22/08/2021
TÔI VÀ ĐỘI ĐÃ VÔ TÌNH ĐI NGANG…góc ngã ba
LÝ THÁI TỔ - NGUYỄN ĐÌNH CHIỂU; và TÔI THẤY CÔ BÉ…ko biết vì sao đã giờ giới nghiêm mà còn đứng đấy…và giờ thì ra…TÔI MỚI HIỂU ĐƯỢC CÂU CHUYỆN…chỉ có mùa dịch bệnh mới làm ta đau đến tột cùng 🥺🥺🥺
Trích nguồn : Báo Thanh Niên
SÀI GÒN SAU 18 GIỜ: "GIAO LIÊN" MÙA DỊCH 🥺
————————————
Ba bị tật ở chân, mẹ bại liệt sau một cơn đột quỵ, nhà lại bị phong tỏa, nên gia đình 6 người của Châu hết cách phải 'chia đôi lực lượng' tìm đường sống qua mùa dịch.
Châu là chị lớn theo ba ra đường ở để kiếm đồ từ thiện. Cuối ngày, cô bé vừa lên 10 tuổi làm “giao liên” mang gạo nước, đồ ăn về cho mẹ và 3 đứa em thơ đang chờ nơi nhà trọ.
Tìm ba trong đêm
Đêm Sài Gòn tiếp tục thực hiện Chỉ thị 12 (Chỉ thị 12 của Thành ủy TP.HCM ban hành cuối tháng 7 về tăng cường một số biện pháp thực hiện Chỉ thị 16 của Thủ tướng), ngoại trừ những người thực hiện công vụ, không người dân nào ra đường. Vậy mà tại ngã ba Nguyễn Đình Chiểu - Lý Thái Tổ, tiếng khóc nỉ non của cô bé Nguyễn Ngọc Bích Châu, 10 tuổi, khiến những người có nhiệm vụ ra đường giờ đó đều dừng lại.
Mặc một bộ quần áo ngắn tay, đi đôi dép kẹp với thân hình nhỏ thó gầy guộc, đen đúa, Châu không ngừng nài nỉ: “Cho con tới chỗ ba con”. Nhưng ba con là ai? Ba con ở đâu? Tại sao con lại ra đường giờ này một mình?... Những câu hỏi được những người dừng lại lúc đó đặt ra nhằm giúp Châu tìm cách giải quyết nhưng cô bé không thể trả lời rành mạch. Em kể tiếng được, tiếng mất: “Nhà con ở hẻm đường sắt, ba con đi chở xe ba bánh nhưng xe hư rồi, mẹ con bệnh, con mang thuốc về cho mẹ rồi ra chỗ ba…”. Nhưng, địa chỉ nhà ở đâu thì Châu không nhớ, ba tên gì em cũng không nói được…
Chúng tôi nghe câu chuyện của Châu lõm bõm và phải tự xâu chuỗi: Nhà em ở khu phong tỏa, mẹ bị bệnh, ba không ở cùng. Vậy có khả năng em là F1 hoặc F0, em ra đường nếu vô tình mang theo vi rút thì rất nguy hiểm... Chạnh lòng trước cảnh bé gái một mình lang thang tìm ba trong đêm, hai đồng chí kiểm soát quân sự Q.10 có mặt lúc ấy cùng chúng tôi thống nhất sẽ để em mặc đồ bảo hộ và tự mình đi bộ tới chỗ ba em. Chúng tôi sẽ đi bộ cùng.
21 giờ, đường không một bóng người, cô bé nhỏ thó lọt thỏm trong bộ quần áo bảo hộ thùng thình ghì chặt tờ 20.000 đồng và một bịch sữa được một anh công an cho trên đường từ nhà đi. Đoạn đường từ ngã ba Nguyễn Đình Chiểu - Lý Thái Tổ đến Trần Hưng Đạo - Nguyễn Văn Cừ (nơi ba Châu đang đợi) không quá dài nhưng chúng tôi phải trình báo qua gần chục lượt kiểm tra. Nhìn cảnh một cô bé lang thang trong đêm, tất cả người chứng kiến đều lo ngại. Trên đường đi, anh kiểm soát quân sự không ngừng nhắc tôi đi song song với cô bé để không bị hơi thở của em tạt theo hướng gió vướng vào. (Còn tôi nhìn bước chân nhỏ xíu trong đêm chỉ nghĩ: Giờ này còn ở ngoài đường, không biết em đã có gì bỏ bụng?).
Mất hơn 30 phút qua chốt và đi bộ mới tới ngã tư Trần Hưng Đạo - Nguyễn Văn Cừ, đã quen thuộc nên Châu sà ngay vào hiên ngôi nhà có bóng đèn sáng nhất. Nơi đó, ba em đang nằm.
Vòng tay qua cổ, câu nói đầu tiên của cô bé với ba khiến chúng tôi bất chợt cay xè mắt: “Nhà mình chắc sắp bị cắt điện đó ba. Người ta còn đòi tiền nhà nữa. Mẹ bảo ra báo ba gấp để không kịp”. Anh Nguyễn Thượng Huân (52 tuổi, ba bé Châu) mặt méo xệch ôm con mếu máo. Người cha gầy gò có đôi chân teo nhỏ dường như không chú ý đến lời con gái nói mà chỉ siết chặt cô bé vào lòng, mắt ngân ngấn: “Ba đã nói đi phải về liền. Sao con đi đâu, nay mới về, ba tìm con khắp”… 🥺
Nguồn: Thanh niên