Lý tưởng mà ta bênh vực

Lý tưởng mà ta bênh vực Chúng ta như thế nào thì sẽ bảo vệ những điều như thế ấy.

06/12/2025

Tôi viết những dòng này như một cuộc trò chuyện gửi tới anh – người vừa đăng một bài rất dài, rất nhiều cảm xúc về nhà văn Bảo Ninh, về “thằng Thần Sầu” ngày nào, về trung đội B chỉ huy, về “thế hệ vàng” sinh viên xếp bút nghiên ra trận.
Đọc những gì anh kể về chiến trường, về đồng đội, về những năm tháng đói rét, sốt rét, nhặt từng mẩu xương của bạn mình giữa bom đạn… tôi tin đó là một phần sự thật rất đẹp và rất đáng trân trọng.
Chính vì tôn trọng trải nghiệm và ký ức của anh, tôi càng thấy cần nói thêm một điều: Chiến tranh không chỉ có một giọng kể, và Nỗi buồn chiến tranh của Bảo Ninh – người bạn mà anh gọi là “Thần Sầu” – là một trong những giọng kể như vậy.
Điều đầu tiên tôi muốn nói: tôi tin anh
Tôi tin những năm tháng hành quân mà anh kể, những đêm đói, rét, sốt rét, ăn củ rừng, rau rừng qua ngày; những lần nhặt từng mẩu xương, mảnh vải, mảnh thịt của đồng đội để gói lại chôn cất cho trọn nghĩa; những biệt danh trong trung đội: Hữu Ễnh ương, Phương Thần Sầu, Dục con Voi, Chương Gù, Thắng Lé… để cười với nhau trước ngày mai vào trận, có người còn người mất.
Tôi tin vào tinh thần lạc quan, không đào ngũ, không đầu hàng, tin chắc mình sẽ thắng mà anh nói. Tôi tin những khát khao rất giản dị của các anh: chiến thắng xong thì “thằng sinh viên được về lại giảng đường, anh công nhân về nhà máy, anh nông dân về đồng ruộng, lấy vợ sinh con, kể lại câu chuyện chiến tranh cho con nghe… một cách trung thực”.
Tôi tin tất cả những điều đó là một phần rất đẹp của sự thật. Và tôi nghĩ: ai nói về chiến tranh mà quên mất phần ánh sáng đó, ai chỉ nhìn người lính như những kẻ vỡ vụn, mất hết niềm tin, thì cũng là nhìn thiếu, nhìn lệch.
Nhưng sự thật của anh… không phải là sự thật duy nhất
Chỗ tôi khác anh không phải ở chỗ: anh sai, Nỗi buồn chiến tranh đúng. Mà là: tôi nghĩ sự thật của anh không phải là sự thật duy nhất về chiến tranh.
Anh và đồng đội trong trung đội ấy vẫn giữ được niềm tin, vẫn nhìn thấy tương lai, vẫn trụ vững được sau tất cả.
Nhưng bên cạnh đó vẫn còn những người khác:
- Yếu hơn về tâm lý,
- Nặng hơn về tổn thương tinh thần,
- Mang trong đầu những tiếng vọng không dứt, dù chiến tranh đã kết thúc trên bản đồ.
Nỗi buồn chiến tranh chọn viết về lát cắt đó.
Nó không viết thay anh. Nó không phủ nhận trải nghiệm của anh. Nó chỉ nói: ngoài những người như anh – vẫn đứng vững, vẫn tin, vẫn lạc quan – còn có những người như Kiên, như những nhân vật trong sách, phải sống tiếp với một cuộc chiến khác: cuộc chiến trong đầu mình.
Nếu mình tin chiến tranh chỉ có một màu – màu ý chí, màu chiến thắng – thì tất nhiên, mọi lát cắt còn lại đều dễ bị gọi là “bịa đặt, xuyên tạc, sai sự thật”.
Đời tư và tác phẩm: hai câu chuyện nên tách riêng
Anh kể rất nhiều chuyện riêng của Bảo Ninh/Hoàng Ấu Phương: chuyện gia đình, dòng tộc; chuyện cơ quan, nội bộ, kỷ luật; chuyện anh ấy xa cách đồng đội sau chiến tranh.
Tôi không phủ nhận, cũng không khẳng định.
Đơn giản là: tôi không có mặt ở đó. Tôi không biết hết.
Thế hệ sinh ra khi đất nước gần thống nhất như tôi, nghe lại những chuyện nội bộ của các anh qua lời kể của một phía, nếu vội vàng kết luận: “Người đó xấu → sách người đó viết ra chắc chắn xấu”thì e là mình đang biến một cuộc tranh luận văn học thành một vụ… xét hồ sơ cán bộ.
Ở chiều ngược lại, nếu dùng: “Anh từng là đại đội phó, từng nhặt xương, từng chịu đựng bom đạn nên anh nói gì về văn chương cũng đúng hơn người khác”thì cũng vậy: mình đang đánh đồng trải nghiệm chiến trường với năng lực đọc – hiểu – đánh giá tác phẩm.
Tôi tôn trọng con người anh, tôn trọng con người Bảo Ninh, nhưng khi nói đến Nỗi buồn chiến tranh, tôi muốn nói về văn bản cuốn sách, trước khi nói về hồ sơ của bất kỳ ai.
Thực tế chiến tranh không như tiểu thuyết mang gam màu tươi sáng – tôi đồng ý
Anh nói: “Thực tế chiến tranh nó không như tiểu thuyết hay thơ ca, bài hát mang gam màu hoàn toàn tươi sáng của ai đó không thực chiến… Nó gian khổ, ác liệt và có cả chết chóc, đầu rơi, máu chảy…”
Tôi gật đầu. Nhiều năm, văn học chiến tranh của ta mang một nhiệm vụ rất rõ:
- Động viên,
- Cổ vũ,
- Tuyên truyền,
- Làm điểm tựa tinh thần cho người đang cầm súng.
Chức năng đó không hề xấu. Nó là nhu cầu của một thời. Nhưng chính anh cũng đã nói: thực tế không hoàn toàn tươi sáng.
Nơi đó:
- Có xác không nguyên vẹn,
- Có đói rét, sốt rét,
- Có lo âu, sợ hãi, dù người lính quyết định không để nỗi sợ điều khiển mình.
Nếu văn học mãi mãi chỉ cho phép:
- Lạc quan, vững vàng,
- Không được sợ, không được hoảng, không được ám ảnh, thì những vùng tối kia ai kể?
Anh đặt câu hỏi: “Tại sao tác phẩm Nỗi buồn chiến tranh lại được phương Tây săn đón, trao giải?”
Một phần lý do, theo tôi, là:
- Họ đã đi qua giai đoạn chỉ viết anh hùng ca từ lâu.
- Họ nhìn chiến tranh bằng cả niềm tin lẫn vết thương.
Còn mình, nhiều khi vẫn đang ở chỗ:
- Ai viết đẹp, sạch, sáng → đúng.
- Ai viết buồn, tối, ám ảnh → nghi ngờ, quy chụp.
Hư cấu tới đâu là “bịa đặt”?
Anh nói: “Bảo Ninh viết về chính nó, chính tôi, chính chúng tôi… nhưng rất nhiều sự việc bịa đặt, sai sự thật đến mức không thể chấp nhận. Đành rằng văn học có hư cấu nhưng hư cấu như vậy thì… khó đồng tình.”
Tôi hiểu phản ứng ấy.
Khi một người bạn, một người cùng trận tuyến viết một cuốn tiểu thuyết mà mình đọc thấy: “Ủa, ngày xưa mình đâu có như thế này đâu?”thì phản xạ đầu tiên là: “Nó bịa”.
Nhưng tiểu thuyết không phải nhật ký, cũng không phải báo cáo chiến công. Nó có quyền:
- Gộp nhiều con người lại thành một nhân vật,
- Gộp nhiều sự kiện lại thành một chuỗi,
- Phóng đại, đẩy đến tận cùng một trạng thái tâm lý.
Mục đích không phải là làm hồ sơ trung đội B chỉ huy, mà là chạm vào bản chất chấn thương tinh thần mà chiến tranh để lại lên một nhóm người – dù nhóm đó chiếm 10% hay 50% trong tổng số người lính – ta không thống kê được.
Anh nói: “Những ai không qua chiến trận thì có thể có nỗi buồn, bi lụy, ủy mị, mất niềm tin…”Thế hệ chúng tôi nghe câu đó hơi chua một chút.
Bởi vì:
- Rất nhiều người trẻ đọc Nỗi buồn chiến tranh không phải để bi lụy, mà để hiểu chiến tranh thật hơn, ít tô màu hơn.
- Họ không “mất niềm tin vào Tổ quốc”, mà chỉ bớt tin vào những câu chuyện một chiều, chỉ có thắng và sáng.
Vì sao lớp trẻ vẫn đọc Nỗi buồn chiến tranh?
Anh hỏi: “Tại sao không ít lớp trẻ sinh ra sau 1975 lại thích đọc Nỗi buồn chiến tranh?”
Cho tôi trả lời câu hỏi đó:
- Vì chúng tôi yêu hòa bình, nên chúng tôi cần hiểu chiến tranh, không chỉ qua khẩu hiệu, mà qua vết sẹo thật trên thân và trong đầu những người đi qua nó.
- Vì chúng tôi không tin con người là một bức tượng, chúng tôi tin con người là những cá thể vừa mạnh mẽ, vừa yếu đuối, vừa sáng, vừa tối.
- Vì chúng tôi muốn hiểu tại sao, sau chiến thắng, vẫn có những người không trở về trọn vẹn, và điều đó không làm họ bớt xứng đáng được tôn trọng.
Đọc Nỗi buồn chiến tranh, với tôi: Không làm hình ảnh người lính thấp đi. Ngược lại, nó làm tôi thấy thế hệ cầm súng càng đáng trân trọng, đáng nể hơn.
Vì ngoài cái chết trước mặt, họ còn phải sống tiếp với những điều mà không phải ai cũng vượt qua được như anh.
Chiến tranh cần nhiều giọng nói
Tôi không mong anh thích Nỗi buồn chiến tranh.
Tôi chấp nhận việc anh không chấp nhận cuốn sách ấy.
Tôi chỉ mong:
- Giọng kể của anh – giọng kể lạc quan, tin tưởng, “chúng tôi đã sống như thế, chiến đấu như thế” – được giữ lại, được in, được truyền cho con cháu.
- Giọng kể của Nỗi buồn chiến tranh – giọng kể ám ảnh, day dứt, “chúng tôi cũng đã vỡ vụn như thế” – cũng được tồn tại, được đọc, được tranh luận, xứng đáng được vinh danh.
Một dân tộc có ký ức trưởng thành không phải là dân tộc:
- Chỉ giữ lại những câu chuyện sáng đẹp,
- Còn những ký ức khác thì bắt im lặng.
Một dân tộc trưởng thành là dân tộc:
- Dám để cho nhiều ký ức cùng tồn tại cạnh nhau,
- Chấp nhận rằng chiến tranh trong mắt anh trinh sát lạc quan sẽ khác chiến tranh trong mắt một người lính mang sang chấn – và cả hai đều là thật.
Gửi anh GS.TS Nguyễn Cảnh Toàn!
Tôi biết: viết ra những điều không hay, cái dở của một người từng là bạn, là đồng đội, không hề dễ.
Ở đoạn cuối, anh vẫn gọi Bảo Ninh là “thằng Thần Sầu”, vẫn nhớ dáng người lẻo khẻo, áo sũng mồ hôi, vẫn nhớ những câu thơ cậu ấy đọc trong hang đá Chà Lỳ…
Tôi cảm nhận rất rõ: anh giận, nhưng anh vẫn thương.
Ở phía người đọc như tôi, tôi không có quyền phán xét mối quan hệ giữa anh và Bảo Ninh.
Tôi chỉ xin giữ cho mình một quyền nhỏ:
- Quyền được đọc Nỗi buồn chiến tranh như một tác phẩm văn học.
- Quyền được coi đó là một trong nhiều giọng nói về chiến tranh, đứng bên cạnh – chứ không đứng “chống lại” – những giọng kể như của anh.
- Và quyền được nói với thế hệ sau rằng: Nếu muốn hiểu chiến tranh, hãy đọc cả những trang sáng lẫn những trang buồn. Hãy nghe cả tiếng cười của các anh ngoài mặt trận, lẫn tiếng thở dài của những người không bao giờ thoát ra khỏi chiến tranh trong đầu họ.
✍️M.Tran

22/10/2025

TRƯỜNG CA DÂN TỘC.
______________
Lịch sử không chỉ là những dòng chữ khô khan. Mà là máu, là nước mắt, là tiếng cồng chiêng, là ánh điện và đèn dầu. Là những gì dân tộc đã đi qua và đang tiếp tục viết.

1. Khai Thiên Lập Quốc:

Kinh Dương Vương mở cõi, Xích Quỷ tiếp đến Hồng Bàng
Hồ Động Đình ranh giới, Dương Tử đề tên Bách Việt
Nối dòng Sùng Lãm lên ngôi, Văn Lang truyền đời con Lạc
Sánh duyên Âu Cơ thần nữ, gấm vóc kế tự cháu Hồng
Một mẹ đặng trăm con, khởi nguyên phân chia Nam Bắc
Mỗi Châu coi các quận, bắt nguồn quản hạt Đông Tây.

Hùng Vương lập quốc, mười tám đời Lang Mị trường ca
Lúa nước khai sinh, mấy ngàn năm Đông Sơn còn vọng
Sơn Tinh thắng Thủy Tinh, thần thoại hóa thành sử Việt
Ân Thương thua Thánh Gióng, truyền thuyết lưu dấu tổ tiên.

Mở nước khai kênh, đồng tâm kết tình dân tộc
Khai phường lập ấp, bản làng hòa tiếng cồng chiêng
Tín ngưỡng dân gian, hồn thiêng bất diệt
Giữ gìn dân tộc, văn hóa trường tồn.

2. Âu Lạc Trấn Giữ Loa Thành:

Thục Phán xây thành, Cổ Loa vang danh một cõi
Triệu Đà mưu kế, nỏ thần giữ vững cơ đồ.
Mỵ Châu tim thắt, giặc tràn sang tan mộng nước non
Trọng Thủy lệ nhòa, biển vùi lấp xác thân nương tử.

Nỏ thần chế tạo, giữ nước bằng trí và tâm
Giặc Bắc xông vào, xâm lăng bằng mưu với lực
Loa thành ba vòng, kỹ thuật vượt thời văn minh
Bí mật thất truyền, vận nước chìm trong oan nghiệt.

Tình cha con đứt, oán cừu gửi lại nước mây
Nghĩa vợ chồng lìa, đớn đau khắc ghi bia miệng
Âu Lạc suy tàn, mở đầu ngàn năm Bắc thuộc
Nhân dân thống thiết, chịu cảnh mấy lũ Tàu gông.

3. Vạn Xuân Độc Lập:

Lý Nam Đế dựng nước, Vạn Xuân rạng ánh tự do,
Triệu Quang Phục giữ thành, đầm Dạ Trạch cũng nên chiến lũy
Ẩn mình trong cỏ, đánh giặc trí dũng ngoan cường
Giữ vững non sông, chống Lương mưu cơ xâm lược.

Vạn Xuân độc lập, lần đầu thoát ách Bắc đô
Chính sử ghi danh, hào khí lưu truyền Nam quốc
Lý Thiên Bảo kế nghiệp, dòng họ tiếp nối chí trai,
Triệu Việt Vương kháng chiến, giữ nước cầm bằng mưu dũng.

Chiến thuật bất ngờ, đêm phục kích ngày ẩn thân
Tướng sĩ đồng lòng, dân giữ làng binh đánh trận
Dù ngắn ngủi thôi, Vạn Xuân vẫn là quốc hiệu,
Dấu còn non yếu, dân tộc khẳng định chủ quyền.

4. Đại Phá Nam Hán - Cờ Lau Dẹp Loạn:

Ngô Quyền phá giặc, Bạch Đằng vùi lấp xác thù
Xương Văn kế nghiệp, đất nước chia đôi lẫn nữa
Sứ quân nổi dậy, cát cứ trấn thủ khắp miền
Bộ Lĩnh dẹp loàn, cờ lau xưng ngôi vương đế.

Dương Hoàng Hậu trao ấn, chọn người giữ nước cứu dân
Lê Đại Hành lên ngôi, đánh Chiêm đòi biên lấn cõi
Lê Hoàn trí dũng, ngoại giao vững bền phương Bắc
Pháp độ nghiêm minh, lòng dân thuận thảo triều trung.

Ngô Nhật Khánh phản loàn, vận nước thêm lần chao đảo
Lê Trung Tông yểu mệnh, Long Đĩnh lên biểu ngọa triều
Nay triều đình rối loạn nhân tâm
Dẫu Tiền Lê trước kia vững mạnh.

5. Lý Triều - Văn Hiến Thăng Long:

Lý Thái Tổ dời đô, Thăng Long rồng bay hội tụ
Lý Nhân Tông trị nước, văn hiến rạng rỡ vang xa
Lý Thường Kiệt đánh Tống, sông Như Nguyệt thơ ca
Bài “Nam quốc sơn hà”, bản tuyên ngôn dân tộc.

Lý Công Uẩn nhân hậu, mở khoa thi chọn lắm hiền tài
Lý Chiêu Hoàng nữ đế, đã kết thúc tám đời họ Lý
Phật giáo thịnh trị, chùa chiền khắp chốn nở hoa
Luật pháp nghiêm minh, xã hội an hòa thịnh vượng.

Lý Đạo Thành trung liệt, giữ vững triều đình chính trực
Tô Hiến Thành thanh liêm, chọn người kế nghiệp thông minh
Lý triều kết thúc, mở đầu hào khí Đông A
Trần tộc lên thay, tiếp nối tinh thần Phật học.

6. Đông A Đại Việt:

Thái Tông khai nghiệp, giữ vững giang sơn Đại Việt
Nhân Tông hòa hiếu, tu hành hóa Phật giữa đời
Hưng Đạo Vương thần uy, Nguyên Mông ba lượt tan tành
Phạm Ngũ Lão trung liệt, văn võ song toàn khí phách
Yết Kiêu lặn biển, Dã Tượng cưỡi voi
Quang Khải thủ thành, Nhật Duật tấn chiến
Dù da ngựa bộc thây, tâm vẫn không chùn bước
Mặc thân phơi nội cỏ, chí bền vững kiên gan
Hịch tướng sĩ vang vọng, lòng dân một dạ sắt son
Bạch Đằng giang rực sáng, xác giặc chất đầy sông nước.

Trần Ích Tắc phản quốc, bị lưu danh sách sử muôn đời
Trần Bình Trọng tuẫn tiết, “thà làm quỷ nước Nam” hiển hách
Thái thượng hoàng xuất tiến, vua tôi đồng lòng giữ nước
Chí Đông A rạng ngời, sử xanh ghi tạc muôn thu.

7. Nhà Hồ Thất Thủ - Lam Sơn Khởi Nghĩa:

Hồ Quý Ly cải cách, chữ Nôm thay thế Hán văn
Nhà Minh xâm lược, nước Nam vào tay Bắc quốc
Lê Lợi khởi binh mượn núi Lam Sơn dấy nghĩa
Nguyên Hãn phục hận đem nước Đông Hải rửa thù
Đinh Liệt tài ba, Chi Lăng ải Liễu Thăng bỏ mạng
Ức Trai mưu lược, Bình Ngô cáo Đại Việt lừng danh.

Cải cách tiền tệ, giáo dục mở rộng dân quyền
Chính sự quá gấp, lòng nhân còn chưa kịp thuận
Thành Tây Đô vững chắc, nhưng vận nước có lẽ không còn
Lũ giặc Minh tràn sang, nên nhà Hồ tức thì sụp đổ
Lành thay Lam Sơn, phất cao cờ phục quốc
Nhờ phước Triệu Trưng, giục chiêng trống trả hờn.

8. Lê Sơ Thịnh Trị:

Lê Thánh Tông trị quốc, Hồng Đức pháp luật công minh
Văn hiến rạng ngời, nhân sĩ tài hoa quân tử
Phạm Văn Xảo, Lê Nhân Chú tiền hiền khai quốc công thần
Lương Thế Vinh, Chu Văn An ngọn đuốc văn nhân học sĩ.

Biên cương mở rộng, đất nước vững vàng thế trận
Giáo dục thăng hoa, sĩ tử đua tranh bảng vàng
Lê Nghi Dân đoạt ngôi, vận nước rối ren mấy bận
Lê Nhân Tông phục vị, triều đình ổn định liền ngay.

9. Trịnh - Nguyễn Tranh Hùng:

Trịnh Nguyễn chia cắt, Trong Ngoài bỗng chốc phân ly
Chiến loạn triền miên, dân tình trở nên khổ lụy
Khoa Đăng, Hữu Dật tài năng giữ gìn cương thổ
Trịnh Doanh, Trịnh Sâm quyền lực xa cách lòng dân.

Nguyễn Hoàng mở cõi, dâng chiếu khai phá phương Nam
Chúa Trịnh trấn miền, văn hóa phát dương phía Bắc
Chiến tranh dai dẳng, đất nước tang thương vận mệnh
Dân tộc lầm than, huynh đệ khốc liệt tương tàn.

10. Trào Tây Sơn Và Gia Long Định Quốc:

Nguyễn Huệ dũng khí, Đống Đa tan xác quân Thanh
Gia Long mưu lược, vượt biển làm nên nghiệp đế
Quang Trung cải cách, giáo dục mở rộng quyền dân
Nguyễn Ánh ngoại giao, đồng minh phương Tây giữ nước.

Trần Quang Diệu lẫm liệt, giữ thành kiên cường bất khuất
Nguyễn Văn Thành tài năng, vị quốc vững vàng trung can
Bùi Thị Xuân oai hùng, nữ tướng tung hoành trận mạc
Lê Văn Duyệt cương trực, trấn thủ một góc phương Nam.

Một bên thần tốc, đánh giặc quyết lòng mở mang thành lũy
Một bên bền chí, vượt biển gìn tâm lấy lại cơ đồ
Tây Sơn nổi dậy, vì dân tộc trấn thành Bình Định
Nhà Nguyễn phục hưng, chí hoàng gia lấy lại Phú Xuân
Ký sử ghi chép nhạt nhòa, Quang Trung - Nguyễn Ánh, đâu chánh đâu tà?
Cháu con học hành không rõ, Nguyễn Huệ - Gia Long, ai công ai tội?

11. Nhà Nguyễn - Từ Hưng Thịnh đến Suy Tàn:

Gia Long lập triều, đổi tên nước rõ ràng quốc hiệu Việt Nam
Minh Mạng mở cõi, sửa luật pháp nghiêm minh pháp quy Hồi Tỵ
Thiệu Trị giữ đạo, trọng lễ nghĩa giữ bền chính sách
Tự Đức yêu văn, nhưng bảo thủ làm yếu nước nhà.

Tri Phương giữ thành, hy sinh xả thân vì nước
Hoàng Diệu tuẫn tiết, Hà Nội rơi lệ tang thương
Cần Vương nổi dậy, Văn Thân khắp nơi chống giặc
Yên Thế khởi binh, Hương Khê vùng lên giữ làng.

Pháp quốc xâm lăng từng bước, Đà Nẵng rồi đến Bắc kỳ
Triều đình lặng lẽ im hơi, vận nước chìm trong bóng tối
Tôn Thất Thuyết kháng chiến, đưa vua trú ẩn sơn phòng
Nguyễn Lộ Trạch viết văn, gọi dân vùng lên đánh trận.

12. Cận Đại Và Hai Dòng Tư Tưởng:

Phan Bội Châu Đông Du, tìm đường cứu nước nơi Nhật Bổn
Phan Chu Trinh dân quyền, khai sáng trí thức tại Việt Nam
Một bên canh tân bằng bạo lực
Một bên cải cách bởi ôn hòa
Hai dòng tư tưởng
Chỉ vì dân tộc.

Đông Kinh Nghĩa Thục mở trường, khai dân trí khắp miền
Phong trào Duy Tân vận động, thức tỉnh lòng dân cả nước.

13. Hai Thể Chế Một Dân Tộc:

Miền Bắc dựng nền, Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa khai quốc
Phương Nam lập thể, Việt Nam Cộng Hòa giữ vững giang san
Một bên xã hội chủ nghĩa, lý tưởng cách mạng làm đầu
Một bên dân chủ tự do, hiến pháp tam quyền phân lập.

Chiến tranh kéo dài, hai miền một dòng Bắc Hải
Dân tộc mỏi mòn, từ ngày hai phía Hiền Lương
Không bên thắng trận, chỉ có dân tộc đau thương
Không bên thua cuộc, chỉ còn lòng người quặn thắt.

14. Sài Gòn và Miền Bắc Bấy Giờ:

Sài Gòn rực rỡ, Hòn Ngọc Viễn Đông sáng rực phố phường
Miền Bắc đói nghèo, hậu quả chiến tranh hoang tàn thôn xóm
Phố thị phồn hoa xe hơi chen chúc đường dài
Ruộng đồng xơ xác, trâu cày lội bùn giữa lúa.

Thương cảng sầm uất, tàu bè tấp nập khắp nơi
Kho thóc cạn dần, tem phiếu chia phần từng bữa
Trường học mở rộng, sách vở phương Tây truyền bá
Lớp học tranh tre, bảng đen phấn trắng bụi mờ.

Văn hóa giao thoa, điện ảnh, ca nhạc râm rang cuối đường
Văn nghệ tuyên truyền, phát thanh, khẩu hiệu vang vang đầu ngõ
Cà phê, vũ hội, áo dài thướt tha mỗi bữa
Khoai sắn thay cơm, quầy vá chắp nối từng ngày.

Từ Paris phương Đông, ánh hào quang lan khắp Á châu
Đến vùng đất đỏ, tiếng cuốc xẻng vang trong chiều gió
Một bên đô hội, ngày đêm đèn điện sáng choang
Một bên thôn dã, sớm hôm đèn dầu leo lét.

15. Kết - Dòng Máu Việt:

Lịch sử không chỉ là chiến công, còn đó vết thương chưa lành
Dân tộc không chỉ ngoài hào khí, vẫn đây những lần gục ngã
Có hùng anh được dựng tượng, có tướng sĩ chưa thể gọi tên
Có triều đại được vinh danh, có thời kỳ chìm trong quên lãng.

Đôi lúc ghi công, đôi khi khắc tội
Vài nơi lên án, vài chỗ phụng thờ
Nhưng tất cả là máu thịt đất này
Dù đúng sai đều con dân nước Việt.

Lịch sử không để chọn phe, mà còn soi chiếu
Quá khứ đừng ghì oán hận, còn để noi gương
Nếu cháu con không nhớ, tổ tiên cũng hóa tro tàn
Nếu thế hệ chẳng hỏi, bài học cũng thành cát bụi.

Đất nước không thuộc về một vị vua
Non sông cũng chẳng của riêng thể chế.

Nguyễn Thái Sơn
Chuyện của Sơn

19/10/2024

Ở đời ai cũng có lòng trắc ẩn, chỉ là nói ra hay không nói ra mà thôi. Chẳng phải khi gặp chuyện liên quan đến bậc chân tu, thấy mọi người cũng trắc ẩn rần rần đấy sao.
Em thì có phật trong lòng nên cố "như như bất động", mà do còn vướng cái phàm phu, bị động lòng mà cũng sinh trắc ẩn.
Biết là "hiểu đến tận cùng lại chính là quay lại cái lúc ngu"… vậy mà vẫn muốn hiểu, muốn dính mắc, hy vọng đạo lý được sinh ra từ đạo tặc. Hy vọng một ngày đẹp trời, những kẻ giàu có nhờ máu dân đen được lên sóng.
Thế nhưng sự thực phũ phàng, bây giờ người bị gọi tên là một người nghèo nhất thế giới. Người đã giúp người dân Vệt Nam ai cũng đỡ nghèo hơn một chút và hạnh phúc thêm nhiều.
Còn bảo sẽ chỉ ra kẻ chống lưng. Nghèo thì có thể bị chọt vào lưng, bị đàn áp, chớ làm đếch gì có ai chống lưng để bảo kê cái nghèo.
Không hiểu sao người ta cứ tưởng có tiền nói gì cũng đúng. Con người thì có lúc đúng lúc, sai, lúc tào lao bí đao chứ. Hi vọng người ta đúng hoài à... ngu thiệt!
Mà kệ, ngu nhiều rồi, thêm một lần nữa cũng chẳng sao, cũng chưa đến tận cùng. Lần này tiếp tục mong người ta sẽ sửa sai, lấy công chuộc tội mà chỉ thêm vài kẻ ác nhân. Mấy đống quan tham, cả hội tu sàm còn chưa đứa nào bị rụng cái lông chân.
Ở cái thời mà việc thực thi công lý người ta gọi là đốt lò thì người đốt lò mới trở nên to tát. Thực thi công lý mới khó chứ đốt lò há, dễ ồm... củi đầy... Cái lò, cái thớt, cái dao chợ nào cũng bán. Hay ho gì mà gọi là đốt lò, ngại gì 2 từ “công lý”. Bởi thế cho nên mới phát sinh ra cái việc đánh nhau không trượt phát nào. Đánh ai, ai đánh... ngoài chợ... ngoài đường...
Thôi thì có gì trông nấy, cứ hi vọng, biết đâu"ngu đến tận cùng lại chính là đang ở chỗ chân lý". Thánh nhân cũng giống con người, chỉ khác duy nhất chỗ tận cùng mà thôi.
Em cũng bắt chước thánh nhân hi vọng đến tận cùng.
Chia lòng trắt ẩn.
Em là: THÍCH KIẾN TRÚC

07/09/2024
05/09/2024

Một người có nhu cầu dạy và kiếm có tiền từ việc đó. Một người trả tiền để đi học. Người nào biết ơn người nào.

Address

51 CHƯƠNG DƯƠNG
Da Nang
084

Telephone

+84905586896

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Lý tưởng mà ta bênh vực posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share