Người Thái Bình .VN

Người Thái Bình .VN Yêu Tổ Quốc - Yêu Đồng Bào

“DŨNG SĨ DIỆT MỸ" KHI MỚI 9 TUỔI Ở khu phố 1, thị trấn Gio Linh (huyện Gio Linh, tỉnh Quảng Trị), ai cũng biết đến nhà g...
16/06/2025

“DŨNG SĨ DIỆT MỸ" KHI MỚI 9 TUỔI

Ở khu phố 1, thị trấn Gio Linh (huyện Gio Linh, tỉnh Quảng Trị), ai cũng biết đến nhà giáo hưu trí Phạm Công Đức, nhưng ông còn được tặng danh hiệu “Dũng sĩ diệt Mỹ” khi mới 9 tuổi thì câu chuyện bây giờ mới kể.

Trong kháng chiến chống Mỹ, cứu nước có một số danh hiệu kèm theo huy hiệu và giấy chứng nhận để động viên tinh thần chiến đấu của cán bộ, chiến sĩ như: “Dũng sĩ diệt Mỹ”, “Dũng sĩ diệt xe cơ giới”, “Dũng sĩ quyết thắng”...

Khi ấy, ở làng An Nha, xã Gio An, huyện Gio Linh, tỉnh Quảng Trị có thiếu niên tên là Phạm Công Đức (sinh năm 1958). Nhà Đức cách đồn Cồn Tiên khoảng nửa cây số. Đây là một tiền đồn quan trọng của địch ở khu vực giới tuyến quân sự hai miền Nam-Bắc. Tại đây, địch xây dựng một sân bay dã chiến, có ngày máy bay trực thăng địch đáp xuống đậu kín sân. Quân Giải phóng đã nhiều lần pháo kích vào sân bay nhưng vẫn chưa tiêu diệt được chiếc nào. Nhìn thấy các chú bộ đội giải phóng buồn vì không diệt được địch, Đức cũng buồn theo. Có lần Đức nghe ông nội nói với các chú bộ đội: “Phải có cách chi đo được chiều rộng, chiều dài sân bay thì bắn mới chắc trúng”.

Đức nghĩ nếu làm như ông nội nói sẽ bắn trúng nên cậu nhận với ông để cháu làm thử. Vài ngày sau, lính gác sân bay bỗng thấy mấy đứa trẻ trong đó có Đức mang khăng, theo mấy o gánh quà vặt vào bán. Thấy gái, tụi lính xúm vào mua quà, tán tỉnh, hơi sức đâu để ý đến tụi nhỏ chơi trò đánh khăng. Vậy là Đức dễ dàng ra vào sân bay để đo chiều dài, chiều rộng sân bay mà không bị địch nghi ngờ gì. Đức dùng chính con khăng để đo khoảng cách các vị trí.

Để đo nhiều nơi, Đức luôn thay đổi vị trí chơi, nay chỗ này, mai chỗ khác, nhưng không tùy tiện đi lung tung, chỗ nào cũng được, mà luôn bám theo rìa sân bay. Nhờ cách này mà Đức tiếp cận được hai bề ngang, dọc sân bay dã chiến, rồi đo bằng thước tự chế là cái đòn khăng. Rồi cũng bằng cái đòn khăng ấy, Đức tính được khoảng cách chiều dài, chiều rộng sân bay là 240 khăng. Một khăng Đức đo được 14 gang tay của mình. Các chú bộ đội tính ra vừa đúng một mét một khăng. Hóa ra, khu vực đường băng, bãi đỗ của máy bay khá ngắn nên những lần pháo kích của ta bắn toàn trượt ra ngoài.

Có được số liệu thực tế Đức cung cấp, các chú bộ đội tính toán, xác lập các phần tử bắn, đặt pháo ở cự ly thích hợp để tập kích sân bay chính xác. Tháng 6-1966, Mỹ mở trận càn lớn vào khu phi quân sự. Đêm hôm đó, chúng tập kết về sân bay hàng chục chiếc trực thăng và nhiều lính Mỹ để chuẩn bị cho cuộc càn vào sáng hôm sau. Đã tính được cự ly chính xác nên trong đêm, quân ta đặt pháo cối ở đường cái quan, lấy tầm, hướng đã xác lập, nã đạn cấp tập vào sân bay. Trận này ta thắng lớn, bắn cháy 9 trực thăng, phá hủy nhiều phương tiện chiến tranh, diệt hàng chục lính Mỹ-ngụy. Trận càn của Mỹ bị phá sản.

Chiến công ấy là của Quân Giải phóng và du kích Gio Linh, nhưng góp công đầu là của chú bé 9 tuổi Phạm Công Đức. Sau trận đánh, Đức được Bộ tư lệnh Mặt trận B5 khen tặng “Dũng sĩ diệt Mỹ”; là thiếu niên đầu tiên của chiến trường Trị Thiên được tặng danh hiệu cao quý ấy.

Trong bộ phim tài liệu “Vĩ tuyến 17-chiến tranh nhân dân” của đạo diễn Joris Ivens (quốc tịch Pháp, gốc Hà Lan), được quay từ năm 1967 tại Vĩnh Linh, có một trường đoạn đó là lúc Đức hồn nhiên trả lời phỏng vấn và kể chuyện tham gia đánh giặc, nhưng đã thể hiện ý chí và quyết tâm đánh Mỹ rất cao của người thiếu niên gan dạ.

Năm tháng qua đi, “Dũng sĩ diệt Mỹ” 9 tuổi ngày ấy, bây giờ đã 65 tuổi. Sau gần 40 năm đứng trên bục giảng, thầy giáo Phạm Công Đức được về nghỉ hưu, sống trong căn nhà nhỏ đầy ắp tiếng cười tại khu phố 1, thị trấn Gio Linh với người bạn đời-bạn đồng nghiệp cùng các con, cháu nội-ngoại, dâu-rể thật ngọt ngào, hạnh phúc.

TRẦN BIÊN - Báo QĐND (2022)
Ảnh: "Dũng sĩ diệt Mỹ " 9 tuổi Phạm Công Đức.

TÌM THẤY 1 HÀI CỐT LIỆT SĨ RẤT ĐẶC BIỆTĐội quy tập mộ liệt sĩ 192 - Huế tìm thấy một phần hài cốt liệt sĩ vô cùng đặc bi...
16/06/2025

TÌM THẤY 1 HÀI CỐT LIỆT SĨ RẤT ĐẶC BIỆT
Đội quy tập mộ liệt sĩ 192 - Huế tìm thấy một phần hài cốt liệt sĩ vô cùng đặc biệt và đau lòng. Phần hài cốt liệt sĩ ấy chỉ còn lại mỗi hộp sọ và những chiếc răng, còn toàn bộ phần thân, tay, chân đều không còn nữa. Thông thường, nếu chỉ tìm thấy một phần hài cốt thì người ta sẽ cố gắng đào thêm xung quanh, mở rộng ra để đề phòng trường hợp xương cốt bị trôi, tách ra… Nhưng khi đào được hộp sọ này, thì đoàn lại ngừng ngay.
Vì nhiều năm trước đó, các cựu chiến binh đã cung cấp thông tin rằng đã từng chôn đồng đội tại khu vực này, người đồng đội ấy chỉ còn lại phần đầu là nguyên vẹn, còn từ cổ trở xuống bị trúng mảnh pháo nát hết… Một người vừa ôm cái đầu đó, vừa chạy bom đạn địch.... Chỉ còn mỗi phần đầu được chôn cùng cúc áo trong một cái tăng võng, nên rất khó để tìm lại và nhiều cựu chiến binh đã đi đào bới mãi trong bao nhiêu năm qua để mang phần hài cốt ít ỏi ấy về quy tập, nhưng mãi không thành…
Cho đến tận giữa năm 2024, mưa lũ đã làm sạt lở và chiếc hộp sọ ấy lộ ra và được quy tập trở về…. Hy sinh đau lòng, nằm lại dưới lòng đất đã quá lâu, mãi mới được trở về trong hơi ấm của đồng đội và nhân dân.

30/05/2025

Cựu binh VNCH nói về ngày quốc hận 30/4/1975 😂

NHỮNG HÌNH ẢNH HIẾM HOI VỀ CUỘC DUYỆT BINH ĐẶC BIỆT Ở HÀ NỘI NĂM 1973Qua lễ duyệt binh lịch sử ở Hà Nội năm 1973, sức mạ...
29/05/2025

NHỮNG HÌNH ẢNH HIẾM HOI VỀ CUỘC DUYỆT BINH ĐẶC BIỆT Ở HÀ NỘI NĂM 1973

Qua lễ duyệt binh lịch sử ở Hà Nội năm 1973, sức mạnh và sự quyết tâm với công cuộc thống nhất của Quân đội Nhân dân Việt Nam và mọi tầng lớp quần chúng nhân dân một lần nữa được khẳng định trước thế giới.

30/4/1975, trong khung cảnh hỗn loạn của Sài Gòn, một nhà báo phương Tây phỏng vấn Bùi Tín: “Giữa Napoléon và tướng Võ N...
22/05/2025

30/4/1975, trong khung cảnh hỗn loạn của Sài Gòn, một nhà báo phương Tây phỏng vấn Bùi Tín: “Giữa Napoléon và tướng Võ Nguyên Giáp, ai giỏi hơn?”.

Vị đại tá QĐNDVN trả lời khảng khái: “Napoléon còn có trận bại Austerlitz, còn Tướng Giáp không có trận bại nào, mà chỉ toàn thắng”.

Năm 1997, Bùi Tín thú nhận với người đồng nghiệp cũ rằng, sau bài viết xúc phạm chủ tịch Hồ Chí Minh trên BBC, ông nhận được thù lao 2.000 USD.

Đến khi bước sang tuổi 85, lúc không còn khả năng "bán chữ kiếm tiền", Bùi Tín luôn đau ốm, sống đơn độc không bằng hữu tại Pháp với số tiền trợ cấp thất nghiệp ít ỏi vốn chỉ đủ để trả tiền trọ.

CẢM XÚC SAU KHI ĐỌC “XÁ LỢI CỦA CHIẾN TRANH. Tác giả Tạ Trí– Viết thay cho một nén hương lòng tưởng nhớ những người lính...
19/05/2025

CẢM XÚC SAU KHI ĐỌC “XÁ LỢI CỦA CHIẾN TRANH. Tác giả Tạ Trí
– Viết thay cho một nén hương lòng tưởng nhớ những người lính đã hy sinh và những người trở về mang theo vết thương suốt đời.

Đọc xong câu chuyện về Hùng – một người lính trẻ vừa rời ghế nhà trường đã bước ngay vào cửa ngõ chiến tranh – tôi lặng người đi. Câu chữ dung dị, chân thật nhưng mỗi dòng đều như xát muối vào tim. Đó không chỉ là một mảnh đời riêng, mà là cả một thế hệ sống và chết trong tiếng đạn bom. Và giữa cuộc đời thường nhật hôm nay, họ – những người như Hùng – đang dần rơi vào quên lãng.

Hùng không chết ngay trong chiến trận. Anh sống sót sau những mảnh đạn cắm vào người, sống với xá lợi của chiến tranh in hằn trong máu thịt. Từ một thiếu niên chưa kịp hiểu đời, anh trở thành thương binh cụt tay, rồi một người sống trong nỗi cô đơn dài rộng, nhưng vẫn không đánh mất niềm tin vào sự sống. Anh học Yoga để chống chọi với tử thần, học Kinh Dịch để hiểu quy luật âm dương và chữa lành cho người khác. Một người sống không chỉ cho mình, mà sống để làm ích, để nhen lên những ánh sáng nhỏ trong bóng tối hậu chiến.

Và rồi, cái chết đến lặng lẽ như cách anh đã sống – không ồn ào, không ai biết. Chỉ còn lại một vài mảnh pháo, một đầu đạn, không còn làm tổn thương ai, mà trở thành… xá lợi – nhưng là xá lợi của chiến tranh.

Tôi tự hỏi, trong khi hàng nghìn người đổ về chùa để chiêm bái xá lợi Phật, có mấy ai ngước nhìn những “xá lợi” vô danh nằm trong tro cốt của những người như Hùng? Những mảnh bom đạn ấy không linh thiêng trong mắt người đời, nhưng lại thiêng liêng với lịch sử dân tộc, với gia đình họ, và với bất kỳ ai còn biết cúi đầu trước nỗi đau đồng bào.

Chiến tranh không chỉ cướp đi mạng sống. Nó để lại những thân xác què quặt, những linh hồn lặng lẽ, những mảnh kim loại ghim mãi trong tim người ở lại. Nó biến con người thành vết tích – hữu hình và vô hình – mà thời gian không thể xóa nhòa.

Hùng – một “Phật sống” của thời đại loạn lạc – đã sống như ngọn đèn leo lét giữa gió lộng, vẫn cố soi sáng cho người khác. Dù không có tượng thờ, không có lễ chiêm bái, nhưng những người như anh xứng đáng được tưởng nhớ, được vinh danh bằng tất cả sự trân trọng từ lòng người.

Xá lợi chiến tranh không phát sáng như viên ngọc thiêng, nhưng ánh lên bằng nước mắt, máu và sự can trường. Và đôi khi, chính những xá lợi ấy lại nhắc ta rằng: hòa bình không phải là điều hiển nhiên, mà là món quà đánh đổi bằng cả sinh mệnh, tuổi xuân và máu thịt của những con người như Hùng.

Xin cúi đầu tưởng nhớ.

NẾU MUỐN XÂM LƯỢC CAMPUCHIA, VIỆT NAM ĐÃ KHÔNG PHẢI ĐỔ MÁU NHIỀU ĐẾN VẬY!🇻🇳🔥Việt Nam không cần tiến vào Campuchia nếu mụ...
09/05/2025

NẾU MUỐN XÂM LƯỢC CAMPUCHIA, VIỆT NAM ĐÃ KHÔNG PHẢI ĐỔ MÁU NHIỀU ĐẾN VẬY!🇻🇳🔥

Việt Nam không cần tiến vào Campuchia nếu mục đích là xâm lược. Họ chỉ cần đứng bên kia biên giới, nhìn Khmer Đỏ tự đẩy đất nước Campuchia đến bờ vực diệt vong.
☠️ Chỉ sau vài năm, hơn 3/4 dân số Campuchia đã có thể bị chính chế độ diệt chủng ấy tàn sát.

Với thực lực quân sự thiện chiến thời điểm đó, việc ngăn chặn quân Khmer Đỏ tràn sang Việt Nam chỉ là chuyện “trồng một cây chuối”.
Nếu muốn chiếm Campuchia, Việt Nam có thể chờ Khmer Đỏ tự hủy diệt dân tộc mình, rồi tiến vào mà không cần hy sinh hàng vạn sinh mạng con em mình.
⚔️ Nhưng Việt Nam đã không chọn cách đứng nhìn.

Họ chọn tiến vào, đẩy lùi chế độ diệt chủng.
Và khi Campuchia đủ khả năng tự đứng vững, quân tình nguyện Việt Nam đã rút về nước.
📜 Ngày họ rút đi, Campuchia đã có thể tự sinh tồn.

Đó là một sự thật lịch sử không thể chối cãi.
Một sự thật mà ASEAN năm xưa từng ngoảnh mặt.
Một sự thật mà chúng ta – hôm nay – cần tiếp tục gìn giữ và bảo vệ‼️


Cre: Tifosi

Đây là cuộc duyệt binh 2/9/1985 (sưu tập từ nhiều nguồn).
06/05/2025

Đây là cuộc duyệt binh 2/9/1985 (sưu tập từ nhiều nguồn).

🇻🇳 Hồ Duy Hùng - Phi công Việt từng khiến thế giới chấn động khi một mình cướp máy bay địchÔng Hồ Duy Hùng (bí danh Chín...
05/05/2025

🇻🇳 Hồ Duy Hùng - Phi công Việt từng khiến thế giới chấn động khi một mình cướp máy bay địch

Ông Hồ Duy Hùng (bí danh Chín Chinh, sinh năm 1947 tại xã Cẩm Sơn, huyện Duy Xuyên, tỉnh Quảng Nam) - một điệp viên cài cắm sâu trong nội bộ chính quyền Sài Gòn - đã thực hiện phi vụ cướp trực thăng Mỹ gây chấn động năm 1973.

Tháng 11/1973, nhận nhiệm vụ từ quân báo, ông lên kế hoạch đánh cắp một chiếc trực thăng UH-1 tại Đà Lạt để đưa về vùng giải phóng. Đây là nhiệm vụ do chính ông đề xuất, xác định trước tinh thần "một mất một còn".

Chọn bãi đáp quen thuộc bên hồ Xuân Hương - nơi an ninh lỏng lẻo - ông âm thầm theo dõi nhiều ngày. Sáng 7/11, giữa màn mưa mù dày đặc, một chiếc UH-1 đáp xuống. Ông lập tức tiếp cận, kiểm tra nhiên liệu, điện áp, rồi nhanh chóng khởi động máy bay.

Chỉ trong 40 giây - thay vì mất vài phút theo quy trình thông thường - ông điều khiển chiếc trực thăng lao vút lên khỏi mặt đất, xuyên vào màn mưa trắng xóa, hướng về vùng căn cứ cách mạng.

Ngay khi cất cánh, máy bay lạc vào vùng mây mù đặc quánh. Trong lúc vội vã, ông quên bật thiết bị định hướng, buộc phải dựa vào đồng hồ đo độ cao và tốc độ để giữ thăng bằng giữa bầu trời trắng xóa. Bằng kinh nghiệm, ông đưa máy bay lên độ cao trên 2.000m, tránh nguy cơ đâm vào núi dù phải chấp nhận rủi ro bị radar phát hiện.

Bay suốt 20 phút trong điều kiện mù mịt, khi xác định lại được vị trí, ông hạ thấp độ cao tiếp cận vùng kiểm soát của quân ta. Khi đèn báo nhiên liệu bật đỏ, ông quyết định hạ cánh khẩn cấp gần một đơn vị bộ đội. Sau khi giấu kỹ máy bay, ông đi bộ tìm gặp bộ đội để báo cáo tình hình.

Theo kế hoạch ban đầu, chiếc UH-1 do ông Hùng cướp về sẽ được nạp nửa tấn thuốc nổ, "nhập thần" bay dọc sông Sài Gòn vào sáng 1/1/1974 để đánh thẳng vào Dinh Độc Lập. Tuy nhiên, kế hoạch này không được phê duyệt; chiếc trực thăng sau đó được điều động phục vụ chiến trường ở khu vực biên giới Lộc Ninh.

Phi vụ táo bạo này đã gây chấn động Sài Gòn, báo chí đồng loạt đưa tin, mô tả đây là một trong những sự kiện liều lĩnh và táo bạo nhất trong lịch sử hàng không thời chiến.

(*) Nguồn: Dân trí

Vào dinh Độc Lập khi áo còn thấm máu
04/05/2025

Vào dinh Độc Lập khi áo còn thấm máu

Nữ anh hùng Ngô Thị Tuyển ngày ấy 19 tuổi, cao 1,4 m, cân nặng 42 kg vác trên vai hai hòm đạn 98 kg (gấp đôi trọng lượng...
03/05/2025

Nữ anh hùng Ngô Thị Tuyển ngày ấy 19 tuổi, cao 1,4 m, cân nặng 42 kg vác trên vai hai hòm đạn 98 kg (gấp đôi trọng lượng cơ thể) khi nhận nhiệm vụ bảo vệ cầu Hàm Rồng (Thanh Hoá) khiến lịch sử phải ghi tên bà trong niềm kiêu hãnh bởi hành động phi thường được hun đúc từ lòng yêu nước mãnh liệt của một thời hoa lửa khốc liệt.

Người nữ dân quân năm xưa nay đã tuổi 80. Xin tri ân sự hy sinh của bao thế hệ cha ông để có được độc lập tự do 🇻🇳

Address

Tp Thái Bình
Thái Bình

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Người Thái Bình .VN posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share