Việt Báo Daily News

Việt Báo Daily News Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Việt Báo Daily News, 10561 Garden Grove Blvd, Garden Grove, CA 92843, Garden Grove, CA.

12/20/2025

Trump ‘tự sướng' trong buổi phát biểu ở North Carolina:

"Tôi là một người rất có gu thẩm mỹ, rất có phong cách, tin tôi đi.

Trừ phụ nữ ra, vì tôi không quan tâm đến ngoại hình của phụ nữ.

Trước đây tôi thường nói về vẻ đẹp, nhưng bây giờ thì không còn quan tâm nữa.

Từ khi tham gia chính trị, tôi không bao giờ đề cập đến nhan sắc nữa.

Một mỹ nhân có thể đi ngang qua tôi.

Tôi thậm chí không thèm nhìn họ nữa, bởi vì trong chính trị, đó là dấu hiệu của sự thất bại."
Source video:

WASHINGTON — Bộ Tư pháp Hoa Kỳ hôm thứ Sáu công bố đợt hồ sơ đầu tiên liên quan đến cuộc điều tra trùm tội phạm tình dục...
12/20/2025

WASHINGTON — Bộ Tư pháp Hoa Kỳ hôm thứ Sáu công bố đợt hồ sơ đầu tiên liên quan đến cuộc điều tra trùm tội phạm tình dục Jeffrey Epstein. Trong số hàng ngàn tài liệu và hình ảnh được giải mật, nhiều tấm ảnh có mặt cựu Tổng thống Bill Clinton xuất hiện khá nổi bật.

Các hồ sơ gồm nhiều hình chụp Clinton trên máy bay riêng, trong đó có ảnh ông ngồi cạnh một phụ nữ (gương mặt đã bị che), tay người này khoác qua vai ông. Một hình khác cho thấy Clinton ở hồ bơi cùng Ghislaine Maxwell và một người thứ ba không rõ danh tính. Một bức ảnh khác ghi lại cảnh Clinton trong bồn nước nóng với một phụ nữ, gương mặt cũng bị che. Tài liệu không ghi rõ thời gian hay địa điểm chụp, và phần lớn thiếu bối cảnh giải thích.

Đọc tiếp:
https://vietbao.com/a324045/anh-bill-clinton-xuat-hien-nhieu-trong-dot-cong-bo-ho-so-epstein-dau-tien
--

Tác giả là một Linh mục dòng Ngôi Lời thuộc tỉnh dòng Chicago, đang ở Alice Springs, Northern Territory, làm việc với th...
12/19/2025

Tác giả là một Linh mục dòng Ngôi Lời thuộc tỉnh dòng Chicago, đang ở Alice Springs, Northern Territory, làm việc với thổ dân vùng samạc đất đỏ Úc Châu. Với nhiều bài viết giá trị góp cho Việt Báo, ông là người nhận đã nhận giải Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ năm thứ mười, 2010.

***

Ông từ người Papua New Guinea đón cha xứ mới người Việt Nam trước cổng nhà xứ. Dáng người ông từ khoảng chừng 30, khuôn mặt PNG nâu nâu đậm nét đăm chiêu, ánh mắt ẩn hiện nét hồi tưởng. Khi nhìn thấy cha xứ mới đang kiên nhẫn đứng đợi dưới mái hiên nhà xứ, nụ cười xuất hiện trên môi ông từ để lộ hàm răng trắng đều thường thấy nơi người bản xứ. Nhưng nụ cười ấy vụt tắt khi ông mở cửa, mời cha xứ lên xe. Ông từ nhanh chóng quay về lại trạng thái khô khốc khi chiếc xe cũ lăn bánh nhọc nhằn trên con đường đá sỏi gập ghềnh. Sau vài câu trao đổi xã giao ngắn gọn, ông từ lại chìm vào trạng thái im lặng. Thời gian trôi qua, năm phút rồi mà vẫn không ai nói thêm một lời nào. Cuối cùng cha xứ lên tiếng,

— Tại sao cha xứ cũ lại rời nhiệm sở vậy hả ông từ?

Câu hỏi làm ông từ bất ngờ. Như được dịp thoát khỏi trạng thái trầm mặc, ông nói ngay,

— Thưa cha, Đức Tổng Giám mục quyết định cho ngài nghỉ một thời gian.

Cha xứ lờ mờ đoán còn điều gì đó chưa được nói ra,

— Tôi mới về nhà xứ sáng nay thôi. Tôi không hiểu có chuyện gì xảy ra ở giáo xứ vậy?

— Ủa, Đức Tổng không nói cho cha biết chuyện gì hay sao?

— Chuyện gì vậy?

— Thưa cha, ba người chết bất ngờ trong cùng một ngày ngay sau khi xe ủi đất húc sập cánh cửa nhà thờ. Ông lái xe ủi đất chết tại chỗ. Sau đó tới ông Trung úy cảnh sát, cuối cùng là ông chánh trương.

Cha xứ như tỉnh ngủ, mở to mắt, cảm giác bất an len lỏi trong tim, người ông gờn gợn nổi g*i ốc,

— Không, tôi không biết gì cả. Tôi chỉ nghe Đức Tổng Giám mục nói giáo xứ có vấn đề. Tôi có hỏi, nhưng ngài dặn tôi lên văn phòng tòa Tổng gặp ngài, nói chuyện riêng.

Ông từ nhìn cha xứ, ánh mắt nghi hoặc. Cha xứ giải thích,

— Nhưng tôi muốn về nhà xứ sớm hơn để chuẩn bị lễ Giáng Sinh.

Đọc tiếp:
https://vietbao.com/p301414a324027/chieu-24-thang-12

Tác giả là cư dân San Diego, đã hai lần thắng giải Viết Về Nước Mỹ. Năm 2001, với bài "Hoa Ve Chai", ông nhận giải danh ...
12/19/2025

Tác giả là cư dân San Diego, đã hai lần thắng giải Viết Về Nước Mỹ. Năm 2001, với bài "Hoa Ve Chai", ông nhận giải danh dự. Ba năm sau, với bài viết "Giọt Nước Mắt," kể về Đài Tưởng Niệm Chiến Tranh Việt Nam tại tiểu bang New Jersey do một kiến trúc sư Việt Nam vẽ kiểu, ông nhận giải chung kết Viết Về Nước Mỹ 2004. Mùa lễ Tạ Ơn năm nay, tác giả gửi đến Viết Về Nước Mỹ một loạt 5 bài bút ký thấm đậm tình người từ trong gia đình đến những người thân quen của mình. Sau đây là bài thứ hai: “Chiếc Hồ Trên Đá”.

***

Một chiếc hồ con nằm lặng yên trên đá,
Mà trong mắt trẻ thơ là cả vũ trụ xanh...

Tôi định cư tại San Diego đã ngoài bốn mươi năm qua. Vùng đất hiếm hoi khó có nơi nào sánh được: bởi chỉ nội trong một ngày lái xe quanh quẩn, người ta có thể đi từ biển lên núi, từ rừng xanh đến sa mạc, thưởng ngoạn đủ đầy hương sắc của đất trời. Sáng sớm thong d**g bên vịnh Mission, mặt nước yên như tờ, hàng cọ in bóng trên nền sương mỏng. Trưa ghé Julian, nhâm nhi ly cà phê hay lát bánh táo giữa tiết trời lành lạnh và màu xanh thăm thẳm của rừng thông. Chiều về, con đường tới Borrego mở ra vùng sa mạc hoang vu, xương rồng rải rác trên nền đá đỏ. Suốt dọc hành trình đâu đó hiện ra vườn cam, vườn bơ, đồng nho trĩu quả giữa thung lũng nắng chan hòa. Cảnh vật thay đổi không ngừng, khi mộc mạc, lúc rực rỡ, nhưng vẫn hài hòa như một bản nhạc êm dịu của đất trời. Mỗi lần lái xe ngang qua, tôi cảm thấy mình như được nối lại với nhịp sống của đất, và lòng bỗng nhẹ nhàng lạ thường.

Tiếc thay, suốt bốn năm liền California oằn mình trong hạn hán, ảnh hưởng đủ đường đến đời sống cư dân. Không ai biết bao giờ tuyết và mưa mới trở lại như xưa để thảm cỏ trước nhà có cơ hội hồi sinh, để màu xanh công viên thôi lụi tàn.

Tôi vẫn nhớ hôm tiểu bang ban bố tình trạng khẩn cấp vì thiếu nước, nhà tôi nhận được một cú điện thoại kêu gọi tiết kiệm. Chồng tôi vui vẻ trả lời:

- Thưa cô, nhờ tiết kiệm nước mà sức khỏe vợ chồng tôi tốt lên nhiều lắm!

Giọng cô nhân viên ngạc nhiên:

- Dạ... ông vui lòng giải thích rõ hơn?

Nhà tôi thản nhiên đáp:

- Vì ngày nào vợ chồng tôi cũng tới phòng tập thể dục, tập xong thì tắm luôn ở đó!

Còn Thành, em chồng tôi, tếu táo khoe danh hiệu "vô địch tiết kiệm nước bang Cali":

- Chị Hai biết không, hồi trước một ngày em đánh răng ba lần. Giờ thì... ba ngày mới đánh một lần! Vậy đủ tiết kiệm chưa?

Điều khiến tôi buồn nhất không phải hóa đơn tiền nước, mà là mất trắng bốn mùa hoa Tần Ô. Ở San Diego, loài hoa ấy mọc khắp nơi: chỗ đất hoang, bên lề xa lộ, dọc những sườn đồi nắng cháy. Ngay sau nhà tôi, nơi lưng chừng đồi, cứ đầu tháng Hai là những bụi Tần Ô nhú xanh non; sang tháng Ba hoa nở vàng rực kéo dài suốt gần ba tháng. Màu hoa dân dã và đầy sức sống ấy từng làm lòng tôi rộn ràng; tôi rủ không biết bao nhiêu bạn bè cùng đến ngắm. Mất mùa hoa là mất đi những buổi rong chơi với các cháu, mất cả những khung hình tuổi thơ tôi treo trong nhà, giữ làm kỷ niệm trong album. Cứ nghĩ đến đó, tôi lại buồn đến tê tái lòng.

Đọc tiếp:
https://vietbao.com/a324032/chiec-ho-tren-da
--

Tin từ PBS cho hay, một đoạn video phát trực tiếp của một người sáng tạo nội dung trên YouTube đang trả lời về đầu tư tà...
12/19/2025

Tin từ PBS cho hay, một đoạn video phát trực tiếp của một người sáng tạo nội dung trên YouTube đang trả lời về đầu tư tài chính đã bất ngờ xuất hiện trên trang web Tòa Bạch Ốc hơn 2 tiếng đồng hồ.

Đoạn video phát trực tiếp xuất hiện trong ít nhất tám phút vào tối Thứ Năm trên trang web whitehouse.gov/live, nơi thường phát trực tiếp các bài phát biểu của tổng thống.

Tòa Bạch Ốc cho biết họ đang điều tra về “sự chiếm quyền” hy hữu này.

Hiện chưa rõ liệu trang web có bị xâm nhập hay video được liên kết nhầm lẫn bởi ai đó trong chính phủ. Chính quyền Trump cho biết trong một tuyên bố rằng họ “đã biết và đang điều tra vụ việc.”

Video xuất hiện bất ngờ đó thuộc về danh khoản YouTube tên . Lúc đó người này đang phát trực tiếp để trả lời các câu hỏi về tài chính, kéo dài hơn hai giờ, theo PBS.

Ông Farley cho biết trong một email gửi cho hãng tin Associated Press vào Thứ Sáu rằng anh ta không hề biết chuyện gì đã xảy ra.

“Nếu tôi biết rằng đoạn video phát trực tiếp của mình sẽ được công khai rộng rãi như vậy, tôi sẽ ăn mặc đàng hoàng hơn một chút và chuẩn bị một vài chủ đề cụ thể hơn! Và có lẽ nó sẽ không phải là về tài chính cá nhân,” Farley viết.

Theo NCBWashington, chính quyền và chiến dịch tranh cử của Tổng thống Donald Trump đã gặp phải một loạt các vụ vi phạm và thách thức về an ninh mạng trong năm qua.

Vào Tháng Năm, quan chức chính phủ bắt đầu điều tra việc giám đốc điều hành doanh nghiệp và các nhân vật nổi bật khác nhận được tin nhắn và cuộc gọi điện thoại từ một người mạo danh Susie Wiles, chánh văn phòng của Trump.

Năm ngoái, Iran đã tấn công vào chiến dịch tranh cử của Trump. Các tài liệu nội bộ nhạy cảm đã bị đánh cắp và phát tán, bao gồm cả một hồ sơ về Phó Tổng thống JD Vance, được tạo ra trước khi ông được chọn làm người đồng hành tranh cử của Trump, theo NBCWashington.

https://vietbao.com/a324044/trang-web-toa-bach-oc-bi-tan-cong-
---

Nước Mỹ chưa bao giờ như thế này.Trong phần lớn lịch sử hiện đại của mình, Hoa Kỳ đã tự quảng bá với thế giới bằng một l...
12/19/2025

Nước Mỹ chưa bao giờ như thế này.

Trong phần lớn lịch sử hiện đại của mình, Hoa Kỳ đã tự quảng bá với thế giới bằng một lời hứa đơn giản nhưng đầy sức thuyết phục: Nếu bạn làm việc chăm chỉ, có tinh thần cầu tiến, tuân thủ luật lệ và tin tưởng vào phẩm giá của người khác, bạn có thể xây dựng một cuộc sống tốt đẹp ở đây. Sự an toàn được coi là điều hiển nhiên, không chỉ an toàn về thể chất, mà còn cả an toàn về mặt đạo đức. Đó là lời hứa về một quốc gia nơi có luật pháp tôn nghiêm, nơi cái ác sẽ bị ngăn chặn, và trẻ em có thể lớn lên trong niềm tự hào được tôi luyện trong cái nôi của nền khoa học kỹ thuật tân tiến nhất thế giới.

Bức tranh về một nước Mỹ văn minh, tự do và tử tế nay bị thay bằng những tấm hình có khung mạ vàng, bên trong là cảnh ICE rượt đuổi xịt hơi cay người dân trên phố; hoặc những lãnh đạo cao cấp của quốc gia đang lật ngược tất cả kỷ cương, luật pháp, theo ý của một người.

Lời hứa năm xưa của nước Mỹ đã sụp đổ.

*Tuổi thơ sợ hãi

Đoạn video được quay bên trong một tòa nhà của Đại học Brown University cho thấy khoảnh khắc cảnh sát phá cửa, giải cứu một nhóm sinh viên đang trú ẩn sau vụ xả súng trong khuôn viên trường. Những gương mặt thất thần, sợ hãi, co rúm người núp sau những kệ sách. Khi nghe tiếng cảnh sát, cả nhóm đứng bật dậy, hai tay đưa lên cao theo mệnh lệnh. Từng cô cậu sinh viên bước ra giữa hàng súng bảo vệ của cảnh sát. Họ như ong vỡ tổ, mừng rỡ vì biết đã được an toàn, được về nhà. Nhưng chắc chắn đêm đó sẽ là cơn ác mộng khó quên. Thậm chí nó là lần thứ hai trong đời.

Năm 2018, Zoe Weissman là học sinh trường trung học Westglades ở Parkland, Florida, đối diện trường trung học Marjory Stoneman Douglas, nơi 17 người đã chết và 18 người bị thương trong vụ xả súng hàng loạt vào ngày Lễ Tình Nhân.

Thứ Bảy vừa qua, bảy năm sau, Weissman, nay 20 tuổi, đang ở trong phòng ký túc xá của Brown University thì một người bạn gọi điện báo cho cô về vụ xả súng.

“Khi tôi 11 tuổi, tôi nghĩ tôi sẽ không bao giờ là phải trải qua một vụ xả súng trong trường học.

Khi tôi 12 tuổi, tôi nói với mình chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra nữa.

Bây giờ tôi vừa 20 tuổi và tôi đã được chứng minh là mình sai.

Lần đầu là Parkland, giờ là Brown University.” Những lời Zoe Weissman viết trên trang X của cô.

Mia Tretta từng là nạn nhân của súng. Cô may mắn sống sót sau khi bị bắn vào bụng năm 2019 trong vụ xả súng hàng loạt tại trường trung học Saugus ở Santa Clarita, California. Hai học sinh đã thiệt mạng và Tretta là một trong ba người bị thương. “Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng lại có một vụ xả súng xảy ra cho đến khi hàng trăm tin nhắn gửi về từ rất nhiều người,” Tretta, hiện là sinh viên năm thứ ba của Brown University, kể lại với đài truyền hình địa phương WMUR thuộc ABC News hôm Thứ Bảy.

Đó là trong khuôn viên trường học.

Ở một nơi khác, những con phố của Little Village, trung tâm văn hóa của cộng đồng người gốc Latino ở Chicago, giờ đây lại tràn ngập những người đàn ông đeo mặt nạ và mặc áo giáp. Washington Post kể lại một ngày của Rafael Veraza, quốc tịch Mỹ, đi mua sắm cùng vợ và con gái nhỏ của họ ở Sam’s Club. Khi nhìn thấy lực lượng cảnh sát di trú trong bãi đậu xe, họ quyết định rời đi. Các đặc vụ liên bang đã tiến đến, xịt hơi cay vào xe, buộc họ phải bước ra ngoài. Con gái nhỏ một tuổi của Veraza hét lên đau đớn. Cô bé cố gắng mở mắt. Khi vợ chồng Veraza đưa con đến bệnh viện, bác sĩ phải gọi cho trung tâm kiểm soát chất độc vì họ chưa từng điều trị cho một đứa trẻ nhỏ như vậy bị ảnh hưởng bởi hơi cay. Giờ đây, gia đình phải theo dõi những tổn thương lâu dài, tiềm ẩn, đối với phổi và mắt của con gái họ.

Một vết thương tâm lý vĩnh viễn trong cuộc đời cô gái nhỏ một tuổi.

Và rất nhiều những ánh mắt tuổi thơ khác đã phải chứng kiến một nước Mỹ bạo lực, hung tàn, những gương mặt ẩn sau mặt nạ đen bí ẩn mang thương hiệu “Làm Cho Nước Mỹ Vĩ Đại Trở Lại.”

Những đứa trẻ này sẽ tự hiểu, trong khẩu hiệu đó, không có thân phận của chúng.

Trong một quốc gia tự hào về sự phát triển và tiên tiến nhất toàn cầu, trẻ em lại được dạy không phải cách chơi đùa an toàn, mà là cách sống sót trước bạo lực.

**Bình thường hóa tội ác

Sự an toàn vốn không chỉ liên quan đến bạo lực, mà ở thế kỷ mới này, nó được nhìn nhận ở một mức cao hơn, liên quan đến ngôn ngữ, chuẩn mực và quyền lực. Trong một thập niên qua, Hoa Kỳ đã chứng kiến sự suy giảm có hệ thống trong cách hành xử ở cấp lãnh đạo cao nhất. Những lời lẽ thù hận, gây chia rẽ, phân biệt chủng tộc và phân biệt giới tính không chỉ được dung thứ mà còn được khuyến khích.

Khi một nhà lãnh đạo quốc gia liên tục chế giễu người khuyết tật, hạ thấp phụ nữ, đổ lỗi cho người nhập cư và coi toàn bộ cộng đồng là mối đe dọa, hậu quả không chỉ dừng lại ở lời nói. Ngôn ngữ định hình hành vi. Nó cho thấy ai được bảo vệ và ai có thể bị loại bỏ. Nó cho công chúng biết nỗi đau của ai đáng được quan tâm và nỗi đau của ai thì không.

Thiệt hại càng trầm trọng hơn khi sự tàn nhẫn trở thành chính sách. Những người đã nhập cư vào Hoa Kỳ một cách hợp pháp, tuân thủ luật lệ, xây dựng cuộc sống, đóng thuế, nuôi dạy gia đình, đột nhiên bị trục xuất hoặc gặp nguy hiểm do những thay đổi chính trị. Quy trình pháp lý trở nên có điều kiện. Phẩm giá con người trở nên có thể thương lượng.

Đối với cả người nhập cư và công dân, thông điệp rất rõ ràng: tính hợp pháp không bảo đảm an ninh. Lòng trung thành không đảm bảo sự thuộc về. Chuyên môn không đảm bảo sự tôn trọng. Trong môi trường như vậy, việc ở lại bắt đầu giống như đánh cược với tương lai của chính mình.

***Những chú sói lai Kazan

Và rồi tự lúc nào, trong các nhóm trò chuyện bạn bè, các trang mạng xã hội, một câu hỏi từng được thì thầm nay đã được thảo luận công khai: Làm thế nào để tôi rời khỏi đất nước này? Tờ The New Yorker phóng khoáng đã có hẳn một bài viết như thế. Bắt đầu là “Vào một ngày thứ Bảy u ám Tháng Chín, một nhóm du khách tụ tập ăn tối tại Jopenkerk, nhà máy bia được cải tân lại từ nhà thờ cũ, ở thành phố Haarlem của Hà Lan. Họ đến từ Texas, Iowa và Pennsylvania. Mục đích chuyến đi của họ không phải là công việc hay giải trí. Những người Mỹ này đến đó vì họ muốn rời khỏi Hoa Kỳ…”

Đầu Tháng Mười Hai, chính phủ Canada cho biết họ đang nỗ lực thu hút các nhà nghiên cứu có trình độ cao từ khắp nơi, kể cả những người đang có thị thực H-1B của Hoa Kỳ nhưng đang chịu áp lực khi chính quyền Trump cắt giảm tài trợ nghiên cứu. Không những vậy, Canada đầu tư hơn 1 tỷ đô la để thu hút các nhà nghiên cứu từ Mỹ và các quốc gia khác trên thế giới.

Một cuộc khảo sát của tạp chí Nature hồi Tháng Bảy 2025 cho thấy 75% các nhà nghiên cứu hoa khọc ở Mỹ đang cân nhắc rời khỏi đất nước. Trong số đó có cả một người được mệnh danh là "Mozart của toán học.” Bài viết trên NyTimes hồi Tháng Năm cho biết đang hiện hữu một làn sóng sinh viên Mỹ thay đổi kế hoạch học đại học và sau đại học để hướng đến những quốc gia khác. Lý do là những cuộc tấn công chính trị và cắt giảm ngân sách làm cho họ không cảm thấy có một tương lai an toàn.

Ngày càng nhiều người Mỹ rời đi không phải để tìm kiếm cuộc phiêu lưu hay sự xa hoa. Họ rời đi vì họ không còn tìm thấy ở đất nước này sự văn minh, tự do hay tử tế nữa. Họ rời đi vì cuộc sống hàng ngày giờ đây bao gồm một nỗi sợ hãi, bất ổn và sự sỉ nhục âm ỉ mà không một nền dân chủ nào nên chấp nhận. Đây không phải là sự bi quan hay thiếu lòng trung thành. Đây là vấn đề về an toàn, và nhận thức ngày càng tăng rằng Hoa Kỳ đang thất bại trong việc gìn giữ điều đó.

Tự do của chú chó sói lai Kazan là đồng cỏ và những cánh rừng mênh mông, nơi nó sống cuộc đời của chính nó. Dù một phần máu chảy trong người của chú là chó Huski, nhưng sự tàn độc của thế giới văn minh loài người đã đẩy chú trở lại với thiên nhiên hoang dã. Đó là tự do của Kazan. Là hạnh phúc của Kazan. Ngọn lửa yêu thương nhân ái trong máu của Kazan làm cho chú trở thành một loài dã thú có bản năng thuần khiết. Dù có cơ hội sống trong chuồng êm, tận hưởng ngày Lễ Giáng Sinh ấm áp với đùi gà, Kazan cuối cùng đã chọn trở về với rừng, nơi nó thực sự thuộc về. Nơi Kazan được tự do.

Tự do thực sự đòi hỏi các thể chế ổn định, sự bảo vệ bình đẳng trước pháp luật và cam kết chung đối với phẩm giá con người. Tự do đòi hỏi người lãnh đạo, và cả người dân, hiểu rằng quyền lực đi kèm với trách nhiệm, chứ không phải tờ giấy phép để làm bất cứ điều gì mình muốn. Nó đòi hỏi một nền văn hóa coi trọng kiến thức, sự thật và lòng nhân ái hơn là sự phô trương và lòng thù hận.

Đối với nhiều người Mỹ, việc rời đi không phải là hành động phản bội. Đó là lựa chọn tự bảo vệ bản thân. Không ai dễ dàng từ bỏ nhà cửa, mảnh đất của mình. Không ai cho rằng những người từng chạy trốn chế độ Cộng Sản hay độc tài trên thế giới là những người phản bội quê hương. Họ đi tìm tự do, để được sống và làm người tử tế. Hơn thế nữa, để được yêu quê hương.

“Bây giờ đi đâu?” – câu hỏi của những chú sói lai Kazan thời nay.

Toàn bài viết:
https://vietbao.com/a324038/nhung-chu-soi-lai-kazan

-- Âu Châu Đồng Ý Cho Ukraine Vay 105 Tỉ Mỹ Kim, Không Dùng Tài Sản Nga Bị Phong Tỏa-- Góa Phụ Charlie Kirk Công Khai Ủn...
12/19/2025

-- Âu Châu Đồng Ý Cho Ukraine Vay 105 Tỉ Mỹ Kim, Không Dùng Tài Sản Nga Bị Phong Tỏa
-- Góa Phụ Charlie Kirk Công Khai Ủng Hộ JD Vance, Nội Bộ MAGA Lộ Rõ Rạn Nứt
-- Hạ Viện công bố thêm loạt hình ảnh mới từ di sản của Jeffrey Epstein.
-- Can phạm nổ súng Đại Học Brown đã tự sát; chính phủ liên bang tạm ngưng chương trình xổ số cấp Visa.
-- Chính quyền Trump mở rộng đóng băng hồ sơ di trú, thêm 20 quốc gia bị ảnh hưởng.
-- Thượng Viện chuẩn thuận nhóm nhân sự thứ ba, lập kỷ lục bổ nhiệm viên chức cho chính quyền Trump.
-- Trump ra sắc lệnh cho nghỉ lễ Giáng Sinh và ngày 26 tháng 12.
-- Ngũ Giác Đài: tiêu diệt thêm năm “kẻ khủng bố ma túy” trên Thái Bình Dương.
-- Các công ty, xí nghiệp đối diện cuộc “thanh lọc DEI” từ EEOC dưới thời Trump.
-- Trump Media sáp nhập công ty nhiệt hạch, thương vụ 6 tỷ MK gây tranh cãi.
-- TikTok ký thỏa thuận bán công ty con tại Hoa Kỳ cho các nhà đầu tư Mỹ.
-- Thượng Viện bế tắc vụ ngân sách vì Trump đòi giải thể cơ quan khí hậu.
-- Liên Âu thống nhất cùng nhau vay tiền để tài trợ cho Ukraine.
-- Đức Giáo Hoàng Leo bổ nhiệm tân Tổng Giám Mục New York, báo hiệu lập trường cứng rắn về vấn đề di trú.
-- Thẩm phán Milwaukee bị kết tội cản trở công lý sau cáo buộc giúp di dân lậu tránh bị bắt.
-- North Carolina: phi cơ rơi khi hạ cánh, bảy người thiệt mạng, có cựu tay đua NASCAR Greg Biffle.
-- Úc loan báo kế hoạch thu mua lại súng sau vụ thảm sát Bondi Beach.
-- VN: phong tỏa tài sản CEO Quốc Cường Gia Lai và cựu lãnh đạo Cao Su Việt Nam trong đại án đất công.

Đọc toàn bản tin:
https://vietbao.com/a324042/ban-tin-ca-phe-sang-thu-sau-19-thang-12-nam-2025-
---

Có những cuốn sách như những vết thương không lành của lịch sử, dai dẳng, không nguôi. 'Mỗi Người Ðều Chết Một Mình' của...
12/19/2025

Có những cuốn sách như những vết thương không lành của lịch sử, dai dẳng, không nguôi. 'Mỗi Người Ðều Chết Một Mình' của Hans Fallada là một trong những tác phẩm như thế, một bản ký sự không khoa trương, không hiệu triệu, chỉ kể lại những bước chân nhỏ bé, lặng lẽ giữa những ngày tháng mà con người phải học cách sống trong bóng tối.

Hans Fallada, tên thật là Rudolf Ditzen, người đã sống giữa những biến động của nước Đức — từ sự sụp đổ của Đế chế, đến cơn bão của Thế chiến thứ nhất, rồi bước vào cơn ác mộng của Đệ tam đế chế. Trước chiến tranh, Fallada là một nhà văn nổi tiếng, tác giả của Little Man, What Now?, được Hollywood dựng thành phim. Nhưng khi Hi**er lên nắm quyền, ông bị cấm xuất bản, bị Gestapo rình rập, và bị ép phải viết những tác phẩm phục vụ tuyên truyền. Tưởng chừng như bị nghiền nát giữa bạo lực và sợ hãi, ông lại tìm thấy trong ngục tối một đường sống của tâm hồn – viết. Trong ngục tối, ông bí mật viết nên ba cuốn tiểu thuyết mã hóa, và sau chiến tranh, vừa thoát xác một người sống sót, ông viết cuốn cuối cùng: Mỗi người đều chết một mình (Every Man Dies Alone).

Tác phẩm được hoàn thành chỉ trong 24 ngày, dựa trên hồ sơ thật của một cặp vợ chồng thợ thuyền ở Berlin — Otto và Anna Quangel. Sau khi mất con trai nơi chiến trận, họ chọn cách chống lại Hi**er bằng một hành động giản dị đến ngây thơ, viết và rải những tấm bưu thiếp, với những dòng chữ run rẩy: “Hỡi các bà mẹ! Führer đã giết con tôi. Rồi hắn sẽ giết cả con bà.” Những tấm bưu thiếp ấy không thay đổi được vận mệnh, nhưng lại là ánh sáng cuối cùng của lương tri trong một thế giới ngập tràn bóng tối.

Trong Mỗi người đều chết một mình, Fallada không vẽ nên hình ảnh anh hùng. Ông chỉ kể lại đời sống như nó vốn có — những ngày tháng đen tối, những con người hèn yếu, những khoảnh khắc im lặng đầy ám ảnh. Vợ chồng Otto và Anna, như bao người khác, từng tin tưởng vào kẻ mà họ gọi là “người dẫn đường”, từng cúi đầu trước những lời tuyên truyền. Nhưng khi mất đi người con duy nhất, họ mới thấy rõ: người mà họ từng tin tưởng, chính là kẻ đã giết chết linh hồn dân tộc.

Thế giới của Mỗi người đều chết một mình là bức tranh ẩm thấp của một dân tộc bị trói trong khủng bố: người đưa thư e dè, chủ tiệm thú nuôi vật lộn mưu sinh, viên cảnh sát Gestapo truy lùng như thú săn mồi. Ai cũng lo sợ, ai cũng cúi đầu — và mỗi cái cúi đầu lại là một nhát chém vào lương tri nhân loại. Fallada hiểu rằng chế độ độc tài không chỉ giết người bằng súng đạn và ngục tù, mà bằng sự tê liệt đạo đức thường ngày: nụ cười dè chừng, lá đơn tố giác, sự im lặng thỏa hiệp.

Fallada dựng nên cả một Berlin thập niên 1940: những con phố ngột ngạt, những viên chức sợ hãi, những kẻ chỉ điểm. Ống kính của ông soi cả hai phía: những người âm thầm kháng cự, và những kẻ tưởng mình chỉ “sống cho qua ngày”, như nhân vật viên thanh tra Gestapo Escherich – một người từng làm cảnh sát lương thiện, rồi dần dà trở thành công cụ cho bạo lực – nơi cái lý tưởng tự giác ngã gục giữa sợ hãi và đòi hỏi pháp lý. Bị dằn vặt, bị hạ nhục, ông vẫn không đủ can đảm phản kháng, nhưng cũng chẳng còn lòng trung tín với chế độ. Đó chính là hình ảnh của số đông người Đức thời đó: mắc kẹt giữa hai hố sâu, vừa ghê tởm, vừa vô năng.

Fallada không rao giảng. Ông chỉ ghi lại cơn hấp hối của một xã hội bị nỗi sợ điều khiển. Nhưng sau cùng, chính sự yếu đuối và niềm tin mong manh của những con người bé nhỏ ấy lại khiến độc giả tin rằng vẫn còn một giá trị bền bỉ trong nhân loại — lòng dũng cảm của lương tri. Giữa những ngày tháng đen tối ấy, những tấm bưu thiếp nhỏ bé của Otto và Anna như những đốm lửa le lói, không thể đốt sáng bóng đêm, nhưng đủ để cho thấy: con người chưa bao giờ hoàn toàn mất đi phẩm giá.

Tác phẩm được dịch sang Anh ngữ bởi Michael Hofmann vào năm 2009, và nhanh chóng trở thành hiện tượng văn học thế giới. Primo Levi ca ngợi nó là “cuốn sách vĩ đại nhất viết về cuộc kháng cự Đức quốc xã”. The New Yorker gọi nó là “bức chân dung rùng rợn và chân thực nhất về đời sống thường nhật dưới thời chiến”. Nhưng điều khiến Mỗi người đều chết một mình vượt qua cả tiểu thuyết hay lịch sử, là nó đặt câu hỏi mà mọi thời đại đều phải đối diện: Trong một xã hội bị nỗi sợ điều khiển, con người có thể làm gì để giữ được phẩm giá của mình?

Fallada không đưa ra câu trả lời dễ dàng. Ông không nói đến cách lật đổ chế độ, không vẽ ra viễn cảnh chiến thắng. Ông chỉ kể lại hành trình của một người đàn ông và một người đàn bà, giữa những con phố Berlin ngột ngạt, với những tấm bưu thiếp nhỏ bé và một niềm tin mong manh. Nhưng chính từ những điều giản dị ấy, tác phẩm lại trở thành lời cảnh tỉnh âm thầm cho nhân loại: chống lại sợ hãi không phải là hành động chính trị, mà là trách nhiệm con người.

Đã gần tám mươi năm kể từ ngày Mỗi người đều chết một mình ra đời. Nhưng trong thời đại hôm nay — khi phong trào cực đoan và hận thù lại gõ cửa nhân loại — tác phẩm này vẫn là lời cảnh báo: trong bất cứ thời nào, khi sợ hãi trở thành thói quen và im lặng hóa thành đạo đức, thì chính lúc ấy, chúng ta đang ngả dần về phía bóng tối.

Hans Fallada đã chết, như các nhân vật trong sách Mỗi người đều chết một mình, nhưng ông để lại một di chúc bất diệt — rằng phẩm giá con người không thể đánh mất, dù chỉ trong ý nghĩ.

https://vietbao.com/a324037/moi-nguoi-deu-chet-mot-minh-nhung-buoc-chan-lang-le-giua-dem-dai

Ở đời dường như chúng ta hay nghe nói người đi buôn chiến tranh, tức là những người trục lợi chiến tranh như buôn bán vũ...
12/19/2025

Ở đời dường như chúng ta hay nghe nói người đi buôn chiến tranh, tức là những người trục lợi chiến tranh như buôn bán vũ khí, xâm chiếm đất đai, lãnh thổ của nước khác, thỏa mãn tham vọng bá quyền cá nhân, v.v…

Nhưng lại không mấy khi chúng ta nghe nói có người đi buôn hòa bình. Vậy mà ở thời đại này lại có người đi buôn hòa bình. Thế mới lạ chứ! Các bạn đừng tưởng tôi nói chuyện vui đùa cuối năm. Không đâu! Đó là chuyện thật, người thật đấy. Nếu các bạn không tin thì hãy nghe tôi kể hết câu chuyện dưới đây rồi phán xét cũng không muộn.

Vậy thì trước hết hãy nói cho rõ ý nghĩa của việc đi buôn hòa bình là thế nào để các bạn khỏi phải thắc mắc rồi sau đó sẽ kể chi tiết câu chuyện.

Đi buôn thì ai cũng biết rồi. Đó là đem bán món hàng này để mua món hàng khác, hoặc đi mua món hàng này để bán lại cho ai đó hầu kiếm lời. Như vậy, đi buôn thì phải có lời. Với những con buôn chuyên nghiệp thì mua vào giá rẻ mà bán ra giá đắt; hoặc mua hàng vô lúc mức cầu thấp và mức cung cao rồi để đó chờ đến khi mức cung thấp và mức cầu cao thì tung hàng ra bán. Như thế mới có lời to. Còn nữa, những tay buôn chuyên nghiệp thường đánh phủ đầu bằng cách chê hàng của người khác thậm tệ để hạ giá rồi sau đó mới mua giá rẻ. Ngược lại lúc bán hàng của mình thì con buôn sành sõi thường bắt giá hàng rất cao, có khi chơi trò nâng giá bất hợp pháp hàng của mình để đánh lừa con buôn.

Người đi buôn hòa bình cũng thế. Xem hòa bình như món hàng để buôn bán, đổi chác hầu kiếm lời. Nhưng kiếm lời cái gì từ hòa bình? Tiếng tăm và giải thưởng. Đó là phần lời của người đi buôn hòa bình. Như vậy, người đi buôn hòa bình không đòi cái giá bằng tiền bạc mà bằng tiếng tăm, danh vọng và giải thưởng. Nói dễ hiểu thì người đi buôn hòa bình muốn thỏa mãn lòng tham danh vọng cá nhân để có thể vỗ ngực mà nói trước bàng quan thiên hạ rằng ta đây là anh hùng, là nhà thương lượng, nhà đàm phán số một trên thế giới!

Người đi buôn hòa bình khác với người xây dựng hòa bình. Người đi buôn hòa bình chỉ nghĩ đến việc làm sao có thể dàn xếp cho được nhiều vụ hòa bình từ các cuộc chiến có thật hay không thật để tính xem mình đã giải quyết được bao nhiêu vụ hòa bình trên thế giới và được lợi gì cho cá nhân mình. Người xây dựng hòa bình không nghĩ tới số vụ hòa bình mà mình kiến tạo và cũng chẳng quan tâm đến bao nhiêu cái lợi cho cá nhân mình. Người xây dựng hòa bình thật sự cống hiến trọn đời để đem lại cuộc sống hòa bình và hạnh phúc cho tất cả mọi người, đặc biệt cho những nạn nhân bi thảm của chiến tranh. Một điều khác biệt quan trọng là người đi buôn hòa bình không có sự hòa bình thật sự bên trong tâm hồn để lan tỏa không khí hòa bình trong cuộc sống hàng ngày, trong khi người xây dựng hòa bình phát xuất từ tâm hồn bình yên không hận thù, không muốn ai bị tổn hại. Người không có tâm hồn hòa bình thì không thể tạo dựng hòa bình cho người khác, cho đất nước khác.

Vậy thì trong thời đại hiện nay ai là người đi buôn hòa bình? Không cần tôi trả lời chắc các bạn đã có câu trả lời rồi, đúng không?

Trong bài phát biểu tại Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc ở New York hôm 23 tháng 9 năm 2025, Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump nói rằng ông đã dàn xếp hòa bình cho 7 cuộc chiến và cho rằng ông xứng đáng nhận Giải Nobel Hòa Bình. Tôi sẽ kể cho các bạn nghe những câu chuyện liên quan đến 7 vụ hòa bình mà ông Trump khoe tại Liên Hiệp Quốc trong phần sau.

Ở đây còn có câu chuyện vừa mới xảy ra vào đầu tháng 12 này cũng liên quan đến giải thưởng hòa bình mà ông Trump muốn có được. Đó là vào ngày 5 tháng 12 năm 2025, trong buổi lễ bốc thăm các trận đấu trong Giải Túc Cầu Thế Giới năm 2026 (2026 World Cup) sẽ diễn ra tại 3 nước Mỹ, Canada và Mexico, Liên Đoàn Túc Cầu Thế Giới (FIFA) đã trao Giải Hòa Bình cho TT Donald Trump một cách bất ngờ và làm ngạc nhiên cho nhiều người trên thế giới.
Trong lời phát biểu khi nhận giải hòa bình của FIFA, ông Trump nói đây là vinh dự lớn nhất trong đời ông. Hình ảnh trong buổi lễ cho thấy ông Trump rất vui vẻ khi nhận và tự tay đeo huy chương hòa bình vào cổ. Dù không thể sánh bằng Giải Nobel Hòa Bình danh giá nhất thế giới, giải hòa bình của FIFA cũng là một giải an ủi cho ông Trump. Nó giống như người đang khát nước khô cả cổ mà có được một ngụm nước thì cũng đỡ cơn khát! Nhưng, cái ông Chủ Tịch FIFA Gianni Infantino cũng là một tay buôn có hạng đấy. Ông ấy biết bán hàng đúng lúc mức cầu lên rất cao. Ông lại còn là người sành sỏi về tâm lý khách hàng nữa: bán đúng món hàng mà người khách đang đỏ mắt tìm kiếm suốt bao lâu nay. Ông Infantino này chơi cao tay ấn lắm vì muốn ông Trump để yên cho mùa bóng đá thế giới 2026 được diễn ra suông sẻ. Nhưng ông Infantino cũng đã tiếp tay cho cái nghề đi buôn hòa bình của ông Trump và qua đó thổi phồng cái tham vọng cá nhân của ông Trump nữa.

Bây giờ tôi sẽ kể cho các bạn nghe về 8 vụ hòa bình mà ông Trump đã khoe là do ông dàn xếp thành công. Câu chuyện này dựa vào tài liệu do 3 ký giả của báo The Washington Post là Susannah George, Joshua Yang, và Cate Brown, đăng trên số ra ngày 9 tháng 12 năm 2025, nghĩa là một ngày trước khi Ủy Ban Nobel công bố giải thưởng này.

1/ Xung đột giữa Cộng Hòa Dân Chủ Congo và Rwanda: Thứ Năm, ngày 4 tháng 12 năm 2025, Tổng Thống Félix Tshisekedi của Congo và TT Paul Kagame của Rwanda đã có mặt tại Bạch Ốc để ký thỏa thuận hợp tác kinh tế và hỗ trợ các cơ hội đầu tư tương lai trong lãnh vực hầm mỏ, năng lượng và du lịch. Đó là nỗ lực hòa bình nhiều tháng của Mỹ, Liên Hiệp Phi Châu và Qatar theo sau thỏa thuận được ký vào tháng 6 cùng năm về hợp tác an ninh, chấm dứt các nhóm vũ trang để hồi hương người tị nạn từ vụ diệt chủng người Rwanda năm 1994. Nhưng có một yếu tố rất quan trọng mà các chuyên gia và giới ngoại giao lưu ý là một trong những bên chính của cuộc xung đột, nhóm phản loạn M23 không tham gia vào thỏa thuận của Mỹ và vẫn tiếp tục hoạt động. Cho nên, theo cựu nữ đại sứ Mỹ tại Botswana thành viên Hội Đồng An Ninh Quốc Gia thời Obama là Michelle Gavin cho biết là các lực lượng vũ trang vẫn chưa rút khỏi miền đông Congo sau thỏa thuận. Thỏa thuận hòa bình nói trên chủ yếu cho các đầu tư của chính phủ Mỹ và các nhóm tư nhân có cơ hội khai thác các mỏ khoáng sản trị giá tới 24 ngàn tỉ đô la, theo Bộ Thương Mại Mỹ.

2/ Cuộc chiến tại Gaza: Do Thái và Hamas tuyên bố họ đồng ý thỏa thuận ngừng bắn do chính phủ Trump đề xuất vào tháng 10 năm 2025 để chấm dứt cuộc chiến kéo dài 2 năm tại Gaza khiến cho hàng chục ngàn người chết và nhà cửa hầu hết bị tan nát. Trong những ngày và tuần lễ kể từ khi Hamas trả lại tất cả con tin còn sống và thi thể cho Do Thái vẫn còn một con tin Do Thái bị giam giữ. Do Thái tiếp tục oanh kích Gaza, mà Hamas nói là vi phạm ngừng bắn, dù phần lớn thỏa thuận còn hiệu lực. Nhưng tương lai Gaza vẫn bất định.

Thỏa thuận ngừng bắn thiếu các chi tiết làm sao các bước đầu chuyển sang giai đoạn thứ hai nơi mà cả hai bên được dự kiến sẽ giải quyết các vấn đề quan trọng như giải giáp Hamas, chính quyền điều hành Gaza, an ninh khu vực và tái thiết. Thỏa thuận Gaza thật ra có yếu tố kinh tế. Kế hoạch này kêu gọi thành lập “Hội Đồng Hòa Bình” sẽ giám sát việc điều hành chính sự và tái thiết. Trump là chủ tịch của Hội Đồng. Trong khi các quốc gia vùng Vịnh không muốn cam kết đóng góp vào quỹ tái thiết cho đến khi Hamas giải giáp. Nhưng chủ bút chuyên về ngoại giao của báo The Guardian là Patrick Wintour trong bài báo phổ biến ngày 9 tháng 10 năm 2025 thì kể rằng ký giả Amit Segal, phóng viên thân cận với Thủ Tướng Netanyahu cho biết rằng, “Không có giai đoạn hai. Điều đó là rõ ràng với mọi người, đúng không? Giai đoạn hai có thể xảy ra một ngày nào đó, nhưng nó không liên quan gì tới thỏa thuận vừa được ký kết.”

3/ Cuộc chiến giữa Armenia và Azerbaijan: Sau 4 thập niên xung đột, các lãnh đạo của Azerbaijan và Armenia đã ký thỏa thuận gồm khung hòa bình để giải quyết xung đột sắc tộc Nagorno-Karabakh tại Bạch Ốc vào tháng 8 năm 2025. Thỏa thuận mà các lãnh đạo ký kết vào ngày 8 tháng 8 tại Bạch Ốc hầu như là một hợp tác kinh tế, không hoàn toàn là thỏa thuận hòa bình, bởi vì qua đó Mỹ có thể thiết lập hành lang giao thông nối Azerbaihjan với lãnh thổ của Nakhchivan, khu vực giàu nhiên liệu nằm giữa Armenia, Iran và Thổ Nhĩ Kỳ. Đại Sứ Azerbaijan tại Mỹ là Khazar Ibrahim nói rằng thỏa thuận không phải là hiệp ước hòa bình chính thức và Azerbaijan sẽ không ký bởi vì hiến pháp của nước này xem vùng đất của Armenia bị Azerbaijan chiếm là lãnh thổ của mình.

4/ Cuộc chiến Serbia và Kosovo: Serbia và Kosovo không hề có hành động xung đột nào kể từ cuối thập niên 1990s, nhưng chính phủ Trump nói rằng họ đã ngăn chận bạo động mới. Tổng Thống Kosovo Vjosa Osmani thì đồng tình với tuyên bố của Trump, trong khi Tổng Thống Serbia Aleksandar Vucic thì bác bỏ lập luận đó.

5/ Cuộc chiến giữa Ai Cập và Ethiopia: Bạch Ốc nói rằng họ đã giải quyết các mối căng thẳng giữa Ai Cập và Ethiopia qua vụ tranh chấp lâu dài một cái đập nước, nhưng thực tế thì không có một thỏa thuận nào đối với trường hợp này cả. Trump đã cố gắng làm trung gian hòa giải vụ tranh chấp trong nhiệm kỳ đầu, nhưng các đàm phán đã ngưng. Theo các nhà phân tích thì căng thẳng về đập nước giữa hai nước đã không còn bởi vì lượng mưa quá nhiều.

6/ Cuộc chiến giữa Ấn Độ và Pakistan: Sau 10 ngày xung đột giữa hai nước có vũ khí hạt nhân, Ấn Độ và Pakistan đã đồng ý ngừng bắn vào ngày 10 tháng 5 năm 2025. Trump nói ông đã ngăn chận cuộc xung đột nầy. Trong khi Pakistan ca ngợi ông Trump là nhà kiến tạo hòa bình, Ấn Độ đã bác bỏ vai trò của Mỹ, mà lập trường này đã dẫn đến sự sức mẻ tình hữu nghị giữa Trump và Thủ Tướng Modi. Ông Trump đã giận dữ vì bị phủ nhận công lao nên đã trả thù bằng cách công bố trừng phạt tăng thuế 50% lên hàng hóa Ấn Độ vào tháng 8. Theo tờ báo Tribune India số ra ngày 6 tháng 9 năm 2025 trích lời Giáo Sư Terril Jones cho biết rằng ông Trump tự cho mình là nhà trung gian hòa bình toàn cầu, gồm cả việc thúc đẩy ngừng bắn giữa Ấn Độ và Pakistan, nhưng đã bị Thủ Tướng Modi mạnh mẽ bác bỏ. Theo Giáo Sư Jones thì ông Trump hy vọng được Thủ Tướng Modi đề cử Giải Nobel Hòa Bình. Nhưng khi điều này không được, tức là ông Bodi không chịu đề cử ông Trump cho Giải Nobel Hòa Bình, thì ông Trump trả thù bằng cách áp thuế hàng Ấn Độ.

7/ Cuộc chiến giữa Thái Lan và Cam Bốt: Ngày 24 tháng 7 năm 2025, Thái Lan mở các cuộc không kích vào Cam Bốt, gia tăng xung đột giữa hai nước có chung đường biên giới dài 508 dặm và cựu thù kéo dài nhiều thập niên. Mấy ngày sau, ông Trump vào cuộc dọa sẽ không thương lượng về mậu dịch với hai nước nếu họ còn đánh nhau. Lời đe dọa đó có hiệu lực ngay. Vào ngày 28 tháng 7 cùng năm, Trump cho biết ngừng bắn đã đạt được và gửi nhóm thương mại tới để bắt đầu các cuộc đàm phán. Ông Trump nói rằng, “Tôi đã chấm dứt nhiều cuộc chiến chỉ trong 6 tháng. Tôi tự hào là Tổng Thống của Hòa Bình.” Tuy nhiên, vi phạm đã bùng dậy trong tháng 12 mà cả hai bên đều đổ lỗi cho nhau. Thái Lan đã tiếp tục thực hiện nhiều cuộc không kích vào Cam Bốt khi bài này đang được viết.

8/ Cuộc chiến Do Thái và Iran: Cuộc chiến 12 ngày giữa Iran và Do Thái trong tháng 6 năm 2025 đã bắt đầu với việc Do Thái tấn công Iran, mà trong đó Mỹ cũng dự phần khi tấn công các công sự bí mật có chương trình hạt nhân của Iran. Ngay sau đó chính phủ Trump thúc đẩy ngừng chiến. Nếu như vậy thì tức là gây chiến xong rồi xoa, chứ đâu phải là nhà kiến tạo hòa bình thật sự?

Còn một chi tiết khác xin kể nốt cho các bạn nghe về chuyện ông Trump đi buôn hòa bình. Đó là câu chuyện do ký giả Maya Yang của báo The Guardian viết ngày 14 tháng 8 năm 2025. Trong đó kể rằng trong lúc Bộ Trưởng Tài Chánh của Na Uy là Jens Stoltenberg, cũng là cựu Tổng Thư Ký NATO, đang đi bộ giữa phố thì có điện thoại của ông Trump. Ông Stoltenberg vừa đi vừa bắt máy và nói chuyện thì ra ông Trump nói ông muốn Giải Nobel Hòa Bình và kèm theo việc thương lượng về thuế mà ông Trump dự định áp dụng cho hàng hóa Na Uy. Ông Trump đúng là méo mó nghề nghiệp quá! Tại sao đem chuyện đòi Giải Nobel Hòa Bình ra nói trong lúc thảo luận về thuế quan? Đây chẳng phải là buôn bán thì còn gì?

Nhưng tại sao ông Trump là một thương gia giàu có và làm ăn lâu năm mà lại bị lỗ vốn trong vụ làm ăn này? Có phải ông lại muốn lấy cớ đó để khai phá sản lần nữa chăng? E là không, bởi vì làm ăn lần này không phải tính lời bằng tiền bạc mà bằng danh vọng. Nếu ông Trump để bị lỗ thì sẽ mất tiếng tăm là nhà thương lượng số một, hay là ông tổng thống hòa bình đấy.

Tuy nhiên, ký giả Kim Hjelmgaard của báo USA TODAY, trong bài viết có tựa đề “Trump says he deserves a Nobel peace prize. Does he?” được phổ biến một ngày (tức ngày 9 tháng 10 năm 2025) trước khi Giải Nobel Hòa Bình được công bố, sẽ cho chúng ta biết một số lý do tại sao ông Trump bị thua lỗ kỳ làm ăn này.

Kim Hjelmgaard trích lời của nhà nghiên cứu sử về giải hòa bình Nobel là Øivind Stenersen nhắc lại các ý tưởng của người sáng lập Giải Nobel là Alfred Nobel nhắm đến các tiêu chuẩn cho giải, gồm “Ngoại giao đa phương, làm cho nền dân chủ vững mạnh thêm, nhân quyền, các chính sách về khí hậu, một thế giới được tổ chức tốt hơn.” Stenersen nói nếu dựa vào các tiêu chuẩn này thì ông Trump rất yếu kém.

Trong khi đó Giám Đốc Viện Nghiên Cứu Hòa Bình Oslo là Nina Graeger thì cho rằng ông Trump đã liên tục có những hành động trái ngược và chệch hướng việc thúc đẩy hòa bình. Bà nêu ra một số thí dụ: “Ông ấy [Trump] đã rút Mỹ ra khỏi Tổ Chức Y Tế Thế Giới và Hiệp Ước khí hậu Paris. Ông ấy mở màn chiến tranh thương mại với các bằng hữu và đồng minh. Ông ấy nói rằng ông muốn chiếm Greenland của Dan Mạch, một thành viên của NATO. Ông ấy cũng đã ra lệnh tấn công các chiếc tàu ngoài khơi Venezuela mà điều này cuối cùng có thể cấu thành việc vi phạm luật quốc tế.”

Về các cuộc dàn xếp chiến tranh mà ông Trump nói là đã tạo ra hòa bình, bản tin của hãng thông tấn Mỹ AP hôm 4 tháng 10 năm 2025, trích lời các cựu khôi nguyên Nobel nói rằng Ủy Ban Nobel ưu tiên các nỗ lực đa phương bền vững hơn là những thắng lợi ngoại giao nhất thời. Còn sử gia và nhà nghiên cứu Theo Zenou tại Hội Henry Jackson Society thì cho rằng các nỗ lực của ông Trump chưa chứng minh được tồn tại lâu dài. Zenou nói, “Có sự khác biệt rất lớn giữa việc làm cho chiến cuộc ngừng lại trong thời gian ngắn và việc giải quyết các nguyên nhân gốc rễ của xung đột.”

Mấy ông ký giả vừa trích ở trên chắc không hiểu rõ ông Trump lắm nên mới nói thế. Ông Trump là một thương gia có chút máu “mánh mung,” nói theo ngôn ngữ bình dân học vụ, nên thường chỉ nghĩ tới phương chước làm sao để có lời mà không quan tâm đến mục đích lâu dài lợi hại ra sao.

Cái lời trước mắt mà ông Trump nhắm tới trong việc làm nhà trung gian hòa bình là được cả thế giới biết tới ông. Đối với ông Trump đó là tiếng tăm, là danh vọng. Ông cũng chả cần biết đó là thứ tiếng tăm gì, tốt hay xấu mặc kệ, miễn là có tiếng tăm, được mọi người nhắc đến Donald Trump là đủ. Xin nhớ chuyện ông Trump bước qua lằn ranh biên giới giữa Nam và Bắc Hàn chỉ để bắt tay Kim Jong-un vào ngày 30 tháng 6 năm 2019 mà chẳng cần biết kết quả sau đó thế nào. Gây tiếng vang, tạo tiếng tăm cái đã rồi chuyện gì khác tính sau. Đó là cá tính của ông Trump.

Mời xem đầy đủ tại : https://vietbao.com/a324039/nguoi-di-buon-hoa-binh

Address

10561 Garden Grove Blvd, Garden Grove, CA 92843
Garden Grove, CA

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Việt Báo Daily News posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Organization

Send a message to Việt Báo Daily News:

Share