Đạo & Đời

Đạo & Đời CHARITY REGISTRATION NUMBER: SC044170

ADDRESS:

151 Balmoral St, Glasgow G14 0HB

07779573331


Email: [email protected]

The Scottish Afghan Society (SAS) was established in 2001 by the Afghan community in Scotland. The SAS is representing the Afghan community in Scotland, promoting equality, diversity, active citizenship and participation in public sphere.

2 vợ chồng chuẩn bị mua nhà thì chồng vét hết sạch 1 tỷ tiền tiết kiệm để xây nhà cho mẹ chồng, tôi sang tận nhà làm ầm ...
21/06/2026

2 vợ chồng chuẩn bị mua nhà thì chồng vét hết sạch 1 tỷ tiền tiết kiệm để xây nhà cho mẹ chồng, tôi sang tận nhà làm ầm lên thì bà thản nhiên nói "tiền con trai cũng là tiền của mẹ", ngay lập tức tôi âm thầm sang tên hết đất đai cho mẹ đẻ rồi nộp đơn ly hôn, nhưng rồi đến ngày ra tòa tôi bẽ bàng biết được...
Vợ chồng Mai và Tuấn lấy nhau được 6 năm, sống ở một căn hộ thuê nhỏ ở Hà Đông (Hà Nội).
Hai người chắt chiu từng đồng, gom góp suốt bao năm mới để dành được hơn 1 tỷ — dự tính cuối năm mua căn chung cư nho nhỏ để ổn định cuộc sống.
Vậy mà một buổi tối, Tuấn đột nhiên thông báo:
“Anh rút tiền rồi, mẹ bảo nhà ở quê xuống cấp, anh phải về xây lại cho bà.”
Mai chết lặng.
Cô cố giữ bình tĩnh hỏi:
“Anh rút hết à? Không giữ lại đồng nào à?”
Tuấn gãi đầu:
“Ừ, mẹ nói nhà nứt tường, dột mái... Anh con trai duy nhất, không giúp thì ai giúp?”
Cơn tức nghẹn trong cổ.
Hôm sau, Mai bắt xe thẳng về quê chồng ở Nam Định, xông thẳng vào nhà.
Bà Hường – mẹ Tuấn – đang ngồi tỉa rau, ngẩng lên nhìn con dâu rồi nói tỉnh queo:
“Tiền con trai tao thì cũng là tiền của tao, mày có quyền gì mà sang đây om sòm?”
Cả xóm kéo ra xem, Mai vừa khóc vừa nói:
“Bọn con dành dụm mấy năm, giờ nhà tan cửa nát hết rồi!”
Nhưng bà Hường chỉ phẩy tay, thản nhiên:
“Nhà này là do nó hiếu thảo. Mày không thích thì thôi.”
Mai quay về, lòng nguội lạnh.
Ngay hôm sau, cô lặng lẽ làm thủ tục sang tên toàn bộ mảnh đất bố mẹ cho hồi cưới về tên mẹ đẻ, rồi âm thầm nộp đơn ly hôn.
Cô không muốn dính dáng gì đến người đàn ông đặt mẹ lên trên vợ nữa.
Đến ngày ra tòa, Tuấn vẫn ăn mặc chỉnh tề, gương mặt mệt mỏi.
Khi phiên tòa kết thúc, thẩm phán đưa cho Mai một phong bì niêm phong — nói là giấy tờ liên quan đến tài sản của chồng.
Mai mở ra, bên trong là giấy tờ khiến cô chet lặng... 👇👇

Người vợ sinh con trai da đen, bị chồng b/ỏ r/ơi… và 20 năm sau, điều không tưởng xảy ra...“Ngày cô sinh con, thay vì nụ...
21/06/2026

Người vợ sinh con trai da đen, bị chồng b/ỏ r/ơi… và 20 năm sau, điều không tưởng xảy ra...“Ngày cô sinh con, thay vì nụ cười hạnh phúc, chồng cô nhìn đứa bé rồi quay lưng bỏ đi. Một câu nói lạnh lùng như nhát dao: ‘Đây không phải con tôi’. Hai mươi năm sau, anh ta đứng ch;ết l;ặng trước cửa nhà… khi thấy chàng trai cao lớn, da ngăm đen ấy bước ra và gọi cô bằng một từ khiến anh nghẹn ngào…”
Mai và Hoàng cưới nhau sau 3 năm yêu. Cả làng đều bảo họ là cặp đôi trời sinh: Hoàng cao ráo, điển trai; Mai dịu dàng, đảm đang. Khi biết Mai mang thai, Hoàng như người trên mây, chăm sóc vợ từng chút. Anh đếm từng ngày đến lúc được bế con.
Nhưng hôm sinh nở, bệnh viện vang tiếng khóc chào đời của một bé trai… có làn da đ;en nh;ẻm. Ban đầu, Mai nghĩ do ánh đèn phòng sinh. Nhưng khi y tá bế con đến, Hoàng sững sờ. Anh nhìn Mai, rồi nhìn con, gương mặt chuyển từ ngỡ ngàng sang giận dữ.
“Đây… không phải con tôi!” – Anh hét lên trước mặt mọi người. Dù bác sĩ giải thích có những trường hợp gene di truyền từ thế hệ trước, Hoàng vẫn bỏ ngoài tai. Anh nói mẹ mình là da trắng, cha mình cũng thế, làm sao con lại đen như vậy?
Vài ngày sau, Hoàng biến mất khỏi cuộc đời Mai. Không một cuộc gọi, không một lời xin lỗi. Chỉ để lại tờ giấy l;y h;ôn lạnh lùng. Gia đình Hoàng cũng cắt đứt liên lạc. Người ta bàn tán, mỉa mai Mai khắp xóm. Cô vừa sinh con, vừa chịu tiếng xấu “phản bội chồng”.
Mai ôm con trai vào lòng, nước mắt rơi không ngừng. Cô đặt tên con là Nam, mong con sau này sẽ mạnh mẽ như phương Nam đầy nắng gió. Từ đó, Mai vừa làm mẹ vừa làm cha, lao động bất kể mưa nắng để nuôi Nam lớn lên.
Cuộc sống của Mai là chuỗi ngày vất vả. Cô làm đủ nghề....
Quý độc giả xem thêm tại bình luận 👇

Sợ bố cô đơn lúc về già, chúng tôi cưới cho ông cô vợ trẻ kém 20 tuổi, ngày đón dâu ông vui như Tết rồi quýnh quáng dắt ...
21/06/2026

Sợ bố cô đơn lúc về già, chúng tôi cưới cho ông cô vợ trẻ kém 20 tuổi, ngày đón dâu ông vui như Tết rồi quýnh quáng dắt vợ vào phòng tân hôn, 1 lúc sau, nghe tiếng dì gào khóc, chúng tôi xô cửa xông vào thì thấy dì đang co ro ở góc phòng còn bố thì đang….Bố tôi tên là Nam, năm nay đã 65 tuổi. Ông là một người đàn ông cương nghị, trải qua nhiều sóng gió cuộc đời nhưng luôn giữ một tâm hồn lạc quan. Mẹ tôi mất từ khi tôi và em trai còn nhỏ, bố đã nuôi nấng chúng tôi trưởng thành bằng tất cả tình yêu thương và sự hy sinh. Trong nhiều năm liền, ông luôn từ chối việc tái hôn, nói rằng ông không cần ai bên cạnh, chỉ cần có hai anh em chúng tôi là đủ.
Thế nhưng, khi chúng tôi đều đã có gia đình riêng, có con cái, tôi và em trai bắt đầu lo lắng cho bố. Càng lớn tuổi, bố tôi càng ít nói và dường như trở nên cô đơn hơn. Ông có thể ngồi hàng giờ bên cửa sổ, nhìn ra xa mà không nói một lời. Mỗi khi tôi hay em trai về thăm, ông tươi cười vui vẻ, nhưng khi chúng tôi rời đi, ông lại trở về với sự im lặng của mình.
Chúng tôi không thể để bố sống cô đơn mãi. Sau nhiều lần bàn bạc, tôi và em trai quyết định sẽ kiếm một người phụ nữ trẻ để chăm sóc bố. Ban đầu, bố phản đối kịch liệt, nói rằng ông đã già rồi, không cần phải kết hôn lại nữa. Nhưng sau những cuộc trò chuyện dài đầy tình cảm, chúng tôi thuyết phục được ông. Chúng tôi nói rằng, đó không chỉ là vì bố, mà còn là vì chúng tôi. Chúng tôi không muốn bố sống cô độc khi về già, không có ai để trò chuyện hay chăm sóc.
Cuối cùng, bố tôi cũng đồng ý. Và sau nhiều lần tìm kiếm, chúng tôi đã chọn được một người phụ nữ tên là Dung – cô ấy trẻ hơn bố tôi 20 tuổi, là người hiền lành, thật thà và đang làm nghề giáo viên mầm non. Dung tuy lớn tuổi nhưng chưa từng kết hôn, cô ấy nói rằng sẵn sàng chăm sóc bố tôi suốt quãng đời còn lại....
Xem tiếp tại bình luận 👇 👇 👇

Mượп Xe CҺồпg Vḕ Quȇ, Tȏι GҺé Vào Cȃү Xăпg Dọc Đườпg… NҺȃп Vιȇп Bỗпg Hṓt Hoảпg ĐáпҺ Rơι Cả Vòι… cҺị ơι troпg xe có tҺứ п...
21/06/2026

Mượп Xe CҺồпg Vḕ Quȇ, Tȏι GҺé Vào Cȃү Xăпg Dọc Đườпg… NҺȃп Vιȇп Bỗпg Hṓt Hoảпg ĐáпҺ Rơι Cả Vòι… cҺị ơι troпg xe có tҺứ пàү
Chị em ơi, có những lần tưởng chừng chỉ là chuyện bình thường, nhưng lại trở thành cú sốc cả đời…
Tôi là Lan, 34 tuổi, sống ở Sài Gòn. Hôm đó chồng tôi đi công tác xa, để lại chiếc xe máy Wave cũ cho tôi. Nhân tiện cuối tuần tôi quyết định về quê thăm mẹ ở Long An. Trước khi đi, chồng dặn: “Xe xăng còn ít, nhớ đổ đầy trước khi về”.
Tôi gật đầu, lên xe chạy một mạch. Đường về quê yên bình, nắng vàng, gió mát. Đi được hơn nửa đường, đồng hồ xăng báo gần cạn. Tôi dừng lại ở một cây xăng nhỏ ven đường quốc lộ.
Cây xăng vắng, chỉ có một nhân viên nam khoảng 40 tuổi đang ngồi chơi điện thoại. Tôi đưa xe vào, tắt máy và nói:
Anh ta gật đầu, cầm vòi xăng bước lại gần. Nhưng vừa cúi xuống mở nắp bình xăng, anh ta đột nhiên giật bắn người, mặt tái mét, tay run run đến mức đánh rơi cả vòi xăng xuống đất.
“Chị ơi… trong xe chị có thứ này…”
Giọng anh ta lạc đi, mắt nhìn chằm chằm vào cốp xe tôi, miệng há hốc không nói nổi câu tiếp theo.
Tôi ngẩn người, tim đập thình thịch. “Thứ gì cơ anh?”
Anh nhân viên không trả lời, chỉ lùi lại hai bước, mặt cắt không còn giọt máu. Tay anh run lẩy bẩy chỉ vào cốp xe. Lúc này tôi mới để ý, cốp xe hơi hở một chút vì tôi để đồ lỉnh kỉnh.
Tôi cúi xuống định mở cốp ra xem thì anh nhân viên hoảng hốt giơ tay ngăn lại:
Không khí xung quanh cây xăng bỗng trở nên nặng nề lạ thường. Tôi đứng chết trân, mồ hôi lạnh toát ra sống lưng. Trong đầu lúc này chỉ toàn một câu hỏi: “Trong cốp xe tôi có cái quái gì mà anh ta sợ đến mức này?” Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇

Vợ độ:t ng:ột qu:a đ:ời, 3 ngày sau tôi vô tình phát hiện tủ lạnh b::ốc m:;ùi h::ôi lúc mở ra thì h::ãi h::ùng khi thấy ...
21/06/2026

Vợ độ:t ng:ột qu:a đ:ời, 3 ngày sau tôi vô tình phát hiện tủ lạnh b::ốc m:;ùi h::ôi lúc mở ra thì h::ãi h::ùng khi thấy thứ bên trong...Vợ tôi đã... Vợ tôi m::ất đ:ột ng::ột vào một chiều thứ Bảy. Không có lời trăng trối, không có cái nắm tay cuối cùng. Cô ấy g::ục xuống ngay trong gian bếp khi đang chuẩn bị bữa tối, bác sĩ bảo là do t::ai bi::ến m::ạch m:áu n:ão. Sự ra đi của cô ấy nhanh đến mức tôi cảm giác như mình đang gặp một cơ:n á:c m:ộng dài, chỉ cần mở mắt ra là thấy cô ấy vẫn đang lúi húi trong bếp, miệng cười nói rôm rả.
Đá:;m ta:;ng diễn ra trong ba ngày. Ba ngày ấy, tôi như người mất h::ồn, chỉ biết quỳ bên linh cữu vợ, đầu óc trống rỗng. Họ hàng, làng xóm đến chia buồn, ai cũng chép miệng thương xót cho người phụ nữ bạc mệnh, và ái ngại nhìn hai đứa con thơ của tôi – đứa lớn mới vào lớp 1, đứa bé chưa cai sữa.
Sau khi đưa tiễn vợ về nơi an nghỉ cuối cùng, tôi trở về căn nhà trống hoác. Cảm giác lạnh lẽo bao trùm lên mọi ngóc ngách. Mới mấy ngày trước thôi, căn nhà này còn ấm áp hơi thở của cô ấy, còn rộn rã tiếng cười đùa. Giờ đây, chỉ còn lại sự im lặng đến r:;ợn người.
Tôi nhốt mình trong phòng, mặc kệ lũ trẻ cho bà ngoại chăm sóc. Tôi không dám bước xuống bếp, nơi vợ tôi đã ngã xuống. Tôi sợ phải đối diện với sự thật rằng cô ấy đã vĩnh viễn không còn nữa.
Đến ngày thứ ba sau đám tang, tức là gần một tuần kể từ khi vợ mất, tôi buộc phải bước ra khỏi phòng vì nghe tiếng con: kh:óc đòi bố. Vừa mở cửa bước xuống cầu thang, một mù:;i h:ôi n:;ồng n:ặc, khó chịu x::ộc thẳng vào m:;ũi tôi. Mùi này giống như mùi th:;ịt th:;ối r:;ữa, m:;ùi của sự ph::ân h:;ủy.
Tôi nhíu mày, b:ịt m:;ũi đi xuống bếp. Mùi h:;ôi càng lúc càng nồng, phát ra từ phía chiếc tủ lạnh hai cánh to đùng ở góc bếp. Tôi tiến lại rồi rù::ng m:;ình... xem tiếp dưới bình luận...👇👇👇

Xe ta-ng vừa chở người mấ;/t rời khỏi cổng nhà đi h;/ỏa thi;/êu thì chiếc xe cứu thươ-ng lao theo sau, bác sĩ hét lớn “D...
21/06/2026

Xe ta-ng vừa chở người mấ;/t rời khỏi cổng nhà đi h;/ỏa thi;/êu thì chiếc xe cứu thươ-ng lao theo sau, bác sĩ hét lớn “Dừng lại, có s-ai s-ót lớn rồi!”, ai cũng nghĩ nhầm ca cấp cứu, nhưng rồi đúng 10 phút sau...
Buổi sáng hôm đó, cả dòng họ nhà bà Tư đứng nghiêm trang ti-ễn bi-ệt bà lần cuối. Sau gần một tuần nằm viện không qua khỏi vì tai biế-n nặng, bà được bác sĩ xác nhận đã m-ất lâm sàng, bệnh viện hoàn tất thủ tục, bàn giao th;/i t;/hể về cho gia đình lo hậu sự.
Ta-ng lễ diễn ra suôn sẻ, chỉ còn bước cuối: đưa đi hỏ;/a t;/áng.
Lúc chiếc xe tan-g chầm chậm lăn bánh rời khỏi cổng nhà, tiếng khóc ai o-án vang cả con hẻm nhỏ. Nhưng chưa đầy hai phút sau, một tiếng còi hụ chát chúa vang lên phía sau.
Chiếc xe cứu thương bật đèn, rú còi đuổi sát xe tang, khói bốc mù mịt, bánh rít lên dưới đường nhựa.
Cả gia đình giật mình quay lại.
Một người đàn ông mặc áo blouse trắng nhảy xuống, tay cầm hồ sơ, vừa chạy vừa hét lớn:
– “DỪNG LẠI! DỪNG NGAY XE TANG LẠI!
CÓ SAI SÓT LỚN RỒI!”
Tài xế xe tan-g nhìn quanh, rồi vẫn tiếp tục chạy. 10 phút sau.
Cả nhà hóa đá khi thấy trong qu-an t-ài.. 👇

Cả họ nhà tôi phản đối kịch liệ/t. Bố mẹ tôi mắng tôi điê//n rồ, nói rằng tôi bị bà Hạnh “mu/q chuộc” bằng tiền. Anh em,...
21/06/2026

Cả họ nhà tôi phản đối kịch liệ/t. Bố mẹ tôi mắng tôi điê//n rồ, nói rằng tôi bị bà Hạnh “mu/q chuộc” bằng tiền. Anh em, họ hàng xa gần đều xì xào, cho rằng tôi cưới bà vì tài sản. Nhưng tôi không quan tâm. Tôi yêu bà Hạnh thật lòng, không phải vì tiền, mà vì cảm giác bình yên mà bà mang lại – thứ tôi chưa từng có trong những mối tình ngắn ngủi trước đây. Sau nhiều tranh cãi, tôi dọn ra ngoài, tự lo đám cưới với sự đồng ý miễn cưỡng của bố mẹ.
Đám cưới diễn ra đơn giản, chỉ có vài người bạn thân của tôi và một số đối tác cũ của bà Hạnh. Đêm tân hôn, trong căn biệt thự sang trọng của bà, tôi hồi hộp như một cậu trai lần đầu biết yêu. Bà Hạnh, dù đã 60 nhưng vẫn giữ được nét quý phái, bước ra từ phòng tắm trong chiếc váy ngủ lụa. Bà ngồi bên tôi, đặt vào tay tôi ba quyển sổ đỏ – những mảnh đất trị giá hàng chục tỷ ở trung tâm thành phố – cùng chìa khóa một chiếc Porsche 6 tỷ mà bà vừa mua…. rồi bà tuyên bố 1 điều chấn độn/g.
…Bà Hạnh đặt chìa khóa và ba quyển sổ đỏ vào tay tôi, nhìn thẳng, giọng bình tĩnh đến lạnh người:
“Đây là quà cưới. Nhưng nghe chị nói hết đã.”Tôi ngây ra, tim đập thình thịch. Tôi lúng túng đưa tay định kéo vạt áo lụa của bà, đầu óc còn choáng vì những con số khổng lồ kia. Bà đặt tay lên cổ tay tôi, ngăn lại rất nhẹ – không phải từ chối, mà là ra hiệu dừng.
“Phong, đừng vội.”
Ánh mắt bà không còn là ánh mắt của người phụ nữ mong được yêu. Nó giống ánh mắt của một người đã đi rất xa, hiểu rất rõ mình đang làm gì.
“Chị cưới em… không phải để làm vợ chồng theo nghĩa em nghĩ.”
Tôi khựng lại:
“Vậy… là sao ạ?”
Bà mỉm cười buồn:
“Chị cần một cuộc hôn nhân danh nghĩa. Chị cần một người chồng hợp pháp để chặn những cuộc làm ăn bẩn và những người thân đang rình rập tài sản của chị. Còn em – chị cần em an toàn.”
Tôi choáng váng.
“An toàn… là sao?”
Bà đẩy về phía tôi một tập giấy đã chuẩn bị sẵn:
“Thỏa thuận hôn nhân. Ba quyển sổ đỏ và chiếc xe đứng tên em ngay ngày mai. Đổi lại, em ở cùng chị, đóng vai một người chồng tử tế trước mặt thiên hạ. Không ràng buộc thân mật. Khi em tốt nghiệp, chị sẽ ký đơn ly hôn thuận tình. Em có quyền rời đi với toàn bộ những gì chị cho – coi như của hồi môn chị tặng cho tuổi trẻ của em.”

Sau đêm m/ặ:n n/ồ:ng hôm ấy, thấy sếp ch;uyển 200 triệu sau khi tôi thông báo có th/ai, tưởng được m:ồi ng:on nhưng lại ...
21/06/2026

Sau đêm m/ặ:n n/ồ:ng hôm ấy, thấy sếp ch;uyển 200 triệu sau khi tôi thông báo có th/ai, tưởng được m:ồi ng:on nhưng lại 'ngồi trên đống l;ửa' nghe anh thú nhận điều ch:ấ:n đ:ộ:ng ...Sau đêm m:ặ:n n:ồ:ng hôm ấy, tôi thấy sếp ch;uyển khoản 200 triệu kèm tin nhắn: 'Cảm ơn em, giữ gìn sức khỏe.' Tôi thông báo với anh rằng mình đã có th::a::i, cứ ngỡ mình sắp đổi đời... Nhưng rồi, một cuộc gọi lúc 2 giờ sáng khiến tôi chết lặng. Giọng anh nghẹn ngào: 'Anh cần thú nhận một chuyện... Anh không thể tiếp tục dối em nữa.'"
Mùa hè năm đó, Sài Gòn nóng như thiêu đốt. Tôi – Hằng, 25 tuổi, nhân viên phòng marketing một công ty bất động sản đang lên. Không quá xinh đẹp, nhưng tôi biết điểm mạnh của mình là đôi mắt biết nói và cách ăn nói mềm mại. Từ khi vào công ty, tôi nhanh chóng lọt vào mắt xanh của sếp – anh Long, người đàn ông ngoài 40, lịch lãm, có gia đình và một đứa con gái nhỏ.
Anh Long là kiểu đàn ông khiến phụ nữ khó lòng cưỡng lại. Không chỉ có tiền, anh còn tinh tế trong từng cử chỉ, ánh mắt. Chúng tôi bắt đầu thân thiết sau vài lần đi công tác chung. Những cái chạm vai vô tình, những buổi nhắn tin đêm khuya, rồi một ngày, ranh giới bị xóa nhòa.
Tôi không gọi đó là tình yêu. Nhưng tôi biết, với anh, tôi là một thứ gia vị khác giữa cuộc sống đầy toan tính. Tôi không ngây thơ. Tôi biết mình đang bước vào vũng bùn, nhưng lại không dứt ra được. Có những đêm, tôi nhìn mình trong gương, tự hỏi: “Liệu mình có đang đánh cược cả thanh xuân chỉ vì vài đêm tình nhân?”
Đêm hôm đó, khi sự im lặng giữa hai người kéo dài sau cuộc vui, tôi khẽ nói:
– Em có chuyện muốn nói… Em có thai.
Anh sững người, ánh mắt thoáng hoảng loạn. Nhưng rồi rất nhanh, anh trở lại vẻ điềm tĩnh:
– Em chắc chứ?
Tôi gật đầu, bàn tay s/iết chặt ga giường. Tôi đã thử th/ai hai lần, không thể sai được. Tôi không biết mình đang mong gì – trách nhiệm hay yêu thương? Chỉ là… tôi cần biết anh nghĩ gì.
Sáng hôm sau, khi tôi vừa thức dậy, điện thoại báo tin nhắn từ ngân hàng: 200.000.000 VND được ch;uyển vào tài khoản từ LÊ QUANG LONG. Tim tôi đập thình thịch, chưa kịp thở thì tin nhắn tiếp theo đến:“Cảm ơn em. Giữ gìn sức khỏe. Mọi chuyện để anh lo.”Tôi ngồi lặng trên giường. Vừa vui, vừa hoang mang. Làm mẹ đơn thân không dễ. Nhưng 200 triệu như lời bảo đảm cho một cuộc sống mới. Tôi nghĩ mình sẽ ổn. Tôi bắt đầu lên kế hoạch rời khỏi công ty, ch;uyển nhà, chuẩn bị cho một hành trình làm mẹ – một mình.
Nhưng mọi thứ không diễn ra như tôi nghĩ... ...Xem tiếp tại bình luận ĐẦU TIÊN 👇

Bố đơn thân đem cô gái quán hát về ra mắt con trai, nào ngờ vừa bế đứa bé được 5 phút thằng bé bỗng hét lên: “Bố ơi, đây...
21/06/2026

Bố đơn thân đem cô gái quán hát về ra mắt con trai, nào ngờ vừa bế đứa bé được 5 phút thằng bé bỗng hét lên: “Bố ơi, đây là cô đã từng…"
Ở thị trấn Phú Tâm, anh Hải – 36 tu;/ổi, làm thợ sửa điện nước, một mình nuôi con trai 7 tuổi tên Bin sau khi vợ mất vì t;/ai n--ạn.
Anh hiền lành, chăm chỉ, thương con hết mực. Buổi tối, khi cả khu trọ tắt đèn, chỉ còn tiếng Bin hỏi nhỏ:
“Bao giờ nhà mình có mẹ hả bố?”
Câu hỏi ấy khiến anh đa-u lòng.
Rồi một tối, khi đi sửa điện cho quán karaoke Ánh Sao Đêm, anh gặp Linh – cô gái hát phòng VIP.
Khác với những cô khác, Linh ít nói, đôi mắt lúc nào cũng buồn, giọng lại trong vắt.
Cô bảo với Hải:
“Em cũng chỉ mong có một chỗ để gọi là nhà.”
Họ gặp nhau vài lần rồi dần thân. Linh nghỉ làm, chuyển về phụ anh dọn dẹp, chăm Bin.
Thằng bé lúc đầu xa lạ, nhưng thấy cô dịu dàng, lại hay mua đồ chơi, nên cũng quý.
Một tháng sau, Hải quyết định đưa Linh về nhà ra mắt bố mẹ – xem như một bước nghiêm túc.
Hôm đó, Linh mặc váy hoa, tóc buộc gọn, trông hiền hẳn.
Cả nhà Hải đều ngạc nhiên: “Con bé này xinh mà ngoan quá, không giống dân kara;/oke gì cả.”
Hải hạnh phúc, bế Bin lại gần:
“Con, gọi cô Linh là mẹ đi, sau này cô sẽ ở cùng với hai bố con mình nhé.”
Thằng bé ngước nhìn Linh, ánh mắt thoáng sững lại, rồi bỗng hét lên thất thanh:
“Bố ơi! Đây là cô hôm đó đã... 👇👇.........

Đưa mẹ nhập viện, vừa thử nước tiểu Bác sĩ vội nhét mảnh giấy vào tay tôi rồi thì thâm Đi gọi công an ngay!....Tôi đưa m...
21/06/2026

Đưa mẹ nhập viện, vừa thử nước tiểu Bác sĩ vội nhét mảnh giấy vào tay tôi rồi thì thâm Đi gọi công an ngay!....
Tôi đưa mẹ vào khoa Cấp cứu Bệnh viện Quận lúc gần 11 giờ đêm. Mẹ tôi – bà Nguyễn Thị Hồng, 56 tuổi – nằm co quắp trên băng ca, mặt tái mét, tay lạnh ngắt. Bà kêu đau bụng dưới từ chiều, đến tối thì nôn liên tục, người lả dần. Tôi sốt ruột chạy ngược chạy xuôi làm thủ tục, mồ hôi túa ra dù trời đang lạnh.
Bác sĩ trực là một người đàn ông khoảng hơn 40, bảng tên ghi BS. Trần Minh Khang. Ông hỏi nhanh vài câu, rồi ra hiệu cho điều dưỡng đo huyết áp, lấy máu, và yêu cầu thử nước tiểu ngay vì mẹ tôi có dấu hiệu rối loạn điện giải.
“Con chờ ngoài này, có gì tôi sẽ gọi,” bác sĩ nói gọn.
Tôi đứng bên hành lang, nhìn mẹ nằm bất động sau tấm rèm kéo. Tiếng xe đẩy leng keng, tiếng giày chạy, tiếng người nhà gọi nhau gấp gáp… tất cả dội vào tai như búa đóng.
Chưa đầy mười phút sau, bác sĩ Khang bước ra. Nhưng lần này, nét mặt ông khác hẳn. Không còn vẻ bình tĩnh thường thấy ở người quen cấp cứu, mà là sự căng cứng, vội vàng, như vừa nhìn thấy thứ gì đó không thể chậm trễ.
Ông tiến thẳng đến tôi, kéo tôi sát vào góc tường, tránh khỏi camera hành lang. Rồi ông nhét nhanh một mảnh giấy gấp đôi vào tay tôi.
Tôi chưa kịp mở ra thì ông ghé sát, nói gần như thì thầm nhưng dứt khoát:
“Đi gọi công an ngay. Đừng hỏi vì sao. Đi liền!”
Tim tôi thót lên. “Bác sĩ… mẹ tôi bị sao ạ?”
Ông không trả lời ngay. Chỉ nhìn tôi một cái, ánh mắt nghiêm đến lạnh người. Rồi ông nói tiếp, giọng thấp nhưng rõ từng chữ:
“Kết quả nước tiểu không bình thường. Đây không phải bệnh tiêu hoá đơn giản. Có dấu hiệu… liên quan chất cấm. Nếu chậm một chút, có thể nguy hiểm cho bà. Và… cho cả cậu.”
Tôi đứng sững. Tay tôi siết chặt mảnh giấy đến nhăn nhúm.
Bác sĩ quay đi ngay, vừa đi vừa dặn điều dưỡng chuẩn bị truyền dịch và theo dõi tim mạch. Tôi mở mảnh giấy ra.
Trên đó là mấy dòng ngắn, viết vội bằng bút bi:
“Mẫu nước tiểu dương tính – nghi bị đầu độc/ép dùng chất. Đề nghị báo công an. Đừng để bệnh nhân rời viện.”
Tôi nhìn vào phòng cấp cứu, rồi nhìn ra cửa bệnh viện. Trong đầu tôi chỉ còn một câu: Ai có thể làm chuyện đó với mẹ tôi?....Quý độc giả xem thêm tại bình luận 👇

Address

Hillington

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Đạo & Đời posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share