói chuyện duyên dáng có thể gọi là có duyên, mặn mòi, nói chuyện bắt tai, nói nghe đã, nói có lửa, nói vô là ghiền. Một món ăn ngon thì có thể khen đậm đà, bén vị, ăn ghiền, ăn vô nhớ hoài, ngon bá cháy, ngon quên lối về. Một bài hát hay thì gọi là thấm, phiêu, nghe nổi da gà, nghe muốn khóc, nghe vô tâm trạng. Chỉ cần chịu khó lựa chữ một chút thôi là câu nói đã khác hẳn rồi.
Có thể liệt kê sơ sơ hơn mười chữ hoặc cụm từ thay cho chữ “cuốn” như: hấp dẫn, lôi cuốn, mê hoặc, say mê, thu hút, bắt mắt, bắt tai, gây nghiện, có duyên, hút hồn, quyến rũ, mê ly, thấm, đã, dính, ghiền, bén, mê mẩn, sinh động, thú vị… Mỗi chữ mang một sắc thái khác nhau. Đó mới là cái giàu của tiếng Việt. Chứ giờ cái gì cũng “cuốn” thì nghe riết câu nào cũng na ná nhau, vô hồn, cụt ngủn và lười suy nghĩ.
Đáng nói hơn là nhiều người trẻ miền Nam, đặc biệt miền Tây, bắt đầu bỏ luôn những cách nói rất riêng của vùng mình để chạy theo kiểu nói trên mạng. Ngày xưa dân Nam bộ khen cái gì hay là nói “đã dữ”, “mặn mòi”, “nghe bắt”, “nghe vô”, “đẹp ác”, “coi mê”, “ăn ghiền”, “thấy ham”, “đã cái nư”, “đã con mắt”, “nghe thấm”, “nói chuyện duyên”. Những chữ đó nghe một cái là ra chất miền Nam liền. Nó có cái chân chất, gần gũi, sống động của đời sống sông nước. Còn giờ nhiều người mở miệng ra là “cuốn”, “chữa lành”, “nội tâm”, “lowkey”, “kiểu”… nghe cứ lơ lửng nửa mùa sao đó.
Ngôn ngữ không đứng yên, chuyện vay mượn hay ảnh hưởng lẫn nhau giữa các vùng miền là bình thường. Không ai cấm dùng chữ mới. Nhưng vấn đề là phải dùng có chừng mực và đúng sắc thái. Nếu một chữ bị lạm dụng quá mức, nó sẽ làm người nói mất dần khả năng diễn đạt tinh tế. Giống như một họa sĩ mà chỉ xài đúng một màu sơn để vẽ mọi thứ, lâu ngày tranh sẽ nhạt nhẽo. Tiếng Việt cũng vậy. Nó đẹp vì đa dạng thanh âm, đa dạng cách nói, đa dạng sắc thái địa phương. Mỗi miền có cái duyên riêng trong lời ăn tiếng nói của mình.
Người miền Nam xưa nay vốn nổi tiếng nói chuyện có hình ảnh, có nhịp điệu và giàu cảm xúc. Chỉ cần nghe mấy câu như “nghe cái giọng muốn xỉu”, “ăn cái này ghiền chết cha”, “nói chuyện mặn như muối biển”, “đẹp muốn đứng hình” là đã thấy cả một không khí sống động trong đó rồi. Nó dân dã nhưng có hồn. Nó không bóng bẩy mà lại nhớ lâu. Nếu cái gì cũng quy về “cuốn” thì chẳng khác nào tự mình gom cả một kho ngôn ngữ phong phú thành đúng một cái ngăn kéo nhỏ xíu.
Cái đáng lo không phải một chữ “cuốn”, mà là tâm lý bắt chước vô thức. Thấy mạng nói sao thì nói theo, thấy TikTok dùng gì thì dùng đó, riết rồi quên luôn cách nói của chính quê mình. Đặc biệt giới trẻ miền Nam bây giờ nhiều người nói chuyện nghe không còn ra chất Nam bộ nữa. Không phải vì họ học cái mới là sai, mà vì họ bỏ luôn cái cũ đẹp đẽ của mình. Trong khi ngôn ngữ miền Nam vốn là một kho tàng cực kỳ sinh động, hài hước và giàu hình ảnh.
Cho nên nói cho cùng, học hỏi cái mới thì được, nhưng đừng vì chạy theo trào lưu mà làm nghèo tiếng Việt. Một chữ chỉ nên là một lựa chọn, không nên biến thành cây gậy chống cho mọi cảm xúc. Người miền Nam mình vốn ăn nói phong phú, hào sảng, duyên dáng, đâu cần cái gì cũng “cuốn” mới sang miệng. Nhiều khi bỏ bớt một chữ thời thượng, quay lại nói kiểu thiệt tình, tự nhiên, đúng chất quê mình, nghe còn “đã cái nư” hơn nhiều.
Ý BẠN THÌ SAO NÈ?