23/06/2026
KHÚC VĨ THANH ĐỚN ĐAU CỦA LIÊN BANG XÔ VIẾT VÀ BÀI HỌC CẢNH GIÁC CHO VIỆT NAM CHÚNG TA
---------
Vào tối ngày 25/12/1991, lá cờ búa liềm đỏ thắm của Liên bang Xô viết, biểu tượng của chiến thắng phát-xít, từng tự hào tung bay trên nóc điện Kremlin suốt gần một thế kỷ đã bị hạ xuống trong một buổi chiều đông ảm đạm. Sự sụp đổ của Liên bang Xô viết không phải do bom đạn của chủ nghĩa đế quốc, mà là một bi kịch "tự hủy" kinh hoàng nhất lịch sử nhân loại. Đó là kết cục thảm khốc của một chuỗi âm mưu gian trá, những thủ đoạn tinh vi từ chính các "ung nhọt" bên trong bộ máy lãnh đạo, đứng đầu là Mikhail Gorbachev và nhóm cộng sự.
Nhìn lại lịch sử để thấy rõ bộ mặt của kẻ phản bội, để rùng mình trước sự tàn khốc của cuộc chiến ý thức hệ, và từ đó rút ra bài học xương máu cho con đường đi lên chủ nghĩa xã hội của Việt Nam.
I. Mũi dao âm hiểm: Chiến lược "Diễn biến hòa bình" của Mỹ và phương Tây
Khi nhận ra không thể dùng vũ lực để khuất phục một siêu cường hạt nhân như Liên Xô, những bộ óc nham hiểm của Mỹ và phương Tây đã chuyển hẳn sang một cuộc chiến tranh không tiếng súng nhưng tàn khốc gấp bội: tiêu diệt đối phương bằng quá trình tự diễn biến tự chuyển hóa.
Chiến lược này đã tiêm nhiễm và đánh sập Liên Xô qua ba mũi giáp công chí mạng:
1. "Xâm lăng văn hóa" và phá hoại nền tảng tư tưởng
Mỹ và phương Tây đã thiết lập một mạng lưới truyền thông khổng lồ, điển hình là các đài phát thanh như Đài Châu Âu Tự Do (RFE) hay Voice of America (VOA), phủ sóng liên tục vào sâu trong lãnh thổ Xô viết.
Họ không tấn công trực diện bằng quân sự, mà tinh vi truyền bá lối sống thực dụng của Tư bản, đề cao chủ nghĩa cá nhân ích kỷ và tô vẽ một thiên đường tiêu dùng phương Tây giả tạo. Mưa dầm thấm lâu, "mũi dao bọc nhung" này đã làm hư hỏng, tha hóa một bộ phận không nhỏ tầng lớp trí thức và thế hệ trẻ Liên Xô. Họ bắt đầu quay lưng với các giá trị lao động, hoài nghi lý tưởng xã hội chủ nghĩa và tôn sùng một cách mù quáng "chiếc bánh vẽ" tự do kiểu Mỹ.
2. Kích động, nuôi dưỡng lực lượng đối lập và chủ nghĩa dân tộc ly khai
Mỹ và phương Tây đã chi những khoản ngân sách khổng lồ dưới danh nghĩa "viện trợ nhân đạo", "quỹ phát triển văn hóa" để âm thầm tài trợ, gây dựng và hà hơi tiếp sức cho các phần tử cơ hội, bất mãn trong lòng nước Xô viết.
Khi Gorbachev nới lỏng tầm kiểm soát bằng chính sách Glasnost, các tổ chức phi chính phủ (NGO) và các hội nhóm phản động núp bóng "diễn đàn dân chủ" lập tức mọc lên như nấm. Phương Tây đã khéo léo chọc sâu vào các rạn nứt lịch sử, kích động triệt để tư tưởng ly khai cực đoan tại các nước cộng hòa vùng Baltic và Ukraine, biến mâu thuẫn nội bộ thành những ngọn lửa bùng cháy, xé toạc sự thống nhất của Liên bang.
3. Bẫy kinh tế và đòn "vượt trên ngăn chặn"
Đến thời Tổng thống George H. W. Bush (Bush cha), Mỹ nâng cấp thành chiến lược "Vượt trên ngăn chặn" (Beyond Containment). Phương Tây một mặt dùng các biện pháp cấm vận công nghệ hi-tech nhằm bóp nghẹt nền sản xuất Liên Xô, phối hợp với các nước đồng minh thao túng ép giá dầu thế giới lao dốc (nguồn thu cốt lõi của Liên Xô thời bấy giờ).
Mặt khác, họ sử dụng mồi nhử là các khoản vay tài chính và viện trợ kinh tế để ép buộc chính quyền Gorbachev phải tiến hành cải cách chính trị theo quỹ đạo của phương Tây.
Sự bạc nhược, ngây thơ của nhóm cải tổ đã sập hoàn toàn vào chiếc bẫy này: càng muốn lấy lòng phương Tây để xin viện trợ, Gorbachev càng nhượng bộ sâu, tự tay dâng nộp các phòng tuyến an ninh quốc gia cho đến ngày sụp đổ hoàn toàn.
4. Sự kết hợp định mệnh: "Nội công - Ngoại kích"
"Diễn biến hòa bình" của phương Tây chỉ có thể phát huy tối đa sự tàn phá khi nó gặp được môi trường thuận lợi là sự suy thoái ý thức hệ và chủ nghĩa cơ hội ngay trong lòng Bộ Chính trị Liên Xô. Khi những kẻ phá hoại hàng đầu như Yakovlev gật đầu tán thưởng các giá trị tư bản, khi Gorbachev xem những lời khen tặng của các nguyên thủ phương Tây là vinh quang, thì thành trì Xô viết đã bị đục rỗng từ móng.
Đây là minh chứng hùng hồn nhất cho thấy: Một pháo đài dù kiên cố đến đâu cũng sẽ đổ sụp nếu những kẻ canh giữ pháo đài mở toang cửa chịu hàng và đồng lõa với kẻ thù từ bên ngoài.
II. Âm mưu và thủ đoạn của những kẻ phản bội ý thức hệ
Sự sụp đổ của Liên Xô không phải là một tai nạn ngẫu nhiên, mà là một "vở kịch tự sát" được biên soạn tinh vi bởi những kẻ cơ hội chính trị cấp cao. Dưới danh nghĩa "cải tổ" để phát triển, Gorbachev, Alexander Yakovlev và Eduard Shevardnadze đã thực hiện những thủ đoạn thâm độc, chặt đứt từng sợi dây ràng buộc của quốc gia Xô viết.
1. Đập tan "pháo đài ý thức hệ" bằng chiêu bài dân chủ giả hiệu
Thủ đoạn nham hiểm nhất của nhóm phản bội là tung ra khẩu hiệu Glasnost (Công khai). Dưới bàn tay nhào nặn của "kiến trúc sư trưởng" Alexander Yakovlev, truyền thông và báo chí Liên Xô lập tức biến thành công cụ chống cộng điên cuồng. Họ nhân danh "trả lại sự thật lịch sử" để bôi nhọ, xuyên tạc và phủ nhận sạch trơn mọi thành quả cách mạng.
Chỉ trong vài năm, các lãnh tụ tiền bối bị biến thành tội đồ, lịch sử hào hùng bị bóp méo thành một chuỗi bi kịch đen tối. Khi niềm tin vào lý tưởng bị xói mòn, nền tảng tư tưởng của hàng triệu người dân, đặc biệt là thế hệ trẻ, hoàn toàn sụp đổ. Đây chính là đòn chí mạng phá hủy sức đề kháng tinh thần của toàn xã hội.
2. Tước bỏ "trụ cột quốc gia", Hạ bệ Đảng Cộng sản và bôi nhọ lãnh tụ
Một đất nước rộng lớn, đa sắc tộc như Liên Xô chỉ có thể đứng vững dựa trên một cột trụ duy nhất: Đảng Cộng sản Liên Xô. Nhóm Gorbachev đã thấy rõ điều đó và tìm mọi cách chặt gãy cột trụ này.
Bằng chiêu bài "phân định quyền lực", Gorbachev từng bước chuyển dịch trung tâm quyền lực từ Bộ Chính trị sang thể chế Tổng thống do chính ông ta tự dựng lên. Đỉnh điểm của sự phản bội là vào tháng 3 năm 1990, Gorbachev ép buộc thông qua việc xóa bỏ Điều 6 Hiến pháp, tước đi vai trò lãnh đạo độc tôn của Đảng.
Khi Đảng bị tước quyền, hệ thống chính trị lập tức rơi vào trạng thái vô chính phủ, nhà nước bị liệt não, dọn đường cho làn sóng chủ nghĩa dân tộc cực đoan và các thế lực cơ hội như Boris Yeltsin trỗi dậy xé nát đất nước.
3. Đầu hàng vô điều kiện và sự bạc nhược trước phương Tây
Dưới ảo tưởng về một "Ngôi nhà chung châu Âu", Gorbachev đã thực hiện chính sách đối ngoại nhu nhược đến mức nhục nhã.
Nhóm cải tổ sẵn sàng bán đứng toàn bộ đồng minh ở Đông Âu, đơn phương cắt giảm vũ khí và rút quân vô điều kiện để đổi lấy những lời khen ngợi rỗng tuếch từ Washington và các nước phương Tây. Sự ngây thơ chính trị hay đúng hơn là sự thông đồng ngầm này đã đẩy Liên Xô vào thế cô lập, biến một siêu cường đối trọng với Mỹ trở thành một kẻ ngửa tay xin viện trợ, bị đồng minh quay lưng và kẻ thù khinh bỉ.
III. Nỗi đau thời đại và sự thức tỉnh muộn màng
Diễn biến những ngày cuối năm 1991 là một chuỗi bi kịch nghẹn ngào. Cuộc đảo chính tháng 8 của những đảng viên kiên trung cuối cùng nhằm cứu vãn đất nước đã thất bại trong cay đắng vì sự do dự và sự phản trắc của các phe phái. Boris Yeltsin lập tức chớp thời cơ, ký Hiệp ước Belavezha giải thể Liên Xô mà không thèm đếm xỉa đến nguyện vọng của hơn 70% người dân vừa bỏ phiếu muốn duy trì Liên bang trước đó.
Khi Gorbachev tuyên bố từ chức, ông ta rời điện Kremlin trong sự thờ ơ của thế giới và sự căm phẫn của nhân dân. Cái giá phải trả cho "chiếc bánh vẽ" dân chủ phương Tây là vô cùng đắt: nền kinh tế sụp đổ hoàn toàn, hàng triệu người rơi vào cảnh nghèo đói cùng cực, xung đột sắc tộc nổ ra đẫm máu, và vị thế của một siêu cường bị xóa sổ trên bản đồ thế giới. Đó không phải là thắng lợi của tự do, mà là thắng lợi của sự phản bội và suy thoái từ bên trong.
IV. Bài học kinh nghiệm xương máu cho Việt Nam
Bi kịch của Liên Xô là lời cảnh tỉnh đanh thép, là tấm gương soi chiếu cho cách mạng Việt Nam trên con đường đổi mới và phát triển đất nước. Từ xương máu của người anh cả Xô viết, chúng ta rút ra những bài học sống còn.
- Giữ vững và tăng cường vai trò lãnh đạo tuyệt đối của Đảng: Việt Nam Đổi mới nhưng tuyệt đối không đổi màu. Đảng Cộng sản Việt Nam phải là lực lượng duy nhất lãnh đạo Nhà nước và xã hội. Mọi mưu toan đòi "đa đảng", "tam quyền phân lập" hay xóa bỏ điều lệ Đảng đều là con đường ngắn nhất dẫn đến sự tự sát chính trị như Liên Xô đã từng.
- Kiên định nền tảng tư tưởng Chủ nghĩa Mác - Lênin và Tư tưởng Hồ Chí Minh: Phải bảo vệ nền tảng tư tưởng một cách chủ động và quyết liệt. Không mơ hồ, không dao động trước các luồng tư tưởng sai trái. Phải đấu tranh ngăn chặn triệt để tình trạng "tự diễn biến", "tự chuyển hóa" trong nội bộ, đặc biệt là ở bộ phận cán bộ cấp cao.
- Đổi mới kinh tế phải đi đôi với ổn định chính trị: Bài học xương máu của Gorbachev là sa đà vào cải tổ chính trị vô nguyên tắc trong khi kinh tế hỗn loạn. Việt Nam cần tiếp tục giữ vững công thức thành công: lấy phát triển kinh tế làm trung tâm, xây dựng đời sống nhân dân ấm no, lấy đó làm bệ đỡ vững chắc để giữ vững ổn định chính trị - xã hội.
- Cảnh giác trước chiến lược "Diễn biến hòa bình": Các thế lực thù địch chưa bao giờ từ bỏ âm mưu lật đổ chế độ ta. Phải nhận diện và đập tan các thủ đoạn lợi dụng không gian mạng, lợi dụng các vấn đề "dân chủ, nhân quyền, tôn giáo" để kích động lòng dân, bôi nhọ lịch sử hào hùng của dân tộc và các lãnh tụ cách mạng.
Lịch sử đã sang trang, nhưng vết thương mang tên Liên Xô vẫn còn rỉ máu như một lời nhắc nhở nghiêm khắc đối với mọi người cộng sản chân chính. Việt Nam hôm nay, với bản lĩnh độc lập, tự chủ và lòng trung thành vô hạn với lý tưởng cách mạng, quyết không dẫm vào vết xe đổ của kẻ phản bội, quyết tâm bảo vệ vững chắc thành quả cách mạng mà biết bao thế hệ cha anh đã ngã xuống để dựng xây.
Cre: Đạo sĩ Việt Râu