25/08/2026
Thế hệ 7 x…🌺😍💕
✍…Thế hệ của chúng tôi sinh ra ở mảnh đất Miền Trung nắng gió,đến nay chưa gọi là già nhưng cũng đã đủ lớn bởi những năm tháng mà mình đã đi qua…
Tôi sinh ra và lớn lên trong gia đình thuần nông, bố mẹ tôi quanh năm ruộng đồng,
Những mái nhà tranh vách đất những cái chõng được làm bằng tre để vừa ngồi vừa nằm nhất là những trưa hè được bê ra ngoài những bụi cây lớn hóng mát hay đêm về bê hẳn ra bờ mương hóng gió ngắm trăng. Còn mùa đông thì nhớ mãi cảnh lót rơm khô trê giường rồi trải chiếu lên , nằm được khoảng 1 tuần đổi mớ rơm khác vì đã dẹ xuống….những cánh diều tự tay nhau làm bằng giấy… những chiếc đèn lồng trung thu làm từ ống sữa bò.. cơm thì nấu bằng rơm , chắt nước cơm thay sữa cho em uống ,than tro trộn lẫn với cơm là bình thường… thanh niên làng tôi hồi ấy thường nối đèn bin con ó cho dài để chiếu thẳng vào bất kỳ trai làng bên nếu ghé sang có những ám hiệu thổi bằng lá tre mà giờ đây chắc mai một mất rồi…nếu như kể chắc là thành phim dài tập mới hết,
Đám thế hệ chúng tôi học xong cấp 2 hay cấp 3 hầu như thoát ly hết. nếu ở quê thì quẩn quanh bên góc ruộng cho đến già là bình thường.
Ngày nay có nhiều lựa chọn . những hồi ấy chỉ có học lên rồi kiếm một việc làm cơ quan nhà nước còn không thì ra Hà Nội hoặc vào Miền Nam làm thuê…Tôi thuộc diện vào làm thuê kiểu vừa làm vừa học vì nhà quá nghèo …nghèo đến độ chẳng có mồng tơi mà rớt.
Nên vừa làm vừa học là cách để tự lo cho bản thân mình. Các cụ thì dạy” một nghề cho chín còn hơn chín nghề”còn Tôi thì làm đủ nghề học các nghành từ bưng bê cho quán xá cho đến nhà hàng khách sạn…thậm chí đến nay vẫn vậy.ngày ấy bữa ăn ngon nhất là thứ 7 hoặc chủ nhật khi mình làm ở nhà hàng xin được đồ ăn thừa mang về,có khi ăn dành được vài hôm:
Tôi gom góp từng đồng, tiêu pha tiết kiệm đến độ dăm năm mới giám về Quê một lần
Từng ấy năm bươn trải, từng ấy năm chứng kiến với nhiều biến đổi thăng trầm.
Có những lựa chọn đúng
Có những lựa chọn phải dùng nhiều tháng năm sau này để sửa chữa
Đã hiểu ra nhiều thứ
Đã nhìn thấu được nhiều điều.
Có lẽ đến 1 độ tuổi nhất định, thứ mà ta mong muốn chẳng phải tìm cho mình một người đồng cảm để có thể sẻ chia hay những cuộc gặp gỡ bạn bè mà lại là có đủ tài chính và thời gian để chăm sóc cha mẹ, chăm sóc người ta sinh ra, trả hết ân tình những người bên cạnh mình lúc giông bão, nên giờ mỗi lần về lại Quê thích lang thang một mình ngắm cho trọn những con đường làng cánh đồng thân thuộc hay nằm dài trên bãi cỏ, bởi thế trên mạng họ mới hay nói những người đàn ông đi xa trở về thường thấy mình bé lại ngay nơi chỗ mình đã sinh ra……….nhìn những ánh nắng những giọt sương trên cỏ nơi cánh đồng gắn bó với tuổi thơ mới thấy mình già đi thật nhiều rồi.dường như khoảng không hoang hoải xa xăm này thấm sâu vào đáy lòng của những kẻ xa Quê mà chỉ những người từng xa mới thấu.
Hình như mùa lễ Vu Lan đang về…có ai đó từng và đã xa Quê như gió?
Gió Mơn man🌺😍💕.
ps. Hào Nguyễn.