07/04/2026
🌻𝐑𝐄𝐂𝐀𝐏 𝟐 : 𝐌𝐀𝐍𝐆 Đ𝐈 𝐍𝐀̆́𝐍𝐆, Đ𝐄̂̉ 𝐋𝐀̣𝐈 𝐍𝐇𝐔̛̃𝐍𝐆 Đ𝐈𝐄̂̀𝐔 𝐊𝐇𝐎̂𝐍𝐆 𝐓𝐇𝐄̂̉ 𝐆𝐎̣𝐈 𝐓𝐄̂𝐍🌻
__________________________________________________________
☀️Nắng chạm lên vai áo
Nắng gọi tên những tiếng cười
Nắng theo chân tụi mình đến
Và ở lại một nơi rất xa.
🏫Ở nơi vương màu nắng, dường như C&S đã gửi lại một phần trái tim mình. Những bóng dáng “áo hồng” ấy tưởng chừng vẫn còn ở đó, len vào những khoảng rất khẽ trong tâm hồn của những đứa trẻ Xã Ba, như một dư âm chưa kịp phai. Tụi mình rời đi khi nắng vẫn còn vương trên vai áo. Mọi thứ dường như không đổi, chỉ là trong lòng mỗi người bỗng lắng lại một khoảng rất riêng. Khi khoảng sân dần trở về với vẻ yên ắng vốn có, những dư âm lại bắt đầu lan ra, chậm rãi mà bền bỉ, như một làn sóng ngầm không dễ gọi tên.
🍀Buổi sáng hôm ấy, sân trường như được đánh thức bởi một nhịp sống khác. Những bước chân vội vã, những ánh mắt háo hức, những tiếng gọi nhau khe khẽ đan vào nhau, tạo nên một không gian vừa rộn ràng vừa ấm áp. Các gian hàng lần lượt hiện ra, không cầu kỳ nhưng đủ để làm nên một ngày đặc biệt. Gian sách 0 đồng mở ra như một cánh cửa nhỏ, nơi mỗi cuốn sách được trao đi là một mảnh ghép của hy vọng. Gian trò chơi dân gian vang lên tiếng cười trong trẻo, nơi những điều giản dị nhất lại trở thành sợi dây kết nối vô hình. Góc tò he với những sắc màu mềm mại, được nặn nên từ sự kiên nhẫn và cả một tấm lòng nâng niu tuổi thơ.
🫂Giữa những thanh âm rộn ràng ấy, vẫn có những khoảnh khắc lặng xuống rất khẽ. Một em nhỏ ôm chiếc cặp sách mới vào lòng, ánh mắt dừng lại lâu hơn thường lệ, như muốn giữ trọn niềm vui vừa chạm đến. Những chiếc giá sách cũng được trao tận tay các em, giản dị thôi nhưng mở ra thêm một góc nhỏ cho việc học sau này. Những phần quà gửi đến các hộ dân, không cần nhiều lời, chỉ có sự chân thành lặng lẽ hiện diện. Có những cái nắm tay không chặt, nhưng đủ ấm để người ta nhớ rất lâu.
👣Và rồi mới nhận ra, có những nơi mình không dừng lại quá lâu, nhưng cảm xúc thì lặng lẽ ở lại. Ở lại trong cách mình nhớ về một buổi chiều ngập nắng, ở lại trong những ký ức mong manh mà bền bỉ, và ở lại như một dư âm đủ sâu để mỗi lần chạm tới, trái tim vẫn khẽ rung lên.
💝Khi rời đi, không ai mang theo điều gì hữu hình. Chỉ là những ký ức được cất giữ đâu đó trong tim, là cảm giác còn vương lại mỗi khi bất chợt nhớ về. Không ai nói nhiều, nhưng ai cũng biết mình vừa mang theo một điều gì đó, không hình hài, không tên gọi, chỉ là mỗi lần nhớ lại, lòng lại dịu xuống theo một cách rất khẽ. Và có lẽ, chính những điều giản dị như thế đã làm nên ý nghĩa của cả một hành trình.
_______________________________________________________________
[C&S - We Care We Share | CLB Thiện nguyện Trường THPT chuyên Lê Quý Đôn]
Chủ nhiệm: Đặng Thu Hương
Liên hệ: 0983372227
Email: [email protected]
Link: https://linktr.ee/cs.wecareweshare.gen9