Hoa Dừa Đỏ

Hoa Dừa Đỏ Người đưa tin

Những thông điệp quan trọng của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm tại buổi tiếp các Trưởng đoàn tham dự AFF 2026--------...
10/06/2026

Những thông điệp quan trọng của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm tại buổi tiếp các Trưởng đoàn tham dự AFF 2026
----------
Phát biểu tại buổi tiếp các Trưởng đoàn tham dự Diễn đàn Tương lai ASEAN 2026 (AFF 2026), ngày 9/6/2026, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm chia sẻ 4 vấn đề.

Các vấn đề đó là: Thế giới đang đổi khác, khu vực phải nghĩ khác; ASEAN phải giữ vững tài sản chiến lược, đồng thời đổi mới phương thức hoạt động; Diễn đàn Tương lai ASEAN góp phần bổ trợ cho các tiến trình hợp tác của ASEAN và đóng góp của Việt Nam trong ASEAN.

TTXVN/Báo Tin tức và Dân tộc






Thủ tướng Lê Minh Hưng đề xuất ASEAN hướng tới 3 tầm vóc chiến lược------Phiên khai mạc Diễn đàn Tương lai ASEAN 2026 (A...
10/06/2026

Thủ tướng Lê Minh Hưng đề xuất ASEAN hướng tới 3 tầm vóc chiến lược
------
Phiên khai mạc Diễn đàn Tương lai ASEAN 2026 (ASEAN Future Forum - AFF 2026) với chủ đề “Cùng định hình tương lai chung: Hòa bình, thịnh vượng, lấy người dân làm trung tâm” đã được tổ chức trọng thể sáng 9/6/2026 tại Thủ đô Hà Nội.

Thủ tướng Chính phủ Lê Minh Hưng dự và có bài phát biểu quan trọng. Trên hành trình triển khai Tầm nhìn Cộng đồng ASEAN 2045, Thủ tướng Chính phủ Lê Minh Hưng đề xuất ASEAN hướng tới ba tầm vóc chiến lược. Thứ nhất, ASEAN không chỉ tham gia các xu thế toàn cầu mà còn góp phần định hình các xu thế đó. Thứ hai, ASEAN không chỉ là một trung tâm sản xuất mà còn là một trung tâm đổi mới sáng tạo. Thứ ba, ASEAN là một cộng đồng các quốc gia mà còn là một cộng đồng thực sự của người dân.

TTXVN/Báo Tin tức và Dân tộc






-7.5 CỦ VÌ LÊN MẠNG BỐC PHÉT TÂM LINH NINH BÌNH  !!--------Liên quan đến sự việc một nữ du khách đăng tải nhiều bài viết...
10/06/2026

-7.5 CỦ VÌ LÊN MẠNG BỐC PHÉT TÂM LINH NINH BÌNH !!
--------
Liên quan đến sự việc một nữ du khách đăng tải nhiều bài viết trên mạng xã hội kể về những hiện tượng tâm linh xảy ra trong quá trình du lịch tại tỉnh Ninh Bình gây xôn xao dư luận những ngày vừa qua:

Quá trình điều tra, Công an tienh Ninh Bình xác định chủ tài khoản Threads Netolatone là L.Q.A trú tại Hà Nội.

Ngày 8/6, L.Q.A thừa nhận đã đăng tổng cộng 37 bài viết liên quan tới tâm linh khi du lịch Ninh Bình, trong đó có nhiều chi tiết không có căn cứ, tự thêm thắt để tăng tính hấp dẫn cho bài viết.

Cơ quan Công an cũng tiến hành làm việc với người tài xế chở L.Q.A trong quá trình du lịch, anh Nguyễn Mạnh T, sinh năm 1986, trú tại phường Tây Hoa Lư, tỉnh Ninh Bình xác nhận không có sự việc xe hỏng, không có sự việc tài xế đuổi nữ du khách xuống xe và không có chuyện ngồi cùng nữ du khách chờ người yêu cũ đến đón như nội dung đã được đăng tải.

Bên cạnh đó, một số tình tiết như gọi điện cho người yêu cũ, gọi cho mẹ người yêu cũ để tăng yếu tố tâm linh cho câu chuyện là hoàn toàn không có thật.

Căn cứ các quy định của pháp luật, Phòng An ninh mạng và phòng, chống tội phạm sử dụng công nghệ cao Công an tỉnh Ninh Bình đã ra Quyết định xử phạt vi phạm hành chính đối với L.Q.A, số tiền 7,5 triệu đồng về hành vi “Cung cấp, chia sẻ thông tin giả mạo, thông tin sai sự thật, thông tin bịa đặt gây hoang mang dư luận trong Nhân dân…”, vi phạm quy định tại điểm a, khoản 1, Điều 101 Nghị định số 15/2020/NĐ-CP của Chính phủ (được sửa đổi, bổ sung tại Nghị định số 14/2022/NĐ-CP).

Nguồn: Công an tỉnh Ninh Bình

MỘT NGƯỜI LUÔN YÊU THƯƠNG VIỆT NAM --------------Tôi khá chắc rằng rất nhiều người biết đến cụm từ “bún chả Obama”. Khi ...
10/06/2026

MỘT NGƯỜI LUÔN YÊU THƯƠNG VIỆT NAM
--------------
Tôi khá chắc rằng rất nhiều người biết đến cụm từ “bún chả Obama”. Khi Tổng thống Obama đến thăm Việt Nam và ông đã dành thời gian để ngồi ăn tại quán bún chả Hương Liên. Nhưng tối hôm ấy, có một người ngồi ăn cùng với Tổng thống Obama mà có lẽ nhiều người không biết người ấy là ai. Đó là một người yêu Việt Nam hơn cả sinh mệnh, yêu đến mức da diết và bật khóc… Chính là cố đầu bếp Anthony Bourdain.

Vào đầu những năm 2000, khi thế giới thường biết đến Việt Nam với những thứ liên quan đến chiến tranh thì Bourdain đã tiên phong đến Việt Nam để tìm hiểu về ẩm thực, văn hóa, đời sống. Chính ông ấy chứ không phải ai khác đã khai mở những tín hiệu đầu tiên về ẩm thực Việt Nam ra với cộng đồng yêu ẩm thực toàn cầu.

Cho đến khi mất đi vào năm 2018, Bourdain đã đến Việt Nam hơn 15 lần trong cuộc đời và không chỉ để quay phim, mà còn là du lịch tự do, trải nghiệm cuộc sống.

Năm 2014, Anthony Bourdain đến địa đạo Vịnh Mốc - một di tích trong chiến tranh tại Việt Nam, một điều mà không có nhiều người nổi tiếng phương Tây ở thời điểm ấy dám làm. Đầu bếp từng chia sẻ rằng chỉ khi đến Việt Nam, người ta mới hiểu làm thế nào một quốc gia của những người nông dân lại có thể đánh bại lực lượng quân sự lớn nhất và mạnh nhất hành tinh.

Anthony Bourdain có một bức thư dành cho Việt Nam. Trong đó có dòng viết: “Thú thực là trước khi đến Việt Nam, tôi không tin vào tình yêu sét đánh. Sau này, tôi lại nghĩ rằng ai cũng có thể có một tình yêu ngay từ lần tiếp xúc đầu tiên”. Bourdain khẳng định rằng chỉ có Việt Nam là quốc gia duy nhất mà ông ấy muốn sống cho đến hết cuộc đời.

Đầu bếp tóc bạc này đã ăn cơm niêu, nếm trải thịt rắn hổ mang, xuống miền Tây uống cà phê và ăn mì trên ghe thuyền. Bourdain còn ra miền Bắc trải nghiệm ẩm thực và không khí đón Tết Nguyên Đán, uống bia hơi, lên Tây Nguyên ăn cơm chay và thưởng thức những món ăn của đồng bào Tây Nguyên… Ông cũng đích thân cầm lái xe máy, đội mũ bảo hiểm và lượn dọc ngang các con phố như là những người bản địa Việt Nam đầy kinh nghiệm trên đường phố.

Vào hơn 20 năm trước, khi người ta hỏi Bourdain rằng không sợ đến một quốc gia nghèo như Việt Nam à? Bourdain đáp rằng không những không sợ mà ông luôn muốn quay lại Việt Nam. Là một người có hai dòng máu Hoa Kỳ - Pháp, nhưng Việt Nam lại là quốc gia mà ông ấy muốn sống phần còn lại của cuộc đời: “"Nếu tôi phải chọn một nơi để sống phần đời còn lại, để đạp xe, để viết lách và ăn bún hàng ngày, tôi sẽ chọn Việt Nam không một chút do dự”.

Vào đúng ngày nay ở 8 năm trước, Anthony Bourdain chọn cách tự kết thúc cuộc đời tại Paris. Báo chí đồn đoán rất nhiều, nào là hôn nhân độc hại hay là chán ghét cuộc sống phồn hoa, nổi tiếng. Khi ông ấy mất đi, người ta đã bảo rằng có thể ông ấy chính là một người Việt Nam ở kiếp trước.

Đã 8 năm trôi qua, vẫn rất nhớ ông, Anthony Bourdain.

DÙNG SỰ THỊNH VƯỢNG KINH TẾ ĐỂ GIA CỐ CHỦ QUYỀN-------------------Thỏa thuận nghiên cứu xây dựng đặc khu kinh tế và khu ...
10/06/2026

DÙNG SỰ THỊNH VƯỢNG KINH TẾ ĐỂ GIA CỐ CHỦ QUYỀN
-------------------
Thỏa thuận nghiên cứu xây dựng đặc khu kinh tế và khu kinh tế xuyên biên giới Việt Nam-Campuchia trong cuộc hội đàm giữa thủ tướng hai nước mới đây không đơn thuần là câu chuyện thương mại. Dưới lăng kính địa chính trị, đây là một nước cờ thực tế và chiến lược.

Trong khi nhiều quốc gia vẫn loay hoay giải quyết bất đồng biên giới bằng súng đạn hay trừng phạt kinh tế, hai nước chọn hướng đi ngược lại: dùng lợi ích kinh tế để gia cố chủ quyền.

Khi kim ngạch thương mại song phương đạt trạng thái cân bằng, tổng 11,33 tỷ USD năm 2025 và Việt Nam duy trì gần 3 tỷ USD vốn FDI tại Campuchia, đường biên giới đã tự chuyển hóa thành một chuỗi cung ứng khép kín. Khi hạ tầng cao tốc TP.HCM-Mộc Bài kết nối Bavet-Phnom Penh thành hình, bất ổn biên thùy sẽ gây thiệt hại trực tiếp cho cả đôi bên. Sự thịnh vượng chung chính là chất keo dính tối cao, triệt tiêu không gian sống của các thế lực kích động, chia rẽ.

Hành lang kinh tế này còn đóng vai trò một bộ lọc an ninh chủ động. Khi Campuchia mở chiến dịch truy quét các sào huyệt lừa đảo mạng sát biên giới dòng tội phạm công nghệ cao có xu hướng dịch chuyển sang các vùng biên viễn. Một mô hình đặc khu với cơ chế quản trị số chính thức, minh bạch hóa dữ liệu viễn thông sẽ trực tiếp bóp nghẹt không gian ẩn náu đó giúp Việt Nam đánh chặn nguy cơ từ phía bên kia chiến tuyến thay vì chờ xử lý hậu quả.

Nhìn rộng hơn, đề xuất này là câu trả lời thực tế trước những hoài nghi về "vết nứt" đa phương sau khi Campuchia rút khỏi Tam giác phát triển CLMV.

Địa chính trị quy định một thực tế bất biến: không thể chọn láng giềng, nhưng có thể chọn cách định hình mối quan hệ với láng giềng.

Với vị thế đối tác thương mại lớn nhất của Campuchia trong ASEAN, Việt Nam không thu mình khi một cơ chế đa phương gặp thách thức mà chủ động mở những hành lang song phương tầm cỡ hơn để giữ vững tầm ảnh hưởng.

Đó là tư duy của một quốc gia chứ không phải phản ứng.

TÁM HÀ - KẺ PHẢN BỘI KHAI SẠCH BÍ MẬT QUÂN TA, NHƯNG KHÔNG THỂ CỨU NƯỚC MỸ KHỎI THẤT BẠI----------Tháng 4 năm 1968.Cuộc ...
09/06/2026

TÁM HÀ - KẺ PHẢN BỘI KHAI SẠCH BÍ MẬT QUÂN TA, NHƯNG KHÔNG THỂ CỨU NƯỚC MỸ KHỎI THẤT BẠI
----------
Tháng 4 năm 1968.

Cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân đang bước vào giai đoạn quyết liệt nhất. Sau những đòn tiến công làm rung chuyển toàn bộ bộ máy chiến tranh của Mỹ và chính quyền tay sai Sài Gòn, chiến trường miền Nam đứng trước những thử thách vô cùng khắc nghiệt.

Chính trong thời khắc ấy đã xuất hiện một sự phản bội gây tổn thất lớn cho cách mạng.

Người đó là Trần Văn Đắc, bí danh Tám Hà.

Trước khi đầu hàng địch, Tám Hà từng là một cán bộ chính trị cấp cao của lực lượng vũ trang giải phóng miền Nam. Ông ta từng giữ cương vị Phó Chính ủy Sư đoàn 5, đơn vị chủ lực hoạt động trên địa bàn miền Đông Nam Bộ. Với cương vị này, Tám Hà nắm được nhiều thông tin quan trọng liên quan đến lực lượng, kế hoạch tác chiến, công tác hậu cần và định hướng hoạt động của các đơn vị chủ lực trên chiến trường.

Sau đợt một của cuộc Tổng tiến công Mậu Thân, các đơn vị ở hướng Bắc Sài Gòn phải chiến đấu trong điều kiện cực kỳ ác liệt. Không quân Mỹ liên tục ném bom, pháo binh bắn phá ngày đêm.

Hệ thống tiếp tế gặp nhiều khó khăn. Nhiều cơ sở bị lộ, nhiều cán bộ, chiến sĩ anh dũng hy sinh. Đồng chí Nguyễn Thế Truyện, người chỉ huy cánh quân phía Bắc Sài Gòn, đã hi sinh trên chiến trường.
Trong khi phần lớn cán bộ, chiến sĩ vẫn kiên cường bám trụ, vượt qua gian khổ để tiếp tục chiến đấu, thì Tám Hà lại không đủ bản lĩnh để vượt qua thử thách.

Ngày 19 tháng 4 năm 1968, tại khu vực Phú Hòa Đông, Củ Chi, Tám Hà đào ngũ và ra đầu hàng quân đội Mỹ cùng chính quyền tay sai Sài Gòn.

Đối với đối phương, đây là một sự kiện được coi là "chiến thắng tuyên truyền" đặc biệt quan trọng.

Bộ máy chiến tranh Mỹ lập tức khai thác vụ việc trên quy mô lớn. Báo chí Sài Gòn đồng loạt đăng tải thông tin về việc một cán bộ cấp cao của Quân giải phóng "chiêu hồi". Tướng William Westmoreland và bộ chỉ huy quân sự Mỹ coi đây là bằng chứng để tuyên truyền rằng lực lượng cách mạng đang suy yếu sau Mậu Thân.

Nhưng giá trị lớn nhất mà đối phương thu được không nằm ở những bài báo tuyên truyền.

Điều nguy hiểm nhất là những bí mật quân sự mà Tám Hà đã phản bội.

Ông ta khai báo về hệ thống căn cứ, khu vực tập kết lực lượng, tình hình đời sống bộ đội, khả năng bổ sung quân số, công tác hậu cần, nơi cất giấu vũ khí, hướng tiến công dự kiến và nhiều nội dung liên quan đến kế hoạch hoạt động của lực lượng cách mạng trong thời gian tiếp theo.

Có thể nói, gần như toàn bộ những gì bản thân biết được, Tám Hà đều đem trao cho đối phương.

Sự phản bội đó gây ra những tổn thất không nhỏ. Trong bối cảnh chiến trường đang diễn biến vô cùng phức tạp, việc một cán bộ cấp cao đầu hàng địch đã ảnh hưởng đến tư tưởng của một bộ phận cán bộ, chiến sĩ và quần chúng. Mỹ cùng chính quyền tay sai Sài Gòn lập tức phát động một chiến dịch tuyên truyền quy mô lớn nhằm lung lạc ý chí chiến đấu của lực lượng cách mạng.

Nhưng lịch sử lại diễn ra theo một chiều hướng mà Tám Hà không thể ngờ tới.

Nhờ mạng lưới tình báo chiến lược hoạt động ngay trong lòng đối phương, bản khai và các tài liệu liên quan đến vụ phản bội này đã được lực lượng tình báo của ta tiếp cận. Những thông tin do Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Phạm Xuân Ẩn thu thập được, cùng với sự phân tích của Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, Đại tá Tư Cang và mạng lưới tình báo chiến lược, đã giúp lãnh đạo cách mạng có thêm cơ sở đánh giá chính xác tình hình đối phương sau đợt một Mậu Thân.

Qua các nguồn tin thu được, một thực tế nổi lên rất rõ:

Nước Mỹ đang bị chấn động sâu sắc.

Cuộc Tổng tiến công Mậu Thân đã tạo nên cú sốc chính trị chưa từng có trong lòng nước Mỹ. Phong trào phản chiến lan rộng. Dư luận ngày càng hoài nghi khả năng chiến thắng của quân đội Mỹ tại Việt Nam. Chính quyền của Tổng thống Lyndon B. Johnson chịu sức ép nặng nề cả trong nước lẫn quốc tế.

Điều mà Washington lo ngại nhất không phải là một vài trận đánh riêng lẻ.

Điều họ thực sự sợ hãi là khả năng lực lượng cách mạng tiếp tục mở những đợt tiến công mới vào các đô thị, đặc biệt là Sài Gòn.
Nếu điều đó tiếp tục xảy ra, niềm tin vốn đang lung lay của người dân Mỹ vào cuộc chiến sẽ càng bị phá vỡ.

Từ nhận định chiến lược đó, lực lượng tình báo đã đề xuất cần tiếp tục duy trì sức ép quân sự đối với đối phương bằng những đợt tiến công tiếp theo.

Đó không phải là quyết định xuất phát từ sự chủ quan hay đánh giá thấp đối phương.

Ngược lại, đó là quyết định được đưa ra trên cơ sở hiểu rất rõ điểm yếu chiến lược và tâm lý của nước Mỹ lúc bấy giờ.

Tháng 5 năm 1968, đợt hai của cuộc Tổng tiến công được mở màn.
Tiếng súng lại vang lên trên khắp chiến trường Nam Bộ.

Nhiều khu vực tại Sài Gòn - Chợ Lớn tiếp tục trở thành chiến trường ác liệt. Các mục tiêu quân sự và cơ quan đầu não của đối phương tiếp tục bị uy hiếp. Một lần nữa, Mỹ và chính quyền Sài Gòn buộc phải đối mặt với thực tế rằng họ không thể kiểm soát hoàn toàn tình hình như những gì vẫn tuyên truyền trước dư luận.
Mậu Thân 1968 vì thế không chỉ là một chiến dịch quân sự.
Đó là bước ngoặt chiến lược làm thay đổi cục diện cuộc chiến tranh Việt Nam.

Sau Mậu Thân, Tổng thống Lyndon B. Johnson tuyên bố không tái tranh cử. Mỹ buộc phải chấp nhận ngồi vào bàn đàm phán với Việt Nam Dân chủ Cộng hòa tại Paris. Quá trình xuống thang chiến tranh từng bước được khởi động, mở đầu cho chặng đường dẫn tới Hiệp định Paris năm 1973 và sự thất bại hoàn toàn của chiến lược quân sự Mỹ ở Việt Nam.

Lịch sử đã đưa ra câu trả lời rõ ràng nhất.

Tám Hà phản bội đồng đội để chạy sang hàng ngũ đối phương.
Ông ta khai báo những bí mật mà mình nắm giữ.

Ông ta trao cho Mỹ và chính quyền tay sai Sài Gòn những thông tin mà họ khao khát có được.

Nhưng sự phản bội ấy không thể cứu vãn được một chiến lược vốn đã lâm vào bế tắc.

Nó không thể làm suy chuyển ý chí chiến đấu của hàng triệu người Việt Nam.

Nó càng không thể ngăn cản quy luật tất yếu của lịch sử.

Bởi cuối cùng, điều quyết định số phận cuộc chiến không phải là những bản khai phản bội của một cá nhân, mà là sức mạnh của một dân tộc đã lựa chọn con đường độc lập, thống nhất và quyết tâm chiến đấu đến cùng để giành lấy mục tiêu ấy.

Và bánh xe lịch sử vẫn tiếp tục lăn về phía trước, bất chấp mọi sự phản bội.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ mùa Xuân Mậu Thân 1968, nhưng những dấu tích của cuộc chiến vẫn còn hiện hữu.

Điều đáng suy ngẫm là gần sáu thập niên sau cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968, những dấu tích của cuộc chiến vẫn đang được tìm kiếm, gìn giữ và nhắc nhớ. Những ngày gần đây, việc phát hiện và tổ chức tìm kiếm hài cốt các liệt sĩ tại khu vực Công viên Lê Thị Riêng (TP. Hồ Chí Minh) đã thu hút sự quan tâm đặc biệt của dư luận. Đây chính là địa bàn từng diễn ra những trận chiến vô cùng ác liệt trong cuộc Tổng tiến công Mậu Thân năm 1968. Dưới những tầng đất của đô thị hiện đại hôm nay là nơi nhiều cán bộ, chiến sĩ lực lượng vũ trang giải phóng đã anh dũng ngã xuống trong các trận đánh vào trung tâm đầu não của chính quyền tay sai Sài Gòn. Sự kiện ấy một lần nữa nhắc nhở rằng lịch sử không chỉ được ghi lại trong những văn kiện, những báo cáo quân sự hay những trang sách. Lịch sử còn nằm trong từng tấc đất, trong những phần hài cốt liệt sĩ vẫn chưa được quy tập hết, trong ký ức của nhân chứng và trong sự tri ân của các thế hệ hôm nay đối với những người đã hy sinh vì độc lập dân tộc.

Nhìn từ câu chuyện Tám Hà, sự đối lập càng trở nên rõ nét. Một bên là những người đã không vượt qua được thử thách, lựa chọn phản bội lý tưởng và đồng đội. Một bên là hàng nghìn cán bộ, chiến sĩ đã chấp nhận chiến đấu đến hơi thở cuối cùng giữa lòng Sài Gòn, nhiều người ngã xuống mà đến nay vẫn chưa xác định được đầy đủ danh tính. Lịch sử cuối cùng luôn có sự công bằng của riêng nó. Tên tuổi của những người liệt sĩ vẫn được Tổ quốc và nhân dân trân trọng tìm kiếm sau gần 60 năm.

Mỗi khi phát hiện thêm một phần hài cốt, mỗi khi xác định được thêm một danh tính, đó không chỉ là niềm an ủi đối với thân nhân gia đình liệt sĩ mà còn là sự khẳng định rằng sự hy sinh ấy chưa bao giờ bị lãng quên. Ngược lại, những người từng đặt niềm tin vào sức mạnh quân sự của Mỹ, từng đem bí mật của cách mạng đổi lấy sự bảo hộ của đối phương, cuối cùng đều không thể thay đổi được kết cục của cuộc chiến. Nước Mỹ vẫn phải xuống thang, vẫn phải ngồi vào bàn đàm phán và cuối cùng vẫn phải rút quân khỏi Việt Nam. Những hài cốt liệt sĩ đang được tìm kiếm dưới lòng đất tại Công viên Lê Thị Riêng hôm nay chính là minh chứng sống động nhất cho một sự thật lịch sử: có những con người đã ngã xuống, nhưng lý tưởng mà họ chiến đấu vì nó vẫn chiến thắng; có những kẻ phản bội tưởng rằng mình đang đứng về phía kẻ mạnh, nhưng cuối cùng lại bị lịch sử bỏ lại phía sau.

KHẨU PHÁO BẰNG TRE KHIẾN KHÔNG QUÂN HOA KỲ NÉM BOM VÀO BÃI ĐẤT TRỐNG-------------Bức ảnh được ghi lại tại Quảng Nam vào ...
09/06/2026

KHẨU PHÁO BẰNG TRE KHIẾN KHÔNG QUÂN HOA KỲ NÉM BOM VÀO BÃI ĐẤT TRỐNG
-------------
Bức ảnh được ghi lại tại Quảng Nam vào năm 1966, phản ánh một chi tiết đặc biệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước: một mô hình pháo được chế tạo từ tre, gỗ và các vật liệu thô sơ do lực lượng Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam dựng nên nhằm phục vụ nhiệm vụ nghi binh chiến thuật. Sau đó, mô hình này đã bị quân đội Hoa Kỳ phát hiện và thu giữ trong một cuộc hành quân càn quét.

Thoạt nhìn, đây chỉ là một sản phẩm thủ công đơn giản được tạo nên từ những vật liệu sẵn có trong tự nhiên. Tuy nhiên, đằng sau hình ảnh ấy là cả một nghệ thuật tác chiến đặc sắc của chiến tranh nhân dân Việt Nam - nơi sự sáng tạo, mưu trí và khả năng tận dụng điều kiện thực tế nhiều khi trở thành yếu tố quyết định trên chiến trường.

Năm 1965 đánh dấu bước leo thang quan trọng của cuộc chiến tranh của Mỹ tại miền Nam Việt Nam khi Hoa Kỳ đổ quân trực tiếp tham chiến với quy mô lớn. Khu vực Quảng Nam - Đà Nẵng trở thành một trong những địa bàn trọng điểm. Đây là nơi những đơn vị Thủy quân lục chiến Hoa Kỳ đầu tiên đổ bộ lên miền Nam, đồng thời cũng là chiến trường diễn ra nhiều cuộc hành quân "tìm và diệt", các đợt càn quét quy mô lớn cùng hoạt động pháo kích, không kích liên tục.

Trong bối cảnh đó, lực lượng cách mạng phải đối mặt với sự chênh lệch rất lớn về trang bị và phương tiện chiến tranh. Hoa Kỳ sở hữu ưu thế vượt trội về hỏa lực, không quân, phương tiện cơ giới và hệ thống trinh sát hiện đại. Các loại máy bay quan sát, máy bay trinh sát chiến thuật, trực thăng vũ trang và máy bay phản lực thường xuyên hoạt động nhằm phát hiện trận địa pháo, kho tàng, nơi tập kết lực lượng hoặc các tuyến vận chuyển của Quân Giải phóng.

Để đối phó với sức mạnh công nghệ ấy, quân và dân miền Nam đã vận dụng linh hoạt nhiều hình thức ngụy trang, nghi binh và đánh lừa đối phương. Một trong những biện pháp hiệu quả là xây dựng các trận địa giả với những khẩu pháo giả được chế tạo từ tre, gỗ, lá cây, cót ép và nhiều vật liệu sẵn có trong rừng.

Điều đáng chú ý là các mô hình này không được làm một cách sơ sài. Người chế tạo phải nghiên cứu kỹ hình dáng, kích thước, tỷ lệ của pháo thật để tái hiện sao cho giống nhất có thể khi quan sát từ xa hoặc từ trên không. Không chỉ riêng khẩu pháo, toàn bộ khu vực xung quanh cũng được bố trí theo cách mô phỏng một trận địa thực sự: có công sự, đường cơ động, vị trí tập kết, thậm chí cả những dấu vết hoạt động được cố ý tạo ra nhằm đánh lừa các phương tiện trinh sát của đối phương.

Từ độ cao hàng nghìn mét, hoặc qua ống nhòm của các tổ lái và sĩ quan trinh sát, việc phân biệt giữa một trận địa thật và một trận địa giả không phải lúc nào cũng dễ dàng. Chính vì vậy, nhiều đợt oanh kích và pháo kích đã được thực hiện nhằm vào các mục tiêu nghi binh. Hàng tấn bom đạn được sử dụng để phá hủy những công trình vốn chỉ được làm từ tre, gỗ và lá cây, trong khi lực lượng thực sự đã cơ động sang khu vực khác hoặc được bảo vệ an toàn trong các trận địa được ngụy trang kỹ lưỡng.

Hiệu quả của những trận địa giả không chỉ nằm ở việc làm tiêu hao bom đạn của đối phương. Quan trọng hơn, chúng buộc quân đội Hoa Kỳ phải phân tán sự chú ý, kéo giãn nguồn lực trinh sát và hỏa lực, đồng thời tạo điều kiện để lực lượng cách mạng giữ bí mật ý đồ tác chiến. Trong chiến tranh hiện đại, khi thông tin tình báo và khả năng phát hiện mục tiêu đóng vai trò then chốt, việc khiến đối phương nhận định sai tình hình đôi khi mang lại giá trị không kém một trận đánh trực tiếp.

Các tài liệu nghiên cứu về chiến tranh của Mỹ tại Việt Nam cho thấy nghi binh và ngụy trang là một trong những đặc điểm nổi bật của nghệ thuật quân sự Việt Nam trong thế kỷ XX. Từ những trận địa pháo giả, cầu giả, kho tàng giả trên tuyến vận tải chiến lược Trường Sơn cho đến những sân bay dã chiến nghi binh, tất cả đều phản ánh tư duy quân sự linh hoạt: dùng cái giả để bảo vệ cái thật, dùng sự đơn giản để đối phó với công nghệ hiện đại.

Nhìn lại lịch sử, khẩu pháo bằng tre trong bức ảnh năm 1966 không đơn thuần là một vật dụng ngụy trang. Nó là biểu tượng cho khả năng thích ứng và sáng tạo của quân dân Việt Nam trong hoàn cảnh chiến tranh khốc liệt. Khi điều kiện vật chất còn vô cùng thiếu thốn, những người lính và người dân vẫn biết cách biến các vật liệu bình dị của làng quê Việt Nam thành một phương tiện phục vụ chiến đấu có hiệu quả.

Cuộc chiến tranh của Mỹ tại Việt Nam thường được nhắc đến như sự đối đầu giữa một bên sở hữu nền công nghiệp quân sự hàng đầu thế giới với một bên có nguồn lực hạn chế hơn rất nhiều. Tuy nhiên, lịch sử cũng cho thấy rằng sức mạnh của chiến tranh không chỉ nằm ở số lượng bom đạn hay trình độ kỹ thuật. Trong nhiều trường hợp, trí tuệ, lòng kiên trì, sự hiểu biết địa hình và khả năng sáng tạo của con người đã tạo nên những giá trị mà công nghệ hiện đại khó có thể thay thế.

Vì thế, khẩu pháo bằng tre trong bức ảnh này có thể không bắn ra một viên đạn nào, nhưng nó vẫn hoàn thành sứ mệnh chiến đấu của mình. Bằng sự hiện diện tưởng như giản đơn ấy, nó đã góp phần đánh lừa đối phương, bảo vệ lực lượng thực sự và minh chứng sinh động cho một nét đặc sắc của nghệ thuật quân sự Việt Nam: lấy nhỏ thắng lớn, lấy mưu trí khắc chế ưu thế vật chất, và biến những điều bình dị nhất thành sức mạnh phục vụ cuộc đấu tranh thống nhất giang sơn.

Không thể dùng tư duy thương trường để đo tầm vóc cách mạng -------------Tranh luận về lịch sử luôn là điều cần thiết. N...
09/06/2026

Không thể dùng tư duy thương trường để đo tầm vóc cách mạng
-------------
Tranh luận về lịch sử luôn là điều cần thiết. Những góc nhìn mới, những cách tiếp cận khác nhau có thể giúp nhận thức xã hội ngày càng đầy đủ hơn về quá khứ. Tuy nhiên, điều đó không đồng nghĩa với việc mọi phép diễn giải đều đúng đắn, càng không có nghĩa rằng lịch sử dân tộc có thể bị giản lược thành những công thức quản trị doanh nghiệp hay các khái niệm của thương trường hiện đại.

Theo dõi chuỗi Chương trình trò chuyện trực tuyến trên nền tảng nội dung Spiderum cùng ông Nguyễn Thành Nam về Chủ tịch Hồ Chí Minh và lịch sử cách mạng Việt Nam, điều khiến nhiều người băn khoăn không phải là việc đặt lại vấn đề hay đưa ra một cách nhìn mới. Điều đáng suy ngẫm nằm ở chỗ nhiều sự kiện, nhiều quyết định mang tính lịch sử của dân tộc đã bị quy chiếu gần như hoàn toàn vào hệ quy chiếu của quản trị kinh doanh, của chiến lược cạnh tranh và tư duy khởi nghiệp.

Đó là một cách tiếp cận dễ tạo cảm giác mới lạ, nhưng cũng tiềm ẩn nguy cơ làm biến dạng bản chất của lịch sử.

Một trong những biểu hiện rõ nhất là việc lấy các thuật ngữ quản trị hiện đại để diễn giải hành trình cách mạng của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Những năm tháng bôn ba tìm đường cứu nước của người thanh niên Nguyễn Tất Thành được ví như quá trình “hạ cái tôi để networking”; việc sử dụng bí danh trong hoạt động cách mạng được xem như một hình thức “rebranding”; còn những hoạt động đấu tranh trong môi trường chính trị quốc tế được mô tả bằng các khái niệm quen thuộc của giới doanh nhân.

Thoạt nhìn, những cách diễn giải ấy có vẻ gần gũi với người trẻ. Nhưng nếu đi sâu vào bản chất, người ta sẽ nhận ra sự khác biệt căn bản giữa một nhà cách mạng đang đối mặt với tù đày, truy nã, thậm chí cái chết vì độc lập dân tộc với một doanh nhân đang tìm kiếm cơ hội phát triển sự nghiệp.

Giữa hai thế giới ấy tồn tại một khoảng cách không thể lấp đầy bằng vài thuật ngữ quản trị.

Nguy cơ lớn hơn xuất hiện khi những cuộc kháng chiến vệ quốc của dân tộc được biến thành các “case study” về chiến lược cạnh tranh. Khi Chiến thắng Điện Biên Phủ được diễn giải chủ yếu bằng khái niệm “chiến lược phi đối xứng”, “lấy thế thắng lực”, người nghe rất dễ quên rằng đằng sau những khái niệm đó là hàng vạn con người bằng xương bằng thịt đã ngã xuống.

Trong kinh doanh, thất bại có thể là mất vốn, mất thị phần hoặc phá sản. Nhưng trong chiến tranh, cái giá phải trả là sinh mạng con người, là máu và nước mắt của cả một dân tộc.

Những khẩu pháo nặng hàng tấn được kéo qua núi cao bằng sức người, những chiến sĩ lấy thân mình chèn pháo khi đứt tời, những đơn vị chiến đấu đến người cuối cùng không phải là biểu hiện của một “mô hình cạnh tranh hiệu quả”. Đó là biểu hiện của lòng yêu nước, của lý tưởng độc lập dân tộc và ý chí quyết chiến quyết thắng được hun đúc qua hàng nghìn năm lịch sử.

Nếu tách những yếu tố ấy ra khỏi chiến thắng, Điện Biên Phủ sẽ không còn là Điện Biên Phủ.

Cũng cần nhìn nhận một thực tế rằng nhiều học giả phương Tây khi nghiên cứu về Chủ tịch Hồ Chí Minh thường tiếp cận từ hệ quy chiếu văn hóa và chính trị của chính họ. Điều đó là bình thường trong nghiên cứu khoa học. Nhưng một công trình của học giả nước ngoài, dù công phu đến đâu, cũng không thể trở thành thước đo duy nhất để đánh giá một nhân vật lịch sử gắn liền với vận mệnh dân tộc Việt Nam.

Lịch sử Việt Nam cần được nghiên cứu bằng tinh thần khoa học, nhưng cũng cần được đặt trong bối cảnh lịch sử, văn hóa và truyền thống của chính dân tộc Việt Nam.

Sai lầm của một số người không nằm ở việc tham khảo các nguồn tư liệu phương Tây, mà ở chỗ tuyệt đối hóa chúng như một thứ “chân lý khách quan”, rồi từ đó phủ nhận hoặc hạ thấp những giá trị đã được kiểm chứng bằng thực tiễn lịch sử.

Lý tưởng cách mạng, lòng yêu nước, tinh thần hy sinh vì độc lập dân tộc là những giá trị có thật. Chúng không phải sản phẩm của sự “thần thánh hóa”, càng không phải những câu chuyện được dựng lên để phục vụ tuyên truyền.

Nếu không có những giá trị ấy, sẽ không thể lý giải được vì sao hàng triệu người Việt Nam sẵn sàng từ bỏ tuổi trẻ, gia đình và cả mạng sống của mình để đi theo con đường cách mạng. Cũng không thể lý giải được vì sao một dân tộc nhỏ bé có thể vượt qua những đối thủ mạnh hơn mình gấp nhiều lần để giành và giữ vững nền độc lập.

Lịch sử cần được nhìn nhận bằng tinh thần phản biện và khoa học. Nhưng phản biện không đồng nghĩa với việc phủ nhận những giá trị nền tảng đã được lịch sử chứng minh. Đổi mới cách tiếp cận không có nghĩa là được quyền cắt gọt quá khứ cho vừa với các khái niệm thời thượng của hiện tại.

Tầm vóc của Chủ tịch Hồ Chí Minh, cũng như những cuộc kháng chiến vĩ đại của dân tộc Việt Nam, không được tạo nên bởi các công thức quản trị hay chiến lược kinh doanh. Chúng được tạo nên bởi lý tưởng, lòng yêu nước, ý chí độc lập và sự hy sinh của hàng triệu con người.

Đó là những giá trị cần được nghiên cứu một cách khách quan, nhưng trước hết phải được tiếp cận bằng sự tôn trọng đối với lịch sử và những người đã làm nên lịch sử.

Côn Đảo trong thời chiến thật sự là địa ngục trần gian-------------Hôm trước, khi tôi đăng bài Đại sứ Pháp đến Côn Đảo, ...
09/06/2026

Côn Đảo trong thời chiến thật sự là địa ngục trần gian
-------------
Hôm trước, khi tôi đăng bài Đại sứ Pháp đến Côn Đảo, đồng thời thăm viếng khu vực chuồng cọp, mộ anh hùng Võ Thị Sáu và các nghĩa trang... Có nhiều đứa chống phá, xuyên tạc, lật sử nhắn cho tôi rằng Côn Đảo chỉ là được dàn dựng bởi cộng sản, chính quyền bịa đặt để bôi xấu Hoa Kỳ và Việt Nam Cộng Hòa, chứ chẳng có gì diễn ra ở Côn Đảo, có bạo hành nhưng chỉ là biện pháp an ninh, nghiệp vụ, chứ không có tội ác nào cả…

Nhưng chúng nó không hề biết rằng người phanh phui ra Côn Đảo vẫn còn sống, đó là Cựu Thượng nghị sĩ, cựu chiến binh Tom Harkin. Cách đây mấy năm, khi trả lời phỏng vấn của nhà quay phim độc lập Jeff Nesmith, ông ấy đã tiết lộ thêm những sự thật kinh hoảng khủng khiếp về chuồng Cọp ở Côn Đảo.

Năm 1970, Tom Harkin khi ấy làm phụ tá cho một đoàn nghị sĩ Mỹ đến Côn Đảo. Tom đã biết trước bản đồ Côn Đảo nên ông dẫn phái đoàn đi thẳng vào khu chuồng Cọp mà không hề nghe theo phái đoàn VNCH dẫn đi những nơi linh tinh khác. Tom Harkin thấy những cảnh tượng khiến ông ghê tởm và buồn nôn mỗi khi nhớ lại…

Đoàn nghị sĩ đã chứng kiến một người với đôi bàn tay bị chặt, nhưng vẫn bị cùm ở trong chuồng cọp, một bà lão rất già bị mù mắt do bị bôi thuốc độc. Đặc biệt, Tom Harkin thấy một xác người bị chặt đầu, nằm trên vũng máu. Cảnh tượng ghê rợn là vậy nhưng mấy tên lính ấy vẫn để xác người như vậy mà không dọn đi…

Tom Harkin còn thấy hàng chục phạm nhân chính trị bị còng chân tay trong trạng thái hoàn toàn khoả thân, không mặc bất cứ thứ gì, đè lên nhau, đi vệ sinh tại chỗ. Tom bảo rằng những cảnh ấy thật quá sức tưởng tượng của một người bình thường.

SỨC NẶNG CỦA SỰ TRI ÂN-------Bữa cơm của một cụ già thời bão giá giờ đây tốn bao nhiêu? Số liệu từ Tổng cục Thống kê cho...
09/06/2026

SỨC NẶNG CỦA SỰ TRI ÂN
-------
Bữa cơm của một cụ già thời bão giá giờ đây tốn bao nhiêu? Số liệu từ Tổng cục Thống kê cho thấy chỉ số CPI những tháng đầu năm 2026 đã tăng 3,99%, đặc biệt là nhóm hàng ăn và chi phí y tế. Trong bối cảnh ấy, mức sàn lương hưu mới 3.800.000 đồng/tháng áp dụng từ 1/7/2026 theo Nghị định 162/2026/NĐ-CP đặt ra nhiều suy ngẫm.

Thẳng thắn mà nói, số tiền cộng thêm 300.000 đồng/tháng không phải là chiếc đũa thần giữa dòng lạm phát. Nó chỉ vừa đủ bù vào vài thang thuốc, vài hộp sữa, chứ không thể biến một mức lương eo hẹp thành dư dả. Thế nhưng, giá trị của chính sách không chỉ đo bằng mệnh giá tiền. Khoản tiền này tuy nhỏ về giá trị thương mại, nhưng mang sức nặng tinh thần vô giá: Xã hội không lãng quên những người đi trước.

Đối tượng thụ hưởng là thế hệ nghỉ hưu trước năm 1995, hiện đều đã ở tuổi từ 87 đến gần 100 tuổi. Họ là những người đã cống hiến trọn vẹn tuổi trẻ xuyên qua thời kỳ chiến tranh và bao cấp gian khổ. Do nền lương cũ quá thấp, thu nhập của họ tụt lại một khoảng cách rất xa so với các thế hệ sau.

Cả nước hiện nay chỉ còn khoảng 300.000 cụ thuộc diện này và đang giảm dần theo quy luật thời gian. Việc Chính phủ quyết liệt "nâng đáy" lương hưu lên 3,8 triệu đồng/tháng là một hành động tri ân chạy đua với thời gian. Khoản tiền này tạo ra tấm lưới an sinh tối thiểu, giúp các cụ có thêm sự tự chủ và bớt đi phần nào mặc cảm cậy nhờ con cháu.

Mảnh ghép cuối cùng của một xã hội văn minh không nằm ở chỗ người giàu nhất giàu bao nhiêu, mà nằm ở chỗ những người yếu thế nhất, già cỗi nhất được bảo vệ như thế nào. 300 nghìn đồng từ ngày 1/7, vì thế, chính là hiện thân của hai chữ "trân quý" mà lịch sử gửi lại cho một thế hệ kiên cường.

Address

Ben Tre

Telephone

+842753818115

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Hoa Dừa Đỏ posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Organization

Send a message to Hoa Dừa Đỏ:

Share