27/05/2026
Một buổi chiều, có một em bé vịn tay vào thành giường. Run rẩy đứng dậy, rồi bước.
Chỉ một bước thôi, đôi chân còn lảo đảo, cả người còn chực ngã. Nhưng em đã bước. 👣
Trong khoảnh khắc ấy, tụi mình đứng im và không ai nói được gì. Có người đưa tay lên che miệng, có người quay mặt đi. Không phải vì buồn mà vì cái khoảnh khắc ấy nó lớn quá, không biết phải đựng vào đâu cho vừa.
Để có bước chân đó, em đã tập hàng trăm buổi. Có những hôm đôi chân không phản ứng. Có những hôm tập xong em mệt lả, mắt díp lại mà vẫn không chịu nghỉ. Tụi mình nhìn em mà lòng nặng trĩu, không biết mình có đang làm đúng không.
Nhưng các em chưa một lần hỏi những câu đó, các em chỉ... tiếp tục. Và tụi mình nhận ra, mình chẳng có lý do gì để nản lòng khi những “chiến binh nhí” nhỏ xíu kia còn chưa bỏ cuộc. 💪
Với một em bé bình thường, bước chân đầu tiên là cột mốc đáng yêu ba mẹ quay video gửi ông bà. Nhưng với một em bé SMA, đó là thứ mà người ngoài không thể đong đếm được. Vì đó là bằng ý chí của một đứa trẻ nhỏ xíu, đã chọn đứng dậy dù cơ thể không cho phép.
Ở NLF, tụi mình hay được hỏi: Điều gì đã giữ các bạn lại? Câu trả lời chính là khoảnh khắc đó. Không phải tụi mình đang giúp các em mà chính các em đang tiếp sức cho tụi mình, mỗi ngày. ✨
_Admin_