Dưỡng Sinh Tâm Thể

  • Home
  • Dưỡng Sinh Tâm Thể

Dưỡng Sinh Tâm Thể Dưỡng Sinh Tâm Thể - Nourishing the Mind and Physical Vitality
Tên gốc: Dưỡng Sinh Năng Lượng Tâm Thể.

Người sáng lập: Má Hai Hương Bình Định (Tôn Nữ Hoàng Hương) Dưỡng Sinh Tâm Thể là một phương pháp chữa lành bệnh cổ truyền độc đáo của người Việt Nam nhằm rèn luyện nuôi dưỡng sức khỏe của tâm hồn lẫn thể chất con người.

THƯƠNG NHAU, THÌ PHẢI BIẾT THƯƠNG THÂN TRƯỚCCó một điều nghe qua tưởng như rất ích kỷ:Muốn thương người khác, trước hết ...
12/08/2026

THƯƠNG NHAU, THÌ PHẢI BIẾT THƯƠNG THÂN TRƯỚC

Có một điều nghe qua tưởng như rất ích kỷ:

Muốn thương người khác, trước hết phải biết thương mình.

Nhưng nghĩ kỹ một chút, có lẽ điều ấy lại rất đúng.

Bởi chúng ta thường quen với việc quan tâm đến người khác hơn là quan tâm đến chính mình.

Thấy người khác mệt, mình hỏi:

“Bạn có sao không?”

Thấy người khác buồn, mình tìm cách an ủi.

Thấy người khác khó khăn, mình muốn giúp một tay.

Nhưng đến khi chính mình mệt, mình lại thường nói:

“Không sao đâu.”

Rồi tiếp tục.

Tiếp tục làm việc.
Tiếp tục lo toan.
Tiếp tục chăm sóc gia đình.
Tiếp tục gánh những điều mình nghĩ rằng mình phải gánh.

Cho đến một lúc, thân thể lên tiếng.

Một cơn đau.
Một sự mỏi mệt.
Một giấc ngủ không trọn vẹn.
Một hơi thở trở nên nặng nề.
Hay đơn giản là cảm giác mình không còn đủ năng lượng cho những điều vốn rất bình thường.

Lúc ấy, có khi chúng ta mới chợt nhận ra:

Mình đã bỏ quên chính mình từ lúc nào không biết.

Thương thân không có nghĩa là nuông chiều bản thân.

Cũng không có nghĩa là lúc nào mình cũng phải đặt mình lên trước người khác.

Thương thân là biết lắng nghe.

Biết khi nào cơ thể cần vận động, khi nào cần nghỉ ngơi.

Biết điều gì khiến mình khỏe hơn, điều gì khiến mình mệt hơn.

Biết nhận ra những thay đổi rất nhỏ của cơ thể trước khi chúng trở thành một vấn đề lớn.

Và quan trọng hơn, là không xem cơ thể như một thứ chỉ có nhiệm vụ phục vụ cho những điều mình muốn làm.

Cơ thể cũng cần được chăm sóc.

Cũng cần được nghỉ ngơi.

Cũng cần được lắng nghe.

Có lẽ đó cũng là một trong những điều đẹp đẽ mà dưỡng sinh tâm thể nhắc chúng ta mỗi ngày:

Hãy kết nối với chính mình.

Không phải để trở thành một con người hoàn hảo.

Mà để hiểu mình hơn một chút.

Khi biết lắng nghe thân, ta bắt đầu nhận ra những điều trước đây mình thường bỏ qua.

Một chút căng ở vai.

Một chút nặng ở ngực.

Một hơi thở gấp.

Một đêm ngủ không ngon.

Một ngày tâm trí bận rộn quá nhiều chuyện.

Những điều ấy dường như đang bị phớt lờ hoặc hiểu sai đi

Chúng có thể là những tín hiệu để mình dừng lại, quan sát và chăm sóc bản thân đúng lúc.

Và khi mình biết thương thân, một điều khác cũng dần thay đổi.

Mình bắt đầu hiểu hơn về sự mệt mỏi của người khác.

Bởi mình biết cảm giác của một cơ thể cần được nghỉ.

Mình hiểu hơn sự im lặng của một người đang có nhiều điều trong lòng.

Bởi mình cũng từng có những ngày như thế.

Mình bớt đòi hỏi người khác phải mạnh mẽ mọi lúc.

Bởi mình hiểu rằng ai cũng có những giới hạn của riêng mình.

Có lẽ thương người không bắt đầu từ những điều thật lớn lao.

Nó có thể bắt đầu từ việc mình sống tử tế hơn với chính mình.

Ăn một bữa ăn lành hơn.

Ngủ sớm hơn một chút.

Vận động vừa sức.

Hít thở chậm lại.

Dành vài phút lắng nghe cơ thể.

Và khi cần, biết tìm đến sự chăm sóc, hướng dẫn phù hợp thay vì cố chịu đựng một mình.

Để rồi từ sự chăm sóc ấy, mình có thêm sức khỏe, sự bình an và khả năng hiện diện bên những người mình thương.

Thương thân không phải là ích kỷ.

Thương thân là nền tảng để mình có thể thương người một cách lâu dài và lành mạnh.

Bởi nếu chính mình đã cạn kiệt, mình rất khó trao đi sự bình an.

Nếu chính mình không biết chăm sóc thân, mình rất khó đồng hành lâu dài cùng người khác.

Vậy nên, đôi khi trước khi hỏi:

“Hôm nay mình đã giúp được ai?”

Có lẽ hãy thử hỏi mình một câu đơn giản hơn:

“Hôm nay, mình đã thực sự biết thương mình chưa?”

Một hơi thở sâu.

Một khoảng dừng.

Một chút lắng nghe.

Một chút chăm sóc.

Có thể, đó chính là nơi rất nhỏ mà một hành trình sống lành bắt đầu.

Thương nhau, trước hết hãy biết thương thân.

Tháng Bảy – KHI LÒNG BIẾT ƠN ĐƯỢC TIẾP NỐI BẰNG VIỆC LÀM HÔM NAYTháng Bảy lại về, mang theo những cơn mưa ngâu lất phất,...
22/07/2026

Tháng Bảy – KHI LÒNG BIẾT ƠN ĐƯỢC TIẾP NỐI BẰNG VIỆC LÀM HÔM NAY

Tháng Bảy lại về, mang theo những cơn mưa ngâu lất phất, mùi đất sau mưa và cả những ký ức thân thương còn đọng lại trong lòng mỗi người.

Đâu đó, tiếng đài phát thanh lại vang lên những giai điệu quen thuộc, khiến nhịp sống như chậm lại để con người có dịp lắng lòng.....

Người xưa có câu: “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây, uống nước nhớ nguồn.”

Có lẽ vì thế mà cứ đến tháng Bảy, tháng của Ngày Thương binh – Liệt sĩ 27/7, mỗi người Việt Nam lại dành cho mình một khoảng lặng để tưởng nhớ những người đã gửi lại tuổi xuân, máu xương và cả cuộc đời mình cho nền độc lập, tự do của Tổ quốc........

Thuở nhỏ, ai trong chúng ta cũng từng nghe câu nói giản dị mà thiêng liêng:

“Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta.”......

Ngày ấy, có lẽ nhiều người chỉ ghi nhớ như một câu khẩu hiệu quen thuộc.

Nhưng càng đi qua năm tháng, ta càng có dịp tự hỏi:

Điều ấy đang sống như thế nào trong hôm nay?....

Có phải chỉ trong những ngày kỷ niệm? Trong những trang sách lịch sử? Hay trong những tượng đài và những vòng hoa tưởng niệm?

Có lẽ, câu trả lời còn ở gần chúng ta hơn thế.....

Một con người thật sự "sống mãi" không chỉ vì tên tuổi của họ còn được nhắc đến, mà bởi những giá trị họ đã gieo vẫn tiếp tục được người đời gìn giữ và thực hành.

Cây muốn xanh thì phải bén rễ, sông muốn dài thì phải có nguồn. Những điều tốt đẹp cũng vậy, chỉ có thể trường tồn khi được nuôi dưỡng bằng tình người và tiếp nối bằng việc làm của hôm nay.....

Nếu chỉ nhắc về quá khứ, ta giữ được ký ức.
Nhưng khi biết quý trọng bữa cơm no, chén trà ấm; biết yêu quê hương, biết thương người như thể thương thân; biết sống nghĩa tình với gia đình, xóm giềng và cộng đồng, thì lịch sử không còn là câu chuyện của ngày hôm qua nữa.

Lịch sử đã đi vào cuộc sống, hiện diện trong từng lời hỏi thăm, từng nụ cười, từng hành động tử tế mà con người dành cho nhau.....

Những người mở đường đã hoàn thành sứ mệnh của mình.

Việc của thế hệ hôm nay là giữ lấy ngọn lửa ấy để truyền tiếp.

Bởi như cha ông vẫn dạy:
“Một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao.” ...

Những giá trị đẹp chỉ có thể lớn lên khi được nhiều tấm lòng cùng gìn giữ.

Nếu lòng biết ơn cần được sống bằng những việc làm mỗi ngày, thì với những người con dưới mái nhà Dưỡng Sinh Tâm Thể, điều ấy đã được Má Hai – Tôn Nữ Hoàng Hương – nhắc nhở từ rất lâu.....

Má luôn dạy anh chị em phải biết sống với lòng biết ơn; biết nhớ đến những người đã hy sinh cho quê hương, đất nước; biết trân trọng các Mẹ Việt Nam anh hùng, các thương binh, bệnh binh và những người chiến sĩ đã âm thầm chịu đựng gian lao để giữ lấy sự bình yên cho nhân dân.

Đồng thời, Má cũng nhắc mỗi người biết yêu thương, giúp đỡ nhau, biết sống chân thành và có trách nhiệm với cộng đồng.....

Có lẽ, giữa dòng chảy của dân tộc và hành trình của Dưỡng Sinh Tâm Thể có một điểm gặp gỡ thật đẹp: đó là chữ Tình.

Là tình đồng bào, nghĩa đồng hương.

Là lòng biết ơn đối với những người đi trước.

Là sự nâng đỡ nhau khi gặp khó khăn.

Và cũng là cách mỗi người âm thầm trao cho nhau một điều tốt đẹp để cùng sống khỏe hơn, vui hơn và tử tế hơn.....

Bởi học Dưỡng Sinh Tâm Thể đâu chỉ là học cách chăm sóc sức khỏe.

Đó còn là học cách làm người, học cách giữ gìn nếp sống nghĩa tình mà Má Hai đã dày công vun đắp.

Những bài tập rồi sẽ trở thành thói quen, nhưng điều còn ở lại lâu dài chính là một trái tim biết yêu thương và một tấm lòng luôn hướng về người khác....

Người xưa vẫn dạy: “Của bền tại người.”

Những giá trị đẹp cũng vậy. Nếu chỉ cất giữ trong ký ức thì rồi cũng sẽ nhạt phai theo năm tháng.

Chúng cần được nuôi dưỡng bằng sự tử tế, được tưới tắm bằng lòng chân thành và được gieo xuống từ những việc làm bình dị mỗi ngày....

Một lời hỏi han người đau yếu.
Một bàn tay nâng đỡ người gặp khó khăn.
Một sự sẻ chia không mong báo đáp.
Một nụ cười chân thành dành cho nhau.

Có lẽ, đó chính là những nén tâm hương ý nghĩa nhất để tri ân những người đã đi trước....

Để rồi, khi nhìn lại, chúng ta sẽ hiểu rằng những người đã cống hiến cho đất nước chưa bao giờ thật sự rời xa.

Họ vẫn hiện diện trong màu xanh của quê hương, trong cuộc sống thanh bình hôm nay và trong những điều tốt đẹp mà mỗi người đang âm thầm vun đắp.....

Xin thành kính tưởng nhớ Chủ tịch Hồ Chí Minh kính yêu, các anh hùng liệt sĩ, các thương binh, bệnh binh và các Mẹ Việt Nam anh hùng.

Xin thành kính biết ơn Má Hai cùng các thế hệ tiền bối đã gieo những hạt lành cho đời....

Mong sao mỗi người chúng ta luôn giữ trong tim một ngọn lửa ấm để tình người còn mãi, để lòng biết ơn không chỉ dừng lại ở sự tưởng nhớ mà trở thành cách sống mỗi ngày; để những giá trị tốt đẹp được trao truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác....

Bởi như lời cha ông vẫn nhắn gửi:

“Tre già măng mọc, nước có nguồn, cây có cội.”

Khi cái Tình còn được gìn giữ và tiếp nối, những giá trị đẹp sẽ còn mãi nở hoa.

MÁ HAI...Phía sau một sứ mệnh là biết bao lần phải bước qua chính trái tim mình.Có những người khi nhắc đến, chúng ta ch...
16/07/2026

MÁ HAI...
Phía sau một sứ mệnh là biết bao lần phải bước qua chính trái tim mình.

Có những người khi nhắc đến, chúng ta chỉ nhớ đến ánh hào quang.
Nhưng ít ai tự hỏi...
Trước khi trở thành người của muôn người,
họ đã từng là người của một gia đình như thế nào?
Má Hai cũng vậy.

Ngày nay, nhắc đến Má, mọi người nhớ đến một người dành trọn cuộc đời để chữa bệnh, giúp người, gieo điều thiện.

Nhưng trước khi là Má của bao người...
Má cũng từng là một cô gái rất đẹp.
Là người con được cha mẹ hết mực yêu thương.
Là người vợ.
Là người mẹ.
Một người mẹ đã bốn lần mang nặng đẻ đau...
Rồi bốn lần ôm nỗi mất con vào lòng.
Không có nỗi đau nào của người mẹ lớn hơn thế.
Vậy mà cuộc đời vẫn chưa chịu dừng lại.

Chiến tranh.
Ly tán.
Gia đình chia cắt.
Một mình Má vừa buôn bán, vừa ngược xuôi ghe thuyền, gồng gánh nuôi con.

Có những ngày mang hàng đi bán...
Có những ngày lại mang gạo, mang mắm đem cho những người đói.
Người khác tranh thủ mất mùa để bán được giá.
Má thì mở cửa...
Cho.
Không bán.

Có lần chỉ vì một người khen chiếc áo đẹp...
Má cởi ngay chiếc áo đang mặc để tặng.

Có lẽ...
Lòng thương người của Má đã có từ rất lâu...
Chỉ là lúc ấy chính Má cũng chưa biết con đường mình sẽ đi về đâu.

Rồi cuộc đời mở ra một ngã rẽ...

Một chuyến đi tìm người thân.
Một cơn mưa rừng.
Một lần rơi xuống hầm chông.
Một cú ngã tưởng như cướp đi cả mạng sống.

Ba ngày hôn mê giữa ranh giới sống và chết.

Trong khoảng lặng ấy...
Má nghe một lời dặn.
Không phải để làm giàu.
Không phải để tìm danh.

Mà chỉ có một câu:
"Con hãy lấy bệnh làm lệnh."

Và thêm một điều nữa...
Hãy lấy Tâm - Thân - Khẩu để thương người, giúp người, khuyên người làm lành.

Khi tỉnh dậy...
Việc đầu tiên Má làm không phải nghĩ đến mình.
Má đặt tay lên bụng...
Biết đứa con trong bụng vẫn còn bình an.

Có lẽ ngay từ giây phút ấy...
Má hiểu rằng cuộc đời mình sẽ không còn thuộc riêng gia đình nữa.
………………………………………………………….

Nhưng...
Hiểu là một chuyện.
Đi được con đường ấy lại là chuyện khác.

Năm 1971...
Má mang hàng xuống Hồng Ngự.
Đúng mùa nước nổi.
Người dân đói.
Lạnh.
Bệnh tật.

Má nhìn không đành.
Thế là số hàng mang theo...
Má cho hết.
Ở lại.
Dùng đôi bàn tay xoa dịu những người đang đau bệnh.
Khuyên người ta sống hiền.
Sống thiện.

Có lẽ...
Đó chính là ngày một người mẹ bắt đầu trở thành Má của rất nhiều người.
Nhưng cũng từ đó...

Những đứa con của Má bắt đầu thiếu mẹ.
……………………………………………………………………..

Có đoạn trong hồi ký...
Mình đọc đến đâu nghẹn đến đó.

Đó không phải lúc Má chữa bệnh.
Mà là lúc người con kể về cảm giác chờ mẹ.

Tết đến.
Bạn bè đều có cha mẹ bên cạnh.
Còn mẹ mình...
Biệt tin.

Đêm giao thừa...
Bỗng mẹ xuất hiện trước cổng.
Mấy chị em òa khóc.
Ôm chầm lấy mẹ.
Tưởng rằng từ nay mẹ sẽ ở nhà.
Nhưng niềm vui chưa kịp trọn...

Qua Tết...
Mẹ lại lặng lẽ đi...

Để lại phía sau là những đứa con vừa thương...
Vừa giận...
Vừa nhớ mẹ đến quặn lòng.
………………………………………………………………….

Rồi có lần...
Người con tìm được mẹ ở Phan Thiết.

Không còn là người phụ nữ buôn bán khá giả năm nào.
Trước mắt chỉ là một người phụ nữ gầy đen.
Đầu trọc.
Đi chân đất trên cát nóng.
Ở trong một căn chòi nhỏ gần như chẳng có gì.

Người con đã nghĩ...
Hay mẹ mình đã hóa điên?

Đó là suy nghĩ rất thật.
Bởi một đứa con nào chẳng đau khi nhìn mẹ mình sống như vậy.

Nhưng rồi...
Chính hôm ấy...
Một cơn đau ngực bất ngờ ập đến.
Má chỉ nhẹ nhàng cầm tay.
Một luồng hơi ấm lan khắp người.
Cơn đau biến mất.

Lúc ấy...
Người con mới hiểu...
Sau chiếc áo sô g*i ấy...
Là cả một trái tim đã chọn cho đi tất cả.
Cho đi sức lực.
Cho đi tuổi xuân.
Cho đi cả những tháng ngày đáng lẽ được ở bên chồng con.
Và cả những đồng tiền ít ỏi...
Má cũng dành cho người bệnh.
Để rồi nhiều bữa...
Má chỉ ăn cháo rau qua ngày.
……………………………………………………………

Con gái hỏi Má:
Má đi lo cho thiên hạ.
Vậy khi Má gặp hoạn nạn...
Ai lo cho Má?

Má chỉ cười.
Rồi nhẹ nhàng nói:
"Mình làm hết trách nhiệm của mình là tốt rồi.
Ai nghĩ sao thì tùy.
Tất cả mọi việc đều có nhân quả."

Chỉ một câu nói...
Nhưng là kết tinh của cả một đời người.

Không oán.
Không trách.
Không hơn thua.
Chỉ lặng lẽ làm điều mình tin là đúng.
…………………………………………………….

Nhưng càng đọc những dòng hồi ký ấy...
Mình lại càng nghĩ nhiều đến một điều khác.

Người hy sinh...
Không chỉ có Má.
Mà còn có cả gia đình của Má.

Một người mẹ bước ra để ôm lấy thiên hạ...
Thì phía sau sẽ là những đứa con học cách lớn lên trong nỗi nhớ mẹ.

Là người cha gánh thêm phần việc của người vợ.
Là ông bà, anh em đỡ đần nhau qua những năm tháng thiếu vắng.
Có những sự hy sinh không ai nhìn thấy.
Không ai nhắc đến.

Nhưng nếu không có những người ở lại âm thầm gánh vác...
Có lẽ Má cũng không thể yên lòng đi trọn con đường mình đã chọn.
………………………………………………………………….

Và có lẽ...
Người hiểu Má nhiều nhất sau này...
Lại chính là người con gái từng giận Má nhiều nhất.

Năm tháng qua đi.
Những hờn trách của tuổi thơ dần nhường chỗ cho sự thấu hiểu.
Cô hiểu vì sao mẹ mình có thể bỏ lại mọi thứ
Hiểu vì sao mẹ chấp nhận cảnh thanh bần.
Hiểu vì sao mẹ nhiều lần đối diện với hiểu lầm, hoạn nạn mà vẫn không thay đổi quyết định.

Để rồi...
Chính người con ấy lại lặng lẽ đi tiếp con đường của Má.
Không phải để thay Má.
Bởi không ai có thể thay được Má.
Mà để gìn giữ những điều Má đã dày công gieo xuống.
Để kể lại cho thế hệ sau biết rằng...
Phía sau những điều tốt đẹp hôm nay...
Là biết bao nước mắt.
Biết bao lần chia xa.
Biết bao người đã cùng nhau hy sinh.

Những trang hồi ký cô Lâm Hoàng Anh viết vì thế không chỉ là câu chuyện về mẹ mình.
Mà còn là một lời tri ân.
Một lời xin lỗi muộn màng của người con khi đã hiểu mẹ.
Và cũng là món quà vô giá dành cho những thế hệ môn sinh hôm nay.
…………………………………………………………………

Ngày nay...
Mỗi khi nhắc đến Má Hai...
Có người nhớ đến phương pháp Dưỡng sinh Tâm thể.
Có người nhớ đến những ca chữa bệnh.
Có người nhớ đến những điều kỳ diệu.

Riêng mình...
Sau khi đọc những dòng hồi ký của người con...
Điều còn đọng lại nhiều nhất lại là hình ảnh một người mẹ.
Một người mẹ đã nhiều lần phải bước qua chính nỗi nhớ con của mình...
Để đi về phía những người đang cần được giúp đỡ.

Và phía sau người mẹ ấy...
Là một gia đình đã lặng lẽ bước qua nỗi nhớ của chính mình...
Để nâng đỡ cho một hành trình lớn hơn.

Có lẽ...
Không phải ai cũng làm được điều đó.

Và cũng chính vì vậy...
Con đường Má đã đi...
Không chỉ được làm nên bởi một trái tim.
Mà còn bởi tình yêu, sự thấu hiểu và sự hy sinh của cả một gia đình.
Đó cũng là điều khiến chúng ta hôm nay...
Càng thêm cúi đầu trân trọng.

P/S: Bài viết được cảm tác từ hồi ký "Kỷ niệm thiêng liêng về người Mẹ vô cùng yêu dấu của tôi" của cô Lâm Hoàng Anh – người con gái của Má Hai Hương.
Câu chuyện kể được in trong tập sách Má Hai Hương – Người truyền năng lượng của yêu thương do NXB Thanh Niên cấp giấy phép.
Xin trân trọng tri ân những dòng hồi ký chân thực và đầy xúc động đã giúp các thế hệ sau hiểu hơn về hành trình đầy gian khó phía sau một cuộc đời phụng sự.

Nụ cười hôm nay có lẽ nói lên nhiều hơn cả ngàn lời ...Hôm qua, Trang DSTT nhận được một món quà rất đặc biệt.Không phải...
13/07/2026

Nụ cười hôm nay có lẽ nói lên nhiều hơn cả ngàn lời ...

Hôm qua, Trang DSTT nhận được một món quà rất đặc biệt.

Không phải là món quà vật chất, mà là một đoạn video ngắn cùng bức ảnh chụp bài thơ do chính cô Nguyễn Thị Thảnh (Lâm Đồng) viết tay gửi về.

Trong từng nét chữ mộc mạc là cả một hành trình mà gia đình cô đã đi qua.

Chuyện là người chồng mắc bệnh phổi, sức khỏe giảm sút, điều trị trong bệnh viện nhưng tình trạng ngày càng nặng. Gia đình đã từng chuẩn bị tâm lý cho điều không ai mong muốn.

Trong những ngày ấy, cô biết đến phương pháp Dưỡng sinh Tâm Thể và kiên trì cùng chồng thực hành.

Rồi từng ngày trôi qua...

Điều khiến cô xúc động nhất không chỉ là sức khỏe của chồng dần thay đổi, mà là niềm tin trong gia đình cũng dần được thắp sáng trở lại.

Niềm vui ấy đã được cô gửi gắm vào những vần thơ giản dị:

"...Đúng tròn hai tháng vỡ òa niềm vui,
Chồng nay đã đỡ bệnh rồi.
Nhớ lời Má dặn đời đời không quên..."

Có lẽ, với người viết, đây không đơn thuần là một bài thơ.

Đó là lời tri ân.

Là sự biết ơn dành cho những người đã đồng hành.

Là niềm hạnh phúc của một người vợ khi thấy người bạn đời của mình có những chuyển biến tích cực.

Trang xin được chia sẻ niềm vui này cùng tất cả cô bác, anh chị và các bạn.

Mỗi cơ địa, mỗi hoàn cảnh đều khác nhau. Kết quả của mỗi người cũng sẽ không giống nhau. Nhưng điều chúng ta luôn có thể giữ cho mình là niềm tin, sự kiên trì và một tinh thần lạc quan để đồng hành cùng quá trình chăm sóc sức khỏe.

Xin chúc cô Nguyễn Thị Thảnh và gia đình luôn mạnh khỏe, bình an và tiếp tục lan tỏa nguồn năng lượng tích cực đến mọi người. ❤️

Nguyên văn bài thơ viết tay của cô Nguyễn Thị Thảnh (Lâm Đồng), gửi về Trang sau niềm vui khi đồng hành cùng chồng trên hành trình chăm sóc sức khỏe.

ĐỜI ĐỜI GHI NHỚ

Chồng mắc bệnh phổi đã lâu (phổi tắc nghẽn)
Bệnh viện điều trị mỗi ngày nặng thêm.
Tưởng chồng về chầu Tổ tiên,
Thương chồng hơn cả thương mình ai ơi!

Cố lên xin chớ có buồn,
Đó là thử thách, chồng ơi là chồng!

Lời dặn của Má Hai Hương,
Đau đâu xoa đấy, đỡ luôn đấy mà.
Đập đập, vỗ vỗ, mát xa,
Đúng tròn hai tháng vỡ òa niềm vui.

Chồng nay đã đỡ bệnh rồi,
Nhớ lời Má dặn đời đời không quên.

Lâm Đồng, ngày 12/7/2026
Nguyễn Thị Thảnh

NGÀY TRUYỀN THỐNG: GIỮ GÌN MỘT MỐC SON HAY TIẾP NỐI NHỮNG GIÁ TRỊ?Mỗi tổ chức, mỗi cộng đồng hay mỗi phương pháp đều có ...
11/07/2026

NGÀY TRUYỀN THỐNG: GIỮ GÌN MỘT MỐC SON HAY TIẾP NỐI NHỮNG GIÁ TRỊ?

Mỗi tổ chức, mỗi cộng đồng hay mỗi phương pháp đều có nhu cầu tìm về một ngày truyền thống của mình. Đó không chỉ là việc xác định một mốc thời gian trong lịch sử, mà còn là hành trình đi tìm cội nguồn, bản sắc và những giá trị đã được vun đắp qua nhiều thế hệ.

Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn đặc biệt coi trọng truyền thống dân tộc và vai trò của lịch sử đối với sự phát triển của đất nước. Người từng căn dặn:

“Dân ta phải biết sử ta,
Cho tường gốc tích nước nhà Việt Nam.”

Lời dạy giản dị ấy không chỉ dành cho lịch sử dân tộc, mà còn là kim chỉ nam cho mọi tổ chức, mọi cộng đồng trong việc gìn giữ và phát huy truyền thống của mình. Bởi lẽ, một tập thể chỉ có thể phát triển bền vững khi hiểu được mình bắt nguồn từ đâu, được xây đắp bởi những ai và đang mang trên vai nhiệm vụ gì.

Theo tư tưởng Hồ Chí Minh, truyền thống không phải là sự lưu giữ những hình thức cũ kỹ hay những nghi lễ mang tính tượng trưng. Truyền thống trước hết là sự kế thừa những giá trị tốt đẹp mà các thế hệ đi trước đã tạo dựng bằng trí tuệ, công sức và cả sự hy sinh. Chính vì vậy, ngày truyền thống không đơn thuần là ngày để kỷ niệm, mà còn là dịp để mỗi người bày tỏ lòng biết ơn đối với những người đi trước, đúng với đạo lý ngàn đời của dân tộc: “Uống nước nhớ nguồn”, “Ăn quả nhớ người trồng cây”.

Chủ tịch Hồ Chí Minh cũng từng khẳng định:
“Các Vua Hùng đã có công dựng nước, Bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước.”

Trong câu nói ấy, Người đã chỉ ra một chân lý giản dị nhưng sâu sắc: giá trị của truyền thống không nằm ở quá khứ đã qua, mà nằm ở trách nhiệm tiếp nối của thế hệ hôm nay. Một ngày truyền thống chỉ thật sự có ý nghĩa khi nó trở thành sợi dây gắn kết giữa quá khứ, hiện tại và tương lai; khi nó khơi dậy tinh thần đoàn kết, ý thức trách nhiệm và khát vọng cống hiến trong mỗi con người.

Bác Hồ luôn coi đoàn kết là sức mạnh. Người từng căn dặn:
“Đoàn kết, đoàn kết, đại đoàn kết.
Thành công, thành công, đại thành công.”

Bởi vậy, ngày truyền thống không nên chỉ là ngày để nhớ lại những gì đã qua, mà còn phải là ngày hội tụ của các thế hệ, nơi những người đi trước trao lại kinh nghiệm, lý tưởng và niềm tin cho lớp người kế tiếp. Truyền thống chỉ có sức sống khi được tiếp nhận, gìn giữ và phát triển trong đời sống hiện tại.

Tuy nhiên, tư tưởng Hồ Chí Minh cũng cho chúng ta một cách nhìn rộng mở hơn về truyền thống. Người luôn nhấn mạnh rằng phải biết kế thừa những giá trị tốt đẹp của quá khứ, đồng thời không ngừng đổi mới để phù hợp với yêu cầu của thời đại. Điều đó đặt ra một câu hỏi quan trọng đối với bất kỳ cộng đồng nào khi xác định ngày truyền thống của mình:

Ngày truyền thống nên được xác định từ thời điểm thành lập một tổ chức, hay từ thời điểm những tư tưởng, những giá trị cốt lõi và tinh thần của cộng đồng ấy thực sự được hình thành và lan tỏa?
Đối với phương pháp DSTT, câu hỏi ấy càng trở nên đáng suy ngẫm. Bởi một ngày truyền thống không chỉ là dấu mốc hành chính hay thời điểm khai sinh một tổ chức, mà còn phải phản ánh được đầy đủ lịch sử, bản sắc và những giá trị nền tảng mà các thế hệ đã dày công xây dựng.

Suy cho cùng, giữ gìn ngày truyền thống không phải là giữ lấy một ngày tháng bất biến trên tờ lịch. Điều quan trọng hơn là giữ gìn ngọn lửa của những giá trị tốt đẹp, để ngọn lửa ấy tiếp tục soi sáng con đường của hôm nay và mai sau.

Và có lẽ, câu hỏi lớn nhất không phải là: “Ngày truyền thống của Dưỡng Sinh Tâm Thể là ngày nào?”, mà là:

“Ngày ấy có thực sự đại diện cho lịch sử, cho tinh thần và cho những giá trị mà các thế hệ người làm DSTT muốn gửi gắm hay không?”

HƯỚNG VỀ ĐẠI HỘI ĐẠI BIỂU LẦN THỨ IV CỦA HỘI GDCSSKCĐ VIỆT NAM NHIỆM KỲ 2027 - 2032Khởi nguồn từ một lý tưởng lớn, bền b...
07/07/2026

HƯỚNG VỀ ĐẠI HỘI ĐẠI BIỂU LẦN THỨ IV CỦA HỘI GDCSSKCĐ VIỆT NAM NHIỆM KỲ 2027 - 2032

Khởi nguồn từ một lý tưởng lớn, bền bỉ vì sức khỏe nhân dân

Mỗi kỳ Đại hội là một dấu mốc quan trọng trên hành trình phát triển của một tổ chức. Đó không chỉ là dịp nhìn lại những thành quả đã đạt được, mà còn là thời điểm tiếp nối những giá trị đã được bền bỉ vun đắp, để mở ra một chặng đường mới với những khát vọng và trách nhiệm lớn hơn đối với cộng đồng.

Hướng về Đại hội Đại Biểu Lần Thứ IV Nhiệm kỳ 2027 - 2032 của Trung ương Hội Giáo dục Chăm sóc Sức khỏe Cộng đồng Việt Nam, trang Dưỡng sinh Tâm thể xin trân trọng gửi tới Đại hội lời chúc mừng tốt đẹp nhất, đồng thời bày tỏ lòng biết ơn đối với các thế hệ lãnh đạo, các nhà khoa học, chuyên gia, hội viên và những người đã dành tâm huyết xây dựng Hội trở thành một tổ chức xã hội có nhiều đóng góp thiết thực cho sự nghiệp chăm sóc và nâng cao sức khỏe nhân dân.

Điều khiến chúng tôi đặc biệt trân trọng không chỉ là những thành quả Hội đã đạt được, mà còn là lý tưởng đã làm nên sự ra đời của Hội.

Sinh thời, Cố Trưởng lão Vũ Oanh, Chủ tịch đầu tiên của Hội, luôn đau đáu một tư tưởng của Chủ tịch Hồ Chí Minh: "Dân cường thì quốc thịnh." Với ông, một dân tộc muốn hùng cường thì trước hết mỗi người dân phải khỏe mạnh; và việc chăm lo sức khỏe không chỉ là trách nhiệm của ngành y tế, mà cần trở thành ý thức tự giác của toàn xã hội.

Chính từ trăn trở ấy, Hội Giáo dục Chăm sóc Sức khỏe Cộng đồng Việt Nam được vận động thành lập trên tinh thần nhân đạo, phi lợi nhuận, quy tụ những con người cùng chung khát vọng phụng sự cộng đồng. Theo cảm nhận của chúng tôi, đó là một hành trình mang đậm tinh thần đại nghĩa – đặt sức khỏe của nhân dân làm mục tiêu, đặt lợi ích của cộng đồng làm điểm đến và kiên trì vun đắp những giá trị bền vững cho đất nước.

Khi Giáo Dục Được “Đặt Trước” Chăm Sóc Sức Khoẻ

Có một điều tưởng như rất giản dị nhưng lại chứa đựng một triết lý sâu sắc: tên gọi của Hội là Hội Giáo dục Chăm sóc Sức khỏe Cộng đồng Việt Nam.

Chữ "Giáo dục" được đặt ở vị trí đầu tiên không chỉ để định danh một tổ chức, mà còn thể hiện một tư duy giàu tính nhân văn: muốn xây dựng một cộng đồng khỏe mạnh bền vững thì trước hết cần giúp mỗi người dân hiểu đúng về sức khỏe, biết chủ động phòng bệnh, biết thay đổi lối sống và tự chăm sóc chính mình.

Khi nhận thức thay đổi, hành vi sẽ thay đổi. Khi mỗi người biết gìn giữ sức khỏe của bản thân, sức khỏe cộng đồng cũng được bồi đắp từ chính những điều bình dị ấy.

Có lẽ cũng chính vì vậy mà những người thực hành Dưỡng sinh Tâm thể luôn cảm nhận được sự gần gũi trong định hướng mà Hội theo đuổi. Bởi điều Má Hai Hương bền bỉ trao truyền suốt nhiều năm qua cũng bắt đầu từ việc giúp mỗi người hiểu cơ thể mình hơn, sống hài hòa hơn, biết yêu thương bản thân, yêu thương người khác và chủ động vun đắp một đời sống khỏe mạnh cả về thể chất lẫn tinh thần.

Giá Trị Nhân Văn Chỉ Thật Sự Bền Vững Khi Được Tạo Nên Bằng Việc Làm Thật

Tiếp nối nền tảng mà các thế hệ đi trước đã dày công xây dựng, Hội không ngừng phát triển theo hướng thiết thực, hiệu quả và bền vững.

Một chia sẻ của Chủ tịch Hội Nguyễn Hồng Quân đã để lại trong chúng tôi nhiều suy ngẫm:

"Tôn chỉ của Hội mang tính nhân văn sâu sắc, nhưng chỉ nhân văn thôi chưa đủ. Hội phải làm thật, làm đến nơi đến chốn và tạo ra giá trị rõ rệt cho người dân. Chất lượng hoạt động, sự chuẩn mực trong chuyên môn và uy tín của hội viên chính là thước đo để Hội lan tỏa bền vững."

Đó không chỉ là phương châm hoạt động của Hội, mà còn là lời nhắc nhở đối với mỗi tập thể, mỗi cá nhân đang lựa chọn con đường phụng sự cộng đồng.

Đối với những người thực hành Dưỡng sinh Tâm thể, chúng tôi luôn tâm niệm rằng giá trị của một phương pháp không được khẳng định bằng lời giới thiệu hay sự kỳ vọng, mà bằng hiệu quả thực tiễn, bằng sự chuẩn mực trong quá trình thực hành và bằng những chuyển biến tích cực mà cộng đồng thực sự cảm nhận được.
Đó cũng là tinh thần mà chúng tôi nguyện học hỏi và góp phần thực hiện trên hành trình lan tỏa những giá trị tốt đẹp vì sức khỏe cộng đồng.

Hướng Về Đại Hội Với Lòng Biết Ơn Và Trách Nhiệm

Hướng về Đại hội Đại hội Đại Biểu Lần Thứ IV Nhiệm kỳ 2027 - 2032 của Trung ương Hội Giáo dục Chăm sóc Sức khỏe Cộng đồng Việt Nam, Trang xin kính chúc Đại hội diễn ra thành công tốt đẹp; chúc Hội tiếp tục phát huy truyền thống tốt đẹp, quy tụ ngày càng nhiều những con người tâm huyết, cùng chung sức vì sự nghiệp chăm sóc, bảo vệ và nâng cao sức khỏe nhân dân.

Chúng tôi cũng xin bày tỏ lòng biết ơn đối với những người đã đặt nền móng cho Hội, đối với các thế hệ lãnh đạo đã và đang kế thừa, phát triển những giá trị ấy bằng tinh thần trách nhiệm và sự tận tâm.

Về phần mình, chúng tôi nguyện tiếp tục học hỏi với tinh thần khiêm nhường, rèn luyện bằng sự kiên trì, góp phần lan tỏa những giá trị tích cực bằng những việc làm thiết thực, để xứng đáng với niềm tin mà cộng đồng gửi gắm.

Bởi chúng tôi tin rằng, một cộng đồng khỏe mạnh không chỉ được tạo nên từ những tiến bộ của y học, mà còn từ sự thức tỉnh trong nhận thức, từ trách nhiệm của mỗi con người và từ những tấm lòng bền bỉ biết đặt lợi ích của nhân dân lên trên hết.

Đó cũng chính là con đường mà Hội đã lựa chọn từ những ngày đầu thành lập, và là hành trình mà Dưỡng sinh Tâm thể luôn trân trọng được học hỏi, tiếp nối và góp một phần nhỏ bé bằng tất cả sự chân thành của mình.

HỘI ta đoàn kết một niềm tin,
GIÁO dục nhân tâm vững đức bền.
DỤC chí phụng dân, vì sức khỏe,
CHĂM gìn đạo đức, vững chí công.
SÓC dạ chung tay xây nghiệp lớn,
SỨC người hợp lại hóa thành Rồng.
KHOẺ dân, nước mạnh, đời thêm đẹp,
CỘNG hưởng yên vui khắp mọi miền.
ĐỒNG lòng sau trước người chung một,
VIỆT Nam sáng đẹp với nước non.
NAM quốc trường tồn nhờ nghĩa lớn,
DƯỠNG tâm, dưỡng đức mãi vuông tròn.
SINH thành bao việc vì nhân thế,
TÂM nguyện suốt đời giữ chí son.
THỂ hiện thành công mùa Đại hội,
Muôn người chung sức rạng giang sơn

ĐÚNG LÀ HỌC TRÒ CỦA MÁ HAI “…” Có những chuyện...Lúc xảy ra...Mình chỉ thấy là một chuyện nhỏ.Vậy mà nhiều ngày sau nhớ ...
06/07/2026

ĐÚNG LÀ HỌC TRÒ CỦA MÁ HAI “…”

Có những chuyện...
Lúc xảy ra...
Mình chỉ thấy là một chuyện nhỏ.
Vậy mà nhiều ngày sau nhớ lại...
Lòng vẫn thấy ấm áp
Không phải vì đêm ấy có gì đặc biệt.
Mà vì giữa một nơi ai cũng là khách...
Lại có người sống với nhau như người một nhà...
Mỗi lần nhớ về chuyến đi Đắk Lắk ngày ấy...
Điều mình nhớ nhất không phải Đại hội.
Không phải những bài phát biểu.
Cũng không phải những cuộc gặp gỡ.
Điều còn ở lại...
Là một đêm gần hai giờ sáng.
Và tấm lòng của những người đi trước...
Hôm đó, xe chạy hơn bốn trăm cây số.
Mình say xe.
Người cứ lả đi.
Nhưng điều mình lo nhất...
Lại không phải chuyện mệt.
Mà là:
"Khuya thế này...
Mình sẽ ngủ ở đâu?"..
Mình gọi cho Cô Sáu.
Cô nói khách sạn đã hết phòng.
Rồi rất tự nhiên bảo:
"Không còn phòng...
Thì qua ngủ với cô."
Nghe mà thấy ấm...
Mình biết cô thương mình.
Nhưng mình cũng biết...
Phòng của cô đã đủ người.
Cô lại lớn tuổi.
Ngày mai còn bao nhiêu việc phải lo.
Xe thì chưa biết khi nào mới tới.
Mình đâu nỡ để cả phòng thức giấc vì mình...
Thế là mình gọi cho Anh Bảy.
Nhờ anh hỏi thử quanh khách sạn xem còn phòng nào không.
Lúc ấy là buổi chiều.
Anh chắc cũng đang bận.
Vậy mà vẫn tranh thủ đi hỏi giúp...
Một lúc sau...
Anh gọi lại.
Anh nói...
Quanh đó đều hết phòng...
Đến tối...
Cô Sáu lại gọi.
Cô bảo mọi người đã sắp xếp được cho mình một chỗ ngủ riêng trong phòng.
Nghe vậy...
Mình càng thương hơn...
Nhưng nghĩ tới lúc xe tới nơi...
Chắc cũng khuya lắm rồi.
Mình chỉ xin cô:
"Cô cứ nghỉ trước nha.
Để con tự lo.".
Nói vậy thôi.
Chứ trong bụng...
Mình cũng chưa biết sẽ lo bằng cách nào.
Say xe quá.
Đầu óc quay cuồng.
Đến mở ứng dụng tìm phòng cũng không nổi...
Mình chỉ nghĩ:
"Thôi...
Đến đâu rồi tính."
Rồi ngủ thiếp đi...
Không biết xe chạy thêm bao lâu.
Điện thoại rung.
Là tin nhắn của Anh Bảy.
Một tấm hình chiếc chìa khóa.
Một số phòng.
Và vài dòng ngắn gọn.
Chỉ vậy thôi...
Mà lòng mình nhẹ hẳn.
Lúc ấy mình mới biết...
Trong lúc mình ngủ.
Anh vẫn tiếp tục lo giúp mình...

Nhưng mọi chuyện vẫn chưa hết.
Xe dừng.
Mình bước xuống.
Mở lại tin nhắn.
Rồi chợt khựng người.
Mình xuống nhầm khách sạn.
Đồng hồ lúc ấy gần hai giờ sáng.
Đường vắng..
Mình cầm điện thoại lên.
Rồi lại đặt xuống.
Gọi...
Thì sợ anh mất giấc.
Không gọi...
Thì chẳng biết đi đâu.
Chắc ai từng ở vào cảnh ấy...
Đều hiểu...
Cuối cùng...
Mình vẫn bấm máy.
Đầu dây bên kia là giọng nói đang ngái ngủ.
Mình phân trần rồi nói:
"Anh ngủ tiếp đi nha.
Để em gọi Grab."..

Chiếc Grab lại lăn bánh.
Đường vẫn im.
Thành phố vẫn ngủ.
Mình chỉ mong tới nơi thật nhanh.
Xe vừa dừng.
Mình vừa bước xuống.
Đã thấy Anh Bảy đứng trước cổng khách sạn.
Không biết anh xuống đợi từ lúc nào...
Dưới ánh đèn vàng...
Có một chú chó nằm nép bên thềm.
Nghe tiếng xe.
Nó đứng dậy sủa vài tiếng.
Rồi lại nằm xuống...
Mình còn chưa kịp nói gì.
Thì Anh làu bàu:
"Thiệt tình...
Anh đoảng quá.
Làm em di chuyển nhiều lần."
Mình chỉ biết cười...
Điều đầu tiên anh nghĩ tới...
Không phải mình gọi lúc khuya.
Không phải mình làm phiền.
Cũng không phải anh phải thức giấc.
Mà là...
Mình đã phải chạy thêm một quãng đường...

Sáng hôm sau...
Một cô ở cùng phòng với Cô Sáu gặp nói:
"Hôm qua mọi người sắp giường cho con rồi.
Đợi hoài mà không thấy con."

Mình cười.
Rồi đáp:
"Ah, con thực không biết
Con có nhắn Cô Sáu rồi.
Xe tới trễ quá.
Con sợ mọi người mất giấc.
Nên con tự lo."

Nghe vậy...
Mình chợt hiểu.
Đêm hôm ấy...
Không chỉ có một người lo cho mình...

Nhiều ngày sau...
Mỗi lần nhớ lại...
Mình lại nghĩ.
Có lẽ...

Vì đã từng đi qua.
Nên người ta mới hiểu.
Hiểu cái mệt sau một chặng đường dài.
Hiểu cảm giác say xe.
Hiểu cái ngại...
Không muốn làm ai thức giấc.
Vì hiểu...
Nên mới thương.

Điều làm mình xúc động nhất...
Là hôm ấy...
Cô Sáu cũng là khách.
Anh Bảy cũng là khách.
Chỉ là đến trước mình.
Vậy mà...

Ai cũng sống như người nhà.
Người đến trước...
Thì lo cho người đến sau.
Người biết đường...
Thì đi tìm đường cho người chưa biết.
Người đã nhận được sự yêu thương...
Lại tiếp tục trao đi.
..

Rồi mình chợt hiểu...
Đó có lẽ là điều Má Hai đã âm thầm gieo vào học trò của mình.
Má đâu chỉ dạy bằng lời.
Má dạy bằng cách sống.

Để rồi...
Người này thương người kia.
Người đi trước biết rước người đi sau.
Người từng được nâng đỡ...
Lại biết đưa tay nâng đỡ người khác.

Hạt giống ấy...
Không cần ai nhắc.
Cũng không cần ai phân công.
Gặp việc...
Thì tự nhiên mà làm.
Giống như cây gặp mùa...
Thì tự nhiên trổ lá.

Hôm nay mình viết lại câu chuyện này...
Không phải để kể về chuyến đi Đắk Lắk.
Mà để nói lời cảm ơn.

Cảm ơn Cô Sáu.
Cảm ơn Anh Bảy.
Cảm ơn những người đi trước.

Và con cảm ơn Má Hai.
Vì đã âm thầm gieo vào lòng những người học trò của mình...
Một nếp sống.

Để rồi...
Đi đến đâu...
Người ta cũng biết THƯƠNG NHAU NHƯ NGƯỜI MỘT NHÀ.

Và mình mong...
Khi gặp một người đến sau, mình cũng sẽ biết rước họ như mình đã từng được rước.

(Bài chia sẻ của một người thực hành phương pháp của Má Hai)

Address


Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Dưỡng Sinh Tâm Thể posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

  • Want your organization to be the top-listed Non Profit Organization?

Share