Metta Vipassana Monastery

Metta Vipassana Monastery Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Metta Vipassana Monastery, Nonprofit Organization, 2259 Bell Lines of Road, Bilpin.

Metta Vipassana Monastery is where one can pause and return to the breath within - “Tu viện Tâm Từ Vipassana, nơi mỗi người có thể dừng lại, trở về với hơi thở bên trong.”

Đi Nepal ...
04/03/2026

Đi Nepal ...

Gió thổi qua rừng tùng, âm thanh nghe rất nhẹ;khi lòng an rồi, thì bất cứ nơi nào cũng thành chốn quê hương.
03/03/2026

Gió thổi qua rừng tùng, âm thanh nghe rất nhẹ;
khi lòng an rồi, thì bất cứ nơi nào cũng thành chốn quê hương.

Xuân về gõ cửa rất khẽ thôi Không còn vội vã cuốn đời trôi Tiếng trống ngân dài trong sớm mới Chạm tận tim người, gọi dừ...
20/02/2026

Xuân về gõ cửa rất khẽ thôi
Không còn vội vã cuốn đời trôi
Tiếng trống ngân dài trong sớm mới
Chạm tận tim người, gọi dừng thôi
Bao ước mơ còn chưa kịp tới
Bao muộn phiền chưa kịp buông rơi
Nhưng giữa bình minh vừa hé sáng
Ta hiểu có điều… nên thả trôi.

4 việc để sống an yên trong năm mới:1. Giữ tâm không hại – khi không gieo khổ cho người, tâm tự nhiên không sợ hãi.2. Bi...
19/02/2026

4 việc để sống an yên trong năm mới:

1. Giữ tâm không hại – khi không gieo khổ cho người, tâm tự nhiên không sợ hãi.
2. Biết dừng đúng lúc – biết đủ là giàu, biết dừng là yên.
3. Có chỗ quay về – một hơi thở chánh niệm đủ giữ tâm đứng vững giữa vô thường.
4. Buông điều không phải của mình – việc gì không thuộc phần mình, ôm vào chỉ thêm khổ.

An yên không phải đời lặng sóng, mà là tâm không còn chống lại sóng.

TẾT KHÔNG CHỈ LÀ MỘT NGÀY TRONG NĂM, MÀ LÀ MỘT KHOẢNH KHẮC ĐỂ DỪNG LẠI.Giữa dòng thời gian trôi miết, Tết xuất hiện như ...
16/02/2026

TẾT KHÔNG CHỈ LÀ MỘT NGÀY TRONG NĂM, MÀ LÀ MỘT KHOẢNH KHẮC ĐỂ DỪNG LẠI.

Giữa dòng thời gian trôi miết, Tết xuất hiện như một nhịp thở sâu của đời sống, nhắc con người quay về với chính mình, với những gì đang có mặt, và với những gì cần được buông xuống.

Tết đến, người ta thường nghĩ đến sum họp, đến mâm cơm, đến áo mới và lời chúc. Nhưng sâu hơn tất cả, Tết là cơ hội để làm mới tâm. Một năm đã qua, bao nhiêu suy nghĩ, bao nhiêu cảm xúc, bao nhiêu lo toan đã chất chồng trong lòng. Nếu chỉ thay lịch mà không thay tâm, thì Tết chỉ là sự lặp lại của cũ kỹ dưới một cái tên mới.

Trong tinh thần thiền quán, Tết là lúc nhìn lại mà không trách cứ, buông bỏ mà không tiếc nuối. Những điều chưa trọn vẹn, hãy thấy rõ và học từ đó. Những lỗi lầm, hãy nhận biết và để chúng khép lại cùng năm cũ. Không cần phải xóa sạch quá khứ, chỉ cần không mang nó đi tiếp.

Tết cũng là dịp để sống chậm hơn một chút, nói ít hơn một chút, và lắng nghe nhiều hơn. Giữa tiếng cười nói và không khí rộn ràng, nếu có thể giữ được một khoảng lặng trong tâm, thì Tết ấy đã có chiều sâu. Một chén trà uống trong chánh niệm, một bữa cơm ăn trong im lặng, một bước chân đi thong thả đầu năm, cũng đủ làm cho ngày Tết trở nên đầy đặn.

Với người tu học, Tết không phải là buông lơi sự thực tập, mà là thực tập sâu hơn trong đời sống thường ngày. Giữ tâm không phóng dật giữa cảnh vui, không dính mắc giữa lời chúc, không sinh tâm hơn thua giữa được mất, đó chính là mừng xuân bằng trí tuệ. Tết không làm tâm dao động, thì mùa xuân ấy mới thật sự an lành.
Tết nhắc ta về tính vô thường. Một năm qua đi nhanh như một cái chớp mắt. Những người từng ngồi chung mâm cơm năm trước, chưa chắc còn đủ mặt năm nay. Thấy được điều đó, lòng tự nhiên mềm lại, bớt cố chấp, bớt giận hờn, bớt xem nhẹ những giây phút đang có mặt bên nhau.

Và rồi, Tết cũng là lời nhắc nhẹ nhàng rằng: một năm mới không bắt đầu từ ngày mồng một, mà bắt đầu từ từng khoảnh khắc tỉnh thức. Nếu mỗi ngày đều sống có chánh niệm, biết rõ tâm mình đang đi về đâu, thì ngày nào cũng là Tết. Còn nếu tâm vẫn cũ, vẫn vội, vẫn chạy theo tham cầu và phiền não, thì dù có bao nhiêu mùa xuân đi nữa, lòng vẫn chưa từng nở hoa.
Nguyện cho mỗi người, trong những ngày Tết này, có thể dành một chút thời gian để quay về, thở một hơi thở trọn vẹn, buông một gánh nặng không cần mang, và bắt đầu năm mới bằng một tâm an tĩnh. Khi tâm an, xuân tự khắc sẽ đến, không cần đợi đến một ngày đặc biệt nào.
---CT---

CUỘC SỐNG CẦN PHẢI GIÁ TRỊ VÀ THÚ VỊCuộc sống không chỉ để trôi qua, mà để được sống.Nếu ngày này nối ngày kia chỉ là th...
16/02/2026

CUỘC SỐNG CẦN PHẢI GIÁ TRỊ VÀ THÚ VỊ

Cuộc sống không chỉ để trôi qua, mà để được sống.
Nếu ngày này nối ngày kia chỉ là thức dậy, đi làm, ăn uống, trò chuyện vu vơ rồi ngủ, thì đời sống ấy dần đánh mất sinh khí, và tâm sẽ rơi vào một nỗi chán chường âm thầm.

Con người không sinh ra để vận hành như một cỗ máy.
Sự lặp lại vô thức làm mòn ý nghĩa sống, và cuối cùng, chính ta trở thành kẻ tiêu thụ thời gian của mình cho các màn hình, cho những thú vui rẻ tiền, cho những kích thích không nuôi dưỡng được nội tâm.

Mỗi ngày cần được lấp đầy bằng giá trị, không phải bằng sự bận rộn, mà bằng những việc khiến tâm hồn sâu thêm và trí tuệ sáng hơn. Giá trị ấy bắt đầu từ học hỏi chân thật: đọc những gì có thể nâng tâm lên, học những điều giúp mình hiểu rõ đời và hiểu rõ mình, chứ không phải để biết nhiều hơn, mà để bớt mê lầm hơn.

Giá trị ấy tiếp nối bằng làm tròn bổn phận của mình.
Là người tu, thì kinh điển không thể mơ hồ, pháp hành không thể hời hợt, và đời sống không thể tách rời trách nhiệm với xã hội.
Tu không phải là trốn đời, mà là giúp đời bớt khổ bằng chính sự vững chãi của mình.

Giá trị ấy còn nằm trong việc chăm sóc thân này một cách tỉnh thức. Không phải để chạy theo hình tướng, mà để thân đủ khỏe cho tâm hành đạo.
Một thân thể bệnh hoạn, yếu đuối, không chỉ làm phiền người khác, mà còn nuôi lớn mặc cảm và bất lực trong chính mình.
Và rồi, không thể thiếu sự dấn thân vừa đủ.

Dấn thân đúng khả năng, đúng nhân duyên, coi mỗi sự cống hiến là cơ hội tu tập, mỗi lần tiếp xúc là một tấm gương soi tâm.
Nếu khép mình quá lâu, tâm thiếu đất để trưởng thành, và sự cô lập dễ biến thành căng thẳng, trầm uất.

Một đời người trôi qua rất nhanh. Đến lúc muốn cống hiến,
chưa chắc còn đủ duyên, đủ sức, hay đủ người để cần đến mình.
Nhưng dấn thân luôn phải đi kèm tỉnh giác, vì nơi nào có việc làm, nơi đó có nguy cơ dính mắc; nơi nào có thành tựu, nơi đó có mầm ngã mạn.

Con đường của Đức Thế Tôn không nằm ở việc làm nhiều hay ít, mà ở sự quán sát tâm không gián đoạn.
Liên tục thấy, liên tục biết, liên tục buông.
Chỉ cần thiếu chánh niệm một khoảnh khắc, tâm đã có thể sai lệch ngay khi vừa chạm cảnh.

Hoằng pháp khó nhất không phải là nói hay, mà là không để tham khởi lên, không để sân có cơ hội nảy mầm. Và điều đó không có con đường tắt.
Chỉ có một việc duy nhất: quán sát tâm, từng giây, từng phút,
ngay trước khi tâm kịp bước ra khỏi sự trong sáng ban đầu.
---CT---

15/02/2026

Kính mời đại chúng vân tập về tv Tâm Từ Vipassana cùng đón Xuân Bình An.

26/01/2026
Hôm nay, nhân ngày Đức Phật thành đạo, người tu hãy tự nhắc mình một điều rất giản dị mà cũng rất lớn lao: con đường giá...
26/01/2026

Hôm nay, nhân ngày Đức Phật thành đạo, người tu hãy tự nhắc mình một điều rất giản dị mà cũng rất lớn lao: con đường giác ngộ bắt đầu từ việc thắng chính mình.

Đức Thế Tôn đã không thành đạo bằng lời cầu xin, cũng không thành đạo bằng may mắn. Ngài thành đạo bằng sự kiên cố của chí nguyện, sự thanh tịnh của giới hạnh, sự an trú của tâm, và trí tuệ thấy rõ thực tướng. Đêm ấy dưới cội Bồ-đề, Ngài không chạy trốn vọng tưởng, không mặc cả với phiền não, không lùi bước trước sợ hãi. Ngài ngồi yên, nhìn thẳng, và đi đến tận cùng của sự thật. Vì thế, ngày thành đạo không chỉ là ngày để tôn kính, mà là ngày để người tu “làm mới lời hứa” với chính mình.

Người tu hôm nay không cần chờ một đêm dài như Đức Phật, nhưng cần một quyết tâm rõ ràng như Đức Phật: sống nghiêm túc với từng hơi thở, từng việc nhỏ, từng tâm niệm. Tu không phải là làm cho đời hết sóng gió; tu là học cách đứng vững giữa sóng gió. Tu không phải là tìm cảm giác bình an; tu là thấy rõ nguyên nhân khiến mình bất an, rồi chuyển hóa ngay tại gốc. Bởi vì phiền não không nằm ngoài đường đời, mà nằm ngay trong thói quen phản ứng của chính mình.

Vì vậy, nhân ngày thành đạo, xin người tu phát bốn tâm nguyện thực hành:

Giữ giới cho sạch: đừng xem giới là “khuôn”, hãy xem giới là “hàng rào bảo hộ” để tâm không rơi xuống thấp.

Chánh niệm cho liên tục: trở về thân–thọ–tâm–pháp, biết rõ mình đang làm gì, đang nói gì, đang nuôi gì trong lòng.

Thiền định cho vững: mỗi ngày dù bận đến đâu, vẫn dành thời gian ngồi yên, để tâm được rửa sạch khỏi bụi trần.

Trí tuệ cho sáng: thấy vô thường để bớt chấp, thấy khổ để bớt tham, thấy vô ngã để bớt hơn thua.

Nếu hôm nay ta làm được một việc nhỏ nhưng đúng pháp—bớt một lời nóng, nhịn một cơn giận, giữ một điều giới, ngồi yên thêm mười phút, nhìn lại một tật xấu mà không tự bào chữa—thì đó chính là đang bước theo dấu chân thành đạo.

Nguyện cho mỗi người con Phật, nhân ngày trọng đại này, phát tâm mạnh mẽ: không bỏ cuộc với con đường mình đã chọn, không thỏa hiệp với phiền não, không buông lơi giới–định–tuệ. Để rồi, dù chưa thể “thành đạo” như Đức Thế Tôn, ta vẫn có thể thành tựu từng phần: tâm bớt khổ, đời bớt hại, và ánh sáng hiểu biết ngày càng lớn trong chính mình.

09/12/2025

Nếu điều gì khiến tâm nặng… hãy tập bước ra khỏi nó nhẹ nhàng.
Healing bắt đầu từ một hơi thở sâu.
Bạn xứng đáng với sự bình an.**

06/12/2025

Đời vội… nhưng mình không vội.

Address

2259 Bell Lines Of Road
Bilpin, NSW
2758

Opening Hours

Saturday 9am - 4pm
Sunday 9am - 4pm

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Metta Vipassana Monastery posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share