Global Pleiku Stories - GPS

Global Pleiku Stories - GPS Pleiku at heart, global in spirit

13/12/2025

Podcast #2: Công dân Việt Nam toàn cầu

Trong tập này, Hana và Yen Nhi cùng nhau chia sẻ về hành trình 1 năm 2025 như thế nào.

p/s: tập này sẽ có Tiếng Anh và Tiếng Việt lẫn lộn, mong mọi người thông cảm bỏ qua nha!

03/12/2025

Pocast #1: Vượt Núi Để Tìm Đại Dương

Đây là câu chuyện của một bạn trẻ Pleiku đang đứng giữa ngã rẽ của ước mơ và trách nhiệm. Giữa những giờ học dài, áp lực điểm số, em vẫn giữ cho mình một khát vọng đi xa để thấy thế giới rộng lớn hơn những dãy núi quen thuộc.

Trong cuộc trò chuyện này, em mở lòng về niềm tin, nỗi sợ, sự cô đơn, và cả những điều giúp em đứng dậy mỗi ngày.

Lắng nghe để thấy trong câu chuyện của em… có thể cũng có một phần của chính bạn.

Khách mời: Nguyễn Vinh Triết

Hôm mình đặt chân xuống sân bay Charles De Gaulle - Paris, 7 giờ sáng mà trời vẫn còn tối mù mịt, lạnh cóng. Người mình ...
28/11/2025

Hôm mình đặt chân xuống sân bay Charles De Gaulle - Paris, 7 giờ sáng mà trời vẫn còn tối mù mịt, lạnh cóng. Người mình run cầm cập, vì lạnh và vì dòng adrenaline đang chảy rần rật trong người mình - mình háo hức trước hành trình mới, những điều mới mẻ mà mình sắp được học hỏi, những con người mới mà mình sắp được gặp gỡ, những trải nghiệm mà mình sắp có, và những vùng đất mới mình sắp đi qua.

Hành trình đó thực ra đã bắt đầu từ trước khi mình đặt chân lên đất Bỉ, và thậm chí trước cả khi mình đặt chân đến Tân Sơn Nhất đêm mùng bảy Tết. Hành trình đó bắt đầu từ lời động viên của ba mẹ, cứ nộp đơn thử thôi, cũng có mất gì đâu. Hành trình đó bắt đầu từ email báo trúng tuyển của phòng hợp tác quốc tế, từ cuộc điện thoại rơm rớm nước mắt giữa giờ học - "Con cứ đi đi, còn lại để ba mẹ lo". Hành trình đó bắt đầu từ những đêm trằn trọc đong qua đếm lại, vì chi tiêu 1 tháng ở Brussels gấp mười lần chi tiêu 1 tháng ở Sài Gòn, vì đi trao đổi là chắc chắn trễ tốt nghiệp một năm. Hành trình đó bắt đầu từ một sớm tỉnh táo, đời có mấy lần được đi, được học, được nhìn ngắm thế giới, vậy thì đi đã, còn tốt nghiệp với kiếm tiền thì từ từ tính sau.

Vậy là đi. Sau nửa năm, mình về lại Việt Nam, rỗng ví, ngậm ngùi nhìn bạn bè đi thực tập và chuẩn bị hồ sơ tốt nghiệp. Nhưng bù lại, mình đã được học về những khái niệm mà tiếng Việt chưa kịp có thuật ngữ tương ứng, mình đã gặp những con người (và một người) tuyệt vời, và mình đã có những trải nghiệm không thể có được cho dù có tốt nghiệp sớm 2 năm - như đi thực tập ở trường trung học ở Brussels. Mình đã nhìn thấy dãy Alps trắng xóa chầm chậm trôi qua từ cửa sổ máy bay, và mình đã hò hét khản giọng khi tận mắt nhìn đội bóng yêu thích nâng cúp vô địch. Mình đã ăn khoai tây chiên ở Brussels, sandwich với cá sống ở Amsterdam, gelato và tiramisu ở Rome, miếng thịt heo chiên xù to bằng 2 cái mặt mình ở Vienna, và phở ở Praha (đúng, phở, bánh cuốn, bánh mì, và bún chả ở Praha). Mình đã đi thu đồ ăn thừa cuối ngày từ siêu thị, nhà hàng với giá rẻ bằng một phần ba, một phần tư giá gốc (không, không phải 100% do mình nghèo khổ mà do mình thấy chuyện này thú vị nữa). Mình đã thấy đường phố tràn ngập những người da trắng xuống đường diễu hành đòi quyền tự do cho một dân tộc xứ khác. Tất nhiên không phải trải nghiệm nào cũng vui vẻ hào hứng, nhưng chắc chắn trải nghiệm nào cũng đáng nhớ, và cũng góp phần làm mình đủ đầy hơn.

Nếu quay trở lại một năm trước, mình sẽ tự tin nói với bản thân rằng tự tin đi đi em, tốt nghiệp lúc nào cũng được, còn chuyến đi châu Âu năm 20 tuổi thì chỉ có một lần. Đời mình chỉ có một lần, carpe diem.

Nhật Huy // Global Pleiku Stories

Nếu quay lại 3 năm trước, vào thời điểm mình chuẩn bị đưa ra quyết định đi du học, mình ước mình gặp bản thân mình hiện ...
24/10/2025

Nếu quay lại 3 năm trước, vào thời điểm mình chuẩn bị đưa ra quyết định đi du học, mình ước mình gặp bản thân mình hiện tại. Điều ước này không đến từ sự hối hận, mà vì nếu vậy, mình có thể đã chuẩn bị tâm thế vững vàng hơn cho mọi biến động cuộc đời.

Vậy đi du học có đáng sợ đến vậy không?

Có, và cũng không.

Không, bởi vì như tất cả những gì mà bạn có thể nghe được từ bất kỳ ai, du học là một trải nghiệm mới mẻ, đặt chân đến một vùng đất mới và bắt đầu mọi thứ. Du học là một trong số những cánh cửa mở ra một thế giới mới lạ, bạn đi, đem theo hi vọng và hoài bão thay đổi/sống một cuộc đời khác. Dù là bạn hay mình, một khi đã có suy nghĩ hay đưa ra quyết định du học, chắc hẳn tụi mình đã chọn đặt niềm tin, bước ra khỏi vùng an toàn và có sự mong chờ vào tương lai. Bạn đến một nơi xa nhà, gặp những con người mới, nói một ngôn ngữ khác với thường ngày, ngắm nhìn thế giới và tận hưởng những trải nghiệm mới. Bạn háo hức, tim đập loạn nhịp mỗi lần nghĩ về đất nước xinh đẹp đó, và không thể chờ được tới ngày bạn tự lập, chăm sóc được cho bản thân, có khả năng lo cho người khác, rồi thành công trở về và là niềm tự hào của cả nhà.

Tuy nhiên, cũng có. Có những điều sẽ không ai nói, hoặc không ai muốn nói với bạn, vì sợ vô tình khiến trái tim bạn thôi thổn thức, thay vào đó là sự chần chừ hay lo lắng trước cơ hội du học. Nhiều nhất có lẽ là sự nhớ nhung. Bạn có thể rất nhớ những bữa cơm mẹ nấu, nhưng không thể chạy ra bắt vội chuyến xe sớm nhất để về nhà. Bạn đi mua đồ cho căn phòng mới, bưng vác nặng đến mức bất lực nhưng không thể gọi bố ra đón. Những ngày chưa có bạn bè thân thiết, bạn lủi thủi đi ăn, đi dạo một mình, mọi tâm sự chỉ có thể giãi bày với những người bạn cũ qua điện thoại, nhưng rồi họ cũng có những người bạn mới và cuộc sống riêng. Những lần thuê nhà chuyển nhà, chủ nhà làm khó bạn vì bạn không giỏi tiếng và rành luật. Bạn đi làm bị trả lương thấp nhưng nếu nghỉ thì không lo được cho cuộc sống, và tìm việc thì không dễ đến thế. Dù ở Việt Nam có bằng cấp tiếng Anh đến đâu, khi mới qua bạn cũng sẽ bị “shock văn hoá”, đi học và không hiểu bạn bè thầy cô đang nói gì, bạn học ngày, làm đêm, và nhận ra mình thậm chí còn không thấy mặt trời chứ nói gì đến việc tự do ngắm nhìn thế giới.

Mình không phải là ngoại lệ nào, mình là 100% những điều mình nói ở trên, nhưng mình chưa bao giờ hối hận vì cơ hội được đặt chân đến đất nước này. Mình biết ơn vì được trải qua tất cả những cảm xúc háo hức, mong chờ, thoả mãn, hạnh phúc, buồn, thất vọng, nhớ nhung, bất lực,… Nếu có thể đếm được, thì có lẽ không dưới 200 lần trong suốt hơn 3 năm ở Úc, mình muốn bỏ hết tất cả để về Việt Nam, nơi vốn dĩ thân thuộc và an toàn với mình. Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, chắc phải hơn 1000 lần mình cảm thấy biết ơn với cuộc sống hiện tại. Mình đến một đất nước mà bố mẹ mình chắc chưa từng nghĩ tới việc đặt chân đến. Mình trưởng thành hơn từng ngày, vượt qua mọi thử thách được giao cho, không ngừng tự hào về bản thân và trân quý trải nghiệm này. Và mình nghĩ, mọi khó khăn hay áp lực kể trên, thực ra nếu như không phải đi đến một đất nước khác, mà chỉ cần đến một thành phố khác, đi học xa nhà, thì ít nhiều mọi người đều phải trải qua. Là một người với những trải nghiệm thật, mình không thể vẽ ra một cuộc sống du học màu hồng, nhưng cũng không cho rằng du học chỉ toàn là những khó khăn buồn tủi. Với mình, thời điểm bạn biết khó khăn nhưng vẫn chấp nhận thử thách và tin rằng mình sẽ đến được với ánh sáng ở phía cuối con đường, thì bạn mạnh mẽ, dũng cảm và đáng khâm phục.

Bạn sau này, hay mình tại thời điểm này sẽ nhìn lại và thấy bạn đã có thể làm được vô số điều, viết luận bằng ngôn ngữ thứ hai, ăn cơm một mình, báo thức tự dậy, ốm đau tự thân chăm sóc, giải quyết mọi giấy tờ ở đất nước xa lạ này, xin việc, thuế má, visa và sponsor, đến khi có chuyện cũng phải tranh luận bằng ngôn ngữ của người ta…

Mình tin rằng, mọi vết nứt thì đều là để cho ánh sáng chiếu vào. Chúc cho những bạn đang, và sắp đi du học sẽ có những sự chuẩn bị vững vàng tâm lý để hoàn thành được mọi ước mơ nha.

Thanh Mai - Du học sinh tại Úc // Global Pleiku Stories

Năm 2019, Tần đặt chân đến Pháp với một chiếc vali nhỏ và giấc mơ du học. Cuộc sống ban đầu trôi đi bình thường: đi học ...
31/08/2025

Năm 2019, Tần đặt chân đến Pháp với một chiếc vali nhỏ và giấc mơ du học. Cuộc sống ban đầu trôi đi bình thường: đi học tiếng, tập thích nghi với nhịp sống nơi đất khách.

Nhưng rồi dịch Covid-19 ập đến, mọi thứ như dừng lại. Trường học đóng cửa, việc làm khó tìm, và câu hỏi cứ lặp đi lặp lại trong đầu Tần: “Làm sao để kiếm được tiền trong mùa Covid để đóng học phí?”

Những ngày ấy, Tần sống trong một căn hầm nhỏ, chênh vênh giữa nỗi lo lắng và sự cô đơn. Bài hát So Far So Good của Rex Orange County vang lên như một lời đối thoại thầm kín, đặc biệt là câu hát: “What about me?” – như một nhát cắt chạm đúng vào nỗi lòng:

mình có thể lo cho người khác, nhưng còn chính mình thì sao, ai có thể giúp mình đây?

Giữa giây phút gần như tuyệt vọng, Tần nhớ lại lời mẹ: “Nếu con có chuyện gì hãy nói với mẹ và anh, mẹ và anh luôn đồng hành cùng con.” Hóa ra, mình chưa từng đơn độc.

Chính tình yêu thương của gia đình trở thành động lực để Tần không lùi bước nữa, mà “đâm đầu về phía trước”. Không phải là liều lĩnh, mà là niềm tin rằng khi đã có hậu phương vững chắc, thì con đường phía trước, dù có bao nhiêu thử thách, cũng sẽ vượt qua được.

Sau cùng, chính những ngày khó khăn ấy đã giúp Tần nhận ra giá trị của nghị lực, của tình thân, và học cách đứng vững nơi xứ lạ. Và từ hành trình đó, Tần hiểu một điều: sau cơn mưa, trời sẽ sáng – chỉ cần còn bước tiếp, ánh sáng sẽ luôn chờ mình phía trước.

Anh vừa hoàn thành chuyến solo trip qua 11 nước châu Âu trong 24 ngày. Có thể người khác sẽ bảo đi 11 nước trong thời gi...
27/08/2025

Anh vừa hoàn thành chuyến solo trip qua 11 nước châu Âu trong 24 ngày. Có thể người khác sẽ bảo đi 11 nước trong thời gian ngắn thì khó mà trải nghiệm sâu, nhưng với anh, mục tiêu lần này là được đặt chân đến nhiều quốc gia, có những cảm nhận và góc nhìn riêng ở từng nơi đặt chân đến. Ngoài ra, để quay lại châu Âu một lần nữa chắc cũng phải chờ ít nhất một năm, nên anh coi chuyến đi này như một “overview trip” tổng quan, bản thân biết nơi nào đáng quay lại và trải nghiệm sâu hơn.

Vì là người thích du lịch và đã từng đi châu Âu trước đại dịch nên anh không quá áp lực trong việc chuẩn bị lịch trình. Lần này quay lại anh có ChatGPT là trợ thủ đắc lực — cứ vướng gì là hỏi, từ đó chuyện ăn uống, đi lại hay tìm thông tin đều trở nên nhanh chóng và tiện lợi hơn. Bản thân anh cũng không ngại chuyện đi du lịch một mình, cứ lang thang phố phường ngắm cảnh, thấy nhà hàng nào ngon thì ghé, hay ngồi ở bãi cỏ công viên theo dõi công việc từ xa, mệt thì về ngủ lấy sức. Cũng có những nơi mình có bạn bè ở đó thì lại có thêm người đồng hành hỗ trợ thông tin, vừa có dịp gặp gỡ, trò chuyện, vừa trao đổi nhiều góc nhìn thú vị về chính quốc gia đó.

Trước khi đi, anh cũng được cảnh báo khá nhiều về nạn móc túi ở các điểm du lịch nổi tiếng như Paris, Rome hay Barcelona... Nhưng thật ra anh thấy chỉ cần cẩn thận và chú ý đồ đạc là ổn rồi nè. Anh còn hay đùa là “đã sống được ở Việt Nam rồi thì còn sợ gì nữa”. Nếu cứ mãi lo sợ vấn đề này vấn đề kia, chắc bản thân anh chẳng dám thực hiện chuyến đi này đâu. Chuyện gì tới sẽ tới, việc của ta là đi.

Mà nhắc tới đi, việc di chuyển tự do trong khối Schengen và phương tiện công cộng tiện lợi đã góp phần giúp chuyến đi suôn sẻ hơn rất nhiều luôn. Trong vòng mấy tiếng đồng hồ, anh đã có thể đi từ nước này qua nước kia, cảm nhận được sự phong phú về phong cảnh, văn hóa, ẩm thực rồi. Ở mỗi thành phố thì chỉ cần mua thẻ sử dụng các phương tiện metro/ bus/ tram/ train là mình có thể hoàn toàn thoải mái khám phá. Ấn tượng nhất có lẽ là Luxembourg, nơi toàn bộ phương tiện công cộng đều sạch sẽ và hoàn toàn miễn phí.

Ngay trước khi bay về Việt Nam, anh có dịp gặp lại một Pleiku-er và được dẫn đi khám phá Frankfurt. Cũng đúng lúc để hai anh em đồng hương đúc kết những điều mình học được trong thời gian trải nghiệm châu Âu, về góc nhìn hạnh phúc, hay về phát triển bền vững. Riêng bản thân anh thì tự nhiên mình có ý niệm khác đi về chuyện tuổi tác, cảm giác người dân ở đây 80 tuổi nhưng như sống tới 150–200 tuổi vậy. Dù tuổi thọ sinh học như nhau, nhưng nếu tiết kiệm được thời gian di chuyển, có nhiều trải nghiệm ở những vùng đất mới, và tinh thần “enjoy life” tận hưởng cuộc đời thì khác nào ta đang sống thêm nhiều năm nữa vậy.

Anh cũng đặt mục tiêu năm tới sẽ tiếp tục quay trở lại và khám phá thêm Châu Âu một cách sâu sắc hơn. Bởi ta chỉ sống một lần trên đời, suy nghĩ lắm chi em ơi, thích thì đi thôi!

Trương Đức Thắng - Chủ Farm Green Beli Gia Lai // Global Pleiku Stories

Lan tỏa cơ hội học tập Tiếng Anh và vươn ra biển lớn 🥰🥰
22/08/2025

Lan tỏa cơ hội học tập Tiếng Anh và vươn ra biển lớn 🥰🥰

(GLO)- Ở nhiều xã, phường vùng cao nguyên Gia Lai, gần 10 lớp tiếng Anh miễn phí do du học sinh tổ chức đang giúp các bạn trẻ tự tin hơn trong học ngoại ngữ.

Mình lớn lên ở Gia Lai, nơi những gì mình tiếp xúc trên mạng xã hội hay môi trường bạn bè còn hạn chế. Chắc bây giờ mọi ...
12/07/2025

Mình lớn lên ở Gia Lai, nơi những gì mình tiếp xúc trên mạng xã hội hay môi trường bạn bè còn hạn chế. Chắc bây giờ mọi người thường có ấn tượng về Cao Nguyên là tham gia chinh chiến nhiều cuộc thi, nhưng nói thiệt hồi xưa nghe đi thi chỉ biết mỗi khái niệm là.. thi học sinh giỏi. Sau này mình có tham gia MUN (Model United Nations - Mô phỏng Liên hợp Quốc), rồi mới biết là có những chương trình khác ngoài kia giúp mình phát triển các khía cạnh khác của bản thân.

[Nhấn vào từng ảnh để đọc thêm]

Phan Cao Nguyên - Quản trị viên Tập sự tại Ngân hàng Citibank // Global Pleiku Stories

08/06/2025

Quyết định du học để chạy trốn khỏi vấn đề tâm lý, anh liên tục đối diện với những thử thách xoay quanh sức khỏe, bạn bè, và công việc khi đặt chân tới Mỹ. Dù rẽ ngành Đại học khiến bản thân trễ hai năm, nhưng áp lực đồng trang lứa khiến anh lao vào học tập cho tốt nghiệp đúng hạn. Để rồi khoảnh khắc trúng tuyển MasterCard, sự căng thẳng kéo dài khiến anh sụp đổ ngay tức khắc và đặt câu hỏi: Mình thực sự sống cho điều gì? Nếu cho anh quay trở về quá khứ, anh cũng sẽ không thay đổi điều gì cả, vì anh thấy mọi chuyện xảy đến đều có lí do...

Hoàng Dương Tuấn - Kỹ sư Phần mềm tại MasterCard, Mỹ // Global Pleiku Stories

Sinh ra và lớn lên ở một thị trấn nhỏ, nơi ai cũng biết nhau, nơi tiếng Anh chỉ là môn phụ và internet vẫn còn xa lạ, ng...
25/05/2025

Sinh ra và lớn lên ở một thị trấn nhỏ, nơi ai cũng biết nhau, nơi tiếng Anh chỉ là môn phụ và internet vẫn còn xa lạ, ngày đầu đặt chân đến Sài Gòn, mình thấy lạ lẫm vô cùng. Bạn bè nói tiếng Anh như gió, đã học PowerPoint từ phổ thông, từng tham gia các cuộc thi cấp vùng, quốc gia, thậm chí quốc tế. Mình thấy mình nhỏ bé và thua kém biết bao.

Nhưng rồi, mình bắt đầu tự học. Chuyển điện thoại và laptop sang tiếng Anh, xem phim không phụ đề dù chẳng hiểu gì, đăng ký khóa học Microsoft Office online để theo kịp bạn bè. Dần dần, mình đạt bằng giỏi, giành học bổng Amcham, một mình đi phượt nước ngoài. Mình tự tin hơn.

Sau khi tốt nghiệp, mình nỗ lực để được công ty cử đi nước ngoài. Lần này, gặp bạn bè từ Malaysia và Đài Loan – một cảm giác lạ lẫm khác. Tiếng Anh của mình tuy không tệ, nhưng vẫn bập bẹ so với họ – những người đã du lịch vòng quanh thế giới từ nhỏ. Mình tự học cách làm việc nhóm, lắng nghe đồng nghiệp, học từ sếp, từng chút một. Mình cũng bắt đầu tìm hiểu văn hóa, lịch sử, chính trị thế giới, và can đảm trò chuyện, dù mỗi câu tiếng Anh sai tới vài lỗi. Nhưng rồi, mình kết thân với họ, tình bạn xuyên biên giới kéo dài đến nay đã sáu năm – tụi mình vẫn trò chuyện mỗi ngày, chia sẻ đủ thứ trên đời.

Bốn tháng trước, mình bước vào hành trình mới ở trời Tây: theo học MBA tại một trong những trường đại học hàng đầu châu Âu, gặp bạn bè từ hơn 40 quốc gia. Lại một lần nữa lạ lẫm, giữa những người đã sống ở 3-4 nước từ bé, mang theo kho tri thức khổng lồ. Nhưng lần này, mình không còn tự ti. Mình tự hào là người Việt Nam – lớn lên ở một thị trấn nhỏ trên cao nguyên, nhưng đã vượt qua bao rào cản để hôm nay có thể ngồi bàn luận với bạn người Đức về Holocaust, với người Mỹ về Trump, với người Nam Phi về Apartheid, hay với người Indonesia về đa dạng tôn giáo.

Đừng lo nếu bạn bắt đầu muộn hơn người khác. Cứ kiên trì, rồi bạn sẽ không thua kém ai cả. Và ngay cả khi cảm thấy thua kém, đó cũng là cơ hội để học hỏi và trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình.

Ý Vi // Đang học tập và sinh sống tại Thụy Sĩ - Global Pleiku Stories

Address

Pleiku

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Global Pleiku Stories - GPS posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share