07/20/2023
Pokemon đang dần trở nên "lười nhác" hơn, hay là chúng ta đã quá già?
À và cái tựa có thể hơi gây hiểu lầm. Tớ không nói đến sự "lười nhác" trong chất lượng của game nhé. Ngược lại tớ còn nghĩ rằng chính vì Game Freak không lười nhác chúng ta mới còn có Pokemon game main series để mà chơi - dù là chất lượng thì không cải tiến lại còn thụt lùi với sự ra mắt, Scarlet/Violet, với cái tiến độ thúc deadline như chạy giặc của TPCi. Nhưng bài này không phải là để nói đến cái đó.
Mà là tớ nghĩ nếu các bạn có đã và đang chơi (lại hoặc chơi mới) bất kỳ game Pokemon nào, và các bạn thuộc cùng thế hệ của tớ, sẽ ngầm đoán được tớ đang nói về cái gì.
Chuyện là, vài tháng trước, do áp lực công việc và cuộc sống, cũng như vài chuyện cá nhân khiến tinh thần tớ xuống khá thấp. Tớ đã tìm về những thú vui mà trước đây mình rất yêu thích, có thể làm nó trong hàng buổi trời để khuây khoả. Tớ quay lại xem những bộ anime rom-com thời những năm 2000, cày từ đầu đến đuôi các sitcom Disney cùng thời cũng như các bộ phim Việt Nam thời mà phim Việt Nam vẫn còn là những thứ cực kì chất lượng mà không phải là 1 mớ bùi nhùi những đứa học đòi làm sao bằng cách nhí nhố trên TikTok.
Trong đó, các bạn cũng đoán ra đấy: tớ đã quay lại chơi Pokemon. Phải gọi là, chắc 5 năm trời tớ đã không đụng đến một bản game nào khác ngoại trừ Pokemon Legends Arceus trên máy Switch, vốn với tớ là một trải nghiệm không hề nằm trong phạm vi chủ đề tớ đang muốn nói. Tải lại file ROM của Pokemon Emerald, Pokemon White, Pokemon Black 2, Pokemon Platinum, Pokemon HeartGold... những bản game mà đã đưa tớ vào cộng đồng fan Pokemon gần 10 năm về trước. Emerald cũng như Ruby hay Sapphire là những con game tuổi thơ, Gen 5 đưa tớ đến với cộng đồng fan, còn Platinum lẫn HeartGold là comfort game. Tiếc là tớ chưa thể download được ROM những bản game 3DS vì chưa tìm được link nào còn sống cả, nhưng mà kệ đi. Chơi hết mớ này rồi tính.
"Ok, vừa qua khỏi Petalburg City, giờ là Rustboro Woods... Qua cái này dễ thôi mà." Và thế là tớ mang con Zigzagoon trong party ra bãi cỏ bên trái Petalburg rồi cày cấp. Level up được nó tới 11, tớ bắt đầu mất kiên nhẫn. Giả lập GBA nào cũng có tính năng "speed up", nên tớ bật nó lên và nhân vật của mình bắt đầu chạy ngang chạy dọc trong bãi cỏ như Barry Allen the Flash đang muốn bứt tốc vào Speed Force vậy. Hàng chục con Taillow, Wingull và Poochyena ngã xuống trong tích tắc. Zigzagoon dùng Tackle hạ sát từng con trong một chiêu, nó có nature Naughty nên những chiêu vật lý của nó mạnh hơn bình thường, và ở Gen 3 thì mọi chiêu Normal đều là Physical nên là tớ cũng chẳng cần bấm 1 chiêu 2 lần trong bất kỳ encounter nào. Lâu lâu đổi Headbutt cho đỡ chán. Nhưng túm lại là tớ chắc phải diệt chủng cả hệ sinh thái bãi cỏ đó chỉ để cho con Zigzagoon của mình bằng level với starter Treecko của mình, từ 4 lên 15.
Đến đây, tớ tắt speed up và tiếp tục đi lên phía Bắc, quẹo trái để đi vào Petalburg Woods và đụng đầu Lady Cindy. Nhưng ngay sau khi bật speed up 15 phút, đầu óc tớ như vẫn còn dư adrenaline, tớ cảm thấy ngay cả tốc độ chạy của nhân vật của mình còn chậm chán. Nên tớ bật speed up lên lại. Và Lady Cindy chưa kịp chào hỏi gì đã bị con Zigzagoon của tớ cụng đầu bay xuống bờ biển ngay sau lưng. Okay câu đó dĩ nhiên là đùa thôi :) nhưng mà các bạn cũng hiểu rồi đấy. Mọi chuyện từ đó diễn ra quá lẹ đến mức tớ nghĩ nếu đây là thời gian thực chắc con Zigzagoon của Cindy chưa ra khỏi bóng đã bị con của tớ ăn thịt mất rồi. Rồi vào Petalburg Woods cũng vậy, tớ chạy nhanh như thể có ma rượt hay gì ấy. Tên Team Aqua Grunt chưa hiểu mô tê gì đã phải ném Poochyena ra doạ nhưng mà nó còn chưa kịp sủa thì Zigzagoon đã đạp phát chết luôn. Rồi ra khỏi rừng, tớ húc đổ hết mọi người khác trên đường đi... Trước khi tớ kịp hoàn hồn, thì mình đã hạ luôn cả Roxanne, cướp tiền của cổ, lột đồ cổ ra, trấn đi cái TM, chuẩn bị chui vào Rusturf Tunnel và đấm vêu mồm thằng Aqua nọ còn chưa kịp kiếm con Pokemon nào khác ngoài 1 con Poochyena nữa. Và mọi thứ diễn ra trong vỏn vẹn... 10 phút kế. Tớ nhấn A như một con thây ma chẳng suy nghĩ gì trong đầu, tay thì đi theo quán tính, do mình đã quá quen với diễn tiến của game rồi - chơi đi chơi lại cả ngàn lần rồi mà.
Nhưng suốt quá trình đó, tớ cảm thấy... chán. Cũng phải, nếu chơi mà bật x2 suốt buổi như kiểu tớ không chán mới lạ. Tớ cũng chả phải chơi lại Pokemon để tìm kiếm khoái lạc mới lạ gì, chỉ là muốn sống lại thời xưa cũ. Và trong vòng cỡ 1 tiếng đầu khi đang tản bộ từ tốn trên Littleroot Town qua Oldale Town, rồi quay lại phòng thí nghiệm của Birch, rồi sang Route 103, đánh với những Trainer đầu tiên... Cảm giác đó dường như đã sống lại. Tớ nghĩ mồm mình không thể dừng ngoác ra cười toe toét mỗi lúc Treecko mình Pound chết một con Pokemon hoang hay là dạy cho Youngster Calvin một bài học nhớ đời vì dám chọc giận aura nhân vật chính của mình, hay là hì hục tìm cả buổi cho một con Ralts xuất hiện trong bãi cỏ ngay sau lưng Bug Catcher Ethan, hay là bài nhạc battle quen thuộc vang lên, hay là bài nhạc của Littleroot Town mà khiến tớ gần như muốn khóc khi nghe dạo vài nốt đầu tiên.
Mọi chuyện thay đổi kể từ khi tớ quyết định bật x2 để train level cho nhanh. Tớ nghĩ là "ừ chỉ bật speed up để train level đỡ chán thôi" nhưng tớ đã sai. Một khi đã bật, bạn sẽ rất khó dừng, đặc biệt khi cắm mặt vào cày cấp liên tục 10 phút. Bạn quen với tốc độ đó và game trở nên rất khó chịu khi bạn phải chơi với tốc độ bình thường. Và do đó nửa tiếng sau đấy dù tớ đi rất nhanh và chưa gì đã có huy hiệu Gym đầu, chuẩn bị sang Dewford và có 1 đội hình Pokemon đẹp, tớ không còn thấy vui như một tiếng đầu tiên nữa.
Lại nói về Pokemon Black. Vốn tớ vẫn luôn xem Pokemon Black/White, và theo đó Black2/White2, là "đỉnh cao" của cả series Pokemon. Sự cân bằng hài hoà tuyệt đối giữa trải nghiệm game, lượng Pokemon đa dạng, địa hình thú vị và cốt truyện game thuộc vào hàng hay nhất game tính đến lúc bấy giờ. Và nó cũng là series giúp tớ kết bạn với co-founder của page là Reshiram, và từ đó cái page này sinh ra, nên Gen 5 luôn là thế hệ Pokemon tớ thích nhất. Tớ đã nghĩ "yeah GBA speed up được chắc giờ chơi DS không đâu ha" mà quên mất chính tớ hồi đó chơi bằng DeSMuMe cũng bật speed up để farm level cho lẹ. Và còn tệ hơn là giả lập DS thời nay, có cài sẵn cả cheat. Thế là bổn cũ soạn. 1 tiếng đầu ra khỏi tới Lacunosa Town tới Nacrene City và vào trong Pinwheel Forest, bắt được Pokemon yêu thích là Petilil rồi train cấp cho nó, mọi thứ rất tuyệt vời. Tepig và Lilipup của tớ cũng đã thành Pignite và Herdier, và con Munna của tớ có nature rất thuận lợi. Tớ lại một lần nữa sống lại cảm giác lúc trước, thời học sinh cấp 3 của mình, mới bắt đầu lập page Pokemon, tám chuyện trên trời dưới đất với những người bạn mới quen qua mạng từ cộng đồng Pokemon...
Rồi tớ nghĩ "thôi farm level thì bật cheat với speed up cho nhanh". Rồi các bạn biết phần còn lại rồi đấy. Tới Castellia City choáng ngợp mà tớ còn không dừng lại để ngắm. Gym của Burgh qua nhanh như một cơn gió. Và tớ lại đâm chán.
"Nhưng mà, mấy cái phía trên rõ ràng là admin tự tìm tới rồi tự gánh hậu quả, đâu có ai bắt đâu, kể lể làm gì?"
Ừ, thì đúng mà. Đáng ra nếu tớ vẫn khắt khe với bản thân và không dùng speed up, không dùng cheat, chơi Pokemon như những gì mà một đứa nhóc 15 tuổi cầm Gameboy hay Nintendo DS làm thời đó để cày cấp, để trải nghiệm game, thì hẳn tớ vẫn sẽ có cảm giác đó suốt thời gian vừa rồi.
Từ khoá ở đây là "đứa nhóc". Tớ bây giờ đã 30 tuổi đầu rồi. Đi làm mệt nhọc bạc cả đầu luôn rồi. Thời gian tớ còn lại cho giải trí thuần tuý là rất ít ỏi. Dù vậy tớ không muốn dùng cái đó để biện minh, nhưng tớ không phủ nhận, điều đó cũng ảnh hưởng ít nhiều tới gu chơi game sau này của bản thân.
Tớ đã từng rất thích chỉ toàn là single-player JRPG, và nghĩ rằng trải nghiệm trong các tựa game như thế là thứ tớ thích đến cuối đời - đó là sai lầm của tớ khi còn trẻ, thời còn ngồi trong giảng đường, chưa biết mùi "đời" là gì, chưa biết cảnh OT xuyên đêm chạy cho kịp deadline liên tục vài tuần liền là gì. Đầu óc tớ những lúc rảnh rỗi bây giờ chỉ có thể đủ để trải nghiệm game multiplayer, hoặc nếu game cày cuốc thì phải có gì đó rút ngắn đoạn đường xuống. Tớ không còn kiên nhẫn mà ngồi xuống bấm cùng 2-3 tổ hợp nút đó để farm cấp như trước nữa. Không chỉ Pokemon, mà một tựa game khác tớ cũng rất thích là Borderlands 2, tớ từng ngồi 6 tiếng đồng hồ chỉ để cắm mặt vào 1 khu vực farm Norfleet rocket launcher, một trong những vũ khí mạnh nhất của game, bằng cách khó nhất có thể, không những thế còn phải là gắn đúng attachment mạnh nhất có thể của nó. Còn bây giờ, tớ còn chẳng thể farm quái một chỗ quá 10 phút mà không có gì khác thú vị xảy ra, sau đó thì tớ phải đi tiếp cốt truyện nếu không tớ sẽ phát điên mất.
Vậy quay lại câu hỏi. Tại sao tớ lại nói game Pokemon hiện đại "lười nhác" hơn?
Từ thế hệ 6 trở đi, Exp. Share trở thành một Key Item có thể bật on/off. Mọi Pokemon trong party nếu còn sống sẽ được hưởng "ké" kinh nghiệm không chỉ từ Pokemon đối diện thua trận, mà còn từ việc bắt Pokemon hoang. Rồi để khi Let's Go! Eevee và Let's Go! Pikachu ra mắt, nó trở thành một feature cơ bản của game luôn và không thể tắt được, coi như từ giờ train 1 là train tất cả. Catch rate của Legendary/Mythical luôn là một thứ vô cùng khó để đạt đuọc và đòi hỏi người chơi phải tính toán lên kế hoạch kĩ lưỡng trước mỗi lần đi chạm trán và bắt chúng, thì cũng từ Gen 6 mọi thứ được làm dễ dàng hơn hẳn, catch rate thì tăng lên từ từ, thậm chí vài Pokemon huyền thoại/huyền ảo trở thành scripted capture trong game luôn để chắc chắn người chơi *phải* có chúng. Rồi lên Gen 9 (Scarlet/Violet) con Legendary thành pet của bạn từ đầu game luôn, việc bạn có nó coi như định đoạt từ đầu luôn. Nhắc đến Scarlet/Violet, bản game còn giúp cho bạn nếu muốn không cần chơi game mà vẫn có một party Pokemon ngon lành đủ cấp thì chiều bạn luôn, với tính năng auto-battle.
Dần dà, việc chơi Pokemon trở nên quá dễ dàng. So với những gì chúng ta phải làm từ Gen 1 tới Gen 5, thì trải nghiệm mới từ Gen 6 trở đi đã trở nên đại chúng hoá rất nhiều. Dường như chúng được hướng tới với những người chơi như tớ, ngoài việc nó rõ ràng được làm ra cho trẻ con trong thời đại mà văn hoá "cày cuốc" đều có những hệ thống tương tự, trừ khi bạn là người chơi MMORPG. Những người chơi không có nhiều thời gian giải trí và muốn chỉ mở game lên là chơi, chơi tới nữa mà không đụng phải "vật cản" vô hình nào, đó là Pokemon chưa đủ level, chưa học được skill, ôi không mình cần bắt con Pokemon huyền thoại này để đi tiếp, nhưng mà catch rate nó thấp quá, con Pokemon hiếm kia kiếm đâu ta, sao mớ puzzle này rối rắm thế... Nhiều bạn nói tại sao game Pokemon sau này không có một cái puzzle nào tương tự hồi Gen 3 với hội Regi Trio hay là Gen 4 như hội Lake Trio nữa, thì tớ xin khẳng định là mấy cái đó gần như chắc chắn không còn nữa đâu.
Nhưng có một bản game gần đầy không tuân theo những quy luật tớ kể trên... ít nhất là khi các bạn nhìn kĩ vào nó. Pokemon Legends Arceus. Nhưng bài đã dài, tớ sẽ dành nó cho phần tiếp theo. :)
Thật sự thì bảo Pokemon vừa không "trưởng thành" theo playerbase và vừa có thì cũng đúng, vì chúng được làm ra cho những người đầu tắt mặt tối như tớ hay là một đứa con nít quen thuộc với game mobile đều có thể dễ tiếp cận, nhưng đồng thời, đôi khi chúng ta cần một tựa game vừa có thể thoả mãn được giờ giải trí khó khăn của mình, mà vừa có thể cho chúng ta cảm thấy như chúng ta đã đạt đuọc điều đó đó đáng kể khi ngồi xuống và chơi.
Thế còn các bạn, các bạn nghĩ sao? Liệu rằng game Pokemon đã trở nên quá dễ, hay vì chúng ta bây giờ không còn "kiên nhân" như trước nữa?